[Đoản Văn] Trăng Nở Hoa – Hạ

15

Hạ

 Edit: Tiểu Chi

“Muốn đi đâu không?” Nghỉ phép dài hạn, thu phí giao lộ, ô tô chắn phía trước thành một hàng dài.

 

Liên Tịch cười cười, quay cửa kính xe xuống, hít sâu một hơi. Sau tám năm, cô vẫn không học được cách cự tuyệt, rốt cuộc vẫn phải đến tham gia họp lớp.

 

Cư An Nhân lấy một tấm ảnh ra khỏi túi xách. Cô nhận lấy, cau chân mày. Là ảnh chụp chung lúc tốt nghiệp trung học, nhìn từng người, người cô có thể gọi tên không được bao nhiêu.

 

Cư An Nhân nhếch nhếch khóe môi: “Đã biết rõ em sẽ như vậy, cho nên chuẩn bị sẵn. Đằng sau đã viết tên hết rồi đó!”

 

Giọng điệu như rất thân mật? Cô lắc đầu, xua đi ý nghĩ trong tâm trí: “Hiện tại nhất định thay đổi rất nhiều.”

 

“Ừm, có điều, mặt vẫn là mặt đó. Em xem, không phải tôi chỉ liếc là đã nhận ra em sao.”

 

Cô trầm mặc, nhìn xem tay phải của mình.

 

Hắn nói hắn từng đi qua rất nhiều nơi, nơi xa nhất là Tây Tạng, nơi hẻo lánh như Tân Cương để sưu tầm dân ca. Tại đó, có thể tìm được âm nhạc thuần mỹ. Thành công, chưa bao giờ là chuyện vô duyên vô cớ.

 

Cô rất xấu hổ, so sánh với hắn, cuộc sống của cô quả thật không thú vị. Năm năm học tại viện y, không gặp thương tổn thì chính là tàn phế. Lại đến Hàn Quốc bồi dưỡng một năm. Cô vào khoa bỏng của một bệnh viện công lập, làm bác sĩ trực khoa một năm. Bệnh viện kia là nơi chuyên gia tụ tập, có lẽ do lý lịch của cô quá nhỏ bé, qua một năm, cô vẫn chưa từng được bước vào phòng giải phẫu. Thầm nghĩ năm năm, mười năm nữa, cảnh ngộ chắc cũng chẳng thể cải biến. Vì vậy, cô cố lấy dũng khí, từ chức.

 

“Tôi vốn nên trợ giúp người bệnh vô ý bị tổn thương, nhưng bây giờ, lại trở thành một bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ.” Cô tự giễu nói.

 

“Đừng tự trách, em làm vậy đã tốt lắm rồi.” Hắn nhẹ cầm tay cô. Lực tay vừa vặn, rất ôn nhu, phảng phất đây là hành vi phát ra từ nội tâm.

 

Cô nhìn hắn, tâm tình rất kỳ quái. Những lời này, trước mặt cha mẹ, cô cũng chưa từng đề cập qua, lại tự nhiên thổ lộ hết với hắn. Thật ra, bọn họ cũng không thân thiết là bao.

 

Buổi họp lớp tổ chức ở khách sạn phụ cận trường cũ. Ở đây đẹp hơn trước rất nhiều, có mấy tòa cư xá cao tầng vừa được xây xong, có một công viên, đồng phục học sinh so với thời bọn hắn thì cũng thời thượng hơn nhiều.

 

Hùng Hùng mập, vừa gặp cô liền tặng cô một cái ôm của gấu, la hét bảo cô bạc tình bạc nghĩa. Rất nhiều gương mặt đều hết sức lạ lẫm, có điều, dần dần cũng nhớ ra. Đối với chuyện bàn tay sáu ngón của cô, bọn họ không còn tỏ vẻ tránh như tránh ôn dịch nữa, nhưng vẫn có vài phần xa cách.

 

Một số người đã kết hôn, lập gia đình, sự nghiệp chưa tính là thành công, cũng không được coi là thất bại. Cư An Nhân là người nổi tiếng duy nhất, đương nhiên, là tiêu điểm của tụ hội.

 

Liên Tịch vào trường một mình, đặc biệt đi xem khu rừng nhỏ. Đáng tiếc, khu rừng nhỏ không còn, nơi ấy đã biến thành phòng thí nghiệm.

 

Nhớ lại quãng thời gian u tối, tìm không ra dấu vết còn sót lại. Cô lẳng lặng đứng yên ở đấy, nhớ tới chính mình khi đó, đúng vậy, tuy trông như chẳng hề để ý, kỳ thật lòng cô lại rất yếu ớt, không chịu nổi một kích.

 

Sau khi ăn tối xong, mọi người không chịu giải tán, đi KTV, uống bia, hát karaoke đến nửa đêm. Rốt cuộc, tất cả mọi người đều kiệt sức, tựa người trên ghế salon, không biết ai đều nghị, bắt đầu kể về những chuyện xấu hổ mà chúng ta đã làm vào năm ấy.

 

Hùng Hùng là lớp trưởng, dẫn đầu, tự mình kể xấu mình: “Đừng nhìn vào vóc dáng to cao của tớ, thật ra thể lực của tớ rất tầm thường, đặc biệt hiện rõ trong việc chạy cự ly dài. Vào năm hai, lúc ấy tớ thích một nữ sinh, để khiến cô chú ý đến tớ, tại đại hội thể dục thể thao, tớ báo danh 3000m. Vừa lên đường băng, tớ liền hối hận. Thế nhưng mà cô ấy đứng bên cạnh nhìn tớ, tớ muốn xuống lại không dám, đành cắn răng chạy. Kết quả, bởi vì kiệt sức mà té xỉu.”

 

Ha ha! Mọi người cười toáng lên, việc này, ai cũng nhớ rõ. Cần tới tận bốn vị nam sinh để khiêng Hùng Hùng xuống, mà cũng rất vất vả nha! Đợi đến khi Hùng Hùng tỉnh lại, họ đều đồng loạt hô hào: “Cậu bớt mập chút đi, được chứ?”

 

Cán bộ số học của lớp gãi gãi đầu, nói tiếp: “Khi đó tớ thầm mến một nữ sinh lớp nghệ thuật, không dám thổ lộ, mỗi ngày mua chocolate đặt trong rổ xe đạp của cô. Suốt tận hai tháng, bỏ ra hơn ba trăm tệ. Không nghĩ tới, chocolate, cô ăn hết, nhưng lại kết thân với một nam sinh lớp năng khiếu thể dục. Tớ trong cơn giận dữ, chạy đến lớp của cô, nói với cô, trả tớ 300 tệ.”

 

Mọi người cười đến thở không ra hơi: “Sau đó thì sao?”

 

“Sau đó cô còn rất vô tội hỏi tớ chocolate gì vậy, tớ nói tớ đặt trong rổ của cô đấy. Cô nói cô không phát hiện, ha ha, bạn cùng bàn với cô- một nữ sinh nặng khoảng hai trăm ký chột dạ nói với tớ: “Thật xin lỗi, cậu đặt nhầm chỗ, xe hai bọn tớ giống nhau, tớ cứ tưởng rằng có người nào đó tốt bụng tặng tớ.”

 

Ha ha!

 

Cư An Nhân sờ sờ cái mũi, ho khẽ: “Tớ cũng có một chuyện a!”

 

“Gì, cậu mà có chuyện gì đáng xấu hổ?” Hùng Hùng nghiêng người qua: “A, chẳng lẽ là…”

 

“Không phải chuyện đó.”

 

“Hả, còn tới tận vài chuyện sao?” Đám nữ sinh tò mò.

 

Liên Tịch một mực lẳng lặng vừa nghe tới đây liền ngước mắt, đối diện với ánh mắt của Cư An Nhân.

 

“Nhớ trận động đất mùa đông năm thứ ba hay không?” Hắn nhìn mọi người, hỏi.

 

“Nhớ rõ, cấp bốn nha, tâm động đất tuy không ở vùng của chúng ta, nhưng địa chấn cũng mạnh, là vào nửa đêm. Nhớ lại, buổi tối kia, cậu mộng du.” Hùng Hùng vỗ đùi, đứng lên.

 

“Đó không phải mộng du đâu.” Cư An Nhân nhẹ nhàng cười: “Lúc ấy trời âm bốn bộ, tớ mặc áo lông, chân mang dép lê, chạy một hơi tới trường học, ngây ngốc đứng dưới chân ký túc xá nữ sinh. Thật may, nó không sập, cô ấy rất an toàn.”

 

“Cậu nhìn một người sao?” Ai đó hỏi một câu.

 

“Ừm, tớ ở nhà, càng nghĩ càng sợ, sợ động đất mạnh, ký túc xá đột nhiên sập, tớ….sẽ không được nhìn thấy cô ấy nữa, sẽ không có cơ hội nói với cô ấy rằng tớ thích cô ấy.”

 

“Không phải chứ, cậu chơi trò thầm mến? Cô ấy là ai?” Mọi người ồn ào.

 

Hùng Hùng thâm trầm chẹp chẹp môi, ý vị thâm trường mà liếc mắt về phía Liên Tịch: “Đừng nhìn cái bộ người yêu nơi nơi của thằng này, thật ra nó si tình lắm! Đã yêu, liền yêu điên cuồng. Nó có thể vì muốn ngày ngày được nhìn ngắm nữ sinh kia mà phá hết mấy bài khảo thí, chạy từ lớp chuyên xuống ban phổ thông.”

 

“Trong lớp chúng ta à?” Tất cả nữ sinh có mặt đều ngồi thẳng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Chậm rãi, ánh mắt tập trung lên người Liên Tịch.

 

Vốn, nhìn thấy Liên Tịch đi cùng xe với Cư An Nhân, mọi người đã cảm thấy kỳ quái. Hiện tại, dường như đã có đáp án.

 

Hết thảy chuyện cũ đều vẫn còn nguyên, vẫn mới, vẫn lạ, cảm xúc dồn lại, trở nên rõ ràng, tiếng tim đập có chút mạnh.

 

Nhưng mà, làm sao có thể? Liên Tịch run run tay.

 

Hắn tiếp được ánh mắt nghi ngờ của cô, lại khiến cô biết rõ, đúng vậy, đây là thật.

 

Tụ hội tan, trên đường phố yên lặng, chỉ có bóng cô cùng bóng hắn đổ dài. Tay trái của hắn nắm lấy tay phải của cô, ôn nhu mơn trớn từng ngón tay của cô, rạng sáng tuy trời khoảng mười lăm độ, nhưng cô lại đổ một thân mồ hôi.

 

“Ngày đó, tôi không nên tức giận với em. Lúc ấy, tôi thật rất hận em, rõ ràng biểu hiện của tôi rõ như vậy, em còn giúp nữ sinh khác gởi thư tình cho tôi.”

 

Không khí ướt át, không có gió, mùa xuân thật ngắn ngủi, trong hơi thở, đã ngửi được hương vị mùa hè.

 

Cô ngẩng đầu, cằm hắn cách chóp mũi của cô không đến 1cm. Ánh đèn xe lóe lên trước mặt cô, hắn nhẹ kéo một phát, ôm cô vào trong lòng: “Tôi một mực vẫn luôn đợi em. Khi thấy em thản nhiên giữ lại bàn tay sáu ngón, tôi biết rõ, lòng em đã chính thức rộng mở.”

 

Khi bồi dưỡng ở Hàn Quốc, giáo sư từng đưa ra đề nghị giúp cô cắt bớt một ngón tay. Cô có dao động, về sau, vẫn từ chối.

 

“Mẹ em nói đây là một ký hiệu xinh đẹp, nếu có một ngày chúng ta thất lạc nhau, bà có thể dễ dàng tìm được em.” Lúc nhỏ, cô bị người khác giễu cợt, mẹ cứ thế mà an ủi cô. Về sau, lớn rồi, cô biết đây là một lời nói dối ngọt ngào, cô thật sự khác với người khác. Chẳng qua, trên đời này, cho dù có giống tay giống chân, vẫn là hai người không giống. Ngón tay này là một bộ phận của cơ thể cô, phát triển cùng cô. Nên cô bình thường trở lại.

 

“Đó đúng thật là một ký hiệu xinh đẹp, khiến cho tôi liếc mắt liền nhận ra được em.”

 

“Nói dối.” Cô đỏ mặt, cảm giác thế giới của mình bắt đầu quay cuồng.

 

“Em xem.” Hắn ngẩng đầu, chỉ về phía vầng trăng tròn: “Trăng nở hoa.”

 

Đó không phải là hoa, mà là từng đám từng đám mây mỏng vây quanh trăng, dưới ánh trăng bao phủ, trong suốt như sa.

 

“Đừng nhìn bằng mắt, hãy dùng tâm. Em nguyện ý tin tưởng, đây là một ký hiệu xinh đẹp, và đó là những bông hoa trên trăng.” Hắn nâng tay cô, đặt nhẹ môi lên.

 

Cô thở dài, niềm vui đến quá đột ngột, quá lớn, trong lúc nhất thời, cô không cách nào tiêu hóa hết.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion15 Comments

  1. ta đã có được tem ;75 ;75
    còn 1 chương nữa thui keke ;76 ;76
    truyện nhẹ nhàng mà sâu lắng, mình thích những truyện đọc như thế này.
    thanks ;67 ;67 ;67 ;67

  2. Ai thì ra là vì lý do đó mà anh nổi giận a. Còn có một chương nữa là hết rồi buồn quá đi. ;64
    cám ơn các tỷ ạ ;26 ;26

  3. Các tỷ ơi để lại trang cũ đi a kiểu này chử nhỏ quá e đọc không được ạ vì e toàn đọc và comt trên điện thoại không ạ.hixx

  4. Cám ơn Chi tỷ nha ;76
    Đoản văn đúng là nhẹ nhàng mà sâu lắng. Nó không có những tình tiết gây cấn, kịch tính nhưng nó vẫn hấp dẫn m.n bởi cái sự sâu sắc mà nhẹ nhàng nó mang lại.
    E thật rất hâm mộ Nhân ca, không biết có ai ai tình như ca không nữa? Thích tỷ ấy 3năm cấp 3, đợi tỷ ấy 8năm nữa, mối tình kéo dài 11 năm khiến cho e cảm thấy rất ngưỡng mộ. Nhưng e không hiểu, tại s ca ấy lại chờ tới 8 năm sau mới thổ lộ? Nếu ca ấy thổ lộ trc thì đã k mất nhìu tgian đợi chờ như v rồi. Dù rằng đợi chờ cũng là 1niềm hp nhưng cũng rất khoắc khoải.

  5. Oh hóa ra anh Nhân cũng thích chị Tịch . Vậy mà mình tưởng anh cũng vô tâm làm tổn thương chị cơ

  6. Nhân ca si tình trong khổ đau a. May mà giờ đây Liên Tịch tỷ đã biết đối mặt dũng cảm với tình cảm k trốn tránh. Muội rất thích câu ‘trăng nở hoa’ í rất hay và ý nghĩa như câu chuyện. Thanks tỷ

  7. ;57 ;57 that la nguong mo Nhan ca.co the yeu va cho doi lau den the.mot nguoi si tinh. ;12 con mot chuong nua ket thuc roi.se la mot ket thuc vui hay buon day ;21 ;21 ;21

  8. ôi hâm mô Tịch tỷ quá.có một người chờ đợi mình suốt bao năm ;76 ;76 ;76 .Nhân ca thật si tình a.ước gì trên đời cũng có một người như thế ;69 ;69 ;69

  9. thi thoảng có cái đoạn văn này đọc cũng hay hay, nhẹ nhàng lãng mạn. Cám ơn TVNL, thi thoảng cũng nên đổi món chút nhỉ hi hi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close