[Đoản Văn] Trăng Nở Hoa – Đông

12

Đông

 Edit: Tiểu Chi

Giải phẫu nâng ngực của minh tinh kia rất thành công. Liên Tịch nhìn thấy cô trên TV trong lễ trao giải, một bộ lễ phục dạ hội đỏ rực nổi bật, vòng eo mảnh khảnh, vòng ngực nhô cao, thành công thu hút ánh mắt của mọi người. Chuyện của cô, đã trở thành topic nóng trên mạng một khoảng thời gian lâu. Rất nhanh, cô đã phát hành album mới, nhưng không có xuất ra từ tay Cư An Nhân.

 

Cư An Nhân nói, anh không muốn đem đá đập miệng mình.

 

Khi anh nói lời này, bọn họ đang tản bộ bên sông. Gió Giang Nam cuối thu, mang theo cái lạnh bức người. Cô mặc áo khoác của anh, trông như gấu nhỏ. Khi cô vào cấp ba, không hề thấy mình thấp hơn anh bao nhiêu, nhưng bây giờ, chỉ đứng đến vai của anh.

 

Cây cối ven sông bám một tầng bụi nhạt ươn ướt, ánh nắng mông lung, màu vàng nhạt xen qua kẽ lá soi bóng xuống mặt nước, long lanh lóng lánh trên mặt sông.

 

Hết thảy hạnh phúc đến không chân thực.

 

Với ngoại hình của anh, chỉ làm nhà sản xuất thì rất lãng phí, nếu như ra trước tấm màn, có lẽ sẽ còn nóng hơn hiện tại. Cô nghe người đại diện của anh nói thế, anh lơ đãng cười- “hiện tại, tôi rất thỏa mãn.”

 

Những bằng hữu của anh, dần dần đều biết cô.

 

Công tác của anh là ở Bắc Kinh, mỗi tháng, anh sẽ đến thành phố này một lần để thăm cô. Thật rất áy nãy, ngẫu nhiên cô cũng sẽ đến Bắc Kinh.

 

Nhưng phần lớn thời gian vẫn ở một mình. Sáng sớm, mua bữa sáng dưới lầu, ăn xong, thì đi làm. Đủ loại bệnh nhân, đủ loại yêu cầu. Gặp phải chuyện đặc thù, thì sẽ tăng ca đêm. Lúc về đến nhà, tắm trước, sau đó giặt quần áo, thu dọn phòng. Mở TV, đi tới đi lui, nghiêng mắt nhìn một chút. Hâm nóng một ly sữa bò, sẽ giúp ngủ ngon. Nhưng mà, vẫn không ngủ được.

 

Anh đột nhiên bước vào khiến cuộc sống của cô thay đổi.

 

Nhớ anh, không thể kìm chế được. Nhưng mà, vẫn có vài phần do dự, như không cách nào xác định.

 

Bạn học liên hệ với cô nhiều hơn, có vài bạn nữ thậm chí còn lén lút tìm cô làm phẫu thuật hút mỡ. Bọn họ còn hỏi khi nào thì hai người hợp thành, chúng ta lại tụ họp lần nữa.

 

Cô không trả lời được, hoài nghi như thế nào cũng không có đáp án.

 

Chuyện yêu đương, cô không nghĩ đến, cũng không đặc biệt chờ mong. Tựa hồ có chuyện gì đều có thể tự mình hoàn thành, không cần đến một người khác.

 

Sinh nhật cô, anh đặc biệt bay tới từ Bắc Kinh. Thức trắng mấy đêm, quầng thâm trên đáy mắt rất rõ. Anh tặng cô một cái vòng tay, khảm từng viên từng viên kim cương.

 

Cô không dám nhận, cảm thấy quá mức quý trọng.

 

“Lễ vật thể hiện tấm lòng, sao lại dùng tiền tài để cân nhắc? Có lẽ em không muốn nhận, có lẽ em không muốn tin tưởng vào tình cảm anh dành cho em.” Trên mặt của anh hiện lên một tia mệt mỏi.

 

Cô có thể cảm nhận được sự chân thành, tha thiết của anh, chỉ là không có thói quen.

 

Không có thói quen được thương, không có thói quen được yêu, không có thói quen được cẩn thận gìn giữ từng li từng ti. Còn nữa, đối tượng lại là anh.

 

Anh cúi mặt, rót rượu, khóe miệng chưa một tia đắng chát bất đắc dĩ.

 

Lần này sau khi trở về, liên tục hai tháng anh cũng không đến, nói là sắp phải phát hành hai album, anh hết sức bận rộn. Nhưng dù bận rộn, vào mỗi tối, anh đều nói chuyện điện thoại nửa tiếng với cô trước giờ ngủ. Trong đêm yên tĩnh, sóng điện thoại không có một chút nhiễu loạn, tiếng nói của anh rõ ràng phảng phất ngay bên tai. Theo ngữ khí của anh, cô nghe được, anh muốn cô đến Bắc Kinh thăm anh.

 

Ở Bắc Kinh, tuyết đã rơi, anh chụp ảnh gửi qua di động cho cô. Anh đứng trong đống tuyết, cười với cô, chân thật và ôn hòa.

 

Đột nhiên, nỗi nhớ như thủy triều, lan tràn như cỏ dại.

 

Cô xem những chuyến bay gần đây, muốn trong thời gian ngắn nhất được nhìn thấy anh.

 

Khi máy bay hạ cánh, gọi điện cho anh, nhưng không biết tại sao, dù như thế nào cũng không có tín hiệu. Bất ngờ lại nhận được điện thoại của vị tiểu minh tinh kia: “Bác sĩ Liên, cô biết thầy Cư xảy ra chuyện chưa?”

 

Biển người ồ ạt đi trong sân bay, hai tay cô ong ong, da đầu run lên từng cơn.

 

Đêm khuya hôm qua, nơi làm việc của anh đột nhiên xảy ra hỏa hoạn. Vì muốn cứu một bản nhạc, anh xông vào studio đang cháy, nóc nhà đột nhiên rơi xuống, khiến anh bị thương.

 

May mắn đội phòng cháy chữa cháy đến kịp lúc, cứu anh ra. Tính mạng không có vấn đề, nhưng diện tích bỏng lên đến 20%. Có thể nói, cả người đều hoàn toàn thay đổi.

 

Cỡ nào tình cờ, bệnh viện anh ở chính là nơi cô đã từng làm.

 

Ngoại trừ bác sĩ, anh cự tuyệt gặp mặt bất kỳ người nào.

 

Bác sĩ bảo cô trở về, bệnh tình bệnh nhân rất nghiêm trọng, hiện tại nhất định phải để tâm tình của anh bình tĩnh, kiên nhẫn tiếp nhận trị liệu.

 

Cô về, một tuần sau, cô lại quay trở lại.

 

Cô hít sâu, đến trước cửa phòng bệnh, nắm chặt tay.

 

“Nếu cứ chần chừ, không dám toàn tâm toàn ý chấp nhận phần tình cảm này của em, tức là anh để ý đến ngón tay kia của em. Có thể một ngày nào đó, anh sẽ lại hỏi em, có phải người khác một mực lấy lòng, thì em sẽ quên mất chính mình là ai. Cảm giác của anh dành cho em là gì? Chinh phục, hiếu kỳ, thương cảm? Anh nên phẫn uất mà nhảy ra dạy dỗ em, không nên cứ một mình buồn chán như vậy. Nếu như không phải, vì sao lại để ý đến bề ngoài của mình như vậy? Hay là anh cho rằng em nguyện ý tiếp nhận anh, chỉ vì em nhìn trúng bề ngoài của anh sao? Tài năng của anh cũng chẳng thể giúp cho em, bởi em là bác sĩ. Yêu, là nông cạn thế, có đúng vậy không?”

 

Ầm, trong phòng bệnh truyền đến tiếng dụng cụ bị ném vỡ.

 

Cô nhắm mắt lại, nặng nề thở dài: “Em đứng ở chỗ này, không phải vì anh hiện tại không hoàn mỹ, mà vì em có thể tiếp nhận phần tình cảm này. Chỉ là em thoáng chốc hiểu rõ ra, nếu thật sự yêu một người, hóa ra ta có thể tiếp nhận tất cả mọi thứ thuộc về người đó, kể cả những điểm không trọn vẹn, kể cả nhược điểm, kể cả thói xấu. Anh sẽ yêu em như thế chứ?”

 

Trong phòng bệnh an tĩnh lại.

 

Cô ngồi trên hành lang một đêm, đến rạng sáng, điều dưỡng viên bước ra nói cho cô biết, anh hỏi cô. Cô gật đầu, lặng yên thở dài một hơi.

 

Sau khi vào phòng, điều dưỡng viên lại đi ra, nói anh muốn gặp cô.

 

Vào giây phút mở cửa phòng bệnh, hai đầu gối như có chút nhũn ra. Cô cắn cắn môi, nín thở. Vị thuốc nồng đậm phiêu đãng trong gian phòng, qua cửa sổ, tuyết trắng chất đầy nóc nhà, ánh đèn đặc biệt sáng.  Cả người anh bao trong băng gạc, chỉ lộ ra lỗ mũi đang hít thở, mới có thể nhận ra sự hiện hữu của anh.

 

Cô đi đến trước giường anh, nghe thấy anh hít một tiếng, nói: “Ngốc quá hay không? Bộ dáng xấu như vậy, có gì đẹp mắt đâu?”

 

Cô trả lời: “Bộ dáng xấu như vậy, không cho em xem, thì cho ai xem?”

 

Anh cứng người, hầu hết dồn dập động đậy.

 

Cô nở nụ cười, tiến đến bên tai anh: “Hôm nay, rốt cuộc em cũng có cảm giác chân thật của một người bạn gái. Có thể hưởng thụ rất nhiều đặc quyền.”

 

“Thật muốn hôn em!” Anh động tình mà thở dài.

 

Cô ngượng ngùng cúi đầu, đến cái cổ cũng hồng lên.

 

Bệnh tình của anh vừa đỡ hơn, cô liền bắt anh chuyển đến bệnh viện của cô, trở thành bác sĩ trưởng của anh.

 

Đã từng có kinh nghiệm về ác mộng y hệt, lần này vở kịch chuyển hướng. Anh nói rằng đó là phúc trong họa. Điều khiến anh tiếc nuối chính là, vừa tiếng vào tình yêu cuồng nhiệt, lại như một đôi vợ chồng già, sớm chiều chung đụng, không giữ được hình tượng, không còn chuyện riêng để nói. Để phục hồi tốt sau khi ra viện, anh thuận lý thành chương chuyển vào nhà trọ của cô.

 

Mùa xuân năm sau, chấm dứt cuộc phẫu thuật cuối cùng, cô mở băng gạc của anh ra, lại một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú, phiêu dật kia. Cô nói với anh: “Nhắm mắt lại.”

 

Anh nghe lời, nhắm mắt, cảm nhận được cánh môi mềm mại áp sát. Tim mềm nhũn, anh ôm lấy cô.

 

Không khí ẩm ướt khiến cho đôi mắt nổi lên sương mù, giờ khắc này, nước mắt của cô không nhịn được chảy xuôi.

 

Cũng may, đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, cô còn kịp yêu anh.

 

Hoàn

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion12 Comments

  1. tiểu đông tử

    ngọt ngào quá. hôn hôn e cũng muốn hôn. ;60
    Huhu người yêu ơi quay về với e nào ;76
    vaayjlaf kết thúc đoản văn. cám ơn ss nhiều

  2. kết thúc cảm động qua.mỗi người yêu nhau mà không cần để ý đến khuyết điểm của người kia.

  3. Oa~~ hết rồi. Nhẹ nhàng quá đi. Cơ mà hay ghê. Cám ơn Tiểu Chi nhìu
    “Anh cúi mặt, rót rượu, khóe miệng chưa một tia đắng chát bất đắc dĩ.” -> chứa

  4. Truyện hay quá Nhân ca chờ đợi mãi rốt cuộc cũng thành công. Cứ kiên trì thì sẽ đạt đc. Thanks tỷ

  5. nhẹ nhàng, sâu lắng, ấm áp, ngọt ngào. rất thích những câu truyện như thế này. cái cảm giác vừa đọc truyện vừa cười tủm tỉm rất tuyệt vời. cám ơn bạn nhiều! 1 bộ truyện dễ thương <3

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close