Y Thủ Che Thiên Q3 – Chương 111+112

31

Chương 111: Ma Nhãn Con Báo

Edit:Anatasia Nguyễn

Beta: Sakura

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi đoàn người Thần Quyết Cung trải qua một ngày một đêm nghỉ ngơi và hồi phục, trạng thái toàn thân đã tốt hơn nhiều. Về phần một chút thương thế  tương đối hiển nhiên trong thời gian thật ngắn không thể nào hoàn toàn nhanh khỏi được.

Ban đêm hôm qua, hai người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt không có nghỉ ngơi cũng không có tu luyện, chỉ là lẳng lặng tựa vào trên người Hàn Như Liệt cùng nhau nói chuyện.

Kể từ khi Mộ Chỉ Ly biểu đạt rõ ràng tình ý của mình, cũng bỏ qua cái gọi là rụt rè. Thật sự không có cái gì quan trọng, nàng không hy vọng vì những chuyện khác mà để cho Liệt cảm thấy không vui, bắt đầu từ bây giờ nàng chỉ cần quan tâm tới cảm thụ của Liệt là tốt rồi.

Những thứ khác, nàng không muốn đi để ý, cũng không có thời gian đi để ý.

Suốt một đêm vành tai tóc mai chạm vào nhau, tinh thần hai người cũng vô cùng tốt. Hai người không coi ai ra gì mà hành động như thế, khiến cho mọi người càng thêm rõ ràng tình cảm của Hàn gia Thiếu chủ và Mộ Chỉ Ly vô cùng tốt , cũng không ai trách móc phê bình , ngược lại rất hâm mộ.

Dù sao, bọn họ bất luận là từ phương diện nào cũng xem là rất xứng đôi. Ở trên thế giới này chỉ có cường giả mới có quyền nói, mà những ý kiến của người khác căn bản không coi là cái gì.

Trong lòng đoàn người Thần quyết Cung miễn bàn có bao nhiêu kinh ngạc, lúc trước ở Trục Đỉnh Tái Sự, bọn họ căn bản là không biết Mộ Chỉ Ly và Thiếu chủ Hàn gia có một tầng quan hệ như vậy, Mộ Chỉ Ly vẫn đều sống ở trong môn phái tu luyện, không nghĩ tới tình cảm giữa hai người lại vẫn có thể giữ vững tốt như vậy.

Không phải không thừa nhận, loại tình cảm chống lại thời gian và khoảng cách  làm cho người ta bội phục.

Sau khi thương lượng một phen, song phương nhân mã chính là cùng nhau lên đường. Bọn họ cũng không có tách ra, tuy nói Hàn gia và Thần Quyết Cung ở giữa có liên hệ cũng chỉ vì Mộ Chỉ Ly mà thôi, nhưng không thể phủ nhận loại quan hệ này so với tình huống bởi vì ích lợi mà tụ tập ở chung một chỗ thì tình hống này càng có năng lực tin tưởng hơn.

Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt làm như vậy có hai nguyên nhân, thứ nhất đương nhiên là vì an toàn của đoàn người Thần Quyết Cung. Mặc dù Lôi gia bọn hắn đã bỏ chạy rồi, nhưng không ai có thể xác định bọn hắn còn đang ở chỗ nào đó không xa tùy thời hành động.

Lấy tính cách của Lôi gia, loại chuyện này cũng không phải là không có khả năng, nếu là người Hàn gia rời đi…, vạn nhất gặp phải bọn hắn, kết quả như cũ Thần Quyết Cung  vẫn không thể gánh nổi.

Về phần một nguyên nhân khác đương nhiên là hai người bọn họ không muốn tách ra, thật vất vả mới có thể có cơ hội ở chung một chỗ, hi vọng ở cạnh nhau .

Thần Quyết Cung không có phản đối, hiển nhiên đoàn người Hàn gia cũng sẽ không phản đối. Cho nên một nhóm chừng hơn hai mươi người đông đúc lên đường, ở nơi Trục Đỉnh Tái Sự này thì số lượng người như thế tuyệt đối là một đội ngũ cường đại

Hàn Như Liệt lôi kéo tay nhỏ bé của Mộ Chỉ Ly đi ở giữa đội ngũ, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhợt nhạt. Kể từ khi bắt đầu nhìn thấy Chỉ Ly, cái khuôn mặt anh tuấn kia vẫn giương lên nụ cười nhợt nhạt.

Mộ Chỉ Ly nghe lời tùy ý Hàn Như Liệt lôi kéo tay của mình, giống như chim nhỏ nép vào bên người. Phảng phất như ở bên Hàn Như Liệt, nàng không còn là Mộ Chỉ Ly cường thế mà chỉ là một người con gái  bình thường thôi.

Lúc này, trong lòng mọi người chính là cảm giác như vậy. Ai có thể nghĩ đến Mộ Chỉ Ly vẫn còn có một mặt như vậy, chẳng qua là nhìn nam tử bên cạnh  nàng, suy nghĩ một chút rồi cũng lạnh nhạt dần.

Sắc mặt Lăng Lạc Trần vẫn như thường tiêu sái ở trong đội ngũ phía trước của Thần Quyết Cung, phảng phất như cái gì cũng chưa từng phát sinh qua. Trong lòng khổ sở nhưng đồng thời cũng vì Chỉ Ly mà cảm thấy vui vẻ, bởi vì hành động hôm qua của mình nên Hàn Như Liệt mới bộc phát như vậy, không phải sao?

Hắn không biết, hôm qua bọn họ rời đi thì xảy ra chuyện gì, nhưng hắn vẫn rõ ràng, sau khi bọn họ quay lại trở nên như keo như sơn . Dường như Chỉ Ly cũng buông xuống tất cả ý nghĩ, cứ như vậy đơn giản làm tiểu nữ nhân của Hàn Như Liệt sao.

Thật ra thì, Chỉ Ly như vậy mới chính thức hạnh phúc, không phải sao? Hắn chỉ cần nàng ấy hạnh phúc là tốt, trong ngày thường nhìn bộ dáng nàng cường thế kia, nhưng kỳ thật nàng ấy cũng là một cô gái cần bảo vệ.

Trầm Thanh Nhân như có loại cảm xúc nhìn thân ảnh Lăng Lạc Trần phía trước, không khỏi thầm than một tiếng: Lăng đại ca thật là đáng thương. Trong mắt Chỉ Ly cũng chỉ có Hàn Như Liệt, chỉ cần hắn ta xuất hiện căn bản là nhìn không thấy tới sự tồn tại của Lăng sư huynh a. . . . .

Song phương tụ tập ở chung một chỗ, sau khi loại bỏ lộ trình riêng của từng người , phạm vi tìm kiếm thu nhỏ lại không ít

Ở bên trong nơi này không ngừng tìm kiếm, trong chớp mắt đã đến xế chiều. Xung quanh yên tĩnh không tiếng động, mọi người dần dần loại bỏ việc có thể người Lôi gia đang ở nơi phụ cận, rừng rậm này muốn giấu một tổ người như vậy không tính là khó khăn,  nhưng muốn không bị phát hiện ra thì cũng không phải là chuyện đơn giản.

“Ôi, Ma Nhãn Con Báo này đến tột cùng ở địa phương nào a! Ở đây tìm khắp nơi đã lâu như thế, kết quả thì ngay cả bóng dáng cũng không nhìn thấy.” Trầm Thanh Nhân không khỏi oán hận lên tiếng nói.

Bọn họ ở nơi Trục Đỉnh Tái Sự này dạo chơi một thời gian đã lâu, bất ngờ gặp yêu thú có một lần, có thể tưởng tượng muốn gặp yêu thú là không dễ dàng

“Ai biết Ma Nhãn Con Báo này chạy đi nơi nào, quả thực không thấy bóng dáng.” Người bên cạnh phụ họa nói, ở nơi lớn như thế này trong rừng rậm tìm được Ma Nhãn Con Báo thật đúng là không dễ dàng.

Đi tới đi tới, mọi người kinh ngạc phát hiện bọn họ lại đi vào một nơi toàn màu hồng phấn. Bất luận là cây cối hay mặt đất đều hoàn toàn biến thành  màu hồng phấn!

“Đây là cái gì? Thậm chí có rừng cây màu hồng phấn!”

” Lần đầu tiên trong đời ta nhìn thấy, lá cây cũng là màu hồng phấn , thật sự quá thần kỳ!”

Nhìn rừng cây màu hồng phấn này, mọi người rối rít cảm khái nói, phảng phất đi vào nhân gian tiên cảnh, tựa như ảo mộng. Ở bên trong nơi màu hồng phấn này trên mặt tất cả các cô gái đều giương lên nụ cười nhợt nhạt.

Mộ Chỉ Ly nhìn thế giới màu hồng trước mắt này, trong lòng cũng là không khỏi cảm thán, nơi này thật sự là thế giới tuyệt đẹp. Song sau một khắc, mọi người xung quanh lại hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một mình nàng tại chỗ!

Trên mặt không khỏi hiện lên vẻ kinh dị, mới vừa rồi tay nàng còn vẫn bị Liệt lôi kéo, làm sao một chớp mắt lại hoàn toàn biến mất? Tỉnh táo lại nàng đánh giá thế giới xung quanh màu hồng phấn này, đây hết thảy tuyệt đối không đơn giản.

Chẳng qua là, những thứ này đến tột cùng là cái gì?

Nếu lúc này có những người khác tại chỗ, chính là có thể phát hiện có hơn hai mươi người bị vây trong rừng rậm, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ mặt mờ mịt, phảng phất ở như lọt vào trong sương mù nhìn không thấy hết thảy trước mắt, thậm chí còn đang liều mạng la lên tìm đồng bạn của mình.

Ở nơi những người này đang đứng cách đó không xa chính là có một con báo màu hồng phấn, con báo có da lông vừa mềm vừa rực rỡ sắc thái màu hồng phấn khiến cho nó thoạt nhìn làm người khác phải chú ý, giống như đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật trân quý.

Làm người khác chú ý nhất chính là đôi mắt to của con báo màu hồng,  ánh mắt kia chiếm nửa khuôn mặt, màu u lam trong con ngươi mang theo chút ít quỷ dị, phảng phất chỉ cần nhìn một cái chính là hoàn toàn  rơi vào trong đó.

Đang lúc Mộ Chỉ Ly tự hỏi nguyên nhân hết thảy biến hóa , thì có một đạo thân ảnh màu trắng xuất hiện ở trước mặt nàng, màu trắng phiêu dật kia trừ Lăng Lạc Trần ở ngoài còn có thể là ai?

“Lăng sư huynh?” Vẻ mặt Mộ Chỉ Ly kinh ngạc nói, kể từ khi Liệt nói với nàng, không thích nàng gọi Lăng Lạc Trần thân thiết như vậy, nên nàng gọi thành Lăng sư huynh.

Lăng Lạc Trần nhìn Mộ Chỉ Ly trước mắt nói: “Chỉ Ly, vì sao nàng lại lạnh nhạt với ta như thế? Chẳng lẽ nàng không biết rằng ta yêu nàng sao?”

Vừa nói, Lăng Lạc Trần vừa đến gần Mộ Chỉ Ly, trong con ngươi trong suốt kia tràn đầy thâm tình, trên dung nhan tuấn tú kia lại mang theo một tia thần sắc thống khổ. Tay của hắn đặt ở trước ngực của mình, nói: “Nàng có biết, ta nhìn nàng ở cùng với Hàn Như Liệt, lòng ta rất đau hay không? Đi theo ta có được hay không? Ta sẽ đối xử rất tốt với nàng!”

“Lăng Sư huynh, ngươi làm sao vậy?” Mộ Chỉ Ly nhìn Lăng Sư huynh trước mặt, này thật sự có chút kỳ quái, đột nhiên hắn làm sao nói như vậy?

“Ta không sao, ta chỉ biểu đạt lòng mình mà thôi. Đi theo ta có được hay không?” Lăng Lạc Trần thâm tình nhìn Mộ Chỉ Ly, phảng phất một khi Mộ Chỉ Ly cự tuyệt hắn , hắn sẽ chết vậy.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly cũng nghiêm mặt nói: “Lăng Sư huynh, trong lòng của ta chỉ có một mình Liệt mà thôi, thật xin lỗi.”

Nghe được câu trả lời của Mộ Chỉ Ly, Lăng Lạc Trần lộ ra vẻ rất là thương tâm, lại cầm lấy kiếm của mình hung hăng đâm vào ngực mình. Thế mà từ đầu tới cuối Mộ Chỉ Ly cũng không có nói ra đáp án mà hắn muốn.

Thời điểm kiếm của Lăng Lạc Trần đâm đến trước ngực hắn, Lăng Lạc Trần trước mắt lại biến thành những mảnh nhỏ .

Nhìn hình ảnh bể tan tành trước mắt, Mộ Chỉ Ly mở to hai mắt nhìn, bất khả tư nghị nói: “Ảo giác! Hóa ra là ảo giác. Trên đời lại có ảo giác rất thật như thế, nhưng đối phương làm thế nào biết chuyện của bọn họ, lại từ đâu mà ngưng kết ra ảo tưởng như vậy?

Không đợi Mộ Chỉ Ly nghĩ xong cái vấn đề này, cả người nàng đã được đưa vào bên trong Hàn gia.

Nhìn cửa phòng Hàn Như Liệt trước mắt, nàng chậm rãi đẩy ra đi vào. Song, vừa đi vào liền nhìn  thấy một màn khó coi như vậy, màn ở trên giường che xuống, hai cỗ thân ảnh đang đan vào nhau, kèm theo từng tiếng thở dốc, cả gian phòng đều tràn đầy vẻ mập mờ.

Sau một khắc, rốt cục Mộ Chỉ Ly thấy rõ người trước mặt. Nam tử trên giường dĩ nhiên là người nàng yêu, Liệt!

“Liệt, nữ nhân này là ai? Thế nhưng lại tới quấy rầy chuyện tốt của chúng ta!” Nàng kia hờn dỗi một tiếng, rất bất mãn nhìn Mộ Chỉ Ly trước mắt.

Hàn Như Liệt nhìn Mộ Chỉ Ly một cái, nói: “Người không liên quan, bảo bối, chúng ta không cần để ý nàng ta.”.Vừa nói xong, Hàn Như Liệt không e dè tiếp tục cùng nữ nhân đan vào nhau.

Mộ Chỉ Ly nhìn một màn xốc xếch trước mắt, trong mắt cũng hiện lên một tia hỗn loạn. Hết thảy trước mắt thoạt nhìn chân thực như vậy, đây chính là gian phòng của Liệt, gian phòng giống như đúc gian phòng lúc trước nàng chứng kiến , chẳng qua  bức họa thuộc về nàng lúc này lại đã biến mất.

Hành động của Liệt cùng với giọng nói chuyện của hắn đều giống nhau, đây hết thảy cũng chân thật như vậy, trước ngực Liệt vì cứu nàng mà lưu lại vết đao cũng còn đó.

Trong lúc nhất thời, tâm tình Mộ Chỉ Ly rất là phức tạp.

Nàng rõ ràng biết trước mắt hết thảy chỉ là ảo giác thôi, nhưng khi chân chính thấy một màn trước mắt lại khó tiếp nhận như vậy. Nếu như tất cả là thật …, nàng không thể đoán được rằng mình sẽ làm ra hành động gì, bởi vì trong lòng nàng lúc này đây đang có một loại xúc động muốn hủy diệt tất cả.

Chậm rãi nhắm hai mắt lại, người trước mắt bất quá là ảo giác, một ảo tưởng giống hệt Liệt, nhưng cũng không phải là Liệt, tuyệt đối Liệt sẽ không làm ra chuyện như vậy, nàng tin tưởng.

Nàng tuyệt đối tin tưởng vào tình cảm giữa bọn họ, Liệt sẽ không phản bội nàng mà làm ra chuyện như vậy .Hết thảy trước mắt chỉ muốn che đậy ánh mắt của nàng thôi, chẳng qua là một màn trước mắt đối với nàng mà nói căn bản sẽ không đưa đến bất kỳ tác dụng gì!

Thời điểm Mộ Chỉ Ly mở mắt ra lần nữa, hết thảy trước mắt đã biến mất không thấy.

Cùng một thời gian, trên người Hàn Như Liệt đã ở phát sinh chuyện tương tự.

Trong mắt Hàn Như Liệt tràn đầy kiên định, hết thảy trước mắt là hư ảo, trong đầu hắn không ngừng hiện lên chính là cuộc sống trước kia hai người ở chung một chỗ.

Hắn tin tưởng tình cảm của Chỉ Ly đối với hắn, chuyện như vậy tuyệt đối không thể nào phát sinh. Ảo giác trước mắt bể tan tành, kèm theo những thứ ảo tưởng này cũng bể tan tành, khóe miệng Hàn Như Liệt cong lên nụ cười tươi rói.

Thời điểm ảo giác trước mắt Mộ Chỉ Ly hoàn toàn biến mất , vừa mở mắt chính là thấy mặt đối mặt với Hàn Như Liệt cũng đang mở mắt ra.

Hai người nhìn nhau cười một tiếng, tay của bọn như cũ mười ngón tay đan xen. Mắt của Mộ Chỉ Ly lần nữa hoàn toàn thành hình trăng lưỡi liềm, hai người nhìn đối phương ai cũng không nói gì, lúc này không tiếng động có thể hoàn toàn thắng việc lên tiếng..

Từ chuyện đã xảy ra trên người mình thì có thể phỏng đoán đến chuyện lúc trước đối phương đối mặt với ảo giác, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể thoát ra khỏi ảo giác, đó chính là ý nghĩa đối phương cũng giống mình, kiên định  tin tưởng tình cảm giữa bọn họ!

Khi mọi người bên cạnh bọn họ vẫn như cũ bị vây trong ảo tưởng, từ vẻ mặt thống khổ của bọn họ chính là có thể nhìn ra.

“Những thứ này đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?” Mộ Chỉ Ly nghi ngờ lên tiếng nói, chuyện tình quỷ dị như vậy thật sự lần đầu tiên gặp phải

Hàn Như Liệt hơi chút trầm ngâm nói: “Ta nghĩ chúng ta hẳn là tìm được Ma Nhãn Con Báo rồi, chỉ có Ma Nhãn Con Báo mới có thể huyễn hóa ra ảo tưởng cường đại như vậy.

Nghe được lời nói của Hàn Như Liệt …, trước mặt Mộ Chỉ Ly dâng trào lên vẻ kinh ngạc. Chợt tầm mắt chính là không ngừng đanh giá ở bốn phía, rốt cục, ở chỗ không xa thấy được vẻ sáng ngời màu hồng phấn.

“Liệt, cái kia có phải chính là Ma Nhãn Con Báo hay không?” Mộ Chỉ Ly chậm rãi lên tiếng nói, nàng chẳng qua nghe nói về Ma Nhãn Con Báo nhưng trên thực tế nàng cũng không nhìn thấy Ma Nhãn Con Báo.

Trước mặt Hàn Như Liệt dâng trào lên vẻ vui mừng: “Không sai! Chính là nó! Tìm lâu như vậy cuối cùng tìm được rồi! Ta đi bắt nó lại.”

“Cẩn thận một chút.” Mặc dù Ma Nhãn Con Báo này thoạt nhìn nhỏ nhắn xinh xắn nhưng là thực lực của nó không hề giống như mặt ngoài vô hại như vậy a.

“Yên tâm đi, lực công kích của Ma Nhãn Con Báo không coi là cường hãn. Chỉ cần có thể bài trừ được ảo tưởng của nó, muốn giải quyết nó cũng không khó khăn.” Hàn Như Liệt khẽ gật đầu chính là nhanh chóng chạy về phía Ma Nhãn Con Báo.

Động tác mặc dù mau, nhưng không có phát ra chút tiếng động nào. Chỉ cảm thấy trước mắt thoáng một cái, thân ảnh Hàn Như Liệt đã xuất hiện ở bên cạnh Ma Nhãn Con Báo.

Mộ Chỉ Ly đánh giá  những người khác ở bên cạnh, vẫn bị vây trong ảo giác của bọn họ, sợ là cũng không có thể quấy rầy, bằng không mà nói nàng cũng không biết có xuất hiện hậu quả gì nghiêm trọng không. Cũng may chỉ cần giải quyết Ma Nhãn Con Báo nó huyễn hóa ra những thứ này, ảo giác cũng sẽ hoàn toàn biến mất.

Nghĩ tới đây, tầm mắt Mộ Chỉ Ly chính là nhìn về phía Hàn Như Liệt. Nàng lẳng lặng đứng ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích, chẳng qua là nhìn Hàn Như Liệt, nàng tin tưởng hắn có thể làm được.

Nếu là hắn nói, nàng liền tin tưởng.

Nếu đi hỗ trợ, nói không chừng sẽ đưa đến hiệu quả ngược lại. Thực lực của Ma Nhãn Con Báo là nửa bước Sinh Cảnh, nàng đối phó có một chút khó khăn, nhưng đối mặt cao thủ Sinh Cảnh  Hàn Như Liệt chắc là không có vấn đề gì .

Động tác của Hàn Như Liệt có thể nói là vô cùng nhanh chóng, chỉ thấy thân hình kia lướt một cái chính là đi tới trước mặt Ma Nhãn Con Báo. Ma Nhãn Con Báo cảm nhận được nguy cơ chuẩn bị chạy trốn, song Hàn Như Liệt cũng  trực tiếp phong tỏa đường đi của nó.

Chỉ cần không nhìn chăm chú vào đôi tròng mắt của Ma Nhãn Con Báo , sẽ không có vấn đề gì. Dĩ nhiên thực lực của hắn để đối phó Ma Nhãn Con Báo tuyệt đối là dễ như trở bàn tay.

Mặc dù Mộ Chỉ Ly biết Hàn Như Liệt đối phó với Ma Nhãn Con Báo cũng không khó khăn, lại không nghĩ rằng hắn lại làm dễ dàng như thế. Ở trước mặt  hắn Ma Nhãn Con Báo phảng phất như không có bất kỳ uy lực nào, chỉ có thể ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói.

Rất nhanh, thân ảnh hồng sắc lần nữa đi tới trước mắt Mộ Chỉ Ly , cười nói: “Ly nhi, nhìn nó không sai đi!”

Mộ Chỉ Ly gật đầu, nhìn Ma Nhãn Con Báo trước mắt không khỏi cảm khái nói: “Nó lớn lên thật là xinh đẹp, ấy vậy mà da lông lại màu hồng phấn, thật thần kỳ.”

Hàn Như Liệt nghe được lời của Mộ Chỉ Ly  cũng không  có chút  kinh ngạc nài, cô gái đều thích loại yêu thú lông xù này, thoạt nhìn là một loại sủng vật  vô hại  “Không nên nhìn ánh mắt của nó, nếu không sẽ bị nó mê hoặc. Ma Nhãn Con Báo này nhìn có vẻ khả ái, nhưng trên thực tế nguy hiểm vô cùng, nó còn có một  cái  tên gọi khác là Ác Mộng Chi Vương.”

“Ác Mộng Chi Vương?” Nàng còn không biết Ma Nhãn Con Báo còn có tên gọi như vậy.

“Gọi Ác Mộng Chi Vương này chắc là thể hiện trình độ kinh khủng của Ma Nhãn Con Báo, nghe nói nếu như Ma Nhãn Con Báo phát triển đến hậu kỳ.., nó có thể huyễn hóa ra ảo giác làm cho người ta chân chính bị vây trong đó mà không cách nào phát hiện, một khi lâm vào chính là cả đời.”

Mộ Chỉ Ly biết điều nhìn Ma Nhãn Con Báo trước mắt, không khỏi mở to hai mắt nhìn: “Tên tiểu tử này vậy mà kinh khủng, hiện tại  huyễn tượng cũng đã vây khốn cường giả thực lực Thiên Huyền cảnh rồi, thật là thú thì không nên nhìn tướng mạo a!”

Nhìn bộ dáng Mộ Chỉ Ly đáng yêu như vậy, trong mắt Hàn Như Liệt tràn đầy đều là nụ cười. Bình thời rất ít khi nhìn thấy bộ dáng Chỉ Ly kinh ngạc như vậy, càng  ở cùng với nàng thì  càng yêu thích nàng ấy hơn.

“Đem giải quyết đi, như vậy bọn họ mới có thể thoát ra khỏi áo giác.  Mộ Chỉ Ly quay đầu đi, hiển nhiên yêu thú đáng yêu như thế nàng có chút không đành lòng. Nếu không phải vì  lần tỷ thí  này yêu cầu là ma nhãn của Ma Nhãn Con Báo mà nói…, nàng có loại ý nghĩ muốn chiếm dụng, chẳng qua là hôm nay là không thể nào.

Ngay sau đó chính là nghe một tiếng hét , mọi người phía sau bắt đầu thoát ra khỏi ảo giác.

“Ôi, mới vừa rồi là chuyện gì xảy ra a?” Một người không khỏi lên tiếng nói

“Sao lại không thấy rừng rậm màu hồng? Mới vừa rồi ta thấy đến một chút chuyện kỳ quái, sau đó đột nhiên đã không thấy tăm hơi, ”

“Chẳng lẽ mới vừa rồi xuất hiện hết thảy cũng chỉ là ảo giác sao? Nhưng cứ giống như thật vậy”

Mọi người rối rít kinh hô, bàn về chuyện mới vừa rồi, trên mặt đều là bất khả tư nghị. Dù sao bất thình lình một màn quỷ dị nếu là không có chuẩn bị tư tưởng căn bản là không biết là chuyện gì xảy ra.

Chương 112: Mỗi người đi một ngả

Hàn Như Liệt nhìn vẻ mặt nghi ngờ mọi người không khỏi lên tiếng giải thích: “Mới vừa rồi là Ma Nhãn Con Báo huyễn hóa ra ảo cảnh, cho nên mọi người mới có thể nhìn thấy cảnh tượng không muốn nhìn thấy trong đáy lòng”.

Lời nói của Hàn Như Liệt rất đơn giản, cũng đã đem chuyện giải thích rõ ràng sáng tỏ. Nghe hắn nói xong, mọi người lúc này mới như thể hồ quán đính *(là thành ngữ chỉ ý thức tỉnh) tỉnh ngộ lại bình thường.

Không nghĩ tới bọn họ tìm Ma Nhãn Con Báo lâu như vậy, thời điểm chân chính gặp được,  bọn họ cái gì cũng không biết.

“Ma Nhãn Con Báo đâu?” Một người lập tức hỏi vấn đề mọi người quan tâm nhất. Nếu là bắt được Ma Nhãn Con Báo, vậy cũng có nghĩa bọn họ ít nhất có thể trở thành người đứng thứ ba trong Trục Đỉnh Tái Sự .

Lấy hàm kim lượng*(ý là độ khó của cuộc thi này) của Trục Đỉnh Tái Sự, có thể  đứng thứ ba cũng đã cực kỳ không dễ, có khả năng đứng ở thế lực đỉnh phong của toàn bộ đại lục  rồi, chuyện như vậy ai có thể không chú ý?

“Ta đã giải quyết Ma Nhãn Con Báo, hơn nữa chiếm được ma nhãn của nó.” Hàn Như Liệt tuyên bố

“Khó trách, nghe nói ngoại trừ mình tự bài trừ ảo giác ra , chỉ còn có cách giết Ma Nhãn Con Báo thì những thứ ảo tưởng này mới có thể biến mất.” Tên còn lại cảm khái nói, chuyện tình về Ma Nhãn Con Báo không ít người biết được

Mới vừa rồi ảo giác kinh khủng kia bọn họ đều rất tinh tường, không nghĩ tới Hàn Như Liệt lại có thể thoát khỏi ảo giác nhanh như vậy, có thể thấy được tâm tính mạnh mẽ, sẽ không bị những chuyện khác dễ dàng ảnh hưởng  đến mình.

Hết thảy nói thì đơn giản, nhưng thật sự làm có bao nhiêu khó khăn, trong lòng mọi người đều cực kỳ rõ ràng. Người Thần quyết Cung nhìn một màn này, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Vốn là mục tiêu của bọn họ chính là Ma Nhãn Con Báo này, nhưng hôm nay người Hàn gia đã đạt được.

Hàn Như Liệt chậm rãi đi tới Mộ Chỉ Ly bên cạnh, nói: “Ly nhi, cái này cho nàng.” Vừa nói xong, thì đã đưa ma nhãn của Ma Nhãn Con Báo cho Mộ Chỉ Ly.

Ma nhãn lúc này cũng không còn máu tanh, mà giống như bảo thạch màu lam vô cùng mỹ lệ, trong đó đường vân kia không khỏi làm cho người ta có một loại cảm giác quỷ dị.  Ma nhãn lúc này có sự chênh lệch so với Mộ Chỉ Ly chứng kiến lúc trước, có lẽ là thiếu mấy phần linh động, hoặc giả là thêm mấy phần cứng rắn.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly ngẩn ra, chợt lắc đầu nói: “Như vậy sao được, đây là của chàng mà.”

Hàn Như Liệt khẽ mỉm cười, nói: “Của ta chính là của nàng, nếu ta không có thoát khỏi ảo giác …, thì nàng cũng giải quyết được Ma Nhãn Con Báo mà, không phải sao?” Ly nhi ngốc này, mỗi lần mình tặng đồ cho nàng thì không muốn nhận, chính vì loại đơn thuần này càng làm cho người ta thêm yêu thích.

“Nhưng chuyện cũng không phải là như vậy, cái này vốn là của chàng.” Mộ Chỉ Ly cự tuyệt nói, sao nàng có thể nhận lấy? Đây cũng không phải là quan hệ đến một mình Liệt, mà có liên quan đến toàn cả gia tộc Hàn gia!

Nhưng trong lòng thì hiện lên vài phần cảm động, từ những cử chỉ của Liệt  thì có thể nhìn ra hắn thiệt tình với mình. Nàng chỉ cần biết điểm này là tốt rồi, về phần Trục Đỉnh Tái Sự lần này, bọn họ có thể lại đi tìm Xích Luyện Hổ!

Trên mặt Hàn Như Liệt biến sắc nghiêm túc nói: “Đây là vi phu đưa cho nàng, nàng nhất định phải nhận, nếu không, ta sẽ tức giận.”

“Thiếu chủ phu nhân, ngài nhận đi, đây là tâm ý của Thiếu chủ đối với ngài, nếu ngài không nhận lấy…, chúng ta cũng không dùng được nữa.” Một người Hàn gia đi theo ồn ào nói

Theo lời người này vừa nói ra , mọi người Hàn gia rối rít lên tiếng phụ họa. Bộ dáng kia phảng phất Mộ Chỉ Ly không nhận thì thật xin lỗi bọn họ, khiến cho Mộ Chỉ Ly rất là làm khó.

“Ly nhi, thu đi. Ma Nhãn Con Báo này vốn là Thần Quyết Cung các nàng đang tìm kiếm . Nếu như bị chúng ta lấy đi …, tình cảnh của nàng sẽ rất lúng túng, huống chi mục tiêu của chúng ta cũng không phải là Ma Nhãn Con Báo này.”

Mộ Chỉ Ly nhìn một chút ma nhãn kia lại nhìn một chút vẻ mặt thành thật  Hàn Như Liệt, chợt gật đầu nói: “Tốt” nàng nhận lấy, Hàn Như Liệt nói rất hợp lý.

Nếu là chỉ có một mình nàng .., nàng tuyệt đối sẽ không nhận lấy, nhưng bây giờ lại cũng không phải một mình nàng. Thần Quyết Cung bọn họ tìm lâu như vậy thật vất vả tìm được Ma Nhãn Con Báo, nếu như bị người Hàn gia  cướp đi …, nghĩ đến trong lòng mọi người cũng sẽ không dễ chịu.

Cách làm của Liệt như thế không thể nghi ngờ là vì nàng suy nghĩ, cứ như vậy quan hệ của nàng ở Thần Quyết Cung chẳng những không lúng túng, ngược lại có vẻ rất tốt. Liệt làm mọi việc đều nghĩ cho nàng, sao nàng lại không biết Ma Nhãn Con Báo đối với bọn họ mà nói cũng không phải là đồ có thể bỏ qua.

Bất luận là Xích Luyện Hổ hay là Cuồng Bạo Yêu Long cũng không phải dễ dàng giải quyết, huống chi bọn họ cũng không có thể bảo đảm người khác lúc trước đã tìm được hai loại yêu thú kia tồn tại, nếu không Trục Đỉnh Tái Sự chuyện  lần này bọn họ chính là không có chút  thành tích nào.

Nhìn thấy Mộ Chỉ Ly đáp ứng, trước mặt Hàn Như Liệt nổi nụ cười: “Lúc này mới biết nghe lời sao!” Hắn thân là Thiếu chủ Hàn gia, quyết định của hắn tuyệt đối sẽ không có bất kỳ người nào phản đối, nhưng Ly nhi sẽ giống như lúc trước.

Ở trong Thần Quyết cung hắn không có biện pháp chiếu cố nàng, đương nhiên cũng không thể dưới loại tình huống này để cho mọi người Thần Quyết Cung có ấn tượng không tốt đối với nàng. So với Ly nhi , ma nhãn này căn bản không coi là cái gì. . . . . .

Hàn Như Liệt dùng đao cắt đầu ngón trỏ Mộ Chỉ Ly, một giọt máu tươi chính là rơi  xuống ma nhãn . Màu u lam ma nhãn có một đạo huyết sắc hiện lên, bên tai mọi người nổi lên một đạo giọng nói nhắc nhở: “Ma nhãn của Ma Nhãn Con Báo đã do Thần Quyết Cung  Mộ Chỉ Ly đoạt được!”

Cái giọng nói này liên tục nói ba lần mới hoàn toàn biến mất, mà cùng một thời gian tất cả mọi người nghe được rõ ràng.

Thế nên Mộ Chỉ Ly mới biết thì ra là nhận được vật tranh tài , cần rỉ máu để xác nhận, kể từ đó sẽ không có ai có thể đánh chủ ý lên bọn họ. Mà máu người nào rơi trên đó, sẽ tự động ngầm thừa nhận chính xác người bắt được.

Thì ra là, đây chính là điều kiện tiên quyết để một người nổi danh như thế nào. Nếu không phải Liệt cắt tay nàng  …, nàng còn không biết lại có một sự việc như vậy.

Mọi người Thần Quyết Cung kinh ngạc nhìn Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt, vốn bọn họ đều cho rằng Ma Nhãn Con Báo này bị người Hàn gia chiếm được, trong lòng không khỏi có chút buồn bực, chẳng qua loại chuyện này bọn họ không có biện pháp nào nói ra, dù sao trước đó không lâu Hàn gia mới cứu bọn họ.

Ai cũng không nghĩ tới cuối cùng  ma nhãn này lại rơi vào trong tay  Thần Quyết Cung bọn họ, hiển nhiên là Hàn gia giao cho Mộ Chỉ Ly, lần này thật khiến bọn họ không biết nói gì cho phải.

Cái này, ít nhất Thần Quyết Cung đã giữ vững thành tích thứ ba, mà Hàn gia vẫn như cũ cái hạng gì cũng không có. Nếu là lúc này đi tới nói không muốn khỏi quá mức dối trá, nhưng cái gì cũng không nói thật giống như quá. . . . . . Nhưng không thể phủ nhận chính là trong lòng mọi người đều có chút vui mừng.

Tầm mắt Lăng Lạc Trần rơi vào trên người Hàn Như Liệt, trong mắt thoáng lên vẻ phức tạp, cuối cùng cũng không nói gì. Việc đã đến nước này, hắn nói gì cũng là vô dụng.

Chuyện Ma Nhãn Con Báo đã bị Thần Quyết Cung lấy được đã bị tất cả thế lực đều biết, có người hâm mộ, có người ghen tỵ.

Đoàn người Lôi gia và Thần Vực minh khi nghe tin tức kia , trên mặt đều hiện tức giận. Nếu không phải lúc trước có người Hàn gia xuất thủ …, bọn hắn đã giải quyết toàn bộ người Thần Quyết Cung  !

Kể từ đó, Ma Nhãn Con Báo cũng sẽ không rơi vào trên tay của bọn họ, lúc này xem ra rõ ràng chính là Thần Quyết Cung đoạt Ma Nhãn Con Báo của bọn hắn!

“Chết tiệt, Ma Nhãn Con Báo lại rơi vào trong tay Thần Quyết Cung !”

“Ghê tởm người Hàn gia, nếu không phải bọn họ làm hư chuyện tốt của chúng ta…, Ma Nhãn Con Báo kia chính là của chúng ta  rồi!”

Trong mắt Lôi Thừa Vĩ hiện lên vẻ tàn khốc: “Khoản nợ này, chúng ta tổng sẽ đòi lại ! Tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ nhẹ nhàng như vậy!”

“Đúng vậy a, sẽ làm cho bọn họ trong một thời gian ngắn biết được đắc tội Lôi gia chúng ta cũng sẽ không có quả ngon để ăn, không được bao lâu sẽ khiến bọn họ hối hận!”

. . . . . .

Đoàn người Thần quyết Cung trầm mặc chỉ chốc lát, sau đó Lăng Lạc Trần lên tiếng gọi Mộ Chỉ Ly tới đây.

Đoàn người Thần Quyết Cung tụ tập lại với nhau, cách đoàn người Hàn gia cũng không gần. Bọn họ cần phải thương thảo một chút chuyện kế tiếp.

“Lăng Sư huynh, chuyện gì?” Mộ Chỉ Ly lên tiếng hỏi, nhưng trong lòng thì đại khái cũng có đáp án.

Nghe vậy, Lăng Lạc Trần nhìn thoáng qua mọi người lúc này mới lên tiếng nói: “Tin tưởng mọi người hiện tại cũng biết người Lôi gia và Thần Vực Minh cũng không có ở xung quanh chúng ta, nói vậy đã rời đi. Đã như vậy, chúng ta cũng không cần thiết phải tiếp tục ở cùng với người Hàn gia, dù sao không phải cùng một thế lực, ở chung một chỗ lúc gặp chuyện luôn có một chút bất đồng.”

Lời nói của Lăng Lạc Trần đúng là nói ra tiếng lòng của mọi người, bọn họ cùng Hàn gia quan hệ ở giữa đều là Mộ Chỉ Ly. Trên thực tế bọn họ đều chẳng qua là người xa lạ thôi, như vậy ở chung một chỗ bất luận là hành động hay là ngôn ngữ đều có chút không được tự nhiên.

“Đúng vậy , Hàn gia lần này đúng là giúp chúng ta một việc lớn, nhưng tiếp tục cùng nhau song phương cũng sẽ phát sinh mâu thuẫn, ta nghĩ chúng ta hay là tách ra thì tương đối thích hợp.” Kỳ Mạnh Nhiên nói ra ý kiến của mình.

Mọi người rối rít phụ họa, đồng ý cái nhìn này. Mộ Chỉ Ly ở một bên nghe lời của bọn hắn cũng chưa lên tiếng, điểm này nàng cũng đã sớm nghĩ tới.

Dù sao bọn họ cũng là hai thế lực, không có cách nào luôn ở cùng nhau. Đối với lần này nàng cũng rất là bất đắc dĩ, vốn là rất muốn ở cùng với Liệt trong Trục đỉnh Tái Sự, nhưng trên thực tế căn bản không thể thực hiện được.

Ánh mắt Lăng Lạc Trần rơi vào trên người Mộ Chỉ Ly, nhìn  Mộ Chỉ Ly  vẫn chưa nói chuyện không khỏi lên tiếng nói: “Chỉ Li sư muội, ta nghĩ ngươi dứt khoát hãy đi cùng người Hàn gia đi, đợi đến lúc kết thúc cuộc thi chúng ta sẽ cùng nhau trở về.”

“A?” Mộ Chỉ Ly một trận kinh ngạc, hiển nhiên không nghĩ tới Lăng Lạc Trần lại sẽ nói ra những lời như vậy.

Khóe miệng Lăng Lạc Trần tràn ra nụ cười nhợt nhạt , lần nữa xác định  lời hắn vừa mới nói : “Ma Nhãn Con Báo hiện tại đã thuộc về Thần Quyết Cung chúng ta, mặc dù chúng ta không tìm thấy những thứ yêu thú khác hoặc là không đối phó được, chúng ta cũng đứng thứ ba.

Chuyện này, mặc dù Hàn gia không có nói thẳng ra, nhưng rõ ràng là bọn hắn tặng cho chúng ta . Nếu không phải nhìn mặt mũi của Chỉ Ly sư muội…, quả quyết sẽ không phát sinh chuyện như vậy.

Ta thấy ngươi hãy đi theo bọn họ, nếu là có thể có khả năng giúp bọn họ, đó cũng là một phần tâm ý của Thần Quyết Cung chúng ta. Về phần chúng ta, ngươi không cần có gánh nặng.”

Hắn có thể hỗ trợ cũng chỉ có như vậy thôi, hắn biết Chỉ Ly không muốn rời khỏi Hàn Như Liệt, vậy cũng chỉ có mượn một lý do như thế để cho bọn họ tiếp tục ở cùng nhau rồi, mà hắn có thể làm chính là để cho mọi người ngậm miệng không nói chuyện này.

Vừa nói xong, không đợi Mộ Chỉ Ly trả lời, Lăng Lạc Trần chính là nhìn mọi người nói: “Chuyện này sau khi trở về không cho phép nói cho bất luận kẻ nào, biết không?”

Nghe vậy, mọi người rối rít gật đầu: “Biết!” Vốn là chuyện tình Ma Nhãn Con Báo bọn họ đã cảm thấy rất là băn khoăn, hiện tại chuyện nhỏ này bọn họ nhất định làm được .

“Chỉ Ly sư muội, ngươi hãy đi đi! Yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không nói ra !”

“Đúng vậy, chúng ta bên này đã không có chuyện gì rồi, ngươi cứ yên tâm đi đi.”

Mọi người rối rít phụ họa nói, trong khoảng thời gian ngắn nhìn thấy Hàn Như Liệt và Mộ Chỉ Ly ở cùng nhau, bọn họ có thể nhìn ra tình cảm của hai người có nhiều sâu đậm, đương nhiên là không muốn tách ra , mà bọn họ cũng nguyện ý thành toàn bọn hắn.

Trong mắt Thiên Nhi mang theo một nụ cười thúc giục nhìn Chỉ Ly nói: “Đúng a tỷ, tỷ hãy đi đi! Nếu là tỷ phu biết tin tức kia nhất định sẽ rất vui!”

Nghe lời mọi người nói…,trên mặt Mộ Chỉ Ly cũng chậm rãi hiện lên nụ cười. Ngẫm nghĩ dưới tình huống này xác thực không có gì không thể , lập tức  không hề cự tuyệt nữa: “Vậy thì cám ơn các ngươi!”

Lời này vừa nói ra, mọi người Thần Quyết Cung rối rít nở nụ cười.

Đơi sau khi xác định điểm này, đoàn người chính là cùng đi đến trước mặt người Hàn gia.

Lăng Lạc Trần nhìn đoàn người Hàn Như Liệt thi lễ một cái nói: “Vô cùng cảm tạ quý gia tộc lúc trước xuất thủ tương trợ, phần ân tình này chúng ta tuyệt đối sẽ không quên mất. Nếu có chỗ nào cần chúng ta , chỉ cần lên tiếng chúng ta nhất định bất chấp gian nguy không chối từ!”

Đoàn người Thần Quyết Cung rối rít ôm quyền nhìn đoàn người Hàn gia, bọn họ trao đổi cùng vớingười Hàn gia mặc dù không nhiều lắm, đối phương cũng chỉ là vì Mộ Chỉ Ly gặp nguy hiểm nên mới cứu bọn họ, nhưng không thể phủ nhận nếu không có bọn họ xuất thủ.., bây giờ bọn hắn đã là một cỗ thi thể.

“Gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ, vốn là việc chúng ta nên làm, quý phái khách khí.” Trước mặt Hàn Như Liệt vẫn như cũ là nụ cười tà khí, trong lời nói cũng là có chút thành khẩn.

Không thể phủ nhận, lời nói của Hàn Như Liệt làm cho người ta tìm không được chút sai xót, nếu không phải hiểu rõ Hàn Như Liệt sẽ cho rằng hắn là một  người chung đụng vô cùng tốt.

“Làm phiền lâu như vậy thật sự không tốt, chúng ta ở chỗ này đi trước phải từ biệt tại đây rồi!” Lăng Lạc Trần đem mục đích nói ra.

Nghe được lời của Lăng Lạc Trần…, trên mặt đoàn người Hàn gia cũng không có chút kinh ngạc nào. Bọn họ vốn là hợp tác ngắn ngủi, cái này chia ra cũng làhợp tình lý. Song nụ cười nơi khóe miệng Hàn Như Liệt cũng không khỏi đọng lại ở, tầm mắt rơi vào trên người Mộ Chỉ Ly  .

Chẳng lẽ lúc này mới gặp mặt không bao lâu lại muốn chia lìa sao? Nghĩ tới đây, trong tim của hắn chính là không khỏi dâng lên cảm giác mất mát..

Mặc dù tâm tình mất mát, Hàn Như Liệt đáp lời nhưng cũng không chậm: “Tốt lắm, lúc này nên từ biệt đi.” Dù sao lúc này cũng không phải là một mình hắn, nếu hắn do dự …, thì chắc chắn chuyện tình sẽ cực kì lúng túng.

Đoàn người Thần Quyết Cung lần nữa thi lễ một cái, chính là rối rít xoay người rời đi, mí mắt Hàn Như Liệt buông xuống, ánh sáng trong mắt dần dần lờ mờ. . . . . .

Cho đến khi một đôi giày màu trắng rơi vào trong tầm mắt của Hàn Như Liệt, lúc này mới kinh ngạc ngẩng đầu lên. Vừa ngẩng đầu chính là thấy gương mặt hoa đào tuyệt mỹ chói lọi của Mộ Chỉ Ly.

“Ly nhi, làm sao nàng ?” Hàn Như Liệt kinh ngạc lên tiếng

Trước mặt Mộ Chỉ Ly tràn đầy nụ cười sáng lạn: “Làm sao vậy! Hiện tại ta phải dựa vào chàng, không hoan nghênh a?” Sao nàng lại nhìn không ra cảm xúc của Liệt trong nháy mắt chứ, nhìn bộ dáng hắn lúc ngây người lại càng vô cùng khả ái.

“Hoan nghênh, hoan nghênh!” Hàn Như Liệt vừa nói vừa ôm Mộ Chỉ Ly vào trong lòng: “Ta cứ nghĩ rằng nàng lại muốn đi.”

Mộ Chỉ Ly đỏ mặt tựa vào trong ngực Hàn Như Liệt, phải biết rằng lúc này  mọi người Hàn gia vẫn nhìn hai người bọn họ đây.”Mau buông ra , ở đây còn có người!”

Cảm nhận được người ở trong ngực xấu hổ, lúc này Hàn Như Liệt mới buông lỏng nàng ra. Xoay người thấy đệ tử Hàn gia xung quanh với vẻ mặt mập mờ nói: “Nên làm gì thì làm đi!”

Lời này vừa nói ra, mọi người tại chỗ rối rít quay đầu đi, cũng không dám nhìn nữa. Phải biết rằng Thiếu chủ nổi giận…, bộ dáng kia rất kinh khủng .

Thấy thế, Mộ Chỉ Ly không khỏi cười ra tiếng.

Ngay sau đó, mọi người chính là hướng phương hướng đã định mà đi tới. Lúc này bọn họ phải tìm chính là nơi ở Xích Luyện Hổ và Cuồng Bạo Yêu Long ! Ở chỗ này mặc dù không xưng là giành giật từng giây khủng bố như vậy, nhưng trên thực tế cũng không kém bao nhiêu.

Dù sao hành động chậm một phân chính là thiếu một phân cơ hội, đương nhiên bọn họ sẽ không nguyện ý không công bỏ qua cơ hội như vậy.

“Nàng không đi chung với đoàn người Thần Quyết Cung sao ? Ở cùng ta không có vấn đề gì chứ?” Nắm tay nhỏ bé của Mộ Chỉ Ly, Hàn Như Liệt lên tiếng hỏi

Đối với việc Chỉ Ly có thể lưu lại ở cùng hắn, đương nhiên hắn là hết sức vui mừng, chẳng qua là hắn cũng không hi vọng chuyện này có ảnh hưởng gì đến Chỉ Ly.

Khóe miệng Mộ Chỉ Ly  giương lên nụ cười nhợt nhạt  : “Yên tâm đi, không có vấn đề !” Tiếp theo, Mộ Chỉ Ly nói ra mấy lời nói mới vừa rồi của các huynh đệ Thần Quyết Cung.

Nghe xong đây hết thảy, trước mặt Hàn Như Liệt cũng hiện lên vẻ  kinh dị: “Đây là đề nghị của Lăng Lạc Trần?” Thiên tính vạn tính hắn cũng không nghĩ tới đây chính là đề nghị của Lăng Lạc Trần, này có chút không phù hợp lẽ thường a.

Nhìn bộ dáng Hàn Như Liệt kinh ngạc, khóe miệng Mộ Chỉ Ly nụ cười nồng đậm rực rỡ: “Phát hiện chàng lúc trước ăn dấm sai đi? Chàng hiểu lầm Lăng sư huynh a .”

Nghe vậy, Hàn Như Liệt bĩu môi: “Vậy làm sao biết tiểu tử kia có phải hay không đánh những chú ý khác. . . . . .”

“. . . . . .”

Vốn là nếu là một ngoại nhân tiến vào trong đoàn người Hàn gia …,  tất cả mọi người  sẽ có ý kiến , nhưng là đối với cái vị Thiếu chủ phu nhân mọi người cũng vô cùng hài lòng.

Phảng phất vốn là chính là từ trong cùng một gia tộc, mọi người ở chung vô cùng hòa hợp. Y thuật của Mộ Chỉ Ly, hiển nhiên cũng có không ít người hỏi, đối với lần này Mộ Chỉ Ly cũng giải thích vì sao phải châm cứu.

Biết được điều này các đệ tử rối rít cảm khái cái kia thật thần kỳ, mà ở trong khoảng thời gian này, có mấy đệ tử tu luyện hoặc bình thường đi ra ngoài tạo thành bệnh không tiện nói ra cũng bị Mộ Chỉ Ly châm đến khi bệnh được giải trừ hết!

Mà ở trong quá trình như vậy, Mộ Chỉ Ly thử đem năng lượng màu đen kia cho tràn vào trong Thiên Huyền Thần Châm , kể từ đó chữa khỏi lại có hiệu quả tốt! Hiệu quả tốt hơn so với dùng Thiên Lực để vận dụng châm pháp, chẳng qua là nàng vẫn như cũ không rõ ràng lắm năng lượng màu đen kia đến tột cùng là vì sao.

Cho đến khi Hàn Như Liệt hỏi đến năng lượng màu đen kì là này, hắn cảm nhận được nồng đậm sinh cơ, có cảm giác vô cùng tương tự với một loại năng lượng không thể nào tồn tại!

 

Discussion31 Comments

  1. :3 anh chị được đi chung với nhao rồi thật là hạnh phúc quá đi :3
    nói chung thì hai người quá hợp nhao, cho nên là chẳng ai chen vào được nữa, đoạn Trục đỉnh tái sự càng về sau sẽ càng khó đi rồi, hi vọng anh Liệt sẽ trải qua Tử cảnh tiến lên thêm một bước dài làm chỗ dựa vững chắc cho Chỉ Ly yên tâm tu luyện lên cửu cảnh Thiên Huyền :3

  2. oaaaaaaaaa hay quá, híhí anh Tuyệt thật vĩ đại aaaaaaaaaa ;76 ;76 luôn suy nghĩ vì CL tỷ aaaaaaaaaa ;76 ;76 đáng yêu quá/…………..
    mà Trần ca cũng thật đáng thương ;55 ;55 phải nhìn thấy cảnh 2 anh chọ ấy tay trong tay a ;55 ;55 thật là thương Trần ca quá ;36 ;36 aaaaaaaa trời những chap kế tiếp sẽ rất gay cấn a ;70 ;70 Liệt ca cùng Ly tỷ sắp phải chia xa rùi aaaaaaaaaa ;46 ;46 ;07 ;07 ôiiiiiiiiiiii…………… ;16 ;43

  3. sao thế này, cứ đến chỗ gay cấn thì… mà thôi, có như vậy truyện mới hấp dẫn chứ!! Liệt ca càng ngày càng dễ thương, khả ái, tình cảm của hai người cũng càng nồng thắm, đọc truyện mà có thể thấy được cánh hoa hồng bay bay xung quanh, thật hâm mộ! ;69 ;69 ;69 ;69 ;69 ;69 ;69 ;69

  4. Cuối cùng cũng sắp tiết lộ về cái năng lượng màu đen kia rồi. Chà đọc cv cai này không hiểu cái gì cả, rốt cuộc chương sau ta cũng có thể hiểu cv nó ghi cái gì rồi ;38
    Ma nhãn con báo trôg dễ thương ghê á. Ta rất thích màu hồng a ;26
    nhưg nó lại rất nguy hiểm nên buộc phải giết. Tiếc quá đi ;47
    Quả nhiên là thứ càng đẹp thì càng nguy hiểm mà ;21
    tks nàng

  5. Haiz… Lạc Trần ca à, thương huynh quá ;55
    Liệt ca đúng là quá cường hãn mà, một mình huynh ấy đấu vs nữa bước sinh cảnh cũg thấy đc Sinh cảnh mạnh khủng khiếp cỡ nào. Hi vọng sẽ sớm thấy đc Chỉ ly bước vào cảnh giới đó ;69
    Qua trải nghiệm này cũng thấy đc sự tin tưởng nhau của hai người càng thêm sâu sắc ;76
    Cơ mà Chỉ Ly không đi cùng Thần Quyết Cung, lỡ họ gặp Lôi gia cùng Thần Vực Minh thì làm sao đây ;08
    Nhưng vui là Chỉ Ly là Liẹt ca không xa nhau quá soems như v ;67
    Coi Như Liệt hạnh phúc chưa kìa, đáng yêu quá ;69
    Cám ơn các nàng nhiều ;23

  6. hai anh chị đc ở vs nhau r, Liệt ca chắc sướng lắm đấy, mà ma nhãn con báo chắc đáng yêu ghê, lại còn màu hồng nữa chứ :3

  7. liêt ca thật vĩ đại, ca là số 1. ;42 híhiii. hai a c đươc o bên nhau rồi kìa. liệt ca chắc là vui lắm đây. thật ngưỡng mộ tình cảm của hai ac luôn tin tưởng nhau.lần này được ở bên nhau chắc hạnh phúc lắm ;76 ;76 ;76 . nhưng ly tỷ tách ra khỏi đội thì thần quyết cung có gặp phải bọn Lôi gia hay Thần vực Minh ko? vậy lúc đó phải làm sao? ko lẽ thiên nhi phải ra tay sao? ;19 ;08

  8. Liệt ca – Ly tỷ tình cảm thật tuyệt a, ngọt ngào khiến cho người ta phải ghen tỵ. Liệt ca thật tốt a nhường cho Chỉ Ly hẳn vị trí thứ 3, vị trí thứ 3 còn khó kinh khủng như vậy thì vị trí thứ 1, 2 còn khó như thế nào.

    ;15 ;15 ;15 ;15 ;15 ;14 ;14 ;14 ;14 ;14

  9. Tội trần ca quá tuy vậy ta rất khâm phục ca a trên đời có mấy ai cao Thượng như ca chứ ;10 ý quên chúc mừng ly tỷ giành được hạng ba a ;59 ;59 tình yêu của ly tỷ với liệt ca sao mà trắc trở quá yêu nhau lâu thế rồi mà chưa bao giờ được ở bên nhau lâu cả mong lần này họ được ở bên nhau lâu thêm một chút và không bị đám cẩu lôi gia tới phá đám a. Và mong liệt ca giành được hạng nhất a ;51

  10. thật hi vọng hàn gia cũng đạt được một điều kiện tranh tài a, mà bây giờ chia ra thế này rồi, không biết đoàn người lăng trạc trần có gặp phải đám người lôi gia nữa không a.
    ngưỡng mộ tình cảm của hai người này quá đi ;76 ;76 ;26 ;26

  11. Thấy lo cho đoàn người TQC với Thiên nhi. K biết Lôi gia có gặp và gây khó dễ không, Chỉ Ly tách ra ở cùng a Liệt thì ổn rồi, hạnh phúc mĩ mãn luôn. Mộ Dật Thần bao giờ mới về bên Chỉ Ly nhỉ. Các tỷ ăn tết thế nào, thu nhiêu phong bao đỏ không ? Hi

  12. Liet ca vui phai biet.Ly ty duoc o ben canh ma.doan nguoi Than Quyet cung se k sao dau.co Thien nhi o day ma.Thien nhi se giup tieu diet het.

  13. haizz muốn MCL ở trục đỉnh tái sự giành hạng nhất cơ . Ng Hàn gia hãy giành hạng hai . Hạng ba là của MCL rồi =.= . Dù sao cũng thanks nàng nhiều nhé ^^~

  14. 2 ac ngọt ngào quá đi. Mà đọc chương này thấy a trần tốt bụg cao thượng quá, chỉ cần ng mình yêu hạnh phúc cho dù buông tay cũg chẳg sao, chỉ âm thầm khổ sở trog lòg thôi

  15. Giết Ma Nhãn Báo thật sự tội nghiệp . Con gái thì luôn thích màu hồng và những vật có lông xù xù… Yêu đến chết được ấy chứ!!! Trước khi chia ra chắc Mộ chỉ Ly cũng đã gửi gắm đoàn người Thần Quyết Cung cho chị Thìn nhà mình rồi nhỉ? Sắp tới đây có thể là gặp mặt Bạch Gia cùng với sự kiện đối đầu của bạch Gia cùng Lôi Gia. Trục Đỉnh Tái Sự lần này Thần Quyết Cung còn phải diệt sạch danh sách Thần Vực Minh nữa đây….

  16. cuối cùng cũng tìm đc Ma Nhãn Con Báo rồi, giờ hy vọng bên Hàn gia tìm đc Cuồng Bạo Yêu Long hoặc Xích Luyện Hổ sớm. Cái đám người Lôi gia đúng là lòng dạ xấu xá, ác độc mà, nhân phẩm đã k ra gì rồi còn ngạo mạn, làm như mình là mạnh nhất vậy,chỉ giỏi bày trò tiểu nhân bỉ ổi! ;73 Chỉ Ly với Liệt ca lại đc bên nhau thêm lâu 1 chút rồi, hy vọng Chỉ Ly sớm tăng thực lực rồi giải quyết Lôi gia. bên Thần Quyết Cung có Thiên Nhi nếu khi gặp nguy hiểm chắc sẽ bớt tổn thất hơn nhỉ! Năng lượng màu đen kia thần bí quá, thật tò mò a, hóng chương mới của tỷ nha! thanks các tỷ nhiều! ;66

  17. Liệt ca cưng chiều Ly tỷ quá ííí. Lần sau thì Hàn gia sẽ đoạt đc cái gì ta? Đã là Liệt ca nhất định p đứng thứ 1 đi, vậy thì phải giết đc Yêu Long r. Bọn Lôi gia đáng hận kia sẽ ngáng chân k đây. Thanks

  18. e ngưỡng mộ Ly tỷ wá đi nha đc Liệt ca cưng chiều hết mực lun.k pik nhóm LLT đi riêng có gặp nhóm của thần vực minh k ah ;15

  19. Chắc là phải có màn đụng độ giữa Hàn gia và Lôi gia cạnh tranh Cuồng Bạo Yêu Long rùi ;67 . Hàn gia cố lên! Liệt ca cố lên !!! đánh chết bọn Lôi gia kiêu ngạo ;73

  20. Lăng lạc trần quả thật rất tốt đó, không tranh giành tình cảm, yêu kiểu mong cho người mình yêu được hạnh phúc. Thôi tác giả có thể viết tiếp quyển khác cho anh làm nam chính vậy hic hic.

  21. Về phần một nguyên nhân khác đương nhiên là hai người bọn họ không muốn tách ra, thật vất vả mới có thể có cơ hội ở chung một chỗ, hi vọng ở cạch nhau . -> CẠNH nhau
    Oa~~ ;76 Lăng ca thật là quân tử nha, nguyện nhìn thấy Ly tỷ hạnh phúc cũng không chia rẻ tỷ í và Liệt ca. Nhưng chắc trong tâm của Lăng ca đau buồn lắm, nhìn 2 anh chị tình cảm vậy mà….;57
    Vậy là Ly tỷ đã đạt đc Ma Nhãn rồi, cơ mà có khi nào 2 con kia tỷ í cũng đạt đc luôn hông ta? ;15
    Tách nhau ra vậy TQC không sợ gặp phải Lôi gia và TVM sao? Chẳng nhẽ lúc đó Thiên Nhi ra tay? Cơ mà hình như đây là lần đầu Thiên Nhi vs Ly tỷ không ở chung 1 chỗ nhỉ? Nếu Thiên Nhi đi theo Ly tỷ thì dễ dàng tìm đc Cuồng Long Bạo Yêu rồi ;75
    Sắp biết đc bí mật của năng lượng màu đen òi ;15
    cám ơn tỷ nga ;76

  22. 2 anh chị đúng là làm cho người ta ngưỡng mộ qua a.yêu nhau mà tin tưởng hoàn toàn vào nhau luôn ;76 ;76 ;76 .mà mấy tên Lôi gia đúng là tưởng bở, ko có Hàn gia thì chúng cũng không tìm được Ma nhãn con báo đâu.2 anh chị bây giờ được ở bên nhau rồi tha hồ mà tâm sự ;75 ;75 ;75

  23. 2 anh chị đúng là làm cho người ta ngưỡng mộ qua a.yêu nhau mà tin tưởng hoàn toàn vào nhau luôn ;76 ;76 ;76 . mà mấy tên Lôi gia đúng là tưởng bở, ko có Hàn gia thì chúng cũng không tìm được Ma nhãn con báo đâu. 2 anh chị bây giờ được ở bên nhau rồi tha hồ mà tâm sự ;75 ;75 ;75

  24. 2 anh chị đúng là làm cho người ta ngưỡng mộ qua a.yêu nhau mà tin tưởng hoàn toàn vào nhau luôn ;76 ;76 ;76. mà mấy tên Lôi gia đúng là tưởng bở, ko có Hàn gia thì chúng cũng không tìm được Ma nhãn con báo đâu. 2 anh chị bây giờ được ở bên nhau rồi tha hồ mà tâm sự ;75 ;75 ;75.

  25. Liet duoc di cung Chi Ly mung hon la dat duoc 3thu hang dau nua, tinh cam cua Liet danh cho Chi Ly bay gio nhu keo son.

  26. Phù may quá, tưởng Liệt ca và Chỉ Ly lại tách ra nữa chứ. Tình cảm của 2 anh chị này bền vững và cực kì dễ thương. Kg biết bên Thần Quyết cung kg có Chỉ Ly đi chung, có bị ng Lôi gia và TVM đánh hội đồng kg ta?
    Thanks

  27. mặt CL nhà ta mỏng quá, cứ để a Liệt trêu mãi! ;75 ;75 ;75
    cám ơn b đã edit & beta truyện!

  28. 2 người lại được ở cùng nhau thêm 1 thời gian nữa nha thật vui hihi nhưng không biết họ Lôi kia có đánh chủ ý lên nhóm người LLT không đây cũng thật lo lắng

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: