Y Thủ Che Thiên Q3 – Chương 105+106

45

Chương 105: Thân phận của Mộ Dật Thần

Edit:Anatasia Nguyễn

Beta: Sakura Hime

Sau khi Ngạo Khinh Cuồng nghe thấy tin tức Ngạo Diễm và Tô Nhược Liễu trở lại thì lấy tốc độ nhanh nhất trước tiên chạy tới nghị sự đường, ngay cả phong độ của Thiên Lang Vương cũng không quan tâm, dù sao chân tướng này thật sự rất  quan trọng

Nhìn thấy Ngạo Khinh Cuồng, trên mặt Ngạo Diễm và Tô Nhược Liễuđều lộ ra nụ cười.

“Cha, đây tột cùng là chuyện gì xảy ra?”

Ngạo Diễm trấn an tâm tình Ngạo Khinh Cuồng , nói: “Bình tĩnh chớ nóng, chờ Mộ Dật Thần tới  rồi đồng thời  nói.”

Tầm mắt mọi người rối rít dời về phía cửa chính, chờ Mộ Dật Thần  xuất hiện, trong lúc nhất thời, không khí trong nghị sự đường lần nữa ngưng đọng. Song, tốc độ của Mộ Dật Thần cũng là làm cho người ta toát mồ hôi. . . . . .

Dù sao Mộ Dật Thần cũng không có vội vã , sâu trong lòng hắn đối với  này thân thế này cũng không có quá nhiều để ý, dù sao từ khi hắn xuất hiện ở trên thế giới này thì bắt đầu ở cùng với Mộ Chỉ Ly , Mộ Chỉ Ly chính là người thân của hắn

Hơn nữa là lúc này hắn suy nghĩ, nếu người tộc Khiếu Nguyệt Thiên Lang tiến hành bao vây tấn công hắn …, hắn nên chạy trốn như thế nào. Từ thái độ lúc trước của tộc Khiếu Nguyệt Thiên Lang liền có thể nhìn ra hiện tại, cưỡng chế không cho mình rời đi chính là biểu lộ thái độ của bọn hắn.

A Địa lúc này đừng nói tới có bao nhiêu buồn bực, ông thật hy vọng tiểu tổ tông phía sau này có thể đi nhanh một chút, nhân vật quan trọng của gia tộc đều ở nghị sự đường chờ nhưng hết lần này tới lần khác ông lại không thể trách móc được.

Thái độ của lão gia chủ lúc nãy ông nhìn nhất thanh nhị sở, trong tim của ông đã tin tưởng Mộ Dật Thần cũng không phải là Thiên Lang Vương giả mạo, ông làm sao dám thúc dục? Vạn nhất mình bị ghi hận nên làm thế nào cho phải.

Cước bộ không chút hoang mang, sau một hồi lâu hai người mới tới nghị sự đường.

Mặc dù Mộ Dật Thần để cho mọi người đợi lâu như vậy nhưng trước mặt Ngạo Diễm và Tô Nhược Liễu không có lộ ra chút bất mãn nào , dường như đây là điều đương nhiên.

“Cót két”  cửa lớn của nghị sự đường bị mở ra.

Mộ Dật Thần tiến vào trong tầm mắt của mọi người, nhìn Mộ Dật Thần , tinh thần Ngạo Diễm rung lên , đáy mắt  ba động lại càng vô cùng phức tạp, nhưng trên mặt  kích động lại không thể che giấu được.

Tô Nhược Liễu cái gì cũng không nói, hai hàng nước mắt chính là không ngừng  chảy xuôi xuống  . . . . . Loại cảm giác huyết mạch tương liên  này bà có thể nào không cảm giác được, bà không nghi ngờ chút nào nam tử  áo tím  trước mặt  mình chính là con của mình!

Tô Nhược Liễu đi tới trước mặt Mộ Dật Thần, cố gắng kéo tay Mộ Dật Thần, Mộ Dật Thần cũng là lui về phía sau một bước tránh qua, tránh né động tác này. Nhìn nữ nhân trước mắt, hắn có một loại cảm thụ rất kỳ lạ, một loại cảm thụ chưa bao giờ có.

Nhìn Mộ Dật Thần theo bản năng kháng cự, nước mắt của Tô Nhược Liễu lại càng không ngừng chảy xuôi xuống, giọng nói mang theo một tia run rẩy nói: “Hài tử, hài tử của ta!”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn, Mộ Dật Thần cũng không ngoại lệ.

Ngạo Khinh Cuồng lại càng kinh ngạc nhìn Mộ Dật Thần, đây là ý gì? Mộ Dật Thần là hài tử của mẫu thân, như vậy mình là? Nghĩ đến tộc Khiếu Nguyệt Thiên Lang chỉ có một vị Thiên Lang Vương , thân hình run lên, chẳng lẽ mình mới là giả mạo?

Nghĩ đến cái khả năng này, Ngạo Khinh Cuồng chỉ cảm thấy lực lượng của mình đang dần dần biến mất. Qua nhiều năm như vậy, hắn chưa từng có hoài nghi tới thân phận của mình, lúc trước còn lời thề son sắt nói rằng Mộ Dật Thần  mới là giả mạo, thì ra mình mới là giả sao? Đây là một chuyện cỡ nào buồn cười . . . . .

“Gia chủ, đây tột cùng là chuyện gì xảy ra?” A Vũ lúc này đã ở trong nội đường của nghị sự đường, nghe được lão gia chủ thừa nhận thân phận của Mộ Dật Thần, đương nhiên ông rất vui mừng, chẳng qua là khúc chiết trong chuyện này dường như không phải là đơn giản như vậy.

Ngạo Diễm chú ý tới biểu hiện Ngạo Khinh Cuồng , vỗ vỗ  bả vai Ngạo Khinh Cuồng , nói: “Mọi người nghe ta nói tỉ mỉ, vốn tưởng rằng chuyện này đời này ta cũng sẽ không nói ra, cũng là không nghĩ tới một khắc kia  Mộ Dật Thần mới ra đời đã  mất tích rốt cục đã trở về!”

Tầm mắt mọi người rối rít rơi vào trên người Ngạo Diễm, mới ra đời được một khắc thì đã mất tích, đây tột cùng là chuyện gì xảy ra. Mọi người trong lúc mơ hồ cảm thấy lúc ban đầu tuyệt đối xảy ra chuyện tình gì rất lớn.

“Ngạo Khinh Cuồng và Mộ Dật Thần chính là huynh đệ ruột thịt!” Ngạo Diễm vừa mở miệng, chính là ném ra quả bom nặng nghìn cân.

Ngạo Khinh Cuồng và Mộ Dật Thần đồng thời ngẩn ra, kinh ngạc nhìn đối phương. Dĩ nhiên bọn họ là huynh đệ ruột thịt? Quả thực trời cao mở ra một chuyện vui đùa quá trớn.

Mặc dù Ngạo Khinh Cuồng kinh ngạc, nhưng so với cảm xúc lúc trước tốt hơn nhiều, ít nhất mình cũng không phải là giả mạo rồi, cha mẹ thật sự, hết thảy cũng là thật. . . . . .

Con ngươi của Mộ Dật Thần nhìn chằm chằm Ngạo Diễm, vào giờ khắc này cái gì chạy trốn đã bị hắn hoàn toàn quên, vào giờ khắc này, trong tim của hắn bộc phát ra một cỗ tò mò mãnh liệt , hắn muốn biết đến tột cùng  năm đó có chuyện gì xảy ra.

Ngạo Diễm than nhẹ một tiếng, vào giờ khắc này, uy nghiêm của lão gia chủ mọi người chỉ thấy được một tia rất bất đắc dĩ và già nua: “Ngày đó, Nhược Liễu tổng cộng sinh hạ hai đứa bé. Lão đại Ngạo Khinh Cuồng và lão nhị Mộ Dật Thần, lúc ấy trên người Mộ Dật Thần chính là xuất hiện đặc thù Thiên Lang Vương, ta cùng với Nhược Liễu rất mừng rỡ.

Song, Thủy Thiên Bằng không biết từ chỗ nào chiếm được tin tức kia, đã sớm mai phục tới đây. Hài tử vừa ra đời, bọn họ chính là vọt đi vào. Bọn họ nhân số đông đảo, hiển nhiên đối với chuyện cướp lấy hài tử này đã tính toán, mà Mộ Dật Thần đã bị bọn họ đoạt đi!”

Nghe lời nói của Ngạo Diễm …, người ở chỗ này đều lâm vào trầm mặc. Lời của Ngạo Diễm mặc dù bình thản, nhưng bọn họ lại có thể tưởng tượng ra cảnh tượng lúc ấy là như thế nào.

“Sau khi chuyện đó phát sinh, ta và Nhược Liễu đã không ngừng đi tìm kiếm, chỉ là một chút tin tức cũng chưa từng nhận được .Nhân tộc Thiên Thủy Bằng lúc ấy tham dự chuyện này đều đã chết hết, chúng ta vô ích có thể tìm ra.

Song, một đời Thiên Lang Vương mới đã sinh ra, hơi thở Thiên Lang Vương trên người của ta sẽ dần dần tiêu tán, chẳng qua là trong gia tộc tuyệt đối không thể không có Thiên Lang Vương, nếu không đây tuyệt đối là tai nạn rất lớn. Bất luận là bên trong gia tộc hay là ngoại bộ, với nhiều loại nguyên nhân chúng ta chỉ có một lựa chọn!”

Ánh mắt Ngạo Diễm nhìn phía nơi xa, trên mặt  càng giống là nhớ lại cảnh tượng lúc đó, trong mắt hiện đầy thống khổ và giãy dụa: “Nghe theo lời A Đại trưởng lão…, chúng ta thông qua bí pháp đem hơi thở của Thiên Lang Vương còn lại trên người của ta đều chuyển dời đến trên người Khinh Cuồng, cũng chính vì vậy, Khinh Cuồng trở thành một tân Thiên Lang Vương. Chẳng qua là, A Đại trưởng lão lúc đó đã chết, vì ông ấy đã dùng công lực cả đời của mình để bảo tồn hơi thở Thiên Lang Vương để không tiêu tan trên người Khinh Cuồng.”

Trên mặt mọi người lộ ra thần sắc chợt hiểu, lời nói của Ngạo Diễm mặc dù đơn giản, nhưng đem tất cả vấn đề đều giải thích rõ ràng. Đây chính là nguyên nhân xuất hiện hai Thiên Lang Vương. . . . . .

“Qua nhiều năm như vậy, chúng ta bôn ba khắp nơi, chính là tìm kiếm tin tức của Dật Thần a. . . . . .” Tô Nhược Liễu lúc này đã khóc không thành tiếng, hài tử dưới mi mắt chính mình bị đoạt đi, bà lại  không có biện pháp bảo vệ con cho tốt, mỗi lần nghĩ tới sự kiện này bà chỉ cảm thấy tâm  khó chịu như đao cắt  .

A Vũ trước mặt mang theo nồng đậm cảm khái, ông biết Mộ Dật Thần tuyệt đối không phải là giả mạo , hơn nữa thân thế của hắn rất nhiều ẩn tàng, nhưng khi thời điểm điều bí mật này sau khi được công bố, lại  làm cho người ta kinh ngạc như vậy

Mộ Dật Thần nhìn nữ nhân trước mặt không ngừng khóc, cũng nói không ra lời. Có lẽ là bởi vì chưa từng nghĩ tới thân thế của mình, cho nên ở thời điểm biết được có một loại mờ mịt, mờ mịt đến không biết mình nên làm những gì.

Ngạo Diễm đi tới trước mặt A Vũ nặng nề   bái một cái: “A Vũ, cám ơn ngươi giúp ta tìm được nhi tử!”

Cử động của Ngạo Diễm làm cho A Vũ sợ đến giật mình một cái, nhanh chóng lên tiếng nói: “Lão gia chủ, ngài làm như vậy, ta không chịu nổi a! Nếu không phải là có Thiên Lang Vương …, ta còn không thoát khỏi chiến trường Thiên Huyền, đáng ra là ta phải vô cùng cảm kích Thiên Lang Vương mới đúng!”

Tô Nhược Liễu không có để ý lời của những người khác nói, tầm mắt của bà vẫn dừng lại ở trên người Mộ Dật Thần, dường như bất luận nhìn thế nào đều cảm thấy nhìn không đủ. Trên người Mộ Dật Thần tản ra một cỗ khí cường đại  vương giả, áo màu tím khiến cho hắn thoạt nhìn càng cao quý bức người, chẳng qua là lẳng lặng đứng ở nơi đó đã làm cho người ta có một loại cảm giác không thể tới gần.

“Rốt cuộc tìm được con, con trai của ta. Con có thể tha thứ cho mẫu thân?” Giọng nói của Tô Nhược Liễu mang theo chút run rẩy, những năm gần đây mỗi ngày mỗi đêm bà đều nghĩ tới hắn, hiện tại nhi tử đang ở trước mặt bà lại xa lạ như vậy, bà khổ sở xiết bao.

Mộ Dật Thần nhìn người phụ nữ khóc đến tê tâm liệt phế, tuy nói hôm nay bất quá là lần đầu tiên nhìn thấy bà ấy thôi, nhưng là hắn có một loại cảm giác không muốn làm cho bà ấy thương tâm , nhìn bà ấy khóc như vậy, trong lòng của hắn cũng không thoải mái.

Tầm mắt của Ngạo Diễm cũng là nhìn về phía Mộ Dật Thần, ông có thể nhìn ra Mộ Dật Thần là không đơn giản, Thiên Lang Vương lúc nào thì đơn giản ? Mặc dù qua nhiều năm như vậy hắn vẫn sống ở bên ngoài, nhưng khí thế này cùng với thế lực đều vượt xa , người nình thường sao có thể sánh bằng.

Cảm nhận được tầm mắt mọi người, Mộ Dật Thần chậm rãi mở miệng nói: “Ta. . . . . . Ta nghĩ ta cần một ít thời gian.” Đối diện với mấy cái này, hắn không có ở trong khoảng thời gian ngắn mà lạnh nhạt chống đỡ được.

Thấy thế, Tô Nhược Liễu vội vàng gật đầu nói: “Không có chuyện gì, chúng ta sau này còn rất nhiều thời gian, không vội.” Mặc dù nàng rất hi vọng Mộ Dật Thần có thể gọi mình một tiếng mẫu thân, nhưng cũng biết lần đầu tiên gặp mặt   mà hướng về phía người khác hô lên như vậy có nhiều khó khăn.

Ngay tại lúc này, A Thiên không khỏi đưa ra một vấn đề mọi người nghĩ mà không dám nói: “Vậy bây giờ nên làm thế nào cho phải? Bên trong tộc vẫn đều chỉ tồn tại một gã Thiên Lang Vương, nếu là tin tức kia truyền ra ngoài, sợ là sẽ phải khiến rung chuyển thật lớn.”

Hắn thân là trưởng lão trong gia tộc quyền cao chức trọng , đương nhiên không thể mặc kệ chuyện này. Nếu tất cả mọi người không dám nói, thì hãy do hắn nhắc tới , dù sao đây là một vấn đề luôn vẫn phải đối mặt

Lời này vừa nói ra, sống lưng Ngạo Khinh Cuồng cứng đờ. Vấn đề hắn lo lắng rốt cục xuất hiện, cha mẹ nói đã rất rõ ràng, Mộ Dật Thần mới thật sự là Thiên Lang Vương, mà trên người mình sở dĩ có hơi thở của Thiên Lang Vương bất quá là  do cha truyền tới thôi.

Nói cho cùng, chẳng qua mình chỉ là Khiếu Nguyệt Thiên Lang bình thường, nhưng làm Thiên Lang Vương nhiều năm như vậy. Hôm nay chính chủ trở lại, đương nhiên hắn phải trả lại cho hắn ta, nói thì đơn giản, nhưng hắn làm sao dễ dàng đối mặt với hết thảy đây?

Ngạo Diễm nhìn một chút Ngạo Khinh Cuồng, lại nhìn Mộ Dật Thần một chút, trầm ngâm một hồi lâu lên tiếng nói: “Chuyện này tạm thời người trong tộc giữ bí mật, ba ngày sau lại giải quyết chuyện này.”

Cho dù là ông, cũng có thể cảm nhận được chuyện này rất khó có thể giải quyết. Ông cần suy nghĩ kỹmột chút, đồng thời bất luận là Ngạo Khinh Cuồng hay là Mộ Dật Thần đều cần có thời gian yên lặng một chút, dù sao chuyện này ảnh hưởng đối với hai người bọn họ thật sự quá lớn.

Từ trong nghị sự đường đi ra ngoài, Mộ Dật Thần trực tiếp đi tới gian phòng mà tộc nhân giúp hắn chuẩn bị . Tâm tình của hắn lúc này quá loạn , loạn  đến cái gì cũng đều không nghĩ ra. . . . . .

Ngạo Khinh Cuồng cũng giống như mất linh hồn đi trở về trong điện của mình , nhìn hết thảy trước mắt, khóe miệng cũng là giương lên nụ cười khổ sở, từ hôm nay bắt đầu, những thứ này sẽ không thuộc về mình nữa. Vị trí này bị hắn chiếm cứ nhiều năm như vậy không thuộc về hắn nữa.

Hắn cũng không phải là không muốn đem hết thảy trả lại cho đệ đệ của hắn, chẳng qua là qua nhiều năm như vậy hắn vẫn đều cho rằng mình là Thiên Lang Vương thống lĩnh toàn cả gia tộc, loại ý nghĩ này đã thâm căn cố đế, đột nhiên nói cho hắn biết thì ra là nhiều năm như vậy hết thảy cũng là giả dối, đó là một đả kích đối với hắn

Một đêm này, Ngạo Khinh Cuồng trắng đêm chưa ngủ, Mộ Dật Thần cũng ở bên trong phòng ngồi suốt cả đêm.

Ban đêm ngày thứ hai, Ngạo Khinh Cuồng đi  đến phòng của Mộ Dật Thần, ai cũng không biết hai người bọn họ hàn huyên cái gì, chỉ biết là hai người suốt nói chuyện cả đêm, cho đến sáng sớm hôm sau Ngạo Khinh Cuồng mới rời đi.

Ngày thứ ba, mọi người lần nữa hội tụ ở nghị sự đường.

Hôm nay chính là thời điểm tuyên bố kết quả rồi, truyền thống tộc Khiếu Nguyệt Thiên Lang chỉ có một vị Thiên Lang Vương tuyệt đối không thể thay đổi, lần này là ngoài ý muốn, nếu là việc này truyền ra.., ngày sau người giả mạo Thiên Lang Vương sợ là không ít, đến lúc đó thìVvô cùng vô tận  phiền toái.

Khi mọi người đến đông đủ, duy chỉ có Ngạo Khinh Cuồng và Mộ Dật Thần hai người chưa tới, song, trước mặt mọi nhìn thấy hai người bọn họ cùng nhau đi tới, trên mặt đều lộ ra vẻ ngạc nhiên .

Vốn tưởng rằng hôm nay việc lựa chọn Thiên Lang Vương  giữa hai người phải  long tranh hổ đấu rồi, không nghĩ tới hai người này một chút việc cũng không có, dường như quan hệ còn có chút thân cận?

Ngạo Diễm đầu tiên là ngẩn ra, sau đó trên mặt chính là lộ ra nụ cười sảng khoái. Tô Nhược Liễu vốn là lo lắng vào giờ khắc này cũng hoàn toàn biến mất, nhìn huynh đệ bọn họ hai có thể nói chuyện tâm bình khí hòa như vậy, nàng thật cảm thấy thật vui vẻ.

“Nếu tất cả mọi người đến đông đủ, như vậy ta liền nói một chút chuyện tình Thiên Lang Vương.” Ngạo Diễm chậm rãi lên tiếng nói, sắc mặt có chút trầm trọng . Vốn là hắn đã không còn là gia chủ, loại chuyện này không tới hắn xử lý mới đúng, nhưng là bây giờ cả bên trong tộc trừ hắn ra cũng không có người nào khác có thể làm quyết định.

Cũng may hai Thiên Lang Vương đều là con hắn, nguyên do như vậy mà nói thật cũng không có người có chút – ý kiến.

Song, đang lúc Ngạo Diễm nói chuyện, Mộ Dật Thần cũng là trước tiên mở miệng nói: “Trước hết có thể hay không trước hết nghe ta nói mấy câu?”

Mọi người lúc này cũng biết Mộ Dật Thần mới thật sự là Thiên Lang Vương, đương nhiên không có ý kiến, rối rít gật đầu đáp lại.

“Ta nghĩ chuyện này không cần phiền toái làm ra quyết định như vậy, mặc dù ta là Thiên Lang Vương, nhưng là ta hiện tại đã là một yêu sủng, không bao lâu ta sẽ rời nơi này đi tìm chủ nhân của ta, cho nên trong gia tộc chỉ có đại ca của ta là Thiên Lang Vương.

Nếu là ta xuất hiện sẽ mang đến cho bên trong tộc mang đến phiền toái..,  sau này ta có thể không cần trở về nữa. Thế hệ này, tộc Khiếu Nguyệt Thiên Lang chỉ có đại ca của ta Ngạo Khinh Cuồng này một vị Thiên Lang Vương!”

Lời này vừa nói ra, tại chỗ tất cả mọi người ngây ngẩn cả người. Không nghĩ tới Mộ Dật Thần lại sẽ nói ra nói như vậy , cứ như vậy giao vị trí Thiên Lang Vương cho đại ca của hắn, thậm chí nguyện ý vì  đại ca ngày sau cũng không nữa hồi  tộc  một bước?

Vào giờ khắc này, mọi người nhìn về phía Mộ Dật Thần , ánh mắt đều thay đổi. Vốn cho là hắn ta vào trong tộc là có ý đồ , các trưởng lão lại càng xấu hổ không dứt, sao bọn họ lại hoài nghi hắn ta?

Trước mặt Ngạo Khinh Cuồng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, chợt lên tiếng nói: “Này làm sao có thể? Đệ vốn là Thiên Lang Vương, phải sống ở bên trong tộc nơi, nơi nào cũng không cho đi!” Trải qua một phen nói chuyện với nhau, hắn cảm giác mình cùng vị huynh đệ này gặp mặt không bao lâu thật ra thì rất có tiếng nói chung.

Mặc dù qua nhiều năm như vậy bọn họ chưa bao giờ từng thấy qua nhưng là cái loại lực lượng huyết mạch này khiến cho bọn họ không tự chủ nhích tới gần, đồng thời hắn cũng là bị nhân cách và mị lực Mộ Dật Thần chinh phục. Hắn tin tưởng Mộ Dật Thần tuyệt đối có năng lực dẫn dắt tốt toàn cả gia tộc, cho nên xác định điểm này hắn chính là quyết định mình sẽ rút lui.

Dù sao, bọn họ vốn là huynh đệ, ai làm đều giống nhau. Này vốn là tôn xưng thuộc về Mộ Dật Thần, hắn làm ca ca làm sao có thể chiếm lấy? Đối với cái  sự kiện này , hắn đã không có thống khổ chút nào, thậm chí có thể bình tĩnh tiếp nhận, ai ngờ được Mộ Dật Thần lại giành trước một bước nói ra nói như vậy .

Nghe vậy, Mộ Dật Thần khẽ mỉm cười: “Đại ca, ta nói vốn là sự thật. Ta ở bên ngoài tiêu dao đã quen, huống chi ta đáp ứng chủ nhân ta, cũng chính là tỷ ta mau sớm trở về, đối với ta mà nói tỷ ấy chính là thân nhân của ta.

Ta muốn giúp tỷ đi thực hiện giấc mộng của tỷ ấy, cho nên qua ít ngày nữa ta sẽ rời đi. Đại ca, ca nhất định sẽ làm được , giúp tiểu đệ ta gánh chịu chút trách nhiệm ,  ta gánh không được trọng trách nặng như vậy.”

Lời nói của Mộ Dật Thần làm cho người ta không biết nên khóc hay cười, trong mắt mọi người Thiên Lang Vương đích thực vô cùng quan trọng khi hắn nói đến lại thành gánh nặng.

Vẻ mặt Mộ Dật Thần tuy là dễ dàng, nhưng mọi người cũng biết đây là chính là ý nghĩ của hắn. Ngạo Diễm vốn là chuẩn bị để cho Mộ Dật Thần đảm đương Thiên Lang Vương, nhưng sau khi nghe lời của hắn ta chính là quyết định làm theo ý nghĩ của hắn ta.

“Đã như vậy,  thì dựa theo  ý nghĩ của Dật Thần  mà làm ,Khinh Cuồng là Thiên Lang Vương của gia tộc, về phần chuyện tình của Dật Thần hi vọng các vị trưởng lão chớ nói ra, nếu không đối với  tất cả mọi người không tốt.

Dĩ nhiên, Dật Thần cũng không cần vì thế mà không trở lại, gia tộc vĩnh viễn là hoan nghênh con. Con có chuyện muốn đi làm, chúng ta ủng hộ con, nhưng bất luận khi nào cũng phải, nơi này là nhà của con.”

Ngạo Diễm không có hỏi thăm chuyện tình chủ nhân của Dật Thần, vốn Thiên Lang Vương lại làm yêu sủng của người khác chuyện này tuyệt đối sẽ khiến cho gia tộc tức giận, tuy Mộ Dật Thần chưa nói, nhưng từ lời của hắn ta có thể biết vị chủ nhân kia đối với hắn thật rất tốt, nếu không hắn lại nhất định muốn trở về giúp ?

Mọi người cũng chú ý tới cách gọi của hắn, hắn gọi vị chủ nhân kia là tỷ tỷ, có lẽ bọn họ lúc trước cũng tồn tại tình cảm thân nhân. Dưới loại tình huống này, yêu sủng … Thân phận cũng là không coi là cái gì.

Ngạo Diễm không phải không muốn để cho Mộ Dật Thần rời đi, ông là người từng trải  rất hiểu bây giờ chính là thời gian phấn đấu, đem trói buộc chặt tuyệt đối không phải là một chuyện tốt, nếu Mộ Dật Thần có chuyện muốn làm thì buông tay đi làm, ông chỉ có hi vọng rằng Mộ Dật Thần  nhớ được nơi này là nhà của hắn.

Ánh mắt Mộ Dật Thần nhìn về phía Ngạo Diễm  xảy ra biến hóa, hắn chưa từng nghĩ đến Ngạo Diễm lại hiểu hắn như vậy, cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không ngăn cản, đây là một loại tín nhiệm khó nói nên lời!

Trong những ngày kế tiếp, Mộ Dật Thần ở trong gia tộc tiến hành huyết mạch thức tỉnh, mở ra lực lượng chân chính của hắn!

Trong Trục Đỉnh Tái Sự.

Thần Quyết Cung và Thần Vực Minh đấu võ lúc này mới chân chính bắt đầu! Kể từ khi ban đầu đánh một trận xong, song phương cũng đã đạt đến cục diện không chết không ngường!

Trong một đoạn thời gian kế tiếp ở nơi này, song phương lâm vào du kích chiến. Tìm đối phương để đối phó, đồng thời lại muốn phòng ngừa bị đối phương đánh bất ngờ. Ở nơi này trong quá trình ngươi tới ta đi , song phương đều có tổn thất.

Thần quyết Cung vốn là mười lăm người biến thành mười ba người, mà Thần Vực Minh vốn là mười lăm người biến thành chín người. Thực lực của hai bên vốn là không kém nhiều, nếu không phải Đới Phàm Khâm bỏ mình…, sợ là tổn thất có lớn hơn nữa.

Nếu là chính diện tác chiến …,người Thần Quyết Cung có lòng tin dưới tình huống không tổn thương người mình có thể tiêu diệt toàn bộ người Thần Vực minh, chỉ tiếc bọn họ quá gian trá, bọn họ tổn thất hai người cũng do đối phương  đánh bất ngờ mà bỏ mình.

Ngày này, đoàn người Mộ Chỉ Ly trong rừng rậm đi tới, rừng rậm này khổng lồ quả thực vượt quá tưởng tượng của bọn họ. Thậm chí bọn họ đang suy nghĩ, có phải hay không này cả không gian chính là một mảnh rừng rậm, làm sao trong một thời gian lâu như vậy cũng không tìm được Ma Nhãn Con Báo

Cũng may những thứ khác thế lực cũng không có tìm được, cho nên đó cũng không phải là một chuyện làm cho người ta mất tinh thần.Tất cả mọi người tin chắc chỉ cần bọn họ kiên trì nhất định có thể có được tin tức Ma Nhãn Con Báo

Do vốn là mười lăm người biến thành mười ba người, trong lòng mọi người đều có chút trầm trọng . Dù sao ở nơi này mấy ngày , mọi người đã ngày càng quen thuộc, trước một khắc còn đang cùng chính mình nói chuyện  sau một khắc chính là hoàn toàn mất đi sức sống, cảm giác như vậy không thể nghi ngờ bị đè nén  khó chịu.

Chẳng qua là, tất cả mọi người là người tu luyện, mỗi người trong hai tay lây dính máu tươi, cho nên so với người bình thường tới  muốn giải phóng một chút.

“Chết tiệt Thần Vực minh, Lão Tử không tận diệt bọn họ , Lão Tử sẽ họ Cừu!”

“Nếu là có cơ hội nữa cho ta gặp đến bọn họ, ta tuyệt đối sẽ làm cho bọn họ hối hận vì đắc tội chúng ta!”

Vừa đi, trong miệng mọi người cũng là lẩm bẩm Thần Vực Minh, bộ dáng kia thật là hận không được vọt tới Thần Vực Minh đi, phá hỏng toàn bộ Thần Vực Minh  .

Mộ Chỉ Ly cũng đồng dạng thống hận Thần Vực Minh, chẳng qua  trong lòng có chút nghi ngờ Thần Quyết Cung cùng Thần Vực Minh lúc trước đến tột cùng có cái dạng thâm cừu đại hận gì. Trông có vẻ loại thù hận này chắc là một thời gian dài liên tiếp rồi, mỗi lần Trục Đỉnh Tái Sự song phương cũng sẽ bộc phát tranh đấu, một loại thù hận tuyệt đối tạo thành kết quả như thế.

Phải biết rằng, thực lực càng cường đại suy nghĩ cũng càng nhiều, một loại chuyện tình bất hòa bọn họ tuyệt đối sẽ không nguyện ý vì vậy mà đắc tội một thế lực khổng lồ , bởi vì … này sẽ trở ngại sự phát triển thế lực  riêng của mình.

Lăng Lạc Trần đi bên cạnh Mộ Chỉ Ly , trong mấy ngày nay ở Trục Đỉnh Tái Sự  , Lăng Lạc Trần cảm thấy bọn họ  nói  chuyện so với lúc trước  cũng  tăng lên rất nhiều, cũng bởi vì vậy, hắn bắt đầu không hy vọng Trục Đỉnh Tái Sự  kết thúc.

Nhìn Lăng Lạc Trần, Mộ Chỉ Ly nghĩ đến hắn là đệ tử quan môn của Cung chủ, người bình thường không biết bí ẩn nói không chừng hắn ta có thể biết được! Nghĩ tới đây, Mộ Chỉ Ly không khỏi lên tiếng hỏi: “Lạc Trần, ngươi có biết vì sao chúng ta có cừu hận sâu với Thần Vực Minh như vậy không?”

Nghe vậy, Lăng Lạc Trần thở dài, trong ngày thường cơ hồ không có biến hóa trước mặt lúc này lại là hiện lên một tia bất đắc dĩ: “Cái này nói rất dài dòng  . . . . .”

Ân oán giữa Thần quyết Cung và Thần Vực Minh , ở Đại Lục Thiên Huyền nhưng là không ít người đều biết , phàm là người lớn tuổi đối với chuyện này đều có nghe thấy, có thể nói đối với  người có địa vị cao mà nói đây căn bản cũng không phải là một cái bí mật.

Từ bên trong tự thuật, Mộ Chỉ Ly cũng biết căn nguyên của sự việc. Cung chủ Thần Quyết Cung và Minh Chủ Thần Vực Minh chính là sư huynh đệ đồng môn, mà lúc đó sư phụ của bọn họ ưa thích Cung chủ Thần Quyết Cung hơn, cứ như thế trong lòng Minh Chủ Thần Vực Minh có bất mãn đối với Cung chủ Thần Quyết Cung.

Rồi sau đó, hai người sáng lập môn phái riêng thuộc về bọn họ, mà Minh Chủ Thần Vực Minh vì chứng minh mình mạnh hơn so với hắn ta, khắp nơi cùng Thần Quyết Cung đua tranh, không ngừng so sánh như thế trong quá trình tự nhiên cũng xảy ra một chút xung đột.

Thời gian càng dài, xung đột cũng càng lớn, dần dần quan hệ song phương trở nên giằng co, rồi sau đó liền diễn biến đến trình độ hôm nay. Nhưng Cung chủ Thần Quyết Cung đối với vị sư huynh này coi như là không tệ , chẳng qua là tình huống hôm nay sợ là số mệnh của hai người.

Sau khi nghe xong hết thảy, trong lòng Mộ Chỉ Ly cũng có chút cảm khái. Nàng bắt đầu hiểu rằng lúc trước Cung Chủ Lăng Phong có thái độ rất thoái mái đối với Thần Vực Minh, coi như là Cung Chủ đối với sư huynh hết lòng quan tâm rồi. Đổi lại người bình thường…, sợ là đã sớm đối chọi gay gắt.

“Những năm gần đây, mỗi lần Trục Đỉnh Tái Sự cũng là Thần Vực Minh dẫn đầu khiêu khích chúng ta. Có đôi khi, ta đều nghĩ rằng đối với Thần Vực Minh, ý nghĩa của Trục Đỉnh Tái Sự này là lấy việc đối phó đệ tử Thần Quyết Cung là quan trọng , ngược lại  thứ tự xếp hạng mới là thứ yếu.” Lăng Lạc Trần bất đắc dĩ lắc đầu nói

Trước mặt Mộ Chỉ Ly cũng hiện lên một tia bất đắc dĩ: “Nói không chừng thì Minh Chủ Thần Vực Minh chính là muốn chia ra một thắng một bại. Bất quá ta cho rằng, cho dù là tính tình của Cung Chủ cũng không nhịn được quá lâu, dù sao đệ tử tổn thất ở Trục Đỉnh Tái Sự thì Cung Chủ không thể không quan tâm , kia cũng là đệ tử của hắn a.”

Lăng Lạc Trần gật đầu: “Đúng là như thế. Lại không bàn về thái độ của Cung Chủ, lần này chúng ta nhất định sẽ không bỏ qua người Thần Vực Minh .” Trong lời nói mang theo nồng đậm kiên định, chuyện Cung Chủ không làm được nhưng hắn có thể.

Vì những người mất mạng trong tay của thủ hạ Thần Vực Minh chính là các sư huynh đệ, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Nghe được  lời Lăng Lạc Trần …, Mộ Chỉ Ly kinh ngạc nhìn  Lăng Lạc Trần, rất khó tưởng tượng hắn ở sự việc này lại kiên định thậm chí có quyết tâm như vậy .

Lập tức cũng cười nói: “Đó là dĩ nhiên, qua nhiều năm như vậy mỗi lần cũng là bọn họ tìm chúng ta , hiện tại cũng nên hoãn một chút . Ta xem, chúng ta không bằng cũng thiết kế bọn họ một lần, một lưới bắt hết, cứ như vậy liền sẽ không còn có người bị bọn họ đánh bất ngờ bị thương hoặc tử vong nữa.”

“Ngươi cảm thấy chúng ta nên làm như thế nào?”

“Chúng ta muốn. . . . . .” Mộ Chỉ Ly nói ra hết ý nghĩ trong đầu, bọn họ không thể để việc Thần Vực Minh làm tốn hao thời gian, nếu không bọn họ  không đuổi kịp tiến độ với những thế lực khác.

Nghe lời Mộ Chỉ Ly …,mảnh sáng  trong mắt Lăng Lạc Trần càng ngày càng sáng ngời, sau khi nghe xong tất cả, khóe miệng Lăng Lạc Trần  giương lên nụ cười: “Cứ làm như thế!”

Sau đó mọi người Thần Quyết Cung chính là dừng lại tiến độ, đem tin tức này  thông tri cho những người khác, mọi người nghe được sau đó rối rít phụ họa. Đợi sau khi xác định, mọi người bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Thần Vực Minh .

Ba ngày sau.

Thiên Nhi từ đàng xa chạy trở lại, tốc độ của nàng cực nhanh, cộng thêm linh thức rộng, cho nên nàng đi trước dò xét hiển nhiên là thích hợp nhất .

“Thần Vực Minh đang ở hướng đông ước chừng khoảng 3000 m , bọn họ khuya hôm nay hẳn là chuẩn bị tìm nơi để nghỉ chân.” Thiên Nhi cười nói, thời gian ba ngày bọn họ rốt cuộc tìm được người của Thần Vực minh rồi!

Thật ra thì, đệ tử hai môn phái khoảng cách cũng không xa, hai bên đang tìm kiếm cơ hội đối phó đối phương, nếu là quá xa làm sao đối phó?

Nghe vậy, trên mặt của mọi người hiện lên vẻ mặt vui mừng. Từ thời điểm nghe đến kế hoạch bọn họ đã nghĩ nhanh chóng áp dụng, ban đầu người Thần Vực Minh luôn đánh lừa bọn họ, hiện tại cuối cùng là phong thủy luân chuyển .

“Mọi người bình tĩnh chớ nóng, không nên kinh động người Thần Vực Minh. Tối nay sẽ hành động lại.” Lăng Lạc Trần trấn an cảm xúc mọi, nếu quyết định đi làm thì nhất định phải thành công, nếu không lần sau đối phương sẽ cảnh giác .

Màn đêm, càng thâm trầm.

Xung quanh vô cùng an tĩnh, Thần Vực Minh trừ hai người gác đêm thì mọi người cũng đã tiến vào trạng thái tu luyện.

Mộ Chỉ Ly lúc này lại đi về hướng ngược lại, lúc trước nàng chính là chú ý tới nơi này có Tật Phong Sư Tử tồn tại, ở đây với hình thức trong rừng rậm không khác nhiều lắm, nhưng số lượng yêu thú  tuyệt đối không ít .

Sau khi đi tới chỗ Tật Phong Sư Tử , thì Mộ Chỉ Ly lấy thuốc bột trong ngực ra, đây chính là một loại thuốc nàng nghiên cứu chế tạo, cũng không  là độc dược. Chẳng qua là sẽ cho người khác lâm vào cuồng bạo, môt khi hút vào trong cơ thể, sẽ lâm vào trạng thái cuồng bạo.

Thuốc bột dưới sự giúp đỡ của gió tán vào trong bầy Tật Phong Sư Tử Tật Phong Sư Tử không biết chút nào liền đem hút vào trong cơ thể. Mộ Chỉ Ly mang  thuốc bột cũng không ít, dù sao trên người nàng có thể tồn  trữ  không gian cũng không nhỏ, cho nên đồ vật cũng tùy thân mang theo .

Chế dược vốn là nàng yêu thích, cho nên trong ngày thường lúc không có chuyện gì làm thì chế tạo không ít, tuy nói không có tác dụng quá lớn, nhưng nhiều khi đúng dịp nó có thể đưa đến tác dụng rất lớn, ví dụ như hiện tại. . . . . .

Làm đây hết thảy hoàn thành sau, Mộ Chỉ Ly và Thiên nhi chính là đường cũ trở về, đi đếnphía trước chỗ ở của đám người Thần Vực Minh. Vẫn như cũ là thuốc bột, chẳng qua là hiệu quả thuốc bột lần này cũng là không giống với lúc trước, thuốc phấn này có thể hấp dẫn Tật Phong Sư Tử điên cuồng công kích.

Ban đầu, hai loại thuốc bột này vốn là cùng nhau nghiên cứu chế tạo ra ở chỗ loại thuốc bột thứ hai có thể hấp dẫn loại thuốc bột thứ nhất người hoặc yêu thú hút vào đều lâm vào điên cuồng công kích.

Dưới sự giúp đỡ của Phiêu Miểu thân pháp, Mộ Chỉ Ly cũng không bị người Thần Vực Minh  phát giác, đợi hết thảy xong cũng dễ dàng đi về chỗ bọn họ.

Vừa về tới chỗ ở, tầm mắt mọi người chính là tập trung trên người Mộ Chỉ Ly và Thiên Nhi, bộ dáng kia rất là vội vàng: “Thế nào?”

Mộ Chỉ Ly cười nói: “Đều làm tốt rồi, yên tâm đi, tuyệt đối sẽ không có vấn đề .”

“Vậy chúng ta hiện tại qua bên kia trông coi?” Diệp Hạo Hiên lên tiếng nói, ban đầu Thần Vực Minh làm mình bị thương, kể từ khi Mộ Chỉ Ly trị thương cho chính mình, hắn có thành kiến với  Mộ Chỉ Ly  thì cũng  tan thành mây khói.

Ai ngờ Mộ Chỉ Ly khoát tay nói: “Không cần, mọi người cứ nghỉ ngơi đi. Ngày mai thần thanh khí sảng đi đến giải quyết bọn họ!” Lần trước người Thần Vực Minh lo lắng không có đạt tới hiệu quả dự trù mới có thể như thế, nhưng tình huống của bọn họ cũng không giống nhau, bởi vì bọn họ không cần lo lắng!

Nhìn bộ dáng Mộ Chỉ Ly tự tin như vậy, trên mặt mọi người đều lộ ra nụ cười nồng đậm, có thể nói hôm nay ở nơi này trong đội ngũ, uy vọng của Mộ Chỉ Ly cũng không yếu hơn so với Lăng Lạc Trần, nếu nàng nói không thành vấn đề, đương nhiên mọi người sẽ không hoài nghi.

Cũng không lâu lắm, “Ầm ầm” tiếng vang truyền vào trong tai mọi người, kèm theo  tiếng vang này, mọi người chỉ cảm thấy mặt đất đều điên cuồng chấn động.

Đành phải nuốt hoàn toàn tiếng nói, Mộ sư muội dẫn bao nhiêu yêu thú đi đối phó người Thần Vực Minh a? Nghĩ tới đây, mọi người không khỏi may mắn may là Mộ sư muội là người bọn họ , nếu là người Thần Vực Minh  …, hậu quả kia thật là khó khăn  tưởng tượng.

Mộ Chỉ Ly không có để ý ánh mắt của mọi người mà là trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện, đây hết thảy đều ở trong lòng bàn tay của nàng. Mặc dù người Thần Vực Minh rời đi chỗ ở của bọn họ, trên người của bọn hắn như cũ có chứa thuốc bột, cho nên, tối nay  bọn hắn cùng Tật Phong Sư Tử trong lúc này e rằng cục diện không chết không ngừng rồi!

Ngay sau đó, mọi người chính là nghe được nơi xa truyền đến tiếng chém giết, mặc dù khoảng cách của song phương rất xa nhưng tvới hực lực của bọn họ muốn nghe sao lại nghe không được?

Trong nháy mắt, trời dần dần sáng.

Đoàn người Thần Quyết Cung thần thanh khí sảng đi tới nơi Thần Vực minh, bên tai như cũ truyền đến tiếng chém giết không ngừng, kèm theo  tiếng gầm gừ  của yêu thú cùng với tiếng hét phẫn nộ của đệ tử Thần Vực minh

Mọi người nhìn thấy một màn trước mắt, tâm cũng là lộp bộp một tiếng. Vốn đã đoán rằng tuyệt đối là một cuộc chém giết thảm thiết nhưng thời điểm khi bọn họ nhìn thấy lúc này mới phát hiện xa xa vượt ra khỏi tưởng tượng của bọn họ.

Chẳng qua là, mọi người trong lòng sướng khoái nói không ra lời, đoàn người hai tay vòng quanh ở trước ngực, mắt lạnh nhìn trò đùa trước mắt .

Mặt đất phụ cận đã hoàn toàn bị máu tươi nhiễm đỏ, trong không khí tràn ngập  mùi vị máu tanh . Trên mặt đất, tràn đầy thi thể Tật Phong Sư Tử , đáng nhắc tới chính là trên mặt đất còn có thi thể của đệ tử Thần Vực minh.

Vốn là chín người hôm nay đã biến thành sáu người đau khổ chống đỡ , Tật Phong Sư Tử lúc này cũng không còn còn dư lại bao nhiêu, hai mắt bọn chúng đỏ như máu, phảng phất cảm thụ một loại nguy hiểm điên cuồng mà đánh tới đệ tử Thần Vực minh , bộ dáng kia làm như muốn xé thành mảnh nhỏ.

Nói về thực lực của Minh Quang Lang là không bằng Tật Phong Sư Tử , bởi vì tốc độ của Tật Phong Sư Tử  cực nhanh, đương nhiên trình độ đối phó khó khăn cũng lớn hơn nhiều. Huống chi Tật Phong Sư Tử lâm vào trạng thái cuồng bạo, Thần Vực Minh có người thương vong cũng là bình thường.

Thời điểm Tật Phong Sư Tử đều biến mất, đoàn người Thần Vực Minh đã hoàn toàn mất đi khí lực, thẳng ngồi trên mặt đất. Vào giờ khắc này, trong lòng bọn họ chỉ cảm thấy vô cùng  thê lương.

Vốn là đội ngũ mười lăm người , nhưng bây giờ chỉ còn lại có  sáu người bọn họ, điều này làm cho bọn họ tiếp nhận như thế nào! Trong quá khứ Trục Đỉnh Tái Sự mặc dù cũng có thương vong, nhưng chưa bao giờ thê thảm như vậy

Chuyện tình đánh rắn giập đầu, người Thần Quyết Cung một chút cũng không ngần ngại. Thời điểm đám người Thần Vực Minh thoát lực ngồi xuống , mọi người  nện bước dễ dàng xuất hiện ở trước mặt bọn hắn.

“Giết Tật Phong Sư Tử một đêm, cảm giác như thế nào?” Mộ Chỉ Ly chậm rãi nói, tia châm chọc trên mặt không hề che dấu chút nào.

Cùng một chuyện, đồng dạng song phương, chẳng qua là đổi nhân vật.

Đám người Thần Vực Minh kinh ngạc nhìn trước mắt, một màn này là cỡ nào châm chọc. Không nghĩ tới bọn họ lúc trước dùng tiết mục này để đối phó Thần Quyết Cung , nhưng cuối cùng lại hại chính mình

“Là các ngươi! Tật Phong Sư Tử là các ngươi dẫn tới !” Hai mắt của Kỳ Nhiên hiện đầy tia máu, con ngươi tràn đầy hận ý chăm chú nhìn đoàn người Thần Quyết Cung, hận không được thiên đao vạn quả bọn họ.

Song,  đoàn người Thần Quyết Cung thấy  ánh mắt này cũng không có chút cảm giác nào. Chẳng qua bọn trả lại hết thảy cho bọn hắn thôi, đối đãi địch nhân, lòng dạ độc ác,  bọn họ chỉ giữ vững nguyên tắc.

“Chính là chúng ta làm không sai, đây không phải là chiêu các ngươi thích sao? Hiện tại mình thưởng thức một chút không phải là rất tốt?” Trầm Thanh Nhân cười lạnh nói, cũng bởi vì những người Thần Vực Ninh này mà Thần Quyết Cung tổn thất bao nhiêu đệ tử! Tội không thể tha thứ!

“Hèn hạ!”

“Lời này cũng thật là buồn cười, so sánh về hèn hạ , chúng ta cảm thấy tự ti.”

Lăng Lạc Trần nhìn đối phương chỉ còn lại sáu người, lạnh nhạt trước mặt không có chút nào ba động, đối với hắn , sáu người này đều đáng chết giống nhau.

“Chớ có nhiều lời, động thủ đi! Vì đồng đội chết đi mà báo thù!”

Lời này vừa nói ra,  đoàn người Thần Quyết Cung chính là cầm lấy vũ khí xông tới, vốn là chín người bọn họ bắt đầu sợ rồi, hiện tại chỉ còn lại sáu người, hơn nữa trạng thái  hỏng bét của sáu người, thật sự là không có chút nào uy hiếp.

Một cái đối mặt, một người Thần Vực minh đơn giản bỏ mình!

Thời điểm mọi người ở đây chuẩn bị đem đám người Thần Vực Minh một lưới bắt hết, thì một đội ngũ khác cũng đột nhiên xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.

“Không nghĩ tới người Thần Quyết Cung lại thích lấy nhiều khi dễ ít a!” Giọng điệu khiêu khích truyền vào trong tai mọi người ở nơi này.

“Chậc.. chậc , cái này truyền đi thật đúng là  tổn hại uy danh của Thần Quyết Cung , ta xem các ngươi cũng chỉ có thông qua phương thức lấy nhiều khi dễ ít như vậy để loại bỏ đối thủ đi! Chỉ là Lôi gia của ta không thể coi như không thấy!” Lôi Dục Hỏa vừa nói vừa đi hướng mọi người ngẩng cao đỉnh đầu đem biểu hiện tự phụ diễn vô cùng nhuần nhuyễn.

Lúc Lôi Dục Hỏa nói chuyện, những đệ tử  khác của Lôi gia chắn  trước mặt đoàn người Thần Vực minh.

Lăng Lạc Trần khẽ nhíu mày: “Lôi Dục Hỏa, Thần Quyết Cung ta và Lôi gia xưa nay không oán, hi vọng chuyện này ngươi không nên nhúng tay.”

Tầm mắt mọi người rối rít rơi trên người của hắn, ai ngờ Lôi Dục Hỏa cũng là cười đắc ý, khinh thường nhìn Lăng Lạc Trần: “Ngươi có vai vế gì? Ta việc gì phải nghe lời của ngươi?”

Lời nói của Lôi Dục Hỏa khiến cho mọi người Thần Quyết Cung đều  lộ ra tức giận, này Lôi gia thật sự quá liều lĩnh!

Một đôi con ngươi Mộ Chỉ Ly chăm chú nhìn Lôi Dục Hỏa, người Lôi gia thật đúng là bất luận xuất hiện ở địa phương nào đều làm cho người ta chán ghét như vậy!

“Lôi Dục Hỏa, chớ để quá phận!”

“Ta quá đáng thì thế nào? Ta xem tên tiểu bạch kiểm như ngươi này khó chịu đã lâu rồi!” Lôi Dục Hỏa lên tiếng nói, hắn chính là xem không ưa bộ dáng Lăng Lạc Trần như vậy, vừa xuất hiện là có thể dẫn tới khuynh tâm các cô gái, hắn xác định Lăng Lạc Trần này trừ lớn lên bề ngoài đẹp mắt chút còn có cái gì khó lường .

“Lôi Thiếu” So sánh với mọi người Thần Quyết Cung tức giận, Kỳ Nhiên trong mắt cũng lộ ra vui mừng. Vốn tưởng rằng hôm nay bọn họ chính là toàn bộ bỏ mạng ở nơi này, cũng là không nghĩ tới người Lôi gia lại tới giúp bọn hắn.

Nghe vậy, Lôi Dục Hỏa gật đầu: “Yên tâm đi, các ngươi Thần Vực Minh quan hệ với Lôi gia ta luôn luôn không tệ, hôm nay chỉ cần ta ở đây thì tuyệt đối sẽ không để gặp chuyện không may!”

Lời nói của Lôi Dục Hỏa khiến cho tất cả mọi người Thần Vực Minh là yên lòng, mọi người đắc ý nhìn người Thần Quyết Cung . Người này gặp gỡ thật đúng là không tốt, một giây trước bọn họ gặp hiện tượng nguy hiểm một giây sau người gặp nguy hiểm đúng là Thần Quyết Cung  .

Lăng Lạc Trần không có tiếp tục cãi vã với Lôi Dục Hỏa, mà là lâm vào trầm mặc ngắn ngủi, dường như ở phân tích tình thế. Song, vẻ mặt Trầm Thanh Nhân cũng giận dữ nói: “Ngươi cái này người quái dị có cái gì tốt , nói Lăng Sư huynh là tiểu bạch kiểm, ngay cả tư  cách  làm tiểu bạch kiểm ngươi cũng không có còn ra vẻ đắc ý cái gì?”

 

 

Chương 106: Lôi gia

“Ngươi nói cái gì? Thử lặp lại lần nữa!” Lôi Dục Hỏa nghe lời nói không chút lưu tình của Trầm Thanh Nhân thiếu chút nữa cử động nhảy dựng lên, một đôi con ngươi gắt gao ngó chừng Trầm Thanh Nhân hận không thể ăn nàng đi.

Nghe vậy, Trầm Thanh Nhân cũng là không sợ chút nào, châm chọc nói: “Làm sao? Các hạ bộ dạng mặt mày khó coi này còn muốn ta nói ngươi anh tuấn tiêu sái? Cũng không đem gương soi , này vừa ra tới thật đúng là làm sợ không ít người.”

Thật vậy Lôi Dục Hỏa này tướng mạo thật sự là rất khó coi . Cả người từ xa nhìn lại giống như là con khỉ gầy, da tay ngăm đen, ngay cả tóc trên đầu thưa thớt hơn cả người bình thường.

Nếu không phải thiên phú tu luyện của hắn thật tốt lại là đích tôn tử mà nói…, sợ là căn bản không có người để ý tới hắn. Mà bộ dáng lớn lên này là chuyện đả thương hắn, trong ngày thường đệ tử trong gia tộc căn bản không có người dám nói tướng mạo của hắn xấu xí, cộng thêm thực lực của hắn khiến cho không ít cô gái xinh đẹp đều quay xung quanh bên cạnh hắn , cho nên hắn cũng không cảm giác gì quá lớn.

Không nghĩ tới hôm nay Trầm Thanh Nhân lại đâm bị thương vào vết sẹo của hắn, tại nơi nhiều người nhìn như vậy soi mói không lưu tình một chút, điều này có thể làm cho hắn ta không thể không sinh lòng tức giận.

“Ngươi muốn chết!” Lôi Dục Hỏa giận không kềm được, hơi thở lại đột nhiên bộc phát ra , một đôi con ngươi phảng phất có thể phun ra lửa.

Lăng Lạc Trần chắn trước mặt Trầm Thanh Nhân nói: “Ngươi đã cố ý phải cứu bọn họ, thì hôm nay chúng ta rời đi trước.” Điểm vũ nhục này đối với hắn mà nói không coi vào đâu, dù sao hắn chỉ coi đó là tiếng chó sủa thôi.

Chẳng qua tình thế hôm nay bất lợi đối với bọn họ, nếu tiếp tục đợi đối đầu.., tuyệt đối chỉ có hại.

Đoàn người Thần quyết Cung chịu đựng một hơi, muốn liều mạng với người Lôi gia, nhưng Lăng Lạc Trần đã nói như vậy thì bọn họ cũng không  thể phản bác. Nếu Lăng Sư huynh nói như vậy đương nhiên là có được lý do của hắn , ngay tại lúc này bọn họ không thể có bất kỳ hoài nghi gì đối với sự phán đoán kia.

Song thời điểm đoàn người Thần Quyết Cung xoay người rời đi , Lôi Dục Hỏa cũng là cười nhạo nói: “Làm sao, chẳng lẽ đoàn người Thần Quyết Cung  là một đám con rùa đen rút đầu hay sao ?”

Ngay sau đó đám người Lôi gia chính là rối rít cười lớn lên, vẻ mặt khinh bỉ nhìn  đoàn người Thần Quyết Cung .

“Không nghĩ tới Thần Quyết Cung chỉ là có tiếng không có miếng thôi, chỉ có thể làm việc chút ít việc lấy nhiều khi dễ ít, vừa đụng đến cường địch cũng chỉ có chạy trốn , thật đúng là làm cho người ta thất vọng.”

“Tiểu bạch kiểm chính là tiểu bạch kiểm, trông thì ngon mà không dùng được!”

. . . . . .

Từng câu khiêu khích cười nhạo truyền vào trong tai đoàn người Thần Quyết Cung , cùng một thời gian, người Lôi gia cũng đã chặn đường của người  Thần Quyết Cung.

Lăng Lạc Trần xoay đầu lại, trên mặt mang theo một tia lạnh nhạt: “Như vậy, chuyện hôm nay sợ là không thể hòa bình rồi, ngươi muốn chiến, thì chiến đi!” Hắn  vốn không muốn cùng với thế lực  khác phát sinh tranh cãi, nếu không phải Thần Vực Minh chủ động tìm phiền toái .., bọn họ  căn bản sẽ không cùng bọn hắn  tranh chấp.

Chẳng qua là cách làm của Lôi gia đã đụng đến trên đầu bọn họ , thái độ quá mức lớn lối.  Người thần quyết Cung bọn họ há lại sẽ lui bước? Muốn chiến thì chiến, mặc dù Thần Quyết Cung không thích phát sinh tranh đấu, nhưng lúc chân chính đối mặt là không có một người sợ .

Lời này vừa nói ra, người Thần Quyết Cungrối rít nắm chặc vũ khí trong tay. Lời nói của Lăng Lạc Trần đại biểu cho ý nghĩ của bọn hắn, bọn họ đã sớm nhìn không nổi rồi! Bởi vì cái gọi là sĩ khả sát bất khả nhục*(giết thì giết không thể chịu nhục), mặc dù bọn họ liều cái mạng này cũng sẽ không bỏ qua cho người của Lôi gia!

Muốn có thể xuất hiện ở trong này không có người hay không một cái nào là đơn giản, đương nhiên trong lòng cũng tồn tại mấy phần ngạo khí, Lôi Dục Hỏa  khiêu khích bọn họ như vậy  há có thể chịu được?

Thái độ của Lôi gia đã rất rõ ràng, chỉ có đánh bại Lôi gia người mới có thể động đến người Thần Vực Minh , bất luận từ loại nguyên nhân nào, Lôi gia bọn họ  này đều phải  động!

Sắc mặt Mộ Chỉ Ly lạnh lùng nhìn người Lôi gia , vốn là nàng cũng muốn đối phó người Lôi gia, chẳng qua đây là ân oán cá nhân của nàng, không nên cũng không có thể lôi người Thần Quyết Cung vào , không nghĩ tới Lôi gia cũng tự mình đã tìm tới cửa, đây cũng thật là  đúng dịp.

Khóe miệng Thiên Nhi mỉm cười, nói: “Người Lôi gia này thật là một người so với một người càng muốn đánh đòn, đến lúc đó nếu ngươi tiêu diệt Lôi gia…, sợ là không ít thế lực đều vỗ tay.”

Nàng tiếp xúc với không ít thế lực, nhưng là có thể lớn lối đến loại tình trạng này  thật đúng là hiếm thấy, nàng quả thực hoài nghi  Lôi Dục Hỏa có phải là không có đầu óc?

Tuy nói như thế, nhưng trên mặt mọi người Thần Quyết Cung cũng nhiều mấy phần nghiêm túc. Trận  tranh đấu  này so với mấy ngày trước cùng Thần Vực Minh  chiến đấu còn muốn nguy hiểm, bọn họ hôm nay chỉ có mười ba người, mà Lôi gia mười lăm người cộng thêm Thần Vực Minh  sáu người tổng cộng hai mươi mốt người.

Chỉ là ở nhân số bọn hắn chính là chiếm hết ưu thế, huống chi người Lôi gia người lớn lối hiển nhiên cũng có tư chất, thực lực của bọn hắn cũng không kém.

Tầm mắt Mộ Chỉ Ly dừng lại trên một người ở bên đối phương, từ vừa mới bắt đầu nàng đã phát giác người này là không bình thường, cả người hắn bao phủ một tầng hơi thở cực kì kì quái, căn bản không cách nào dò xét tu vi của hắn.

Mặc dù người này đứng phía sau Lôi gia, bất hiện sơn bất lộ thủy*(không đụng tới thì không biết hàng), phảng phất cũng không phải là nhân vật trọng yếu gì, nhưng nàng cũng là chú ý tới những người khác của Lôi gia vẫn duy trì khoảng cách nhất định với hắn, bộ dáng kia làm như là một loại kiêng kỵ.

Chỉ điểm này cũng đã thật không đơn giản, để cho đệ tử khác của Lôi gia kiêng kỵ, nói vậy thực lực của hắn cực mạnh.

Thiên Nhi thông qua mật ngữ truyền lời cho Mộ Chỉ Ly nói: ” Gã nam tử người mặc áo đen  kia không đơn giản, nếu là ta đoán không lầm  …, thực lực của hắn đạt đến Sinh Cảnh!” Nói tới đây trước mặt Thiên Nhi cũng lộ ra vẻ ngưng trọng.

Nếu là Lôi gia không có người thực lực đạt tới Sinh Cảnh …, hôm nay cuộc chiến đấu này kết cục vẫn ngang tay, nhưng hôm nay tương đương với một tử cục. Chỉ Ly sức bật cường thịnh cũng chỉ ngăn cản được cao thủ nửa bước Sinh Cảnh  mà thôi.

Mà  thực lực Lôi Dục Hỏa  đồng dạng là nửa bước Sinh Cảnh, Thần Quyết Cung trừ Lăng Lạc Trần đạt tới nửa bước Sinh Cảnh , những thứ khác cũng chỉ Thiên Huyền cảnh, cộng thêm nhân số ở vào hoàn cảnh xấu, tình thế này không thể lạc quan!

Mộ Chỉ Ly nhìn thật sâu Lăng Lạc Trần một cái, hồi tưởng lại cử động lúc trước của hắn , nói vậy trước đây hắn cũng đã nhìn thấu người thực lực mạnh của Lôi gia, cũng chính vì vậy mới có thể mang theo mọi người rời đi. Ở dưới loại vũ nhục này vẫn như cũ vì đại cục suy nghĩ, thử hỏi có thể có mấy người làm được một bước này?

Nghe được lời Lăng Lạc Trần …, trước mặt Lôi Dục Hỏa đều là cười nhạo: “Nói  cũng rất có cốt khí, bản thân ta  xem  một chút  nữa  các ngươi có hay không còn có cốt khí như vậy!” Chợt xoay người hướng chúng nhân phía sau nói: “Hôm nay, người Thần Quyết Cung một người cũng không thể lưu lại, động thủ!”

Sắc mặt mọi người Thần Quyết Cung đều thâm trầm khó coi, Lôi Dục Hỏa không khỏi lớn lối, thái độ làm người lại càng vô cùng sắc bén, hẳn là muốn mượn cơ hội này đưa tất cả  bọn họ chém giết hơn thế!

Kèm theo một tiếng ra lệnh này , không khí nhất thời kiếm bạt nỗ trương.

Song phương khí thế cùng một thời gian toàn bộ bộc phát ra ! Mười mấy tên cường giả hơi thở đột nhiên bộc phát ra tới đó là một  cảnh tượng như thế nào ?  Quang cảnh chung quanh ở nơi này uy áp hóa thành khói bụi. . . . . .

Đoàn người Thần Vực Minh lúc này cũng khôi phục chút, đồng loạt gia nhập chiến cuộc. Dù sao chuyện này vốn là bởi vì bọn hắn dựng lên, hôm nay người Lôi gia bất quá là đang giúp bọn hắn, đương nhiên bọn hắn phải ra tay .

So sánh hai bên, Thần Quyết Cung hoàn toàn rơi vào hoàn cảnh xấu.

Lăng Lạc Trần hướng ánh mắt về phía Mộ Chỉ Ly, Mộ Chỉ Ly lập tức ngầm hiểu. Hôm nay biện pháp duy nhất chính là Lăng Lạc Trần đi kiềm chế cao thủ Sinh Cảnh kia, mà nàng còn lại là đối phó Lôi Dục Hỏa, về phần những người khác tự nhiên có  đối thủ của riêng mình

Mặc dù Lăng Lạc Trần đã nói không muốn Mộ Chỉ Ly gặp nguy hiểm nữa, chẳng qua là duới tình huống như thế, cũng đã không có biện pháp khác .

Thực lực của hắn tuy là nửa bước Sinh Cảnh, nhưng hắn cũng là rất rõ ràng cùng  là chênh lệch Sinh Cảnh tuyệt đối không phải là nhỏ tí tẹo, cho nên hắn chỉ có đem hết toàn lực  thử một lần, mà kết quả đã không ở trong phạm vi hắn lo nghĩ.

Nhìn ánh mắt có một tia áy náy của Lăng Lạc Trần, Mộ Chỉ Ly không khỏi dẫn âm nói: “Không cần lo lắng cho ta, ta nhất định sẽ không có chuyện gì, ngươi phải cẩn thận.” Có kinh nghiệm lần trước đối phó nửa bước Sinh Cảnh, lần này đối phó lần nữa thật cũng không có cái gì.

So với tình huống của mình, Lăng Lạc Trần còn muốn nguy hiểm hơn.

Lăng Lạc Trần khẽ gật đầu, trên mặt nụ cười tựa như trấn an Mộ Chỉ Ly, chẳng qua là ngưng trọng sâu trong mắt bị Mộ Chỉ Ly nhìn thấu.

“Chỉ Ly, nếu là không được ta liền xuất thủ, nếu không thật sự có có thể toàn quân bị diệt.” Sắc mặt Thiên Nhi ngưng trọng mà nói, nếu là thân phận của nàng truyền đi tất nhiên sẽ mang đến nguy hiểm cho mình, nhưng đến này lúc cũng không có biện pháp.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly gật đầu: “Tạm thời bất động, nếu là cuối cùng thật đạt đến một bước kia…, ngươi hãy ra tay.” Trừ phi đến thời điểm bất đắc dĩ , nếu không nàng tuyệt đối không thể để cho Thiên Nhi gặp được nguy hiểm.

“Tốt.” Thiên Nhi đồng ý cách nhìn của Mộ Chỉ Ly, hôm nay chỉ có cái phương pháp này .

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, bất quá là thời gian trong nháy mắt song phương cũng đã chạm tay. Binh khí giao tiếp thanh âm không ngừng truyền đến, uy áp cường hãn ở khắp bầu trời không ngừng tràn ngập ra , ngay cả  yêu thú phụ cận  lúc này cũng là lâm vào trong yên lặng.

Lăng Lạc Trần dẫn đầu đón nam tử áo đen kia, nhìn thấy Lăng Lạc Trần, khóe miệng nam tử áo đen kia giương lên  độ cong, chẳng qua là nụ cười này so với khóc còn làm cho người ta không được tự nhiên.

“Lại bị ngươi nhìn ra, quả nhiên không hổ là môn chủ nhậm chức kế tiếp của Thần Quyết Cung, phần nhãn lực này không đơn giản.” Lôi Thừa Vĩ cười, thật ra thì hắn mới là người dẫn đầu Lôi gia  lần này , chẳng qua là không thường làm náo động  hắn lựa chọn trầm mặc thôi.

Cho nên mọi người đều cho rằng Lôi Dục Hỏa mới là người dẫn đầu Lôi gia lần này, đối với hắn như thế thì rất tốt, rất nhiều người sẽ vì vậy mà coi thường thực lực Lôi gia bọn họ. Lần trước đã có thế lực thiếu may mắn vì việc này, không nghĩ tới nam tử trước mặt lại có thể phát hiện nhanh như vậy.

“Lần này hình thức Lôi gia lớn lối, chí hướng là đoạt được hạng nhất, sao lại chỉ phái người nửa bước Sinh Cảnh đến đây. Ngươi ẩn dấu thực lực cũng thật là thủ đoạn.” Lăng Lạc Trần không nóng không lạnh nói

Nghe hai người nói chuyện…, quả thực chính là than thở lẫn nhau, ai có thể nghĩ đến sau một khắc bọn họ sẽ gặp đao kiếm hướng về phía nhau đây?

“Ngươi là người thông minh, chỉ là người thông minh thì thời gian sống cũng không dài!” Lôi Thừa Vĩ một chưởng chính là trực tiếp đánh úp về phía Lăng Lạc Trần, này nhìn một chưởng đơn giản lại làm cho người ta không thể tránh khỏi!

Thấy thế, hai tay Lăng Lạc Trần vừa động, một kết ấn phức tạp kết xuất, hàn khí ngưng kết ra Băng Thuẫn chính là bay thẳng đến nghênh đón một chưởng kia

Ở thời điểm Băng Thuẫn tiếp xúc đến tay của Lôi Thừa Vĩ thì biến mất, mà một chưởng kế tiếp của Lăng Lạc Trần thì vừa lúc cùng tay  Lôi Thừa Vĩ giao nhau, phiên giao thủ đầu tiên  kết quả cũng là ngang tay.

Sắc mặt Lăng Lạc Trần có chút khó coi, thực lực Sinh Cảnh mạnh hơn nhiều so với mình, nếu không phải là có tầng Băng Thuẫn kia  tồn tại, chỉ là một chưởng này mình đã ăn thiệt thòi không nhỏ, cao thủ Sinh Cảnh quả nhiên khó đối phó!

Cùng thời điểm Lăng Lạc Trần đối chiến cùng với Lôi Thừa Vĩ, Mộ Chỉ Ly còn lại đối chiến Lôi Dục Hỏa. Vốn Kỳ Mạnh Nhiên Thiên Huyền Cửu Cảnh đỉnh  chuẩn bị đến trợ giúp Mộ Chỉ Ly , lại bị Mộ Chỉ Ly nói là cho không cần.

Hôm nay bọn họ nhân số ít là một thiếu sót thật lớn, dù sao đối phương hai đánh một kết cục của bọn họ chính là bi kịch. Lăng Lạc Trần kéo Lôi Thừa Vĩ, mà nàng là dắt Lôi Dục Hỏa, hôm nay muốn chính là Kỳ Mạnh Nhiên  mau sớm chém giết người của đối phương khiến cho tình huống mau sớm đạt tới thăng bằng!

Nghe được lời của Mộ Chỉ Ly , Kỳ Mạnh Nhiên lập tức gật đầu. Ở đây trong lúc mấu chốt hắn hiển nhiên là hiểu việc mình phải làm

Lôi Dục Hỏa nhìn người nghênh đón mình dĩ nhiên là đại mỹ nữ nũng nịu, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười: “Này Thần Quyết Cung thật đúng là không người nào có thể dùng, để cho đại mỹ nhân nũng nịu  như vậy đối phó ta, phải chăng  muốn dùng mỹ nhân kế ?”

Mộ Chỉ Ly mắt lạnh nhìn Lôi Dục Hỏa, ngay cả ý kiến cũng không có. Hướng về phía loại người chán ngắt này, người nào có tâm tình nói chuyện cùng với hắn?

Nhìn mỹ nhân trước mắt không nói lời nào, nụ cười trên mặt Lôi Dục Hỏa  càng sâu: “Lớn lên đúng là không tệ, ở nơi này nhìn một cái liền phân biệt được, ta sẽ không giết ngươi . Trở về làm nữ nhân của ta, như thế nào.” Bộ dáng kia làm như cho Mộ Chỉ Ly một loại vinh hạnh lớn.

Lôi Dục Hỏa dương dương đắc ý nhìn  Mộ Chỉ Ly, giai nhân như thế coi như là kiến thức rộng rãi  như hắn cũng là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy, không nghĩ tới Thần Quyết Cung thậm chí có mỹ nhân như thế , nếu thấy thì tuyệt đối không thể để cho nàng ấy chạy.

Hôm nay tình thế nói vậy cô gái này cũng thấy rõ, mình đáp ứng không giết nàng, hẳn là nàng ta cực kỳ vui vẻ đi.

Mộ Chỉ Ly khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nằm mơ.” Nàng không nói lời nào, hắn thật đúng cho là mình có nhiều mị lực sao?

“Mỹ nhân, đợi cho mọi người Thần Quyết Cung chết hết, ta xem ngươi cũng sẽ không nói như vậy.” Nghĩ đến mình sắp nhận được tiểu mỹ nhân như thế , tâm tình của hắn tất nhiên vô cùng tốt.

Lời của Mộ Chỉ Ly rơi vào trong tai bọn hắn lại trở thành ý vị nũng nịu, ánh mắt không chút nào che dấu không ngừng đánh giá ở trên người Mộ Chỉ Ly.

“Trước khi bọn hắn chết, ngươi nhất định chết trước!” Mộ Chỉ Ly trước mặt từ đầu đến cuối đều là lạnh lùng, nàng phiền chán nhất chính là nam tử dùng  ánh mắt  như vậy đến xem nàng, đã bao lâu không người nào dám dùng như vậy  ánh mắt đánh giá nàng, người trước mắt hẳn là không biết sống chết như thế nào.

Đầu ngón tay nắm chặt, kiếm Vị Ương xuất hiện ở trong tay của nàng. Thiên Huyền Bát cảnh khí thế đột nhiên bộc phát ra ,uy áp mênh mông  vào giờ khắc này tràn ngập ra. . . . . .

Cảm nhận được hơi thở Mộ Chỉ Ly , trong mắt Lôi Dục Hỏa hiện lên một tia kinh ngạc, lại cũng không lo lắng: “Ngươi muốn thử một chút thực lực phu quân tương lai của ngươi hay sao , ha ha, ta đây liền cùng ngươi chơi  một chút!”

Song, nhưng thời điểm Lôi Dục Hỏa nói ra những lời này , tròng mắt của Mộ Chỉ Ly ngưng tụ: “Hôm nay, ngươi nhất định phải chết!”

 

Discussion45 Comments

    • Dật Thần ca thật oai ;69 không biết sau khi nhận thức xong, huynh ấy mạnh đến mức nào nữa
      Nếu vậy, Dật thần và Khinh Cuồng là sinh đôi à, nhưng sao lại không giống nhau ở ngoại hình v ;48
      Lôi gia đáng ghét, xía vô chuyện ng khác chi, nói ngta ỷ đông hiếp yếu, trông khi bản thân đang làm gì, ti tiện hết chỗ, ta phi ;50
      Lôi Dục Hoả ;58 tên bại hoại, ta hận, dám dùng ánh mắt kinh tởm đó nhìn Chỉ Ly à, liệt cả tứ chi, haha, cho ngươi sống không bằng chết ;41
      Oa, Liêt ca cuối cùng xuất hiện rùi, chói sáng ;22 , Liệt ca vẫn luôn là anh hùng trong lòng Chỉ Ly ;52
      Liệt ca à, huynh ghen đáng yêu lắm ;76 nhưng mà Lạc Trần ca rất đáng thương a ;70 , cho Chỉ Ly cười với huynh ấy đi mà ;67
      Đệ tử Hàn gia dễ thương ghê, môt thiếu chủ phu nhân, hai cũng là thiếu chủ phu nhân ;26 Ly tỷ ngày càng toả sáng rùi ;34
      Không biết Ly tỷ có thành công trị thương cho lạc Trần k nữa ;70
      Thks các nàng nhiều, hôm nay tận 4 chương, đọc đã quá ;69 ;23 ;06

  1. Sa tỷ à, tỷ post nhầm mất r, nhưng muội rất iu cái nhầm í nha 4 chương :D Thân thế của Dật Thần đã sáng tỏ rồi a, một đoạn bi kịch của quá khứ. May mà giờ ca đã tìm lại đc gia đình của mình. Mợ chứ cái bọn Lôi gia khốn khiếp, cả lũ Thần Vực Minh kia nữa chân chó v. May mà Liệt ca đến kịp. Cơ mà ca ghen bá đạo khiếp Thanks tỷ là lá la

  2. Sức mạnh bọn kia kinh khủng thật *lau mồ hôi* may mà liệt ca xuất hiện kịp thời anh hùng cứu Mỹ nhân hắc hắc cơ mà ta thấy thuong Trần ca qá *lau nước mắt*

  3. oaaaaaaaa Anh Liệt xuất hiện luôn luôn rất đúng lúc a ;76 híhí dc CL tỷ công nhận là anh hùng duy nhất trong lòng tỷ kìa ;42 ;52 híhí nếu Liệt ca bik dc tỷ nghĩ vậy chắc sẽ hạnh phúc lắm ;69 ;69
    công nhận cái bọn TMV cùng Lôi gia đúng là đáng ghét ;58 ;58 đúng là vật họp theo loài mà, loại người đê tiện nham hiểm đúng là đáng ghét ;50 hừ thể nào rùi CL tỷ cũng sẽ tận diệt Lôi gia cho coi, hừhừ ;18 ;32

  4. Haha có anh nào đó ăn giấm chua rồi chị Ly ơi . Ôi anh Liệt , chết thật càng ngày càng thấy thích anh Liệt của chị Ly rồi ;76

  5. Hờ lúc biết được thân phận thực sự của Dật ca ta có hơi shock, bây giờ đọc lại vẫn thấy hơi xúc động
    bọn người Lôi gia thật sự qá vô sỉ, tên LDH kia bị như vậy là đáng đời, đúng là lũ chuột nhắt, cháy nhà hôi của muốn tiêu diệt TQC. Nằm mơ đi nhá ;73
    thấy Hàn gia tới lại bỏ chạy đúng là rùa đen rút đầu. Ta khinh ;73
    mà sướng quá đi đọc 1 lúc 4 chươg liền a~~~ sao tự dưng nàng khuyến mãi 2 chương liền zợ. Đã vậy lại chỉ ghi tiêu đề 2 chươg. Hú hú Sa tỉ đúng là người tốt bụng, xinh đẹp, đáng yêu nhất. Yêu Sa tỉ nhất ;76 ;76 ;23 ;23 ;06 ;06

  6. Hichic, sao nghe m.n nói có 4 chương, rồi có gì Liệt ca ăn giấm mà sao tìm hoài hổng thấy 2 chương bị nhầm vậy nè T_T Sa tỷ xóa rồi hả ? Em muốn đọc quá đi

  7. Vậy là cuối cùng thân thế của Dật Thần đã đc sáng tỏ rồi, bây h ca mau chóng tăng lên thực lực và trở về bên Ly tỷ vs Thiên Nhi đi nha ;69 ;69
    Cuồng ca à, e đúng là hông nhìn lầm ca mà, ca quả thật có tư chất làm 1 soái ca rồi. Cố gắng lãnh đạo tộc nhé ca ;67
    Bọn TVM láo toét, gậy ông đập lưng ông nha, cho chừa cái tật hèn hạ ;73 Hừ, đúng là chó đường cùng, cấu kết vs bọn Lôi gia thối tha ;73 cho tụi bây chết hết lun ;73
    Hừ cái tên LDH này, tên đã mắc ói mà ng cũng chả hơn gì, đã v cái nết còn bị chó gặm mất rồi, đúng là sống trên đời chi cho chật đất vậy hả ;61 Dám sỉ nhục Ly tỷ thì chờ chết đi nha ;75 ;75
    E muốn đọc 2 chương tiếp T_T sao mà e xui thế, hông đọc đc T_T

  8. Ô ô quà tết a tỷ, hạnh phúc quá ;12 biết là Mộ Dật Thần có quan hệ huyết thống nhưng khi thấy nhà người ta nhận nhau vẫn thấy cảm động kinh khủng a ;57 tên Dục Hỏa đáng chết, như thế còn nhẹ ế, là ta ta móc mắt cắt lưỡi đục lỗ ta chém từng nhát từng nhát một cho hắn mất dần máu mà chết, hứ. ;73 . Thiên Nhi thực lực chân chính như thế nào a, tò mò thật. Thấy tội tội a Lạc Trần, muốn làm anh hùng cũng khó, thực lực yếu khổ vậy a. Thấy anh Liệt ăn cả thùng dấm luôn, Chỉ Ly tỷ cũng khổ ghê, quanh năm suốt tháng phải đeo thùng dấm bên người, hehe. Bao giờ Chỉ Ly với Dật Thần mới được đoàn tụ nhỉ, mong ghê a. Thanks Sa tỷ nhiềuuuuuuuuuuuu……~

  9. Ra là mình đã đoán đúg, dật thần vs khinh cuồng đúg là ae ruột mà. Mà cái tên lôi dục hỏa là thể loại gì đấy, cũg dám đánh chủ ý lên chỉ ly. Ly tỉ mau đánh cho hắn thành đầu heo đi

  10. Chán quá vào muộn thế là ko xem được 4 c rồi ;15 ;57 ;57 DT oai quá luôn nhá ;76 ;76 ;76 ngồi hóng chờ ngày Mai xem anh hùng cứu Mĩ nhân thôi ;51 ;51 ;51

  11. Ô ô, mình đọc được có hai chương a,
    thật tò mò kết quả nga, không biết là sau cuộc chiến này, thần quyết cung có bị mất thêm ai nữa không a, người lôi gia thật đáng giết mà,
    ngóng chương sau a, buồn, sao mình không đọc được bốn chương a a a a a a a a

  12. Từ lần gặp đầu tiên ở Trục Định Tái Sự Liệt ca và Ly tỷ bây giờ mới có thể ở bên nhau nhưng còn Trần ca ờ bên cạnh nữa chắc chắn Liệt ca sẽ ăn dấm chua hoài wá

  13. Cái tên Lôi Dục Hỏa đáng chết , tự cao tự đại , xấu mà còn chòi mâm son … thật đáng chết mà . Hi vọng chap sau MCL giết được tên phách lối đó , hừ . Anyway , thanks nàng nhiều lắm ^^~

  14. ặc, chậm 1 bước rồi, vậy là k đc đọc 4 chương rồi! thôi đành mai hóng tiếp vậy! Chương sau Liệt ca xuất hiện rồi, cái bọn Lôi gia này đúng là cuồng vọng quá mà, lúc nào cũng nghênh mặt lên trời tự cho mình là nhất!! bọn người Thần Vực Minh xem ra cũng may mắn chút nhưng trước sau gì cũng phải chết thôi, ai mượn kiếm cớ gây chuyện với người ta làm gì, nếu trách thì trách bọn họ có Minh chủ hẹp hòi thôi! Hóng cảnh Liệt ca cứu mỹ nhân quá! hy vọng Thần Quyết cung bị tổn hao ít thôi còn phải tranh thứ hạng nữa mà tổn hại nhiều sẽ vất vả lắm a!
    Bên Dật Thần vậy là rõ ràng rồi, thì ra là anh em song sinh, huynh đệ hòa thuận là tốt rồi, cuối cùng thì Dật Thần cũng gặp đc cha mẹ rồi, sớm ngày trở về giúp Chỉ Ly và Thiên Nhi thôi!
    thanks các tỷ nha! ;52

  15. hí hí em yêu các tỷ nhất quả đất luôn :D
    cả ngày em dọn nhà đón Tết nè, bh mới bắt đầu ngồi đọc :v mà lại comt cái chương này trước nà :v xong mới lộn ngược lại :>
    em biết mà em biết mà, tiểu Cuồng với tiểu Thần là huynh đệ ruột thịt yêu quý nhao mà :> :> :> thích quá đi mất :))))
    mà tiểu Thần sắp về với Chỉ Ly rồi, vui quá đi
    còn Chỉ Ly cố gắng giữ vững tinh thần chiến đấu vượt cấp, em tin là phút cuối luôn có kỳ tích xảy ra :x với Chỉ Ly, điểu đó luôn là có thể :x

  16. buon the.sao minh k vao kip de doc 4chuong.huhu.k biet Liet ca an dam chua vi sao?tiec qua.sau khi huyet mach thuc tinh chac la thuc luc cua Mo Dat Than se tang len rat nhieu-co the giup ich rat nhieu cho Ly ty roi.

  17. buon the.sao minh k vao kip de doc 4chuong.huhu.k biet Liet ca an dam chua cua LLT ak.k biet vi sao vay?tiec qua.sau khi huyet mach thuc tinh chac la thuc luc cua Mo Dat Than se tang len rat nhieu-co the giup ich rat nhieu cho Ly ty roi.

  18. fân đoạn của MDT ta cảm thấy chưa kịch tính lắm, có lẽ tác giả chỉ mún tập trung vao MCL nên ko mún viết chuyên chú về MDT cho lắm.Bên MCL lại hấp dẫn rồi, mĩ nhân chém giết xem là đã nhất. Ko biết chiến trường này có đc ra vào dễ ko, MDT mà vào đc cung với MCL thì thôi rồi

  19. loi Duc Hoa chuan bi chet chac roi, dam tranh danh vi tri cua Liet la dang chet van lan, Chi Ly thi ta ko lo nhung ta lo cho LLT qua di, ten ao den ko de an chut nao,hy vong Lac Tran co the chong do noi. Ma noi day moi noi ta thich nhung nhan vat nu ban Chi Ly, noi chuyen qua dinh, toan la nhung cau da thuong nguoi ko guom giao

  20. tiểu đông tử

    /vậy mà dật thần lại làm em.. không biết thần quyết cung thắng đk k ? cái tên lôi gia kia tả thấy tởm

  21. Hừ.bon nguoi loi gia that su qua dang ghet ma. Tran nay hi vong la ben nguoi cua Ly ty ko co thuong vong. Cau mong den phut chot liet ca xuat hien cuu Ly ty de Thien nhi do phai lo dien.mo phat cau chua cho bon loi gia ko dc sieu sinh.

  22. Tên LDH đáng ghét, dám giành lấy thân phân của Liệt ca, còn ăn nói ngả ngớn như thế, cẩn thận sau đó thì bị Chỉ Ly tỉ đánh đến cha mẹ cũng nhận không ra. ;73 ;73 ;73 Ôi, Trần ca thật đáng yêu, rất uy mãnh ;76 ;76

  23. Tên Lôi Dục Hoả này hơi ảo tưởng quá rồi, nghe tả thì hắn như con khỉ khô mà dám vọng tưởng đến Chỉ Ly. Mong Liệt ca sớm xuất hiện cứu Chỉ Ly a

  24. Mộ Dật Thần đúng là đáng khâm phục,từ bỏ thiên lang vương để về với Chỉ Ly tỷ.Đám người Thần Vực Minh và Lôi gia đúng là đáng ghét không ưa nổi.tên Lôi Dục Hỏa dám nói muốn cưới Chỉ Ly tỷ làm vợ Liệt ca mà biết hắn chết chắc rồi

  25. Cái bọn ngừơi Thần Minh Vực và Lôi gia dám đánh hội đồng Thần Quyết Cung. Cho bọn khốn khiếp đó biết tay đi. Không biết có ai tương trợ giúp Thần Quyết Cung kg ta? Kg ai giúp sao đánh lại 2 bọn khốn đó. Mà Liệt ca đâu rồi? Còn kg đến cứu nguy. Và Có kẻ dám trêu ghẹo vợ của ca kìa, giết hắn đi.
    Thanks

  26. Thì ra dật thần với ngạo khinh cuồng là anh em ruột a, ta rất thích hai anh em này a không vì quyền lực mà đánh nhau, như thế mới là anh em chứ ;12 còn hơn khối người vì tiền tài danh vọng mà huynh đệ tương tàn a ta ghét nhất loại người đó a còn thua cả súc sinh. Lôi gia khốn kiếp còn cái thằng dục cẩu gì đó xấu thì chịu xấu đi vậy mà dám mắng trần ca a ta thấy trầm thanh nhân mắng nó rất đúng a nhưng mà ta thấy còn nhẹ đấy, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga ;73 nếu liệt ca mà biết chắc sẽ phanh thây con cẩu đó ra ngàn mảnh nhỉ . Mong liệt ca đến nhanh để giúp nhóm ly tỷ và đánh lôi gia khốn kiếp đó phải kêu cha gọi mẹ luôn a ;03

  27. Bọn lôi gia với thần minh vực đúng là kẻ xấu chơi cùng nhau. Tuy nhiên sẽ có người đến hỗ trợ thần quyết cung thôi, hàn như liệt hoặc bạch gia. Nói chug mộ chỉ ky chẳng bao giờ thua đâu. Mấy ngày tết 3G kém quá làm comment toàn bị lúc disconnect

  28. nhà họ Lôi này càng ngày càng ghét!
    đúng là toàn bọn “cực phẩm”
    cám ơn b đã edit & beta truyện!

  29. Ta nhổ vào!!!Lôi Dục Hỏa tên gì mà tục đã vậy cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga *ta nhổ* phi phi phi….

  30. LDH ta sợ rẳng ngươi không thấy được bình minh ngày mai đâu dám dùng ánh mắt hèn mọn đó nhìn Ly tỷ nguwoi đáng bị thiên đao vạn quả. Liệt ca đang ở đâu vậy nhỉ ta ngóng a

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: