Hoàn Khố Thế Tử Phi – Q2 – Chương 11

54

Chương 11: Tứ hôn cho ngươi

 Edit: giọt mực xanh

Vân Thiển Nguyệt nghe vậy đầu tiên là ngẩn ra, nhưng ngay sau đó hiểu dụng ý của Dạ Khinh Nhiễm. Hắn mặc dù biết Lục công công là theo mưu kế của lão hoàng đế để bảo vệ Tần Ngọc Ngưng, nhưng không thể làm trò trước mặt những văn võ bá quan đi chỉ trích lão hoàng đế, nên mượn Lục công công mà nói chuyện, đã thông minh lại khôn ngoan thế? Ước chừng khi hắn ở Đài giám trảm nói chuyện với Lão hoàng đế, không biết đã phát chưa? Nếu không sẽ không đá cho Lục công công một cước.

 

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dạ Khinh Nhiễm, bỗng nhiên phá vỡ nhận thức lúc trước, nàng chân chính ý thức được Dạ Khinh Nhiễm thì ra cũng không phải là một người đơn giản! Hắn mặc dù nhìn hồ nháo lỗ mãng, nhưng nàng nhớ từ ngày đầu tiên nàng tới cái thế giới này nhìn thấy Dạ Khinh Nhiễm, từ khi biết hắn tới nay, mỗi một chuyện Dạ Khinh Nhiễm làm đều thích khả nhi chỉ (Một vừa hai phải), cho tới bây giờ nàng không thấy hắn đem chuyện làm đến tình trạng không thể vãn hồi, giống như nàng hôm đó, không có chân chính hồ nháo vì bảo vệ nàng cùng tắm máu ẩn vệ Dạ Thiên Khuynh ở Quan Cảnh Viên.

 

Loại nhận thức này không biết là tốt hay xấu, chẳng qua phát hiện này làm cho tim nàng bỗng nhiên nguội lạnh, mặc dù Dạ Khinh Nhiễm là vì nàng.

 

Diệp Thiến cũng ngẩn ra, nhìn Dạ Khinh Nhiễm, rồi nhìn Lão hoàng đế, nàng tựa hồ cũng hiểu, nên vội vàng tiếp lời Dạ Khinh Nhiễm: “Không sai, Dạ Khinh Nhiễm nói đúng, Lục công công này thật đáng ghê tởm, tiểu thư Vân Vương Phủ rõ ràng suy yếu đến mức chỉ cần một trận gió là có thể ngã xuống, nhưng nô tài này vẫn không tha, còn đem nàng kéo tới? Nếu không có Dạ Khinh Nhiễm nhìn ra chỗ không đúng, Bổn công chúa bắt mạch cho nàng, sau khi lấy máu nếu nàng chết ở trên Đài Giám trảm , trách nhiệm này chẳng phải là đổ trên người bổn công chúa sao? Bổn công chúa thật không gánh nỗi tọi giết đích nữ tôn quý của Vân Vương Phủ.”

 

Vân Thiển Nguyệt thầm nghĩ Diệp Thiến quả nhiên cũng không phải là một người đơn giản, có thể nhanh như vậy hiểu dụng ý của Dạ Khinh Nhiễm. Lại nghĩ tới nàng là nữ nhi của Nam Cương Vương, Nam Cương là đất nước nhỏ hướng tới nhất tộc, Diệp Thiến sinh ra và lớn lên ở Nam Cương, như thế nào lại là người đơn giản? Nàng âm thầm lắc đầu trong lòng, cảm giác mình với thế giới này không hợp nhau.

 

Trước kia tôn trọng  tín niệm, nhân từ, vì dân vì nước, nhưng ở đây trong thời gian ngắn đã bị lục đục với nhau, ngươi lừa ta, ta gạt ngươi, ám hại phá giết lẫn nhau, băm thành mảnh nhỏ. Nơi này chỉ có đùa bỡn tâm cơ, sắc sảo, ở nơi này hoàng quyền như cột lốc xoáy bao phủ hết mọi người, có vài người luyện được một thân lòng dạ sâu xa, ở dưới cơn lốc xoáy của lưỡi đao, giống như Dung Cảnh, Dạ Khinh Nhiễm, có vài người hôm nay bị động phải tiếp chiêu, không có trí nhớ, không có võ công, không có thực lực, còn có thân phận phiền toái để cho lão hoàng đế thời khắc ngó chừng, giống như nàng.

 

Vân Thiển Nguyệt trong lòng cười lạnh, tép còn có thể biến thành tôm hùm, chẳng qua là cần thời gian mà thôi. Lão hoàng đế thật cho là nàng lật không được bầu trời lớn như ông ta sao? Nàng lần nữa suy yếu cười một tiếng nói: “Ta vốn là cảm thấy thân thể của mình thật sự không được, không muốn đi, nhưng Lục công công nói phụng dượng Hoàng thượng  chi mệnh, nói ngài thương tiếc Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng nhiễm phong hàn bị bệnh nằm trên giường, nhưng chuyện này lại không thể ai cũng có thể làm, dù sao hiện nay máu của tất cả các cô gái trong kinh thành có thể dùng được cũng chỉ có ta và Tần tiểu thư, Tần tiểu thư không đến vậy ta phải đến rồi, cũng không thể để cho Diệp công chúa uổng phí một phen chuẩn bị, mà nếu chậm trễ nữa khiến cho hung thủ bỏ trốn mất dạng thì sao? Hôm nay hung thủ kia ám sát chính là ta cùng Cảnh thế tử, biết đâu ngày mai liền vào hoàng cung đi giết dượng Hoàng thượng cùng cô Hoàng hậu đây! Ai cũng không nói trước được. Huống chi Hoàng mệnh khó cãi, coi như ta bị lấy máu mà chết cũng không dám cãi lệnh của dượng Hoàng thượng a!”

 

Vân Thiển Nguyệt dứt lời, nét mặt già nua của Lục công công trắng bệch như tờ giấy, nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, run run nói: “Thiển Nguyệt tiểu thư, lão nô cũng không nói qua hoàng thượng thương tiếc Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng nhiễm phong hàn bị bệnh nằm trên giường a, ngài. . . . . . Ngài cũng không thể nói bậy?”

 

“Tại sao ta có thể nói bậy?” Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía Lục công công, đối với hắn hỏi: “Ngươi có phải nói Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng nhiễm phong hàn bị bệnh nằm trên giường đúng không?”

 

“Dạ, đúng là lão nô nói.” Lục công công thừa nhận.

 

“Ngươi có phải nói Dượng Hoàng thượng  biết Tần tiểu thư suy yếu, mà chuyện Diệp công chúa Thi chú lại không thể chậm trễ, đúng buổi trưa tiến hành. Cho nên lần thứ hai đối với ta tuyên chỉ đúng không?” Vân Thiển Nguyệt lại hỏi.

 

“Dạ, nhưng là. . . . . .” Lục công công gật đầu, liền vội vàng lắc đầu.

 

“Nếu đúng thì nói đúng, nhưng là cái gì?” Vân Thiển Nguyệt chặn lời Lục công công “Ta từ Linh Đài tự gặp đại nạn võ công mất hết, sau đó lại bị trăm tên tử thi kia ám sát trúng ám khí mất máu quá nhiều, thân thể trống rỗng yếu đuối, hôm qua bị nhiễm hàn khí, buổi sáng còn uống canh thuốc, so với ta đây bị nhiều bệnh mà nói, Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng mới chỉ là nhiễm phong hàn nho nhỏ mà thôi, ngươi phụng Dượng Hoàng thượng  chi mệnh đi Vân Vương Phủ truyền hai lần ý chỉ cho ta, ai cũng biết ngươi chính là đại biểu cho Dượng Hoàng thượng , Dượng Hoàng thượng  không chọn Tần Ngọc Ngưng mà chọn ta, còn muốn ta không tới, không đến chính là kháng chỉ, đây không phải thương tiếc Tần tiểu thư thì là cái gì?”

 

“Này. . . . . . Không phải vậy, lão nô là . . . . .” nét mặt già nua của Lục công công tái đi, hắn phát hiện hắn không phản bác được lời của Vân Thiển Nguyệt.

 

“Dượng Hoàng thượng , ngài cũng quá thiên vị đi? Nếu người không biết còn tưởng rằng Tần Ngọc Ngưng là cháu gái ngài, mà không phải là ta đây!” Vân Thiển Nguyệt không hề để ý tới Lục công công nữa, nhìn về phía lão hoàng đế, dứt lời còn không đợi hắn mở miệng, liền chuyển mắt nhìn về phía Tần Thừa tướng nói: “Có lẽ đúng như Dạ Khinh Nhiễm nói, Lục công công này xác định là thu của Tần Thừa tướng chỗ tốt gì, mới hướng về Tần tiểu thư như thế, giả truyền thánh chỉ, muốn đưa ta vào chỗ chết.”

 

Tần Thừa tướng sắc mặt đại biến, vội vàng đứng lên “Thần tuyệt đối không cho Lục công công chỗ tốt gì, tiểu nữ thật sự nhiễm phong hàn bị bệnh nằm trên giường. . . . . .”

 

Lục công công “Bịch” một tiếng quỳ đến trên mặt đất, run run nói: “Cho lão nô một trăm lá gan cũng không dám giả truyền thánh chỉ a!”

 

“Nếu Tần Thừa tướng không hối lộ Lục công công, Lục công công vừa rồi không có giả truyền thánh chỉ, vậy chính là dượng Hoàng thượng  thương tiếc Tần tiểu thư rồi!” Vân Thiển Nguyệt giải quyết dứt khoát, nhìn lão hoàng đế, suy yếu nói: “Cũng đúng, Tần tiểu thư đại tài, có thể làm quốc mẫu đi! Dượng Hoàng thượng  bảo vệ nàng mà bỏ qua ta như vậy, cũng đúng thôi. Ai kêu ta không hiểu thi thư, không thông viết văn, không biết lễ nghĩa, hôm nay còn biến thành cả người bị đả thương bệnh tật không dùng được!”

 

Vân Thiển Nguyệt dứt lời, trên dưới đài Giám trảm một trăm người tĩnh lặng không tiếng động, người người sắc mặt khác nhau.

 

Dạ Khinh Nhiễm kinh dị, hắn chuyển mắt đem Lục công công đẩy ra, không nghĩ tới Vân Thiển Nguyệt mượn Lục công công mà chỉ trích lão hoàng đế thiên vị Tần Ngọc Ngưng. Hắn nhìn Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng bộ dáng suy yếu tùy thời muốn ngã xuống đất, thì nhìn về phía Lão hoàng đế ngồi ở ghế trên, thấy Lão hoàng đế nhìn Vân Thiển nguyệt với ánh mắt thâm thúy, trong lòng hắn căng thẳng, vội vàng mở miệng “Hoàng bá bá, tiểu nha đầu thân thể hôm nay đúng là không thể chịu đựng thêm được, nếu không tin ngài tìm thái y bắt mạch cho nàng. Hôm nay Vương thái y không phải đang ở đây sao? Cho Vương thái y tới bắt mạch cho tiểu nha đầu, ngài vừa nhìn liền biết.”

 

Vương thái y nghe Dạ Khinh Nhiễm nhắc tới hắn, thân thể khẽ run rẩy, vội vàng đứng lên.

 

“Ngươi đã cùng Diệp công chúa bắt mạch cho Nguyệt nha đầu rồi, liền không cần!” Lão hoàng đế lắc đầu, ánh mắt không rời Vân Thiển Nguyệt, tựa hồ muốn xem thấu nàng.

 

Vân Thiển Nguyệt trống rỗng suy yếu đứng đó, đón ánh mắt của Lão hoàng đế, ánh mắt kia nhìn ôn hòa, thật ra thì lạnh lùng, trong nội tâm nàng xem thường. Có người ngươi chỉ cần đoán được tâm tư của hắn muốn đối phó ngươi, liền cảm thấy không đáng sợ nữa.

 

“Hoàng bá bá, ngài hãy để cho Vương thái y bắt mạch cho tiểu nha đầu đi! Nếu không có vài người còn tưởng rằng ta che chở tiểu nha đầu này! Tỷ như Tần Thừa tướng.” Dạ Khinh Nhiễm nhìn ánh mắt Lão hoàng đế nhìn Vân Thiển Nguyệt, chỉ cảm thấy lạnh cả người, kiên trì nói. Hắn cảm thấy cần thiết để cho Hoàng bá bá biết thân thể tiểu nha đầu thật không thể lấy máu, không phải là hắn che chở nàng.

 

“Lão thần không dám! Nhiễm Tiểu vương gia cùng Diệp công chúa  y thuật tự nhiên là tốt.” Tần Thừa tướng vội vàng nói.

 

“Ta cùng Diệp công chúa y thuật đương nhiên tốt, nhưng mà có giao hảo cùng tiểu nha đầu, khó thể chắc chắn không bao che cho Tiểu nha đầu, đúng không?” Dạ Khinh Nhiễm liếc Tần Thừa tướng một cái, không đợi lão hoàng đế nói chuyện, đối với Vương thái y ngoắc tay “Ngươi tới đây, nhanh bắt mạch cho tiểu nha đầu. Phải ăn ngay nói thật! Những người đang ngồi đây biết y thuật không phải là ít. Nếu có nửa câu dối trá, ngươi tự biết hậu quả!”

 

Vương thái y nhìn về phía lão hoàng đế.

 

Lão hoàng đế nhìn về phía người nãy giờ vẫn không nói chuyện – Dung Cảnh, ôn hòa nói: “Y thuật của Cảnh thế tử có một không hai trong thiên hạ,  văn võ đứng đầu đủ loại quan lại mặc dù không tin lời của Tiểu Ma vương cùng Diệp công chúa, nhưng rât tin tưởng lời của Cảnh thế tử, về thân thể Nguyệt nha đầu, Cảnh thế tử thấy  thế nào?”

 

Tất cả mọi người nhìn về phía Dung Cảnh.

 

Dung Cảnh đối với Lão hoàng đế nhợt nhạt thi lễ, thản nhiên nói: “Dung Cảnh từ khi được Vân lão Vương Gia nhờ vả trông nom Thiển Nguyệt tiểu thư, đã bị lời đồn đại làm cho mệt mỏi, thật sự là khốn nhiễu. Mặc dù bản thân ta trong sạch, nhưng cũng khó không có người cho là ta đang che chở Thiển Nguyệt tiểu thư. Vương thái y là viện thủ Thái y viện. Ở Thái y viện đợi mấy chục năm, y thuật tự nhiên vô cùng tốt, cũng rất chính trực, Hoàng thượng để Vương thái y chẩn bệnh là thuận tiện nhất!”

 

“Nếu Cảnh thế tử đã nói như thế, vậy Vương thái y đi qua bắt mạch cho Nguyệt nha đầu đi!” Lão hoàng đế gật đầu.

 

“Dạ, hoàng thượng!” Vương thái y lập tức đi về phía Vân Thiển Nguyệt.

 

Vân Thiển Nguyệt đứng bất động, chờ Vương thái y đến gần. Dung Cảnh cho nàng uống thuốc đều lừa gạt được Dạ Khinh Nhiễm cùng Diệp Thiến, tự nhiên có thể lừa được Vương thái y nho nhỏ này.

 

Tất cả mọi người nhìn về phía Vương thái y cùng Vân Thiển Nguyệt, trong lòng người người đều suy nghĩ, Thiển Nguyệt tiểu thư này mặc dù trước kia quần áo lụa là lớn lối chữ to không biết, nhưng dung mạo thì không thể xoi mói, nhưng hôm nay bộ dáng quả thực khó coi.

 

Dạ Thiên Khuynh cũng nhìn Vân Thiển Nguyệt, chau mày, trong mắt không thấy vẻ chán ghét, nhưng cũng không thấy dáng vẻ tình cảm như trước, không biết đang nghĩ cái gì.

 

Dạ Thiên Dục cũng nhìn Vân Thiển Nguyệt, từ sau khi Vân Thiển Nguyệt bị ám sát hắn đi Vân Vương Phủ thăm đều bị chặn ở ngoài cửa không gặp được nàng, hôm nay nhìn nàng vô cùng thê thảm thật làm hắn kinh dị, thầm nghĩ chẳng lẽ phiêu hương Tiễn Môn Tam Diệp lợi hại như vậy? Nhưng y thuật của Cảnh thế tử không phải là có một không hai thiên hạ sao? Liền ngay cả phiêu hương Tiễn Môn Tam Diệp nho nhỏ này có thể làm khó hắn, cho nên mới để cho tiểu nha đầu này không nhận ra hình người? Hắn cảm giác có chỗ nào đó không đúng, nhưng nói không ra.

 

“Xin Thiển Nguyệt tiểu thư đem tay phải đưa cho lão thần!” Vương thái y đứng trước mặt Vân Thiển Nguyệt kính cẩn mở miệng.

 

Vân Thiển Nguyệt theo lời đưa tay phải ra.

 

Vương thái y dưới ánh mắt của mọi người đưa tay đặt trên mạch đập của Vân Thiển Nguyệt, chỉ thấy tay hắn vừa chạm vào, liền lập tức lấy ra, giống như chạm phải bỏng, cùng lúc đó sắc mặt lộ ra vẻ kinh hãi.

 

“Vương thái y, đã chuyện gì xảy ra?” Lão hoàng đế hỏi.

 

“Để lão thần kiểm tra lại một chút!” Vương thái y lấy lại bình tĩnh, lại đem tay để ở trên mạch tượng của Vân Thiển Nguyệt.

 

Ánh mắt mọi người lúc này đều rơi trên ngón tay của Vương thái y và cánh tay của Vân Thiển Nguyệt..

 

Hồi lâu, Vương thái y thả tay xuống, thần sắc kinh hãi trên mặt đã thối lui, xoay người lại đối với lão hoàng đế cung nói: “Bẩm hoàng thượng, Thiển Nguyệt tiểu thư bị thiếu khí huyết, bên trong bị thương tổn, máu huyết chưa đầy, mạch giống như không có thực, thật sự là chứng bệnh nặng. Hơn nữa nàng hôm nay. . . . . . là nữ nhân có quỳ thủy, càng làm thân thể hao hụt, nếu là có chút sai lầm, tánh mạng khó bảo toàn. Đúng như lời của Nhiễm Tiểu vương gia cùng Diệp công chúa nói, không thể lấy máu nữa. Chẳng những không thể lấy máu, mà còn phải nghỉ ngơi cho tốt. Nếu không. . . . . .”

 

“Nếu không cái gì?” Lão hoàng đế hỏi.

 

“Nếu không tương lai sợ rằng sẽ. . . . . .” Vương thái y cúi đầu, khó khăn phun ra mấy chữ, “Không thể có con!”

 

Lão hoàng đế biến sắc, đồng thời sắc mặt của Dạ Thiên Khuynh cũng biến đổi, Dạ Thiên Dục cả kinh, một mực ngồi phía sau không có mở miệng, Vân Vương gia đứng lên, nhìn Vương thái y, đi hai bước đi tới trước mặt hắn, run run hỏi “Vương thái y, ngươi nói cái gì? Ngươi nói Thiển Nguyệt không. . . . . . Không. . . . . . Ngươi có phải chẩn đoán sai rồi hay không?”

 

Vương thái y nhìn Vân Vương gia, lắc đầu “Y thuật của Lão thần nếu Vương gia không tin, thì tìm người khác trị liệu là được!”

 

“Tại sao có thể như vậy? Thân thể của Thiển Nguyệt . . . . .” Vân Vương gia cả người phát run.

 

“Vân Vương huynh đừng nóng vội, Vương thái y nói là không nghỉ ngơi tốt mới có lẽ không thể mang thai, chẳng qua cũng chỉ là có lẽ mà thôi. Không phải còn có Cảnh thế tử có ở đây sao? Y thuật của Cảnh thế tử có một không hai, tất nhiên có thể chữa khỏi bệnh cho Nguyệt nha đầu.” Lão hoàng đế rất nhanh khôi phục thần sắc, đối với Vân Vương gia an ủi.

 

“Cảnh thế tử, cháu xem cho thêm Thiển Nguyệt một chút, nàng. . . . . . Thân thể nàng có thể bình an vô sự hay không?” Vân Vương gia nhìn về phía Dung Cảnh.

 

“Vân Vương thúc yên tâm, Dung Cảnh chắc chắn dốc hết sức có thể. Thân thể của nàng hao hụt quá đáng, thực tại gấp không được, phải từ từ nghỉ ngơi.” Dung Cảnh đối với  Vân Vương gia nói.

 

Vân Vương gia gật đầu, giống như thoáng cái già nua đi rất nhiều, đối với lão hoàng đế bi thương nói: “Hoàng thượng, Thiển Nguyệt là nữ nhi của vi thần, lúc Vương Phi qua đời đã đáp ứng sẽ chiếu cố nàng thật tốt nhưng vi thần không có làm được, may là hôm nay có Nhiễm Tiểu vương gia cùng Diệp công chúa, Cảnh thế tử ở đây, nếu không vi thần sẽ mất đi nữ nhi này.”

 

“Vân Vương huynh chớ vội! Chuyện này cũng là trách trẫm!” Lão hoàng đế nhìn Vân Vương gia, nhìn thoáng qua Vân Thiển Nguyệt, thở dài nói: “Trẫm vẫn cảm thấy Nguyệt nha đầu thân thể khỏe mạnh, không nghĩ tới hôm nay lại kém như vậy, cũng là trẫm mấy ngày nay vẫn phiền lòng chuyện truy tìm hung thủ phía sau ám sát nàng cùng Cảnh thế tử, không để mắt đến thân thể Nguyệt nha đầu. Cho là Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng không có võ công, nuôi ở khuê phòng, so với Nguyệt nha đầu mảnh mai hơn, mới nói với Lục công công cảm thấy dùng Nguyệt nha đầu dường như thích hợp, cũng không có ý tứ thiên vị Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng. Chẳng qua là không nghĩ đến thấn thể Nguyệt nha đầu nghiêm trọng như vậy . . . . .”

 

Vân Thiển Nguyệt cúi đầu, cười lạnh một tiếng, lão hoàng đế quả thật chỉ nhẹ nhàng nói một câu sai sót nàng liền nhận lấy tính toán này, quả nhiên không hổ là vua của một nước.

 

“Chuyện này cũng không thể trách hoàng thượng, muốn trách phải trách vi thần đã lơ là Thiển Nguyệt!” Vân Vương gia cũng cúi đầu, mặc dù trong lòng hắn hiểu rõ ràng dụng ý của Hoàng thượng bỏ qua Vân Thiển Nguyệt bảo vệ Tần Ngọc Ngưng, nhưng lúc này cũng không khỏi không nói theo Hoàng thượng.

 

“Không sai, là trách chúng ta đều không để mắt đến!” Lão hoàng đế thở dài một hơi, nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, đối với Lục công công đang quỳ trên mặt đất giận dữ nói “Lục công công, nếu ngươi hai lần đi Vân Vương Phủ, làm sao kéo nàng một thân bệnh nặng tới đây? Trẫm mặc dù có hạ ý chỉ, nhưng chú ý đến thân thể Nguyệt nha đầu, trẫm chưa thấy bộ dáng bệnh nặng của Nguyệt nha đầu, ngươi đi theo bên cạnh trẫm nhiều năm như vậy, cái gì nặng nhẹ chẳng lẽ còn không phân biệt được sao? Nếu Nguyệt nha đầu xảy ra chuyện gì, ngươi có mười cái đầu cũng không đủ dùng.”

 

Lục công công nét mặt già nua tái đi, quỳ trên mặt đất vội vàng dập đầu “Hoàng thượng thứ tội, là lỗi của nô tài!”

 

“Người đâu, đem tên nô tài này xuống dùng loạn côn đánh chết cho trẫm!” Lão hoàng đế bỗng nhiên hét lớn một tiếng.

 

“Dạ!” Phía sau Lão hoàng đế lên tiếng mấy tên thị vệ đi ra nhấc Lục công công trên mặt đất lên.

 

Lục công công mặt như màu đất, không nghĩ tới hôm nay có tai hoạ ngập đầu, hô to “Hoàng thượng tha mạng. . . . . .”

 

 

Lão hoàng đế làm như không nghe thấy, quay đầu hòa ái nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt nói: “Nguyệt nha đầu, mặc dù chuyện truy tìm hung thủ phía sau ám sát ngươi cùng Cảnh thế tử rất quan trọng nhưng thân thể của ngươi quan trọng hơn. Ngươi là đích nữ duy nhất của Vân Vương Phủ. Bỏ qua Tổ huấn của Thủy tổ không nói, trẫm cũng là nhìn ngươi từ nhỏ lớn lên. Chuyện hôm nay là trẫm dùng người bất lợi, nô tài này mới cậy lên mặt tự cho mình là thông minh không phân biệt nặng nhẹ, suýt nữa hại ngươi, trẫm cũng có một nửa sai lầm. May là ngươi hôm nay không có chuyện gì, nếu không trẫm cũng không biết ăn nói như thế nào với Vân lão Vương Gia.”

 

Vân Thiển Nguyệt kéo kéo khóe miệng, nhìn thoáng qua Lục công công bị bắt đi, suy yếu lên tiếng “Lục công công cũng là một lòng vì dượng Hoàng thượng  làm việc, ta nếu không có chuyện gì, hôm nay coi như xong, đừng giết hắn.”

 

“Phế vật như vậy lưu lại có tác dụng gì? Trẫm giết hắn để răn đe những kẻ khác coi đó mà làm theo! Ngươi không cần cầu tình cho hắn, hắn chưa từng đem chuyện tình của ngươi bẩm báo cho trẫm, ép buộc ngươi tới, khiến chút nữa là hại chết ngươi!” Thanh âm Lão hoàng đế trầm xuống, vô cùng uy nghiêm, không nhìn Lục công công bị bắt đi xuống, đối với Vân Thiển Nguyệt ôn hòa  nói: “Tiểu nha đầu ngươi mặc dù ngang ngược càn rỡ, quần áo lụa là không thay đổi, nhưng có lòng thiện lương.”

 

Vân Thiển Nguyệt không lên tiếng nữa, cúi đầu. Nàng thiện lương sao? Chẳng qua là lão hoàng đế lòng dạ đủ ác độc, Lục công công tựa hồ theo hắn từ khi hắn còn làm thái tử đi? Hôm nay nói giết là giết! Quả nhiên đủ ngoan tuyệt.

 

Giám trảm tịch trên dưới một trăm người không người nào mở miệng vì Lục công công cầu tình. Những người đang ngồi trên đài, đều đã tung hoành quan trường, trong lòng tự nhiên đều hiểu mấy phần, Lục công công bất quá là một câu trả lời thỏa đáng mà Hoàng thượng cho Vân Vương Phủ cùng Vân Thiển Nguyệt suýt nữa khiến nàng lấy máu bị chết mà thôi, cho nên Lục công công phải chết!

 

Dạ Khinh Nhiễm mặt không chút thay đổi, Dung Cảnh thần sắc nhàn nhạt, hai người nghe được nơi xa truyền đến tiếng Lục công công  kêu thảm, chưa từng liếc mắt nhìn.

 

“Diệp công chúa, trẫm thấy chuyện hôm nay coi như xong đi! Ngươi xem coi thế nào?” Lão hoàng đế nhìn về phía Diệp Thiến.

 

“Hoàng thượng, không phải còn có phủ Thừa Tướng Tần tiểu thư sao?” Diệp Thiến nhìn lão hoàng đế, không sợ thiên uy, lanh lảnh nói: “Thật ra Vân Thiển Nguyệt không phải là người thích hợp nhất, nàng chẳng qua sinh đúng ngày âm tháng âm mà thôi, nếu ta dùng máu của nàng phải ở buổi trưa Thi chú mới chỉ có một nửa nắm chắc, nhưng Tần Ngọc Ngưng tiểu thư phủ Thừa Tướng lại sinh đúng ngày âm tháng âm năm âm thì khác rồi. Ta không thể nói mười phần nắm chắc giúp Hoàng thượng bắt được hung thủ phía sau ám sát Cảnh thế tử cùng Vân Thiển Nguyệt, nhưng nắm chắc được chín phần. Hơn nữa máu của nàng tùy lúc đều có thể dùng.”

 

“Nhưng là Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng nhiễm phong hàn bị bệnh nằm trên giường. . . . . .” Lão hoàng đế nói.

 

“Phong hàn nho nhỏ mà thôi, đừng nói có Cảnh thế tử y thuật có một không hai trong thiên hạ ở đây, cho dù y thuật của Bổn công chúa miễn cưỡng cũng không có trở ngại, đem vị thuốc kia đưa cho Tần tiểu thu uống, phong hàn của Tần tiểu thư cũng lập tức khỏe lại!” Diệp Thiến nhìn Lão hoàng đế, giọng nói lộ ra không nhịn được: “Ta muốn thông qua trăm thi thể tử sĩ này mới có thể Thi chú truy tìm hung thủ sau lưng. Hơn nữa những thứ này thi thể bị ta làm thuật, nếu không có thể biến thành cương thi làm loạn, nhưng chỉ có thể giữ được mấy ngày mà thôi, hôm nay là kỳ hạn cuối cùng. Nếu bỏ lỡ hôm nay, chờ thi thể một khi rữa nát hóa thành nước, như vậy ta cũng không cần Thi chú, có Thi chú cũng không tìm được hung thủ .”

 

Diệp Thiến dứt lời, không đợi lão hoàng đế mở miệng lại tiếp tục nói: “Mặc dù Nam Cương li hồn thuật này là của chúng ta, nhưng hoàng thượng cũng biết, trăm năm trước Thuỷ tổ hoàng đế chinh chiến thiên hạ, Nam Cương cũng từng xảy ra đại biến, sau vài đợt đại biến Nam Cương bị chia năm sẻ bảy. Người hiểu loại trùng chú này, nhân cơ hội ra khỏi Nam Cương lập nên môn phái khác, hôm nay liền rời núi gây tại họa cũng không phải là không thể. Thiên Thánh Hoàng thượng cũng không thể vì thế mà đắc tội Nam Cương chúng ta! Ta hôm nay sở dĩ tương trợ Thi chú tìm ra hung thủ phía sau, cũng là vì chứng minh không phải là ta cùng phụ vương ta gây nên, nếu hoàng thượng vì thương tiếc Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng mà bỏ qua cơ hội hôm nay, sau này ta có thể bỏ mặc! Huống chi loại này Thi chú này rất đau đớn cho thân thể, Thiên thánh Ngô Hoàng thánh minh, nên rõ ràng chú thuật của chúng ta không dễ dàng vận dụng. Phải tận dụng đúng thời cơ. Hoàng thượng cần phải suy nghĩ kỹ!”

 

Diệp Thiến nói một hồi cũng không lên tiếng nữa, chờ lão hoàng đế quyết định.

 

Vân Thiển Nguyệt vì Diệp Thiến âm thầm khen một câu, Diệp Thiến nói xong những lời này có thể nói là cẩn thận, một mũi tên trúng hai con chim. Chuyện hôm nay phải lo liệu hôm nay rồi, như thế là cho lão hoàng đế hai cái lựa chọn, đầu tiên là nói rõ nàng trợ giúp tra tìm hung thủ bất quá là gần chút ít nhân nghĩa. Dù sao loại chú thuật từ Nam Cương này. Về tình về lý nàng không thể ngồi nhìn không để ý tới. Nhưng nếu nàng sửa lại, mà lão hoàng đế vì bảo vệ Tần Ngọc Ngưng có thể không cần sử dụng máu của nàng ta… như vậy sẽ bỏ lỡ hôm nay, nàng cũng không quản. Cũng chính là nói cho lão hoàng đế sau này có chuyện gì xảy ra cũng đừng giận chó đánh mèo với Nam Cương.

 

Vân Thiển Nguyệt giương mắt nhìn thoáng qua lão hoàng đế, thấy Lão hoàng đế vẫn như một người bình thường, từ trên mặt hắn nhìn không ra tâm tình, trong nội tâm nàng cười lạnh, cổ nhân đều biết mất máu sẽ tổn hại đến sức khỏe, nếu Lão hoàng đế thật có lòng để cho Tần Ngọc Ngưng làm hoàng hậu, tự nhiên không cho phép nàng ta bị thương, nàng cũng muốn biết Lão hoàng đế làm sao trả lời Diệp Thiến, sẽ lựa chọn như thế nào?

 

“Diệp công chúa, ngươi nói rất đúng. Nhưng nếu Tần tiểu thư phủ Thừa Tướng thật sự giống Nguyệt nha đầu không thể lấy máu thì sao?” Lão hoàng đế chậm rãi mở miệng, thanh âm không uy nghiêm, nhưng có một cỗ áp lực.

 

“Nếu là thật sự không thể lấy máu, vậy chỉ có thể chờ sau này từ từ tra tìm hung thủ.” Diệp Thiến nói.

 

“Nếu đem Tần tiểu thư mời tới, không thể lấy máu, chuyện hôm nay ngừng lại ở đây, sau này chuyện tra tìm hung thủ Diệp công chúa sẽ không quản sao? Nếu có người có dụng ý Thi chú họa loạn, trẫm không tìm Nam Cương Vương là không được.” Lão hoàng đế lại hỏi.

 

“Hoàng thượng không phải là người không biết tình người, Diệp Thiến ta cũng không phải là người bất cận nhân tình (người không biết lý lẽ). Nếu đem Tần tiểu thư mời tới, nàng thật không có thể lấy máu, chuyện hôm nay liền thôi, coi như ta uổng phí tâm tư chuẩn bị một phen, sau này nếu có người dùng chú thuật họa loạn, chú thuật từ Nam Cương, Nam Cương ta tự nhiên quản. Bụng làm dạ chịu!” Diệp Thiến thẳng thắn nói: “Nếu Tần tiểu thư có thể sử dụng mà hoàng thượng không nỡ. . . . . . Ta sẽ không quản!”

 

“Tốt! Lục. . . . . .” Lão hoàng đế gật đầu, vừa định kêu Lục công công, nghĩ tới đã đem Lục công công loạn côn đánh chết, nét mặt già nua trầm xuống, đối với Dạ Thiên Khuynh, Dạ Thiên Dục phân phó “Thiên Khuynh, Thiên Dục, hai người các ngươi lập tức đi phủ Thừa Tướng, mời Tần tiểu thư tới. Nếu Tần tiểu thư không thể đi, liền mang tới! Tránh cho Nguyệt nha đầu nói ta che chở cho nàng.”

 

“Dạ, nhi thần tuân chỉ!” Dạ Thiên Khuynh cùng Dạ Thiên Dục đồng thời lên tiếng.

 

Lão hoàng đế khoát khoát tay, hai người đều nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, xuống đài Giám trảm, hướng phủ Thừa Tướng đi.

 

“Bẩm hoàng thượng, Lục công công đã tắt thở!” Mấy tên thị vệ trở lại bẩm báo.

 

“Lục công công luôn cùng trẫm đồng lòng, vẫn đều cẩn thận, nhưng hôm nay một lệnh của trẫm không thể không tiếp nhận. Nếu đã chết trẫm sẽ không truy cứu. Nhớ những năm này hắn hầu hạ trẫm, hậu táng đi!” Lão hoàng đế khoát khoát tay.

 

“Dạ!” Mấy tên thị vệ lĩnh chỉ lui xuống.

 

Vân Thiển Nguyệt nghĩ tới một con chó nuôi một hai năm mất tích hoặc đã chết còn có thể đau lòng, đừng nói là Lục công công đi theo Lão hoàng đế mấy thập niên, hôm nay bởi vì nàng mà giết Lục công công, mặc dù là thái giám, nhưng tóm lại là nô tài thiếp thân hầu hạ Lão hoàng đế mấy thập niên. Lão hoàng đế mặc dù chính mình hạ thủ, nhưng khoản sổ sách này đoán chừng có thể tính ở trên người nàng. Có câu đánh chó phải ngó mặt chủ! Nhưng vậy thì như thế nào? Nàng sợ chắc.

 

Lão hoàng đế quay đầu, đối với Vân Thiển Nguyệt vẻ mặt ôn hoà nói: “Trẫm cho người từ trong kho lạnh lấy cỏ Linh chi năm trăm năm đưa qua cho ngươi. Thân thể của ngươi quan trọng, cần phải dưỡng tốt cho trẫm!”

 

Cỏ linh chi năm trăm năm? Vân Thiển Nguyệt tâm tư khẽ động, thầm nghĩ không hổ là Hoàng thượng nắm giữ quyền sinh quyền sát hàng vạn hàng nghìn chúng sanh Thiên Thánh trong tay. Bởi vì nàng mà giết Lục công công nô tài thiếp thân cũng không những không giận ngược lại cho nàng cỏ linh chi năm trăm năm, ngăn chặn miệng lưỡi của một đám đại thần vì Vân Vương Phủ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, sẽ không đối với Lão hoàng đế sinh ra bất mãn, dù sao cỏ linh chi là thánh phẩm, là thuốc tốt, cũng triệt tiêu tâm tư suýt nữa hại nàng. Thủ đoạn thế này đúng là không tưởng được. Trong lòng nàng cười lạnh một tiếng, nhưng trên mặt hiện ra thần sắc vui mừng “Đa tạ dượng Hoàng thượng  ban thuốc!”

 

Cỏ linh chi năm trăm năm quả thật hiếm thấy, lão hoàng đế đã đưa tới cửa, nàng mà từ chối là người ngu!

 

“Hoàng thượng, không thể đồng ý!” Vẫn ngồi ở phía dưới Hiếu Thân vương bỗng nhiên đứng lên, đối với lão hoàng đế nói: “Cỏ linh chi năm trăm năm này trong kho ướp lạnh chỉ có một gốc, tại sao người có thể đưa cho nàng?”

 

“Hiếu Thân vương, Dượng Hoàng thượng  không đưa cho ta chẳng lẽ lại đưa cho ngươi?” Vân Thiển Nguyệt nhìn Hiếu Thân vương, mặc dù hơi thở suy yếu, nhưng nói nhấn từng chữ rõ ràng, “Chẳng lẽ ngươi so với ta còn cần hơn? Thân thể của ngươi cũng hao tổn quá nặng, tương lai không thể mang thai?”

 

Hiếu Thân vương nhất thời giận dữ “Vân Thiển Nguyệt, ngươi nói hưu nói vượn cái gì? Bổn vương làm sao có thể mang thai?”

 

Diệp Thiến “Xì” một tiếng vui vẻ, không đợi Vân Thiển Nguyệt mở miệng, lúc nãy còn hùng hổ dọa người, lúc này đối với Hiếu Thân vương ngây thơ hỏi: “Ngươi đã không thể mang thai, còn cùng Vân Thiển Nguyệt đoạt cỏ linh chi làm cái gì?”

 

“Bổn vương nơi nào cần gì cỏ linh chi. Chẳng qua cỏ linh chi kia trân quý, lão thần cảm thấy hoàng thượng hôm nay tuổi già, sau này sẽ cần nên mới nói không cho phép. Chính là một Vân Thiển Nguyệt sao có thể sử dụng gốc cây Cỏ linh chi năm trăm năm kia chứ?” Hiếu Thân vương bị lời nói của Vân Thiển Nguyệt cùng Diệp Thiến, nét mặt già nua lúc trắng lúc xanh, cả giận nói.

 

“Àh, ta hiểu được, thì ra là ngươi là đang nói Thiên thánh hoàng thượng già rồi, cần cỏ linh chi mới có thể tiếp tục cường tráng.” Diệp Thiến chợt hiểu ra, không hề nhìn Hiếu Thân vương nữa, đối với Vân Thiển Nguyệt nói: “Nói như vậy ngươi cũng đừng muốn nữa, thân thể ngươi tự nhiên không thể so với thân thể quý giá của Hoàng thượng! Nam Cương chúng ta có một gốc cỏ linh chi ngàn năm đây! Đến lúc đó ta tặng cho ngươi đi! Phụ vương ta thân mạnh thể cường, sẽ không sử dụng đến loại này!”

 

Vân Thiển Nguyệt cố nén cười, Diệp Thiến là xuyên tạc nói lão hoàng đế vô năng đây! Nàng vừa muốn gật đầu.

 

Chỉ nghe Lão hoàng đế ở ghế trên giận dữ, đối với Hiếu Thân vương nói: “Lãnh vương huynh, trẫm thân thể cường kiện, không cần dùng dược vật này. Nguyệt nha đầu là đích nữ Vân Vương Phủ, lịch đại hoàng hậu đều xuất thân từ Vân Vương Phủ, lập nhiều công lao cho Thiên Thánh tử Tôn noi theo. Thân thể của nàng cũng quý giá. Chính là cỏ linh chi năm trăm năm coi là cái gì? Chỉ cần có thể làm cho nàng khôi phục thân thể, trẫm có thể an tâm.”

 

“Hoàng thượng. . . . . .” Hiếu Thân vương còn muốn nói tiếp. Là cỏ linh chi năm trăm năm đó, hoàng thượng nói cho Vân Thiển Nguyệt liền cho. Theo hắn tốt nhất là Vân Thiển Nguyệt không thể mang thai.

 

“Lãnh vương huynh không nên nói nữa! Lui ra đi!” Lão hoàng đế cắt đứt lời của Hiếu Thân vương, không cho người ta phản bác, khoát khoát tay.

 

Hiếu Thân vương nhìn về phía Đức Thân vương, Đức thân vương lúc này mới mở miệng “Thiển Nguyệt tiểu thư thân thể suy yếu như vậy, Hoàng huynh ban thưởng một gốc cỏ linh chi năm trăm năm bổ thể cũng không có gì. Hoàng huynh hôm nay thân thể cường kiện, vạn thọ vô cương. Cỏ linh chi năm trăm năm sau này sẽ tìm là được. Nay thân thể Thiển Nguyệt tiểu thư đã rất gấp! Lãnh vương huynh quá lo lắng!”

 

“Là lão thần hồ đồ, Hoàng thượng vạn thọ vô cương, làm sao sẽ dùng đến cái này. . . . . .” Hiếu Thân vương tỉnh ngộ, biết chạm đến chỗ kiêng kỵ của hoàng thượng, mồ hôi lạnh trên trán hắn chảy ra, không dám nhiều lời, lui về chỗ ngồi.

 

“Lão thần đa tạ Hoàng thượng thương xót tiểu nữ!” Vân Vương gia vội vàng quỳ xuống đất tạ ơn.

 

“Vân Vương huynh miễn lễ! Trẫm cũng không hi vọng tiểu nha đầu này gặp chuyện không may.” Lão hoàng đế đối với Vân Vương gia phất tay một cái, nhìn về phía Dung Cảnh “Cảnh thế tử, ngươi có thể có nắm chắc trị lành bệnh cho Nguyệt nha đầu không?”

 

“Cảnh sẽ cố hết sức!” Dung Cảnh chậm rãi mở miệng.

 

“Dõi mắt khắp Thiên Thánh, trẫm tin y thuật của ngươi. Phàm là muốn dùng thuốc gì, chỉ cần là Dược phòng trong hoàng cung có, có thể sai người đến Dược phòng lấy, nhất định phải trị lành Nguyệt nha đầu.” Lão hoàng đế lại nói.

 

“Y thuật mặc dù tốt, cũng không có thể chữa trị tận gốc. Hoàng thượng quá tin tưởng Dung Cảnh. Dung Cảnh chắc chắn hết sức chữa cho Thiển Nguyệt tiểu thư một thân khỏe mạnh.” Dung Cảnh cúi đầu, có chút thẫn thờ nói.

 

Vân Thiển Nguyệt nhìn Dung Cảnh làm ra vẻ, trong lòng trợn trắng mắt. Giả bộ!

 

“Ai, Cảnh thế tử đừng buồn, nghe nói Thiên Sơn tuyết liên trên đỉnh Thiên Tuyết Sơn ba năm nở hoa một lần! Đến lúc đó trẫm nhất định sẽ phái người mang tới, mặc dù không thể chữa bệnh, nhưng có thể kéo dài tánh mạng cho ngươi.” Lão hoàng đế thở dài, trấn an nói.

 

“Chính là tánh mạng mà thôi, Dung Cảnh chỉ tự trách mình y thuật không tinh. Hoàng thượng không cần vì Dung Cảnh hao tổn tinh thần.” Dung Cảnh cười nhạt, rầu rĩ hết sức “Phụ vương cùng mẫu phi trên trời có linh thiêng phù hộ Dung Cảnh sống lâu như vậy, ta đã đủ hài lòng!”

 

“Dung Vương huynh cùng Dung Vương Phi đi được quá sớm, vất vả Cảnh thế tử rồi!” Lão hoàng đế lần nữa thở dài, tựa hồ có chút đau buồn “Trẫm từng được Vinh Vương huynh cứu mạng, lại không thể chiếu cố con trai độc nhất của hắn sau này, hiện tại có chút xấu hổ.”

 

Dung Cảnh không nói thêm gì nữa, trầm mặc không nói.

 

“Sau khi Cảnh thế tử sinh bệnh nặng trẫm vẫn không có cách nào, may là Linh Ẩn đại sư cứu Cảnh thế tử một mạng. Hôm nay sau mười năm bị bệnh nghỉ ngơi rốt cục có thể bước ra cửa phủ, coi như là một chuyện thật đáng mừng.” Lão hoàng đế nhìn Dung Cảnh, lại nói: “Cảnh thế tử hôm nay đã gần đến quan ( ý nói là đến tuổi lập gia đình), cũng nên suy nghĩ đến hôn nhân đại sự. Không biết ngươi thích tiểu thư nhà ai, nói cho trẫm  biết, trẫm vì ngươi chỉ hôn. Cũng làm cho Dung Vương huynh cùng Dung Vương Phi trên trời có linh thiêng an tâm. Vì Dung Vương Phủ lưu lại đời sau.”

 

Gả a! Vân Thiển Nguyệt tâm tư vừa động, nhưng không có nhìn Dung Cảnh.

 

Diệp Thiến thì lập tức mở to hai mắt nhìn về phía Dung Cảnh, còn liếc Vân Thiển Nguyệt cùng Dạ Khinh Nhiễm một cái.

 

Dạ Khinh Nhiễm chân mày khẽ nhíu xuống, nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, thấy nàng làm như việc không liên quan đến mình, phảng phất không nghe thấy, trong bụng hắn hơi giãn ra, nhìn về phía Dung Cảnh.

 

Dung Cảnh mặt không đổi sắc, cười nhạt “Dung Cảnh còn chưa có người trong lòng, đợi đến lúc có tất nhiên xin Hoàng thượng làm chủ!”

 

Diệp Thiến có chút không dám tin nhìn Dung Cảnh, lại nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, thấy Vân Thiển Nguyệt vẫn trống rỗng suy yếu đứng ở nơi đó, mặt không có nửa điểm biểu cảm. Nàng vốn cho rằng như vậy, hôm nay bỗng nhiên đối với quan hệ hai người có chút nghi ngờ cùng không xác định.

 

Dạ Khinh Nhiễm sắc mặt hơi giãn ra nhìn Dung Cảnh, chỗ sâu trong đáy mắt ẩn dấu một tia hiểu rõ.

 

“Nga? Cảnh thế tử còn không có người trong lòng a! Trẫm thấy ngươi đối với Nguyệt nha đầu đặc biệt, còn tưởng rằng ngươi thích Nguyệt nha đầu. Nếu là ngươi thích Nguyệt nha đầu, trẫm huỷ bỏ tổ huấn, cho các ngươi chỉ hôn cũng chưa hẳn không thể. Thì ra là không phải!” ánh mắt Lão hoàng đế thâm thúy ở trên mặt Dung Cảnh tìm kiếm một lần, không nhìn ra Dung Cảnh có bất kỳ ý nghĩ, lại liếc Vân Thiển Nguyệt một cái, thấy Vân Thiển Nguyệt trống rỗng suy yếu đứng ở nơi đó tựa hồ duy trì không được, mâu quang hắn cũng hiện lên một tia nghi ngờ. Nếu là Cảnh thế tử sâu thẳm khó dò cũng không nói, nhưng Vân Thiển Nguyệt, tiểu nha đầu này không chút tâm cơ nào lơ đễnh làm như không nghe thấy. Chẳng lẽ là tiểu nha đầu kia thật đối với Dung Cảnh không có ý nghĩa sao? Lời đồn đại hai người chẳng qua chỉ là đồn đại thôi?

 

“Cảnh thích Thiển Nguyệt tiểu thư thật tình, cũng bởi vì năm đó ta bệnh nặng Vân gia gia tặng một viên thánh dược, mới để cho Linh Ẩn đại sư bảo vệ tính mạng của ta. Cho nên Vân gia gia bảo ta chiếu cố nàng, ta liền đồng ý. Nhưng nàng thật sự quần áo lụa là không thay đổi làm cho người ta nhức đầu. Nếu ta cưới một thê tử như vậy, chẳng phải là sau này mỗi ngày sẽ không được an bình sao? Hoàng thượng thật là hiểu lầm. Nếu không phải thân thể nàng không tốt, ta lại hiểu y thuật, ta thật không muốn xen vào chuyện của nàng nữa.” Dung Cảnh bất đắc dĩ cười khổ.

 

Vân Thiển Nguyệt trong lòng xuy một tiếng, sói đội lốt cừu này! Ghét bỏ nàng sao còn hôn nàng? Hắn giỏi giả bộ thật! Bất quá nàng cũng không tin tưởng lời của Lão hoàng đế lời, nếu Dung Cảnh dám nói thích nàng, xin lão hoàng đế gả chỉ hôn, Lão hoàng đế đoán chừng sẽ lấy Tổ huấn ra mà nói chuyện này rồi, không ân chuẩn mà còn trị tội các nàng  rõ ràng đã có Tổ huấn của Thủy tổ gia, thân phận của nàng là phải vào cung nhưng lại coi rẻ hoàng quyền tự mình đính ước, Dung Cảnh cũng sẽ thân bại danh liệt. Như vậy Vân Vương Phủ cùng Vinh vương phủ vừa lúc bị hắn tiêu diệt.

“Ha ha, thì ra là như vậy!” Lão hoàng đế khoan khoái cười lớn lên “Tiểu nha đầu này đích xác là làm cho người ta nhức đầu!”

 

Dung Cảnh cũng là mặt chứa ý cười, chẳng qua nụ cười kia không đạt đáy mắt.

 

 

 

Discussion54 Comments

  1. Thằng cha Hoàng đế này muốn đạp cho lão vài cước cơ mà sau khi bị ám chỉ vô năng, muội k thể nhịn cười được. Nàng Diệp Thiến cũng bồi thêm mấy câu cho không khí thêm phần náo nhiệt a. Thuốc của nhược mĩ nhân quả thật đủ giỏi bản lĩnh lừa người k kém người chế tạo là bao. Thanks~

  2. LÃO HOÀNG ĐẾ CHẾT TIỆT ~~~~~~ ;50
    hừ ta nghĩ cái chết của phụ mẫu Nhược mỹ nhân chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến lão già đáng chết này, nhìn mặt mà chỉ muốn xông vào xé xác thành nghìn mảnh cho hả giận ;73
    tks nàng ;76

  3. khuongthihuongbrl

    Nguyệt tỷ bắt đầu chiến đấu với lão hoàng đế này đây, yêu quyền vị quá mà, vậy là lão có ý đồ muốn lấy TNN làm thái tử phi rùi, như vậy cũng tốt , để cho Nguyệt tỷ thoát luôn phải vào cung. Cơ mà lão hoàng đế này đang muốn đấu với ai vậy ta, với Nguyệt tỷ trước kia thì có lẽ ko lật đổ được ổng, nhưng Nguyệt tỷ bây giờ thì ông sẽ không ngồi yên vị được trên ngai vàng đâu. Hai anh chị phối hợp với nhau ăn ý quá nha. hjhj. Nhưng nhìn thế nào vẫn thấy DT đáng yêu, hjhj. DKN đang suy nghĩ sâu xa gì đây, giờ mới thấy DKN khó lường nha, mấy anh nam phụ bên cạnh Nguyệt tỷ đều bí ẩn và khó hiểu, phúc hắc không nha. thanks nàng! ;44 ;59

  4. ghet lao hoang de qua.chi gioi gia bo thoi.may ma nguoi lao ta muon doi pho la Thien Nguyet song 2kiep lai co Canh ca giup nua neu ma la Thien nguyet ngay xua thi chac bi an het ca xuong roi y chu.chuong nay thay DKN thay doi qua-k biet la tot hay xau day.

  5. hềhề Lão HĐế bị vô năng rồi nghe mà cười đau ruột .Nhưng mà cũng vô sỉ qá rồi .Cứ tưởng sẽ đc chỉ hôn cho nguyệt nhi cơ .Ko biết đến lúc nào mới đc đây .Cũng là Cảnh ca thông minh nhỉ

  6. Ông hoàng đế đúng là người cao thâm khó dò.may mà anh cảnh luôn phòng bị. Tần ngọc ngưng chắc lần này bị lấy máu rồi

  7. ;73 ;73 cái lão hoàng đế khốn nạn ;58 ;58 hừ hừ loại người đáng ghét, đúng là loại người lòng dạ lang thu1…….hừ khi dễ nguyệt tỷ ta hả, đáng ghét ;46 ;46 ;46 1 aaaaaaaaa ta ghét cái lão hoàng đế đó, ko bik sau này cái lão hoàng đế đó sẽ có kết quả như thế nào nhỉ? hừ hừ cho lão kết cuộc chết là hay nhất, hư hừ ;32 ;32

  8. Lão HĐ đáng ghét, luôn luôn muốn dồn TN và Cảnh ca vào chỗ chết.. Uy Canhr ca quá, luọnoon thông Minh bảo vệ cho TN thật tốt. Chờ mãi chưa đến cảnh Cảnh ca “cầu hôn” TN giống như trong Văn án nhỉ? ???! Tò mò quá

  9. đúng là cái lão già hoàng đế giả nhân giả nghĩa! Còn có ý định muốn bảo vệ cái Tần Ngọc Ngưng kia mà mặc kệ Nguyệt tỷ sống chết, chỉ nói vài câu liền đem Lục công công ra nhận tội, khốn kiếp thật cái lão già vô tình vô nghĩa chỉ có quyền lực mới là lớn nhất với lão! Còn có ý định muốn dồn cả Vinh Vương phủ lẫn Vân Vương phủ vào hiểm cảnh để lão nắm quyền ;73 ;64 khốn thật! nói k chừng thì chuyện xưa Cảnh ca bị bệnh lâu năm như vậy cũng có liên quan tới lão! ;73 tức quá mà! k biết tới phủ thừa tướng kêu cái Tần Ngọc Ngưng kia có gian trá gì để cho nàng ta bị bệnh nặng k thể lấy máu k nữa, chối bỏ đc trách nhiệm với Diệp Thiến, nghi lắm a!
    Diệp Thiến với Nhiễm ca cũng có chút phúc hắc đó chứ, miệng lưỡi cũng khéo léo a, hahaha hai anh chị này tình tính cà lơ phất phơ nhưng đáng yêu quá! Lần nay may mà Cảnh ca biết trước đc nên Nguyệt tỷ mới tránh đc 1 phen lấy máu, còn ép đc lão hoàng đế cho cây linh chi nữa, k biết về sau Cảnh ca chữa bệnh “k thể mang thai” cho Nguyệt tỷ như nào hắc hắc ;75 ;75
    thanks các tỷ nha! ;66

  10. Lão hoàng đế quả nhiên thâm độc sử dụng việc Diệp Thiến muốn dùng máu của âm nữ mà mượn tay Diệp Thiến giết Vân Thiển Nguyệt mà k bị mang tiếng xấu vừa giúp Tần Ngọc Ngưng danh chính ngôn thuận trở thành hậu, đúng là “một mũi tên trúng 2 con nhạn”, “nhất cử lưỡng tiện”. Không hổ danh là chí tôn thiên hạ, tâm kế k thể đo lường đc

  11. lão hoàng đế đúng là gian xảo đáng ghét máu lạnh vô tình mà. may mà mọi người thông minh ko đã bị lã lừa hết rồi

  12. âm mưu của đế vương cao thâm khó lường, DC và VTN là cái gai trong mắt lão ý
    tất cả đều có chung mục đích là thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của việc hậu phải xuất thân từ Vân vương phủ

  13. Lão hoàng thượng này thật khó lường.đã vậy còn độc ác quá mức.Lục công công đi theo hầu hạ bao nhiêu năm cũng đem ra làm vật hi sinh ;73
    Nhiễm ca thích Diệp Thiến đi.ủng hộ cặp đôi dễ thương này. ;75
    Cho Cảnh ca về vs Nguyệt tỷ ;76

  14. Đúng là so tâm cơ với nhau a, nói chuyện thế này hao tổn cả tinh thần lẫn sức khoẻ quá. Không biết người ám sát VTN và DC có liên quan gì tới lão hoàng thượng không nữa.
    Tự dưng thấy thương 2 người Dạ Khinh Nhiễm và Dung Phong quá không biết 2 anh này sau có gặp được ai nữa không??? ;15 ;15 ;15

  15. Hi.cac nang cho t hoi ti,t doc tr tren dien thoai nen thuong xuyen hien quang cao khien t k doc tr duoc,co ai biet cach nao de mat quang cao k thi chi gium t voi.hi.tks nha nha^^

  16. hihi!! Cảnh ca thông minh quá!! ;65 ;65 Ghét lão hoàng đế quá đi. ;73 hazzi ko biết khi nào thì 2 anh chị mới thành đôi đây?? hóng hóng hóng

  17. lão hoàng đế đểu thật đấy, ngay cả lão công công hầu mình bn năm cũng giết, kb’ bao h mới đến đoạn như trong văn án đây
    thanks nàng

  18. Hoàng đế thực máu lạnh, đi theo vậy mà nói giết liền giết, quả thực quá kinh dị rồi.
    Sau này dung cảnh cũng sẽ tìm cách cưới thiển nguyệt thôi, không phải lo, làm sao cho cẩu hoàng đế không thể làm gì được. Ôi nhiều bí mật quá, cái nào sẽ xuất hiện tiếp đây. Anh nam phụ nào xuất hiện nữa không đây?

  19. Lão già hiếu thân Vương đáng ghét dám nguyền rủa nguyệt tỷ a bị nguyệt tỷ với diệp thiến nói cho á khẩu là nhẹ rồi ít nhất phải vả vài phát vào mồm lão ấy chứ ;73 lão hoàng đế này cáo thật không biết lão định giở trò gì đây, ta rất nghi ngờ vụ ám sát nguyệt tỷ với cảnh ca là do ông ta làm a ;15

  20. ;15 cảnh ca hay thật đấy, nhìn thấu mọi việc ! Nhưng lão hoàng đế bất lực kia cũng k vừa nha muốn gài vân tỷ ư lão đã quá gjà rồi đó chưa đọc đc j trong mắt tỷ ý đã bị tỷ lừa rồi! Ta la ta thích diệp thiến vs nhiễm ca rồi đó

  21. Hừ. Cai ong hoang de nay that la qua cao gia di thoi. Chuyen kiem co de chia re ac ay chu? Dung la do vo nhan dao. Giet ca no tai theo hau ong ta bao nhieu nam ma ko bieu cam gi chu

  22. trời ơi k biết bjo 2 anh chị này mới đến đc vs nhau đây haiz…. ;15 . truyện hay lắm cố gắng lên nàng hj

  23. Rốt cuộc thì lão hoàng đế này đang tính toán gì trong đầu zậy, thật khó lường mà. Mà lão có biết Dung Cảnh thích Thiển Nguyệt không mà hỏi dò như thế nhỉ. Chắc cũng đoán ra ít nhiều. lão này tinh lắm

  24. Sao mà ghét lão hoàng đế này thế không biết. Cảnh ca hay thật, có thể đoán trước nhiều việc như vậy. Mọi chuyện càng lúc càng gây cấn nha

  25. Lão cáo già hoàng đế giọng gì cũng nói được, đến Lục công công theo hắn bao năm còn chỉ cần một câu loạn côn đánh chết gán tội là xong thì biết tâm tư sắt đá đến mức nào.

  26. Hàng đế thâm độc quá,định gài bẫy DC sao? Cả VTN và DC đều thông minh tài trí làm sao HD hại bằng cách ấy được

  27. Hoàng đế cũng thật lạ nay đã loạn ngoài rồi lại muốn kéo các vương phủ xuống nước để loạn trong sao ngu ngốc

  28. Hoàng thường này đen quá, suốt ngày chỉ cách hại Vinh Vân vương phủ thôi mà không nghĩ tre già măng mọc, nắm hết quyền trong tay sao, lớp trẻ phải thông minh hơn chớ, lại đi đấu với lòng dạ nham hiểm Dung Cảnh.

  29. Lão hoàng đế già r lui về dưỡng già đi thôi, quản nhiều, lắm mưu mẹo suôt ngày dò vs hỏi, ghét cái hoàng tộc này thế kb, cha k thiện lương thảo nào có thằng con làm thái tử mà bị ng ta muốn băm vằm thế

  30. Hoàng đế đúng là hôn quân. Các nước xung quanh lớn mạnh lên, Thiên Thánh thì suy yếu từ bên trong, quốc khố trống rỗng…tất cả chỉ còn vỏ bọc mà không lo thu phục người tài…chỉ lo thâu tóm quyền lực…kết cục sẽ xảy ra chiến loạn như Linh Ấn đại sư nói thôi

  31. Bực bội ông HĐ này rùi nha, rỗng nát từ bên trong, thiệt là mún các hoàng tử hay ai đó soán ngôi ổng cho rồi. Nói tới a Nhiễm là thấy yêu nha, a thiệt là dũng mãnh hợp với c Diệp Thiến ghê nha. Còn về a Cảnh thì e ngã mũ bái chào a và tôn a sư phụ vì cơ mưu túc trí của a.

  32. ông hoàng đế nham hiểm qá, cực kỳ thâm luôn, quốc khố thì rỗng chả hỉu tại sao, ổng ko lo mà lo tính toán hại ac ko, mốt giặc tới r đỡ ko kịp đẩy ng khác ra chịu thay. Chuyện 10 năm trc của nhà a Cảh, DP, Thất hoàng tử, a Nhiễm chị Nguyệt nữa 100% là ổng bày mưu nè. 10 năm sau a Cảh đủ đô r coi ổng bị xẻ thịt ra sao đây!!!!

  33. Ông hoàng đế này thâm qá, quốc khố rỗng tuế ko lo, dân chúng thì khinh thường ko hỏi. 10 năm trc mưu hại ngta mất cả cha mẹ, còn hạ độc a Cảh, jo ngta đóng của bế quan 10 năm để xem ông làm j đc ngta đây. Mốt giặc tới cửa thì mới biết lo sợ jo thì cứ thâm đen đi haz mốt sẽ thấy cảnh, bày con của ông đag chờ mần thịt ông á ;97

  34. Nếu ngọc ngưng làm thái tử phi sau này làm hoàng hậu, liệu có dùng quyền lực đối phó cảnh và nguyệt ko? Chưa kể nếu khuynh lên làm vua, chắc j nguyệt và cảnh được yên. Tránh được vua cha thì gặp vua con thôi.

  35. Lão hoàng đế này đúng là đểu cảng thật đấy, nói kiểu nào cũng nói được, lục công công hầu hạ mấy chục năm mà lão cũng lôi ra giết được luôn, còn làm trò giả bộ hỏi gả cảnh ca với nguyệt tỷ, đúng là làm trò

  36. Lão hoàng đế vừa xảo quyệt vừa máu lạnh mà, thật k ngờ lục công công lại chết như vậy.hazz. còn lão hoàng đế lúc nào cũng muốn tính toán tiêu diệt Vân&Vinh vương phủ nhỉ? hừ, nằm mơ đi, có Vân tỷ và Cảnh ca ở đây thì còn lâu nhá

    tks tỷ ạk

  37. Mặc dù không thích Lục công công nhưng có vậy mà bị chết thì cứ thấy tội tội sao ý. Lão hoàng đế vừa thâm độc vừa vô tình dã man, ng thân cận của mình là thế mà nhẹ như không giết luôn. Đúng là gần vua như gần cọp!

  38. Lão hoàng đế lắm mưu nhiều kế lại còn mắc bệnh da nghi nữa chứ…
    Cảnh ca hiện chưa có ng trong lòng … Nguyệt tỷ làm ngơ hahaha

  39. Lão hôn quân chết tiệt. Đúng là cha nào con nấy. Có lão cha khốn kiếp vậy lấy sao không xuất hiện tên Dạ Thiên Khuynh đê tiện ;96

  40. Từ cỏ linh chi tạo điều kiện cho tỷ với diệp thiến nói xỏ lão hoàng đế già mà âm mưa xảo huyệt quá,sao cảnh ca dự đoán trứơc sự việc nên mới cho tỷ dùng thuốc làm suy yếu cơ thể đặc biệt là còn có thủu quỳ nữa haha.tội cho lục công công phải chết oan uổng

  41. Từ cỏ linh chi tạo điều kiện cho tỷ với diệp thiến nói xỏ lão hoàng đế già mà âm mưa xảo huyệt quá,sao cảnh ca dự đoán trứơc sự việc xảy ra nên mới cho tỷ dùng thuốc làm suy yếu cơ thể đặc biệt là còn có thủu quỳ nữa haha.tội cho lục công công phải chết oan uổng

  42. Cuộc chiến của hoàng đế và đời sau của 3 đại vương phủ đã vào giai đoạn gay cấn. Với Dung Cảnh và Dạ Khinh Nhiễm tái xuấ hiện sau 10 năm và sự thay đổi của Thiển Nguyệt, dường như cuộc chiến bây giờ đâ trở nên công khai không còn là sóng ngầm nữa. Phe đời sau ra quân đã buộc hoàng đế hy sinh một thái giám thiếp thân trung thành, phá vỡ kế hoạch hy sinh thế tử phi tương lai từ Vân gia. Hoàng đế đã thua trận này thì sẽ phản công mạnh mẽ trận sau, nguy hiểm trùng trùng. Mọi người bên cạnh Thiển Nguyệt đều cất giấu bí mật, ai cũng không phải như dáng vẻ bề ngoài. Dung Cảnh thâm trầm cất dấu âm mưu to lớn sau bề ngoài không muốn nhúng tay, Dạ Khinh Nhiễm mưu kế quỷ quyệt cất dấu sau vẻ ngoài cà lơ phất phơ, thậm chí Thiển Nguyệt chính chủ cúng cất dấu kế hoạch to lớn sau bề ngoài ngu dốt quần là áo lượt, chỉ tiếc vì XK nên Thiển Nguyệt chưa lấy được trí nhớ của chính chủ nên mình cũng không hiểu chính mình. Tội nghiệp cho Thiển Nguyệt phải đối diện với tranh đấu hoàng quyền mà không có sự chuẩn bị vì không có trí nhớ của chính chủ và phải đói diện với tất cả những người xung quanh đều có mục đích riêng bí mật

  43. hừ hừ cái lão hoàng dế này lại dám đánh chủ ý hại nguyệt nguyệt nhà ta, cứ đợi đấy sau này rơi vào tay nguyeeth xem có chết dễ coi hay ko? lại đi bảo vệ NN mà bỏ Nguyệt nhà ta hừ chém chém chém, đúng là hoàng đế luôn máu lạnh vô tình mà tưởng cho cỏ linh chi là xong sao mơ tưởng

  44. Sao mà ta ghét cái cha Hoàng đế này quá, thật muốn cào cái mặt làm bộ tốt của chả, bày đặt bảo bỏ di huấn nữa chứ hừ ;96

  45. Sao ta ghét lão hoàng đế ngu ngốc này quá a muốn dò xét cảnh có thíc Nguyệt ko nữa chứ đung là nhiều chuyện bậc đế vương lưca nào cũng vô tình đếm cả người đi theo mình mấy chục năm mà cũng bỏ được ta ghét hoàng đế này rồi

  46. Cẩm Tú Nguyễn

    Lão Hoàng đế thật đáng ghét mà, người đứng sau ám sát, lão chắc cũng không thoát được liên quan đâu. Thấy thái độ DKN đối với hoàng đế cũng rất kỳ lạ nhe,

  47. Phạm Phương

    Hoàng đế trước giờ cũng không sai biệt như vậy vì tập trung quyền lực vào có thể làm bất cứ điều gì lợi dụng bất cứ ai, các gia tộc lớn mạnh gây nguy hiểm cho hoàng đế đa phần đều đã bị diệt trừ. Huống chi là Vân vương phủ mỗi đời hoàng đế đều có người vào cung làm hoàng hậu. Gia tộc này không phải sẽ gây nguy hại lớn nhất cho hoàng gia cần phải diệt trừ sao. Vinh vương phủ cũng không ngoại trừ nhận ân sủng theo bao đời hoàng đế sao có thể thoát khỏi. Nên mới nói hoàng đế là những người ti tiện nhất

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: