Thời Thơ Ấu – Chương 08

13

Chương 08, Năm xưa

 

Sau học thêu, chính là học nấu nướng. Uyển Nhu nói;”Làm ra thức ăn ngon cho người thân, cảm giác rất hạnh phúc.”

 

Thanh Mai rất tán thành. Tài nấu nướng không khô khan giống như thêu vậy, Thanh Mai cũng rất thích thức ăn ngon, rất nhanh thích thú. Nhìn thần thái hài lòng của người thân khi ăn đồ mình làm, quả nhiên so với mình ăn đồ ngon còn muốn vui vẻ, đây chính là cảm giác hạnh phúc.

 

Thục Hoa cảm động nói: “Uyển Nhu quả nhiên là hiền thê lương mẫu, dạy Thanh Mai lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, xuất sắc  làm cho ta tự ti mặc cảm” .

 

Nhà mẹ đẻ Thục Hoa mở võ quán , từ nhỏ dưỡng thành tính cách dũng cảm không kềm chế được, thời điểm ban đầu học nữ công, tài nấu nướng cảm thấy phiền toái, cũng không có ai buộc nàng học, cho nên thành hoang phế. Vì vậy luôn luôn kính nể  đối với  Uyển Nhu hiền lành thục nữ, đối với  Thanh Mai cũng rất vừa ý.

 

Lại một năm nữa mùa thu đến, trong viện hoa cúc mở ra, từng mảng lớn cảnh tượng rực rỡ. Thanh Mai ngồi ở giữa vườn hoa , gió tây thổi mát mẻ  , nhàn nhã đi chơi uống trà, ăn cao điểm tự mình làm. Hoa quế cao mềm nhũn , thơm ngon , ngọt ngào , tựa như hạnh phúc tốt đẹp này chính là một loại cuộc sống mà nàng thích nhất  .

 

Nơi nơi gió tây ở bên trong, Trầm Mặc Trúc đi tới. Hắn đã là thiếu niên mười bốn, mười năm tuổi rồi, dáng người cao ngất, mặt mày tuấn lãng, thời điểm cười có chút bộ dáng ôn nhuận quân tử  . Dĩ nhiên người rất ghê tởm , chẳng qua là thật giống như không có ấu trĩ như trước.

 

Trầm Mặc Trúc thuần thục đi tới chỗ đối diện Thanh Mai rồi ngồi xuống, nhặt lên một khối hoa quế cao bỏ vào trong miệng. Hắn ăn cái gì bộ dáng có thể nói thưởng tâm duyệt mục, Thanh Mai từng đối với hắn cảm thán: “Ta cảm thấy ưu điểm duy nhất của ngươi chính là lớn lên đẹp mắt, dưỡng mắt rất tốt.” Điểm này, dần theo thời gian, chỉ có tăng không có giảm. Mà Trầm Mặc Trúc trừng mí mắt lên liếc nhìn nàng một cái, liền không hề nữa để ý tới, tùy ý nàng thưởng thức mình giống như phong cảnh.

 

Cuộc sống phảng phất ở trong lúc lơ đãng đã trôi qua rồi, đây là Thanh Mai đi tới cái thế giới này đã chín năm,  nàng và Trầm Mặc Trúc biết nhau cũng đã sắp được mười năm.

 

Mùa đông năm nay, hai nhà tụ ở chung một chỗ, vây quanh cái lò sưởi nói trong đêm.

 

Lý Nhiên, Trầm Mặc Trúc gian khổ học tập mười năm, tu văn luyện võ, cũng coi như học thành tài. Lý Độ đối với hai đệ tử xuất sắc này cũng không tiếc rẻ vài từ tán dương. Trầm Mặc Trúc nói: “Có người từ nhỏ ở cùng nơi, cũng không biết ra sao.” .

 

Thanh Mai biết hắn lại đang cố ý đập phá, chậm rãi nói: “Ngươi và ca ca học của tài hoa của phụ thân, ta thì học thái độ tản mạn của phụ thân.” .

 

Vừa nói đứng lên, chắp tay dạo bước, nhìn ngoài cửa sổ từ từ ngâm thơ:

 

春曉 Xuân hiểu Buổi sáng mùa xuân (Người dịch: Tương Như)
春眠不覺曉,
處處聞啼鳥。
夜來風雨聲,
花落知多少?
Xuân miên bất giác hiểu,
Xứ xứ văn đề điểu.
Dạ lai phong vũ thanh,
Hoa lạc tri đa thiểu?
Giấc xuân, sáng chẳng biết;
Khắp nơi chim ríu rít;
Đêm nghe tiếng gió mưa;
Hoa rụng nhiều hay ít ?

.”

  • Đầy là bài thơ Xuân hiểu của Mạnh Hạo Nhiên

 

Một bộ tựa như tỉnh mà không tỉnh, biếng nhác, phong lưu không kềm chế được, quả nhiên rất có mấy phần dáng vẻ của Lý Độ. Làm cho những người khác đều nở nụ cười, quả nhiên bắt chước rất giống.

 

Lý Độ mỉm cười nói: “Tốt. Cõi đời này có không ít người tài có học, người sống được tiêu sái tự nhiên lại không nhiều. Theo ta thấy , đối với thái độ nhân sinh  so với học vấn quan trọng hơn, Thanh Mai không có kém hai người các con. Các con  phải nhớ kỹ, quân tử chờ thời cơ mà hành động, nghèo thì tu dưỡng đạo đức bản thân để làm cốt cách, thẳng khi đạt được sự chuẩn mực được chấp nhận thì kết thân. Bất kể đời người gặp gỡ như thế nào, sống một cuộc sống tự tại sung sướng mới là quan trọng.” Trầm dịch cũng mỉm cười đồng ý.

 

Lý Nhiên, Trầm Mặc Trúc tỏ vẻ thụ giáo, thời điểm Thanh Mai thừa dịp uống rượu trái cây hướng Trầm Mặc Trúc cười đắc ý.

 

Ngoài cửa sổ bông tuyết bay lả tả rơi xuống, bóng đêm yên lặng, trong lúc trời đất là một mảnh xinh đẹp, tinh khiết .

 

Năm thứ hai mùa xuân, Lý Nhiên và Trầm Mặc Trúc sẽ phải từ biệt cố thổ, đi ra ngoài du lịch. Cúng bái tổ tiên, mở tiệc chia tay, hai nhà cùng nhau cho thương lượng tiến hành.

 

Thục Hoa dặn dò Trầm Mặc Trúc: “Sớm trở lại, thường xuyên gửi thư, đừng giống như phụ thân con  năm đó vừa đi mấy năm hoàn toàn không có thư từ gì.”

 

Lý Độ phân phó Lý Nhiên: “Nhìn thấy cô nương mình thích thì hãy mang người ta về, đừng làm cho mẫu thân con quan tâm đến chuyện chung thân của con.”

 

Hai người đều đáp ứng.

 

Thanh Mai vô cùng hâm mộ nói: “Ca ca, muội cũng muốn đi cùng với các ca a.” .

 

Lý Nhiên cười nói: “Muội nên biết điều một chút ở lại nhà, thay chúng ta hiếu thuận cha mẹ hai nhà cho tốt. Ta nhìn thấy đồ gì hay sẽ nhớ mang về cho muội.” .

 

Cuối cùng, Thanh Mai lấy ra hai phù bình an cho Lý Nhiên: “Đây là ta đi miếu cầu được phù bình an, ca mang đi cho may mắn, có thể bình an, thuận buồm xuôi gió.” .

 

Lý Nhiên cười nói: ” Ta cũng không cần đến hai phù bình an a, có người một cái cũng không có, hay là ta nên phân cho hắn một cái đây?”

 

Thanh Mai đỏ mặt, nói: “Tùy ca.” Liền cúi đầu đi. Nàng núp ở bụi hoa phía sau, nhìn hai thiếu niên cưỡi ngựa, thân ảnh càng lúc càng xa, biến mất ở nơi tận cùng của Thiên Sơn.

 

Tối ngày hôm qua.

 

Thanh Mai ngồi ở trước án ngây người, Trầm Mặc Trúc đạp trên ánh trăng mà đến.”Lý Thanh Mai” lần đầu tiên hắn gọi cả họ tên của nàng.

 

Hắn nói: ” Bộ dạng nàng mới ra sinh, bộ dáng nàng mới vừa tập đi , bộ dạng nàng mới bắt đầu nói chuyện, lần đầu tiên nàng viết chữ, vẽ bức tranh thứ nhất  , thêu  kiện đồ đầu tiên. . . . . . Tất cả bộ dáng xấu nhất , cũng bị ta nhìn thấy. Cho nên, nàng chỉ có thể gả cho ta.”

 

Hắn nói: “Chờ ta, ta sẽ trở lại xem Lễ cập kê của nàng. Sau đó, cưới nàng làm vợ.” .

 

Minh Nguyệt sáng tỏ như nước, hắn đang nắm lấy khuôn mặt của nàng, lần đầu tiên hôn ôn nhu mà triền miên  .

 

Sau khi Trầm Mặc Trúc đi, mỗi tháng cũng sẽ gửi một phong thư cho Thanh Mai. Trong thư phần lớn là nói bọn họ đi nơi nào, dọc đường chứng kiến cảnh tượng, gặp  người thú vị hoặc chuyện, chuyện bọn họ hành hiệp trượng nghĩa. Các nơi thức ăn ngon, cũng đều nói hết với nàng , còn viết rất cặn kẽ  .

 

Thanh Mai mỉm cười đọc thư, chưa bao giờ cảm thấy Trầm Mặc Trúc là một người dài dòng như vậy a. Mặc dù nàng chân không bước ra khỏi nhà, nhưng phảng phất đi theo đám bọn hắn cùng nhau nhìn hết những thứ kia Sơn Sơn Thủy Thủy, nhân vật cảnh tượng. Dần dần tin nhiều hơn, Thanh Mai không có chuyện gì liền lấy ra để xem một chút, tiêu ma thời gian.

 

Uyển Nhu bắt đầu dạy Thanh Mai quản gia, nàng nói: “Những chuyện này sớm học một ít, Thục Hoa là người lười, sau này nhất định tất cả chuyện đều vứt cho con.” Thanh Mai ở trong lòng yên lặng nói thầm : ta cũng vậy, rất lười a .

 

Một chút nữ quyến thiết Hoa yến, Uyển Nhu cũng sẽ mang theo Thanh Mai đi. Ở trong đó có rất nhiều người, là Thanh Mai sau này cần giao thiệp. Khác với Thanh Mai từ nhỏ sống trong môi trường tự do, phần lớn cô gái ở trong nhà cao cửa rộng rèn luyện ra là mặt ngoài đoan trang, bên trong tràn đầy tính kế. Chỉ là Uyển Nhu nên dạy Thanh Mai mấy thứ không nên dạy, bản tính của nàng vốn thông minh, ứng phó những người đó dư dả, chẳng qua là cảm thấy cùng các nàng sống chung một chỗ thật là trầm muộn lại không có thú vị.

 

Chẳng qua ở một lần hội hoa xuân, Thanh Mai quen được một bạn tốt, Liễu Ánh Lục. Đó là một cô bé xinh đẹp hoạt bát, thẳng thắn, hào sảng , cùng Thanh Mai nhất kiến như cố*(mới gặp như là đã thân nhau từ trước) , hai người rất nhanh thành bạn tốt.

 

Lý Nhiên và Trầm Mặc Trúc bước lên hơn phân nửa Sơn Thủy Đại Lương  sau, cùng đi Bắc Phương. Bắc Phương Khương quốc có nhìn chằm chằm, vẫn xâm phạm biên cảnh nảy sinh nhiễu chuyện. Mà hiện nay hoàng đế sớm có lòng bình định Khương quốc, trải qua mười mấy năm chăm lo việc nước đã chuẩn bị đầy đủ, cho nên chiến tranh cũng là bộc phát.

 

Uyển Nhu biết tin tức kia sau, hôn mê bất tỉnh. Lý Độ cũng là khí định thần nhàn, chẳng qua là an ủi Uyển Nhu.

 

Quả nhiên Trầm Mặc Trúc bọn họ đi quân doanh, mặc giáp tòng quân. Hắn vẫn đúng hạn mỗi tháng gửi thư trở lại, chẳng qua là nội dung ngắn rất nhiều, le que mấy lời, bút tích cũng rất viết ngoáy, nhìn ra được viết thời điểm rất vội vàng. Thanh Mai chẳng bao giờ hồi âm cho hắn, chẳng qua khi Uyển Nhu vào miếu thắp hương thời điểm cũng sẽ đi theo đi, vì bọn họ cầu phúc.

 

Một lần cùng Liễu Ánh Lục giải sầu , gặp lại Lục Minh Chương. Hắn không có  bộ dạng mập mạp khi còn bé, ngược lại thành  công tử tuấn tú  , chẳng qua là ánh mắt lỗ mãng làm cho người ta không thích. Hắn và công tử ca quần áo lụa là ở chung một chỗ, giống như là vừa mới uống rượu xong đi ra ngoài, người đầy mùi rượu. Thanh Mai tính toán làm như không thấy, không nghĩ tới Lục Minh Chương nhận ra nàng , “Đây không phải là tiểu Thanh Mai sao? Lớn lên lại xinh đẹp như vậy.”

 

Thanh Mai định rời đi, lại bị ngăn cản đường đi, “Trầm Mặc Trúc đi nhiều năm như vậy, chắc là không biết khi nào trở lại, không bằng ngươi gả cho ta đi!” Những công tử ca ở phía sau hắn cười lên ha hả.

 

Liễu Ánh Lục tức giận trách cứ, Lục Minh Chương lại đưa tay định sờ soạng mặt Thanh Mai . Thanh Mai nhẹ nhàng cười một tiếng, mắt Lục Minh Chương hơi sáng ngời, lại bỗng nhiên cảm thấy cổ tay căng thẳng , tiếp theo cả người bị một cổ lực đạo ngã trên mặt đất! Thanh Mai một tay lắc lắc một cái cánh tay của hắn, một cước dẫm ở trên lưng hắn, vừa nhìn vừa cười. Những tiếng cười kia còn rất tùy ý thì đột nhiên im lặng.

 

“Ngươi hãy nghe cho kỹ, thứ nhất, ta có hôn ước cùng với Trầm Mặc Trúc, không muốn làm trái; thứ hai, Trầm Mặc Trúc là quân tử lỗi lạc, như ngươi bực này con nhà giàu có thể sánh bằng ; thứ ba, ngươi lớn lên khó coi như vậy, cùng Trầm Mặc Trúc khác một trời một vực, thật là làm cho tâm tư người thay đổi một chút cũng không có.” .

 

Sau đó, Liễu Ánh Lục cười không ngừng. Cười đủ rồi, thì phẫn hận nói: “Những người này cũng quá mức! Nếu không phải ngươi luyện qua võ nghệ, bị hắn đùa giỡn thành công, hậu quả thật đúng là không thể lường.” .

 

Thanh Mai nhàn nhạt nói: “Hắn trước kia bị Trầm Mặc Trúc giáo huấn một trận, đoán chừng là ở tiết cái căm phẫn này sao.”

 

Nguyên nhân Trầm Mặc Trúc ra tay dạy dỗ Lục Minh Chương , Thanh Mai hiện tại cũng đại khái biết rồi. Trong lòng có chút cảm động, thì ra là tại làm sao nhiều năm trước, Trầm Mặc Trúc lại bắt đầu để ý nàng sao? .

 

Cái tên kia a, ban đầu mỗi ngày đối mặt hắn , còn buồn bực vô cùng. Từ biệt mấy năm, lại bỗng nhiên, có chút nhớ hắn đây!

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion13 Comments

  1. Tình cảm dần dần bồi dưỡng mà trở nên sâu nặng. Ta rất thích a. Tiểu Trúc lớn rồi, trưởng thành rồi. Tks nàng

  2. hihi.
    chị đã bắt đầu thấy nhớ ca rồi kìa.đã thùa nhận hôn ước giữa hai người nữa chú. ca về sơm mà thành thân với chị đi. kẻo chị gả cho người khác đấy

  3. Mặc Trúc cầu hôn mà bá đạo dễ sợ luôn. đúng là xa nhau Thanh Mai mới thấy nhớ Mặc Trúc, còn bắt đầu học quản gia nữa. chuẩn bị trở thành vợ hiền rồi ;66 ;66 ;66

  4. Mặc trúc thật là có ai tỏ tình kiểu như thế đâu a. Mà tiểu mai giờ người ta đi rồi mới nhớ thương sao. Hai người đó đi đến bao giờ mới về đây a

  5. Trầm Mặc Trúc lớn mất rồi, mị lực tỏa ra bốn phía làm tiểu Thanh Mai ngẩn ngơ trogn chốc lát. Con lợn béo Lục Minh Chương kia dám cả gan chêu ghẹo Thanh Mai, thấy không có Mặc Trúc ở bên cạnh liền ra tay chòng ghẹo không nghĩ xem mình chọc phải ai. Thanh Mai bênh Mặc Trúc quá nha, toàn nói tốt cho người ta thôi, đúng là khoảng cách sinh ra mĩ

  6. có phải ý là, xấu nhất ta cũng thấy hết rồi, chịu đựng được hết rồi, thôi gả cho ta để ta chịu đựng cả đời luôn cho trọn đạo phu quân ;39

  7. khụ nụ hôn từ biệt ak, có mấy cái tuổi đầu..cô bạn mới quen của thanh mai kia có thật là người tốt k? hay khi thấy mặc trúc nhà ta nổi tâm chia rẻ uyên ương?

  8. Khoảng cách tuy xa nhưng hai trái tim vẫn như đang gần nhau í. Mai tỷ nhớ Trúc ca rồi ớ còn ca thì thế nào? Bao giờ 2 ng ms gặp lại nhau đây. Thanks

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close