Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q02 – Chương 155+156

38

Chương 155: Hoa mẫu chỉ bảo

Edit: Tuyết Y

Beta: Tiểu Tuyền

“Tướng công, cái này, một mà lấy ra một vạn lượng bạc, nơi nào có mà lấy ra đây?” Tô phu nhân nghe được cha chồng cùng trượng phu mỗi người hiến năm ngàn lượng bạc, có chút khó khăn. Trong nhà sổ sách, chỉ có hơn sáu ngàn lượng bạc. Tô Tướng nói, nếu không đủ…, trước tiên dùng đồ cưới sính lễ của Tô Dương cùng Tô Chân Chân, ngày mai phải đi nộp bạc.

“Cái, cái gì? Ta là không phải là nghe lầm đi?” Tô phu nhân cho là lỗ tai mình hỏng rồi. Nghe xong hỏi trượng phu một lần nữa.

“Như nàng nghe được đấy, lần này người khởi xướng quyên tiền chính là Ôn Uyển. Không nghĩ tới đứa bé này, tuổi nhỏ như vậy lại quyết đoán bực này. Thật là khó có được, đáng tiếc, nếu là nam tử thì thật tốt. Nhưng lại là nữ tử.” Tô Hiển cảm thán.

“Nàng đem tiền toàn bộ quyên, sau này lấy cái gì để làm sính lễ? Chân Chân gả đi sau này, không phải sẽ chịu khổ sao?” Tô phu nhân cũng không có đại nghĩa cao như vậy. Nghe được tâm bà miệng bà đều đau. Nhà mình một vạn lượng đành chịu, gom góp thì gom góp. Nhưng mà Ôn Uyển, đây chính là món tiền khổng lồ. Bà còn nghĩ Thượng Đường trăm vạn điều không tốt, ít nhất cuộc sống của Chân Chân sau này nhất định sẽ sung túc. Hiện tại ngay cả một chút ưu thế như vậy cũng không có, nữ nhi thượng đẳng như thế, lại phải gả cho kẻ nghèo rớt mồng tơi.

“Suy nghĩ của phụ nhân.” [Ý là suy nghĩ nông cạn] Tô Hiển rất không khách khí  khiển trách một câu, lười cùng bà dài dòng. Đi thư phòng, đi theo phụ thân thương lượng một chút chuyện sau này.

————————————————————–

“Lão gia, làm sao lần này ông lại quyên nhiều tiền như vậy. Trước kia gặp phải tình huống như thế, cùng lắm cũng là một ngàn lượng là nhiều. Lần này không ngờ lại quyên năm ngàn lượng, bạc một năm bổng lộc của ông tổng cộng cũng chỉ mới hơn hai ngàn hai, tất cả đông tây cộng lại cũng chỉ có năm sáu ngàn lượng bạc. Lần này, một năm thu nhập liền mất sạch. Ông nói xem một đại gia đình chúng ta ăn cái gì?” Phương phu nhân nhức đầu .

“Bà cho là ta không biết a? Nhưng mà quan viên trên tam phẩm, cũng là năm ngàn đến một vạn lượng, ta đây đã là coi như là ít nhất. Ít hơn nữa, ta cũng không có mặt mũi đi báo. Nếu báo quá ít, bị hoàng thượng để bụng, con đường làm quan cả đời của ta, cũng coi như xong rồi. Triều thần trên căn bản tất cả đều nghĩ như vậy.” Phương đại nhân cũng rất nhức đầu, hắn vốn tính nhiều nhất quyên cho hai ngàn lượng, nhưng người phía trước báo, tất cả đều là năm ngàn trở lên. Không có biện pháp, chỉ có thể phùng má giả làm người mập thôi. Theo số đông ở trước mặt hoàng thượng báo số.

“Lần này là chuyện gì xảy ra? Làm sao lại hào phóng như vậy rồi, có duyên cớ gì?” Phương phu nhân cũng là người thông minh , lúc này, phát giác chuyện không được bình thường.

“Hoàng thượng nói với huân quý trọng thần, văn võ bá quan. Nói Ôn Uyển Quận Chúa vì quyên góp tai ngân cho nạn dân, đem tất cả sản nghiệp đều bán sạch, hiến hơn một trăm bốn mươi vạn lượng bạc. Sau đó hỏi chúng ta, tính toán hiến cho bao nhiêu. . . . . . bà nghĩ xem, mang một tấm gương tốt như vậy ra, gia sản đều bán toàn bộ quyên góp đi, ai dám hàm hồ. Ngay cả Thuần Vương cũng hiến hai mươi vạn lượng, bình thường Chu Vương vắt cổ chày ra nước cũng quyên mười vạn lượng, còn thân vương thế tử hiến cho một năm bổng lộc. Quan viên phía dưới ai dám giả vờ ngớ ngẩn. Tất cả cũng chỉ có cắn răng mà quyên. Đệ tử của lão Tống này, không làm thì thôi, một khi đã làm liền hù chết người. Lần trước sự kiện nộp thuế cũng vậy, lần này chuyện quyên tiền cũng vậy.” Phương đại nhân cười khổ không dứt, thật đúng là đại thủ bút, toàn bộ gia tài, hơn một trăm vạn lượng bạc nói quyên liền quyên toàn bộ. Đổi thành mình, cũng không biết có bỏ được hay không.

“Hơn một trăm vạn lượng bạc, toàn bộ đều quyên? Lão gia, ông có phải nghe sai rồi hay không ? Ôn Uyển Quận Chúa bình thường là người keo kiệt nhất, lần này, làm sao lại hiến cho toàn bộ thân gia. Không phải là tin vịt chứ?” Phương phu nhân có chút không tin hỏi .

“Hoàng đế đều ở trước mặt văn võ bá quan nói, mà còn có thể là giả sao. Nói là trừ phủ đệ cùng vài mẫu đất cằn không ai mua, tất cả đều quyên. Đứa bé này, thật xuống tay được. Nếu nói là tin vịt, thì chuyện tích trữ lương thực lúc trước mới là tin vịt đây! Ta đã nói đứa bé kia là một người khôn khéo, sẽ không làm chuyện ngốc kia. Người phía sau muốn tính toán Ôn Uyển, xem ra hiện tại là tự đánh vào miệng mình rồi.” Phương đại nhân than thở không dứt.

“Bình thường nhìn Ôn Uyển Quận Chúa cũng là ôn ôn hòa hòa, còn không nghĩ lại quá quyết đoán. Đều nói nàng là nhạn quá bạt mao, vắt cổ chày ra nước, xem sau này, còn ai dám nói nàng là vắt cổ chày ra nước nữa không ? Nên cho Vũ Đồng nhà chúng ta học tập nàng nhiều hơn.” Phương phu nhân mắt thấy như vậy, cũng bật cười.

“Bạc nếu không đủ, trước hết bán vài thứ.” Phương đại nhân cũng biết tình huống của nhà mình.

“Không cần, năm ngoái đi theo Quận Chúa góp vốn, buôn bán lời hơn hai ngàn lượng. Ta còn có hơn hai ngàn lượng vốn riêng, nếu thiếu lại đi trướng phòng lãnh. Sau năm nay, cuộc sống khó khăn hơn chút ít.” Phương phu nhân cũng cũng không thèm để ý. Phương đại nhân gật đầu.

“Tốt, tốt, con cũng muốn quyên. Con muốn hướng Ôn Uyển học tập” Vũ Đồng lập tức mở hòm.

Hoa Gia

“Ta lúc trước nghe Quận Chúa đem hai thành cổ phần cửa hàng son bột nước chuyển cho ta, ta liền cảm thấy kỳ quái. Không nghĩ tới, nàng lại tính toán làm như vậy. Hơn một trăm vạn lượng, nói quyên liền quyên, một chút cũng không hàm hồ.” Hoa phu nhân than thở .

“Ai nói không đúng chứ? E rằng Tống huynh nói đúng, chúng ta nhiều đồ đệ như vậy, có lẽ thật đúng là không bằng hắn thu một nữ đệ tử. Trong phủ chúng ta, trong vòng ba ngày có thể gom góp năm ngàn lượng bạc không?” Hoa đại nhân cảm thán nói. Quay lại hỏi phu nhân của mình.

“Trướng phòng có hơn ba ngàn lượng bạc, không đủ ta lại đi gom góp vài thứ. Thật sự không đủ nữa, thì đi mượn một chút tiền cũng không sao.” Hoa phu nhân tuyệt không đau lòng Hoa lão gia hiến bạc ra ngoài, nếu là hắn đem Hoa phủ đều hiến ra ngoài, càng tốt hơn, khỏi phải bị một thiếp thất đoạt đi, ngày ngày ồn ào đến bà nhức đầu. Muốn quản chế trượng phu thì không đành lòng, mẹ chồng lại trách tội, một đống chuyện rối tung.

Hoa phu nhân thật ra thì vốn riêng rất nhiều, bằng không Ôn Uyển nói chuyển cổ, sao có thể lập tức liền nhận tay. Nhưng bà lại không có nhi tử, những thứ này, sau này còn không phải là để lại cho con gái bà. Bà đương nhiên vì nữ nhi đặt mua một phần đồ cưới thật dày. Mới để kẻ có ý đồ xấu được lợi. Hoa phu nhân một thân bận rộn, đi khuê phòng nữ nhi.

Mai Nhi nhìn thấy mẫu thân tới đây, vội vàng đặt khăn tay đang thêu xuống, đứng dậy nghênh đón. Tự mình bưng trà đưa đến trước mặt mẫu thân.

“Con thường ngày không xem không quản chuyện gì, đặc biệt là đối với  tiền bạc vật chất cũng không để ở trong lòng, đối với  nữ công châm tuyến lại càng nhìn cũng không nhìn. Hai năm qua, nương vì con bỏ bao nhiêu công sức thời gian cũng không làm con thay đổi. Không nghĩ tới đi theo bên cạnh Ôn Uyển Quận chúa hơn một năm, lại làm cho con thay đổi rất nhiều.” Hoa phu nhân vui mừng nói.

“Nương, đó là nữ nhi không biết sự quan trọng của chúng. Biết rồi, cho dù giả vờ cũng phải làm. Nương, có phải có chuyện gì hay không ?” Mai Nhi là hài tử thông minh cơ trí, lập tức hội ý.

“Chỉ là có chút cảm thán, muốn tới xem con một chút. Nghĩ đến Ôn Uyển Quận Chúa, mới mười tuổi, đã có thể tự lo liệu toàn gia, đem phủ đệ quản thỏa đáng. Nếu như sau này con gả đi, cũng có thể như Quận Chúa, quản lý tốt nội trạch, không bị người khi dễ, Nương cũng không cần lo lắng nữa.” Hoa phu nhân vuốt đầu nữ nhi. Cái nữ nhi này, là bà cầu thần bái Phật rất nhiều năm mới có được, qua nhiều năm như vậy, cốt nhục yêu thương nhất, đương nhiên là hi vọng nàng có thể ngàn tốt vạn tốt.

“Ôn Uyển, Ôn Uyển đặc biệt yêu tiền, mẹ không phải muốn con cũng giống như nàng đi!” Mai Nhi phì một cái bật cười, nàng thích nhất là trêu ghẹo sở thích yêu tiền của Ôn Uyển .

“Thế nhân ai không yêu tiền, không có tiền, cây kim cũng đều mua không được. Chỉ cần không vì tiền mà mờ mắt là được. Con còn không biết, liền vui vẻ trêu ghẹo Ôn Uyển yêu tiền, nàng đã đem toàn bộ sản nghiệp đều bán, xoay sở một trăm bốn mươi tám vạn bảy ngàn lượng bạc, tất cả đều quyên cho triều đình. Nói muốn trợ giúp những nạn dân kia, cho nên, nhìn người không nên nhìn mặt ngoài. Quận Chúa, không có như ngươi tưởng tượng là cái yêu tiền đâu. Cũng không phải là người keo kiệt như những người khác nói.” Vuốt đầu nữ nhi, từ ái nói.

Hoa Mai Nhi nghe xong liền đứng lên, không tin hỏi “Nương, người nói là thật? Con biết Ôn Uyển thật ra không phải là người keo kiệt, cũng không phải như người khác nói là cái yêu tiền, con có nói, cũng chỉ là trêu ghẹo nàng mà thôi. Nhưng mà Nương, người mới vừa nói có thật không? Không phải là truyền nhầm a? Tin tức không sai đi.”

Chờ sau khi xác nhận tin tức này, thần sắc Hoa Mai nhi đổi rồi lại đổi, cuối cùng lắc đầu nói “Là con xem thường nàng, cũng không biết nàng lúc ấy có tức giận con hay không.”

“Tự nhiên là không, bằng không cũng không làm bằng hữu với con. Nương nói cho con biết chuyện này, là hy vọng sau này con nhìn người nhìn chuyện không nên nhìn mặt ngoài. Nếu không, dễ ăn thiệt thòi lớn. Sau này con nên đi theo bên cạnh Quận Chúa, hướng nàng học tập nhiều hơn. Ta biết những năm gần đây, con bị rất nhiều ủy khuất. Nhưng là người sống trên đời này, làm sao có thể không chịu ủy khuất.” Nắm lấy tay nữ nhi, khổ tâm nói .

“Nương, con là đau lòng dùm người. Nương mỗi ngày mỗi đêm đều vì cha trù tính, nhưng là cha trong mắt chỉ có con hắn. Tổ mẫu lại làm khó dễ người. Bọn họ vì cái gì lại đối xử với người như vậy, cho dù Nương không theo như ý muốn của bọn họ, nhưng mà, Nương người cũng không muốn như vậy. Nương, con không ủy khuất, là ủy khuất thay người.” Phụ thân thiên vị, tổ mẫu vô tình, mẫu thân lặng lẽ lau nước mắt, khiến trong lòng nàng tràn đầy căm phẫn. Không thể vì mình không phải là nhi tử, thì phải để cho mẫu thân bị thiếp thất gây khó dễ, tổ mẫu kiềm chế. Nàng muốn phản kháng nhưng phản kháng không được, dứt khoát tỏ thái độ. Hiện tại đã biết, cũng là sai lầm, cho dù không công bằng, cũng nhất định phải đi tranh thủ .

“Con có biết ban đầu nương vì cái gì mà muốn cho con đi theo Quận Chúa không ? Con thật cho là Nương xem trọng tiền tài sao, Nương là vì con mà tính toán.” Hoa Mai Nhi kỳ quái địa nhìn mẫu thân nàng, không biết mẫu thân nàng sao lại nói lời như vậy. Chẳng lẽ ban đầu Nương cho chính mình đi, không phải là vì muốn cùng Ôn Uyển buôn bán.

“Nương chỉ có một nữ nhi là con, đồ cưới đã sớm chuẩn bị cho con, Nương tuổi đã lớn như vậy rồi, cần nhiều tiền như vậy làm cái gì. Con chỉ biết là Quận Chúa khi còn bé bị tống đến thôn trang, ăn chút ít khổ, nhưng còn không biết Ôn Uyển Quận Chúa đã trải qua những chuyện gì?” Nhìn nữ nhi bộ dạng mê hoặc, thì nhẹ nhàng đánh vào trán nàng một cái.

“Quận Chúa mới ra sinh chưa được ba tháng, đã bị đưa đến thôn trang. Ở thôn trang nàng còn phải tự mình giặt quần áo nấu cơm. Ngay cả cuộc sống như vậy, kế mẫu còn không bỏ qua cho nàng, cho người mang nàng ném vào sông muốn nàng chết đuối. Cửu tử nhất sanh xong, lại bị bán cho An Nhạc hầu phủ làm hạ nhân hơn hai tháng. Sau lại thần xui quỷ khiến, mới cùng Trịnh Vương điện hạ nhận thức. Ngày thứ hai sau khi trở về Bình phủ, Bình gia liền xảy ra rất nhiều chuyện. Tất cả mọi người nói nàng khắc phụ khắc mẫu khắc gia, Bình gia  mọi người gặp nàng đều tránh lui ba thước. Mai Nhi, con có thể tưởng tượng cuộc sống như vậy ra sao không? Nương chẳng qua là thỉnh thoảng bị tổ mẫu con khiển trách, con chẳng qua là thỉnh thoảng đối mặt với việc tổ mẫu con gây khó dễ, đã cảm thấy mỗi ngày muôn vàn khó khăn, núp ở trong phòng không ra. Mà Quận Chúa nàng, là bị mọi người Bình gia vứt bỏ, cái loại cuộc sống này, con có thể tưởng tượng ra là như thế nào không? Không thể diễn tả được.” Nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt trơn bóng của nữ nhi.

Nhìn nữ nhi bộ dạng không dám tin, thì nhẹ nhàng mà cười cười “Ta không biết Quận Chúa như thế nào đối mặt, nhưng nàng đã vượt qua. Một ngày, nàng xuất hiện trong lễ mừng thọ của hoàng thượng. Nương nghe được những tin đồn kia, cũng đặc biệt chú ý nàng. Tại thời điểm Quận chúa xuống xe ngựa, Nương nhìn thấy Quận chúa. Khi đó, Nương không nhìn thấy trên mặt Quận chúa có tức giận, không cam lòng, càng không có cừu hận. Nương nhìn Ôn Uyển cùng Trịnh Vương ở chung một chỗ, là nụ cười hạnh phúc. Nụ cười này, rất chân thật, không phải là miễn cưỡng cười vui. Sau đó nàng được phong làm Quận Chúa, trong kinh thành truyền ra chuyện dồ cưới của công chúa tất cả đều bị người Bình gia chiếm đoạt. Hoàng thượng buộc bọn họ đem tất cả bạc trả lại cho Quận Chúa. Nhưng mà Quận Chúa đem số bạc này, tất cả đều hiến cho trong tộc. Để cho tộc trưởng tu sửa từ đường tổ tông, cho dòng họ đặt mua sản nghiệp, cải thiện cuộc sống mọi người trong tộc người. Những tộc nhân kia, ở thời điểm Quận Chúa lâm vào khó khăn cũng không nhận được một tia trợ giúp nào từ bọn họ, nhưng Quận Chúa lại có thể bỏ qua mọi chuyện trợ giúp bọn họ. Mai Nhi, nếu đổi lại là con, con có thể làm được sao? Sẽ không đâu.” Hoa phu nhân nhìn nữ nhi sắc mặt biến đổi, biết nàng là đặt ở trong lòng, chân chính bắt đầu suy nghĩ.

“Phụ thân Quận Chúa đối với nàng không nghe không hỏi, nhưng là Quận chúa đối với hắn cung kính có thêm. Người trong tộc đối với nàng lạnh mạc, nàng lễ nghĩ làm đủ, còn xuất tiền trợ giúp bọn họ. Nàng sau này bị nhiều ủy khuất như vậy, còn có thể mỗi ngày dùng tâm trạng vui vẻ mà sống. Đây chính là mục đích Nương cho con đi theo Quận chúa: Nương hi vọng con có thể học được ở Quận Chúa độ lượng cùng kiên nhẫn. Người sống ở trên đời này, không thể nào thuận bườm xuôi gió, sẽ gặp phải thời điểm không thuận lợi. Chỉ có tích cực mà đối diện với cuộc sống, giữ vững một tấm lòng rộng lượng, tương lai, mới không phải chịu khổ. Mai Nhi, không nên ghi hận, nếu như trong lòng con có hận, thì bi thương chính là con. Liền giống như Quận Chúa, nếu như trong nội tâm nàng có hận, nàng sẽ không sống tiêu sái cùng vui vẻ như thế. Mai Nhi, Nương hi vọng con giống như Quận Chúa, khiến cho bản thân khai tâm vui vẻ qua mỗi ngày. Cho dù bất đắc dĩ phải như vậy, cũng phải để cho cuộc sống của chính mình trôi qua tốt hơn. Sống như vậy, mới sống tốt được.” Những thứ này, càng sớm dạy nữ nhi càng tốt.

“Nương, người yên tâm. Nữ nhi sẽ không cô phụ tâm ý của người. Nữ nhi sau này nhất định hướng Ôn Uyển học tập nhiều hơn, sẽ không để người lo lắng, vì mà nữ nhi bận tâm. Nương, người yên tâm đi.” Nhìn mẫu thân tóc điểm trắng, trong mắt Hoa Mai Nhi tràn đầy nước mắt.

“Ừ, nương tin tưởng Mai Nhi nhất định có thể làm tốt. Vậy bây giờ, con nên hành động thực tế đi, đi giúp đỡ Quận Chúa.” Hoa Mai Nhi nghe, nặng nề gật đầu.

Thật nhiều năm sau này, sau khi Mai Nhi trải qua rất rất nhiều chuyện, trong lòng từ trong tâm đều cảm kích mẫu thân nhìn xa trông rộng. Nếu như nàng không cùng Ôn Uyển học tập, khi vấp phải nhiều chuyện, thậm chí cuộc đời của nàng, đều có thể là là một tình cảnh khác. Mặc dù không biết đó là cái gì, nhưng Mai Nhi biết nhất định sẽ không tốt. Nhưng bởi vì gặp Ôn Uyển, khiến nàng thay đổi rất nhiều, làm cho nàng đối với tình đời có một phen lĩnh ngộ khác, biết được rõ ràng nhân sinh sau này, mới từ từ thay đổi ý nghĩ cao ngạo lúc trước. Khiến trong đời nàng sau này chịu ít đau khổ rất nhiều. N năm sau, lúc nàng tán gẫu với con cháu nói, cả đời này nàng cảm kích nhất có hai người, một người là người nàng yêu nhất tôn kính nhất, mẫu thân của nàng; một người là bằng hữu tốt nhất của nàng, Ôn Uyển Quận Chúa.

Chương 156: Lão sư khen ngợi

 

Tưởng phu nhân vừa nghe tin, mặt ủ mày chau, còn nói, Quận Chúa thật đúng là bỏ được. Tưởng đại nhân cười khổ, nàng thì bỏ được rồi, để cho không biết bao nhiêu người cũng phải bỏ ra thật lớn .

“Cũng may không đem Ngọc Tú gả cho ca ca của nàng, có em gái chồng hào phóng như vậy. Sau này, cuộc sống làm thế nào qua đây!” Tưởng phu nhân lòng vẫn còn sợ hãi nói.

“Bản thân ta thì hối hận, ban đầu không có đem Ngọc Tú hứa gả cho ca ca nàng.” Tưởng đại nhân bật ra một câu như vậy khiến cho người ta nghe không hiểu. Tưởng phu nhân kỳ quái nhìn trượng phu.

“Gia sản tất cả đều quyên góp thì như thế nào, hoàng thượng còn có thể bạc đãi nàng sao. Hoàng thượng tuổi đã cao, lại càng quý trọng loại tình cảm thuần lương này. Đối với Quận Chúa, sau này tất nhiên là ngàn sủng vạn sủng. Quận Chúa tốt, ca ca của nàng còn có thể không có tiền đồ tốt sao. Hơn nữa, Trịnh Vương đoán chừng qua mấy tháng nữa, cũng sẽ hồi kinh rồi.” Tưởng đại nhân lắc đầu, cảm giác mình lần này thật là, vạn phần thất sách.

“Cho dù ông nguyện ý, cũng không cho phép. Nàng không phải là cùng tướng gia đã sớm thương lượng tốt lắm à, uổng công ta khi đó còn muốn đem Ngọc Tú nhà ta hứa gả cho ca ca của nàng! Không nghĩ tới ánh mắt nàng cao như vậy, Ngọc Tú trở về còn theo ta nói, ở trong phủ Ôn Uyển làm khách, ca ca của nàng lớn lên là nhất biểu nhân tài! Cố ý dò hỏi Ngọc Tú nhà ta, còn nói đã định rồi, sau này hai nhà liền đính hôn, đây không phải là trêu chọc người hay sao.” Tưởng phu nhân có chút mất hứng.

“Ý nghĩ của phụ nhân. Ta đã sớm nói với bà, làm sao bà lại bẻ cong hết như thế! Tướng gia sao có thể bỏ qua nhi tử tức phụ mà xem rể cho cháu gái như vậy. Đó là vì bị buộc đến tình trạng kia, không có biện pháp mới nghĩ tới một chiêu như vậy. Dùng Bình Thượng Đường làm bia đở đạn.” Tưởng phu nhân bị hù dọa nhảy dựng, kỳ quái hỏi, Trạng Nguyên lang Mao gia rất tốt, tại sao tướng gia lại không đồng ý đây!

“Đức Phi cũng không phải là chủ tử an phận, gần đây một mực lung lạc trọng thần trong triều. Chẳng qua là rất nhiều người thấy thập lục hoàng tử không tốt. Nàng đây là nghĩ mượn hơi tướng gia, muốn tướng gia ủng hộ thập lục hoàng tử. Cũng không nghĩ, tướng gia tại triều hơn ba mươi năm, nàng là một cung phi muốn tính kế là có thể tính kế sao. Tình nguyện đem cháu gái cho học trò thi đậu chót bảng, cũng không chịu đem cháu gái gả cho cháu trai Trạng nguyên của nàng, thật ra thì cũng là hướng mọi người tỏ rõ thái độ. Không công lại mất mặt một hồi.” Tưởng đại nhân rất khinh thường.

“Quận chúa làm sao lại đáp ứng đây? Nàng cũng không sợ đắc tội Đức Phi.” Tưởng phu nhân cũng là không đồng ý.

“Nàng có cái gì phải sợ, nàng là Quận Chúa, Hoàng Thượng thân phong Quý Quận Chúa, tay cầm Kim tiên Hoàng Thượng ngự tứ. Đức Phi có dám minh mục trương đảm khi dễ nàng cũng không được. Mà trải qua chuyện lần này, Quận Chúa sẽ nổi danh thiên hạ. Bất kể tương lai vị hoàng tử nào lên ngôi, cũng sẽ ưu đãi Ôn Uyển Quận Chúa . Đáng tiếc, ban đầu Bình gia gây ra chuyện như vậy, bằng không, sau này cũng là một đại trợ lực. Không ngờ tướng gia nhìn xa, nhìn sâu như thế. Dúng là gừng càng già càng cay a.” Tưởng đại nhân than thở .

“Vạn nhất là thập lục hoàng tử lên ngôi làm hoàng đế thì?” Tưởng phu nhân cũng không cho là đúng.

“Tiểu tử mới mọc tóc mười năm, làm sao đấu lại được mấy vị Vương gia đã mưu cầu hai mươi năm. Bằng không, Tô Tướng làm mà không để cho Đức Phi mặt mũi như vậy. Hắn chắc hẳn đã nhìn ra thập lục hoàng tử Đức Phi sở sinh sẽ không được kế vị. Nếu như hoàng thượng thật có dự tính, cũng sẽ không mang hắn đi đất phong khi hắn mới mười sáu tuổi. Hai năm qua cũng không cho phép trở về.” Tưởng đại nhân lắc đầu.

“Con cũng đã sớm nói, Ôn Uyển không phải là người như vậy. Hơn nữa, rõ ràng ban đầu là hai người đưa ra ý kiến này, sau lại đổi ý. Con nói ca ca Ôn Uyển không phải là người như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác mẹ không tin. Hiện tại hối hận có ích lợi gì. Cũng may cho Vu gia công tử cũng không tệ, bằng không, mẹ sẽ hối hận.” Ngọc Tú bỉu môi mất hứng nói.

“Ha hả, ta có hối hận cũng không quan trọng. Sợ nhất chính là chọn không tốt, khiến cho cuộc sống con sau này khổ sở. Chẳng qua công tử Vu gia là phụ thân con ngàn chọn vạn chọn, nhân phẩm cũng đều là tốt nhất. Con bây giờ tốt hơn học xử lý nội viện thật tốt, sau này còn phải theo chị em bạn dâu em gái chồng xử lý việc vặt. Sau này lập gia đình, cuộc sống sẽ không đơn giản như vậy. Nương không nở xa con, nếu như con vẫn chưa trưởng thành thì thật tốt.” Tưởng phu nhân cảm thán.

Dư gia

“Phu nhân, thật khiến nàng vất vả rồi.” Dư đại nhân có chút xấu hổ. Hắn là đệ tử hàn môn, thê tử là nữ tử thế gia, năm đó nhà bọn họ không nguyện ý đem thê tử gả cho hắn. Nhưng là thê tử rất vừa ý hắn, nhất quyết quyết định gả cho cho hắn. Qua nhiều năm như vậy, vẫn đối với mình tình thâm ý trọng, lo liệu môi chuyện. Cả ngày vì tiền bạc vất vả, trong lòng thật sự hổ thẹn a!

“Không sao, cũng may năm ngoái thu vào nhiều hơn hai ngàn lượng. Năm nay cuộc sống eo hẹp một chút, so với những nạn dân đang chịu khổ kia, chúng ta coi như là rất tốt rồi. Chẳng qua là không nghĩ tới Ôn Uyển Quận Chúa lại có thể làm được như vậy, thật sự là  kỳ nữ tử.” Dư phu nhân than thở

“Miễn cưỡng coi là kỳ nữ tử, cái danh tụ tài Đồng nữ của nàng cũng không phải là trống rỗng. Nhưng so sánh với những thứ này, ta càng bội phục tâm trí của nàng có thể chọn lấy hay bỏ.” Dư đại nhân than thở nói .

Dư phu nhân lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.

“Trên tay nàng giữ bút tiền khổng lồ như vậy, giữ trên tay như thế lại co thể hưởng hai năm phúc, thử nghĩ xem sau này thế nào! Vạn nhất không được tân hoàng thích, những thứ này liền biến thành tai hoạ. Nhưng bây giờ hiến đi ra ngoài, cũng không lỗ. Không nói những cái khác, một người vì thiên hạ dân chúng, lo quốc lo dân thật là cái danh tiếng tốt. Hơn nữa nàng có thể kiếm tiền như vậy, số tiền này, nàng sau này tự nhiên có thể kiếm lại. Quan trọng nhất là, nàng làm thế, giúp hoàng thượng giải quyết nguy cơ trước mặt. Hoàng thượng còn có thể cho nàng thiệt thòi sao ? So sánh với số tiền này, hoàng thượng thương yêu mới là trọng yếu nhất. Mà quan trọng hơn là, nàng còn giúp Trịnh Vương tiếp nhận giải quyết nạn dân thiên tai. Hoàng thượng có thể đem chuyện nạn dân thiên tai cho Trịnh Vương, chứng minh, Trịnh Vương có tư cách cùng Triệu Vương tranh đấu. Nhiều năm như vậy, năng lực cùng quyết đoán của Trịnh Vương đã quá rõ ràng. Nhưng tại sao nhiều năm hắn vẫn bị đứng bên ngoài mọi chuyện, cũng là bởi vì thân thế của hắn. Nhưng khi Ôn Uyển xuất hiện, khiến cho Hoàng Thượng thay đổi thái độ đối với hắn. Hơn nữa có Ôn Uyển trợ lực lớn đến thế, Trịnh Vương đúng là có năng lực có thể cùng Triệu Vương tranh đấu.” Dư đại nhân nhìn vấn đề, có thể nhìn thấy sâu hơn một tầng mặt ngoài đi.

“Chuyện triều đình phức tạp ta không hiểu. Nhưng ta biết, bút tiền lớn như vậy, chàng cũng nhất định không nỡ đem tất cả đều hiến ra ngoài. Loại chuyện này nói thì dễ dàng, làm mới khó.” Dư phu nhân buồn cười nhìn trượng phu. Người không có quyết đoán, là làm không tới điểm này .

“Đúng thế.” Nghĩ nghĩ liền gật đầu “Nhưng nàng cho Y Y đi theo nàng ấy là đúng, Y Y quá đơn thuần rồi, sau này phải gả ra ngoài, gia đình phức tạp như thế, có một chút tâm kế mới tốt.”

“Ban đầu còn nói sợ làm hỏng danh tiếng nữ nhi của chàng, sợ nữ nhi cùng Ôn Uyển Quận Chúa giống nhau, trong mắt chỉ có tiền, sẽ thành quỷ keo kiệt. Lúc này thì lại khen ngợi. Chàng yên tâm, Y Y mặc dù đơn thuần, nhưng không có ngu. Những thứ này, ta sẽ từ từ dạy.” Dư phu nhân khó có cơ hội trả lại trượng phu một câu. Vợ chồng hai người quan hệ vô cùng tốt, vô cùng  ân ái, Dư đại nhân nghe cũng là cười cười.

“Ha hả, hôm nay nếu không phải Thuần Vương cùng Chu Vương nổi lên khởi đầu tốt như vậy, đoán chừng thu cũng không được nhiều tiền đến thế. Hoàng thượng còn phái Chu Vương đi Giang Nam trọng địa xoay sở tai ngân. Thật ra thì cũng không cần xoay sở nữa, ta đoán chừng nhiêu đây cũng đủ rồi. Hoàng thượng hẳn là tính toán thừa cơ hội này, gom góp nhiều bạc một chút, lo trước khỏi hoạ.” Dư đại nhân thỉnh thoảng cũng cùng thê tử nói một chút chuyện chính vụ.

“Khẳng định là như vậy, đều nói có nhiều cũng không có họa, thiếu mới là chuyện đau đầu. Dù sao Giang Nam nơi đó trong tay đại phú thương sở hữu rất nhiều bạc. Cũng không biết hôn sự của Ôn Uyển Quận Chúa dự tính như thế nào, bằng không, thật muốn nàng gả cho Ngũ nhi làm vợ.” Dư phu nhân cười nói.

“Phu nhân, Ngũ nhi nhà ta mới bảy tuổi.” Dư đại nhân bị dọa sợ.

“Nữ hơn ba, như ôm vàng về nhà. Nàng như vậy cũng xác thực giống khối vàng đó.” Dư phu nhân cười ha ha .

“Nghĩ cũng đừng nghĩ, Tào gia thật sớm đã đánh chủ ý, mấy Vương Phủ tất cả cũng đang có ý đồ. Cho dù không có Tào gia, cũng không đến lượt nhà chúng ta. Hiện tại rất nhiều người dòm ngó Ôn Uyển Quận Chúa đấy! Chẳng qua là ngại hoàng thượng nói Quận Chúa còn nhỏ, mới không mở miệng xin chỉ tứ hôn. Hiện tại Ôn Uyển làm ra đại sự bực này, hoàng thượng sủng ái thương yêu còn không kịp, làm sao mà cam lòng nhanh như vậy liền định ra hôn sự. Cho nên, người nào muốn tính toán cũng không được.” Dư đại nhân lắc đầu .

“Chàng không nghĩ cũng không cho ta nghĩ một chút à, ta tự nhiên biết là không thể. Vẫn là đi làm chuyện của chàng đi!” Dư phu nhân hờn dỗi .

“Đúng, con đây phải đi trợ giúp, con hiện tại sẽ đi tìm Ôn Uyển.” Y Y vừa nghe, lập tức ôm túi tiền của mình, nhanh chóng bảo chuẩn bị xe ngựa.

“Đừng đi, đoán chừng hiện tại Quận Chúa cũng không gặp khách. Con cũng đừng gây cho nàng thêm chuyện. Số tiền này chuẩn bị xong, con mang theo khi đến học viện rồi đưa cho nàng.” Dư phu nhân nhìn nữ nhi của mình, hấp tấp, cười kéo trở lại, dở khóc dở cười . Y Y nghe, cảm thấy cũng đúng.

Tào phu nhân nhận được tin tức, lập tức phái người đi hỏi thăm là thật hay giả. Lúc ấy Tào lão gia còn đang bận rộn ở Hộ Bộ, còn chưa hồi phủ. Chẳng qua rất nhanh, thì tùy tùng của Tào lão gia, truyền lời cho chuẩn bị sáu ngàn lượng bạc đưa qua. Lúc này, không tin cũng khó.

Tướng phủ

“Tốt, là ta xem thường cái nha đầu này. Cái nha đầu này, so với ta tưởng tượng còn muốn thông minh hơn rất nhiều. Tốt, vô cùng tốt. Tốt, lão phu đã tin tưởng Ôn Uyển không phải là người như thế. Không nghĩ tới, cái nha đầu này lại cho ta một cái kinh hỉ thật lớn.” Tướng gia nhận được tin tức, thì cao hứng phi thường.

“Cha, không nghĩ tới, Ôn Uyển quả thật, không ra tay thì thôi, vừa ra tay, lại quyết đoán như vậy. Cha, đúng là cha nhìn xa a!” Tô Hiển cực kỳ hưng phấn.

Tô Tướng cũng cười, bộ dạng rất vui vẻ.

“Đúng vậy a, tướng gia. Ôn Uyển Quận Chúa ra bài, luôn khiến cho người khác bắt không được mạch. Lúc trước tất cả mọi người đều cho là nàng muốn tích trữ lương thực, những người đó nói như chắc chắn như vậy. Ai có thể ngờ được, người keo kiệt nhất được xưng Quận Chúa vắt cổ chày ra nước đệ nhất kinh thành, lại đem tất cả tài sản đều quyên góp. Quận Chúa, thật không phải người thường. Lão hủ, đoán không ra.” Phụ tá than thở nói.

Tể tướng đại nhân tâm tình tốt vô cùng: “Nếu có thể nhìn thấu, cũng không phải là Ôn Uyển Quận Chúa. Nghĩ lại nếu nàng đơn giản, ban đầu cũng không thể làm cho Triệu Vương ngậm bồ hòn lớn như vậy, còn không nói được gì. Ta nghĩ, hoàn cảnh của Trịnh Vương tốt hay không, bây giờ xem ra, phải dựa vào Ôn Uyển rồi. Đứa bé này, không ra chiêu thì thôi, vừa ra tay, đã định cục diện, ngay cả Hiền Phi mưu tính sâu xa cũng phải ăn thiệt thòi lớn như vậy. Không nói làm cho người ta không kịp trở tay, ngay cả thời gian phản ứng cũng không có. Trên đời này, thật đúng là không có mấy người làm được. Cái nha đầu này, không đơn giản a! Bằng phần nhẫn nại cùng nghị lực này, cũng không phải là người bình thường có thể có được.”

Phụ tá gật đầu, sự thật quả đúng là như thế.

“Nha đầu này, giả trư, nói không chừng, còn muốn xơi tái cả con cọp.” Tướng gia mắt lộ tinh quang.

Ngõ Bát Tỉnh

“Quận Chúa, Ngọc thiếu chủ cầu kiến Quận Chúa.” Ôn Uyển đang bán mạng tìm phương thuốc, tìm hồi lâu, cũng chưa tìm được. Đang gấp đến phát hỏa, đỉnh đầu đều muốn bốc lửa. Nơi nào có hứng thú đi đối phó hắn. Hiện tại Thiên Vương lão tử tới, Ôn Uyển cũng không có thời gian gặp. Buổi sáng hoàng đế phái người tuyên nàng vào cung nàng còn không có thời gian đi. Đừng nói chi một kẻ có mưu tính với nàng là Ngọc Phi Dương.

“Quận Chúa, Vương ngự sử bên cạnh, cầu kiến Quận Chúa.” Những người khác Hạ Thiên tự mình đuổi đi. Nhưng người này, Hạ Thiên vẫn đem quyền quyết định cho Ôn Uyển.

Ôn Uyển nghe báo, thì có chút ngạc nhiên. Cái Vương ngự sử này nàng sớm đã hỏi thăm qua, có chút cổ hủ, nhưng mà làm người tuyệt đối chính trực. Đang tốt lành tìm mình làm cái gì. Nàng chuyển đến nơi này ba năm rồi, cho tới bây giờ còn chưa từng thấy hắn đâu. Người ta cũng khinh thường cùng kẻ có tiền như nàng tương giao. Thanh cao cao ngạo, cho tới bây giờ cũng chưa hề bước qua cửa nhà nàng.

Ôn Uyển cũng không tìm cớ, mời hắn vào. Ôn Uyển thấy Vương ngự sử này, cao cao gầy gầy, nhìn như có một cỗ nghiêm nghị chính khí.

Vương ngự sử nhìn thấy Ôn Uyển đang ôn hòa đối với hắn cười cười, trong lòng có áy náy “Quận chúa cao thượng, Vương mỗ xấu hổ.”

Ôn Uyển kỳ quái nhìn hắn, rất khó hiểu hỏi đây là ý gì. Sau mới biết được Vương ngự sử đã thảo một quyển tấu chương, chuẩn bị vạch tội nàng. Nên bây giờ tới cửa tạ tội.

Ôn Uyển rất xúc động, người quang minh lỗi lạc bực này, thật đúng là hiếm thấy. Ôn Uyển tự tay châm một chén trà cho hắn, khiến Vương ngự sử thụ sủng nhược kinh. Ôn Uyển hướng về phía hắn ra dấu mấy cái ” Quận Chúa chúng ta nói, nàng rất kính nể Vương đại nhân. Trong triều chính bởi vì có quan viên giống như Vương đại nhân như vậy, mới có thể trói buộc những quan viên khác. Lại trị thanh minh [tác phong trong sạch rõ ràng], dân chúng mới có những ngày tốt. Đối với việc Vương đại nhân muốn vạch tội nàng, Quận Chúa chúng ta nói, nàng một chút cũng không ngại. Vương đại nhân có thể quang minh lỗi lạc nói rõ với Quận Chúa như vậy, nàng kính nể sự ngay thẳng của đại nhân. Nàng cũng có thể hiểu Vương đại nhân tại sao lại làm như vậy, bởi vì ngươi cũng không biết cặn kẽ tình huống. Quận Chúa còn nói, nếu như nàng thật sự làm chuyện hại nước hại dân, ngươi vạch tội nàng, cũng là nên làm. Cũng không thể bởi vì nàng có thân phận quý trọng, là hoàng thân quốc thích, thì sẽ không bị trừng phạt. Luật pháp Đại Tề, người người đều phải tuân thủ, coi như nàng là Quý Quận chúa, cũng không thể vi phạm. Vương tử phạm pháp, dựa theo luật pháp xử tội như dân thường. Quận chúa chúng ta còn muốn cùng Vương đại nhân giải thích một chút, lúc trước là nàng tính toán chuẩn bị mua một lượng lớn lương thực, nhưng mà không phải để tích trữ. Mà là muốn dùng giá tiền thật thấp mua lượng lương thực lớn trợ giúp cho khu thiên tai, giúp hoàng thượng ra một phần lực. Chẳng qua là sau này cũng không biết là người nào lan truyền chuyện này ra ngoài. Quận chúa không có biện pháp, chỉ đành phải cầu cứu hoàng thượng.”

Giải thích xong khiến Vương ngự sử kích động không thôi, trực tiếp nói Quận Chúa cao thượng. Lời này sau khi lan truyền ra ngoài, danh tiếng trong sạch của Ôn Uyển được lưu truyền, lại càng đạt đến đỉnh điểm.

Dưỡng Hòa Điện

“Không tệ, nhìn qua rất trung thực, sau này làm cho thật tốt, đi xuống đi.” Nhìn nam tử trẻ tuổi quỳ trên mặt đất, hoàng đế nhẹ nhàng nói một câu. Nam tử trẻ tuổi đáp dạ, liền đi ra ngoài. Khi đi còn đánh run rẩy một cái.

“Truyền Tào Ngần tới gặp Trẫm.” Một thái giám lập tức đi ra ngoài truyền chỉ.

“Nhớ thời điểm Ôn Uyển lần đầu tiên gặp trẫm, lại không có một tia sợ hãi, vẫn đứng bên dưới đánh giá trẫm. Trẫm gọi nàng, nàng liền ngẩng đầu lên nhìn trẫm cười híp mắt, thật là một đứa trẻ khả ái khiến người ta yêu thích. Nơi nào giống như bọn họ, làm như trẫm có thể ăn bọn họ vậy.” Hoàng đế hiện tại tâm tình không tệ, khó có được nói hai câu thoải mái. ( Ôn công công cúi đầu, trong lòng suy nghĩ. Nói, hoàng thượng, thời điểm lần đầu tiên gặp Ôn Uyển, đứa bé kia không phải là một bộ dạng đầu heo hay sao? )

Trên mặt Ôn công công cũng là vô cùng tình cảm nói “Quận chúa là cháu gái của hoàng thượng, chính là huyết mạch ruột thịt của hoàng thượng, đối với  hoàng thượng lại là một mảnh thân tình, như thế nào lại sợ hoàng thượng. Hiếu tâm của Quận chúa đối với  hoàng thượng, lão nô nhìn thấy đều rất cảm động.”

Hoàng đế nghe, khóe miệng giương lên. Ôn công công nhìn ra được, hoàng thượng lúc này tâm tình rất tốt. Bất quá hoàng đế rất nhanh lại nhíu mày” Nha đầu kia, tại sao tuyên nàng tiến cung nàng lại không đến a?”

Ôn công công cười ở một bên giải thích nói “Quý Quận chúa biết hoàng thượng cho Trịnh Vương nhậm chức khâm sai, nên vô cùng lo lắng. Nói muốn tìm một cái phương thuốc gì đó, bây giờ đang ở trong phủ đệ, chỉ thiếu không lật tung phủ đệ, đào ba thước đất lên.”

Hoàng đế có chút ngạc nhiên: “Nha đầu này, làm việc từ trước đến giờ đều không dựa theo lẽ thường mà làm. Lần này lại tìm cái phương thuốc gì?”

Ôn công công rất thành thật lắc đầu tỏ vẻ cũng không biết. Lúc này, phía ngoài thái giám truyền lời bẩm báo  nói “Hoàng Thượng, Tào đại nhân tới, đang chờ ở ngoài điện.”

Hoàng đế nghe xong Tào Ngần nói…, trầm ngâm chốc lát “Chuyện này coi như xong. Mặc dù động cơ ban đầu là tốt, nhưng mà muốn khắp thiên hạ  quan viên tất cả đều lấy Ôn Uyển làm gương, cũng hơi quá mức. Trong quốc khố không có bạc, nhưng là không đến nổi để cho bách quan không có cơm ăn. Về phần những người đã muốn dốc hết bạc, nếu như trong nhà thật sự là có khó khăn xoay sở không được, viết một bản tường trình đưa lên. Có thể xét giảm miễn một nửa. Cũng không thể vì cứu trợ khu thiên tai, khiến cho quan viên tất cả đều trải qua cuộc sống không có cơm ăn.”

Tào Ngần gật đầu nói “Hoàng thượng nhân từ.”

Hoàng đế cũng không kể công “Ha hả, đây cũng là nha đầu kia nói. Đoán chừng là sợ đắc tội quá nhiều người. Chẳng qua nha đầu kia nói đúng là có lý. Ngươi đi xuống lo liệu đi!”

Dựa theo ý định ban đầu của hoàng đế, cũng muốn thừa cơ hội này, làm đầy quốc khố một chút. Nhưng nghĩ đến lời Ôn Uyển nói…, cũng rất hợp lý. Không thể bởi vì khu vực thiên tai, để cho bách quan nghĩ vị hoàng đế như ông thừa lúc khó khăn cháy nhà mà đi hôi của, lan truyền ra ngoài, hoàng đế cũng  thật mất mặt.

Nam tử trẻ tuổi vừa đi ra khỏi đại điện, liền sờ sờ cái trán đổ mồ hôi hột, một trận gió thổi qua, rùng mình một cái. Lúc này mới giật mình, thì ra toàn thân đều ướt đẫm. Bận rộn vội vã theo sát tiểu thái giám phía trước, trở về nha môn. Mấy đồng liêu rối rít đi tới hỏi, nói thứ lỗi trước để cho hắn thay y phục đã.

Đoàn người  nhìn toàn thân hắn bộ dạng mồ hôi ẩm ướt, hiểu ý cười cười. Chờ từ phòng trong đổi y phục ra ngoài, đối với các vị đồng liêu hỏi thăm, cười khổ “Làm sao có cảm giác gì, vừa nhìn thấy hoàng thượng, hai chân ta như nhũn ra, toàn thân run run. Hoàng thượng vừa nói , ta cũng không biết làm sao mà trả lời. Cũng may hoàng thượng khoan hậu, không trị ta tội bất kính.”

“Hoàng thượng chính là nhìn mặt mũi của Quận chúa, cũng sẽ không trị tội ngươi, nói không chừng còn có thể cho ngươi thăng quan đó.” Bên cạnh đồng liêu nửa là hâm mộ nửa ghen tỵ nói .

“Ta mới vừa rồi nghe nói, vốn là mấy đại nhân bàn bạc mỗi người chúng ta phải quyên năm trăm lượng. Nhưng hoàng thượng hạ ý chỉ, gia cảnh không giàu có, xem xét tình huống trong nhà mà quyết định. Quan lại nhỏ, mỗi người hiến nửa năm bổng lộc.” Trong đó một người vội vàng đi tới, nói cho mọi người tin tức mới nhất này. Tin tức này khiến cho rất nhiều người thở phào nhẹ nhỏm, nếu thật muốn quyên nhiều bạc như vậy, thì phải bán nhà bán đất mà mượn bạc.

Thượng Đường sau khi trở về, cũng không có cùng Ôn Uyển nói chuyện này. Chẳng qua chỉ nói cùng Ôn Uyển, hôm nay Hoàng Thượng triệu kiến hắn, khiến hắn bị làm cho sợ đến bảy hồn đều bay mất. Ôn Uyển nghe cười không ngừng, tỏ vẻ , ông ngoại không có ăn thịt người, rất hòa ái dễ gần. Đối với nàng vô cùng thân thiết.

“Chỉ muội cảm thấy hoàng thượng hòa ái dễ gần thôi. Ta chưa nghe các đại nhân khác nói hoàng thượng hòa ái dễ gần, an vị ở đó, không nói lời nào, khí thế kia, khiến cho ta đều bị làm cho sợ đến toàn thân phát run. Ta quỳ gối phía dưới, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Làm cho xiêm y tất cả đều ướt đẫm.” Thượng Đường trong lòng vẫn còn sợ hãi nói .

Ôn Uyển tìm một ngày, cũng tìm không được. Hiện tại cũng phải từ từ cẩn thận tìm. Lúc này ánh sáng chợt lóe, lập tức chạy về hậu viện. Từ phía dưới hộp trang điểm trong phòng ngủ của nàng, tìm được một quyển sách. Mở ra tìm thật tỉ mỉ, thật đúng là bị nàng tìm được. Ôn Uyển nhìn miêu tả phía trên, rốt cục yên lòng. Bằng không, bởi vì chính mình nhất thời cân lơ là, làm hại cậu nguy hiểm tính mạng, nàng sẽ phải đau lòng cả đời.

Cầm sách lên, xem kỹ, kết hợp với những gì mình biết, từng cái đều viết xuống. Hi vọng hết thảy đều thuận lợi, có thể giúp ích cho cậu, bằng không, cả đời nàng cũng không được an tâm.

Làng Thập Lý

Tống Lạc Dương nhận được tin tức Ôn Uyển đem tất cả sản nghiệp đều hiến cho cho triều đình, cứu trợ thiên tai, thì sửng sốt một hồi lâu, sau đó cười ha ha. Mở miệng nói học trò hắn thu thực xứng đáng, lập tức thu thập một phen, từ thôn trang trở về kinh thành, trực tiếp chạy tới trong phủ Ôn Uyển. Lúc này Ôn Uyển vừa lúc tìm được quyển du ký kia.

“Ôn Uyển, thật tốt, không hổ là học trò Lão sư dạy dỗ, rất có khí phách. Lão sư hãnh diện vì con. Còn có, Lão sư không bao giờ … nói con yêu tiền nữa.” Tống Lạc Dương lúc vừa nhìn thấy Ôn Uyển, thì kích động vạn phần. Vừa đến, liền kích động tán thưởng .

Ôn Uyển nhìn cái vẻ kích động kia, liền ở một bên phụng bồi. Cười ra dấu nói ” Quận Chúa nói, nàng vốn là ái tài, người nói nàng cũng không sao. Đều nói quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo, ái tài cũng không phải là chuyện gì mất mặt.”

Tống Lạc Dương ha hả cười nói “Ha ha, tốt, tốt, ái tài không có gì mất mặt, quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo. Không mất thể diện, không mất thể diện, còn tranh sĩ diện, tranh sĩ diện.”

Hắn là thật cao hứng, lúc trước nhận được tin tức mặc dù hắn vẫn tự nói với mình Ôn Uyển không phải là người như thế. Nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm bất an. Chẳng qua là không nghĩ tới, Ôn Uyển lại cho hắn một kinh hỉ lớn như vậy. Hắn nhận được tin tức thì trước tiên, liền chạy về gặp nàng. Nhìn Ôn Uyển, trong lòng hắn rất tự hào, hắn biết hắn thu được một cái học trò thật bản lĩnh. Trải qua chuyện này, Ôn Uyển nhất định danh dương thiên cổ.

Đúng thật là như thế, sách sử minh xác ghi lại, Ôn Uyển Quận chúa hiến toàn bộ gia tài vì nạn dân, vì thiên hạ để lại một thanh danh tốt. Cũng là Ôn Uyển Quận chúa lần đầu tiên ở trên võ đài lịch sử chân chính lộ diện. Chuyện lần này, cũng bắt đầu truyền kỳ của cuộc đời Ôn Uyển Quận chúa.

Nhìn Lão sư kích động như thế , Ôn Uyển không thể lý giải. Nói thật, thật ra thì nàng không có cảm giác mình làm chuyện này trọng đại cỡ nào, hơn nữa nàng cũng không phải là vì thiên hạ, nàng chẳng qua là vì ông ngoại. Nhưng khi nhìn bộ dạng tự hào cùng cảm động kia của Lão sư, nàng cũng không có ý nói thật. Cho dù nàng nói ra sự thật, Tống Lạc Dương cũng đều cao hứng. Đối với thần dân, ở nơi này nói mang tiền cho hoàng đế, thì cũng là chẳng khác gì là quyên cho thiên hạ, không có khác nhau .

Discussion38 Comments

  1. mình k thích bố mẹ Ngọc Tú @@, mẹ của Chân chân cũng k biết nhìn ra, chỉ có Hoa phu nhân là người có kiến thức, tò mò chồng tương lai của Hoa Mai Nhi quá cơ

  2. Ôn Uyển đơn thuần chỉ muốn giúp Trịnh vương dc hoàng thượng thương…nhưng đâu ngờ cũng là giúp Trịnh Vương đến gần hơn vs ngai vàng thì phải…

  3. Mà ta không thích mẹ của Ngọc tú chút nào 1 người đàn bà hẹp hòi, ngu ngốc. Mẹ Chân Chân thì thật thiển cận. Tks nàng

  4. Cái bà tô phu nhân này thật là chủ biết tiền thôi cái gì mà con gái b quý chứ nói thật a với tính tình của chân chân a nếu mà gả cho nhà khác hả không chừng chỉ trong 3 ngày sẽ bị hại chết mất xác ấy chứ, ở nhà có bà ta bảo hộ mà còn bị thứ nử, nô tỳ khi dễ huống chi là l nhà người khác, gả vào nhà OU mới là may mắn hạnh phúc của chân chân ấy đó.

    • đúng thế, nhưng mẹ nào cũng nghĩ con mình là tốt nhất, chân chân mà gả vương tôn quý tộc đúng là ko quá 3 ngày đã bị hại chết thật

  5. “kỳ nữ tử” -> “kỳ nữ” ta thay nhu the hop hon a ^^(ở đoạn nào thì ta ko nhớ >.<). Voi lai co 1 vai loi chinh ta, co ma ko sua cung ko sao.

  6. Bà mẹ của ngọc tú thấy ghét thật muốn tát cho bà ta 2cái a ;73 rõ ràng là bà ta lật lộng không giữ lời Với OU mà giờ còn trách OU khinh nhà bà mà chọn cháu gái tô tướng chứ. Thật là tức chết mà. ;46 ;58 ;63 ;50 ;50

  7. sao lo cho OU quá, sau đợt này sợ là kết thù nhiều đây với lại sẽ bị mấy nhà dòm ngó hòi cưới về đây
    mà nam 9 khi nào mới chính thức lên sàn vậy ta ?

  8. Hờ hờ sau này ÔU lưu danh thiên cổ rồi . Giúp mình, giúp Trịnh Vương, giúp cả thiên hạ. Tốt quá! Thượng Đường nhát gan quá đi . Uh ta ngóng hôn phu của Hoa Mai Nhi quá . Mong là sau này ÔU và Hoa Mai Nhi sống thật tốt. Con mụ Hiền Phi và Triệu Vương nên biến mất càng sớm càng tốt. Ôiiiiii sao nam 9 còn chưa lộ diện vậy. Hic hic . Ta mong chương sau quá điiiii

  9. Phe cánh Hiền phi với Triệu vương chết đi! Ôn Uyển quá là đỉnh rất là phải học tập tỷ ấy a. Thanks

  10. Hêhhe bay gio la tho phao nhe nhom roi vi luc truoc co tin don OU tich tru luong thuc kiem loi thi nhung nguoi than cua nang mac du tin tuong nhung trai tim cung la treo tren co hong, bay gio thi da dc go xuong roi

  11. Oi, minh chang thich hai chuong nay ti nao, toan lap di lap lai nhung loi nham chan, cam giac giong may bo phim truyen hinh dai dong!

  12. ôi vừa nãy đọc muội thấy có nói là nam tử trẻ tuổi ở trong phòng hoàng đế cũng nghi là thượng đường rồi k ngờ là đúng, mà sao mãi 2 a c vẫn chưa gặp lại nhau nhỉ

  13. phải vào bằng máy tính để comment đây. vì mình dùng samsung galaxy S3, máy bắt cài phần mềm đọc truyện, không có phần comment a!!!! mà nếu vào online trên S3 thì nó cứ tự động chạy về trang chủ của tamvunguyetlau, không cho mình đọc truyện. Vì mình quá yêu Ôn Uyển rồi nên phải vào máy tính để comment bằng được đây.
    Theo mình nghĩ Ôn uyển chính là quý nhân giúp Trịnh Vương lên ngôi thừa kế Hoàng thượng. Ôn uyển thực là một người hết sức tuyệt vời, vô cùng đáng ngưỡng mộ nhưng cũng rất đáng yêu, đáng học tập.
    phải nói thế nào đây nhỉ, mình chỉ muốn nói là: trong vô vàn truyện cổ trang, trọng sinh mà mình đã đọc, mình cảm thấy là nhân vật ÔN uyển là nhân vật mình thích nhất, không, phải nói là yêu nhất mới đúng, vô cùng yêu. Hy vọng Ôn uyển sớm gặp được nửa kia hợp ý và yêu thương, chăm sóc Ôn uyển hết lòng để bù khoảng thời gian cô đơn trước đây.
    Cám ơn các bạn rất nhiều vì đã giúp cho bọn mình được đọc và cảm nhận một bộ truyện hay và tuyệt vời đến thế

    • Mình cũng nghĩ giống bạn a OU là quý nhân của trịnh Vương. Trịnh Vương cũng nhờ OU nên mới được hoàng đế nhìn đến ấy chứ. Wa chuyện lần này chắc trịnh Vương sẽ được về kinh à

    • Không phải mỗi máy bạn vậy đâu, máy mình cũng vậy. Mình cài phần mềm rồi, dùng để cập nhật đọc chương mới thôi, còn muốn com thì phải lên máy tính. Không hiểu sao điện thoại nào cũng bị vậy á. ;38

  14. “Tướng công, cái này, một mà lấy ra một vạn lượng bạc -> một lúc (hoặc một lần) mà lấy ra một vạn lượng bạc, tỷ xem thử chỗ này
    nhìn chung cũng chỉ có Hoa mẫu là biết nhìn xa trông rộng, Mai Nhi cũng rất đáng để OU kết giao. mấy ng # tuy suy nghĩ đối vs OU ko tệ nhưng vẫn có 1 phần ko tin tưởng vào con ng OU.
    còn nhà Tưởng gia thì cũng hơi quá rồi, nói ng # mà ko nghĩ lại chính nhà mình lúc đầu nghe tin ko tốt về TĐ liền thay đổi chuyện hứa hôn trc, bây giờ thấy ngta tốt lên thì lại trách móc. nhưng mà nói chung thì các cô nương đều khá tốt, đều suy nghĩ cho OU, hy vọng đừng ai làm ra ch j gây sứt mẻ tình bạn

  15. Không biết Mai nhi sau này sẽ lấy ai đây. Mong là cô ấy sẽ được hạnh phúc và luôn giữ tình bạnvới OU.

  16. Ô U phen này tiếng lành đồn xa na. cơ mà cũng đắc tội vs thật nhiều ng. khổ thân.!!!!!!!!!

  17. sau này Ôn Uyển sẽ càng có những hành động trái lẽ thường hơn ấy chứ :d mọi người tha hồ bất ngờ

  18. Sao Ôn Uyển có thể như thế, là mấy trăm vạn, mấy nghìn vạn lượng bạc đấy, là lượng bạc đấy biết không :(( Tại sao không có ngân hàng vượt thời gian chuyển cho ta một 5%, cho người khác làm gì, bộ lòng Ôn Uyển là bằng thép sao :((
    Chết cười cái câu tiểu tử mọc tóc 10 năm :))Truyện này bao giờ anh nam chính mới xuất hiện, cứ cái tiến độ này thì … chắc là váo ngày đẹptrời xa lắc xa lơ ==

  19. Không biết những bằng hữu khuê mật này của OU có cùng nàng đi đến cuối đời hay không, vẫn còn 1 thử thách gọi là tình yêu giữa các khuê mật đây =.=!

  20. Nói đi cũng phải nói lại mặc dù bên ngoài là đứa bé chín tuổi nhưng bên trong là cô gái hai mươi mấy tuổi, lại là người từng trải nên thâm sâu khó lường là phải thôi. Bất quá mình thích truyện này ah nha! :-)

  21. chuyện OU cho là nhỏ nhưng với mọi người lại lớn..lần này thì OU oanh động cả kinh thành rồi thật là nể, gặp mình cũng k nghĩ sẽ nhả ra số tiền lớn như vậy

  22. Mệt cho mấy người kia nghĩ đông nghĩ tây, cong cong vẹo vẹo, ÔU nàng làm chuyện này xuất phát từ tình thân, suy nghĩ cũng rất giản đơn, đâu như mấy người kia nghĩ nàng thâm sâu khó lường.

  23. Người ghen kẻ ghét, người hâm mộ lại có người hối hận, lại có người vui vẻ tự hào, thật nhiều cảm xúc. 1 bước đi này của Tiểu Uyển sẽ lưu danh thiên cổ luôn, sau này làm gì cũng được ông ngoại hoàng đế 1 mực bảo vệ và yêu thương, đến khi ông rời xa nhân thế vì yêu thương cháu gái không người nương tựa sẽ cho Trịnh vương lên ngôi luôn, zị đi!! Thanks nhóm dịch nhé!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: