[Đoản Văn] Trăng Nở Hoa – Xuân

18

Xuân

 Edit: Tiểu Chi

Xe buýt ngày mưa luôn luôn rất chen chúc, tim của mỗi người dường như cũng bị mưa thấm ướt, trở nên nặng trĩu. Liên Tịch đứng bên cạnh cửa xe, nhắm mắt lại. Sáng nay có một ca phẫu thuật nâng ngực.

 

Bệnh nhân là một vị minh tinh nổi danh ngọc nữ, gần đây độ nổi tiếng có chút giảm sút, cấp cao trên công ty quyết định sửa đổi hình tượng thanh thuần thành thành thục. Cô ta đã hẹn vào mấy hôm trước, rất nhanh chóng đã quyết định thời gian giải phẫu. Giải phẫu nâng ngực không thuộc dạng khó, chỉ cần tiêm vật liệu vào là được, nhưng phải đúng quy trình, bằng không hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ.

 

Thân xe lắc lư kịch liệt một hồi, ngừng. Đám người đang chen chút xuống bớt không ít, trong xe rốt cuộc cũng rộng ra được một chút. Liên Tịch đi vào phía trong, tìm một chỗ, ngồi xuống. Cô cần xuống trạm cuối cùng, đi khoảng 10 phút, mới có thể đến bệnh viện chỉnh hình.

 

Bệnh viện chỉnh hình nằm ở vùng ngoại thành, nhìn từ bên ngoài, trông như một công viên. Phong cảnh xinh đẹp, lại hết sức ẩn mật.

 

Liên Tịch kỳ thật chẳng hề xem người đến xem bệnh là bệnh nhân, họ không bệnh, mà họ chỉ quá tham lam.

 

Màu xanh ven đường càng lúc càng đậm, màu đỏ của hoa mai điểm xuyến đầu cành. Mấy ngày nữa, tất cả các loại hoa trong viện đều nở rồi, đây là mùa bệnh viện đẹp nhất, cũng là mùa bận rộn nhất.

 

Lên bậc thang, cụp dù, dậm dậm chân vẩy bùn đất, Liên Tịch định bước vào cửa, lại nghe từ sau lưng truyền đến tiếng gọi, cô quay người lại.

 

Là vị minh tinh kia. Cái mũ rộng vành che đi nửa khuôn mặt, hết mức kín đáo, giống như cái xe quản lý đưa cô tới, cũng được che vô cùng kín.

 

Cô ta có chút khẩn trương. Đẹp, luôn phải trả giá đắt.

 

Liên Tịch nhàn nhạt gật đầu, nói cho cô biết thời gian giải phẫu không dài, cũng không mang đến cảm giác đau đớn quá nghiêm trọng.

 

“Hai tháng sau tôi phải tham dự một lễ trao giải, không ảnh hưởng gì chứ?” Minh tinh thấp thỏm không yên mà hỏi cô.

 

“Nếu như cô không quên lời dặn của tôi, vậy sẽ không có vấn đề.” Liên Tịch trả lời, mỉm cười chào người mở cửa.

 

Minh tinh hít sâu, khoa trương vỗ vỗ ngực, bước vào theo đuôi Liên Tịch.

 

Đột nhiên, cô kinh hô một tiếng, túm lấy cánh tay Liên Tịch: “Trời ạ, cái này làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”

 

Liên Tịch ngơ ngẩn, nhìn theo ánh mắt hoảng sợ của cô. Trong sảnh tiếp khách đã có một người đàn ông, đang đứng nhìn bảng giới thiệu các vị bác sĩ trong bệnh viện, chính xác hơn, đang đứng nhìn bảng giới thiệu về cô. Theo bóng lưng kia, hẳn là một người đàn ông có khí chất nho nhã.

 

“Là thầy Cư a, tôi…hôm nào lại đến phẫu thuật sau.” Minh tinh bối rối, muốn tông cửa chạy đi.

 

Liên Tịch bắt lấy cô. Hết thảy đều được an bài thỏa đáng, sao có thể tùy ý thay đổi lịch mổ: “Không chừng hắn cũng đến đây để “xem bệnh” ấy chứ!” Mặc dù Liên Tịch không biết vị lão sư này là thần thánh phương nào, nhưng tất cả mọi người đều là bệnh nhân, nhận ra thì cũng có sao, sẽ đều ngầm hiểu nhau thôi.

 

“Thầy cư không có khả năng đấy, hắn….”

 

Minh tinh im bặt bởi người đàn ông kia đã xoay người, nhìn về phía này, Liên Tịch nghe thấy tiếng nói trong tim mình, đúng là không thể thế được. Người đàn ông này nho nhã này lại không nhu nhược, khuôn mặt tuấn tú, mày rậm nhếch lên, khóe môi lạnh lùng, hắn gầy, rất gầy. Có chút kỳ quái, hình như cô đã gặp qua anh ta ở đâu thì phải.

 

“Thầy Cư là nhà sản xuất hàng đầu trong giới âm nhạc, trong những album có lượng tiêu thụ trên hai trăm vạn, cứ mười cái đã có bảy cái được làm ra từ tay hắn. Hiện tại nếu hắn biết tôi đến đây phẫu thuật thẩm mỹ, hẳn sẽ có ấn tượng xấu về tôi.” Minh tinh che mặt, hối hận, tiếc đến muốn khóc lóc: “Sao tôi lại xui xẻo vậy chứ!”

 

“Bộ dạng hiện tại của cô, dù mẹ cô có đứng trước mặt cũng chưa chắc đã nhận ra cô được.” Liên Tịch tỉnh táo nói nhỏ bên tai cô ta: “Huống chi có lẽ cô cũng không có cơ hội để mời hắn giúp cô làm album a!”

 

Minh tinh ngạc nhiên, há to mồm.

 

“Giới showbiz sâu như đáy biển, dù hắn có trí nhớ tốt, cũng không có khả năng nhớ rõ mỗi người.”

 

Minh tinh bán tín bán nghi, lo sợ bất an, vội bước vào thang máy.

 

“Bác sĩ Liên, bạn của cô chờ cô đã lâu rồi!” Tiếp tân cười nói, khóe mắt liếc nhìn nam nhân kia.

 

Liên Tịch nhíu mày, trong thành phố này, cô chỉ có đồng nghiệp, bệnh nhân, không có bạn.

 

“Em quả thật hoàn toàn không nhớ ra tôi mà.” Người đàn ông lướt qua mấy bồn cây, đến trước mặt Liên Tịch. Khẽ đưa mắt nhìn về phía tay phải của cô.

 

Liên Tịch lập tức cảm thấy cả bàn tay đều nóng lên, cô không nhịn được muốn giấu bàn tay ra sau lưng, nhưng cô không làm như vậy: “Chúng ta quen nhau sao?”

 

Người đàn ông như trách cứ cũng như tha thứ mà nhìn cô: “Tôi là Cư An Nhân, bạn học chung cấp ba với em.”

 

Liên Tịch đỏ mặt. Kí ức còn sót lại về thời cấp ba kia, chính là đống bài tập có làm thế nào cũng không hết, cùng với bầu không khí khẩn trương, chí khí mạnh mẽ, hào hùng khiến da đầu người ta run lên. Thầy cô cùng bạn học, tất cả đều mơ hồ trong hình ảnh ấy.

 

“Anh tìm tôi có việc?”

 

Cư An Nhân thở dài: “Chẳng lẽ máu bác sĩ thật sự lạnh sao? Chúng ta là bạn học hai năm, không có việc gì không thể tới tìm em?”

 

Liên Tịch quẫn bách, tóc mai bắt đầu dựng thẳng lên: “Tôi… không có ý này.” Bọn họ tuy không rất thân quen, nhưng vẫn là bạn học.

 

“Ha ha, đừng khẩn trương. Hôm nay tôi đến tìm em đúng thật do có việc. Em có nhận được email mời họp lớp của Hùng Hùng hay không?”

 

Vừa nói tới cái này, Liên Tịch ngẫm ngẫm, hình như là có nhận được một email như vậy. Thấy là mời họp lớp, cô liền trực tiếp xóa. Không biết vì sao lại có rất nhiều người hứng thú với chuyện hợp lớp, đơn giản chỉ là một nửa đám người chán nản phụ trợ một nửa đám người thành công đi vui chơi giải trí. Cô không muốn phụ trợ người khác, cũng không muốn được người khác phụ trợ.

 

“Đã đoán được em sẽ không tham gia, cho nên Hùng Hùng ra lệnh cho tôi, bắt tôi vô luận có như thế nào cũng phải mang em qua đó.”

 

Hưm? Cô có quan trọng đến thế không?

 

Liên Tịch vốn chuyển từ một trấn nhỏ đến chỗ bọn họ để học, chỉ là một học sinh tầm thường mà thôi. Hơn nữa cô… Liên Tịch nhìn bàn tay mình.

 

“Tìm em đúng thật không dễ, sợ không gặp được em, nên tôi đã đến đây đợi người từ sáng sớm, em đừng khiến Hùng Hùng thương tâm. Nhớ năm đó, hắn rất bảo vệ em đấy.”

 

Kí ức như bọt bước, nổi lên từng chút một. Hùng Hùng là lớp trưởng của bọn họ, người cũng như tên, vừa cao vừa cường tráng. Khi cô mới gia nhập lớp, đều nhờ Hùng Hùng giúp cô quen thuộc với hoàn cảnh.

 

Note nho nhỏ: Hùng Hùng có nghĩa là “gấu hùng dũng” ấy.

 

“Anh cũng công tác ở đây?” Liên Tịch do dự, không biết có nên tham dự buổi họp lớp này hay không.

 

“Không, tôi chỉ trùng hợp đến đây tham gia hoạt động nọ. Sau khi hoạt động kết thúc, chúng ta có thể cùng về trường học. Đây là lần đầu tiên đến thành phố này, đáng tiếc đến sớm, hoa đào còn chưa nở. À, có đồ ăn gì ngon ngon hay không?” Cư An Nhân hứng thú hỏi.

 

Liên Tịch vẫn luôn độc lai độc vãng, hoàn toàn không có kinh nghiệm chung đụng cùng người khác, kế tiếp chắc cô phải tận tình tiếp đãi, dẫn hắn đến mấy chỗ đẹp đẹp, ăn chút gì đó ngon ngon? Kỳ thật, cô chỉ mới tới công tác tại bệnh viện chỉnh hình này được một năm, đối với vẻ đẹp của thành phố này, cô nghe nhiều nhưng thấy ít.

 

“Tối nay chúng ta đi ăn Giang Tiên*!” Đầu óc Liên Tịch xoay chuyển cực nhanh, đồng nghiệp đã nói qua một vài quán ăn ngon, có cần đặt bàn trước không nhỉ?

 

Chú thích: Giang Tiên chỉ các loại hải sản bắt được ở Giang Nam, đồng thời nó cũng chỉ  một lối ăn hải sản của người Trung Quốc. (Độ chính xác của thông tin này là 50%)

 

Cư An Nhân rất nhanh đã đáp lại: “Được, khi nào đón em được?”

 

“Năm giờ!” Ngày mưa, trên mặt sông sẽ có sương mù, nhìn không được cảnh sông, như vậy, có thể đến quán trà trước bờ sông mà ngồi một chút, hít gió Giang Nam.

 

Cư An Nhân đi rồi, tâm tình dường như rất tốt. Lên xe, còn vội vã quay lại trao đổi số điện thoại di động với cô.

 

Cái này, cô có trốn cũng không thoát.

 

Áo trong của Liên Tịch ướt đẫm.

 

Rõ ràng Cư An Nhân rất ôn hòa, lễ phép, nhưng cô lại cảm thấy từ hắn toát ra một lực chấn áp vô hình, khiến cô khẩn trương, không thể hô hấp tự nhiên.

 

Thay quần áo, vào phòng phẫu thuật, minh tinh đã làm xong các loại kiểm tra, đang chờ cô. Đến cuối vẫn có chút không yên lòng, minh tinh sợ hãi hỏi Cư An Nhân đến đây để làm gì.

 

Liên Tịch thuật lại mọi chuyện một cách đơn giản, minh tinh kích động nhảy lên ôm lấy Liên Tịch: “Bác sĩ Liên, cô là bạn học với thầy Cư à, như vậy tốt quá. Cô nhất định phải giúp tôi nói ngọt trước mặt hắn, bảo rằng cô yêu thích tôi, thích nghe tôi hát. Đúng rồi, cô nghe tôi hát chưa?”

 

Liên Tịch trầm mặc. Trông cô giống người yêu thích âm nhạc lắm sao?

 

“Lát nữa tôi tặng cô mấy album, cô nhất định phải nghe nha. Sau này, cô có thể vừa phẫu thuật vừa nghe tôi hát.”

 

Liên Tịch cố giữ mình trấn tĩnh: “Bác sĩ chỉnh hình không phải thượng đế, nếu cô tiếp tục nói không ngừng như vậy, ta không cách nào cam đoan mình sẽ phẫu thuật hiệu quả.”

 

Minh tinh lập tức im lặng. Một lát sau, cô ta huơ tay.

 

Liên Tịch nhắm mắt lại, bỏ thêm vật liệu đã chuẩn bị tốt vào: “Cái gì?”

 

“Tôi thật rất muốn biết, thầy Cư có bạn gái hay chưa?”

 

“Không biết.”

 

“Thầy Cư rất thần bí nha, tin đồn về hắn cũng rất ít. Hắn chưa từng dẫn theo bạn gái xuất hiện ở những nơi công khai. Trong giới âm nhạc rất nhiều người đồng tính luyến ái, tôi sợ thầy Cư hắn là…. A, bác sĩ Liên, tay của cô….”

 

Minh tinh kinh ngạc nhìn cô gỡ bao tay bên tay phải, bàn tay kia, có sáu ngón tay.

 

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion18 Comments

  1. oa kakaka rất vui khi là người đầu tiên comment ;76 ;76 ;76
    Mấy cái note của tỷ thật là làm cho muội ;74 *sặc nước miếng* Gấu hung dũng… gấu hùng dũng… gấu hùng dũng… chắc hẳn đây là biệt danh chứa không phài tên thật đúng không tỷ, còn nếu đó là tên thật thì ;57 xin chia buồn với anh ;57 .
    Đoản văn đến đây là hết hay vẫn còn nữa nhỉ ;33

    • ;64 suýt thì quên anh Cư An Nhân với chị Liên Tịch có phải một đôi không nhỉ ;33 ;33 ;33 . Rất nghi ngờ sự tình cờ và bất ngờ khi anh nói rủ chị ̣đi trong khi ấn tượng của chị với anh rất mơ hồ ;45 . Có vẻ như Tịch tỷ không quan tâm đến cuộc sống xung quanh cho lẳm ;47

  2. tr hay quá. ko bít bao giờ.mới có tiếp hả nàng. đọc xong cứ cảm giác buồn man mác. bắt đầu câu tr là trời mưa.trong khi ta đọc tr cũng là trời mua.có phải nthe làm nên cảm xúc bây giờ ko? :((

  3. tiểu đông tử

    ngọc nữ này nhiều chuyện nhỉ. liên tich sẽ kết ai đây? hùng hùng hay cư an này?không biết hùng hùng kia đẹp chai hông?

  4. e tưởng tỷ cho 1tuần 1c thì cổ e chắc hơn hươu cao cổ tỷ ạ.hý hý.thanks tỷ nhìu nhìu. đoản văn nhẹ nhàng đọc thích tỷ ạ :))

  5. Oa hay wá đi mất ta thấy chắc a cư an nhân để ý liên tịch a. Đúng là truyện của nhà TVNL cứ như thuốc phiện a đọc được một chương lại muốn thêm một chương không thể bỏ đc a. ;07 . Thanks các tỷ nhìu ạ. I LOVE U SO MUCH ;26 ;26 ;26

  6. Ta cũng đoán đoán rà anh chàng có tình cảm với chị bác sỹ,
    Nàng ơi, chỗ này:
    ” Cô nhất định phải giúp tôi nói ngọt trước mặt hắn, bảo rằng cô yêu thích tôi, thích nghe ta hát. Đúng rồi, cô nghe tôi hát chưa?” : ta hát = ca hát phải ko?

  7. truyện đọc hay nha ;60 ;60 , mỗi ngày mỗi chương hả bạn, ngóng ngóng, ;67 ;67 hay hay, Tịch tỷ này có vẻ sống quá hướng nội nhỉ ;15

  8. có lẽ chị nvc có nhiều chuyện quá khứ.anh Cư đó là nam chính rồi.có lẽ anh yêu chị từ thời cấp 3 mà chị cũng không biết.truyện hay, hóng chương mới a ;76 ;76 ;76

  9. Truyện ngắn quá tỷ nhỉ? Có 4 chương thôi a. nhưng đoạn mở đầu cũng rất … nam 9 thần bí nữ 9 thì rất lạnh lùng hướng nội. cuộc tình này sẽ đến đâu? chờ tiếp a Thanks tỷ

  10. ;52 ta thik doc truyen the loai nhu the nay.nhe nhang va hoi duom noi buon.nu 9 cua chung ta tu ti vi co ban tay 6ngon nen nang ay co cuok song co cv nhung it quan tam den the gioi xung quanh minh( khong bit minh noi dung k nua ;19 )hi vong anh chang tren la nam 9.day cung la 1 moi luong duyen dep 2 ng ho se o ben nhau

  11. sao mình cảm thấy có mùi âm mưu trong truyện ;44 ;44 . Còn cái cô minh tinh kia, nhìn là biết chẳng phải loại tốt đẹp gì, chi được cái hữu danh vô thực. Ghét!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1 ;46 ;46 ;46 ;46 ;46

  12. đoản văn nhẹ nhàng bình yên như tên của Cư An Nhân và Liên Tịch vậy. Bốn mùa xuân hạ thu đông chỉ cần bên nhau yên lặng trải qua bình bình yên yên như vậy là đủ rồi ;06

  13. Lần đầu tiên đọc đoản văn nha. Cơ mà truyện này hay thật, mới đọc mà đã thấy hấp dẫn rồi ;69 ;69
    Tịch tỷ s k có chút ấn tượng gì a Nhân v nè, k bít như thế làm tan nát trái tim của a í à ;72 ;72
    Mỗi ngày 1 chương,sướng nhỉ ^^

  14. Đoản văn a~~ 4 chương a~~~ 1 ngày 1 chương a~~~ sướng quá đi thui ;76 ;76 ;76 ;76
    Cám ơn các tỷ nhìu nha ^^
    thấy con đường rước mĩ nhân về nhà của ca í hơi bị khó khăn a~~ ta cũng muốn giúp lắm nhưng ta bất lực nha ;21 ;21
    Cái con ngọc nữ kia có khi nào làm tiểu tam k, mi mà làm là ta xẻ thịt,phơi xác mi trc nhất á ;75

  15. Trước hết là chúc mừng nhà đạt mốc 4000 likes nha * tung bông* ;76 Cảm thấy cái con ngọc nữ này chả có gì tốt lành hết á, e nghi lắm nha ;15 Cơ mà chắc Nhân ca yêu thầm Liên tỷ lâu lắm rồi nha, chứ cớ s ca lại đi về gặp tỷ vs cái cớ họp lớp lãng xẹt như v. Nhưng tỷ cũng thuộc dạng băng sơn nha, hơi bị khó cho ca í ;45
    p/s: cám ơn các tỷ nha,iêu các tỷ nhìu ;26

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close