Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 291+292

30

Chương 291: Mưa

 

Edit: Nguyettran2628

Beta: Ly Ly

Ly Ly: Các nàng vào hai chương trước đọc thêm một đoạn nhé, tối qua ta copy bị thiếu mất một đoạn, hôm nay post bài, mới phát hiện ra, sorry mọi người!

 

Hai cha con Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng mang một con la chở cày, còn có hai người làm công đến giúp đỡ.

 “Ai u, thế này làm sao được.” Liên Thủ Tín vội vàng từ chối. “ Ngô tam ca, ý tốt của huynh, đệ xin nhận, nhưng hiện tại là lúc gieo trồng gấp, sao huynh có thể bỏ ruộng nhà mình mà sang làm giúp đệ chứ. Huynh xem, đệ và mẹ mấy đứa nhỏ, mang theo chúng, chúng ta cũng có cày, chỉ có vài mẫu ruộng, sẽ làm xong rất nhanh.”

“Thủ Tín huynh đệ, đệ khách sáo làm gì chứ. Nói cho đệ hay, ruộng nhà chúng ta đã gieo xong rồi, nên mới đến giúp đệ. Nhà đệ có mấy người, sáng sớm còn bận việc ở cửa hàng, làm việc bất kể ngày đêm như thế, một hai ngày còn chịu nỗi, thời gian dài làm sao mà chịu được. Hơn nữa, lúc này thời gian cũng không chờ đệ được, hai ngày nay phải nhanh chóng gieo trồng cho xong, tránh cho ruộng khô, lúc ấy lại phải tốn công xới đất.”

“Đúng vậy, Tứ thúc, nhà chúng cháu đã gieo trồng xong rồi, giúp mọi người một chút cũng không làm chậm trễ việc nhà cháu.” Ngô Gia Hưng cũng nói.

Liên Thủ Tín còn có chút do dự.

“Nhà khác thì ta không nói, nhưng hai nhà chúng ta thì đúng thật là thân thích.” Ngô Ngọc Quý dường như đoán được sự băn khoăn của Liên Thủ Tín, liền nói.

Một đường tỷ của Chu thị gả vào Ngô gia ở thôn Tam Thập Lý doanh tử, sinh con trai là Ngô Ngọc Xương. Ngô Ngọc Quý và Ngô Ngọc Xương là đường huynh đệ (anh em chú bác) ruột thịt. Nói như vậy, mặc dù không có quan hệ máu mủ, nhưng tính ra Ngô Ngọc Quý và Liên Thủ Tín cũng là anh em bà con.

Huống chi gần đây hai nhà đi lại càng lúc càng gần.

“Thôi, chúng ta đừng nói chuyện phiếm nữa, nhanh chóng trồng trọt cho xong. Để cho đệ muội và mấy đứa nhỏ được về nhà nghỉ ngơi sớm một chút.” Ngô Ngọc Quý lại nói.

Ngô Ngọc Quý đã nói như thế, Liên Thủ Tín cũng không từ chối nữa.

Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng, tính cả sức lao động cường tráng của hai người thuê, thêm một cái cày, khiến cho tốc độ trồng trọt của nhà Liên Mạn Nhi tăng lên rất nhiều lần.

Vừa làm việc, Liên Thủ Tín và Ngô Ngọc Quý còn có thể vừa tán gẫu.

Ngô Ngọc Quý bình thường làm nghề môi giới, thu nhập cũng khá sung túc, trong nhà có hơn một trăm mẫu ruộng, hắn còn mướn một người chuyên làm việc lặt vặt. Ngoài ra, mỗi khi đến mùa vụ, sẽ thuê người làm việc theo ngày. Mỗi năm hai mùa, cày bừa vụ xuân, thu hoạch vụ thu, hai cha con Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng cũng sẽ ra đồng làm việc cùng những người làm thuê. Bình thường, việc chăm sóc hoa màu sẽ giao cho những người đáng tin làm.

Mẹ của Ngô Gia Hưng và muội muội Ngô Gia Ngọc không cần phải ra ruộng làm việc, chỉ ở nhà phụ trách việc nấu cơm.

“ Thủ Tín huynh đệ, cửa hàng nhà đệ đúng là có thể kiếm được tiền. Theo huynh thấy, sau này công việc đồng áng, đệ nên thuê mấy người để làm. Nếu không chỉ có hai vợ chồng đệ bận rộn như vậy, thân thể sẽ không chịu được, còn có thể làm chậm chễ công việc làm ăn.” Bởi vì giao tình của hai nhà càng ngày càng tốt, nên Ngô Ngọc Quý nói chuyện cũng khá thẳng. “Mười dặm tám thôn này, người nào huynh cũng biết rõ, nếu đệ muốn thuê người, huynh sẽ giới thiệu mấy người có trách nhiệm, đáng tin cho đệ, bảo đảm đệ có thể yên tâm.”

Liên Thủ Tín mở cửa hàng kiếm tiền, tổng cộng lại thời gian còn chưa đến một năm. Trong tư tưởng của mình, hắn vẫn luôn nghĩ, ruộng đất nhà mình dù ít hay nhiều thì cũng phải do chính bản thân mình chăm sóc. Bảo hắn thuê người, có nghĩ hắn cũng chưa bao giờ nghĩ đến.

“Hiện tại đệ có khoảng năm mươi mẫu, một mình nhà đệ miễn cưỡng cũng có thể tự chăm sóc được. Sau này, nếu đệ có mua thêm ruộng đất nữa, thì sẽ không thể chăm sóc hết được.” Ngô Ngọc Quý cười nói.

Liên Mạn Nhi ở phía sau nghe Ngô Ngọc Quý nói như vậy, âm thầm gật đầu. Nhà nàng sau này nhất định sẽ mua thêm đất, đến lúc đó sẽ không chăm sóc được hết, không phải cho thuê đất thì cũng phải thuê người đến làm ruộng.

Gia đình nông dân, có những nhà tương đối nghèo, đất ít hoặc thậm chí không có đất, những nhà này vì sống tạm, sẽ thuê đất người khác để trồng trọt hoặc đi làm công ngắn hạn, dĩ nhiên cũng có thể đi làm người ở. Giống như Ngô Ngọc Quý, ruộng đất không tính là quá nhiều, chỉ thuê người làm công ngắn hạn, còn địa chủ lớn như Vương cử nhân, trong nhà nuôi đến mười mấy người ở để lo việc đồng áng.

Mặc dù trong việc trồng trọt, nhà Liên mạn Nhi không thuê người làm công, nhưng cửa hàng nhà nàng đã sớm thuê người, chạy bàn là Thạch Oa tử, giúp đỡ phòng bếp là Triệu thị, còn có Vương lão hán quét dọn nhà cầu, tất cả đều là người làm công ở nhà nàng.

“Ngô tam thúc, chuyện ấy cháu cũng tính rồi, chờ lúc nhà cháu cần thuê người, thúc nhớ giúp nhà cháu tìm mấy người đáng tin, có khả năng a.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Được, thúc hứa với cháu.” Ngô Ngọc Quý cười đáp ứng, liền quay đầu nói với Liên Thủ Tín và Trương thị : “Hai đứa trẻ Chi Nhi và Mạn Nhi này thật hiếm có, vừa chịu khó lại vừa khéo tay, từ trong ra ngoài đều linh hoạt, giỏi giang. Sau này nhà ai cưới được các nàng, thì nhà đó đúng là có phúc khí.”

Động tác của Liên Chi Nhi hơi chậm lại, nàng đã đến tuổi, nghe người khác nói đến hôn sự của mình thì sẽ xấu hổ rồi.

Liên Mạn Nhi trái lại không cảm thấy gì, nhưng cũng biết, lúc này tốt nhất không nên đến gần, chẳng qua hai lỗ tai của nàng hận không thể giương thẳng lên, để nghe Ngô Ngọc Quý nói những gì với Liên Thủ Tín.

“Hai khuê nữ này của ta chân to, cũng không muốn với cao đến nhà phú quý người ta, chỉ cần là hộ gia đình nông dân bình thường, trong nhà hòa thuận, cha mẹ hiền lành, đối xử với con cái thật tốt, bọn trẻ hòa thuận vui vẻ, tính cách đừng quá nóng nảy là được.” Trương thị nói tiếp lời của Ngô Ngọc Quý.

Lúc này, trời mưa lại nặng hạt hơn một chút, Ngô Gia Hưng dắt gia súc đi ngang qua Liên Chi Nhi, bước chân cũng hơi chậm lại.

 Tóc Liên Chi Nhi đã bị mưa làm ướt hết, Ngô Gia Hưng đưa mắt nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến hắn, liền giơ tay lấy cái nón cỏ đang đội trên đầu mình xuống, đưa cho Liên Chi Nhi ở bên cạnh.

Liên Chi Nhi không nhận, còn né sang bên cạnh. Ngô Gia Hưng cố chấp cầm nón, cứng rắng giữ nguyên tư thế đưa sang cho nàng.

Vừa khéo, Liên Mạn Nhi ở cách đó không xa, ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy một màn này. Cả hai người Ngô Gia Hưng và Liên Chi Nhi nhạy cảm phát hiện ra ánh mắt của Liên Mạn Nhi đang chiếu lên người bọn họ. Liên Chi Nhi liền vội vàng cách xa Ngô Gia Hưng một chút, cúi đầu làm việc, cũng không lên tiếng.

Mà Ngô Gia Hưng cầm lấy nón cỏ, chuyển tới đưa cho Mạn Nhi.

“Mạn Nhi, muội đội nón này đi.” Rồi hướng phía nàng cười cười.

Liên Mạn Nhi híp híp mắt, trong lòng tự nhủ, đừng cho là ta không nhìn thấy hành động mờ ám của ngươi. Muốn lấy lòng ta, sao không làm sớm đi. Nếu không phải tỷ tỷ của ta không chịu nhận nón của ngươi, ngươi còn có thể đưa nón cho ta sao? Đúng rồi, nếu không phải ta nhìn thấy, ngươi cũng không nhớ tới phải mang nón sang cho ta.

“Không cần.” Liên Mạn Nhi cố ý quay đầu đi chỗ khác, không để ý đến Ngô Gia Hưng.

Ngô Gia Hưng cầm cái nón cỏ, có chút lúng ta lúng túng. Liên Mạn Nhi thấy hắn bối rối như thế thì liền mềm lòng, nàng ngượng ngùng nói với hắn:

“Gia Hưng ca, huynh cứ đội nón lên đi, chúng ta không sao.”

“Tóc tỷ tỷ muội đã ướt hết rồi, còn đội nón làm gì nữa?” Liên Mạn Nhi đến gần một chút, cố ý nói.

Trong đám con trai cùng tuổi, tính cách của Ngô Gia Hưng cũng tương đối già dặn, nhưng nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, lại làm hắn lúng túng đến đỏ mặt. Hắn đã sớm muốn đem nón đến cho Liên Chi Nhi đội, nhưng để làm được điều đó, thì cần phải có dũng khí rất lớn, đây cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, không đúng sao?

Trừ muội muội Ngô Gia Ngọc nhà mình, Ngô Gia Hưng không hề có kinh nghiệm tiếp xúc với những người con gái khác. Mà Ngô Gia Ngọc lại điềm đạm ít nói, chưa bao giờ trách móc hắn.

Ngô Gia Hưng tội nghiệp, túng quẫn đứng tại chỗ.

Liên Mạn Nhi nhìn thấy, cơ hồ nhịn cười đến mức nội thương. Ngô Gia Hưng lúc nào cũng ra vẻ già dặn, có điều cũng chỉ là một thiếu niên da mặt mỏng mà thôi, nàng mới chỉ nói một câu thôi, lại làm hắn ngây người như tượng rồi. Thật sự là đùa rất vui.

“Mạn Nhi…..” Liên Chi Nhi len lén trách Mạn Nhi.

Đúng lúc này, Tiểu Thất cầm ba cái nón cỏ từ trong nhà đi đến.

“Ngô Tam thúc, Gia Hưng ca……” Tiểu Thất nhìn thấy hai cha con Ngô Ngọc Quý, liền lên tiếng chào hỏi.

“Ai.” Tiểu Thất đến, cuối cùng cũng cứu Ngô Gia Hưng thoát khỏi tình cảnh xấu hổ này. Ngô Gia Hưng cũng đã sớm nhìn thấy bộ dạng nhịn cười của Liên Mạn Nhi, biết nàng cố ý đùa giai, lúng túng thì cũng lúng túng rồi, nhưng trong lòng lại có thêm một vấn đề khó khăn mới cần phải giải quyết gấp.

Nhà Liên Mạn Nhi chỉ có ba cái nón cỏ, cả nhà nhường nhau một phen, cuối cùng ba cái nón cỏ chia nhau đưa cho Trương thị, Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi. Ngô Gia Hưng cởi nón cỏ đội lên đầu Tiểu Thất, lúc này hắn rất kiên trì.

Thiếu niên mặc dù không có kinh nghiệm, nhưng tâm tư lại rất nhanh nhẹn. Hắn mau chóng ý thức được, trên con đường theo đuổi vợ, có một số người nhất định phải lấy lòng đầu tiên.

Đến gần trưa, trời liền tạnh mưa, trở nên trong xanh.

“Nàng mang theo bọn nhỏ về nhà nấu cơm đi.” Liên Thủ Tín liền nói với Trương Thị.

“Ừ.” Trương Thị gật đầu. “Buổi trưa ăn cơm ở đâu đây?”

“Đi đến cửa hàng đi. Con định buổi trưa làm vài món ăn, đến cửa hàng ăn cho thoải mái, có được không ạ?” Liên Mạn Nhi ở bên nghe được, vội nói.

“Đúng, buổi trưa hay là đến cửa hàng ăn đi.” Liên Thủ Tín đồng ý.

Trương Thị liền mang theo Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi về cửa hàng trước. Vốn phải chiêu đãi hai cha con Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng, còn thêm hai người làm công, cơm trưa không thể để bọn họ ăn một cách tùy tiện được.

“Mẹ, nếu không chúng ta làm bánh nướng áp chảo đi. Vừa tiện lại chống đói.” Liên Mạn Nhi đề nghị.

“Được, vậy thì làm bánh nướng áp chảo.” Trương thị suy nghĩ một chút liền đồng ý. “Còn phải xào thêm hai món nữa. Mạn Nhi, con đi lên trấn trên mua hai cân thịt về đi.”

“Vâng.”

Liên Mạn Nhi vâng một tiếng, liền mang theo rổ đi Thanh Dương trấn. Đầu tiên, nàng đến cửa hàng thịt mua ba cân, sau đó lại đi đến của hàng rượu trong trấn mua tiếp một vò rượu. Bởi vì buổi chiều còn phải làm việc, nên buổi trưa mấy người Liên Thủ Tín sẽ không uống rượu. Có điều, Ngô Ngọc Quý cũng không thể chỉ giúp bọn họ không, đợi đến lúc ăn cơm tối, rượu này sẽ phát huy công dụng.

Chờ Mạn Nhi mang theo rổ từ trấn trên trở về, Trương thị và Liên Chi Nhi đã nướng bánh xong xuôi, cũng chuẩn bị đầy đủ thức ăn, lúc này chỉ cần cắt thịt ra, rồi xào nữa là xong.

Trứng xào rau hẹ, mầm đậu xào thịt, mộc nhĩ xào thịt, thịt chưng đậu hủ, hơn nữa còn thêm một nồi canh xương với rong biển. Đậu hủ mua về cũng không phải dùng để chưng hết, giữ lại một ít, sau đó chuẩn bị thêm hành tây và tương, nhà nông rất thích món này, cứ một ngụm lại một ngụm, ăn rất sướng miệng

Lúc Liên Thủ Tín mang theo cả đoàn người Ngô Ngọc Quý trở lại, ba mẹ con Trương thị cũng đã nấu cơm xong.

Một bữa ăn làm mọi người rất hài lòng. Sau khi ăn xong cũng không nghỉ ngơi, cả đoàn lại ra đồng tiếp tục công việc.

Bởi vì có hai cha con Ngô Ngọc Quý cùng hai người làm công giúp đỡ, chạng vạng ngày thứ hai, ruộng nhà Liên Mạn Nhi cơ bản đã gieo trồng xong. Lúc các nàng kết thúc công việc cũng là lúc một cơn mưa to đang kéo đến.

Chương 292: Oán trách

 

Hận nhất là mưa càng lúc càng lớn, không trồng được hoa màu trong đất. Lúc này mọi người vội vàng khiêng nông cụ chạy vào nhà.

Chờ Trương thị dẫn theo Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi làm xong thức ăn, lúc tất cả mọi người ngồi xung quanh bàn cơm, bên ngoài vẫn còn mưa, hơn nữa càng ngày càng có xu hướng lớn hơn.

“Nhìn trời mưa thế này, ngày mai không thể ra ruộng được rồi.” Liên Thủ Tín tỉ mỉ nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, giơ chén lên mời Ngô Ngọc Quý, nói. Không ra ruộng được, sẽ không thể gieo mầm, lại phải đợi ruộng tơi một chút, mới có thể tiếp tục gieo giống hoa màu, chuyện này sẽ làm chậm trễ rất nhiều thời gian. “Lần này, may có Tam ca giúp đỡ, nếu không hôm nay chúng ta có làm thế nào cũng không thể hoàn thành được.”

“Đều là người một nhà, khách sáo làm gì.” Ngô Ngọc Quý cũng cầm chén, chạm chén với Liên Thủ Tín, uống xong một hớp, liền nói.

Có Ngô Ngọc Quý, Ngô Gia Hưng và hai người làm công theo ngày, tổng cộng có bốn lao động cường tráng giúp đỡ, làm liên tục hai ngày, nhà Liên Mạn Nhi chỉ còn khoai lang. Bởi vì cây giống khoai lang còn chưa cao lớn, cho nên tạm thời còn rất yếu ớt, hoa màu còn lại đều đã gieo trồng xong. Vì thế, hôm nay nhà Liên Mạn Nhi chuẩn bị cơm tối đặc biệt thịnh soạn.

“Ngày mai không cần làm việc, chúng ta cứ uống thoải mái.” Liên Thủ Tín cười nói.

Việc trồng trọt đã hoàn thành, trong lòng cũng trở nên thoải mái hơn, lại có cha con Ngô Ngọc Quý tới giúp đỡ, trong lòng Liên Thủ Tín càng thêm cao hứng. Không thể không nói, giờ phút này, tâm tình của Liên Thủ Tín vô cùng tốt.

Ngũ lang và Tiểu Thất cũng ngồi chung bàn cơm, hai người bọn họ còn nhỏ, Liên Thủ Tín và Trương thị đương nhiên sẽ không cho bọn họ uống rượu. Ngô Gia Hưng lớn tuổi hơn, bình thường lại hay theo Ngô Ngọc Quý đi xã giao bên ngoài, đã biết uống rượu, nên Trương thị cũng chuẩn bị cho hắn một chén rượu. Ngô Gia Hưng uống xong một chén, nói thế nào cũng không chịu uống nữa, chỉ ân cần ngồi rót rượu cho Liên Thủ Tín và Ngô Ngọc Quý.

Các nam nhân uống rượu vào, không quan tâm đến thức ăn, chỉ lo nói chuyện..

“Đứa nhỏ Gia Hưng này cũng rất dày dạn kinh nghiệm. Trước kia không biết, lần này vừa thấy, đứa nhỏ này làm việc nhà nông cũng rất có tay nghề. Phải nói đứa nhỏ nhà huynh rất tốt, chịu làm việc lại tuấn tú, sau này tất nhiên sẽ trở thành người tài giỏi.” Liên Thủ Tín khen Ngô Gia Hưng.

Hai ngày này, Ngô Gia Hưng dốc sức làm việc, nhìn thấy, cũng biết là người có thói quen làm việc chứ không phải chỉ là hình thức. Hắn không phải là người nói nhiều, nhưng lại rất có ánh mắt, mỗi câu nói ra, đều làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

“Đều là trẻ con, làm sao bì được với Ngũ lang và Tiểu Thất… Hắn đọc sách được vài năm, thấy không có kết quả gì, liền bắt đầu theo huynh ra bên ngoài giúp việc. May mắn đứa nhỏ này trí nhớ tốt, người ta nói gì, có chuyện gì, hắn nghe qua đều có thể nhớ kỹ, ghi chép còn đầy đủ, chính xác hơn so với huynh. Bởi vậy nên hai năm nay, công việc môi giới của huynh, cũng phát triển hơn trước.  Trong lòng hắn cũng có mấy phần thông minh, sẽ không học người khác nói lời ngon tiếng ngọt, làm việc cũng thành thật hơn so với người khác. Tính tình của đứa nhỏ này, làm việc có chỗ tốt nhưng cũng có chỗ không tốt.

Liên Mạn Nhi đang bưng thức ăn từ trong nhà ra, nghe Ngô Ngọc Quý nói về Ngô Gia Hưng như vậy, nàng liền cười thầm, cha nói con như vậy, ai cũng có thể nghe ra, ngoài mặt thì hạ thấp, nhưng thật ra là đang tán dương con trai. Hơn nữa, mỗi câu đều rất hợp với ý của Liên Thủ Tín.

“Thành thật mới có thể làm ăn lâu dài hơn người khác.” Liên Thủ Tín liền nói, hắn thật sự thích người thành thật. “Những người hoa ngôn xảo ngữ ( lời ngon tiếng ngọt), ta làm ăn với hắn một lần, lần sau ai còn muốn tìm đến hắn nữa? Muốn làm việc, phải tìm những người như Gia Hưng vậy. Ngô tam ca, theo đệ thấy, nền tảng huynh tạo dựng mấy năm nay, sau này Gia Hưng nhất định sẽ làm tốt hơn huynh nữa.”

Mặc dù, người môi giới phải là người biết ăn nói, nhưng khi giao dịch, quan trọng nhất vẫn là chữ Tín. Cha con Ngô Ngọc Quý làm nghề môi giới này rất có tiếng tăm. Ngô Gia Hưng có trí nhớ tốt, lại nhìn rất thành thật, đáng tin, đây rõ ràng là ưu thế rất lớn của người làm nghề môi giới. Hơn nữa, biết ăn nói, cũng không phải nói càng nhiều càng tốt.

“Sau này, trong nhà huynh cũng có trên dưới trăm mẫu ruộng, hắn lại tiếp nhận công việc môi giới của huynh, đại phú đại quý thì không dám nói, nhưng cả đời ăn uống không lo là nhất định có thể.” Ngô Ngọc Quý khiêm nhường.

“Chúng ta là người nhà nông, thì cần gì đại phú đại quý, cuộc sống của nhà huynh đã là tốt lắm  rồi. Thử hỏi trong mười dặm tám thôn quanh đây, ai có thể so sánh với gia đình huynh chứ… Với lại cuộc sống cần an ổn, chỉ cần toàn gia hòa thuận, bạn bè hòa khí, so với bất cứ thứ gì đều mạnh hơn.” Liên Thủ Tín nói.

Liên Thủ Tín chỉ là một nông dân, cuộc sống trải qua tương đối nghèo khó, nhưng hắn rất xem nhẹ tiền tài phú quý. Đơn giản mà nói, Liên Thủ Tín không phải là một người ngại bần yêu phú, hắn có thể không để ý đến vật chất, nhưng lại rất quan tâm đến tinh thần.

Liên Mạn Nhi dựa vào tính cách của Liên Thủ Tín mà đưa ra một kết luận, chú trọng tinh thần hay chú trọng vật chất, không liên quan đến việc người đó đã đọc được bao nhiêu sách.

 “Gia Hưng qua năm là mười bảy rồi nhỉ?” Ăn uống một hồi, Liên Thủ Tín liền hỏi.

“Gia Hưng sinh tháng 11, chờ qua năm là trong 17 rồi.” Ngô Ngọc Quý trả lời.

“Gia Hưng mười bảy, vậy là cầm tinh con chuột đúng không?” Trương thị hỏi một câu.

“Vâng, cháu cầm tinh con chuột .” Ngô Gia Hưng nhanh chóng trả lời.

“ Tháng 11, ngày nào?”  Trương thị lại hỏi.

“Ngày 20, tháng 11 ạ.” Ngô Gia Hưng hiền lành trả lời.

“Ai, canh này nguội rồi, uống cái này đi cho nóng.” Trương thị đưa lên một bát canh lớn nóng hổi, thay cho bát canh đã nguội.

Bữa cơm này mọi người cười cười nói nói cho đến khuya mới xong.

Mệt nhọc mấy ngày, ban đêm trong tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, Mạn Nhi ngủ đặc biệt trầm. Ngày thứ hai, trời quang mây tạnh.

 “Ôi, bây giờ là lúc nào rồi?” Liên Mạn Nhi từ trên giường gạch ngồi dậy, nhìn ánh sáng bên ngoài, cũng biết bây giờ đã không còn sớm.

“Tỉnh ngủ rồi? Rửa mặt xong thì ăn cơm đi, đã chừa phần cơm cho muội rồi.” Liên Chi Nhi từ bên ngoài vào, nhìn thấy Liên Mạn Nhi tỉnh dậy, liền nói.

“Tỷ tỷ, tỷ dậy sao không gọi muội. Mẹ đã sớm đến cửa hàng rồi đi?” Liên Mạn Nhi vừa oán trách, vừa mặc quần áo, rồi đi rửa mặt.

“Muội ngủ rất say, mẹ không muốn gọi muội dậy.” Liên Chi Nhi liền nói. “ Hôm nay cũng không cần ra ruộng, cửa hàng cũng đủ người rồi, mẹ nói để cho muội ngủ nhiều thêm một chút, chờ buổi trưa qua ăn cơm, rồi tính toán sổ sách là được.”

Chờ Liên Mạn Nhi rửa mặt xong, Liên Chi Nhi đã thay nàng dọn dẹp chăn đệm, chuẩn bị bàn ăn cơm.

Điểm tâm của Liên Mạn Nhi là bánh bột mì, cùng thức ăn thừa tối hôm qua, vừa rồi Liên Chi Nhi đã xào lại cho nóng, rồi bưng lên cho nàng.

“Tỷ đã ăn chưa, ăn thêm nữa không?” Liên Mạn Nhi vừa ăn vừa hỏi, bánh bột mì này cũng là thức ăn tối hôm qua dư lại, đồ ăn còn thừa được xào lại, được tráng qua mỡ, ăn càng ngon miệng.

“Tỷ ăn rồi, muội ăn đi.” Liên Chi Nhi liền nói.

“Vâng.” Mạn Nhi đáp ứng nói. “Tỷ, tỷ nghỉ một chút đi, muội giúp tỷ chăn gà và heo.”

“Chờ đến khi muội giúp tỷ, thì gà với heo đều đói đến mức kêu gào mất.” Liên Chi Nhi cười cười. “Tỷ đã sớm chăn hết rồi, muội cứ ngồi yên mà ăn đi.”

“Tỷ, hôm nay mấy người nhà ông nội không ra đồng sao?” Liên Mạn Nhi nghe thấy giọng nói cùng tiếng bước chân ở ngoài sân, liền hạ giọng hỏi Liên Chi Nhi.

“Sáng sớm ông nội đã dẫn người ra đồng rồi, chủ yếu là từ trước đến giờ, họ không quen làm việc nặng nhọc, một lát lại trở về. Nói là chờ ăn trưa xong, sẽ ra đồng làm tiếp.” Liên Chi Nhi nói.

Liên Mạn Nhi ăn xong điểm tâm, vừa thu dọn sạch sẽ thì Tưởng thị tới, mượn sợi của Liên Chi Nhi.

Liên Chi Nhi lấy đồ may vá trong cái sọt của nàng ra, để Tưởng thị chọn.

“Ta lấy sợi bông trắng này là được.” Tưởng thị chọn một ít sợi. “Làm ruộng thật hao phí giày, hai ngày nay, Kế Tổ ca và ta đã làm hỏng hai đôi giày rồi. Ta phải tranh thủ thời gian khâu lại đế giày cho anh ngươi, rồi làm thêm hai đôi giày nữa.”

Tưởng thị là một người yêu sạch sẽ, nàng cũng là một nữ nhân xinh đẹp, vì thế luôn luôn để ý đến vẻ ngoài của mình. Quần áo của Liên Kế Tổ và Nữu Nữu cũng được nàng chỉnh lý gọn gàng. Người nhà nông thường phải cần mẫn, chịu khó, nữ chủ nhân của gia đình muốn được xem trọng cũng phải có những đức tính ấy. Chu Thị thích nàng cũng vì thấy được đặc điểm này của nàng. Có điều, Tưởng thị khác với những người phụ nữ nhà nông bình thường, nàng nhìn không quen quần áo có miếng vá.

Cho đến bây giờ, từ áo lót, áo ngoài, đến giày của Tưởng thị, Liên Kế Tổ và Nữu Nữu chưa bao giờ có một miếng vá. Chuyện này ở những hộ nhà nông bình thường thì khó mà làm được.

“Chị dâu, nếu là giày làm ruộng, dùng sợi bông khâu đế, chỉ sợ sẽ không bền. Tốt nhất nên dùng chỉ gai.” Liên Chi Nhi nói.

Nhà Liên Mạn Nhi bình thường đều dùng sợi bông khâu đế giày. Nhưng nếu giày dùng để đi đường xa hay làm ruộng thì đều dùng chỉ gai khâu đế.

Trước kia Tưởng thị chưa bao giờ phải làm việc nặng, làm sao biết được những việc này, nghe Liên Chi Nhi nói như vậy thì hơi sửng sốt một chút.

“Đại ca, chị dâu ra đồng làm cũng chỉ mấy ngày, không nhất thiết phải dùng chỉ gai. Chẳng qua cha muội không biết làm gì, sài giày rất nhanh mòn, nên mẹ muội mới dùng chỉ gai khâu đế giày cho cha, người khác thì không như vậy.” Liên Chi Nhi  vội cười nói.

“Vậy thì cho ta xin một ít chỉ gai đi. Cuộc sống của chúng ta sau này còn phải làm ruộng nhiều đây.” Tưởng thị cười cười.

Liên Chi Nhi liền chọn một túm chỉ gai tốt đưa cho Tưởng thị.

Tưởng thị cảm kích nhận lấy, nhưng cũng không vội vàng rời đi.

“Chân ta bây giờ không tiện ra ngoài, lần sau nếu mọi người có đi chợ, nhớ nói với ta một tiếng, ta đưa tiền nhờ các ngươi mua hộ một ít chỉ, đến lúc đó sẽ trả lại cho ngươi….”

“Chị dâu, xem tỷ kìa, chỉ là một ít chỉ, nói cái gì mà trả hay không trả. Tỷ muốn mua gì ở chợ thì cứ nói với muội.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Ai, được.” Tưởng thị vội cười trả lời.

“Chị dâu, buổi sáng tỷ cũng ra ruộng?” Liên Chi Nhi hỏi, nàng vừa rồi đi ra ngoài, thấy giày của Tưởng thị đã giặt sạch phơi ngoài sân.

“Không đi,… ngoài ruộng đều là bùn, không thể gieo trồng được. Ông nội không tin, muốn vào ruộng làm thử, không ngờ dẫm một chân xuống đất, thấy bùn còn nhão, thấy không thể trồng được, nên mới trở về.” Tưởng thị hạ thấp thanh âm nói. Liên lão gia tử không chỉ tự mình ra ruộng, mà còn bảo bọn họ ra theo, khi chắc chắn là không gieo trồng được, mới cho bọn họ trở về. Lúc nãy, Tưởng thị bảo bị hỏng hai đôi giày, đã tính luôn đôi giày hôm nay.

Liên Mạn Nhi liếc Tưởng thị một cái, nghĩ thầm, nàng oán trách Liên lão gia tử như vậy, xem ra trong lòng nàng kìm nén quá lâu, thật sự không nhịn được nữa.

 “Ông nội chính là hận không có việc để làm.” Liên Chi Nhi nói.

“Còn không phải sao, đừng nhìn ông nội lớn tuổi, so với chúng ta còn chịu khó hơn.” Tưởng thị liền nói.

“Chị dâu, chân của tỷ không sao chứ?” Liên Mạn Nhi hỏi Tưởng thị.

Trên mặt Tưởng thị lộ ra nụ cười khổ.

Discussion30 Comments

  1. ta cá là chi nhi vs gia hưng sẽ đẹp đôi.con mụ chu thị vs tú nhi gato sẽ phá cho mà xem. ghét thế.hjc.liên lão gia tử già r mà vẫn phải nai lưng ra làm cho bọn mất dậy kia hưởng.trong nhà khổ nhất là lão

  2. Chi Nhi có ng để ý rồi nha, đọc cảnh 2 ng ngượng ngùng đưa đẩy cái mũ mà cười theo, thật dễ thương ;69 ;69
    Mạn Nhi đúng chất bà tám lun, thấy có chuyện hay là phải hóng cho bằng đc ;15

  3. Thật ra người Đại phòng không phải loại xấu xa như Nhị phòng chỉ trách khi còn nhỏ được nuông chiều quen. A thanks tỷ

  4. Đọc truyện này lâu như thế mới thấy được một chương êm đềm không có ầm ĩ gì hết á. Chương này không có chuyện gì hết e cũng không biết comt gì mong tỷ thông cảm và tỷ nhớ comt của e với nha. Thanks tỷ ;66 ;26 ;26

  5. truyện càng ngày càng hay, mong Chi Nhi và Gia Hưng thành đôi cho bà Chu thị vs Tú nhi ghen đỏ mắt

  6. hí, LCN khối người tới hỏi, khổ Liên Tú Nhi chết già ở nhà, cơ mà bạn nhỏ Gia Hưng phát ngôn đc câu hay, trên con đường theo đuổi vợ có 1 số người nhất định phải lấy lòng, hí hí

  7. cmt kiếm truyện hic hic trên fb thấy cmt cũng nhiều mà hic hic tỷ không tính cmt fb a hic hic, ta đang chờ xem nụ hoa nho nhỏ nở mà, từ đầu truyện tới giờ mới có cảnh theo vợ dễ thương thế

  8. hura ta đã đăng nhập đc. Cơ mà truyện này nhiều người yêu thích mà sao ít cmt thế nhỉ?
    Nhưng cũng phải công nhận đoạn này ít cao trào chỉ thấy NGH vs LCN thật thú vị, nhưng cũng lo là trong lòng LCN hình như thích VAH, với tính cách của LCN thì cha mẹ sắp xếp thế nào thì sẽ chấp nhận như vậy thôi ko gây nên sóng gió gì nhưng ko biết là liệu về mặt tình cảm LCN có thông suốt đc để đón nhận NGH ko? như vậy thì mới hạnh phúc đc.
    Mà mình cứ cảm thấy ghét ghét Tưởng thị làm sao á. Cảm thấy Tưởng thị là một ng rất giả tạo, bên ngoài tỏ ra hiền lành, ngoan ngoãn nhưng bên trong thì … Mọi ng thấy sao? (đây là một cmt câu cmt trắng trợn nhưng vẫn đề nghị mọi ng tích cực thảo luận để cta sớm có chap mới đọc :)

  9. hehe,hay a` nha, ma mjnh` com fb oi` ma sao bj lai ko doc dc nhi~, mjnh thay LCN hop voi NGH hon la` VAH nha, tai vi ` CN ko fai chan bo’ ma` nha` VHA chac chi lay con dau bo chan thou, CN lam sao ga~ cho VAH dc

  10. Ghét nhất cái bà Chu Thị cả vú lấp miệng em, thêm LTN nữa ích kit hẹp hòi, Chị Nhi và GH mà thành đôi thì tức chết 2 mẹ con nhà bà chu thị

  11. uầy, ngô gia hưng có ý với chi nhi kìa, ;75 đẹp đôi đó nha, mà chi nhi gả về nhà đó chắc chắn cs sẽ hạnh phúc, vui vẻ đấy, mong là thành công, k bị ai phá đám gì cả ;15 ;51
    tưởng thị chắc sang oán trách đây, ;15 nhà này ai cũng ghê gớm cả, k hiền lành gì,có mỗi nhà mạn nhi còn lương thiện hiền lành thôi, chứ mấy nhà kia toàn tính toán chi ly thôi, muốn hưởng thụ mà k muốn làm gì cả ;73

  12. mong mối hôn sự này thành công nha, Gia Hưng cũng là người thành thực gia đình thì hòa thuận nữa

  13. Gấu áXù Phu Nhân

    A a a…. gia hưng dễ thương thế, biết theo đuổi vợ phải chiều ý tiểu thất và mạn tỷ haha. Xem ra cô trương chú tín hài lòng về gia hưng. Còn hỏi ngày sanh tháng đẻ… đây là ngầm đồng ý sao?
    Tưởng thị khôn khéo, nhưng…. ta cũng k thích thị.

  14. LChi Nhi ái mộ VAH, nhưng sợ k thành, NGH cũng tốt lắm kia mà, xem ra xứng với LCN hơn

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: