Hoàn Khố Thế Tử Phi – Chương 76.2

7

Chương 76: Có thể làm quốc mẫu

Edit: Gumi Chan
Beta: Vi Vi

Chương 76.2:

Vân Thiển Nguyệt dứt lời, còn chắp tay với Hiếu thân vương, trên mặt là vẻ mặt bội phục tới cực điểm, quả nhiên là tức chết người không đền mạng!

Hiếu thân vương ngực một trận quay cuồng, tức khắc nếm đến mùi máu tươi, bị hắn gắng gượng ép xuống, hắn hung hăng nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, quay đầu tức giận nhìn chằm chằm Lãnh Sơ Li.

“Ngươi nói nhảm, mới không phải, Vân Thiển Nguyệt ngươi nói nhảm ….Phụ vương ta làm sao sẽ bỏ mặc ca ca, ta….” Lãnh Sơ Li bị Vân Thiển Nguyệt nói trúng tâm sự, thấy mọi người lúc này đều nhìn nàng, có vài người trên mặt lộ ra vẻ chợt hiểu ra cùng khinh bỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tái đi, bối rối giải thích.

“Ngươi im miệng cho ta! Ngươi trong mắt cả thân ca ca cũng không có, chớ nói chuyện với ta, trở về phủ đi!” Hiếu thân vương giận dữ một tiếng, không để ý thân thể già nua, một tay ôm lấy Lãnh Thiệu Trác, lảo đảo đi đến trước mặt lão hoàng đế, giọng nói run rẩy nói: “Hoàng thượng, cựu thần…”

“Nhanh chóng đi thái y viện đi!” Lão hoàng đế chặn lại lời của hắn, khoát khoát tay.

Hiếu thân vương không trì hoãn, bước nhanh ra khỏi thượng thư phòng.

Lãnh Sơ Li khuôn mặt nhỏ nhắn chảy nước mắt xuống, oán hận nhìn Vân Thiển Nguyệt một cái, xoay người khóc chạy ra ngoài. Lần đầu không dám nhìn thẳng Dạ Thiên Khuynh ở phía sau lão hoàng đế.

Sau khi Hiếu thân vương ôm Lãnh Thiệu Trác cùng Lãnh Sơ Li trước sau rời đi, thượng thư phòng yên tĩnh trở lại.

Vân Thiển Nguyệt để sách cầm ngược xuống, đứng dậy, khoác giỏ sách trên cánh tay, nói với lão hoàng đế đang nhìn mình: “Hoàng thượng dượng, ta vẫn là trở về phủ đi! Thượng thư phòng này thật không phải nơi ta nên tới, nếu là còn phải đến nữa, mạng nhỏ của ta đoán chừng liền xong rồi. Vì mạng nhỏ quan trọng, ta tình nguyện trở về nấp trong phủ, sau này không ra ngoài nữa.”

Lão hoàng đế ánh mắt thâm thúy, dường như muốn nhìn thấu Vân Thiển Nguyệt, nhưng là hắn nhìn hồi lâu, vẫn thấy Vân Thiển Nguyệt cúi đầu, bộ dáng hơi sợ hãi, hắn thu hồi tìm tòi nghiên cứu, cười mắng: “Ngươi cái tiểu nha đầu này, hôm nay cũng không phải là ngươi bị thua thiệt, ngươi bây giờ còn bày ra bộ dạng bị thua thiệt. Ngươi yên tâm, ngươi cứ ngoan ngoãn học ở thượng thư phòng, trẫm có lời nói trước, nếu người nào dám tìm ngươi phiền toái nữa, cho dù ngươi phế đi tay của hắn, trẫm cũng sẽ không truy cứu nửa câu.”

Lão hoàng đế dứt lời, nhìn lướt qua những hoàng tử công chúa con gái vương gia kia cùng với nhi tử của các đại thần theo đi học, những người đó lập tức cúi đầu, người người câm như hến. Không cần lão hoàng đế cảnh cáo, trải qua hôm nay, Lãnh Thiệu Trác một màn máu chảy đầm đìa này tất cả mọi người không dám cười nhạo khinh bỉ Vân Thiển Nguyệt nữa, trốn nàng còn không kịp, nơi nào sẽ đi trêu chọc nàng?

“Tiểu nha đầu, lúc này ổn thỏa đi?” Lão hoàng đế hỏi.

“Còn miễn cưỡng có thể đi!” Vân Thiển Nguyệt nháy nháy mắt, có làm ra vẻ khó khăn nói ra một câu, sau đó lập tức buông giỏ xuống, người đang đứng lần nữa ngồi trở lại trước bàn học, cười hắc hắc với lão hoàng đế. “Ta liền biết hoàng thượng dượng anh minh cơ trí, công chính vô tư nhất. Hôm nay ta mới cảm thấy học tập biết chữ là một việc tuyện vời cỡ nào, cho nên, ta quyết định, sau này cho dù có người đuổi ta khỏi thượng thư phòng ta cũng không đi, cứ chết dí ở nơi này!”

Vân Thiển Nguyệt dứt lời, chỉ nghe “xì” một tiếng, Dạ Thiên Dục không nhịn được ra tiếng, Dạ Thiên Khuynh trước kia vốn là bị Vân Thiển Nguyệt chọc giận quá mức, lúc này thấy nàng có chút sinh động thú vị, cũng nhịn không được bật cười.

“Ha ha, hoàng huynh, cái tiểu nha đầu này thật đúng là báu vật a!” Đức thân vương cũng cười lên ha hả, nói với lão hoàng đế: “Không trách được cái tiểu tử thối nhà ta lại bảo vệ tiểu nha đầu này như thế đây!”

“Bảo bối cái gì? Chính là Bát Hầu Tử!” Lão hoàng đế cũng không nhịn được cười, quay đầu nói với Dung Cảnh vẫn ngồi trước thư án cúi đầu đọc sách từ đầu đến cuối không nói một lời: “Cảnh thế tử, trẫm để cho ngươi dạy thay, thật sự là cực khổ ngươi!”

“Hoàng thượng quá khen! Dung Cảnh còn có thể vì Thiên Thánh cố gắng một phần sức lực là phúc khí.” Dung Cảnh ngẩng đầu, thản nhiên nói.

“Thiên Thánh của trẫm có được Cảnh thế tử, thắng được mười vạn hùng binh a! Đây cũng là phúc khí của Thiên Thánh cùng trẫm!” Lão hoàng đế gật đầu một cái, cảm thán một câu, hướng về phía Dung Cảnh nói: “Trẫm vốn là muốn đi Tàng thư các, nghe Lãnh tiểu quận chúa nói chuyện, liền thuận đường sang đây nhìn xem. Bây giờ nếu không có việc gì nữa, Cảnh thế tử cứ tiếp tục giảng bài đi!”

“Cung tiễn hoàng thượng!” Dung Cảnh đứng lên, thi lễ với lão hoàng đế.

Lão hoàng đế xoay người đi ra ngoài, đi hai bước phân phó nói: “Thiên Khuynh, Thiên Dục, hai người các ngươi không cần phải đi Tàng thư các, ở lại nghe Cảnh thế tử giảng bài đi!”

“Dạ! Phụ hoàng!” Dạ Thiên Khuynh, Dạ Thiên Dục đồng thời khom người lên tiếng.

Lão hoàng đế đi ra ngoài, Đức thân vương theo sát phía sau, Vân vương gia nhìn thoáng qua Vân Thiển Nguyệt thở dài một tiếng, cũng đi theo ra ngoài, mấy tên văn võ đại thần theo sát phía sau, đoàn người trong nháy mắt đã ra khỏi thượng thư phòng.

Dạ Thiên Khuynh nhấc chân đi về phía Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt nhìn thấy Dạ Thiên Khuynh đi về phía nàng, sắc mặt lập tức trở nên không tốt.

“Thái tử điện hạ xin mời ngồi!” Dung Cảnh nhàn nhạt mở miệng, “Nếu là ngài đi đến ngồi phía sau, Dung Cảnh làm sao dám ngồi ở phía trước?” Dứt lời, hắn tự ý phân phó bên ngoài, “Người đâu, bày cho điện hạ một cái ghế!”

Dạ Thiên Khuynh dừng bước, nhìn về phía Dung Cảnh, “Bản thái tử là tới nghe Cảnh thế tử giảng bài, đối xử bình đẳng là được rồi!”

“Thái tử hoàng huynh, Tần tiểu thư nơi này không có chỗ sao? Chỗ này lại là hàng trước, cũng sẽ không bôi nhọ thân phận của huynh. Cảnh thế tử cũng không cần phân phó người mang ghế ngồi, Đệ không có thân phận tôn quý như huynh, liền phải cùng chen chúc với Nguyệt muội muội đi!” Dạ Thiên Dục vừa nói, vừa lướt qua Dạ Thiên Khuynh đi về phía Vân Thiển Nguyệt, hắn vừa dứt lời, đã ngồi ở chỗ ngồi vừa nãy của Dạ Khinh Nhiễm bên cạnh Vân Thiển Nguyệt.

Dung Cảnh chẳng tỏ rõ ý kiến, cũng không có nói.

Vân Thiển Nguyệt nhìn thấy Dạ Thiên Dục, cũng hơn so với Dạ Thiên Khuynh, sắc mặt nàng tốt hơn một chút.

“Thái tử điện hạ xin mời!” Tần Ngọc Ngưng nhìn Dung Cảnh một cái, đứng lên, thi lễ với Dạ Thiên Khuynh.

Dạ Thiên Khuynh sắc mặt mặc dù không tốt, nhưng cũng không tiện biểu hiện hắn quá quan tâm Vân Thiển Nguyệt, đi phản bác lời Dung Cảnh cùng Dạ Thiên Dục, chỉ có thể gật đầu một cái, ngồi ở bên cạnh Ngọc Ngưng.

“Còn có người nào nói một chút về luận học nữa không?” Dung Cảnh tiếp tục hỏi thăm.

“Luận học? Cái này mới mẻ!” Dạ Thiên Dục đến gần Vân Thiển Nguyệt, hạ giọng nói: “Nguyệt muội muội, ngươi xem là sách gì vậy?”

“Cho ngươi xem!” Vân Thiển Nguyệt nhét sách cho Dạ Thiên Dục.

Dạ Thiên Khuynh đưa tay ra nhận lấy, khi nhìn thoáng qua nội dung bên trong ánh mắt chợt trợn to, hắn không dám tin nhìn Vân Thiển Nguyệt, Vân Thiển Nguyệt không để ý tới hắn, mà là đang chờ có người đứng lên lên tiếng, nàng cảm thấy cái cơ hội biểu hiện này Ngọc Ngưng chắc là sẽ không bỏ qua. Dạ Khinh Nhiễm người ta cũng vừa cầm lên sách kia nhìn một lát, hắn cũng không phản ứng lớn. Nàng cảm thấy định lực của Dạ Thiên Dục này thật sự quá kém.

Dạ Thiên Dục lại nhìn về phía Dung Cảnh, cũng là vẻ mặt như gặp quỷ.

“Không có ai sao?” Dung Cảnh dường như không thấy được ánh mắt của Dạ Thiên Dục bắn về mình, nhướng mày hỏi.

“Cảnh thế tử, ta có thể nói không?” Một cô bé tuổi tác tương đương Vân Thiển Nguyệt đứng lên, một thân váy áo hoa lệ, là kiểu dáng trong cung, hiển nhiên là một vị tiểu công chúa.

“Thất công chúa mời!” Dung Cảnh nhàn nhạt gật đầu.

Thì ra đây chính là thất công chúa a, Vân Thiển Nguyệt nhìn thất công chúa, nàng nhớ tới Ngọc Ngưng nói là thư đồng của nàng, Cảm thấy tiểu mỹ nhân này không hung hăng vênh váo như Thanh Uyển công chúa, mà là đoan trang dịu dàng, ước chừng là ở chung với Ngọc Ngưng đã lâu, hơi thở trên người nàng có chút tương tự Ngọc Ngưng, nghĩ đến cũng đúng tiến thoái có độ, biết thư đạt lễ. Hơn nữa sắc mặt nàng ửng đỏ, thanh âm mềm mại uyển chuyển, ánh mắt nhìn Dung Cảnh mặc dù giấu giếm thật là tốt, nhưng là không thể gạt được con mắt  của Vân Thiển Nguyệt.

“Lại là một ong mật nhìn chăm chú vào hoa đào a!” Vân Thiển Nguyệt cúi đầu nói thầm một câu, thanh âm cực nhỏ.

Dung Cảnh lập tức liếc về phía Vân Thiển Nguyệt một cái, Dạ Thiên Dục lúc này thức tỉnh, tiến gần sát Vân Thiển Nguyệt nói: “Nguyệt muội muội, ngươi nói cái gì hoa đào cái gì ong mật?”

“Không có gì!” Vân Thiển Nguyệt lắc đầu một cái, nghĩ tới Dung Cảnh một người không có võ công lỗ tai đều thính như vậy, còn có phải là người  không a! Chẳng lẽ là hắn biết nàng sẽ nói như vậy? Đen đến không có thiên lý!

“Ngươi cùng Cảnh thế tử thế mà lại đều đang xem dâm thư (sách dâm) “Chẩm uyên ương” bị liệt vào cấm kỵ? Thật to gan! Vừa nãy sao các ngươi lại không bị phụ hoàng và những lão cổ hủ kia phát hiện đây?” Dạ Thiên Dục hạ thấp giọng, dùng ánh mắt quái vật nhìn Vân Thiển Nguyệt. Nếu như là không đến đây, hắn thật sự khó có thể tưởng tượng được.

“Ngươi không thấy được sách là cầm ngược đấy sao?” Vân Thiển Nguyệt nhắc nhở Dạ Thiên Dục, ngu ngốc đang cầm sách ngược chờ bị phát hiện!

Dạ Thiên Dục vội vàng cúi đầu, lập tức đem sách đang cầm ngược đảo lại, còn nhìn thoáng qua mọi nơi, thấy không ai phát hiện hắn thở phào nhẹ nhõm, một bộ dáng giảo hoạt nhìn Vân Thiển Nguyệt, xảo trá nói: “Chẩm uyên ương ta tìm thật lâu cũng không tìm được, làm sao trong tay ngươi cùng Cảnh thế tử đều có một quyển, cũng đều là bản đơn lẻ khắc ấn lần hai?”

“Ta làm sao biết!” Vân Thiển Nguyệt lườm cho Dạ Thiên Dục  một ánh mắt không thể trả lời.

“Ngươi tiểu nha đầu này, lại còn che giấu ta. “Dạ Thiên Dục bị thương nhìn Vân Thiển Nguyệt, chốc lát lại cười nói: “Đây cũng là sách sẽ khiến người mê muội xuân tâm nảy mầm, tiểu nha đầu, chẳng lẽ ngươi động lòng xuân? Nếu không làm sao xem sách này? Cảnh thế tử cũng động lòng xuân?”

“Chó má!” Vân Thiển Nguyệt quát một câu, cực kỳ khinh thường nói: “Cái này cũng gọi là dâm thư? Cũng đừng vũ nhục dâm thư đi!”

Đợi lúc nàng bê y nguyên thập đại dâm thư: Kim Bình Mai, Quốc Sắc Thiên Hương, Phẩm Hoa Bảo Giám, Cách Liêm Hoa Ảnh, Tiễn Đăng Tân Thoại, Phi Hoa Diễm Tưởng, Ngọc Lâu Xuân, Hồng Lâu Xuân Mộng, Cửu Vĩ Quy đến cho đám lão địa tử này mũ mở rộng ra một chút nhãn giới, đều biết cái gì gọi là chân chính dâm thư. Quyển Uyên Ương Gối này quả thực là nhi đồng, cũng không tính là cái thế giới tam lưu ngôn tình đi!

“Cái này cũng chưa tính là dâm thư? Tiểu nha đầu, chẳng lẽ ngươi từng xem sách còn hơn so với cái này nữa?” Dạ Thiên Dục kinh hãi. Dùng ánh mắt không phải nhìn người nhìn Vân Thiển Nguyệt.

“Ừ!” Vân Thiển Nguyệt gật đầu một cái.

Dạ Thiên Dục mắng một tiếng, lúc này đến phiên hắn khinh thường, lại càng không tin nói: “Tiểu nha đầu, ngươi lại khoác loác đi!”

Vân Thiển Nguyệt mí mắt đảo đảo, dùng ánh mắt ngươi sẽ không hiểu nhìn Dạ Thiên Dục một cái, không nói thêm gì nữa. Trong lòng vì mình mặc niệm, tư tưởng của nàng đúng là cô đơn, không ai hiểu a! Anh hùng luôn tịch mịch, nhẫn nại a!

Dạ Thiên Dục thấy Vân Thiển Nguyệt không phản bác hắn, cẩn thận nghiên cứu biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lại cúi đầu nhìn quyển sách trên tay, nhìn ngược mặc dù lao lực, nhưng là không làm khó được hắn, không ảnh hưởng hắn thấy được mùi ngon.

“Người học, là bảy loại thư (sách), lễ, lý, trí, nhượng, đức, tài, sách cho chúng ta học được căn bản cổ xưa, lưu truyền tới nay cho chúng ta học tập đấy. Lễ, là cử chỉ hữu lễ, từ trong sách, chúng ta am hiểu lễ nghĩa với người. Lý, là dạy dỗ chúng ta hiểu đạo lý, có thể tam tỉnh thân ta. Trí chính là trí tuệ, nhượng là khiêm nhường, đức là đức hạnh, tài là tài hoa. Nếu là có thể làm được bảy phương diện, thì là đại thiện (vô cùng lương thiện), Cũng nói rõ học mà hữu dụng.” Thất công chúa nhìn Dung Cảnh, lấy hết dũng cảm một hơi nói cho hết, nhỏ giọng đi, thử dò xét hỏi, “Cảnh thế tử, không biết ta nói có thể đúng hay không?”

Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía Dung Cảnh, thấy hắn cũng không ngẩng đầu lên, bĩu môi, giả bộ! Ai cũng không giả bộ tốt bằng hắn!

“Thất công chúa có thể ngộ đến những thứ này là không dễ dàng. Ngồi đi!” Dung Cảnh so với mỗi lần nói thêm một câu nói.

Thất công chúa lập tức vui mừng, sắc mặt vui vẻ tình cảm bộc lộ trong lời nói, lúc này thi lễ với Dung Cảnh, “Cám ơn Cảnh thế tử!” Dứt lời, đoan đoan chính chính ngồi xuống. Bốn phía mọi người đang ngồi có thể cảm nhận được nàng vui sướng.

“Còn có người nào nói không?” Dung Cảnh lại hỏi.

Vân Thiển Nguyệt nhìn về phía Tần Ngọc Ngưng, nghĩ tới mỹ nhân này nên ra tay đi chứ!

Quả nhiên ánh mắt nàng vừa mới quét qua, chỉ thấy Tần Ngọc Ngưng quả nhiên đứng lên, đầu tiên nàng thi lễ với Dung Cảnh, giọng nói dịu dàng mở miệng, “Học, quảng nhi bác, khả vi thư, khả vi thính, khả vi thức, khả vi quan. Dĩ thư vi kính, khả dĩ tu thân lập đức, thị vi học chi phẩm. Dĩ thính vi học, khả dĩ thông linh mục. Dĩ thức vi học, khả dĩ tri sự lý. Dĩ quan vi học, khả dĩ chính giả tỉnh ngô thân, thiên giả cảnh tỉnh ngô thân lập quy chính. Cổ ngữ có nói: ngoạn cổ huấn dùng cảnh tâm, ngộ chí lý dùng minh chí. Học dĩ tụ chi, vấn dĩ biện chi, nhật tích nguyệt luy, ký khai tâm minh mục, lợi vu hành nhĩ, hựu tri thiên hạ sự nhi đổng vinh nhục, biện sửu ác. Sở dĩ, thử thị vi học.” (*)

[Dịch nghĩa (với sự giúp đỡ của Hoa Hạ): học vấn, rộng mà uyên bác. Có thể là sách, có thể là lắng nghe tiếp thu ý kiến, có thể là kiến thức, có thể là quan điểm. Lấy sách làm gương, có thể  tu thân dưỡng đức, làm trình độ học vấn. Lấy lắng nghe tiếp thu ý kiến làm học vấn, có thể khiến mắt linh thông thành người am hiểu. Lấy kiến thức làm học vấn, có thể hiểu lí lẽ. Lấy quan điểm làm học vấn, có thể tự kiểm điểm bản thân, tỉnh ngộ mà cải chính bản thân. Người xưa có nói: thưởng thức lời dạy bảo của người xưa dùng tấm lòng nhạy bén, giác ngộ chí lý dùng tâm trí sáng suốt. Học hướng tới sự tập trung, hỏi hướng sự phân biệt, góp nhặt từng ngày, vừa tỏ lòng vừa sáng mắt, lại biết chuyện thiên hạ mà biết vinh nhục, phân rõ ghê tởm. Cho nên, đây chính là học vấn.]

Vân Thiển Nguyệt nhướng nhướng đuôi lông mày, nghĩ tới Tần Ngọc Ngưng danh tiếng tài nữ này không phải có lửa làm sao có khói a!

Thất công chúa khẽ cắn cánh môi, ai oán nhìn thoáng qua Ngọc Ngưng, cúi đầu.

“Ừ, còn gì nữa không?” Dung Cảnh gật đầu một cái, lại hỏi.

Tần Ngọc Ngưng do dự một chút, lại dịu dàng nói: “Căn cứ vào học mà xem thế là đủ rồi, nam tử chính là lấy học vấn làm người quân tử, có tài làm việc lớn bảo vệ quốc gia, nữ tử học là vì hướng tới khuê lễ, giúp chồng dạy con tuân thủ yên ổn. Nam tử ở triều đình, chí ở cao xa, nữ tử ở nội viện, chí ở gia viên. Cho nên, bàn về học của nam nhi cùng nữ tử là không ngang hàng.”

Vân Thiển Nguyệt thu hồi tầm mắt, cảm thấy nàng thật là xem trọng cái tiểu mỹ nhân này rồi. Hóa ra là người yên ổn ở phòng mình. Nhưng mà cũng phù hợp với nữ huấn nàng học từ nhỏ đến lớn, đoán chừng các sách nữ huấn nữ giới nàng có thể đọc làu làu.

“Không biết Ngọc Ngưng nói có đúng không? Mời Cảnh thế tử chỉ điểm!” Ngọc Ngưng nhẹ giọng dò hỏi.

“Tần tiểu thư tài như thế, có thể làm quốc mẫu!” Dung Cảnh trầm mặc hồi lâu, phun ra tám chữ (*).

[tám chữ ở đây là: “như thử chi tài, kham đương quốc mẫu”, dịch nghĩa: có tài như thế, có thể làm quốc mẫu]

Dung Cảnh dứt lời, cả sảnh đường xôn xao!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Ngọc Ngưng trong nháy mắt trắng bệch không có chút máu, không dám tin nhìn Dung Cảnh, thân thể hơi run rẩy.

Dạ Thiên Khuynh vốn là trong lòng thán phục tài năng Ngọc Ngưng, nhưng không nghĩ tới Dung Cảnh sẽ nói ra một câu như vậy, không khỏi ngẩn ra.

Vân Thiển Nguyệt da mặt hung hăng run rẩy, nàng nghe mọi nơi tiếng ồn ào ong ong vang lên, có thể tưởng tượng được sức nặng những lời này của Dung Cảnh. Nhất là danh vọng của bản thân Dung Cảnh, nhất là trước mặt học sinh thiên hạ, một câu nói của hắn cho tới bây giờ liền hết sức quan trọng. Sợ rằng không tới ngày mai, tám chữ này có thể truyền đi khắp thiên hạ. Ha ha, đến lúc đó có trò hay để xem. Nàng nhìn Dung Cảnh, cảm thấy chưa bao giờ thấy người này đen đáng yêu chết người như vậy! Không biết lão hoàng đế và tứ vương gia cùng với văn võ bá quan cả triều nghe được câu này sẽ là cái vẻ mặt gì.

“Lúc này Tần Ngọc Ngưng rơi xuống vũng bùn rồi, muốn thanh (trong sạch) cũng không được.” Dạ Thiên Dục ghé sát vào Vân Thiển Nguyệt, chậc chậc một tiếng, cái bên tai nàng, “Vậy cũng là đại tài? Tiểu nha đầu, ngươi nói Tần Ngọc Ngưng cho Cảnh thế tử chỗ tốt gì, lại khiến Cảnh thế tử trợ giúp nàng như vậy?”

Trợ giúp? Vân Thiển Nguyệt muốn ho khan mà ho không ra, đến mức có chút khó chịu, đẩy Dạ Thiên Dục ra, “Ta nào biết Tần Ngọc Ngưng cho cái nhược mỹ nhân kia chỗ tốt gì. Đoán chừng là hoàng thượng cha ngươi cho nhược mỹ nhân chỗ tốt đi! Tần Ngọc Ngưng đại mỹ nhân có tài có mạo như vậy, không gả vào hoàng gia gả cho người nào a? Hoàng thượng dượng nơi nào sẽ bỏ qua cho?”

Dạ Thiên Dục nháy nháy mắt, như đang tự đánh giá lời nói của Vân Thiển Nguyệt.

Vân Thiển Nguyệt không để ý tới hắn, tiếp tục xem náo nhiệt. Nghĩ tới lúc này Ngọc Ngưng một trái tim nhỏ bé đoán chừng rớt xuống đất rơi vỡ thành mười tám mảnh, vỡ thành từng mảnh từng mảnh rồi. Một lòng chờ đợi người yêu nhìn với ánh mắt khác, đoán chừng nằm mơ cũng vẫn không nghĩ đến một câu nói nhẹ nhàng của phu quân trong mộng liền đem ném nàng xuống địa ngục. Nàng cứ nói đi, nếu nàng rơi xuống vách đá, nàng sẽ không cứu nàng. Nhìn đi, lúc này không phải là té xuống vách đá rồi? Không biết còn có thể trèo lên hay không.

“Cảnh thế tử nói đùa, Ngọc Ngưng nơi nào…. Nơi nào có bản lĩnh bực này…. Chỉ là múa rìu qua mắt thợ, không với được lên đài.” Ngọc Ngưng ngay cả tiếng nói đều là run rẩy. Nàng trong đầu nghĩ tới trăm ngàn lời mà Dung Cảnh sẽ nói, chỉ không nghĩ tới được tám chữ như vậy. Trong nháy mắt đó nàng gần như muốn té xỉu. Thật sự nàng nằm mơ cũng không nghĩ đến “Tài như thế, có thể làm quốc mẫu.” Nếu sớm biết, đánh chết nàng cũng không đứng lên.

Lời này người khác nói có lẽ sẽ là cười giỡn, ai cũng không để ý tới. Nhưng từ trong miệng Cảnh thế tử, kỳ tài Thiên Thánh nói ra, sức nặng kia nặng đến khó có thể đo được. Lời như vậy nếu là bị hoàng thượng biết, nàng trừ vào cung ra thì có ai dám cưới? Đồng thời một câu nói kia sáng tỏ cái gì? Nói rõ Cảnh thế tử đối với nàng đều là vô ý, chẳng những vô ý, còn rất vô tình. Nàng cũng không tin Cảnh thế tử không biết tâm tư nàng? Nhưng dùng một câu nói kia giống như tâng bốc nàng đến chỗ cao, kỳ thực là ném nàng xuống địa ngục. Nàng gần như không nhịn được nước mắt muốn chảy xuống, nhưng vẫn mạnh mẽ nhịn xuống. Nàng phải trấn định, mới có cơ hội lật bài.

“Bản thế tử chưa bao giờ nói giỡn! Tần tiểu thư ngồi đi!” Dung Cảnh cười nhạt, không để ý tới Ngọc Ngưng, hỏi Dạ Thiên Khuynh, “Thái tử điện hạ có cao kiến gì không?”

“Tần tiểu thư đúng là đại tài, đệ nhất tài nữ Thiên Thánh danh bất hư truyền!” Dạ Thiên Khuynh phức tạp khó dò nhìn Ngọc Ngưng thân thể run rẩy ngồi xuống bên cạnh một cái, cười nói với Dung Cảnh.

Dung Cảnh gật đầu một cái, ánh mắt nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, thấy nàng dùng một vẻ “ngươi thật lòng dạ hiểm độc” nhìn hắn, khóe miệng hắn khẽ nhếch, nhợt nhạt lên tiếng, “Thiển Nguyệt tiểu thư nói một chút đi! Bản thế tử xem một chút hôm nay ngươi tới thượng thư phòng học được cái gì hữu dụng?”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Vân Thiển Nguyệt, đồng loạt đợi nàng trả lời.

Vân Thiển Nguyệt ngẩng đầu ngắm trần nhà, một bộ dáng ta không nói cho ngươi, có chút kiêu ngạo, có chút tức cười.

“Xem ra ngươi vẫn chưa học được cái gì. Quả thật là quần áo lụa là ngu muội không bằng một phần của Tần tiểu thư.” Dung Cảnh nhìn Vân Thiển Nguyệt, chê bai nàng hết sức có thể mà tâng bốc Ngọc Ngưng, ném ra một câu nói, đứng lên, bỏ sách vào trong hộp, ấm giọng nói với mọi người: “Việc học hôm nay đến đây thôi! Giải tán đi!”

Kết thúc như thế này? Vân Thiển Nguyệt thu hồi ánh mắt khỏi trần nhà, nhìn Dung Cảnh, còn chưa tới buổi trưa a?

Dung Cảnh liếc Vân Thiển Nguyệt một cái, ánh mắt kia dường như đang nói chẳng lẽ ngươi còn muốn tiếp tục học? Vân Thiển Nguyệt lập tức lắc đầu một cái, hắn giống như nở nụ cười, không nhìn nàng nữa, trong ánh mắt sững sờ của mọi người, bước chân nhẹ nhàng ưu nhã ra khỏi thư phòng.

Vân Thiển Nguyệt lập tức cầm lấy giỏ sách, túm lấy sách trong tay Dạ Thiên Dục, đứng vọt lên, nhấc chân chạy ra phía ngoài, theo sau Dung Cảnh rời khỏi thượng thư phòng.

Trong thư phòng lưu lại cả đám nhìn chằm chằm.

------ Hết chương 76 ------

Discussion7 Comments

  1. Haha đáng đời kẻ đố kị Lãnh Sơ Li kia. Nhược mĩ nhân a ca thật sự rất tuyệt. Chỉ với 8 chữ thôi ca đã làm nên l.sử nha. Thanks tỷ

  2. Ai bảo đòi làm vợ ca cơ, DTK muốn ghép TNN vs Nhược mỹ nhân, bjo thì hay rồi, chỉ có thể lấy thái tử thôi, hêh. Cảnh mỹ nhân đúng là hắc đến cực điểm, chỉ nói 8 chữ thôi mà cắt luôn hoa đào của mình, đúng nó không nói thì thôi, nói một tiếng điếng người, bội phục a, yêu Cảnh mỹ nhân chết mất thôi ;76 ;76 ;76 ;76 ;76

  3. Càng đọc về sau thấy cảnh ca càng nhan hiểm, phúc hắc a. Bội phục ca wá đêê. K biet ca vs nguyệt tỷ bjo ms thành đôi a

  4. Bái phục …. Bái phục Nhựơc mỹ nhân. Mỗi lần ca nói chuyện dù khen hay chê cũng làm ng ta cứng họng, đứng im. ;69 ;76 ;75

    THANKS

  5. Cảnh ca k mở miệng thì thôi đã mở miệng phải là 1 mũi tên trúng 3 con chim , 1 là con chim dở hơi mộng tửơng , 1 là con chim đáng gét tưởng bở nguyệt tỷ , kòn lại là nguyệt tỷ , ca lại tăng điểm đáng yêu vs tỷ ý rồi ;41 em là em k ngở 2 a c lại đọc sách ý ý ý trong giờ dạy hok , tội lỗi quá ak ;40 ;17 đọc đến đoạn cuối ta cứ liên tưởng nguyệt tỷ giống con cún thế k biết yêu kinh ;76

    • Hahah…. cảnh bà nguyệt xả hay quá xá… nhược mỹ nhân nói câu nào thâm thuý câu đó… 2 người này đúng là xướng đôi vừa lứa… chờ mong đến lúc 2 người này yêu nhau thì tính tình thay đổi thế nào. Mong rằng k nhàm chán.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: