Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi – Chương 48

0

Chương 48: Em Gái Anh Là Tội Phạm Hiềm Nghi.

Trong phòng bệnh, bắp chân trái mới vừa bó bột xong, Phạm Phỉ mệt mỏi nằm ở trên giường.

Đường Diệp Trạch thì tựa bên cửa sổ, chậm rãi, vò giấy xét nghiệm trong tay thành một nắm.

“Anh đang trách em sao? Thật xin lỗi. . . . . .” Phạm Phỉ không có khí lực nói, “Em biết anh không tin em, ngay cả em cũng không tin Liêu Bắc Bắc sẽ làm ra chuyện như vậy đối với em, em chỉ là đùa giỡn mà thôi, nói chúng ta từ đầu đã ngủ trên cùng cái giường, dĩ nhiên đây cũng là sự thật, anh còn nhớ rõ chuyện lúc học đại học không, vì hoàn thành bài tập, các bạn học cùng tổ thường xuyên ở trong ký túc xá mỗi đêm để hoàn thành đề mục. Nhưng mà em mới nói đến một nửa, cô ấy lại. . . . . .”

Phạm Phỉ trong lúc Đường Diệp Trạch nộp viện phí, đã bấm điện thoại, một mực chắc canh là Liêu Bắc Bắc đem cô đẩy xuống thang lầu , thậm chí nói Liêu Bắc Bắc tuyên bố muốn giết cô, cho nên cô cần cảnh sát bảo vệ gấp.

“Thật xin lỗi Tiểu Trạch, em mới vừa rồi sợ quá, không biết nghĩ như thế nào bấm điện thoại báo cảnh sát, huống chi em hoàn toàn không biết các anh bắt đầu hẹn hò, nếu như em biết tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát. . . . . .” Cô trong mắt hàm chứa nước mắt, lộ ra vẻ ủy khuất cực kỳ.

Đường Diệp Trạch im lặng không nói, anh trực tiếp đi ra khỏi phòng bệnh, nếu như hai người bởi vì phát sinh cãi vả, kéo nhau ra thang lầu không kiên cố cãi vả, quả thật sẽ đưa đến thang lầu sụp xuống. Hiện tại việc anh muốn làm là đi cục cảnh sát nộp tiền bảo lãnh Liêu Bắc Bắc.

Đợi anh đi xa, Phạm Phỉ nhướng nửa thân thể nhìn thăm dò, Đường Diệp Trạch tin hay không cũng không phải là trọng điểm, hôm nay tin truyền ra, chuyện này một khi náo lớn, ngay cả khi oan ức cũng Liêu Bắc Bắc được giải, trưởng bối Đường gia còn có thể tiếp nhận một con dâu từng bị nghi ngờ là phạm tội sao?

Trong phòng thẩm vấn, Liêu Bắc Bắc ngồi nghiêm chỉnh, hai gã dự thẩm viên từng cái chỉ ra điểm nhi ngờ trong án lần này —— thứ nhất, dấu hiệu “Nguy hiểm” ở cửa thang  để ở chỗ nào vậy?

Thứ hai, Phạm Phỉ thông qua nói điện thoại hô lên hai câu nói, một câu là “Cứu mạng” ; một … câu khác là “Liêu Bắc Bắc ngàn vạn lần đừng buông tay, là tôi sai rồi, thật xin lỗi” .

Thứ ba, khi công nhân mang lưới an toàn tới, Phạm Phỉ sớm không rơi xuống trễ không rơi xuống mà ở lúc Liêu Bắc Bắc có thể bảo đảm an toàn bản thân thì rơi khỏi bậc thang, điểm này làm giải thích như thế nào?

Thứ tư, trong phòng khách Phạm Phỉ rơi lả tả  mấy bộ  đồ lót mới tinh, trong đó một cái áo lót cực kỳ giá trị bị hủy hoại, trải qua kiểm tra, phát hiện công cụ gây án để ở dưới bàn trà vuông, mà trên đó lấy được vân tay đầy đủ của Liêu Bắc Bắc.

Căn cứ vào bốn điểm trên, cảnh sát có quyền hoài nghi Liêu Bắc Bắc có ý định đả thương người.

Liêu Bắc Bắc bị hỏi đến sửng sốt, nhưng cô cũng không có nóng lòng phản bác, bởi vì tạm thời không người nào có thể chứng minh trong sạch của cô, càng không người tin tưởng Phạm Phỉ có thể tự mình té bị thương.

Giờ này khắc này, cô bừng tỉnh hiểu ra rằng, đây thật là ra một cái bẫy tỉ mỉ bày ra để vu hại cô.

“Vì tiền? Vì tình? Hay là ân oán cá nhân? Nói một chút đi.” Dự thẩm viên nghiêm túc nói.

Tiếng gõ cửa vang lên, có một tên cảnh sát nhẹ giọng nói cho dự thẩm viên, luật sư Liêu Bắc Bắc đến. Sau khi nghe xong, dự thẩm viên nói một câu không mặn không nhạt…, sau đó đứng dậy đi gặp luật sư Liêu Bắc Bắc.

“Theo người bị hại nói, cô ấy cùng Tổng giám đốc các người là bạn học đại học, cho nên Tổng giám đốc các người mới đặc biệt chiếu cố cô ấy, mà cô cùng Tổng giám đốc lại hẹn hò bí mật, cho nên cô đối với  bị người hại ghi hận trong lòng, phải không?”

“Xin đừng suy đoán lung tung nữa.” Liêu Bắc Bắc nắm quyền.

Một vị dự thẩm viên khác thấy Liêu Bắc Bắc tâm tình kích động, đứng dậy ngăn bả vai của cô.

Liêu Bắc Bắc vành mắt đỏ, nhưng lần này cô cũng không có ở trước mắt dự thẩm viên tỏ ra hèn yếu.

Trong đại sảnh cục cảnh sát, dự thẩm viên nhìn khắp bốn phía, không có tìm được người nào có dáng vẻ tương tự luật sư, chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc Âu phục nghiêm chỉnh, hay tay nam nhân trống trơn, đứng nghiêm bên cửa sổ. Thông qua quần áo phán đoán, không giống như là một vị luật sư.

“Luật sư Liêu Bắc Bắc có tới không?” Dự thẩm viên dò hỏi.

Đường Diệp Trạch chậm rãi xoay người lại, đi tới trước mặt dự thẩm viên, từ túi áo Âu phục móc ra một tờ chứng nhận luật sư, nghiêm mặt nói: “Tôi chính là luật sư biện hộ Liêu Bắc Bắc, Đường Diệp Trạch.”

—— nếu có người quen ở tại đó, bọn họ chắc chắn sẽ không tin tưởng, Đường Diệp Trạch bình thường kiệm lời, thế nhưng ở thời gian du học lấy được chứng nhận tư cách luật sư, thậm chí, ngay cả Phạm Phỉ ở bên cạnh cửa sổ bốn năm cũng không biết.

“Đường Diệp Trạch? Vậy anh chính là Tổng giám của địa ốc Đường thị, Nhị công tử nhà Đường chủ tịch?” Trước tiên dự thẩm viên đã có được tin tức quan trọng đối với nhận vật vốn có liên quan trong án.

“Nếu như thẩm tra không có nhầm lầm…, tôi hiện tại có thể đi cùng với anh gặp Liêu tiểu thư không?” Đường Diệp Trạch không tâm tình cùng anh nói chuyện phiếm.

Dự thẩm viên thấy thái độ Đường Diệp Trạch lớn lối, cảm giác không vui, vượt qua Đường Diệp Trạch, đừng tưởng rằng có tiền là có thể tránh được chế tài luật pháp.

Trở về phòng thẩm vấn, Đường Diệp Trạch thấy Liêu Bắc Bắc ngồi co rút trên ghế thẩm án, trong lòng đau nhói.

“Liêu tiểu thư, luật sư cô đã đến, tranh thủ a.”

Liêu Bắc Bắc thần sắc đần độn, vô lực nâng mí mắt, lại không nghĩ rằng người đứng ở phía sau là người mình muốn gặp Đường Diệp Trạch, ánh mắt đã sớm vô hướng, bỗng nhiên thoáng cái giống như bắt được tấm gỗ cứu mạng, nước mắt đổ rào rào chảy xuống .

Đường Diệp Trạch không nhìn quy định tra hỏi, đứng ở bên cạnh Liêu Bắc Bắc, nhẹ nhàng lau nước mắt của cô: “Đừng khóc.”

“Em không có đẩy cô ấy, là chính cô té xuống, anh phải tin tưởng em? ” Liêu Bắc Bắc nức nở không ngừng, toàn bộ thế giới có thể hiểu lầm cô, chỉ cần Đường Diệp Trạch tin tưởng cô là đủ rồi.

Đường Diệp Trạch ôn nhu cười cười: “Anh đã tới đây, chẳng lẽ có thể không tin em? Đừng sợ, cứ nói đúng sự thật.”

Liêu Bắc Bắc khóc gật đầu, cô muốn bổ nhào tới trong ngực Đường Diệp Trạch, nhưng ghế thẩm vấn có khóa làm cô không thể động đậy.

“Giờ X ngày X, cũng chính lúc trước chuyện phát sinh, cô ở đâu?”

“Đường Tổng giám đốc Đường Diệp Hoa cùng vị hôn thê của anh Vương Tuyết Mạn ở trong phòng ngủ. Lúc ấy tôi đang cùng Vương Tuyết Mạn tán gẫu.”

“Cô bất quá là một nhân viên bình thường, tại sao có thể tùy ý ra vào trụ sở cao cấp?”  Liêu Bắc Bắc ngây ngốc, Đường Diệp Trạch với thân phận luật sư đối với cảnh sát chất vấn nói: “Địa điểm trước khi xảy ra chuyện đã khai báo, về phần vấn đề riêng, Liêu tiểu thư có quyền giữ im lặng.”

“Nga, tôi muốn giữ im lặng.” Liêu Bắc Bắc ngu ngơ lập lại một lần.

Đường Diệp Trạch rất không hợp thời cười yếu ớt một tiếng, vuốt vuốt tóc của cô. Liêu Bắc Bắc ngửa đầu cười híp mắt, trước mấy phút đồng hồ cô còn thất kinh, hiện tại cái gì cũng không sợ.

“Khụ khụ. Xin Đường tiên sinh cùng tội phạm hiềm nghi giữ khoảng cách an toàn.”

“Xin hỏi như thế nào mới coi là khoảng cách an toàn? Luật pháp có văn bản quy định sao?” Đường Diệp Trạch nhìn ra dự thẩm viên mang thành kiến chất vấn thân phận Liêu Bắc Bắc, đây là ― điểm anh không thể dễ dàng tha thứ .

Dự thẩm viên bị chèn ép, đè tức giận tiếp tục thẩm vấn Liêu Bắc Bắc.

“Xin hỏi cô cùng bị người hại Phạm Phỉ, quan hệ như thế nào?”

“Không cùng bộ phận, cô ấy ở chỗ thiết kế, còn tôi là thư ký của Đường Diệp Hoa, cơ hồ không có gặp gỡ.”

“Cô là thư ký của Đường Diệp Hoa, Phạm Phỉ nào có quyền lợi chỉ huy cô lấy văn kiện: giấy tờ, thật không có quan hệ cá nhân sao?”

“Cùng tồn tại trong một công ty giúp đỡ nhau chẳng có gì lạ, Liêu tiểu thư có quyền không giải thích.” Đường Diệp Trạch chậm rãi nói.

Liêu Bắc Bắc biết vậy nên lấp kín thật chắc tường cao dựng ở phía sau, cô cũng học bộ dáng Đường Diệp Trạch, mặt hướng dự thẩm viên nháy mắt mấy cái: “Chẳng lẽ đồng nghiệp ngài nhờ ngài thuận tiện lấy một cái bưu kiện gì đó vân vân, ngài bất kể sao? ”

“Cây kéo dính đầy dấu tay cô thì giải thích thế nào?” Dự thẩm viên lấy ra vật chứng đầu tiên, bịch một tiếng bỏ trên bàn.

Liêu Bắc Bắc nhìn lại, cái kéo này nhìn quen mắt, nhưng nghĩ không ra tại chỗ nào dùng qua.

Đường Diệp Trạch rất nhanh nhìn ra đầu mối, phút chốc chỉ lên bảng quảng cáo lụa đỏ dán trên vách tường: “Thật xin lỗi, tôi chen vào một câu, ‘thẳng bạch tòng khoa ’ chữ ‘khoan’ dán lệch.”

Dự thẩm viên khuôn mặt hắc tuyến, thấy được loa âm thanh tra hỏi rung động, anh cảnh cáo Đường Diệp Trạch đừng nữa nhiễu loạn tầm nhìn.

Lụa đỏ. . . . . . hai mắt Liêu Bắc Bắc bỗng nhiên tỏa sáng “A. Tôi nhớ ra rồi, đại khái mấy tháng trước, tôi ở trong Vạn Điệp Thành tổ chức một hoạt động quyên tiền cứu trợ trẻ em thất học, lúc ấy tôi tự mình làm một chút hoa hồng giấy đưa cho cư dân nguyện ý quyên tiền. Ở trong trấn vô tình gặp gỡ Phạm Phỉ vừa mới đến, Phạm Phỉ là bạn học Đường Diệp Trạch, Đường tổng giám, cho nên cô cùng tôi quyên góp, sau đó dùng xong cây kéo tôi quên trả lại cho tổ trang trí, nếu như nhớ không lầm, cây kéo cùng với các tài liệu khác vẫn như cũ để ở trong phòng của Đường tổng giám.”

“Hả? Vậy làm sao lại chạy đến trong phòng ngủ Phạm Phỉ đây? ”

Liêu Bắc Bắc giương mắt hướng Đường Diệp Trạch cầu cứu, Đường Diệp Trạch thì bình tĩnh nói: “Thông qua dấu tay lưu ở hiện trường không có cách nào xác định thời gian cụ thể, nhưng có thể đoán được đây là dấu tay mới hay cũ, nếu như kiểm tra kỹ thuật của cục cảnh sát không tìm ra đúng sự thật, có thể đệ trình lên ngành tương quan tiến hành kiểm tra lại.”

Dự thẩm viên trầm xuống: “Còn có, trong hồ sơ phát hiện, nhân viên trực thông qua điện thoại nghe được nội dung ‘cứu mạng’ cùng ‘thật xin lỗi ’, đúng là nói với cô sao?”

Đường Diệp Trạch lúc ấy không có ở đây hiện trường, về phương diện vấn đề này anh không có cách nào thay Liêu Bắc Bắc giải thích. Hiện tại chỉ có thể dựa vào Liêu Bắc Bắc tự cứu.

“Bắc Bắc, tỉnh táo lại, cố gắng nhớ lại từng chi tiết, em có thể .” Đường Diệp Trạch cười cười.

“Ừ.”

Liêu Bắc Bắc chắc chắc đáp ứng. Cô vừa nhớ lại vừa vô ý thức vuốt ve cánh tay, làm một tia đau đớn xẹt qua đầu ngón tay, Liêu Bắc Bắc bỗng nhiên như nhớ tới cái gì, cô vén tay áo lên, quả nhiên, chỗ khuỷu tay lưu lại mấy vết cào.

“Nhìn đây, mời xem. Phạm Phỉ lúc ấy bắt được cánh tay của tôi, cho nên tôi không thể nào vừa vặn lúc công nhân kéo lưới an toàn ra mà hất cô ấy xuống, mặc dù tôi muốn làm cô té xuống, cô ấy chịu buông tay sao?”

Bỗng nhiên, Liêu Bắc Bắc cảm giác trong thân thể mình tràn đầy tinh lực vô hạn, không khỏi lo lắng mười phần nói: “Chân tướng chỉ có một, tôi là bị Phạm Phỉ vu oan. Tôi hi vọng cảnh sát có thể mau sớm chứng nhận, tôi trong sạch.”

Hai gã dự thẩm viên hai mặt nhìn nhau, chuyện gì xảy ra? Tình thế nghịch chuyển lớn?

Trong mắt Liêu Bắc Bắc lóe ra tia hy vọng chết đi sống lại, mới vừa rồi, cô cho là mình phải đổi thành cải thìa rồi, lúc này thuận lợi rửa sạch oan khuất, này này này. . . . . . Toàn bộ phải cảm tạ luật sư lớn Đường Diệp Trạch trợ giúp a, ha ha ha.

Ừ? Anh hũ nút này lại có giấp phép luật sư? Rõ ràng không có cách mấy tuổi, làm sao người ta lại có tài như vậy đây?

Đường Diệp Trạch chẳng qua là dựa theo vật chứng cảnh sát có trong tay, tiến hành lật đổ từng cái, tâm tình cũng trầm trọng, thật khắp thiên hạ không có chân tướng rõ ràng, anh nên như thế nào đối mặt với người bạn tốt nhiều năm đây?

“Hôm nay chứng cớ chưa đầy đủ, xin cảnh sát lập tức thả người ủy thác của tôi. Hơn nữa, tôi đồng ý làm người bảo lãnh cho Liêu tiểu thư.”

Đường Diệp Trạch nói hết lời, người báo án thương thế không nặng, không thả người thì có thể làm gì?

Hai giờ sau, Đường Diệp Trạch xong xuôi thủ tục nộp tiền bảo lãnh, đi tới nữ cảnh sát viên tạm giam bên cạnh Liêu Bắc Bắc, mở tay ra, cười cười.

“Chúng ta về nhà sao.”

Nghe được câu này, Liêu Bắc Bắc mới vừa ổn định cảm xúc lại gợn sóng, cô dựa vào vai Đường Diệp Trạch: “Không có anh, em thật không biết nên làm cái gì cho tốt bây giờ, cám ơn anh nguyện ý tin tưởng em.”

Đường Diệp Trạch vuốt vuốt mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng hôn lên trán của cô, ở cô bên tai ôn nhu nói:

“Không chỉ có tin em, còn muốn cưới em. Bắc Bắc, em nguyện ý gả cho anh không?”

Liêu Bắc Bắc vô luận như thế nào cũng không có nghĩ đến, sau khi mây đen kéo đến đợi chờ cô dĩ nhiên là một cầu vồng hoa mỹ như vậy, mặc dù chỗ cầu hôn khác thường, nhưng không ai có thể ngăn cản tim cô mênh mang kích động.

Cô ngượng ngùng mím môi, vừa muốn đáp lại, vừa lúc chuông điện thoại cắt đứt cô.

“Đường Diệp Trạch. Bây giờ con lập tức về công ty cho ta, còn có cô gái tên Liêu Bắc Bắc kia, đem cô cùng tới. Bản thân cha muốn nhìn xem dạng phụ nữ gì mà làm con ta mê mẩn thần hồn điên đảo.

Đô đô đô —— đối phương hung hăng  cúp điện thoại.

Liêu Bắc Bắc cách tai nghe rất gần, cô rõ ràng nghe được mỗi một câu Đường Sâm nói. Không khó nghe ra, Đường Sâm rất không thích cô.

Mộng đẹp bang một tiếng, bể nát.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close