Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q02 – Chương 117+118

15

Chương 117: Thượng Đường trúng cử.

 Edit: Lung Nguyệt

Sau khi bảng thành tích được công bố, những gì lão sư kia dự liệu hoàn toàn không sai lệch chút nào, Thượng Đường xếp hạng một trăm sáu mươi sáu. Ôn Uyển nghe xong thầm nghĩ, vị Lão sư này đánh giá quả thật chính xác, ngài nói ở chính giữa bảng liền xếp ở chính giữa thật.

 

Người gõ la báo tin mừng đứng bên ngoài cảm thấy có chút bồn chồn lo lắng. Mọi người ai cũng đều biết, Ôn Uyển Quận chúa là người có tiền, mặc dù bên ngoài nói Quận chúa có danh hiệu vắt cổ chày ra nước, nhưng chuyện lần này là chuyện vui, kiểu gì cũng có phong bao ban thưởng dày hơn bình thường.

 

Quả nhiên, Ôn Uyển lập tức sai Hạ quản gia đưa cho người báo tin một phòng bao thật dày, sau đó để cho hắn đi báo tin cho nhị phòng và ngũ phòng.

 

Người đưa tin nhận được tiền thưởng, hắn nắm phong bao tiền nằng nặng, miệng cười toe toét. Xem ra, chuyến đi này không tệ. Lần này tới quả thực đáng giá, rất đáng giá.

 

Thượng Dũng nghe được tin mừng liền trước tiên liền chạy đi thắp cho nương hắn một nén nhang để báo cáo với người một tiếng, sau đó lập tức chạy tới Bát Tỉnh hồ đồng.

 

Nhìn thấy Thượng Đường cùng Ôn Uyển đang dâng hương cho Phúc Huy công chúa, trong bụng hắn chua xót thành một mảnh. Nếu là bây giờ Thượng Đường đang đứng trước bài vị của mẫu thân hắn, tự mình nói cho người biết tin tức tốt này, thật tốt biết bao.

 

Thượng Đường dâng hương xong, Ôn Uyển cũng hiểu rõ, bảo Thượng đường có thể trở về thắp cho nhị bá mẫu nén hương. Hai người trong lòng đều rất cảm kích nhưng cả hai đều lắc đầu.

 

Cho dù bây giờ muốn đi, bọn họ cũng không thể đi bây giờ được. Ôn Uyển có thể nói như vậy, bọn họ trong lòng đã dễ chịu hơn nhiều, nhưng nếu bị những người khác nghe thấy, sẽ nói không hay .

 

Quả nhiên, một lúc sau cha hờ của Ôn Uyển cũng tới. Đồng liêu ai cũng đều chúc mừng hắn, nói con của hắn trúng cử rồi. Hắn nghe cũng rất cao hứng, lập tức xin phép nghỉ về nhà.

 

Nhìn thấy Thượng Dũng đã ở đây, cười nói, ngươi cũng là tới  chúc mừng a! Tất cả mọi người vui vẻ cùng nhau ăn cơm. Ôn Uyển sai người chuẩn bị một bữa vô cùng thịnh soạn, cho là ăn mừng.

 

“Muội muội, đây là phong dương phiến tử ngươi thích ăn. Ăn nhiều một chút, nhìn ngươi trong khoảng thời gian này đều lo lắng chuyện của ta, người cũng gầy thành như vậy” Ôn Uyển ngượng ngùng.

 

Nàng gầy là có gầy thật, nhưng là gầy vì làm ăn vất vả. Gần đây Minh Nguyệt sơn trang xảy ra vài vấn đề, thiết kế ban đầu không theo kịp thực tế. Dãy phòng mùa hè bên trái lúc nào cũng hết phòng, nhưng dãy bên phải lại luôn có phòng trống. Chu vương muốn mở rộng dãy phòng bên phải, Ôn Uyển không đáp ứng, mãnh liệt cự tuyệt. Nàng hiện tại đang vất vả suy nghĩ dùng biện pháp gì giải quyết cái vấn đề này.

 

Lúc ăn cơm, cha hờ nhìn Thượng đường gắp thức ăn cho Ôn Uyển, hai người bộ dạng tương thân tương ái, thần kinh của hắn quả thực bị đâm một nhát rất sâu.

 

Sắc mặt hắn thoáng cái chìm xuống. Nhưng hắn cũng biết, hắn không thể phát giận.

 

Thật vất vả quan hệ giữa hai người mới hòa hoãn được, nếu lại phát cáu nóng nảy, hắn biết bản thân sẽ chịu không ít mệt. Ôn Uyển có hoàng đế che chở, còn có Chu vương làm chỗ dựa, hắn muốn khiển trách Ôn Uyển, thực sự không phải chuyện hay ho gì.

 

Ôn Uyển nhìn hắn đột nhiên biến sắc, cảm thấy có chút khó hiểu, trong lòng suy nghĩ người lại trúng gió gì nữa, nàng cũng lười để ý đến hắn. Hắn muốn tới hay không tùy hắn, nếu không đến lại càng tốt. Nàng còn không muốn nhìn thấy hắn, nhìn thấy hắn, trong lòng nàng lập tức phát hỏa.

 

Cổ đại chết tiệt, nếu là ở hiện đại, nàng nhất định cuốn gói ngay lập tức chạy đến thành phố khác sống, cả đời này dù chết già cũng không muốn gặp lại hắn.  Nơi này làm sao được bằng hiện đại, làm sao làm như vậy được, mặc dù nàng còn có tước vị Quận chúa, nàng cũng không thể tùy ý rời đi kinh thành.

 

Mỗi lần nàng có thứ gì tốt, đều phải mang cho hắn một phần, thực nghẹn chết nàng, nàng chỉ hận không thể đem cho khất cái còn tốt hơn là mang cho hắn. Loại đè nén nói không nên lời này thật sự khiến người ta khó chịu, rất khó chịu.

 

Nhưng nếu nàng ra khỏi kinh thành, nàng có thể bị lột bỏ tước vị, thậm chí còn nguy hiểm đến tánh mạng. Nếu không, nàng đã sớm chạy đến đất phong, sống cuộc sống tiêu dao tự tại, tội gì phải ở lại chỗ này chịu tức giận không đâu, còn có vô số tính toán trong tối ngoài sáng. Làm hại nàng lúc nào cũng phải cẩn thận cẩn thận, suy đi tính lại mới dám đi làm.

 

Không lâu sau Ôn Uyển mới biết được, nàng hoàn toàn là bị lừa gạt. Tổ huấn có nói, có tước vị không thể rời đi đất phong, đó là chỉ  Phiên Vương cùng gia quyến và các vương tử hoàng tôn trong kinh thành, vì sợ bọn họ có thể cấu kết khắp nơi mà nổi dậy làm phản, tạo thành nguy hại đối với giang sơn xa tắc.

 

Nàng chỉ là một tiểu hài tử chẳng khác gì cô nhi, chỉ là một Quận chúa nhỏ bé, cơm cũng muốn dựa vào hoàng đế mới có mà ăn. Tạo phản gì đó cách nàng xa xôi giống như sao Hỏa vậy. Cho dù thật sự nàng đòi đến đất phong, hoàng đế cũng không thể vì thế liền tước đoạt tước vị của nàng.

 

Cho nên, điều này căn bản không áp dụng được trên đầu nàng.

 

Dĩ nhiên, đến thời điểm nàng phát hiện ra chuyện này, nàng mới biết được, thì ra là nàng không thể đi đến đất phong, còn có rất nhiều nguyên nhân khác bên trong.

 

Thượng đường nhìn bộ dáng Bình hướng Hi, mặc dù không biết tại sao, nhưng hắn cũng thành thực cúi đầu, cẩn thận từng li từng ti`. Thượng dũng cũng là bộ dạng hiểu rõ.

 

Nhìn đệ đệ cùng Ôn Uyển ở chung tốt như vậy, hắn tự nhiên là cao hứng . Hai người quan hệ càng tốt, Ôn Uyển đối với chuyện của đệ đệ lại càng để ý, sau này con đường công danh của đệ đệ mới càng tốt.

 

Mà nguyên nhân Ngũ thúc đột nhiên mất hứng là bởi vì Thượng kỳ cũng ứng thi Hương, đáng tiếc lại bị trượt.

 

Bình hướng Hi vốn là có lời muốn nói, nhưng khi nhìn hai huynh đệ Thượng đường đều ở đây liền thôi. Có chút ý tứ mệt mỏi rời đi. Sau đó, Thượng Dũng cũng trở về.

 

Ai mà biết, Nhị lão gia gần đây vẫn luôn ngốc ở trong nhà  không ra tới cửa, nghe được tin tức con hắn đỗ cử nhân liền hưng phấn bừng bừng chạy tới ngõ Bát Tỉnh, ầm ĩ nói muốn gặp nhi tử.

 

Ôn Uyển được tin tức liền để cho Thượng đường đi gặp hắn, nàng cũng không muốn ra ngoài. Nàng mới không cần đi gặp loại người cặn bã như vậy. Nàng từ khi Nhị lão gia trở lại, đến bây giờ, cũng không có gặp qua nàng. Nàng cho dù đầu óc bị đánh cũng không muốn nhìn thấy thể loại này.  Người như thế, ngay cả súc sinh cũng không bằng.

 

Ban đầu hắn nhìn trúng một cơ thiếp của Thuần Vương, thấy nàng ta lớn lên quốc sắc thiên hương, bị người đàn bà kia hai lần ba bận dụ dỗ liền dẫn người ta ra ngoài. Chỉ là một cơ thiếp nho nhỏ, nếu là ngươi quang minh chánh đại dùng điều kiện dày một chút đi đổi lại, thuần Vương người ta cũng chưa hẳn sẽ không đáp ứng.

 

Vậy mà hắn lại dám bắt cóc người từ trong vương phủ mang ra ngoài. Thuần Vương tìm hắn tính sổ, hắn chết cũng không chịu lộ diện, lải nhải với Bình mẫu nói Thuần Vương muốn đánh giết hắn. Chỉ là một cơ thiếp mà thôi, ngươi nếu như xin lỗi Thuần Vương, còn có lão quốc công nhận lỗi một phen, mất một phần đại lễ, mặc dù có phần mất thể diện của Quốc công phủ, nhưng tất cả mọi người ở trong kinh thành đều có uy tín có danh dự, hơn nữa cơ thiếp kia đối với  thuần Vương mà nói, cũng chỉ là một món đồ chơi, không quá hai ba ngày là chán cũng không để trong lòng, Thuần vương cũng sẽ không làm gì quá mức.

 

Hắn ngược lại, đi theo Bình mẫu khóc lóc kể lể, phụ thân nếu mang theo hắn đến Thuần vương phủ, đến lúc đó hắn nhất định sẽ bị thuần Vương đánh giết, như vậy thì tính mạng hắn khó mà giữ được. Được Bình mẫu  âm thầm giúp đỡ, hắn liền bỏ trốn mất dạng. Đầu sỏ gây họa cứ thế hai tay vẫy vẫy, chạy. Vốn là thuần Vương chỉ giận sáu phần, nháo đến như vậy liền giận dữ mười phần, đương nhiên là không đời nào bỏ qua cho quốc công phủ.

 

Cũng bởi vì hắn ngu xuẩn to gan lớn mật lại còn làm mà không có gan gánh chịu, làm hại cha già của hắn phải tới tận cửa nhà người ta nói lời xin lỗi còn bị người ta đuổi ra. Đại nhi tử bị từ hôn, nữ nhi thiếu chút nữa cũng bị từ hôn, thê tử bị hắn chọc tức mà chết. Quốc công phủ đệ muốn bồi thường một phần đại lễ Thuần vương đều không nhận.

 

Cuối cùng vẫn là hoàng đế ra mặt, Bình gia bỏ ra một phần lễ rất lớn, Thuần Vương mới đáp ứng sau này không truy cứu nữa, chuyện này mới coi là hoàn toàn chấm dứt.

 

Người cặn bã như vậy không hiểu sao lại còn sống tốt được đến bây giờ. Hắn còn có mặt mũi quay trở lại, lại kiêu ngạo như vậy chạy đến nhà nàng náo loạn mấy lần.

 

Nếu không phải nàng xem hắn dù sao cũng là cha ruột của Thượng đường, ngày đó nàng nhất định sẽ lên tiếng để cho Thuần Vương thu thập hắn. Không nói đánh chết cũng phải đánh cho hắn tàn phế, ít nhất cũng phải khiến hắn chịu chút khổ sở, nằm trên giường ba năm không xuống được.

 

Cho nên nói, người tốt mệnh không dài, tai họa lưu ngàn năm a. Ngàn vạn lần không nên làm người tốt.

 

Thượng Đường vừa thấy Nhị lão gia, theo lễ tiết tính chào hỏi trước một tiếng, nhưng nói chuyện cũng là nửa phần khách khí cũng không có: “Nhị bá, người tìm con có chuyện gì? Nếu như không có chuyện gì khác, hoặc là lại muốn đòi bạc, vẫn là câu nói kia, con không có.”

 

Nhị lão gia thoáng chốc nghẹn họng, ngược lại giận dữ nói: “Ngươi tên súc sinh này, thi đỗ cử nhân rồi là không thèm nhận thức cha mình. Trên đời này có súc sinh như ngươi vậy sao?”

 

Thượng Đường lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt kia tràn đầy lửa giận, hừng hực thiêu đốt, nếu không phải còn có lý trí hắn đã xông lên đánh cho ông ta một trận rồi nói sau: “Nhị bá nói đùa, cha con bây giờ còn đang làm việc tại nha môn, nếu là Nhị bá có chuyện tìm cha mà không gặp người, khi nào con gặp cha sẽ nói một tiếng.”

 

Nhị lão gia nghe xong giận dữ, cầm lấy cái băng ghế định đập vào đầu  Thượng đường bị gã sai vặt ngăn cản. Hạ Thiên đi tới nói: ” Nhị lão gia, Thuần Vương gia lát nữa sẽ tới đây tìm Quận chúa để thương lượng chuyện làm ăn. Ngài nếu không có việc gì thì nên đi nhanh một chút, nếu lại bị Thuần Vương gia nhìn thấy thì ngài chắc chắn sẽ lại bị đánh một trận. Thuần Vương gia từ kinh thành tới tìm Quận chúa chúng ta nói chuyện buôn bán , cho nên đến lúc đó, cũng chớ có trách ta lần này không có nhắc nhở ngài.”

 

Nhị lão gia quá sợ hãi, lúc đi cũng tính toán tiện tay cầm đi ít đồ, nhưng nhìn khắp phòng khách , vật trang trí cái gì cũng không có, ngay cả cái chén cũng không thấy bóng dáng, cũng không thể cái bàn cũng mang đi, hắn liền ngượng ngùng mà thẳng bước đi.

 

Ôn Uyển nhận được tin tức, biết biểu ca nàng cũng trúng cử, cái vị thiếu gia Hải gia kia cũng trúng. Hai người bọn họ, một người là thứ ba, một người là thứ chín, thành tích vô cùng tốt. Có thể nói, Thượng đường có thành tích hôm nay cũng không thể không nhắc đến hai người bạn tốt này từng giúp đỡ hắn không ít.

 

Hai nhà này đều hết sức điệu thấp, cũng không làm tiệc mừng gì hết. Đối với hai nhà mà nói, ít nhất là Tô gia theo như Ôn Uyển biết, ông cậu của nàng năm đó là Trạng nguyên công, cậu họ của nàng cũng là Thám Hoa Lang. Nhìn ông cậu của nàng là Trạng nguyên đều làm đến tể tướng rồi, lão sư của nàng cũng là Trạng nguyên công, hiện giờ trở thành danh sĩ đệ nhất thiên hạ.

 

Nhưng cha hờ của nàng cũng là Trạng nguyên công đàng hoàng, sao lại khác biệt một trời một vực như vậy chứ. Ở giữa có phải là có gì mờ ám hay không?

 

Dĩ nhiên ý nghĩ này cũng chỉ là lóe lên rồi biến mất.

 

Nhiều năm sau này, Ôn Uyển rốt cuộc cũng biết khác biệt trong đó là vì sao. Chẳng qua là đến lúc biết thì phản ứng của nàng cũng chỉ là cười cười mà thôi.

 

Có tổ phụ cùng cha làm tấm gương đối chiếu, Tô dương chỉ là một cử nhân nho nhỏ, đương nhiên không tính là cái gì. Tô gia hiện tại chỉ có một con trai trưởng một đích nữ, một thứ tử (con trai vợ lẽ) hai thứ nữ, thứ tử này Ôn Uyển chưa từng thấy. Nhưng hai thứ nữ kia quả thật là chẳng ra làm sao.

 

Ở danh môn thế gia, dạy dỗ ra cho dù là thứ nữ thì một thân phong thái kia cũng không phải là người bình thường có thể so sánh. Chỉ nói đơn giản như trong nhà cậu họ của nàng cũng là khác biệt rất rõ ràng. Tô Dương thì  không phải nói gì rồi, là một nhân tài nhất đẳng; Chân Chân tuy tính tình mềm yếu, nhưng cũng không làm mất đi danh tiếng đại gia khuê tú, quy củ lễ nghi cũng làm cho người ta tìm không ra một điểm sai lầm nào.

 

Thứ tử kia Ôn Uyển chưa từng thấy, miễn bình luận. Còn hai thứ nữ, lớn kiêu ngạo ương ngạnh, gan lớn hơn trời, chẳng phân biệt được tôn ti, nhỏ tạm thời còn nhìn chưa ra.

 

Ở cổ đại, ít nhất là theo những gì mà Ôn Uyển biết, ở thời đại này, nữ nhân là một quần thẻ yếu thế. Nữ tử đã xuất giá, thế nào đi chăng nữa cũng phải dựa vào nhà mẹ đẻ mới có thể ở nhà chồng đứng vững gót chân, sau đó mới là dựa vào nhi tử.

 

Chân Nhan cứ minh mục trương đảm bắt nạt Chân Chân như vậy, nếu khiến cho Tô Dương chán ghét nàng, sau này gả cho người ta, ở nhà chồng bị người ta khi dễ cũng đừng nghĩ có người vì nàng ra mặt. Hơn nữa quan hệ thông gia thì quan hệ thông gia, trong kinh thành thật ra thì cũng là một đám quan hệ lợi ích rắc rối phức tạp, Chân Chân là đích nữ, sau này tự nhiên là phải gả cho người nào nhà cao cửa rộng.

 

Nếu có thể giữ mối quan hệ tốt với một tỷ tỷ hiền hòa dễ gần như vậy là đích nữ, sau này đối nàng ta sẽ chỉ có chỗ tốt mà không có một điểm xấu nào. Nhưng nàng ta lại không có đầu óc chút nào như vậy, cứ khi dễ Chân Chân tới tận cửa.

 

Ôn Uyển có thể nhìn thấu triệt qua những dấu hiệu này để biết, biểu cữu mẫu của nàng trên mặt là một phụ thân hiền lành thiện tâm, nhưng từ trong xương lại là một người đàn bà lòng dạ hẹp hòi không thể dung được người khác.

 

 

Chương 118: hôn sự của Thượng Đường.

 

Kể từ khi Thượng đường trúng cử, rất nhiều người đều nói gần nói xa có ý tứ muốn kết thân. Ngươi nghĩ thử xem, một nam tử lớn lên không tệ, học vấn cũng tốt, hài tử  mười lăm tuổi đã thi đỗ cử nhân, muội muội lại là tụ tài đồng nữ nổi tiếng, của cải trong nhà khẳng định phải có mấy chục vạn lượng vốn liếng.

 

Cho dù sau này nàng xuất giá sẽ mang đi phần lớn sản nghiệp làm của hồi môn, nhưng chỉ cần một chút từ tay nàng chảy qua kẽ tay xuống cũng đủ để Thượng Đường sống tốt.

 

Hơn nữa một năm nay, từ đủ loại dấu hiệu cho thấy, Ôn Uyển Quận chúa đối với vị ca ca đến làm con thừa tự này vô cùng thiện tâm, hai người quan hệ cũng vô cùng tốt.

 

Sau này nếu nữ nhi của mình gả qua đó, Thượng đường đã sớm ở riêng, bên trên lại không có mẹ chồng gây khó dễ. Ôn Uyển cho dù nhiều tiền, thanh danh cũng bị truyền không tốt chút nào, nhưng cũng chỉ năm sáu năm nữa cũng sẽ phải gả ra ngoài.

 

Còn nữa, mấy tháng nay danh tiếng của quận chúa rõ ràng là có khuynh hướng khôi phục. Cho nên, rất nhiều vị cha mẹ thật lòng thương yêu nữ nhi đều đánh chung một chủ ý như vậy.

 

Về phần vị Nhị lão gia truyền kỳ kia, dù sao cũng đã cho Thượng Đường làm con thừa tự của công chúa, có thể xem nhẹ, vị phụ thân kia không đáng nhắc tới.

 

Những nữ nhân này đều nghĩ muốn lên cửa làm mai, nhưng từ trước tới giờ Ôn Uyển đối những người không quen biết đều không cho vào đại môn.

 

Về phần bái thiếp, nếu không phải nhân gia có quan hệ, hoặc là không có thân phận quý trọng hơn nàng, căn bản không thể xuất hiện trước mặt Ôn Uyển.

 

Vào không được cửa Bát Tỉnh, vậy thì tiến cửa Bình gia. Bình mẫu vẫn liệt nửa người, nằm liệt trên giường, lão quốc công Gia thì luôn ở nông thôn thôn trang trải nghiệm cuộc sống nhàn nhã. Bình Hướng Thành ngay cả Nhị lão gia trở lại cũng không cho bất luận kẻ nào nói cho ông biết.

 

Về phần vợ chồng quốc công gia, chuyện hôn sự của  Thượng đường, bọn họ chẳng qua là bá phụ thôi, chuyện đó cũng không đến phiên họ nhúng tay.

 

Tất cả bọn họ đều là người thông minh, sẽ không đi làm chuyện khiến người ta chán ghét.

 

Còn dư lại hai người có quyền quyết định. Một người là Bình hướng Hi, một người là An thị. An thị cũng nghĩ đáp ứng ấy chứ, nhưng là ả dám sao?

 

Nếu bên này ả đáp ứng, bên kia Ôn Uyển không chấp nhận, lại làm loạn lên, đến lúc đó mất thể diện coi như là chuyện nhỏ, đắc tội người khác mới là chuyện lớn. Cho nên nàng ả đi thuyết phục Bình Hướng Hi.

 

Nhưng chờ đến lúc Bình hướng Hi chuẩn bị đi, thì ngõ Bát Tỉnh bên kia lại truyền đến tin tức nói Thượng đường phải đợi qua thi hội sau mới bàn chuyện hôn sự.

 

Lần này, Bình Hướng Hi không có biện pháp. Cũng không thể mở miệng nói lời nói của nữ nhi ta coi như không tính. Hơn nữa hắn thật lòng mong cháu mình tốt, không đúng, là vì nhi tử tốt. Chính bản thân hắn cũng cảm thấy, nếu có thể qua thi hội, đậu Tiến sĩ, đến lúc đó cũng không muộn, có thể kết một cửa hôn sự tốt. Dù sao thi hội cũng chỉ mấy tháng, Thượng đường cũng mới mười lăm tuổi, không vội.

 

Hơn nữa, từ đáy lòng hắn kỳ thật vẫn còn có chút sợ hãi nữ nhi Ôn Uyển này, hắn cũng không biết tại sao, chính là có chút sợ hãi, bọn họ xung đột vài lần đều là hắn ăn không ít mệt. Cùng Ôn Uyển đối đầu, chỉ có hắn là không hay ho, chẳng những không chiếm nổi một phân bạc tiện nghi mà còn luôn phải mặt xám mày tro.

 

Nhưng kể từ khi quan hệ cùng Ôn Uyển dịu đi, cuộc sống của hắn cũng tốt hơn không ít. Cho nên, hắn mặc dù vẫn không thích Ôn Uyển nhưng cũng không còn nghe An thị  xúi giục tìm Ôn Uyển  phiền toái. Hắn hiện tại vẫn nghĩ tốt hơn hết vẫn nên cách Ôn Uyển xa ra một chút, tất cả mọi người đều vui vẻ.

 

An thị từ chuyện này cũng cụp đuôi làm người. Cũng may hai nha hoàn còn giúp ả nói tốt trước mặt Bình Hướng Hi, Bình hướng Hi mặc dù bề ngoài cũng không gây khó dễ gì cho ả, nhưng từ đó tới giờ cũng không còn qua đêm trong phòng ả nữa. Nếu không phải hai vị thiếu gia của Ngũ phòng đều do ả sở sinh, đoán chừng ngay cả gót chân cũng đứng không vững.

 

An thị trong lòng thầm hận, nhưng là biết không thể quá vội vàng. Tâm tư ả tất cả đều chuyển tới trên người Bình hướng Hi, đối với Ôn Uyển ở bên kia, tự nhiên cũng không còn quá để ý.

 

Trên thực tế, cho dù ả có muốn chú ý cũng không làm gì được. Ngõ Bát Tỉnh bên kia , dù ả đã dùng giá tiền rất cao nhưng ngay cả nha hoàn vẩy nước quét nhà ả cũng không mua chuộc được, khiến ả lãng phí vô ích một số tiền lớn.

 

“Ôn Uyển, người xem, Thượng Đường trúng cử, có phải nên làm tiệc chúc mừng lớn một chút không ?” Quốc công Gia đang thương lượng với Ôn Uyển, nghĩ muốn làm lớn một chút, tăng thêm một phần thể diện cho phủ đệ.

 

“Quận chúa nói, làm lớn cái gì? Biểu ca của Quận chúa xếp thứ ba trên bảng tên cũng không có làm lớn, an tĩnh ở nhà chuẩn bị cho kỳ thi hội. Nếu Thiếu gia mở tiệc lớn chẳng phải chọc giận đễn rất nhiều người hay sao? Cho nên, Quận chúa nói Thất thiếu gia hiện tại quan trọng nhất là nên tĩnh tâm học tập mới đúng, vạn nhất nhiễu loạn tâm thần của hắn, đến lúc thi hương có thể sẽ bị trễ nải bài vở. Quốc công Gia, người nói, đạo lý này có đúng hay không.”

 

Ôn Uyển mới không muốn làm lớn. Mặc dù làm tiệc rượu thì có thể thu tiền mừng, nhưng phiền toái cũng rất nhiều. Tiệc rượu cũng không phải dễ làm như vậy, bảy cô tám bà đều được vào cửa, đến lúc đó cả ngày đều bận tối mắt tối mũi.

 

Dĩ nhiên, nếu như sau này đậu Tiến sĩ, làm tiệc lớn là không thể thiếu.

 

“Cũng phải, vẫn là Ôn Uyển cháu nghĩ được xa.”  Nhìn Ôn Uyển chỉ nói sẽ để ý, quốc công Gia cũng không mất hứng . Hắn vốn chỉ là muốn vì Bình gia thêm chút sắc mặt vui mừng. Bình gia gần đây cái gì cũng không thuận, muốn dùng một chút chuyện vui để hòa tan một phần.

 

Nhưng nếu Ôn Uyển nói như vậy cũng là nàng thật lòng suy nghĩ cho Thượng đường. Hơn nữa hắn cũng rất rõ ràng, nếu như không có Ôn Uyển trợ lực, Thượng Đường có thể khảo trúng hay không thật đúng là chuyện khó đoán. Ít nhất, nếu như không cho Thượng Đường làm con thừa tự, hắn  có thể khẳng định, đó là tuyệt đối thi không đậu.

 

Ôn Uyển nghe được Thượng Phong cũng khảo trúng, xếp hạng cũng không tệ lắm, số sáu mươi lăm. Ôn Uyển biết được cũng là cười cười. Ban đầu Hải lão đã nói tài học của hắn so với Thượng Đường cao hơn, nếu Thượng đường cũng có thể khảo trúng, không có gì bất ngờ xảy ra, hắn đương nhiên là khảo trúng. Sau này, cũng không cần giúp đỡ hắn nữa. Coi như là xong một chuyện.

 

Thượng Phong được Ôn Uyển trợ giúp hơn một năm nay, bây giờ đương nhiên là muốn tới cửa nói lời cảm ơn. Ôn Uyển vốn tính toán là không gặp nhưng bị Hạ Ảnh nói, nếu là không gặp sẽ không tốt, ngược lại người ta sẽ cho rằng ngươi cố ý làm bộ làm tịch. Ôn Uyển bấy giờ mới chịu gặp hắn.

 

Mới hơn một năm không gặp, nàng phát hiện ra so sánh với trước kia thì hiện tại Thượng Phong dường như trở nên trầm ổn hơn vài phần.

 

Cũng đúng, Hải gia học viện đều là đệ tử con nhà quan lại nhân gia, ở bên trong dòng dõi thư hương học tập, gia cảnh người nào cũng không kém, hắn chỉ là một thiếu niên không có cha đương nhiên sẽ bị chèn ép một chút.

 

Khách khí hàn huyên hai câu, Ôn Uyển liền bưng trà. Thượng Phong biết Ôn Uyển muốn tiễn khách, liền đứng dậy cáo từ đi.

 

Đến cửa, nhìn thấy trên đó viết hai chữ  ‘ Bình trạch ’ rất đẹp, hắn ngây người nhìn vài giây đồng hồ, mới xoay người cất bước.

 

Bình gia chi thứ hai

Thượng dũng nhận được tin tức của Thanh Thủy nói nàng mang thai.

 

Trong thư nói, trượng phu vừa biết nàng mang thai liền mừng như nhặt được bảo bối, mẹ chồng cũng cực kỳ cao hứng, không kể thân già liền đi làm đồ ăn ngon cho nàng. Trượng phu đối xử với Tình Tình rất tốt, giống như đối xử với con ruột của hắn vậy.

 

Hơn nữa trượng phu của nàng nói,  sinh con trai hay con gái đều tốt, đều là hài tử của hắn, hắn đều thích. Mẹ chồng nàng còn nói bà thích khuê nữ, có thể khả ái xinh đẹp giống như Tình Tình vậy! Từ trong thư có thể nhìn ra được, trượng phu của nàng cùng mẹ chồng đều đối xử với nàng và Tình Tình vô cùng tốt, giữa những hàng chữ đều là nồng đậm vui sướng.

 

“Ta lúc trước còn có chút không muốn, bây giờ nhìn lại, quả thật là Quận chúa có ánh mắt nhìn xa trông rộng. Chỉ cần bảo đảm cho Thanh Thủy áo cơm không lo, cuộc sống trôi qua thư thái, những thứ khác, tất cả đều không trọng yếu.”

 

Thượng Dũng qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên, hắn cảm thụ được muội muội biểu hiện vui vẻ ra bên ngoài. Tâm tình bị đè nén bức bối trong lòng cuối cùng cũng thoải mái hơn được một phần.

 

Tiểu Hứa thị thì cười cười, ban đầu Hoa Nha Tử tới cửa nàng đã nhìn ra đó là một người biết thương chiều người khác, hơn nữa là nông phu thì sẽ không có nhiều tâm nhãn, chân chân thực thực, người như vậy vô cùng thích hợp làm trượng phu của một người phụ nữ đã từng chịu tổn thương như Thanh Thủy.

 

“Tướng công, Nhị phòng chúng ta nợ Quận chúa nhiều lắm. Chàng nên nhắc nhở Thượng Đường, để thúc ấy biết ghi tạc ân tình của Quận chúa đối với chúng ta.” Hứa thị không quên nhắc nhở.

 

Thượng Dũng trịnh trọng gật đầu.

 

Không nói Thanh Thủy, chỉ nói tới Thượng Đường cũng so với trước kia tiến bộ hơn rất nhiều. Nếu như không làm con thừa tự trên danh nghĩa của công chúa, cả đời này của Thượng đường đều bị hủy trong tay vị phụ thân hỗn trướng kia.

 

Hắn cảm thấy vô cùng may mắn, lúc đầu có Ôn Uyển nhúng tay hắn mới cưới được Tiểu Hứa thị. Nhưng là đệ đệ của hắn, hiện giờ phụ thân khong biết điều đã trở lại, nếu như Thượng Đường vẫn còn đang ở Nhị phòng, về sau đừng nghĩ cưới được nữ nhi trong sạch nào về làm vợ.

 

Thượng đường nghe được lời nói của ca ca, nhìn lại thư tỷ tỷ gửi về, trong thâm tâm đối Ôn Uyển lại càng tràn ngập cảm kích. Nhưng hắn cũng biết, dù nói nhiều hơn nữa, chỉ biết lộ ra vẻ thực mới lạ, còn không bằng dùng hành động thực tế để bày tỏ cảm kích trong lòng. Cho nên hắn càng thêm khắc khổ luyện tập, âm thầm hạ quyết tâm, năm nay nhất định phải thi đậu Tiến sĩ, có thể gánh vác một nhà. Nếu không người khác sẽ cười hắn tới mức rách miệng.

 

Ôn Uyển nghe được cuộc sống hiện giờ của Thanh Thủy trôi qua rất tốt, tuyệt không ngoài sở liệu. Ban đầu nàng để cho Hạ Thiên đi gặp qua người đó, Hạ Thiên nói nam tử kia là một người thật thà. Nàng cũng là kết hợp tình huống thực tế mà suy tính, nghĩ tới người nọ nếu là thật thà, đương nhiên sẽ đối xử với Thanh Thủy rất tốt, lúc đó mới đồng ý .

 

Hơn nữa, hắn chỉ là một thổ tài chủ ở nông thôn, chữ to không biết mấy, bỗng dưng có được một thê tử ôn nhu hiền lành như vật còn không coi nàng như bảo bối mà sủng ái che chở trong lòng bàn tay hay sao.

 

Nếu như hắn có ánh mắt nhìn xa trông rộng, muốn tử tôn có tiền đồ, có thân phận địa vị, vậy thì con cháu hắn sau này phải đi theo con đường làm quan. Muốn đi con đường này nhất định phải dựa vào Thượng Dũng cùng Thượng Đường, tự nhiên sẽ đối xử với Thanh Thủy ngàn tốt vạn tốt.

 

Nói đến những thứ này, Ôn Uyển vô cùng buồn bực. Trước kia nàng không biết cũng coi như xong, nhưng là bây giờ cùng Như Vũ bọn họ chung đụng đã lâu, cũng hiểu rất rõ ràng. Đích nữ cùng thứ nữ thân phận khác nhau. Bao gia này sao lại để cho Thanh Thủy dễ dàng mang theo Tình Tình đi cùng như vậy hả? Nói như thế nào, cũng là trưởng nữ Bao gia bọn họ mà. Ôn Uyển vô cùng buồn bực.

 

Hạ Ảnh nghe, cười nói :”Quận chúa, người không biết. Bao gia mặc dù đối ngoại nói là dòng dõi thư hương, thật ra bên trong đã trống rỗng từ lâu. Tổ tiên bọn họ là đồ tể, là phụ thân Bao Miện thi đỗ cử nhân, lại bồi dưỡng được nhân tài là nhị giáp tiến sĩ như Bao Miện, sau đó cưới nữ nhi Lỗ gia.

 

Bao mẫu ban đầu chỉ là nữ nhi của tiểu thương trong trấn, có thế lực đứng đầu. Nàng luôn cảm thấy Lỗ phu nhân coi thường nàng, vậy nên trước khi Lỗ thị vào cửa đã để Bao Miện có con trai vợ lẽ. Đối với một gia đình như vậy, làm sao còn biết nói đến quy củ được!”

 

Ôn Uyển lúc này mới hiểu rõ, khó trách nàng cảm thấy kỳ quái. Nhân gia người ta nếu là thư hương môn đệ chân chính làm sao có thể để nữ nhân đã hòa ly mang đích nữ nhà mình đi cùng, còn để đích nữ theo nàng kia gả đến nông thôn. Đây chính là việc làm khiến người khác coi thường, như bị người ta đâm cột sống.

 

Hạ Ảnh thấy Ôn Uyển lại nổi lên tính tò mò bát quái cũng chỉ cười cười ở bên cạnh, tiếp tục nói vài chuyện lý thú ở Bao gia: “Bao gia này thật đúng là cho rằng mình được lợi. Bao công tử kia, nói là cưới được đích nữ, nhưng kỳ thật cũng chỉ là thân phận thứ nữ, lại còn là thứ nữ do thân muội muội của đương gia chủ mẫu bò lên giường của tỷ phu sinh ra” .

“ Nàng ta được nuông chiều đến mức không biết trời cao đất rộng, còn dây dưa không rõ với người khác. Bấy giờ mới nghĩ biện pháp nhanh nhanh đem nàng ta gả ra ngoài, đỡ tai họa đến danh dự nữ nhi nhà bọn họ”.

Discussion15 Comments

  1. Cha ruột Thượng đường vô liêm sỉ r vào nhà OU trước khi đi còn xem có vật gì lấy đi đc k chứ. Chắc OU bit trước nên đem cất hết rồi a

  2. Đáng đời cho Bao gia tưởng bở, cũng may như vậy mà Thanh Thủy được người chồng tốt…

  3. TT yen ôn ruj khong lam ngta phai lo lang nua
    Dung la o trong chan moi biet chan co ran hoa ra Bao gia mot danh mon chi la be ngoai hừ qua tam thuong

  4. ôi chồng cũ của thanh thuỷ đúng là đò bỏ đi ko hiết nhìn xa trông rộng, có vợ tốt thế mà còn …đúng là gieo nhân nào gắp quả đấy.Ôn tỷ sống thành thực như vậy mong là sẽ đc như ý muốn

  5. Đúng là ác giả ác báo, nhà Bao gia bị như vậy là xứng rồi. Đuổi người tốt rước người xấu nên nhà cửa mới loạn thất bát tao như vậy.

  6. Bình Hướng Hi còn mặt mũi mà giận Tiểu Uyển àh, con mình thi không đậu thì ghét 2 anh em người ta thân mật, thế nhưng cũng chả dám hó hé nửa lời. Thanh Thủy thì ổn rồi, chắc chắn ông chồng ổng cưng như trứng mỏng luôn. Thanks nhóm dịch nhé!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: