Thời Thơ Ấu – Chương 09

15

Chương 09, Hoa tốt

 

Hai năm sau, Hổ Sư Đại Lương đại phá Khương quốc, tấn công Vương đình của Khương quốc, bắt vương tộc Khương quốc làm nô lệ, đại thần và hậu phi mấy ngàn người áp tải hồi kinh. Lão Khương Vương đột tử, hai đứa con trai của hắn, một quy thuận Đại Lương, một mang theo bộ đội còn sót lại chạy trốn tới đại mạc phía bắc. Khương quốc diệt vong, Khương tộc cũng từ đây chưa gượng dậy nổi, cũng đã không thể chống lại Đại Lương! .

 

Đây là một lần chiến dịch có ý nghĩa  trọng đại, hoàn toàn đánh bại vì Khương quốc nhiễu biên cảnh hơn một trăm năm, để cho uy vọng của  Đại Lương Quốc nâng cao, thanh danh của đương kim Thánh thượng  cũng ghi vào sử sách lưu truyền thiên cổ. Đại Lương cả nước sôi trào, cùng lúc đó, tên của hai vị thiếu niên anh hùng truyền khắp thiên hạ.

 

Trong trà lâu, kể chuyện cổ tích tiên sinh vỗ thước gõ, nói về chuyện xưa hôm nay nói rất say sưa  .

 

“Nói này Trầm tướng quân, Lý tướng quân hai vị Thiếu tướng, đều là xuất từ thành Giang Châu chúng ta. . . . . . Ở Kỳ Liên sơn, hai vị tướng quân lấy ba vạn binh lực cùng Khương quân liều chết tác chiến, cuối cùng lấy ít thắng nhiều, đại phá Khương quân chủ lực. Quân đội Đại Lương ta mới có thể chuyển bại thành thắng, một đường thế như chẻ tre tấn công vào Vương Đình. . . . . . Có câu nói ‘ công thành phong hầu ’, hai vị này tướng quân một được phong làm Uy Viễn hầu, một được phong làm An Bình hầu. Hoàng thượng vì hôn sự của An Bình hầu Lý tướng quân, đem công chúa Đại Lương xinh đẹp nhất  Vân Dương công chúa gả cho hắn. Mà Uy Viễn hầu Trầm tướng quân, nghe nói đã đính hôn, nhưng vẫn có rất nhiều cô gái hâm mộ hắn. . . . . .” .

 

Hậu viện Lý gia, Thanh Mai một người ngồi ở trước bàn đu dây, nhìn một viện hoa mở rực rỡ mà xuất thần. Trầm Mặc Trúc đã nói, hắn sẽ trở về xem Lễ cập kê của nàng. Qua không bao lâu chính là sinh nhật nàng mười lăm tuổi rồi, lúc nào bọn họ mới trở về? .

 

Khi Lý Nhiên trở về, chính là tháng ba cuối xuân, Giang Nam cỏ cây xanh tốt, chim hót líu lo. Hắn cưỡi ngựa trở về, như quang cảnh lúc đi, chẳng qua là ngồi xuống tuấn mã đã không còn là con tuấn mã cũ, người cũng trở nên càng thêm trầm ổn. Năm năm không thấy, trong trí nhớ chính là thiếu niên ôn nhuận kia, hôm nay đã trưởng thành một thanh niên tuấn lãng.

 

“Ca ca” , Thanh Mai mỉm cười nhìn hắn. Lý Nhiên hướng nàng đi nhanh tới, vẫn giống như trong trí nhớ bộ dáng ôn hòa như vậy, “Ta đã trở về.” .

 

Thanh Mai mừng rỡ, giống như khi còn bé nhào vào trong lòng ngực của hắn như vậy. Ca đã trở lại, thật sự là quá tốt. Hắn ta cũng có trở về chứ?

 

Lý Nhiên không có nuốt lời, mang về cho Thanh Mai một rương lớn đủ loại đồ thú vị. Hắn còn nói: “Trước kia đi một chỗ, ta cũng sẽ mua một thứ tùy thân mang theo, nghĩ cầm về cho muội. Đáng tiếc những thứ đó đã mất, những thứ này là ta mua từ trên đường Kinh Đô về.” .

 

Thanh Mai mặt mày cong cong, “Những thứ này muội cũng rất thích, cảm ơn ca ca.” .

 

Tách ra đã lâu, người một nhà có chuyện nói không hết. Lý Nhiên nói của hắn ở bên ngoài gặp một ít chuyện lý thú, Uyển Nhu, Thanh Mai nói với hắn chút ít chuyện nhà, trong nhà chó a hoa a và vân vân, Lý Nhiên tập chung nghe. Người một nhà vui vẻ hòa thuận, hết thảy như trước.

 

Sau khi Lý Độ, Uyển Nhu đi ngủ, Thanh Mai, Lý Nhiên vẫn còn đang cầm đuốc soi dạ đàm.

 

Thanh Mai cười hỏi: “Không biết chị dâu công chúa của ta còn chưa gặp mặt  , có phải là thật hay không như trong truyền thuyết nghiêng nước nghiêng thành như vậy a?”

 

Lý Nhiên u oán nói: “Nàng khuynh hay không khuynh quốc, khuynh hay không khuynh thành thì ta không biết. Nhưng là, nàng vì phong thái của ca ca muội khuynh đảo, cho nên mới xin hoàng thượng gả cho ta.” .

 

Lấy Thanh Mai hiểu rõ Lý Nhiên , nhất định hắn nói không giống như vậy bất đắc dĩ , hai người này trong lúc nhất định là có trò vui. Cười hỏi Lý Nhiên: “Ca ca không thích sao?” .

 

Lý Nhiên thở dài: “Phụ thân không phải là muốn ta mang vợ trở về sao? Những năm này tận trung vì nước, chung thân đại sự của ta không thể chậm trễ, nàng ấy đem mình bồi cho ta, thì ta cố mà nhận lấy sao.” .

 

Thanh Mai bật cười. Lý Nhiên còn nói nói: “Trầm Mặc Trúc tiểu tử kia ở kinh thành trêu chọc không ít nát hoa đào, sợ là không dám tới gặp muội.”

 

Rất nhanh, Thanh Mai liền gặp được một đóa hoa mà Lý Nhiên nói là nát hoa đào. Ngày này có người ở ngoài cửa phủ ầm ĩ muốn gặp nàng, Thanh Mai đi ra ngoài nhìn, hẳn là tiểu cô nương xinh đẹp  .

 

“Ngươi chính là vị hôn thê của Trầm Mặc Trúc ?” Vị cô nương kia hỏi.

 

Thanh Mai nói: “Phải” cô nương kia mở to mắt đánh giá nàng một trận, nói: “Lớn lên cũng chả có gì đặc biệt, Trầm Mặc Trúc sẽ không thích ngươi, ngươi mau rời khỏi hắn đi.” .

 

Thanh Mai nhìn nàng ta một chút, lớn lên cũng không sai, diễm như đào lý, nhưng có phải hay không đầu óc có vấn đề a? .

 

“Làm sao ngươi biết Trầm Mặc Trúc sẽ không thích ta?” Thanh Mai cười dài hỏi, nàng nhìn thấy có một người đang đi về phía bên này, dáng người cao ngất, mặt mày tuấn lãng, áo bào dắt gió.

 

“Ngươi biết, hắn viết bài thơ đầu tiên là cái gì? Hắn làm văn chương đầu tiên là cái gì? Bộ dạng hắn bị trách phạt là như thế nào? Chuyện hắn và người khác đánh nhau, ánh mắt hắn tính toán người khác , thời điểm hắn đánh đàn thổi tiêu đòi ta vỗ tay. . . . . .  Chuyện hắn ngu xuẩn, chuyện xấu ta cũng biết, hắn không lấy ta, còn có thể cưới người nào?” Thanh Mai cảm thấy một trận khoái ý, a a a, đã sớm muốn nói cho tên kia những lời này thẹn thùng này, không nghĩ tới hôm nay lại có cơ hội. Mà người nọ dừng lại cước bộ, mỉm cười nhìn nàng.

 

Hai người cứ như vậy đứng nhìn nhau, giống như là cách một khoảng cách, hoặc như là cách năm năm thời gian, cũng muốn lẫn nhau nhìn rõ ràng hơn chút ít. Giờ khắc này, Thanh Mai khắc sâu cảm giác, thì ra là bọn họ sớm tham dự vào sinh mệnh của  đối phương như vậy, sớm chiều ở chung, thật là một chuyện hạnh phúc may mắn. Những thứ kia nhớ lại, sau này nhớ tới, cũng sẽ rất vui vẻ.

 

Cô nương kia giống như là không cam lòng, nói: “Ngươi sớm biết hắn sớm hơn ta mấy năm thôi, hắn nhiều năm như vậy không gặp ngươi, làm sao ngươi biết hắn còn thích ngươi?” .

 

Thanh Mai đối với Trầm Mặc Trúc vẫy vẫy tay, nói: “Tới đây.” Trầm Mặc Trúc đi nhanh tới, Thanh Mai đưa tay vào trong ngực hắn vừa sờ, lấy ra cái túi thơm thêu Mặc trúc và Tiểu Trư kia, bên trong còn chứa một viên minh châu. Cái túi thơm này là nàng ban đầu hao hết tâm tư thêu thành , bây giờ nhìn lại có chút vụng về, còn bị lây dấu vết loang lổ của thời gian, mà Trầm Mặc Trúc vẫn coi như trân bảo mang theo bên mình.

 

Thanh Mai nói: “Cái túi thơm này là ban đầu ta đưa cho hắn , bên trong còn chứa  tín vật đính hôn của chúng ta  , mấy năm này hắn vào Nam đi Bắc, tại chiến trường vào sinh ra tử, cũng chưa từng ném đi, còn bảo tồn hoàn hảo như vậy. Ngươi nói, hắn là không phải là còn yêu thích ta?”

 

Nghe ca ca nói Trầm Mặc Trúc vẫn đem cái túi thơm này để vào trong ngực, coi như trân bảo, đụng cũng không cho người khác đụng, nguyên lai là thật a.

 

Sắc mặt cô nương kia trắng bệch, Thanh Mai thấm thía nói: “Cõi đời này có rất nhiều thanh mai trúc mã, có trúc mã bị nơi phồn hoa mê hoặc, từ bỏ thanh mai, hoặc trước sau như một, thích thanh mai kia như lúc ban đầu. Hiển nhiên, vị này của ta thuộc về người sau.” Trầm Mặc Trúc đưa tay trên hông của nàng.

 

Thanh Mai tựa vào trong lòng ngực của hắn, có lòng tốt khuyên nhủ: “Còn có, một cô gái thông minh thích một nam tử, là nên nghĩ tới như thế nào có thể có được tâm của nam tử kia, mà không phải đi về phía cô gái khác thị uy. Cô nương từ đâu tới thì trở về nơi đó đi.” Cô nương kia ôm mặt đầy nước mắt chạy đi.

 

“Hình như nàng rất đắc ý?” Trầm Mặc Trúc nói. Hai người đi sân của Thanh Mai  , ngồi ở bụi hoa quen thuộc  .

 

“Đúng nha, rất đắc ý.” Thanh Mai nói. Có một người như thế, có thể làm cho nàng như vậy , đắc ý không chút kiêng kỵ nào, cảm giác rất tốt.

 

Trầm Mặc Trúc cười nói: “Nếu như ta thật thay lòng, nàng như thế nào?” .

 

Thanh Mai nói: “Thiến chàng!” Nàng thật thích hắn, còn thích như vậy . Thích nhiều năm như vậy. Nếu như Trầm Mặc Trúc một câu nhẹ nhàng thích người khác, rời bỏ nàng, nàng mới không thể nào thật yên lặng mà buông tay.

 

Trầm Mặc Trúc làm bộ run lên, lại cười nói: “Như vậy hung a, xem ra ta còn thật không dám dời tình biệt yêu*(thay đổi tình cảm, hết yêu thương).” Giơ tay lên đem nàng kéo vào trong lòng.

 

Thanh Mai dựa vào trong ngực hắn, cảm thụ được tim đập trầm ổn có lực của hắn, nhẹ nhàng nói: “Cám ơn chàng.” .

 

Không phải là mỗi người, cũng có thể may mắn đợi đến mình thích chính là cái kia người cũng như lúc ban đầu lúc như vậy thích mình, mà nàng lại chiếm được Trầm Mặc Trúc.

 

Cám ơn chàng, cho ta một tình yêu say đắm hoàn mỹ như vậy.

 

Có lẽ, ta xuyên qua ngàn năm, trọng sinh mà sống, chính là vì gặp chàng.

Discussion15 Comments

  1. A a a hảo ngọt, tiểu Tam này thật yếu ko đấu nổi một hiệp nữa ;31
    chap sau là đám cưới rồi động phòng, sắp được xem a hoá sói ;75

  2. lần đầu tiên trong đời được tem. khựa khựa
    chương này thật ngọt ngào ;76 rất thích cách Thanh Mai xử lý đóa đào hoa thối của Trúc ca, mừng ac gặp mặt chắc sắp thành hôn rùi, hehe ;69

  3. oa, chương này đáng iu quá đi.. 2 ng thật ngọt ngào làm ta ganh tỵ quá hah, hjhj!! sắp phải chia tay cặp đôi dễ thương này oài, hơi bùn a..

  4. cuối cùng cũng trở về!! Trầm Mặc Trúc thành của quý được bao người săn đón a, thành mĩ nam thành thục mềm mại hơn chứ không cứng nhắc như trước. Tội nghiệp mảnh đào hoa của bạn Trúc bị Thanh Mai nhà ta đả trương tâm hồn một cách trầm trọng. Bạn Trúc là của Thanh Mai rồi, năm 9 tuổi đã hôn môi thì biết rồi đó, không nên đụng vào

  5. ngọt ngào chết mất thôi ;76 ;76 ;76 . tiểu tam đúng là chết khi đang ở trong trứng nước a. hâm mô 2 người quá

  6. cứ ngọt như mía ấy, truyện này từ đầu đến giờ lúc nào cũng ngọt, có tiểu tam nào xuất hiện lại thảm như tiẻu tam trong truyện này ko có chứ ^^, tks!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: