Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 393+394

21

Chương 393: Đồ tham ăn

Edit: Leticia

Còn nửa hàng rào bắp ngô vẫn chưa tách xong, tiểu quan bên kia vẫn bận rộn xách bao tải ngô cân rồi ghi chép, Ngũ Lang cùng Ngô Gia Hưng về sớm hơn so với dự tính, bởi vì một ngày trước đã cùng nơi xay bột hẹn xong rồi,, bọn hắn vừa đến nơi xay bột, thì không cần xếp hàng mà được làm luôn.

Mài bột trở về, chia ra mấy cái túi nhỏ, đầu tiên là đưa cho người của Trầm Lục xem qua sau mới giao tận tay cho Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi thả bắp ngô đang tách cho người khác, còn gọi thêm Trương thị, Liên Chi Nhi, Triệu thị cùng Liên Diệp Nhi, xách mấy túi bột ngô nhỏ lên, chạy luôn đến phòng bếp của cửa hàng Liên ký.

Mấy túi bột ngô nhỏ bởi vì mài bằng các cách khác nhau nên cũng khác nhau, so với bột mì thì phẩm chất cũng khác hẳn.

Loại thô nhất không thể gọi là bột mà có lẽ gọi là hạt ngô xay thì hơn. Là loại chọn những bắp ngô non chưa phơi qua nắng, mài qua một lần, rồi rây qua. Cứ như vậy đem đi nấu cháo, hương vị thơm mát, nhai sẽ thấy mềm nhuyễn hơn nữa vị ngọt vừa đủ.

Sau đó là loại bột thô mài một lần, mài nhỏ thêm một lần, bột sẽ mịn hơn bột thô. Hộ nông dân bình thường ăn bột cao lương cũng là mài như vậy đấy. Loại bột này tuy hơi thô một chút, hộ nông dân có thói quen ăn lương thực phụ, ăn loại bột này là có lợi nhất, sẽ không nhanh bị đói.

Sau đó, là mài thô một lần, mài nhỏ thêm hai lần, qua một lần rây nữa, sẽ thành bột ngô tinh mịn. Chu thị thích nhất món ăn làm bằng cao lương chính là sử dụng bột cao lương được mài như vậy. Bột ngô được mài thế này cũng có thể làm được những đồ ăn tinh tế hơn ví dụ như bánh bao có nhân.

Còn lại một túi chính là vụn bỏ đi sau khi mài thành bột ngô. Cùng giống như vụn của hạt cao lương dùng để nuôi các loại gia cầm gia súc như gà, vịt heo, trâu ngựa, chính là thức ăn gia súc chất lượng tốt.

Hai bếp to đều được nổi lửa lên, đầu tiên là nấu cháo bằng hạt ngô xay.

Về phần bột ngô, Liên Mạn Nhi có ý định làm vài món ăn.

Cây ngô cao sản, vừa có thể đem bán vừa có thể chống đói, như vậy mới đáng giá để phát triển. Những người ở bên ngoài kia sợ là chỉ nếm qua ngô non nấu, nhưng hạt ngô hoàn toàn trưởng thành thì chưa từng được ăn qua.

Chỉ nghe nói thì không rõ, phải ăn thử thì mới biết được. Vật này có phải vừa ăn được vừa chống đói được hay không.

Lấy một lượng bột ngô thô tương đối, nhào đều với nước, lấy nồi sắt lớn làm nồi nướng bánh. Mà ở đáy nồi, hộ nông dân thường xuyên dùng để làm món ăn hầm cách thủy. Món ăn chính cùng một món phụ được nấu trong cùng một nồi vừa thuận tiện vừa bớt việc. Vừa chống đói, lại có đầy đủ chất dinh dưỡng thích hợp nhất cho cuộc sống của hộ nông dân.

Mà bột ngô được mài tinh mịn là suy nghĩ cho những người đến đây hôm nay, kể cả Trầm Lục, chỉ sợ đều ăn sơn hào hải vị đã quen. Miệng và dạ dày của bọn hắn e là không tiêu hoá được đồ ăn thô ráp, tuy nhiên đồ ăn thô ráp đối với thân thể tráng kiện của bọn hắn mới có lợi.

Liên Mạn Nhi muốn chính là khiến những người cẩm y ngọc thực này biết rõ, cây ngô không chỉ có sản lượng cao, hơn nữa có thể giải quyết vấn đề ấm no của dân chúng, hơn nữa nếu có cách làm tinh tế thì mùi vị cũng không tồi. Như thế muốn mạnh mẽ mở rộng việc gieo trồng ngô sẽ càng thuận lợi hơn.

Một muôi nhỏ bột ngô mịn thêm đường rồi nhào cùng bột mì, bột nở, làm một vỉ bánh xốp ngô hấp. Lại lấy một muôi bột ngô nhào cùng với bột mì trắng, hỗn hợp bột đậu được xay mịn, đợi lên men. Làm một vỉ bánh bao bột ngô tam hòa diện hấp(bánh bao làm bằng ba loại bột trong đó có bột ngô), trong đó một nửa là bánh bao không nhân, một nửa khác cho thêm nhân dưa muối cùng thịt được băm nhỏ thành bánh bao nhân thịt dưa muối.

Mấy người bận rộn trong phòng bếp, chỉ nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn bên ngoài, ngay sau đó, có người xốc rèm cửa lên, Trầm Khiêm từ bên ngoài đi vào.

“Ha…” Vừa vào cửa, Trầm Khiêm chạy đến trước mặt Liên Mạn Nhi, quát to một tiếng.

“Mạn Nhi, ngươi đang làm món gì vậy?” Trầm Khiêm nhẹ nhàng hít một cái. Nhìn về phía nồi sắt lớn đang bốc hơi được úp nắp vung cực kỳ chặt chẽ.

“Bánh bột ngô.” Liên Mạn Nhi đáp.”Sao ngươi lại đến đây? Đến rồi sao không xuống xe luôn? Về sau sao lại ra khỏi xe?”

Trầm Khiêm nghe Liên Mạn Nhi hỏi, hắn liền hơi mân mê miệng.

“Mạn Nhi, nhanh dẫn Cửu gia vào trong phòng nói chuyện đi. Ở gian ngoài này đang có khói xông lên do đốt lửa, đừng để Cửu gia bị khói hun.” Trương thị vừa xoa xoa hai tay vào tạp dề vừa nói.

Đợi không lâu nữa thì xong, chỉ cần nhìn độ lửa là được, Liên Mạn Nhi đáp ứng, cũng cởi tạp dề xuống, lôi kéo Trầm Khiêm vào buồng trong.

Những gã sai vặt không tiến vào cùng, bọn hắn ở lại phòng bếp, nói là Trầm Lục để cho bọn họ tới hỗ trợ Trương thị.

Vào phòng, Liên Mạn Nhi để Trầm Khiêm ngồi lên trên giường, nàng lấy từ trong tủ chén một hộp điểm tâm cùng trái cây được chuẩn bị từ trước ra, mời Trầm Khiêm ăn.

“Cho ngươi ăn cái này, quả mận vẫn còn tươi, ông ngoại ta mang đến đấy hai ngày trước khi giúp chúng ta thu hoạch hoa màu.” Liên Mạn Nhi lấy khăn ra, đem quả mận đã rửa sạch sẽ lại lau lại một lần nữa, lúc này mới đưa cho Trầm Khiêm.

Thu hoạch mận đang đúng mùa, quả không lớn, nhưng mà mận chín nên cả quả có màu hồng nhuận phơn phớt, còn chưa đưa vào miệng, có thể ngửi thấy mùi hương tươi mát của mận. Quả mận có nhiều nước mà chất dinh dưỡng phong phú, ăn rất ngon, lại có thể chống đói. Thiêu Oa truân có một câu tục ngữ, nói là dưới tàng cây mận không có người chết.

Trầm Khiêm không kén ăn, nhận mận liền ăn luôn.

“Nói là tới thăm ngươi, ta muốn tới, Lục ca không mang theo ta, nói nhiều người, làm chính sự. Là ta quấn lấy Lục ca, cầu xin Lục ca rất lâu, Lục ca mới bằng lòng dẫn ta tới đấy.” Trầm Khiêm xê dịch đến bên người Liên Mạn Nhi, “Mạn Nhi, ngươi nói ta có tốt với ngươi không?”

Nói đến đây, Trầm Khiêm híp mắt lại nhìn Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi trừng mắt nhìn, ý tứ của Trầm Khiêm nói là hắn vì đến thăm nàng nên rất vất vả, đây là đang yêu cầu được cưng chiều sao?

“Tiểu béo…ngươi là tốt nhất.” Liên Mạn Nhi ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẻ mặt, điệu bộ khó tránh khỏi có chút qua loa.

Trầm Khiêm nhếch miệng, lộ ra hàm răng hạt vừng trắng như tuyết, muốn cười lại còn có chút chưa thỏa mãn, một khuôn mặt bánh bao béo mập núc ních biểu lộ vẻ mặt có chút rối rắm.

Liên Mạn Nhi vội vàng từ trong hộp tích lũy lấy ra một quả lê bát lý hương, đưa tới trước mặt Trầm tiểu béo để cho hắn ngửi.

“Thơm không?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Thơm.” Trầm tiểu béo thành thật trả lời.

“Đây là lê bát lý hương, chỉ có làng của ông ngoại ta có.” Liên Mạn Nhi xoa xoa quả lê rồi đưa cho Trầm tiểu béo.

“Mạn Nhi, ngươi cũng ăn.” Trầm Khiêm duỗi bàn tay béo ra,  lấy một quả lê bát lý hương từ trong hộp đồ ăn đưa cho Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi cười nhận lấy, hai hài tử ngồi đối diện nhau cùng ăn lê.

Lê bát lý hương, quả không to như quả lê bình thường, khi quả chín ở giữa vỏ xanh sẽ có một vòng màu đỏ. Mới từ trên cây hái xuống, bình thường sẽ không ăn ngay, mà phải bọc kín, đợi quả mềm, mùi thơm lên men lúc đó ăn mới là ngon nhất.

Sở dĩ gọi bát lý hương, vì hình dung loại lê này sau khi được bọc kín, hương thơm nồng đậm, trong phạm vi tám dặm cũng có thể ngửi thấy. Trương thị thích đặt lê bát lý hương vào trong tủ quần áo, tất cả xiêm y ở trong tủ đều có mùi hương này.

“Tiểu béo, những ngày này Lục ca ngươi có phải đặc biệt bận rộn hay không?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Ừ.” Trầm tiểu béo gật đầu, “Mấy ngày trước, Lục ca đều ở trong binh doanh, không về nhà.”

Liên Mạn Nhi gật đầu nhẹ, xem ra ngày thu hoạch ngô, Trầm Lục không đến xác thực là bận việc đến mức không phân thân ra được.

Trầm Khiêm quơ quơ hai cái chân béo, thừa dịp lúc Liên Mạn Nhi ăn lê, không chú ý đến hắn, lại xê dịch ngồi gần bên người Liên Mạn Nhi hơn.

“Ban nãy vừa đến, ta đã muốn xuống xe tìm ngươi chơi. Lục ca không cho. Ta ở trong xe ngựa đợi không được nữa, tự mình ra ngoài, trước mặt nhiều người như vậy, Lục ca cũng không mắng ta, hắc hắc.” Trầm tiểu béo tựa hồ có chút đắc ý, hắc hắc cười hai tiếng.

“Mạn Nhi, lúc ta ở trên xe ngựa đã nhìn thấy ngươi rồi, ngoắc tay với ngươi, ngươi không để ý tới ta. Ta muốn đi tìm ngươi chơi, nhiều người như vậy…Lục ca nói, phải chú ý thể thống.” Nói đến đây, nhóc béo giống như thở dài một hơi, “Lúc đó không được nên chờ ngươi đi ra, ta mới tìm cơ hội nói với Lục ca là đi tìm ngươi.”

“Tiểu béo, ngươi khổ cực rồi, chút nữa bánh bột ngô chín, cái đầu tiên sẽ cho ngươi ăn.” Liên Mạn Nhi cười nói.

“Thật sự?” Trầm tiểu béo híp mắt nhìn Liên Mạn Nhi, “Mạn Nhi, là ngươi tự mình làm đúng không?”

Liên Mạn Nhi nhìn khuôn mặt béo trắng hồng non nớt của Trầm Khiêm có chút ngứa tay, chỉ muốn véo một phát a.

“Đúng, là ta tự mình làm đấy.” Liên Mạn Nhi trả lời.

“Vậy chút nữa ta và ngươi cùng ăn.” Trầm Khiêm vui tươi hớn hở nói.

“Tốt.”

Các nàng ở trong nhà nói chuyện một hồi, bánh bột ngô, bánh xốp, bánh bao ở bên ngoài đã lần lượt được ra lò rồi. Liên Mạn Nhi trước hết, múc cho Trầm Khiêm một bát cháo ngô, rồi lấy mỗi loại bánh một cái mang cho Trầm Khiêm ăn.

Bởi vì chỉ muốn cho mọi người nếm thử, cho nên bất kể là bánh bao, bánh bột ngô, hay là bánh xốp, đều làm tinh xảo, cũng làm các loại bánh tương đối nhỏ.

“Bánh này thô, ngươi ăn ít một chút.” Liên Mạn Nhi chỉ vào bánh bột ngô.

“Được, Mạn Nhi ngươi cũng ăn đi.”

Trầm Khiêm thật sự không kén ăn, lần lượt nếm, còn nhớ rõ mỗi cái đều chia cho Liên Mạn Nhi một nửa.

Nhìn Trầm tiểu béo ăn ngon miệng, Liên Mạn Nhi cảm thấy bánh bột ngô trong miệng càng thơm hơn.

“Tiểu béo, ngươi cảm thấy loại nào món ngon nhất?” Liên Mạn Nhi hỏi Trầm Khiêm.

“Đều ăn ngon.” Trầm Khiêm trả lời, sau đó lại nghĩ nghĩ, chỉ vào bánh xốp cùng bánh bao ngô nhân thịt dưa muối, “Ta thích ăn hai thứ này nhất, … cháo cũng ăn ngon.”

Liên Mạn Nhi gật đầu, xem ra khẩu vị của Trầm tiểu béo là thiên về ngọt, hơn nữa thích ăn thịt.

“Mạn Nhi, ngươi thích ăn loại nào?” Trầm Khiêm hỏi ngược lại Liên Mạn Nhi.

“Tất cả ta đều thích.” Liên Mạn Nhi trả lời.

Nàng không phải lừa dối Trầm tiểu béo, nàng nói là lời nói thật. Ngô vừa được thu hoạch còn rất tươi, lại được chế biến luôn, ngọt thơm ngon miệng. Tài nấu nướng của Trương thị cũng rất tốt, bánh bột ngô dùng nhiệt độ phù hợp, nồi sắt nướng bánh khô vàng, nhưng lại không khô vàng quá, khiến mùi hương của cây ngô khi nướng được tỏa hết ra ngoài. Bánh xốp thì xốp mềm, ngọt ngào mềm mềm. Bánh bao làm từ bột ngô cũng ăn rất ngon.

Còn có cháo ngô vừa dẻo vừa thơm, chỉ có ở thời điểm này mới có thể ăn được, chờ ít ngày nữa, cây ngô được phơi khô hoàn toàn thì không ngọt và mềm nữa.

Ăn qua hết mấy món làm từ bột ngô xong, Liên Mạn Nhi vội vàng đưa Trầm Khiêm ra ngoài, giúp đỡ Trương thị cất đồ ăn vào trong hộp cơm.

“Những món này, Cửu gia đều có thể ăn không?” Trương thị cẩn thận hỏi.

“Đều có thể ăn, còn khen ăn ngon nữa cơ.” Liên Mạn Nhi liếc nhìn Trầm tiểu béo, cười nhỏ giọng nói. Đồ tham ăn Trầm tiểu béo, chỉ cần ăn, tựa hồ là cái gì cũng ăn. Điểm này để cho hết thảy mọi người nhà Liên Mạn Nhi đều cảm thấy hắn rất thân thiết.

“Vậy thì mời Lục gia cùng các vị đại nhân đều tới nếm thử a.”

 

 

Chương 394: Giành ăn

 

Trên sân phơi, ngô cũng được tách xong. Mọi người trong Liên gia cùng với người mà Trương Thiên Hộ mang đến đang kết thúc công việc, nhóm tiểu quan vội vàng ước lượng cùng ghi chép đống hạt ngô cuối cùng.

Bỗng có một gã sai vặt đến trước mặt Trầm Lục thấp giọng bẩm báo vài câu.

Trầm Lục gật gật đầu, đứng người lên, theo gã sai vặt đi đến của hàng Liên ký. Chúng quan viên đi theo tự nhiên cũng đều theo đuôi Trầm Lục.

Tại hành lang của cửa hàng Liên ký đã sắp xếp xong xuôi bàn ghế. Đợi Trầm Lục dẫn mọi người đi đến, Liên Mạn Nhi liền đi qua, mời Trầm Lục đến một cái bàn.

Trầm Lục đứng bên cạnh bàn, chỉ liếc một cái liền phát giác Liên Mạn Nhi an bài bàn cho hắn, đúng là cái bàn mà mấy lần trước hắn đã ngồi. Cái bàn này cùng những bàn ở cửa hàng nhìn qua cũng không có gì khác nhau, nhưng chỉ cần hơi cẩn thận một chút thôi là sẽ phát hiện ra, cái bàn này mới hơn một chút, sạch sẽ hơn, được bảo dưỡng rất tốt. Trên mặt ghế cùng chỗ tựa lưng còn kê lót vải gấm.

Là vì lần đầu tiên hắn đến đã ngồi qua, sau đó đem cất không lấy ra dùng, chỉ chuẩn bị cho hắn đến thì dùng.

Đãi ngộ này đối với Trầm Lục mà nói cũng không ít gặp. Thế nhưng mà không biết chuyện gì xảy ra, lúc này ở đây, hành động của Liên Mạn Nhi để cho cả thể xác và tinh thần hắn đặc biệt thư thái.

Coi trọng, săn sóc đúng mức, mà không mang theo bất cứ nịnh nọt cùng nịnh bợ gì.

Tuy là nghĩ như vậy nhưng trên mặt Trầm Lục vẫn như cũ không có biểu tình gì, nói một tiếng với Lý đại nhân, rồi ngồi lên ghế.

Cháo ngô, bánh bột ngô, bánh xốp, màn thầu cùng bánh bao làm từ bột ngô đều được bưng lên. Liên Mạn Nhi giới thiệu đơn giản mỗi món ăn cùng đặc điểm, mời Trầm Lục chính mình thưởng thức.

“Lục ca, cái này ăn ngon, ca nếm thử đi.” Trầm tiểu béo chạy đến trước mặt Trầm Lục, chỉ vào đồ ăn trên bàn đề cử cho Trầm Lục, hiển nhiên biểu lộ mình đã ăn rồi.

Trầm Lục không kén ăn, mà đều nếm tất cả các món ăn trên bàn. Chúng quan viên đi theo cũng học theo. Liên Mạn Nhi ở một bên lén nhìn Trầm Lục, muốn nhìn một chút hắn thích nhất món nào, nhưng mà kết quả để cho nàng thất vọng rồi.

Mỗi món Trầm Lục đều chỉ ăn hai lần, không nhiều không ít, trình tự cũng từ gần đến xa, từ nét mặt của hắn cũng nhìn không ra rốt cuộc hắn thích ăn loại nào hơn.

Một lát sau, Trương Thiên Hộ dẫn theo đám người Liên Thủ Tín tiến đến hồi báo, nói là ngô đều đã tách xong.

“Cây ngô loại thượng đẳng có được một trăm sáu mươi bốn túi. Cân nặng là một vạn sáu ngàn ba trăm tám mươi cân, không có ngô loại trung đẳng, ngô loại hạ đẳng là mười lăm túi, cân nặng một ngàn bốn trăm năm mươi sáu cân.”

Trương Thiên Hộ vừa dứt lời, trong phòng vốn hoàn toàn yên tĩnh, ngay sau đó liền náo nhiệt lên. Chúng quan viên trên mặt đều có sắc thái vui mừng. Kìm lòng không được mà đứng lên, hướng Trầm Lục chúc mừng, những người còn lại thì chụm đầu thì thầm với nhau.

Trầm Lục gật đầu nhẹ, rốt cục trên mặt cũng lộ ra một chút vui mừng ra, bất quá đảo mắt, lại khôi phục như thường. Hắn khoát tay áo, chúng quan viên trong phòng lập tức an tĩnh.

“Lý lão thấy thế nào?” Trầm Lục hỏi Lý đại nhân bên cạnh.

“Đây là tất cả sản lượng của hai mươi mẫu đất?” Lý đại nhân nhìn Liên Thủ Tín, hỏi.

“Hồi bẩm đại nhân, ” Liên Thủ Tín bước lên phía trước một bước. Cung kính trả lời. Cũng thấy mấy lần quan viên, trải qua chỉ điểm của gã sai vặt của Trầm Lục, lại mưa dầm thấm đất, Liên Thủ Tín cũng học xong cách đối đáp quy củ.”Không đến hai mươi mẫu, hẳn là mười chín mẫu lẻ bảy phần.”

Thời điểm cày bừa vụ xuân, nhà Liên Mạn Nhi tổng cộng trồng hai mươi mẫu lẻ hai phần cây ngô. Thời điểm đầu thu tháng 7, một phần cây ngô trong ruộng được coi là ngô non đem đi bán rồi. Hiện tại ngày mùa thu hoạch ngô, cũng chỉ có mười chín mẫu lẻ bảy phần.

Vì để tính toán sản lượng ngô trên một mẫu, con số này gần đây mới được đo lại để cho chính xác.

“Như vậy tính toán được, một mẫu cây ngô sẽ thu được …”

“Là chín trăm linh năm cân.” Tiểu Thất cùng Ngũ Lang đứng sau lưng Liên Thủ Tín, nhịn không được lên tiếng nói. Tiểu Thất nói xong rồi, nhìn hai bên một chút, thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn, cũng có chút ngượng ngùng, không tự chủ được cọ xát trước mặt Ngũ Lang.

“Hồi bẩm đại nhân, tiểu nhân tính toán qua, ước chừng là chín trăm linh năm cân.” Liền có một tiểu quan cầm bàn tính nói ra.

Được tính bằng bàn tính tự nhiên là đúng như vậy rồi.

“Một mẫu có sản lượng chín trăm cân a, cái này thật sự là trời giúp Đại Minh ta, trời giúp Đại Minh a.” Chòm râu Lý đại nhân run rẩy, thế nhưng lại rơi lệ.

Niên đại này, ở phương bắc một năm trồng một vụ hoa màu, phía nam một năm hai mùa, bất quá sản lượng đều không cao, tại phương bắc, như là tại Tam Thập Lý doanh tử, đất đai cũng được coi là  phì nhiêu, hoa màu cũng được chăm sóc tốt, một năm mỗi một mẫu thu hoạch tối đa cũng chỉ được 300 cân. Mà ở phía nam, địa phương gieo trồng lúa nước, lúa mì, một năm trồng hai vụ mùa, một mẫu sản lượng tăng gấp đôi, tối đa cũng chỉ là con số như thế này.

Cây ngô một mẫu có sản lượng chín trăm cân, với dân chúng khắp nước, ý nghĩa này quả thực là không có cách nào đánh giá được.

Trầm Lục ngồi ở trên ghế, nhìn xem quan viên kích động, đem thân thể ở phía sau nhích lại gần, trên mặt rốt cục lộ ra vẻ mỉm cười.

Cây ngô được một mẫu chín trăm cân, so với con số mà Liên Mạn Nhi ước chừng lúc trước vẫn còn ít hơn một chút. Bất quá hắn vẫn thích nàng. Khó có được một tiểu cô nương làm việc có thể ổn thỏa như thế, khắp nơi lưu lại đường sống. Không chỉ không cần  người quan tâm, còn khắp nơi khiến cho người ta yên tâm .

Ngẫm lại tấu chương trình lên trước kia, nghĩ kế tiếp trình sổ con này, cái vị ngồi ghế rồng kia sau khi nhìn thấy có lẽ cũng sẽ mừng rỡ a.

Dân chúng trong thiên hạ càng no bụng, kho quốc gia càng thêm phong phú, đây là cống hiến của Trầm gia hắn đối với quốc gia.

Muốn gieo trồng ngô được phát triển rộng rãi, tự nhiên là muốn bắt đầu từ phủ Liêu Đông. Dân chúng Liêu Đông có thể ăn no bụng trước những địa phương khác, kho lúa phủ Liêu Đông càng thêm phong phú, nhóm binh sĩ thủ hạ của hắn càng được ăn no bụng. Đây là quê của Trầm gia, của Trầm Lục hắn, vì quê hương của mình, vì chính binh sĩ mình dẫn dắt phải khiến chuyện tốt này thành hiện thực.

Phát hiện giống ngô sản lượng cao, bắt đầu là Trầm hoàng hậu ban thưởng cho nhà mẹ đẻ nên cây ngô được truyền ra ngoài. Về sau chuyện phát sinh, giống như là trong tối có cái gì dẫn dắt để cho hắn, để cho Trầm gia lập được một công lao lớn như vậy.

Hiện tại thiên hạ thái bình, nhưng mà nhiều người ăn không đủ no, lại càng không nói đến các loại thiên tai hàng năm chắc chắn có, vô số dân đói, phải dựa vào kho lúa quốc gia cứu tế.

Chuyện này, công lao cho xã tắc, thậm chí có thể so sánh với công huân của tổ tiên Trầm gia đi theo Thái tổ khai quốc chinh chiến.

Mặc dù Trầm hoàng hậu qua đời, đã có công lao này, Trầm gia trên triều đình, vị trí vẫn vững vàng. Đương nhiên, trong tấu chương trình lên, cũng không thể bày tỏ rõ ràng đây là công lao của Trầm gia, nhưng có thể làm nổi bật ảnh hưởng của Trầm hoàng hậu khi còn sống và ngay cả sau khi đã chết .

Đương nhiên, còn có Liên gia.

Trầm Lục đem ánh mắt lướt qua mọi người, dừng lại trên người Liên Mạn Nhi.

Nếu như không phải Trầm hoàng hậu đột nhiên qua đời, hắn sẽ không che dấu tung tích đi vào Tam Thập Lý doanh tử. Như vậy cũng không gặp được Liên Mạn Nhi. Nếu như không có gặp được Liên Mạn Nhi, cũng sẽ không phát sinh đủ loại sự tình về sau, cây ngô kia vẫn như trước chỉ là một cây dùng để “ngắm cảnh” ở hậu viện Trầm gia.

Chuyện này tấu lên, Liên gia có công không nhỏ, phải khen thưởng như thế nào đây?

Trầm Lục đang nghĩ có chút xuất thần, đột nhiên phát giác ống tay áo bị ai giật giật. Hơi cúi đầu xuống đã nhìn thấy Trầm Khiêm.

“Lục ca, đệ đi ra ngoài chơi một lúc a.” Trầm Khiêm ngẩng đầu lên hé ra một khuôn mặt béo núc, cười hì hì thương lượng cùng Trầm Lục.

Thiếu chút nữa đã quên rồi, trong chuyện này, còn có công lao của Cửu đệ của mình. Hắn vừa ra đời đã được nhận định là nhóc béo phúc tinh của Trầm gia.

“Đi đi, mang theo người đi, đừng đi xa.” Trầm Lục đưa tay sờ lên đầu Trầm Khiêm, hòa ái nói.

“A.” Mẫn cảm phát hiện thái độ của Lục ca tốt hơn so với bình thường, Trầm tiểu béo vui đến điên lên được, a một tiếng xong rồi chạy ra ngoài. Hắn không có trực tiếp chạy ra bên ngoài luôn, mà là chạy đến chỗ đám người ở phía sau, một phát bắt được tay Liên Mạn Nhi.

“Mạn Nhi, chúng ta cùng đi chơi đi, Lục ca ta đã đáp ứng rồi.” Trầm Khiêm cao hứng, hai chân đều nhảy cẫng lên rồi.

Liên Mạn Nhi nghĩ một chút rồi đáp ứng. Tràng diện kế tiếp, nghĩ cũng biết, nhất định là những quan viên này nói toàn những lời khẩu xán liên hoa(lời hay ý đẹp), các loại ca công tụng đức. Nếu có chính sự, Liên Thủ Tín, Ngũ Lang đều có ở đây, cũng đủ để ứng phó rồi.

Trước khi đi ra ngoài, Liên Mạn Nhi vô ý thức nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn Trầm Lục.

Trùng hợp Trầm Lục cũng đang nhìn nàng.

Ánh mắt hai người đụng nhau, lập tức tách ra.

Liên Mạn Nhi dẫn Trầm Khiêm từ bên trong cửa hàng đi ra, đi về phía hậu viện, để cho gã sai vặt đi theo chuyển ghế, cầm kéo.

“Chúng ta định chơi cái gì hả, Mạn Nhi?” Trầm Khiêm lôi kéo tay Liên Mạn Nhi, quơ quơ, hỏi.

“Chúng ta đi tuốt hạt hướng dương. Lần trước ngươi cùng chúng ta trồng chính là cây hoa hướng dương, hiện tại đã chín nên ta cắt vài bông, cho ngươi mang về ăn.” Liên Mạn Nhi nói xong, liền mang theo Trầm Khiêm đi về phía sân nhỏ.

“Ah, là hướng dương chúng ta cùng nhau trồng.” Trầm Khiêm lặp lại lời Liên Mạn Nhi nói…, khi nói hai chữ chúng ta còn tăng thêm ngữ khí.

Đang nắm tay nhau, Liên Mạn Nhi không tự chủ được mà nhéo nhéo tay Trầm Khiêm, mập mạp, mặc dù không dễ bóp như mặt, nhưng cảm giác cũng rất tốt rồi.

Mặt tiểu béo hơi đỏ hồng, bước chân chậm lại.

Nhưng Liên Mạn Nhi không cảm thấy, vẫn đi về phía trước như bình thường.

Tiểu béo cúi đầu xuống, cười hắc hắc hai tiếng, ngẩng đầu lên lần nữa là vẻ mặt xán lạn. Hắn tăng thêm bước chân, đuổi kịp bước của Liên Mạn Nhi .

Hai người lôi kéo tay nhau, trong chốc lát đều không buông ra.

Đi đến chỗ khóm hoa hướng dương, Liên Mạn Nhi chọn bông hoa lớn nhất, sai gã sai vặt của Trầm Khiêm trèo lên trên ghế để cắt. Sau khi cắt xong, Liên Mạn Nhi liền nhổ hết cánh hoa ra, để cho Trầm Khiêm xem hạt hướng dương bên trong

Trước đây Trầm Khiêm ăn hạt hướng dương đều là những hạt đã chín rồi, người hầu bên cạnh bóc nhân ra hết rồi, cho nên nhìn động tác của Liên Mạn Nhi, Trầm Khiêm cảm thấy vô cùng mới lạ.

“Cái này rang chín lên rồi ăn rất ngon, hiện tại cứ ăn như vậy, không có dầu, cũng không tệ.” Liên Mạn Nhi nói cho Trầm Khiêm, rồi lại chỉ huy gã sai vặt đi theo Trầm Khiêm cắt thêm vài bông, để cho Trầm Khiêm mang về, ăn cũng được mà chơi cũng được.

“Tỷ, tiểu Cửu ca.” Đúng lúc này tiểu Thất từ trong sân chạy đến.

Hắn dù sao cũng là tiểu hài tử, trong phòng náo nhiệt chỉ nhìn một lúc đã thấy chán rồi, trông thấy Liên Mạn Nhi cùng Trầm  Khiêm đi ra ngoài chơi, hắn cũng vụng trộm chạy đến.

Chạy đến bên người Liên Mạn Nhi, tiểu Thất cười hì hì lấy từ trong tay áo ra một khối bánh bột ngô.

Phía sau của bọn hắn, có hai cái gã sai vặt dắt hai con ngựa chậm rãi đi tới, trong đó một con ngựa đen mập, lẹp xẹp lẹp xẹp đi đến trước mặt, cái mũi béo múp míp ngửi ngửi, há miệng rộng, lộ ra hai hàm răng trắng sáng như tuyết.

“A?”

 

 

Discussion21 Comments

  1. iu iu… tiểu béo dễ thương quá!!! Truyện này nam phụ đều đáng yêu hơn nam chính. Nhìn đi tiểu béo chỉ cần nhéo tay thôi mặt đã đỏ hồng lên rồi. Mạn Nhi nha, đừng làm tiểu béo mơ mộng nữa, hây thời cổ đại nam nhân trưởng thành sớm nha

  2. Mạn Nhi để ý Trầm Lục ghê chưa?còn hỏi han Trầm tiểu béo dạo này Lục ca của hắn có vẻ bận rộn nhỉ?xem ra nam chính đã có được cảm tình của Mạn Nhi rồi,nhưng Mạn Nhi không để ý bạn Trầm tiểu béo có ý với mình kìa,quan tâm,lại còn thích những thứ liên quan tới 2 người nữa chứ,hoa đào của Mạn Nhi càng ngày càng nở rộ rồi,không biết sau này lấy Trầm Lục thì Trầm tiểu béo sẽ phải đối mặt như thế nào đây.chương này nhìn Trầm Lục ngoài mặt thì bình thản nhưng trong lòng lại nở hoa mà buồn cười dã man luôn.

  3. Khong phai em ngua dinh danh an voi Tram tieu beo day chu =))))) háháhá. A Luc gia roi chang dang iu nhu tieu beo -3-

  4. Tieu beo thich man nhi roi, that de thuong, nguoi ta luon noi nhung nguoi map map la nhung nguoi luon duoc phuc hau

  5. Càng đọc càng thấy dễ thương k chịu được ;76 Không biết đến khi nào Mạn nhi với Trầm Lục mới lấy nhau đây ;70

  6. Khi nào Trầm Lục mới tan băng nhỉ, lúc đó ko biết hai anh chị ngọt như thế nào ;76
    Mạn nhi tuổi nhỏ mà hoa đào thế rồi, ko biết lúc đó anh lam gì cho chị xiêu lòng đây ;18

  7. Trầm tiểu béo dễ thương cquas, nhưng chỉ dễ thương thôi thì chưa đủ làm phu quân của mạn nhi được.
    Ta nghe trầm lục và mạn nhi có gian tình ở đây hay sao ý nhỉ, lại còn cùng nhibf về nhau chứ? Haizz, bạn béo cố gắng hưởng thụ vài năm vậy, sau thành tẩu tử rồi thì hết được nắm tay rồi.

  8. ý ý, tiểu béo định tranh mạn nhi với trầm lục à, ko đc đâu :D. lần này nhờ công liên gia mà họ trầm lập đc công lớn, liệu qua chuyện này danh tiếng của gđ mạn nhi có vang xa ko đây??:))

  9. Bé Trầm Tiểu béo thật kiu nha. Còn bé mà đã mơ mộng vs Mạn nhi r nhưng bé à bé chỉ là 1 em trai trong đời Mạn nhi thôi. Chẹp ngựa a, nhưng miêu tả thì đúng là chủ nào tớ nấy lùn, mập a. Thanks tỷ

  10. Trầm khiêm đỏ mặt trông buồn cười quá đi mạn nhi vô ý lại khiến cho trầm khiêm tưởng mạn nhi cũng thích bé nha sau này bé biết mạn nhi với trầm lục là một đôi chắc là sẽ đau lòng lắm đây. Mặc dù rất muốn mạn nhi với trầm lục nhanh nhanh thành đôi nhưng mà nghĩ tới tiểu béo thì thật là không muốn bé buồn chút nào. ;70 đoạn cuối rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế nhỉ và ai la thế

  11. Mạn nhi làm Trầm tiểu béo thấy xấu hổ rồi kìa, dễ thương quá ;76 Trầm tiểu béo thích Mạn nhi thì khỏi nói rồi, ăn bánh còn phải hỏi rõ có phải do Mạn nhi làm hay ko nữa. Trầm lục thì vì công việc nên có vẻ lạnh lùng quá, dù để ý nhưng cũng ko thể hiện ra mặt. ko biết chuyện này xong nhà Mạn nhi có đc thưởng gì ko nhỉ

  12. tram tieu beo trm phan tram thich man nhi roi! co ma lam sao co the dich voi Luc gia! hihi. vu nay nha Man nhi lap cong lon roi do! khong biet se duoc thuong gi a?

  13. thôi rồi Trầm tiểu béo thích Mạn nhi! sau này làm nam phụ đau khổ rồi tội nghiệp quá

  14. Tiểu béo thích MN lám rồi,nhưng chác chắn số trời đã dịnh Trầm Khiêm là nam phụ trong truyện này
    Chỉ còn hai người là Trầm Lục và ADH ,MN sẻ chọn ai sâu này ?

  15. Gấu áXù Phu Nhân

    Trầm lục…. k biết dùng gì để nói :d
    Có vẻ như tiểu béo trầm khiêm thích mạn tỷ rồi nha… hihi dễ thương quá đi mất.
    Tiểu thất thật nhanh trí, nhanh như vậy đã tính đúng ra rồi, còn không cần bàn tính cơ…

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: