Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 409+410

25

Chương 409: Làm mai.

Edit: Nguyệt

Mọi người vậy quanh Trương thị cười cười nói nói, vô tình hay cố ý mà bỏ qua Liên Lan Nhi. Trong lòng Liên Lan Nhi có chút không được tự nhiên, nhưng trên mặt lại không thể biểu lộ ra. Mắt thấy thời gian qua đi, Lý thị, Trương Vương thị và Ngô Vương thị vẫn ngồi vững vàng trên giường gạch, ai cũng không có ý định thu xếp muốn đi.

Liên Lan Nhi nghĩ bụng, ba người này, một người là mẹ Trương thị, một người là em dâu, một người là thân gia, so với Trương thị gần hơn, nhưng lại xa so với nàng.

Vốn đã nàngn bạc tốt, Liên Hoa Nhi sẽ giúp nàng thuyết phục, hiện tại đã về trước. Mà đổi lại Tưởng thị có thể trợ giúp nàng, khi ăn cơm xong, cũng không biết đã đi đâu.

Hiện tại chỉ có một mình nàng, Ngân Tỏa thì không giúp được gì, mà chuyện kia làm sao có thể nhắc đến đây?

Liên Lan Nhi khẽ nghiêng người, nhìn một chút tiền viện. Ý định của nàng vốn định trực tiếp nói chuyện kia với Liên Thủ Tín, lấy lực ảnh hưởng của nàng hẳn là có thể thành công. Nhưng hôm nay khách mời đến nhiều, chỉ có lúc nàng vừa đến thì Liên Thủ Tín bắt chuyện cùng nàng một lúc, sau đó lại bận rộn đi chiêu đãi nam khách. Ăn cơm xong nàng nghĩ là có cơ hội nói chuyện, nhưng Liên Thủ Tín vẫn còn phải chiêu đãi khách, chỉ có thể đem nàng cho Trương thị tiếp đãi.

Nàng vừa rồi mới có ý bảo La Bảo Tài, tìm cơ hội đem chuyện kia nhắc đến cùng Liên Thủ Tín.

Hiện tại, La Bảo Tài hẳn là đã đem chuyện nói cho Liên Thủ Tín rồi, không biết Liên Thủ Tín sẽ trả lời thế nào?

Nghĩ tới đây, Liên Lan Nhi không khỏi khẽ nhíu mày. La Bảo Tài là người có khả năng làm việc, cùng Liên Thủ Tín thì cũng đều là người thật thà, chịu khó, có thể nói là giống nhau. Nhưng để cho La Bảo Tài nói chuyện đại sự như vậy với Liên Thủ Tín, sợ là vẫn còn chưa đủ trình độ.

Chuyện này vẫn phải để nàng tự đích thân nói mới có thể thành.

Nhưng mà, Liên Lan Nhi quay đầu nhìn lại, ánh mắt đảo qua đảo lại mấy người đang nói chuyện cao hứng. Tại sao nàng cảm thấy giống như Trương Vương thị và Ngô Vương thị cố ý không muốn cho nàng mở miệng nói chuyện với Trương thị thế? Chẳng lẽ hai người nhìn thấu ý đồ của nàng khi tới đây? Hai người này cũng có chủ ý giống nàng sao?

Nhất thời trong lòng Liên Lan Nhi cảm thấy hồi hộp một chút.

Ngô Vương thị đã định là Liên Chi Nhi, mà Ngô Gia khuê nữ nghe nói cũng đã hứa hôn rồi. Ngô Vương thị không vì con gái mình, nhưng cũng có thể vì thân thích nhà mình. Hài tử Trương gia cũng không nhỏ, bây giờ nhà Liên Thủ Tín giàu rồi, cũng chưa chắc là không có ý định kết thân.

Liên Lan Nhi không khỏi âm thầm hối hận, nàng đã tính chậm một bước, nếu có thể sớm đem chuyện này nói ra chắc chắn, hiện tại cũng không phải lo gì nữa.

Nhưng mà Ngũ lang cùng Mạn Nhi còn chưa có đính hôn, nàng hẳn là còn cơ hội, nhất định phải nắm chắc.

Chỉ là mấy người này còn ở đây, sợ là khi nàng nói chuyện sẽ có trở ngại, nếu như mấy người này có thể lập tức đi thì tốt quá.

“Dì à, vất vả mới tới. Cũng phải ở lại đây chơi mấy ngày chứ?” Liên Lan nhi cười kéo Lý thị ở gần lại dò hỏi.

“Ở từ chiều ngày hôm qua, trong nhà vẫn còn có việc chờ chúng ta làm. Đại tỷ ngươi có định ở vài ngày?” Lý thị khách khí trả lời.

“Mẹ, trong nhà không phải đã thu hoạch xong rồi sao. Người ở lại cùng con vài ngày nữa rồi hãy về. Chi Nhi, Mạn Nhi cũng nói với con muốn giữ Thái Vân ở lại chơi vài ngày .” Không đợi Liên Lan Nhi nói tiếp, Trương thị đã chen vào.

Có phòng mới rộng rãi. Trương thị thực lòng muốn giữ Mẹ nàng ở lại vài ngày.

“Mẹ, tỷ muốn mẹ ở lại vài ngày, mẹ cứ ở lại chứ sao, trong nhà cũng chỉ có vài việc lặt vặt. Trước khi đến đây chúng con làm cũng coi như là xong công việc rồi, chuyện gì cũng không cần lão nhân gia người lo lắng, người chỉ cần quan tâm cùng tỷ tán gẫu, vui vui vẻ vẻ là được.” Trương Vương thị cũng khuyên.

“Còn không phải sao, đi xa như vậy, ở vài ngày cũng không phải không thể. Dì cả, người ở thêm hai ngày, hai ngày sau ta còn muốn mời người đến nhà ta chơi hai ngày kìa.” Ngô Vương thị cũng cười nói.

Mọi người đều bỏ qua câu khách khí Lý thị hỏi Liên Lan Nhi có muốn ở lại chơi hai ngày không.

Lý thị nghe hai nàng nói cũng có chút động tâm.

“Mẹ, người liền ở lại đây hai ngày đi. Năm nay, con muốn làm cho mấy đứa nhỏ và cha chúng áo bông mới, cửa hàng với xưởng cả hai bên đều bận việc. Mẹ ở lại vài ngày còn có thể giúp con.” Trương thị năn nỉ.

Nghe con gái nói có việc cần bà hỗ trợ, Lý thị cũng không còn do dự nữa.

“Vậy cũng được. Ta ở lại hai ngày, để Thái Vân theo ta ở lại, các con về trước đi.” Lý Thị gật đầu quyết định.

“Thái Vân càng lớn càng xinh đẹp, đã định hôn sự chưa?” Liên Lan Nhi cười, chen vào hỏi.

“Nha đầu trong núi thôi, tay thô chân to, gì mà xinh đẹp với không xinh đẹp, may còn biết làm việc. Cũng  có làm mai cho, nhưng còn chưa tìm thấy nơi thích hợp, nên vẫn chưa định ra.” Trương Vương thị trả lời.

“Làm mai cho Thái Vân là những nơi nào?” Ngô Vương thị liền hỏi.

Trương Vương thị nói hai nơi, đều là cách Thiêu Oan Truân không xa, tất cả đều ở sơn thôn.

“Được rồi, các ngươi có chịu để cho Thái Vân qua bên này không?” Ngô Vương thị lại hỏi tiếp.

“Ở bên này?”

“Tuy là cách các ngươi hơi xa một chút, nhưng bên này không phải còn có đại cô của nàng à, cùng với gần các ngươi cũng không chênh lệch gì nhiều.” Ngô Vương thị nói.

Trương Vương thị nhìn Lý thị một chút, lại nhìn Trương thị lập tức cười.

“Nếu có thể tìm được bên này, vậy thì còn gì hơn nữa. Ở gần đại cô thế này, so với gần bên chúng ta, ta còn thấy yên tâm hơn.” Trương Vương thị nói.

Liên Lan Nhi gợi ra mấy câu, vốn là muốn tiến tới đề tài nàng định nói. Nhưng mọi người tuy nói chuyện vui vẻ, nhưng lại cách ý định cửa nàng càng lúc càng xa.

“Nói đến đính hôn, ta xem Mạn Nhi và Ngũ Lang tuổi cũng không nhỏ nữa, nên định ra rồi.” Liên Lan Nhi liền chen vào.

“Hai đứa nhỏ này, cũng không gấp.” Trương thị trả lời. “Ngũ lang và Mạn Nhi tuổi còn nhỏ, trong nhà lúc này mới tốt lên một chút, Chi Nhi thì hôn sự đã định rồi, ta còn muốn lưu lại hai năm mới gả, Mạn Nhi nhỏ hơn sẽ giữ lại mấy năm. Ngũ Lang đứa nhỏ này, thích sách, ta muốn để hắn đọc sách, chuyện hộn sự sẽ nói sau.”

“Hôn sự của Mạn Nhi thì dễ nói, có Ngô Tam thẩm cùng mợ nàng, tiện tay là có thể chọn người tốt. Nhưng Ngũ Lang nhà chúng ta, cưới vợ là chuyện lớn. Tốt nhất phải biết rõ, nhìn sớm một chút, đinh ra rồi mới có thể ổn định.” Mắt Liên Lan Nhi chớp động, cười nói.

Ngô Vương thị cùng Trương Vương thị trao đổi với nhau một ánh mắt liền cùng cười.

“Vợ Ngũ Lang đúng là nên để ý kỹ. Không nói, Ngũ Lang là đại ca, vợ của hắn sau này sẽ làm chủ nhà, cả một nhà này giao cho nàng, phải khiến ta có thể yên tâm. Ta cũng tính, phải tìm nhà nào có anh chị em, chuyện trong nhà hay bên ngoài  nàng cũng phải nắm chắc, chăm sóc đệ muội cũng phải làm mọi người thỏa mãn.” Trương thị khẽ rũ mắt xuống, nghiêm túc nói.

“Đúng là như thế.” Ngô Vương thị cười cười vui vẻ nói.” Ngươi nhìn đại tỷ, chẳng phải là có sẵn ví dụ. Ở nhà chăm sóc đệ đệ, muội muội, nổi danh là người linh hoạt có khả năng. Cưới chồng xong cũng có thể đứng đầu, mở cửa hàng làm bà chủ.”

Liên Lan Nhi chỉ đành cũng phải cười theo.

Lại ngồi một lúc lâu, gặp ai cũng không có ý định đứng dậy. Liên Lan Nhi có chút đứng ngồi không yên, chậm thêm một chút nữa, không phải là đến đêm rồi sao. Cửa hàng của nàng có thể bỏ qua tạm thời không nói đến, nhưng bên này, Trương thị vẫn chưa mở miệng giữ nàng lại đâu.

Cố gắng nói tới cũng không phải là không được. Nhưng những lời Trương thị nói hôm nay, đúng là chặn luôn miệng nàng rồi. Nếu muốn nói, vậy thì phải nói với Liên Thủ Tín. Liên Thủ Tín mới có thể ứng đối được với nhà Trương thị. Nhưng mà có Lý thị ở đây cũng là một vấn đề.

Liên Lan Nhi bắt đầu xuống giường.

“Đại tỷ là định về?” Ngô Vương thị liền hỏi.

“Mau gọi người đem xe của đại tỷ đến.” Trương  Vương thị  lập tức nói theo.

Mấy đứa nhỏ Liên Mạn Nhi đang ở trong Tây phòng, nghe thấy Liên Lan Nhi muốn về cũng theo mọi người đi ra ngoài tiễn. Ở phía trước, phu xe được gọi nhanh chóng đánh xe ngựa tới, Liên Thủ Tín đứng cùng La Bảo Tài và Kim Tỏa chờ ở cửa.

Liên Lan Nhi nhanh chóng trao đổi ánh mắt với La Bảo Tài.

Xe ngựa tới, dừng ở bên cạnh mọi người.

“Đại tỷ, không dể dàng tới, sao không ở hai ngày rồi hãy về.” Trương thị nhìn sang phía Liên Thủ Tín, liền cười nói với Liên Lan Nhi.

“Ta cũng muốn để đại tỷ cùng tỷ phu nghỉ một hai đêm rồi mới đi. Nhưng tỷ phu nói cửa hàng không bỏ được, nói thế nào cũng muốn trở về.” Liên Thủ Tín cười tiếp lời.

“Không thể được, chờ khi nào rảnh rỗi vậy.” Liên Lan Nhi cười vô cùng thoải mái, lại ngoắc gọi Liên Thủ Tín. “Lão Tứ, đệ tới đây, ta nói với đệ mấy câu.”

Liên Lan Nhi đi phía trước, Liên Thủ Tín theo sau, cách mọi người xa một chút, đoán chừng hiện giờ nói chuyện không ai nghe thấy được, Liên Lan Nhi mới dừng bước.

“Đại tỷ, có chuyện gì?” Liên Thủ Tín hỏi.

Ở Liên gia, Liên Thủ Nhân là huynh trưởng, lại là tú tài, địa vị không cần phải nói. Mà Liên Lan Nhi tuy là con gái, hơn nữa đã xuất giá, nhưng địa vị của nàng ở Liên gia lại cũng không kém Liên Thủ Nhân.

Đây là quy củ mà Chu Thi lập ra.

Chu thị ở nhà thường đem Liên Lan Nhi hộ ở trong lòng, giắt ở khóe miệng, nói chuyện hay làm việc đều đem Liên Lan Nhi đặt ra phía trước. Chu Thị nghiêm khắc bảo hộ lợi ích của Liên Lan Nhi, cũng  xếp đặt vị trí của Liên Lan Nhi là cao cao tại thượng.

Thí dụ như nông sản hàng năm, Chu thị cũng  chọn đồ tốt nhất, để mấy nhi tử đem cho Liên Lan Nhi. Trong nhà nếu có đồ gì tốt, cũng phải để ra một phần là của Liên Lan Nhi.

Liên Lan Nhi mặc dù đã xuất giá, nhưng vẫn có thể quản chuyện Liên gia, vì dù sao đi nữa, nàng cũng có thể chi phối Chu thị. Liên Lan Nhi, Liên Thủ Nhân và Cổ Thị một nhà chung sống với nhau vô cùng tốt. Liên Hoa Nhi có thể kết thân được với Tống Hải Long cũng một phần nhờ Liên Lan Nhi.

Hàng năm, mấy người Liên Thủ Tín vào thành biếu thổ sản, Liên Lan Nhi cũng sẽ thu xếp một bàn ăn thịnh soạn, giữ bọn họ lại ăn cơm.

Thói quen được định sẵn, ở trước mặt mấy anh em, Liên Lan Nhi cũng có uy tín, nói chuyện rất có tác dụng.

“Lão Tứ à.” Liên Lan Nhi dừng lại một chút, ánh mắt nhìn lướt qua phía mấy người đang đợi. Trương thị mang theo mấy đứa nhỏ, đứng ở cửa, tựa hồ cũng đang nhỏ giọng nói chuyện, ai cũng không nhìn về phía bọn họ bên này. La Bảo Tài cùng Kim Tỏa, Ngân Tỏa đứng đợi cạnh xe, đều đang nhìn về phía nàng.

“Lão Tứ, vừa rồi tỷ phu có nói với đệ chuyện gì không?” Liên Lan Nhi thu hồi ánh mắt, nhìn Liên Thủ Tín hỏi.

“Nói chuyện gì?”

“Tỷ phu đệ không nói với đệ sao, chính là hôn sự của Mạn Nhi.” Liên Lan Nhi nói.

“Ah, chuyện này à.” Liên Thủ Tín không khỏi nghiêng đầu sang bên cạnh, nhìn thoáng qua phía xe ngựa. Trương thị cùng mấy đứa nhỏ đứng chung một chỗ, La Bảo Tài đứng cùng một chỗ với Kim Tỏa, Ngân Tỏa.

Hai nhóm đứng phân biệt rõ ràng. Hiển nhiên nhìn ra được bọn họ không thân thiết.

 

Chương 410: Cho thuốc nhỏ mắt

“Lão Tứ à, chúng ta là chị em ruột thịt. Bây giờ trên đời này còn ai thân so được với chúng ta? Bọn nhỏ đều đã lớn khôn, chúng ta làm cha mẹ đều phải bận tâm lo lắng đến chuyện này. Chuyện này nếu làm được tốt, đời này đứa nhỏ cũng không lo có gì bất trắc xảy ra.” Liên Lan Nhi rất xúc động nói với Liên Thủ Tín. “Cháu trai của đệ là đệ nhìn lớn lên, đứa bé này làm người thành thực, đi theo hắn cũng là hưởng phúc. Nói ra tốt hơn người khác giữ trong lòng, lại làm mấy chuyện, khiến người khác không yên tâm. Mà điều kiện của chúng ta cũng sẽ không ủy khuất Mạn Nhi.”

“Nói đến Ngân Tỏa nhà chúng ta, ta cũng vì nàng mà lo lắng. Sau này cũng phải xuất giá, người kia ta mà không biết căn không biết ngọn, con gái gả qua, phải trải qua cuộc sống thế nào, trong lòng cũng sốt ruột, chúng ta muốn giúp cũng khó. Nên ruột thịt kết thân làm sao không tốt hơn nhiều so với gả cho người ngoài?”

“Có ta ở đây, đảm bảo đem Mạn Nhi thương như con gái, tỷ phu đệ cũng là người hiền lành. Gia sản của chúng ta sau này để lại thì Mạn Nhi cũng là chủ nhà. Đứa bé Mạn Nhi này từ nhỏ ta đã yêu thích, tỷ nói với đệ nhé, Mạn Nhi đến nhà ta, đời này đảm bảo nàng trôi qua thuận thuận lợi lợi. Ta và tỷ phu đệ, còn có Kim Tỏa  nhất định chăm sóc nàng thỏa đáng.”

Liên Thủ Tín đứng trước mặt Liên Lan Nhi , hơi ngẩn người. Lời Liên Lan Nhi hắn nghe câu được câu không. Hắn đang suy nghĩ đến cảnh vừa nhìn thấy.

Vào ngày lễ ngày tết, Liên Lan Nhi tựa hồ đối với đứa nhỏ nào cũng không tệ. Nhưng Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang và Tiểu Thất lại đối với đại cô này không thân thiết, cũng chưa bao giờ cùng Kim Tỏa, Ngân Tỏa chơi đùa.

Có lẽ bởi vì Liên gia người nhiều, đứa nhỏ cũng nhiều, cộng thêm Liên Lan Nhi cũng không phải là người thắt lưng giắt vàng bạc (ý chỉ giàu có). Cho tới bây giờ, Liên Lan Nhi cũng chưa bao giờ cho mấy đứa nhỏ đồ gì, vẫn là Liên lão gia tử và Chu thị sẽ đem đồ ăn Liên Lan Nhi mua cho bọn họ, chia cho mỗi nhà một ít. Lúc này, mấy đứa nhỏ Liên Mạn Nhi cũng có thể theo đó mà ăn một chút.

Liên Lan Nhi rất lãnh đạm với Trương thị. Có đôi khi, Liên Lan Nhi vừa về đến Liên gia, Chu thị đã đem mọi người đuổi ra ngoài, mẹ con hai người ở trong phòng nói chuyện. Đều là nói xấu một đám con dâu mà Trương thị là người hay bị đem ra nói xấu nhất.

Liên Thủ Tín vẫn không cảm thấy chuyện này có gì không đúng hay không tốt, hay là không nên làm như vây. Nói đến trước kia, hắn vẫn có thói quen nghe theo Liên lão gia tử và Chu thị, chính xác hơn là hắn không có suy nghĩ của mình.

Khi đó trên thế giới này không hề có Liên Thủ Tín một người độc lập, mà chỉ có con trai thứ tư của Liên Lão gia tử và Chu thị.

Hiện tại, sau khi trải qua nhiều chuyện, vượt qua thời điểm muốn ra ở riêng, Liên Thủ Tín nghĩ lại chuyện cũ, trong lòng cũng có chút cảm giác.

Mấy đứa nhỏ không phải người không biết cảm ơn người khác, chúng không thân thiết với Liên Lan Nhi, là bởi vì cho tới bây giờ Liên Lan Nhi chưa từng có ý muốn gần gũi với chúng.

Bọn nhỏ không chơi cùng với Kim Tỏa, Ngân Tỏa, là vì Kim Tỏa cũng Ngân Tỏa luôn mặc quần áo mới gọn gàng, trong tay luôn luôn có đồ chơi hay đồ ăn mới lạ mua trong thành. Mà Kim Tỏa, Ngân Tỏa đúng là trẻ con trong thành, chỉ gần gũi với nhà Liên Thủ Nhân, cũng không thèm phản ứng với mấy đứa nhỏ như Chi Nhi, Mạn Nhi, Ngũ Lang hay Tiểu Thất.

Liên Lan Nhi đối với Liên Kế Tổ, Liên Hoa Nhi hay Liên Đóa Nhi mới gọi là thật sự thân thiết. Trương thị cùng mấy đứa nhỏ từ trước tới nay chưa từng đến nhà Liên Lan Nhi ở huyện thành, mà Cổ thị lại có thể dắt Liên Hoa Nhi và Liên Đóa Nhi ở lại nhà Liên Lan Nhi cả tháng trời.

Chu thị nói xấu Trương thị, Liên Lan Nhi tuy sau đó không có trực tiếp bày tỏ vẻ mặt với Trương thị, nhưng cái thái độ lạnh như băng, âm thầm dẫm đạp, hạ thấp từng không ít lần khiến Trương thị thống khổ vô cùng.

Mà trong lòng Liên Thủ Tín, từng hy vọng đại tỷ kiêu ngạo này có thể giúp hắn khuyên nhủ Chu thị  rằng Trương thị thật sự rất tốt. Chu thị nghe Liên Lan Nhi, một câu Liên Lan Nhi nói còn mạnh gấp mười lần Liên Thủ Tín nói.

Đúng là nghèo ở phố không có người hỏi, giàu ở thâm sơn cũng có họ hàng xa.

Liên Thủ Tín lầm bầm một câu. Đối đãi với người thân, dù sao trái tim trong ngực Liên Thủ Tín cũng là máu thịt, với đại tỷ Liên Lan Nhi này hắn cũng nguyện ý qua lại.

Bất quá………

“Lão Tứ, đệ nói xem?” Liên Lan Nhi nói hồi lâu, thấy Liên Thủ Tín không đáp ứng, cũng không cự tuyệt, liền cố tình làm mặt giận. “Lão Tứ, có phải đệ cảm thấy nhà đại tỷ là không xứng với nhà đệ đúng không? Liên gia chúng ta đều được dạy làm người phải phúc hậu, biết bổn phận. Lão Tứ nếu hiện tại đệ nhìn không xem trọng nhà của đại tỷ, bây giờ đệ nói cho đại tỷ biết….. tâm ý của Đại tỷ đối với đệ là 100%….”

Liên Lan Nhi khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn Liên Thủ Tín, vẻ mặt có chút đáng thương, lại có chút trách cứ. Tựa hồ, nếu như Liên Thủ Tín mà từ chối đó chính là vong ân, vong bản (mất gốc), Liên Thủ Tín hắn không phải là người tốt, người thiện lương. Hơn nữa còn là xem thường Liên Lan Nhi, khiến nàng cảm thấy tổn thương.

Vừa đấm vừa xoa, trong cứng rắn còn có chút mềm mỏng, đây là thủ đoạn Chu Thị trước kia muốn gây khó dễ Liên Thủ Tín hay dùng, vạn lần đều thành. Mà Liên Lan Nhi, dù sao cũng không phải là Mẹ của Liên Thủ Tín, nên trong mềm mỏng có thêm chút cứng rắn.

Chiêu này, đối phó với người như Liên Thủ Tín là hữu hiệu nhất. Chẳng qua, trước kia Liên Lan Nhi chưa bao giờ dùng qua, bởi vì khi đó không cần thiết.

“Đại tỷ.” Quả nhiên, Liên Thủ Tín có chút chống đỡ không được.

Liên Lan Nhi nhìn Liên Thủ Tín như vậy, trong mắt quả nhiên hơi lộ ra chút đắc ý.

“Đại tỷ.” Liên Thủ Tín bả vai hơi giương lên, lúc này mới chậm rãi nói. “ Đại tỷ, chúng ta là chị em ruột, điều đó không phải nói. Chuyện khác đều có thể thương lượng. Chính là hôn sự của bọn nhỏ này………”

“Mạn Nhi tuổi còn nhỏ, đệ cùng mẹ nàng đã thương lượng trước rồi, muốn giữ nàng lại mấy năm.”

“Vậy đính hôn trước.” Liên Lan Nhi lập tức cướp lời. “ Giống như Chi Nhi, nhà ai không đợi được, nhưng Kim Tỏa nhà ta thì đợi được.”

“Đại tỷ, Kim Tỏa năm nay đã mười bảy đi.” Liên Thủ Tín nói. “ Tuổi Mạn Nhi và Kim Tỏa hơn kém nhau nhiều quá.”

“Ta và tỷ phu của đệ còn hơn kém nhau tám chín tuổi kìa, đệ xem chúng ta không phải là sống cùng nhau rất tốt sao. Tuổi lớn một chút, sẽ biết thương người hơn.” Liên Lan Nhi lại nói.

“Đại tỷ, hay là tỷ tranh thủ tìm cho Kim Tỏa hôn sự khác đi.” Liên Thủ Tín thấy Liên Lan Nhi nói như vậy, cũng chỉ có thể đem lời nói rõ ràng hơn. “Hai đứa nhỏ này không thích hợp. Mạn Nhi nhà chúng ta hai năm sau sẽ nói chuyện hôn sự sau.”

Liên Thủ Tín đã nói rõ ràng như vậy, ngay cả Liên Lan Nhi giờ muốn giả bộ ngớ ngẩn cũng không tiếp tục được.

Liên Lan Nhi dường như có chút thương tâm, nàng rút khăn tay từ trong ngực ra lau khóe mắt.

“…. Chuyện Kim Tỏa, ngươi đã không đáp ứng coi như xong, tuổi Kim Tỏa đúng là có chút lớn. Ta cô linh một mình gả ở huyện thành, những năm qua, ngày nào ta cũng phải suy nghĩ vì cái nhà này. Lão Tứ, đệ xem hiện tại giờ cũng chỉ còn lại chị em chúng ta cùng lão Tam còn ở nơi này. Ta là muốn cho hai nhà chúng ta có thể thân càng thêm thân, mới tính đến hôn sự. Hiện tại trong lòng ta cũng là vướng bận hai chuyện, một là Kim Tỏa, hai là Ngân Tỏa, đứa con gái này, so với con trai còn khiến ta băn khoăn hơn kìa….”

Liên Lan Nhi vừa nói chuyện, vừa nhìn Liên Thủ Tín.

“Đại tỷ, Ngân Tỏa tuổi cũng không lớn, tỷ và tỷ phủ ở trong huyện thành, hai ba năm này, cố hắng để ý  xung quanh sẽ tìm được người thích hợp, xứng đôi với Ngân Tỏa…”

Bên này đang nói chuyện, bên kia ngựa tự nhiên giật mình, chạy vội ra phía ngoài.

Liên Thủ Tín vội vàng chạy trở lại, Liên Lan Nhi cũng chỉ có thể theo sau.

Chỉ một chút thời gian, phu xe đã đem ngựa giữ lại, dắt xe quay lại.

Xe ngựa này là của Tống gia, do Liên Hoa Nhi giữ lại cho một nhà bốn người Liên Lan Nhi dùng. Dù sao cũng là xe ngựa nhà người ta mà không phải là xe nhà mình, cho dù chỉ là phu xe hạ đẳng, cũng khó tránh khỏi chuyện bợ đỡ nịnh họt, tâm địa cũng uốn éo vài đường.

Ai lại nguyện ý đi đường ban đêm, đây cũng không phải là chuyện đặc biệt hay được lợi gì.

“Lão Tứ, vậy ta về đây.” Liên Lan Nhi chào tạm biệt đám người Liên Thủ Tín. “ Chi Nhi, Mạn Nhi hai người cùng đại cô vào thành ở vài ngày, vui vẻ chơi đừa chút đi. Ngũ Lang và Tiểu Thất đi học mà được nghỉ cũng vào thành chơi nhé. Lão Tứ a, vợ chồng các đệ cũng đừng tham việc quá, nghỉ ngơi thì vào thành, ta và tỷ phu sẽ chiêu đãi mọi người.”

Liên Lan Nhi, La Bảo Tài mang theo Kim Tỏa, Ngân Tỏa lên xe ngựa, từ từ mà đi.

Tiễn Liên Lan Nhi đi xong, Trương Thanh Sơn, Ngô gia cũng lần lượt tạm biệt, chỉ có Lý thị và Trương Thái Vân ở lại.

Người một nhà liền tụ tập ở Đông phòng, kiểm kê lễ vật hôm nay nhân được. Trên giường gạch, bày một chiếc bàn ấm, Liên Mạn Nhi ngồi bên cạnh chấp bút ghi chép. Trầm gia tặng bồn cảnh bằng ngọc thạch, một chậu được bày tại Tây phòng, một chậu thì bày ở thư phòng ngoại viện. Tống gia tặng một đôi bình sứ lớn đem bày ở phòng khách ngoại viện. Tri Huyện tặng một đôi mạo đồng cũng bày ở phòng khách.

Còn những thước vải được Trương thị chia ra bọc lại, cất vào trong tủ. Tống gia tặng bạc thì giao lại cho Liên Mạn Nhi. Về phần những thứ khác, hoặc là niêm phong lại cất trong nhà kho, hoặc là đem ra bày trong phòng mọi người, Liên Mạn Nhi đều dựa theo đó ghi chép rõ ràng vào trong sổ.

Đem đồ đạc chỉnh lý xong hết thì sắc trời cũng đã tối đen. Liền gọi một nhà ba người Liên Diệp Nhi, còn có vợ chồng Liên Kế Tổ và Tưởng thị, mọi người cùng nhau ăn cơm.

Sau bữa cơm chiều, một nhà ba người Liên Diệp Nhi cùng vợ chồng Liên Kế Tổ và Tưởng thị trở về nhà cũ, Liên Thủ Tín cùng Lỗ tiên sinh nói chuyện. Liên Chi Nhi, Ngũ lang, Tiểu Thất và Trương Thái Vân cũng cùng nhau đưa Lý thị đi dạo trong sân. Đông phòng chỉ còn Liên Mạn Nhi và Trương thị.

“Mẹ, đại cô đem cha gọi đến một bên nói chuyện là có chuyện gì, người đã hỏi chưa?” Liên Mạn Nhi hỏi Trương thị.

“Có thể có chuyện gì, cha con cũng không đồng ý.” Trương thị nói.

Liên Mạn Nhi ồ lên một tiếng liền tiến đến sát gần Trương thị.

“Mẹ a, không phải đều nói đại cô rất biết cư xử sao? Người đã nói với nàng như vậy rồi, nàng quay lại, vẫn còn muốn nói chuyện với cha?” Liên Mạn Nhi chớp mắt hỏi Trương thị.

“… Nàng chưa từ bỏ ý định chứ sao.” Trương thị nghĩ một chút, nói.

“Mẹ, người không phải là đem lời nói ra rõ ràng rồi sao, nàng còn nghĩ gì mà không hết hy vọng?” Giọng Liên Mạn Nhi êm ái nói. “Mẹ, không phải nói chuyện hôn sự của chúng con đều là mẹ định đoạt sao? Muốn đặt hôn nhà chúng ta, người làm chủ là mẹ đã khẳng định rồi, nên mới đi tìm cha nói chuyện. Đại cô thật khôn khéo, xem nàng hành động thật…. “

Liên Mạn Nhi ra vẻ bối rối không biết giải thích thế nào.

“… Cha con, hắn nghe lời đại cô của con a…. “ Trương thị suy nghĩ, chậm rãi nói.

Liên Mạn Nhi ho khan hai tiếng che dấu nụ cười tươi, rốt cục cũng hướng dẫn được Trương thị nghĩ đến điểm quan trọng.

“Mẹ, hóa ra chúng ta ai nói cái gì cũng xem như không, vẫn là đại cô có thể a…. Lúc đại cô gọi cha đi nói chuyện, người xem cha, thật vâng lời, liền đi theo. Cái tư thế kia, cũng không khác biệt với lúc ở gần bà nội….”

Răng rắc, quả hạch đào trong tay Trương thị bị bóp nát.

…………………………………….

 

Discussion25 Comments

  1. Aiz Liên Thủ Tín vẫn thiện lương quá, mấy con ma quỷ Liên gia đấy có chịu thiệt bao giờ. Ý đồ rõ ràng thế, ng ta k đồng ý a. Mà hình như đây chỉ là anh em họ gần vẫn đc cưới nhau à? Lạ nhỉ? Thanks tỷ

  2. Đúng là mẹ nào con nấy, thấy tiền là sáng mắt ra, mạn nhi còn lâu mới thèm lấy con bà nhé bà cô ạ, trầm lục ăn chắc rồi. Hìhi mạn nhi đúng là biết cách thổi gió vào lửa, lần này đảm bảo liên thủ tín không dám nghe lời bà chị luôn

  3. biết ngay Liên lan nhi này ko có ý tốt mà, thấy nhà Liên thủ tín tốt lên nên muốn kết thân để đc nhờ đây mà. lại còn dám đánh chủ ý lên Ngũ lang vs Mạn nhi. chưa cần biết con bà ta có gì tốt, chỉ cần nghĩ đến việc kết thân vs nhà bà là đã thấy ko được rồi, thiếu điều tránh càng xa càng tốt ấy chứ. nhà Liên thủ tín bây giờ đâu có dễ bị lừa như thế chứ

  4. Hjhj..LLan nhj này gjống chu thj như đúc.Nhưng mạn nhj cũng mưu lược lắm,đề cao tâm lý cho Trương thj trước rồj

  5. Mạn nhi này gọi là châm ngòi a haha, tội LTT rồi, về úp mặt vô tường đê. Bà chị cả này tham dữ, 1 lúc muốn 2 mối nhà Mạn nhi luôn, định không công ăn bát vàng à, không sợ anh Lục nhà ta

  6. thấy sang bắt quàng làm họ. Trước không phải khinh người lắm sao giờ giả bộ sướt mướt đòi làm thông gia. Hai bà con gái của Chu thị đều y chang như mẹ chỉ có điều Liên Lan Nhi này thông minh sắc sảo hơn.
    Mạn Nhi thông minh quá nha, nịnh mẹ như vậy thì chỉ cần Trương thị khuyên bảo vài câu thì Liên Thủ Tín chắc chắn sẽ kiên quyết từ chối mối hôn sự này thôi. Cận hôn không tốt cho đời sau làm gì có chuyện Mạn Nhi đồng ý chứ

  7. Đúng là nghèo ở phố không có người hỏi, giàu ở thâm sơn cũng có họ hàng xa.

    ;13 LT Tín cũng thấm rồi sao, hồi trước nghèo có ai để ý đâu. Bây giờ khá giả thì có bà chị này tới đòi kết thân. Ko phải chỉ 1 đứa, hai đứa luôn mới hay chứ. ;66 Khâm phục mức độ tham của bà này.

    ;37 MN cũng đâu phải bở, châm ngòi cho Trương thì liền. MN mới hơn mười tuổi là cùng, ng’ ta đánh chủ ý cũng quá nhanh đi.

    Bao giờ MN mới lớn đây. Ta cữ nghĩ mười tuổi là nghĩ tới đứa em họ nhà mình, nhỏ tí hon, ở đâu ra để đính hôn đây. Ở thời xưa, ko việc gì làm suốt ngày nghĩ tới việc xxoo… =]]

  8. chỉ nghĩ con mụ Liên Lan Nhi muốn nhờ vả nhà Liên Thủ Tín,không ngờ là muốn không công mà hưởng,con gái về đó thì sẵn nhà,sẵn cửa,cha mẹ chồng dễ chèn ép,có thể đem tiền về cho mẹ đẻ,còn con trai lấy Mạn Nhi thì về để bà ta chèn ép,bắt làm mọi việc nhưng lại không cho cầm tiền,bắt về nhà mẹ đẻ lấy tiền về cho mụ ấy chứ gì,đời có ai khôn như thế hay không?khôn như thế bao giờ mới chết được.Lần này Liên Thủ Tín khổ rồi,Mạn Nhi vì đề phòng cho tương lai của bản thân và Ngũ Lang nên phải nói rõ mọi chuyện,tránh cho người ta lợi dụng.đúng là lúc nghèo thì không ai ngó tới,lúc giàu hơn 1 tí thì thi nhau muốn kết thân.rất muốn phỉ nhổ vào con Liên Lan Nhi,ngày xưa không thèm để ý tới mà bây giờ vẫn còn nói như kiểu thân lắm ý,ghét thật.

  9. Muốn đấm vào mõm Liên Lan Nhi thế. cái gì mà ta vất vả vì cái nhà này, cái gì mà một mình ta chống chọi.Lúc người ta khó khăn thì không hỏi lấy một câu. Bây giờ thì giở trò tình cảm níu kéo ép buộc.
    thank các nàng nhé

  10. Chán quá, com xong post lỗi mất hết. Bực quá đi mất.
    Dạo này cứ nhấn post comment là lỗi web.
    Lan nhi đúng thật khốn nạn y như chu thị, mẹ nào con nấy một giuộc với nhau. Quá mức ghê tởm. May mà thủ tín đã được rèn luyện đủ cứng rắn để từ chối đề nghị vô duyên kia.

  11. Tuong dau lien lan nhi muon tien ai de la muon lay luon chau kiem tien la man nhi that tinh toan gioi nha.
    lien thu tin con mem long nhung cung may la khong dong y chuyen nay, tim vo cho ngu lang phai mot hien the chu nhu trieu thu nga thi chet chac

  12. *ta phun* ba LLN kia dung la di truyen tu Chu thi ma ==+ . Mai moi thoat dc Chu thi chang le LLT ngoc den muc ket than voi nha ba a =3=

  13. Hóa ra là muốn làm sui với liên thủ tín a mà không chỉ một người mà muốn lấy lun hai người a thật là biết tính toán nga ta biết mà không ngờ tính tình lại giống chu thị đến thế ngay cả hành động cũng giống luôn. Trương thị nổi giận rồi kì này liên thủ tín xong rồi.

  14. Sợ chưa, nhà Mạn nhi vừa khá lên là đã bị nhăm nhe đủ kiểu, bà Lan nhi này ko hổ là con gái lớn của Chu mụ ^^

  15. Sao mà gjống Chu Thj như đúc thế,khj nghèo k hỏj,khj gjau thj bu tớj,còn thjx cáj kiểu ép buộc ngườj khác,đẩy họ vô thế bí

  16. “Vốn đã nàngn bạc tốt” chắc chỗ này là “bàn bạc” mới đúng nhỉ?
    Mà lần đầu tiên thấy Trương thị có phản ứng rõ rệt như vậy đấy, bóp nát hạnh đào. K liên quan nhưng mà tự dưng e lại liên tưởng đến Trần Quốc Tuấn bóp nát quả cam nhỉ? ~^^~

  17. hê hê, khích tướng đây mà. nhà cái bà đại cô kia cũng quá ghê tởm rồi, đừng nói đến cùng máu mủ họ hàng mà từ trc đến nay có bao giờ tử tế vs nhà Tứ gia đâu. giờ lại đòi cưới cả con trai con gái nhà người ta,đúng là nằm mơ giữa ban ngày rồi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: