Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q02 – Chương 141+142

24

Chương 141: Hôn sự của Thượng Đường

 Edit: Anh Ngọc

Beta: Tiểu Tuyền

“Nhưng hắn có người cha như vậy, vạn nhất hắn cùng cha hắn giống nhau, chẳng phải sẽ hại Chân Chân à. Còn có lần thi hội này, hắn cũng chỉ đứng thứ hai đếm ngược lên. Cái này chênh lệch một trời một vực như thế, sẽ khiến cho người nói như thế nào. Hơn nữa, Đức Phi khẳng định không tin giải thích này.” trong lòng Tô phu nhân rất không muốn. Nhìn trượng phu bộ dạng kiên quyết, biết lão gia tử đã định ra rồi. Nhưng trong lòng cũng không ngăn được sợ.

 

“Nàng trực tiếp nói cùng Đức Phi, lão gia tử lúc trước cũng đã cùng Ôn Uyển nói xong rồi, chỉ cần Bình Thượng Đường đậu Tiến sĩ sẽ đồng ý cửa hôn nhân này. Lúc trước ở thời điểm hắn trúng cử, Ôn Uyển cũng truyền lời nói, nói muốn đợi thử thành tích sau mới nghị hôn. Hơn nữa còn nói đàn gái gia thế rất cao, cô nương này vô cùng tốt, đậu Tiến sĩ có thể nghị hôn. Vừa lúc phù hợp với đối tượng trong lời nói của Ôn Uyển. Cho nên, dù nàng ta muốn phản bác là chúng ta đang tìm lấy cớ, cũng không tìm ra bằng chứng.” Tô Hiển đã suy xét kỹ.

 

“Lão gia, nhưng hắn có người cha như vậy, Chân Chân của ta, tại sao có thể gả cho người thế chứ. Đều tại ta, nếu không phải ta lúc ấy quỷ ma xui khiến, cũng sẽ không khiến Chân Chân lâm vào tình cảnh như vậy.” Tô phu nhân thương tâm muốn khóc.

 

“Cha mẹ sinh con trời sinh tính, chín người mười ý. Huống chi hắn bây giờ là nhi tử công chúa, trên danh nghĩa cũng là cháu ngoại trai của hoàng thượng. Thân phận cũng không coi là thấp hơn Chân nhi. Bây giờ nói những thứ này, cũng vô ích thôi. Suy nghĩ thật kỹ, ngày mai tiến cung không nên xảy ra chuyện không may. Ta đã nói với nàng, trong khoảng thời gian này, nàng phải giữ vững tinh thần. Cha nói, hoàng thượng hiện tại thân thể đã không như lúc trước rồi, nhiều nhất, cũng chỉ có thể mấy năm nữa. Cho nên, chọn người bình thường có chỗ tốt là được rồi, sẽ không để cho hắn bị cuốn vào trận chiến tranh giành.” Tô Hiển đè thấp thanh âm nói.

 

Mặc dù có muôn vàn nguyên nhân cùng tất cả lý do, nhưng nữ nhi được mình nuông chiều lại xinh đẹp đoan trang như hoa như ngọc, lại phải gả cho một người như vậy, tim như bị đao cắt. Đi khuê phòng nữ nhi, nhìn nữ nhi nhã nhặn lịch sự ở đây trồng hoa, thì thật đau lòng. Ôm nữ nhi, mà nước mắt chảy xuống.

 

Làm Chân Chân hoảng sợ, vội hỏi có phải gia gia, phụ thân hay ca ca đã xảy ra chuyện gì không? Chờ hỏi tất cả đều tốt, liền không khỏi kỳ quái hỏi mẹ nàng, đều tốt thì mẹ khóc cái gì. Sau đó suy nghĩ, chẳng lẽ là chuyện của ta. Chuyện chung thân của ta có phải có biến cố gì hay không?

 

Nhìn nữ nhi đoan trang khéo léo, Tô phu nhân thật là bi ai. Bất quá, vẫn an ủi Chân Chân nói hết thảy rồi sẽ tốt.

“Không phải là lập gia đình sao? Nhà cao cửa rộng nhà giàu, còn không phải giống nhau à, các nàng còn có thể đem con ăn sao? Gia gia cùng ca ca vốn nói con tính tình ôn nhu, nhịn chuyện rất giỏi, coi như làm Bồ Tát. Đóng cửa, chuyện gì cũng không quản, nên cười nên ngủ thì làm. Hơn nữa có gia gia cùng cha, còn có ca ca ở đây, cho dù gả đi, những người kia cũng sẽ không bắt nạt con. Nương, người không cần lo lắng.” Chân Chân trong lòng vẫn còn có chút thấp thỏm, nhưng vẫn phải an ủi mẹ nàng.

 

“Không phải là nhà cao cửa rộng nhà giàu gì, chỉ là môn hộ thấp không thể thấp hơn nữa. Chân Chân của ta, tướng mạo chỉ xứng với hoàng tử Vương Tôn, nhưng lại phải kết duyên với một người như vậy. Cũng là lỗi của mẹ, là mẹ hại con nha! Khi đó nếu không phải mẹ ham Mao Tân Nhuận là một tân Khoa trạng nguyên, tài năng tướng mạo đều là nhất đẳng, cũng sẽ không khiến các nàng chui chỗ trống, hại con.” Tô phu nhân nghe, lại càng khổ sở. Nước mắt lả tả rơi.

 

“Sao, thấp cửa thấp hộ? Nhà ai nha?” Chân Chân nghe, ngược lại rất kinh ngạc.

 

“Chính là con thừa tự làm ca ca của Ôn Uyển, Thượng Đường hay Thượng Thủy gì đó. Khụ, nếu không phải Mao gia làm chặc như vậy, ngày mai phải trả lời cho chắc chắn, cũng sẽ không đem con gả cho hắn. Nếu biết trước, mẹ dù thế nào cũng đem người chọn lựa cho tốt rồi hãy nói. Bằng không, cũng sẽ không có chuyện như vậy, lúc này, làm sao con phải gả cho một người như thế.” Tô phu nhân khổ sở cực kỳ.

 

“Là hắn nha!” Nhớ tới khi đó, mấy cô nương các nàng đều núp ở nội viện, nhìn người nam tử kia, khi đó tất cả mọi người đang trêu ghẹo Ngọc Tú. Lại không nghĩ rằng, bây giờ lại muốn kết duyên với mình. Không khỏi bật cười, cảm thấy, thế sự rất vô thường.

 

“Con gặp hắn rồi?” Tô phu nhân nhìn nữ nhi bật cười, lập tức bắt được trọng điểm.

 

“Dạ, khi đó Ôn Uyển nói, muốn ở trong chúng ta tìm chị dâu cho nàng. Khi đó Ôn Uyển nhìn trúng Ngọc Tú còn có Vũ Đồng, nhưng Ngọc Tú lại lên tiếng nói không nhìn thấy người ai biết là tròn hay dẹp. Liền trêu ghẹo hẹn cùng Ôn Uyển sẽ đến nhà chơi. Bọn con ở bên trong viện, hạ nhân dẫn hắn từ cửa hông đi qua, tất cả chúng ta cũng nhân tiện nhìn thoáng qua.” Chân Chân cười cười.

 

“Người có bộ dáng làm sao? Thôi đi, nhìn qua cũng không đáng tin, hắn lại có một người cha như vậy, vạn nhất giống như cha của hắn, thì con phải làm sao bây giờ?” Tô phu nhân lo lắng nói. Mặc dù nàng cũng đã gặp Thượng Đường một lần, nhưng lúc ấy cũng chỉ tùy ý nhìn thoáng qua, cũng không có chú ý nhiều.

 

“Sẽ không, hắn nhìn rất thật thà cũng rất chân thành. Con thường nghe Ôn Uyển nhắc tới hắn, hắn đối với Ôn Uyển rất tốt, tính tình cũng rất ôn hòa, không có thông phòng tiểu thiếp cũng không có ham mê xấu. Nếu như không tốt, Ôn Uyển cũng sẽ không chọn Ngọc Tú làm chị dâu. Hơn nữa ánh mắt Ôn Uyển tốt như vậy, nàng làm sao sẽ chọn con thừa tự là người phẩm hạnh không tốt để là ca ca nàng. Con nghe Ôn Uyển nói, ban đầu nàng còn để cho Hải đại nhân thử rồi mới chọn hắn, nếu không Hải đại nhân cũng sẽ không đề nghị Ôn Uyển chọn hắn.” Chân Chân khuyên Nương của nàng.

 

“Ngàn nói vạn nói, vẫn là ủy khuất cho con. Nữ nhi của ta, chỉ có thể làm hoàng tử phi mới xứng, làm sao lại gả cho một người như thế” mặc dù nghe buổi nói chuyện này, trong lòng nàng dễ chịu nhiều, nhưng vẫn thấy ủy khuất.

 

“Nương, người thật cho là con thích nhà cao cửa rộng sao. Cả ngày bận rộn xã giao chiêu này hô kia, còn phải cả ngày tính toán với nhau, quả thật mệt lắm. Lúc ấy con rất hâm mộ Ngọc Tú, một khi nàng được chọn, gả đi là có thể làm đương gia chủ mẫu, lúc ấy không cần hầu hạ mẹ chồng cũng không có thông phòng tiểu thiếp phiền phức, Ôn Uyển lại là khuê trung mật hữu, cuộc sống trôi qua đơn giản thoải mái. Không nghĩ tới thế sự vô thường, bây giờ lại đem người đổi thành con, con đây một khi gả đi, có Ôn Uyển là em gái chồng khôn khéo, con chẳng phải gả đi hưởng phúc sao.” Chân Chân không khỏi cười nói. Lúc ấy nàng quả thật có hâm mộ Ngọc Tú. Không nghĩ tới, thế sự vô thường, thật đúng là, ý trời khó tránh.

 

“Con gái của ta nhìn thế nào cũng tốt, ban đầu Ôn Uyển làm sao lại không có nhìn trúng con!” Tô phu nhân không vui, tại sao có thể nhìn trúng Ngọc Tú kia, lại không nhìn trúng nữ nhi của mình đây! Mắt Ôn Uyển nhất định có vấn đề, không thể tin tưởng ánh mắt của nó được

 

“Nương, Ôn Uyển tự nhiên biết chọn con thì rất tốt, Như Vũ cũng là đối tượng chọn tốt. Nhưng chính là biết chúng con thật tốt quá, gia thế quá cao, Ôn Uyển mới không chọn chúng con. Nàng biết chúng ta cùng ca ca của nàng không xứng, cũng sẽ không đi làm cái chuyện phí công này. Nếu như lần này không phải xảy ra chuyện như vậy, gia gia cũng phụ thân bọn họ cũng sẽ không suy nghĩ con gả cho ca ca Ôn Uyển đâu! Nói về, người ta cũng không phải là vội vàng. Mẹ cũng đừng chê người ta. Hơn nữa có thể bị gia gia nhìn trúng, tự nhiên có ưu điểm của hắn, mẹ cứ nghĩ như thế sẽ không khổ sở nữa.” Chân Chân nhìn Nương của mình, một hồi ngại người ta này không tốt, một hồi ngại người ta kia không tốt. Thì không khỏi buồn cười .

 

“Như thế mới phải.” Tô phu nhân lúc này mới có chút thoải mái. Nhưng vẫn không yên lòng, lập tức tìm nhi tử, hỏi phẩm hạnh tài tình của Thượng Đường.

 

“Phẩm hạnh tự nhiên là tốt, nếu phẩm hạnh không tốt, con sẽ cùng hắn làm bằng hữu sao? Tài tình chỉ có thể coi là thông thường, bất quá tiểu tử này mệnh tốt. Có Ôn Uyển cô muội muội này, ngày ngày toàn được ăn ngon, khiến cho côn trùng tham ăn của con cùng Hải yển cũng đi lên, hâm mộ hắn không dứt. Còn có a, lần này, Lão sư đều nói hắn sẽ không thi đậu, chẳng qua là để cho hắn đi cho có kiến thức, tích lũy kinh nghiệm. Nào biết đâu rằng, hắn khảo trúng, mặc dù hạng thứ hai đếm ngược, nhưng đối với hắn mà nói, đã là may mắn. Ngay cả lão sư chúng con cũng nói hắn mệnh tốt đấy” Tô Dương cười nói.

 

“Hắn dĩ nhiên mệnh tốt.” Tô phu nhân tức giận nói, để cho nữ nhi tốt của mình phải gả cho một người như thế, có thể không tốt số sao? Tô Dương biết chuyện liền vui vẻ.

 

“Ha hả, tốt lắm sau này có thể danh chánh ngôn thuận đi nhà hắn ăn chực. Nương, người cũng đừng khổ sở, con biết người cố kỵ cái gì. Cha hắn là cha hắn, hắn là hắn. Nếu hắn giống cha hắn thiếu đức hạnh, con làm sao cũng sẽ không cho để cho muội muội gả cho hắn. Người hắn thành thật, muội muội lại tinh khiết thiện lương như vậy, sau này, cuộc sống nhất định sẽ tốt đẹp. Nương, con thật cảm thấy muội gả đi nhà đơn sẽ tốt hơn, không cần bị cha mẹ chồng chọc tức; Ôn Uyển tính tình tốt, lại là biểu muội chúng ta, cùng Chân Chân thân thiết; gả đi có thể làm đương gia chủ mẫu, con cảm thấy rất tốt. Trước kia còn lo lắng muội muội sau này đến nhà người ta, có khi sẽ bị khinh bỉ, sẽ bị người khi dễ. Hiện tại không cần nữa lo lắng, mẹ cũng có thể yên tâm.” Chuyện tới hiện tại, ảo não cũng vô dụng. Tô phu nhân tự nhiên cũng biết, bất quá nghe lời con trai nói thế…, trong lòng thoải mái nhiều.

 

Nhi tử cùng nàng nói như vậy, phẩm hạnh tự nhiên là đáng tin. Nghĩ tới ngày mai tiến cung, cũng có tinh thần ứng đối. Mao gia này, thật ghê tởm, không ngờ lại tính kế mình. Ở nơi nơi nào muốn kết thân, đây rõ ràng là muốn mưu tính nhà mình.

 

“Cha, thật không thể suy nghĩ kỹ sao? Tuy nói khó khăn chút ít, nhưng nếu nguyện ý ra ngoài tìm nhà khác hẳn có thể tìm được.” Tô Hiển vẫn còn có chút không thế nào cam nguyện. Những lời đó, thật ra là hắn an ủi thê tử, sợ thê tử trong lòng khó chịu. Chính hắn cũng không tình nguyện lắm.

 

“Ta không phải là tạm thời nhớ tới , là lúc Bình Thượng Đường đậu Cử nhân ta liền có cái ý này. Bất kể thi hội có kết quả gì, ta cũng sẽ truyền lời cho Ôn Uyển, đem chuyện này định ra.” lời nói của Tô Hộ…, để cho Tô Hiển mở to hai mắt nhìn.

 

“Cha, Bình Thượng Đường có cái gì tốt? Người nhìn trúng hắn cái gì?” Tô Hiển suy nghĩ thật lâu, mới lắp bắp hỏi phụ thân.

 

“Cha làm được vị trí này, hắn có thể có cái gì để ta nhìn trong mắt. Ta đích thực hoàn toàn vì Chân Chân, đứa nhỏ này tính tình quá ôn nhu, con xem một chút, trong phòng nha hoàn cũng có thể thay nó làm chủ. Hậu viện tranh đấu so sánh với quan trường còn kịch liệt hơn, đến nhà cao cửa rộng nhà giàu, chống đỡ không nổi môn hộ, cũng không đảm đương nổi một gia đình. Tính tình của nó đã dưỡng thành, đổi cũng không đổi được, ta chỉ có một cháu gái ruột, tự nhiên là không muốn làm cho nó bị khổ như vậy. Cần phải gả cho thấp cửa thấp hộ, có như vậy mới sung túc, hơn nữa nếu thân phận xê xích quá lớn, cuộc sống cũng sẽ không tốt. Bình Thượng Đường người khác nhìn không tốt, nhưng ta cảm thấy vô cùng tốt, trước mắt là thí sinh tốt nhất. Hắn bây giờ là nhi tử công chúa, coi như là hoàng thân quốc thích, không có mẹ chồng ngày ngày lập quy củ. Chân Chân cùng Ôn Uyển là biểu tỷ muội lại là khuê trung mật hữu. Ôn Uyển lại trọng tình nghĩa. Nàng tự nhiên cũng biết, ta đem Chân Chân gả cho Thượng Đường, là nhìn mặt mũi của nàng, hi vọng nàng có thể trông chừng trước sau. Ôn Uyển đối với  Bình Thượng Đường có đại ân. Đến Bình gia, có Ôn Uyển che chở, Chân Chân cả đời này sẽ có cuộc sống vui vẻ, tuyệt đối sẽ không chịu khổ.” Tướng gia cười nhạt.

 

“Cha, Chân nhi có tài cán gì để người hao tâm tổn trí như thế.” Tô Hiển rất cảm động. Hắn thật không nghĩ tới, thì ra là phụ thân vẫn đem hôn sự cháu gái để ở trong lòng, còn vì nàng trù tính như vậy.

 

“Tô gia chúng ta chỉ có một đích nữ này, Phương cô cô của con mất sớm, để tổ phụ cực kỳ bi thương. Thân thể xuống dốc không phanh, thật sớm đã chịu nổi. Muội muội con bởi vì tài hoa lộ ra ngoài, khiến cả đời phải thanh đèn cổ phật, để cho vì phụ thân đau đớn nửa đời, cũng làm cho mẹ con thật sớm phải đi. Hiện tại chỉ còn đứa cháu gái ruột thịt này, tự nhiên là hi vọng nàng tốt. Cha tuyệt đối không thể để nàng đi vào con đường cũ của bà cô cùng cô cô nàng.” Tô Tương cười nhạt. Trong tươi cười, tràn đầy khổ sở.

 

Ban đầu cha nói, ông căn bản không có nghe lọt vào. Nhưng khi niếm đến đau đớn này, ông mới là thật hối hận. Nếu như năm đó ông nghe theo lời phụ thân nói…, nữ nhi của ông, cũng sẽ không rơi vào tình cảnh như vậy.

 

“Muội muội, muội không có nói giỡn. Muội nói, muội đã cùng ông cậu, Tô Tướng đại nhân định hôn sự, chờ ta vừa ra hiếu, phải đi đặt lễ đính hôn. Ta không nghe lầm chứ?” Thượng Đường cảm giác mình nhất định là nghe lầm. Tô Tướng đứng đầu đủ loại quan lại, là nhân vật thần tượng của sĩ tử thiên hạ nha! Làm sao sẽ nhìn trúng mình, cho mình lấy cháu gái và làm tiểu tế đây. Chờ biết có phải là sự thật hay không, thì vỗ vỗ mặt dùng sức bấm bấm mình, thật lâu cũng không phục hồi tinh thần lại. Vậy thì tương đương với, trời sập đập đầu hắn, chẳng phải là mừng đến muốn hôn mê à.

 

Không nói Thượng Đường, chính là Ôn Uyển ban đầu nhận được tin ông cậu hù dọa kêu to một tiếng. Bất quá nghĩ tới một loạt tin đồn gần đây, đoán chừng hai nhà đang đọ sức với nhau! Mặc kệ nó, nhà mình có thể được lợi đương nhiên là tốt rồi. Dù sao Ôn Uyển cũng chiếm được lợi ích. Ôn Uyển nghĩ tới để cho Chân Chân biểu tỷ làm chị dâu cũng rất tốt. Mặc dù nàng cảm thấy Chân Chân tính tình ôn nhu quá, nhưng có nàng ở đây, ai cũng không dám làm chuyện càn quấy. Thượng Đường cũng không phải là không biết chừng mực.

 

Nàng căn bản là không có suy nghĩ đến, cung đình tranh giành tàn khốc cỡ nào, mặc dù Cổ ma ma thỉnh thoảng có cùng nàng nói qua, bất quá, nàng cảm thấy cái kia cách nàng quá xa xôi .

 

Thì ngược lại Hạ Ảnh biết chuyện này sắc mặt thật không tốt. Tướng gia làm thế không phải là để Quận chúa làm lá chắn à, đến lúc đó tình cảnh của Quận chúa so sánh với hiện tại sẽ khó khăn hơn nhiều. Hơn nữa, Thượng Đường thiếu gia cũng sẽ gặp càng nhiều chỉ trích. Hãy nhìn bộ dạng Quận chúa cũng không thèm để ý, hơn nữa đã đáp ứng. Chỉ có thể âm thầm, gởi thư cho Vương gia, đem chuyện nơi đây nói một lần.

 

Ngày thứ hai, Tô phu nhân sau khi từ trong cung trở về, tin tức kia lập tức truyền khắp cả kinh thành. Không nói người khác, mọi người Bình gia đều kinh ngạc. Thượng Dũng được tin tức, lập tức chạy tới hỏi Thượng Đường, chuyện có phải thật không.

 

“Thật sự, ta tối ngày hôm qua mới biết được. lúc trước Ôn Uyển nói với ta, chọn giúp ta một cô nương, đã chọn thỏa đáng rồi, chờ ta khảo trúng, thì đi cầu hôn. Nhưng xảy ra chuyện như vậy, nên nhất thời chậm trễ. Nếu không phải xảy ra chuyện, cũng sẽ không đem tin tức kia truyền ra. Ít nhất phải chờ hoàn hiếu mới có thể nói ra ngoài” Thượng Đường được Ôn Uyển nói…, cho hắn biết là lúc trước đã nói xong. Thật ra thì cũng không phải nó cặn kẽ, nên chuyện lúc trước Thượng Dũng cũng biết đến. Nói là trong đó có một cô nương, nhưng hắn không nghĩ tới là cháu gái tướng gia.

 

Lúc này xác định tin tức xong, thì cực kỳ hưng phấn, lập tức đi nói chuyện này cho ca ca biết. Để cho sự lo lắng của ca ca để xuống. Không cần lo lắng sau này hắn sẽ như thế nào.

 

“Tốt, tốt, tốt” Thượng Dũng mừng đến rơi nước mắt. Nói như vậy một hôn sự tốt, tương lai tiền đồ, không cần lo lắng. Mà hắn, cũng không cần lo lắng cho đệ đệ này nữa.

 

“A, Thượng Đường nói thiên kim tướng gia. Nhưng gần đây, người Mao gia không phải đang huyên náo chuyện này à. Lúc này, có thể đắc tội với Đức Phi nương nương hay không?” Hứa thị có chút bận tâm nói.

 

“Đức Phi tuy được cưng chìu, nhưng chẳng qua chỉ là phi tử. Hơn nữa, cũng không phải là chúng ta cướp cô dâu, là Ôn Uyển đã sớm định hôn sự. Chẳng qua lúc đầu muốn cho danh tiếng dễ nghe chút, sau lại xảy ra chuyện như vậy nên tạm thời kéo dài. Mới bảo chờ hai năm hiếu tang xong, thì nói đến hôn sự này. Nếu không, căn bản sẽ không có chuyện hiện tại”Thượng Dũng vẻ mặt âm u.

 

“Không nên suy nghĩ nhiều như vậy, đều đã qua rồi.” Tiểu Hứa thị biết là lại nghĩ tới chuyện kia. Bận rộn ở một bên an ủi hắn.

 

Rất nhiều người hâm mộ, rất nhiều người ghen tỵ, rất nhiều người nhìn với ánh mắt ghen ghét. Rất nhiều người hận đến hàm răng ngứa. Dù sao cũng là chút ít hâm mộ ghen tỵ với hận Thượng Đường mệnh thật tốt. Rất đơn giản, Tô phu nhân nói vì lão tướng gia thương tiếc cháu gái của mình, sợ Thượng Đường cưới chị dâu không hòa hợp cùng Ôn Uyển, khiến cho cuộc sống sau này của nàng khổ sở, cộng thêm Thượng Đường cũng ôn hoà hiền hậu, cho nên, mới đem cháu gái gả cho Thượng Đường. Dĩ nhiên, ban đầu ước định là phải thi hội trúng, nếu thi không trúng, ước định sẽ nói ra. Mặc dù thi đậu hạng thứ hai đếm ngược, nhưng cũng là khảo trúng, không phải sao?

 

Thượng Đường thật là số tốt nha! Từ một tên tiêu nhân vật không lai lịch, được Ôn Uyển Quận chúa nhìn trúng, sau khi cho làm con thừa tự danh nghĩa công chúa. Lại được vào nơi muôn vàn khó khăn là Hải gia học viện. Đi theo Ôn Uyển Quận chúa mỗi ngày được ăn ngon mặc đẹp. Mà tiên sinh hắn nói, ban đầu ông không nghĩ rằng Thượng Đường có thể đậu, Thượng đường vừa nghe xong, giật mình! Sau lại bất đắc dĩ nói, tiểu tử này Mệnh tốt. Không phải à, ngay cả thê tử cũng là tài nữ Tô Chân danh tiếng nổi khắp kinh thành, cháu gái ruột của tướng gia. Ngươi nghĩ xem, danh lợi, hiền thê, tất cả đều có, còn không cho người hâm mộ ghen tỵ đến chết a!

 

Mà khi một người khác nghe tin tức kia, cũng là mịt mờ không chịu nổi. Người này chính là Thượng Phong, lần này cũng đậu, đứng hàng thứ 178, hai giáp Tiến sĩ, thi không tính là tệ, ít nhất so sánh với Thượng Đường tốt mấy lần. Nhưng không được tốt lắm. Hắn ban đầu cho là, bằng tự năng lực của mình, cho dù không có thừa tự, cũng giống nhau có thể khiến mình vượt qua ngày thật tốt.

 

Trải qua hai năm qua mới biết được, ngày thật tốt, không chỉ có tiền tài, còn muốn có xuất thân. Nếu lúc trước được chọn làm con thừa tự, đó chính là nhi tử công chúa, hắn chính là hoàng thân quốc thích rồi, thân phận cũng cao quý một chút rồi, hắn bao trùm ở trên rất nhiều người. Không cần đối mặt những giễu cợt của con cháu quan lại kia, không cần vì tiền tài lo lắng. Nhìn Thượng Đường rõ ràng không bằng mình, tuy nhiên nó lại cùng công tử tướng gia và công tử Hải gia có quan hệ mật thiết như vậy. Càng khiến hắn biết, ban đầu sai sót bỏ qua cơ hội tốt.

 

Đợi sau khi thi hội xong, nghe chuyện Thượng Đường xảy ra như vậy, Thượng Phong thậm chí có chút nhìn hả hê. Nghĩ xem Ôn Uyển khẳng định đang hối hận, tại sao ban đầu không có chọn hắn, chọn hắn, sẽ không có phiền toái như vậy.

 

Còn chưa hả hê tới hai ngày, thì lại nghe tin. Giờ mới hiểu được, ban đầu tộc trưởng nói, một khi được Ôn Uyển Quận chúa chọn, ngươi liền một bước lên trời. Một bước lên trời, thì ra là như vậy.

 

Sau này trở về, hắn sẽ làm cho mẹ hắn, đáp ứng cưới một nữ nhi trong gia tộc Bạch gia. Cửa hôn sự này là Bạch Đại cô làm mai, nói nàng kia tướng mạo rất tốt, gia cảnh cũng giàu có. Mình không có bối cảnh không có lễ vật, chỉ có thể mượn nhà vợ.

 

“Lão gia, ông nói thật sự, không có lừa gạt ta sao?” Đại phu nhân được tin tức, đều có chút không tin. Lúc này phong tiêm lãng khẩu, có chuyện tốt bực này, đối với các nàng mà nói, là chuyện vô cùng vui.

 

“Thật sự.” khuôn mặt của Quốc công Gia cũng đầy vui mừng.

 

“Nương, người không nhớ sao. Ban đầu tổ mẫu muốn đem cháu gái nàng gả cho Thượng Đường, Ôn Uyển không phải nói. Nàng đã sớm chọn một người, môn đệ Cao, cô nương kia tướng mạo cũng là nhất đẳn. Hiện tại quả không sai. Thượng Đường, cũng may mắn, đến bây giờ mà tướng gia cũng không hủy ước.” Thế tử phu nhân than thở .

 

“Tướng gia vốn nhìn trúng không phải Thượng Đường. Đều nói tướng gia là sợ đến lúc đó Ôn Uyển cùng chị dâu không hợp, sợ cái này cháu gái cuộc sống khổ sở, mới đáp ứng. Lúc này, tự nhiên cũng sẽ không bởi vì chuyện khác màđổi ý.” quốc công Gia cảm thấy tâm tình thư sướng rất nhiều. Hiện tại trong nhà rốt cục cũng có một chuyện tốt rồi.

 

“Không nghĩ tới, Thượng Đường có mệnh tốt như vậy” quốc công phu nhân được tin tức kia, đều có chút không tin.

 

Xác nhận tin tức là thật xong, chỉ có thể cảm thán Thượng Đường mệnh tốt lắm. Nếu không phải ban đầu được Ôn Uyển chọn, đoán chừng ngay cả cưới nữ nhi thương gia tốt cũng không có, làm sao có thể cưới được đích quý nữ nhà Tể tướng.

 

“Ta xem, không phải là Thượng Đường mệnh tốt, tương lai ai có thể cưới được Ôn Uyển, mới là cực kỳ có phúc khí. Trước đó vài ngày nếu không phải nàng, tang lễ lão thái quân nhất định sẽ gây ra không ít chê cười. May mắn, mọi chuyện đều tốt, khó trách chuyện làm ăn lớn nàng cũng làm được, thật sự là người hiếm thấy. Đáng tiếc, người Bình phủ những năm qua đối với nàng quá mức. Làm cho hiện tại thành kiến của nàng quá sâu, thái độ cũng không hòa hợp.” Đại phu nhân cảm thán.

 

Bình gia Tam phòng

 

Tam phu nhân được tin tức, có hối hận có ảo não. Ban đầu, làm sao lại không chọn trúng tiểu nhi tử của nàng đây! Nếu không lúc này, người cưới cháu gái tướng gia là nhi tử nàng. Sau này, còn sợ không có tương lai tốt à.

 

“Không nghĩ tới, Quận chúa thế nhưng tìm cho Thượng Đường một hôn sự tốt đến thế. Nếu Thượng lâm nhà ta cũng có thể tìm được một hôn sự tốt, cho dù chết ta cũng cam nguyện.” Tứ phu nhân nghe, cũng vô cùng hâm mộ. Tứ lão gia đứng ở một bên, không có trả lời.

 

“Lão gia, nói lại thì nàng có được hộp đồ trang sức đeo tay, cũng là công lao lão gia. Làm sao nàng ngay cả câu nói cám ơn cũng không có, hơn nữa, Tứ bá nàng trở lại, cũng phải đến thăm chứ. Không phải nói nàng hiểu lễ nghĩa sao, làm lại cái bộ dáng này.” Tứ phu nhân có chút mất hứng.

 

“Ha hả, nàng cũng không đi hỏi thăm một chút, Ôn Uyển ở kinh thành nổi danh tụ tài đồng nữ, nàng mới sẽ không để ý một chút ít đồ như vậy. Nàng là quý Quận chúa, tới bái hội là biết Lễ. Không đến bái hội, cũng sẽ không có người ta nói nàng cái gì đó. Hiện tại chúng ta còn đang trong kỳ hiếu tang, nơi nào có thể tùy ý đi lại đây!” Tứ lão gia lắc đầu không đồng ý.

 

Chương 142: Hôn sự của Thượng Đường ( hai )

 

“Ta còn muốn cùng nàng giao hảo tốt, để Thượng lâm có cửa hôn sự tốt đây! Chờ kỳ hạn tang qua, Thượng lâm đã mười tám rồi. Cô nương tốt cũng bị chọn lấy hết rồi.” Tứ phu nhân vừa nghe, cũng có chút nhục chí.

 

“Cố gắng thăm dò thử xem, chỉ cần người tốt, gia thế chênh lệch chút ít cũng không còn quan hệ. Con đường Ôn Uyển nàng không nên đi, đứa bé này, mặt lạnh tâm lạnh, sẽ không cùng nàng giao hảo.” Tứ lão gia lắc đầu không có đồng ý. Tứ phu nhân kỳ quái nhìn Tứ lão gia, hỏi không phải đều nói Quận chúa có lòng tốt sao.

 

“Đó là người đối với nàng có lợi, nàng mới có thể mặt từ thiện tâm. Bình gia trên dưới, cũng chỉ có chi thứ hai là được chỗ tốt từ nàng. Đoán chừng, ban đầu do chú ý chọn Thượng Đường. Hơn nữa, cho trong tộc nhiều tiền như vậy, chính nàng cũng phải có chỗ tốt nhiều lần. Vào gia phả không nói, còn để tộc trưởng đáp ứng cho nàng tự chọn làm con thừa tự, mới có thể làm cho nàng tuyển Thượng Đường để có thể mặc nàng quyết định. Hài tử mới bảy tuổi ra ngoài lập môn hộ, nếu không phải ban đầu quyên tiền nhiều, thì khi chuyển ra ngoài tộc trưởng làm sao mà hỏi cũng chẳng qua hỏi một tiếng. Hài tử kia, rất lợi hại, bằng không sao lão Ngũ, ở trước mặt nàng, cũng không dám nói chuyện lớn tiếng. Hạ nhân Bình phủ, ở trước mặt nàng, cả câu ho khan cũng không dám. Những hạ nhân kia càn rỡ thế nào, ta và nàng còn không rõ hay sao, ban đầu chúng ăn không ít thiệt thòi. Nhưng những…người này ở trước mặt Ôn Uyển, nói chuyện cũng phải giảm nhỏ thanh âm. Nàng suy nghĩ một chút, không có thủ đoạn lợi hại, làm sao đứng được ở Bình phủ cùng những kẻ thành tinh này.” Tứ lão gia nhất nhất phân tích .

 

“Hài tử nhỏ như vậy, nơi nào lại tinh thông tính toán thế.” Tứ phu nhân không quá tin tưởng.

 

“Một lần là trùng hợp, hai lần là trùng hợp, nhưng nơi nào trước sao có nhiều trùng hợp như vậy. Có thể được hoàng thượng ngự tứ Kim tiên, có thể đánh hoàng thân quốc thích, cho tới văn võ bá quan, còn có thể cùng nhân vật thực quyền là Thuần Vương, Chu vương giao hảo, cùng mấy cái gia đình có quyền thế giao hảo, còn không bị người chê trách, có thể là tâm tư loại người bình thường à? Nói nó tâm tư thuần khiết, nàng có tin hay không? Đáng tiếc, nếu là nam hài, Bình gia có hi vọng chấn hưng, nhưng hết lần này tới lần khác là một cô gái.” Tứ lão gia thở dài một hơi.

 

“Cũng không thể nói như vậy, ít nhất Ôn Uyển đối với Thượng Đường rất tốt. Tìm cho hắn nơi học tốt, danh sư giỏi, cho hắn tiêu tiền tiêu bạc. Hiện tại còn tìm cho hắn một hôn sự tốt. Nghe nói cái gia đình kia của Thanh Thủy, cũng là nàng xin người hỗ trợ tìm. Nam tử kia mặc dù là nông dân, nhưng là người có tài nhân phẩm cũng rất tốt, gia tư giàu có, nghe đại tẩu nói hắn đối với Thanh Thủy ngàn tốt vạn tốt, không khác gì bảo bối cả. Đại tẩu ở đây thẳng khen, nói Ôn Uyển chuyện này làm thật tận tâm. Nàng nếu không có tận tâm, làm sao sẽ tìm chỗ tốt như vậy. Ôn Uyển không cha mẹ dựa vào, học chút ít thủ đoạn bảo vệ mình cũng là nên, ít nhất, ta còn nghe được không ít chuyện không tốt về nàng. Nghe nói, ban đầu ngũ phòng thiếu chút nữa đem nàng giết chết. Hơn nữa chiếm không ít đồ cưới của mẹ nàng, còn nàng ở thôn trang ăn bữa nay không có bữa sau, từ nhỏ đến lớn, cũng không có ăn một bữa tốt. Đổi lại là ai cũng sẽ không đối với các nàng có sắc mặt tốt. Ta còn nghe nói trước đó không lâu, lão thái quân còn muốn tính toán nàng, đem nàng gả cho cháu trai của bà. Không nói gia đình kia nghèo túng, cùng mấy cháu trai có cái gì đức hạnh. Nếu là như vậy còn có thể đối với Bình gia tốt, ta đây cũng sẽ cảm thấy đứa bé này mới đáng sợ. Về phần đối với chi thứ hai tốt như vậy, chắc cùng là người không cha không mẹ không người che chở, có thể là đồng bệnh tương liên. Một hài tử nho nhỏ như vậy, nơi nào giống ông nói phức tạp như thế.” Tứ phu nhân rất đồng tình Ôn Uyển.

 

“Bất kể nói cái gì, nó cũng sẽ không cùng náng giao hảo. Kinh thành cô nương tốt còn rất nhiều, Thượng Lâm nhà ta nhân phẩm cũng không kém, không cần quá lo lắng. Bất quá nàng muốn tìm một người giống nhà vợ Thượng Đường, vậy thì không thể nào. Kể cả tìm môn đăng hộ đối.” Tứ lão gia cũng rất thực tế. Tứ phu nhân giận trách, cũng chỉ nghĩ như thế thôi, chứ nơi nào tìm được .

 

Mấy khuê trung tỷ muội cũng bị chuyện này làm vui vẻ. Ban đầu Ôn Uyển chọn trúng là Ngọc Tú. Lúc này truyền tới lại là Chân Chân. Lúc trước chuyện người Mao gia kia có ý xấu, mọi người cũng đều biết. Hẳn là tướng gia không nhìn trúng Mao trạng nguyên, mới lấy Ôn Uyển làm cớ. Dùng Thượng Đường làm bia đở đạn. Nhưng phải nói Thượng Đường mệnh tốt, vận khí còn tốt hơn. Cứ như vậy đem đại gia khuê tú như Chân Chân lấy về nhà.

 

“Lão gia, ông nói Ôn Uyển này, có phải cũng quá đáng hay không. Lúc trước nói là nhìn trúng Ngọc Tú. Nói chờ thi xong sau sẽ quyết định. Hiện tại thì chuyện gì xảy ra. May mắn là chúng ta định nữ nhi cho người khác rồi, bằng không, truyền đi, nữ nhi nhà chúng ta làm sao có thể làm người” Tưởng phu nhân tức giận .

 

“Chuyện này, hẳn là có kỳ hoặc. Khụ, ngày đó nóng nảy, không nên quyết định vội vàng như vậy. Hẳn là chờ một chút” Tưởng đại nhân có chút hối hận.

 

“Hiện tại cũng đã như vậy, may mắn là vào gia đình tốt.” Tưởng phu nhân biết, hối hận cũng vô dụng. Rồi hãy nói loại chuyện này căn bản sẽ tồn tại đường sống để hối hận.

 

“Nhị lão gia rốt cuộc xử trí như thế nào? Chẳng lẽ vẫn đặt ở từ đường sao? Vạn nhất tộc trưởng cùng trưởng lão quyết định phải xử tử hắn, vậy phải sao tốt đây?” Đại phu nhân chần chờ một hồi lâu hỏi.

 

“Trong tộc vốn bàn luận tập thể, để cho hắn chết cũng tốt, để giày vò như vậy, trong lòng cũng có chút không đành lòng. Tộc trưởng cũng có chút do dự, dù sao truyền đi, sẽ nói nhà chúng ta hung ác. Cũng có chuẩn bị cho hắn một chén rượu độc, nhưng cuối cùng ta đã tự mình cho ngăn trở lại.” Quốc công Gia sắc mặt có chút vui mừng.

Đại phu nhân nghe vô cùng kỳ quái “Tại sao? Tộc trưởng không có nỗi giận sao?”

 

“Vốn tưởng rằng Thượng Đường Thượng Dũng lần này, bị lão Nhị hại chết, không nghĩ tới. Cũng thật là ứng câu, phúc họa lưỡng nan. Gần đây nhìn Thượng Dũng khí sắc tốt hơn nhiều, nghe nói hắn phụ đệ đệ hắn tìm phụ tá. Ta liền cho người tra xét, kết quả hắn thật đúng là tìm phụ tá cho hắn.” Quốc công Gia vẻ mặt rất vui vẻ.

 

“Xác định?” Đại phu nhân có chút không tin. Quốc công Gia khẳng định gật đầu.

 

“Đây cũng là chuyện lớn. khi nào sẽ ra ngoài nhậm chức. Sẽ không bị người lừa sao?” Đại phu nhân vẫn còn có chút không tin.

 

“Sẽ không, tin tức kia là ta đi hỏi Thượng Dũng. Ta đem chuyện nghiêm trọng này nói với hắn. Nếu hắn không nói với ta lời nói thật, cha hắn một khi bị tộc trưởng đưa rượu độc, thì phải thủ hiếu ba năm, hắn cơ hội gì cũng không có. Lúc này hắn mới nói với ta lời thật. Nói Ôn Uyển cùng Thừa tướng đại nhân tìm cho Thượng Đường một chức huyện lệnh ở bên ngoài. Ý tứ của Ôn Uyển để ở bên ngoài rèn luyện mấy năm, đợi đến lúc chuyện này lắng xuống, rồi trở lại kinh thành. Bất quá Thượng Đường đau lòng Thượng Dũng, nên đem cái cơ hội này cho Thượng Dũng, còn mình lưu lại kinh thành. Hai huynh đệ này, tình cảm cũng không tệ lắm. Thượng Đường cũng coi như có lương tâm, không có cô phụ Thượng Dũng lúc trước đối xử tốt với hắn.” Quốc công Gia ban đầu nghe lời này a, thật cao hứng. Trong nhà hài tử có thể đoàn kết một lòng, căn bản mới là hưng gia.

 

“Vậy Nhị lão gia rốt cuộc nên xử lý như thế nào đây? Cũng không thể cả đời đem hắn giam ở Từ Đường? Dù sao cũng phải nghĩ phương pháp thoả đáng.” Đại phu nhân chần chờ rồi nói.

 

“Vốn là muốn cho hắn ở bên ngoài rồi báo bệnh mà chết, nhưng bây giờ Thượng Dũng mưu chức quan bên ngoài, con đường này không thông. Lần này có cơ hội tốt như vậy, là Quận chúa cầu tướng gia cho Thượng Đường, Thượng Đường tặng cho Thượng Dũng. Ai biết ba năm sau sẽ là cái cảnh tượng gì. Hơn nữa ba năm này, nếu để Thượng Dũng một mực kinh thành, đoán chừng hắn ngay cả cửa cũng không dám bước ra. Những thứ nước bọt kia cũng đem hắn phế dìm chết. Đi ra ngoài rèn luyện mấy năm, tiếp xúc chuyện tình nhiều, tâm cũng rộng mở trầm ổn hơn. Đến lúc đó cho dù trở lại, phải đối mặt những thứ kia cũng thản nhiên một chút. Súc sinh kia ba lần bốn lượt gây tai hoạ. Cho nên, ta quyết định, vẫn là đem tên súc sinh kia cả đời nhốt tại Từ Đường, một ngày ba bữa bỏ đói cho hắn chết.” Quốc công Gia khi nói đến Nhị đệ hắn liền tức giận. Bình gia bởi vì tên này, đã mất mặt bao nhiêu. Chân chính mặt mũi đã bị dẫm ở dưới lòng bàn chân.

 

“Thật ra thì, dựa theo ý kiến của ta, hay là trước đem hắn xóa tên trong gia phả. Sau đó phái một người trung thành đáng tin, thiếp thân chiếu cố. Vạn nhất hắn chịu không nổi tự sát, chàng cũng trù tính trước không phải là bảo toàn sự việc rồi sao.” Đại phu nhân vừa lo lắng vừa nói. Quốc công Gia nghe, người u mê một hồi lâu, liền phục hồi tinh thần lại lập tức vội vã chạy đến nơi tộc trưởng. Đem chuyện này một lần nữa thương lượng một phen.

 

Đại phu nhân than thở, đến bây giờ mọi người vẫn còn gạt lão quốc công Gia. Sợ hắn cùng lão thái quân giống nhau, bị tức mà chết đi. Chỉ nói Nhị lão gia thông đồng với nữ nhi nhà giàu người ta, tức chết lão thái quân. Lập tức, lão quốc công cũng bị bệnh, lúc này mới không có thể gấp trở về tham gia tang lễ lão thái quân. Nếu như biết sự thật e là không sống được.

 

Lưu di nương nghe tin tức kia, người nhảy lên cao ba thước. Cái kia hận a, nếu ban đầu cho làm con thừa tự là Thượng bân, hiện tại cưới thiên kim Tể tướng là nhi tử nàng. Danh lợi, con đường làm quan đều có. Trong lòng mắng Ôn Uyển không có mắt, không chọn con mình.

 

An thị được tin tức kia, vẫn ngây ngốc, qua thật lâu mới nói “Vú nuôi, người nói nếu ban đầu, ta không có đối phó với Ôn Uyển, có phải hôm nay phong quang vô hạn lấy cháu gái Tể tướng thiên kim, chính là Thượng kỳ ta hay không?”

 

Bà vú thở dài một tiếng, tất nhiên là thiếu gia nhà mình rồi. Nơi nào để ý đến huynh đệ nhà khác mà không để ý huynh đệ của mình. Nhưng trên đời không có nếu như, không thể mua nhất… cũng chính là thuốc hối hận. Lúc này, Quận chúa không bị phiền tìm tới cửa là không tệ rồi.

 

“Phu nhân, không xong, phu nhân, không xong.” Nha hoàn đi vào vừa nói. Bà vú quát lớn hỏi, xảy ra đại sự gì, mà vội vàng như vậy.

 

“Nhị phu nhân, Nhị phu nhân có tin vui. Đại phu nói, đã có hơn hai tháng” nha hoàn cúi đầu vừa nói. An thị nghe tin tức kia, ánh mắt rét lạnh.

 

Tạm dừng không nói một đống chuyện nát của Bình phủ kia.

 

Ở ngõ Bát Tỉnh trong nhà cũng là một đoàn rối ren. Thượng Đường bị người ta đánh, đánh cho sưng mặt sưng mũi, miệng đều chảy máu. Ôn Uyển được tin tức, lập tức đi qua xem. Đã thành mặt heo, còn bị đánh đến gảy xương, hỏi chuyện gì xảy ra. Thì mới biết là tiểu tử Mao phủ làm chuyện tốt. Ở trên đường cái khiêu khích Thượng Đường, Thượng Đường không có để ý tới hắn, sau đó dẫn đến tranh cãi, những người đó mượn cơ hội động thủ. Cũng may, người tuần tra vừa lúc tới đây, bằng không, còn không biết kết quả thế nào đây!

 

Ôn Uyển bận rộn mời đại phu tới đây, cho uống thuốc, nuôi chừng mười ngày tốt. Thượng Đường rất áy náy, nói cũng là mình vô dụng, đánh không lại hắn. Ôn Uyển nghe, cười lạnh không dứt, được, lại dám đánh người của nàng. Tốt, dám khi dễ người nhà của nàng.

 

Thượng Đường bên này bị đánh, liền truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Hơn nữa sau khi bị đánh lại yên tĩnh, rất nhiều người tự nhiên cũng không chấp nhận. Đánh người là Mao Tân Trạch, đệ đệ ruột của Mao Tân Nhuận. Trong kinh thành, nổi danh tiểu ác bá. Có một người cô là hoàng phi nên được sủng ái, rất nhiều người tất cả cũng chỉ có thể nuốt xuống cái thiệt thòi này, bởi vì đắc tội không được.

 

Thuần Vương Phủ

 

“Làm sao lại không có động tĩnh, ăn thiệt thòi lớn như vậy mà còn không lên tiếng, không giống như là tác phong của Ôn Uyển nha? Nha đầu kia, từ trước đến giờ chỉ có mình chiếm được lợi, lúc nào lại chịu thiệt như thế?” Thuần Vương chuẩn bị xem kịch vui, đợi mấy ngày, mà mình lại không có kịch vui để xem.

 

“Đắc tội với Đức Phi, nếu ở bên cạnh hoàng thượng nói vài lời gièm pha, đối với nàng cũng không còn chỗ tốt. Còn không bằng nuốt thiệt thòi này. Bằng không, lúc trước nàng đắc tội Triệu vương, chẳng khác gì là đắc tội Hiền phi. Hiện tại lại đắc tội Đức Phi, đến lúc đó hoàng thượng còn không biết làm sao ghét bỏ đây!” Thuần Vương Phi không tin Ôn Uyển sẽ trút giận cho Thượng Đường.

 

“Ha hả, nàng nói thế là sai rồi. Đứa nhỏ này siêu cấp bao che khuyết điểm. Khi đó Chu vương nói xấu hai câu về Trịnh vương thôi, Ôn Uyển lập tức phát hỏa. Chu vương giận đến muốn chết, nhưng nàng nói quá có lý, cuối cùng Chu vương tự mình sinh hai ngày hờn dỗi cho qua chuyện. Nàng nghĩ xem, nó ở trước mặt Chu vương còn có thể cãi lại. Mà lại sợ một sủng phi à. Thượng Đường là ca ca của nàng, ăn thiệt thòi lớn như vậy, nó không thể nào không ra mặt. Hơn nữa lần này Ôn Uyển không ra mặt, Thượng Đường sau này sẽ còn ăn khổ. Huynh muội bọn họ tình cảm rất tốt, có thể không để ý tới sao. Nghĩ lại, có thể là đang đợi cơ hội” Thuần Vương cho người chú ý động thái Ôn Uyển bên này. Thuần Vương Phi nhìn trượng phu tính trẻ con, không khỏi buồn cười .

 

“Nànng không biết, mỗi lần nhìn nó làm ra vẻ người lớn có nề có nếp nói điều kiện, mỗi lần đều bị nó chiếm thượng phong, ta liền hận đến hàm răng thẳng ngứa. Ta ở đây giận đến muốn chết, mà nó thì không nóng không gấp, còn có thể bưng trà từ từ uống, không vội không phiền làm cho người ta lại càng căm tức. Cho nên, ta muốn nhìn bộ dạng nó tức giận.” Thuần Vương tà ác nói. Thuần Vương Phi nghe cười không ngừng.

 

Thời điểm mọi người chuẩn bị đem chuyện này quên đi, thì có tin tức bùng nổ truyền đến. Trong kinh thành xưng vương xưng bá, tiểu bá vương Mao Tân trạch, bị người ta đánh. Đánh cho không thể xuống giường. Chờ nghe được tin tức, nói là bị Bình Thượng Đường đánh, tất cả mọi người đều bất ngờ.

 

Trên thực tế, tin đồn là thật sự. Mao Tân Trạch xác thực là bị Thượng Đường đánh không thể xuống giường. Nguyên nhân rất đơn giản, Mao Tân Trạch dám kiêu ngạo như vậy, là bởi vì hắn có một nhóm tay sai.

 

Nhưng khi đó, hộ vệ đem Mao Tân Trạch xách qua một bên. Cùng Thượng Đường một chọi một. Ôn Uyển không có ra mặt, cũng cho mấy thị vệ đứng vòng quanh, những người đó nếu như dám đi giúp Mao Tân Trạch, thị vệ liền từng bước đem người ném trở về. Té thành hình dáng con rùa, đám chó săn kia kêu cha gọi mẹ .

 

Thượng Đường kể từ khi đi theo Ôn Uyển, bị yêu cầu luyện công cường thân kiện thể, Ôn Uyển cũng không muốn hắn làm huynh đệ nữa đường, chưa gì đã chết non. Cho nên, dưới sự bắt buộc của Ôn Uyển, Thượng Đường hai năm qua luyện tập không tệ. Đánh với kẻ bất tài bên ngoài tô vàng nạm ngọc tự nhiên là khỏi phải nói. Thuộc hạ Mao thiếu gia chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn bị đánh.

Discussion24 Comments

  1. Haha thật hả giận Mao gia đúng là đũa mốc chòi mâm son ỷ có cô là sủng phi gia đình có chút danh tiếng mà thế à. Đáng đời a. Thế là OU có chị dâu là Chân Chân rồi nhưng tính tình vẫn hơi mềm yếu a . Thanks tỷ

  2. ;29 ;03 bọn mao gia này nên bị trừng phạt , đồ mơ tưởng , dở hơi hết chỗ nói , chó cậy chủ a! ;67 zậy chân chân là chị dâu ôn uyển a!

  3. Thuong Duong dung la tot so haizzz… Ca dam nguoi Binh Gia bay gio chi biet than troi tiec han, dang doi. Cang ngay cang thich Thuan Vuong Gia a nha, thiet la de thuong a, hi’hi’:)

  4. Há há há OU đúng là k phải độc bình thường mà chiêu này quá hay rồi. Đúng là bao che khuyết điểm bất quá ta rất thích nha. Tks nàng

  5. Còn có Thuần Vương nữa chứ tính tình vừa trẻ con lại nhớ thù dai bị OU cho ăn thiệt vài lần mà đến bây giờ vẫn tức tối chứ. Hahaha ông này cũng rất thú vị nhá. Còn có mấy người Bình gia cũng không xem lại mình là ai mà muốn được OU nhìn trúng. Bây giờ thì tốt rồi mới thấy hôi hận a

  6. công nhận TĐ tốt số thật, đc OU nhận làm ca ca 1 cái là coi như 1 bước lên mây ;52
    TĐ lấy Chân Chân cũng tốt, 2 ng tính tình đều hiền lành, ở chung có lẽ sẽ hợp ;18
    còn vụ đánh nhau, công nhận OU ăn miếng trả miếng thật, TĐ bị ai đánh thì tìm đánh lại ng đó là đc, thị vệ tai sai j đó dẹp hết qua 1 bên ;42 ;42 ;42

  7. – Đáng đời mấy đứa họ Mao,lũ mĩu con mà dám ra oai trước mặt hổ bà bà như Ôn Uyển hả ? =]]z ~
    ;75
    – Mà ta thấy Chân Chân k hợp với Thượng Đường,sợ là TĐ cưới CC về lại bị nói là trèo cao thì khổ. ;55

    – Ta nói Tô phu nhân,dù gì cũng là người Uyển Uyển giới thiệu,có cần nghi kỵ tham hỏi ghê gúm thế không ? ;38 Đúng là vãi cả nhà giàu ~~ ;41

    – Mà vck CC – TĐ này ta lo thật,hiền khô thế,mốt lấy nhau sinh nhi tử chắc e nó làm thụ nhể ? ;69 Mà 2 người thế,mốt xảy ra chuyện j chắc cũng có mình Uyển Uyển của ta giải quyết giúp thôi ~. ;57

  8. ta không thích Chân Chân lắm. Thượng Đường thì nào giờ không thấy nổi bật, tự nhiên tập này đánh nhau xong thấy manly hẳn lên hehe

  9. Mấy cái người kia tưởng bở thật, nếu không phải Thượng Đường nhân phẩm tốt thì làm sao Tô tướng nhìn trúng, tưởng vị trí ca ca OU dễ ngồi lắm hay sao ấy!!
    Này là khiêu chiến 1 chọi 1, thua ráng chịu :D

  10. bất ngờ nha trả thù như vậy mới khoái trá chứ, lớn rồi ai còn méc người này người kia ra tay chứ. đánh 1 vs 1 ai chết mặc ai như vậy mới sảng khoái. phải nói nhờ ôn uyển mà thượng đường phất lên như diều gặp gió ak

  11. Có phải tiện nghi cho thằng nhãi đó r k???k đâu khiêu chiến vs ng khác mà chỉ bị k xuống giường đc hừ nhẹ quá r

  12. Đúng rồi, ko cần làm gì lớn chuyện , đánh qua thì đánh lại thế thôi. Bất quá người ta nghĩ là bọn trẻ sinh sự đánh nhau, cũng ko kéo ai có quyền có thế vào cả

  13. Haha Ôn Uyển ngày càng cao thâm. Thuần Vương cũng thật thú vị, tính tình thật trẻ con. Hi vọng Ôn Uyển sớm trị hết bệnh mà nói chuyện đc thoải mái. Tội nghiệp nàng

  14. Tô phu nhân thật là đề cao con mình hạ thấp con nhà người, đã đem con người ta làm lá chắn rồi mà còn lên mặt. Cũng tội Thượng Đường người người ghen ghét, người người hâm mộ lại còn bị đánh nữa. Nhưng thật ra cũng có tài lắm chỉ là bị đánh hội đồng nên không đánh lại thôi, chứ 1 chọi 1 là ăn đứt tên công tử bột kia. Thanks nhóm dịch nhé!!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: