Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi – Chương 44

0

Chương 44: Không làm bà xã của tôi, lại làm em dâu, cô gái này thật độc ác.

Liêu Bắc Bắc biết Đường Diệp Trạch tâm tình không tốt, ngồi trong xe cùng anh một lúc lâu, cho đến khi cô đoán lúc này người trong ký túc xá căn bản nằm ngủ say, lúc này mới lén lén lút lút trở về túc xá.

Sao, lúc cô mở cửa phòng, thấy Đường Diệp Hoa an vị ở trên giường của cô.

“Em mới vừa rồi là làm bộ té xỉu sao?” Đường Diệp Hoa đi thẳng vào vấn đề, lời nói nghiêm túc.

“…” Liêu Bắc Bắc dựa vào cạnh cửa, bước tiến lên một bước, tiện tay khép lại cửa phòng.

Đường Diệp Hoa thấy cô cúi đầu xuống ngón tay túm góc quần áo, nhưng vẫn không lên tiếng, cho nên đứng dậy, Liêu Bắc Bắc theo bản năng lui về phía sau một bước, lại phát hiện phía sau chính là vách tường, đã mất đường thối lui.

“Nói chuyện đi.” Đường Diệp Hoa nói năng thô lỗ.

Liêu Bắc Bắc co bả vai lại, vốn không định lên tiếng cô lại càng lắp bắp không biết nói cái gì chi phải.

Đường Diệp Hoa nắm lấy cánh tay của cô, kéo cô đến trước cửa sổ, đẩy cửa sổ ra chỉ xuống dưới, khó có thể tin nói, “9999 đóa hoa hồng, một lời cũng không đổi được sao?”

Liêu Bắc Bắc liếc một cái, nến đã sớm tắt hết, một bó hoa hồng chập chờn trong gió, gió thổi biển hoa loạn xạ, tán loạn một bờ cái mênh mông nhiễm đỏ.

“Em nhìn những bông hoa kia, có giống vô số binh sĩ tử trận?” Đường Diệp Hoa buông cánh tay xuống, hít sâu một hơi, sau đó nói đều đều, “Được rồi, đại trượng phu cầm được thì cũng buông được, cứ như vậy đi…” Vừa nói, anh không do dự đi về phía cửa phòng cất bước rời đi.

“Cám ơn.” Lời của Liêu Bắc Bắc khiến bước chân anh dừng lại.

Đường Diệp Hoa cũng không có quay đầu lại, mà là nghiêng mặt qua gò má, cười tự giễu nói: “Tại sao không phải là ‘thật xin lỗi’?”

Sau một lát Liêu Bắc Bắc trầm mặc, cẩn thận nhích tới gần Đường Diệp Hoa, cho đến khi đến vị trí phía sau anh, dừng chân, mang theo sự có lỗi thật nhiều cúi người tư thế chào nói: “Cám ơn anh đã cho em có một giấc mộng làm công chúa, nhưng đến cuối cùng em không phải công chúa, ai thích hợp với anh hơn, anh so với bất kỳ ai cũng rõ ràng hơn, anh là người đàn ông tự tin, về điểm này thật không cần nghi ngờ. Mà là em là một cô gái vô cùng tự ti, ở trong mắt trong lòng em hình tượng của anh là ông chủ cao cao tại thượng, em vô lực thay đổi mối quan hệ này. Mặc dù cuối cùng chúng ta không thể trở thành tình nhân, nhưng em rất muốn từ đáy lòng cám ơn anh, cám ơn anh để cho em thấy em cũng không phải là cô gái tồi tệ.”

Đường Diệp Hoa khẽ ngẩng đầu lên, thu mắt lại điều chỉnh tâm tình, tận lực bình tĩnh nói chuyện: “Còn có lời muốn nói sao?”

“Có.” Liêu Bắc Bắc đi tới bên cạnh anh, cúi chào thật sâu lần nữa, lấy hết dũng khí nói, “Hiện tại em sẽ nói với anh một tiếng ‘thật xin lỗi’, mấy giờ trước khi anh xuất hiện, em đã xác định người mình thích là ai. Nhưng chuyện này em chưa nói cho anh ấy biết, là em đơn phương. Anh hiểu ý của em, anh có thể tha thứ cho em sao?”

Đường Diệp Hoa châm một điếu thuốc, rít hai hơi, tiện đà một tay bắt chéo eo, xoay người, giống như một đứa trẻ cáu kỉnh ngửa đầu nheo mắt lại, tự phán đoán nói: “Hiểu, dĩ nhiên hiểu. Không làm vợ của anh lại muốn làm em dâu, em thật là một cô gái độc ác.”

Liêu Bắc Bắc nhìn không ra anh là đang tức giận hay là trêu đùa, tóm lại thoáng nhìn cái vẻ mặt của quỷ dị của cùng giọng nói của anh chuẩn bị hôn mê rồi.

“Em không có hy vọng xa vời gả cho Đường Diệp Trạch… Anh ấy còn chưa chấp nhận em… Nếu như trong lòng anh không thoải mái mắng em là được, không nên bởi vì em là một người ngoài mà ảnh hưởng đến tình cảm anh em giữa các anh, em xin anh đấy.” Liêu Bắc Bắc biết mình nói như vậy rất quá đáng, nhưng mối quan hệ phức tạp rắc rối này khiến cô phải làm thế, không thể vì yếu tố bên ngoài mà bỏ qua – khát vọng cô có được tình yêu.

Nếu như một ngày ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, thì khoảng cách thành công đâu chỉ là xa ngàn dặm đây.

Làm người được hai mươi mấy năm, đổi lấy giờ khắc kiên định tín nhiệm như thế, cô cho là rất đáng.

Đường Diệp Hoa nghiêng đầu, đưa mắt nhìn đôi mắt cô, cô chưa bao giờ kiên định giống như bây giờ, thì ra là anh thật nhìn lầm Liêu Bắc Bắc, cho là cô là cô gái nhỏ nhẫn nhục chịu được, thật ra khi cố chấp cũng rất đáng sợ.

Một lúc lâu, Đường Diệp Hoa rít một hơi, khói thuốc bỗng nhiên nhả ra ngoài: “Anh rất muốn biết, bại bởi ai anh cũng không phục, nhưng bại bởi Diệp Trạch anh tâm phục khẩu phục…” Anh dụi tắt tàn thuốc, vỗ nhẹ gương mặt Liêu Bắc Bắc một chút, gương mặt vốn cũng ngắc cũng có thêm chút nhu hòa, anh cười nói, “Anh vẫn một mực nghĩ, trừ em trai, thế giới này sao có thể có ngươi đàn ông so với anh ưu tú hơn? Là em thật tinh mắt.”

Liêu Bắc Bắc tất nhiên phản ứng không kịp, cô ngây ngốc, rụt rè hỏi: “Anh thật không tức giận sao?”

“Bất mãn thì có thể như thế nào? Lời nói em khẳng định không thích nghe…, Diệp Trạch là người anh không yên lòng nhất trên đời này, nếu như cậu ấy có thể nhận được hạnh phúc, cho dù anh giảm thọ mười năm cũng không nói một lời, huống chi là phụ nữ.”

Đường Diệp Trạch vì anh mà suy nghĩ đồng thời anh trai là anh cũng suy nghĩ hết thảy, thiếu một cái gối đầu giường thường xuyên ồn ào, nhưng mà máu mủ tình thâm như tay chân, bất cứ thứ tình cảm nào cũng không thể vượt qua.

Sau khi nghe xong, đầu tiên Liêu Bắc Bắc cảm thấy lỗ mũi ê đẩm, sau đó cô cười ngọt ngào, thật tốt quá, chỉ cần Đường Diệp Hoa sẽ không đem đầu giáo chuyển hướng về Đường Diệp Trạch, Liêu Bắc Bắc căn bản không cần lòng tự ái cùng hình tượng gì đó..

“Thích nghe thích nghe, phụ nữ như quần áo nha, hắc hắc ——”

“….” Khóe miệng Đường Diệp Hoa giật giật, anh có chút dở khóc dở cười.

“Ông chủ, em xin chuyển xuống bộ phận bán hàng, em muốn mỗi ngày đều dính lấy Đường Diệp Trạch.” Liêu Bắc Bắc giơ tay báo cáo.

“Này. Em hơi chút quan tâm đến tâm tình của người thất tình có được hay không? Em làm như anh thật làm bằng sắt ý?”

Đường Diệp Hoa búng lên cái trán của cô, cười đến bất đắc gì mà vô lực. Anh tự nhận là phản ứng này vượt qua thái độ thường có của anh, đó chính là đêm trước anh quyết định tỏ tình với Liêu Bắc Bắc, anh còn đang tìm cho mình đường lui, nếu như thất bại coi như xong, mà em trai Diệp Trạch, vẫn thủy chung không tiến cũng không buông tha cho, mặc dù phương thức theo đuổi phụ nữ tiêu cực một chút, ngốc một chút, nhưng mà hẳn là cậu chưa từng tìm cho mình bất kỳ đường lui, một con đường đi tới cuối, em cứ đi, tôi sẽ không quấy rầy em, nhưng sẽ vẫn ở bên cạnh em.

Thua, vì “tính nhẫn nại” này – Đường Diệp Hoa anh liền thua.

Lúc này, Đường Diệp Hoa nhận được một tin nhắn ——

Vương Tuyết Mạn: Này. Nghe nói anh bị cự tuyệt rồi, cô ấy không muốn anh, em muốn anh, nhanh lên một chút gục đầu vào ngực em đi, anh yêu.

Đường Diệp Hoa liền trực tiếp trả lời điện thoại: “Cô nghe ai nói ?”

Vương Tuyết Mạn thổi thổi móng tay, bắt đầu nói: “Còn phải nói gì nữa sao, hiện tại em đứng trước cửa tầng dưới công ty của mấy người, chung quanh những bông hoa hồng nửa tàn nửa còn vừa vặn tôn lên vẻ như hoa như ngọc của em đây… Em đã thông qua mạng internet nội bộ thông báo với nhân viên Đường Thị của anh, mới vừa rồi chỉ là một màn diễn tập, thật ra thì đối tượng tỏ tình chính là em mà không phải Liêu Bắc Bắc. Hiện tại đâu rồi, trong tay của em còn đang cầm bó hoa hồng xanh anh muốn tặng cho cô gái khác, này, dù là trong áo hay chăn mặt mũi của em đều cho anh rồi, nếu anh dám không lập gia đình với em, em liền thiến anh.”

Đường Diệp Hoa bước nhanh đi về phía bên cửa sổ, Vương Tuyết Mạn xuất hiện rõ ràng ở dưới tầng, cô đang mặc lễ phục dạ màu trắng, đứng ở bên trong bách hoa, ưu nhã hướng về phía anh vẫy tay.

“Cô theo dõi tôi?”

“Phi. Nhà em vốn là nhà cung ứng hoa lớn nhất, anh mua toàn bộ hoa hồng của thành phố, em không muốn biết cũng khó khăn. Còn chưa cút xuống hướng em cầu hôn? Chiếc nhẫn em cũng thay anh chuẩn bị xong, anh nào đi anh đi nơi nào tìm được cô vợ chu đáo như em đây?” Vương Tuyết Mạn dí dỏm nháy mắt mấy cái, cô cùng Đường Diệp Hoa tuyệt đối là cùng một loại người, tình yêu có lẽ quan trọng, nhưng mà quan trọng hơn là tâm mình – trầm mê trong niềm vui khiêu chiến, nhưng cũng không có bắt buộc mình làm những chuyện trái với tâm ý.

Liêu Bắc Bắc thấy thế cũng ngây ngốc khóc lên, cô khép hai tay lại làm thành cái loa hô to về phía Vương Tuyết Mạn: “Vương tiểu thư tôi thật sùng bái cô, cô là người phụ nữ xinh đẹp nhất có mị lực nhất mà tôi đã thấy.”

Vương Tuyết Mạn rất tự nhiên, làm động tác tay chớ có lên tiếng, mặt hướng Đường Diệp Hoa móc móc ngón tay, nếu như gả cho Đường Diệp Hoa, cuộc sống của bọn họ nhất định rất đặc sắc – ngày ngày đấu võ mồm, ha ha.

“Nhanh đi ông chủ, không nên bỏ qua cô gái rộng lượng như vậy.” Liêu Bắc Bắc so với Đường Diệp Hoa còn phấn khởi hơn.

“Ba” một tiếng, Đường Diệp Hoa gấp điện thoại di động, cô gái này thật là. Anh phối hợp nở nụ cười.

Chỉ một lát sau, Đường Diệp Hoa đi tới trước mặt Vương Tuyết Mạn, Vương Tuyết Mạn che dấu thần thái tự tin, khẽ cụp mắt xuống, – mặt làm vẻ thẹn thùng.

“Còn giả trang thục nữ sao?”

Vương Tuyết Mạn cố ý chu cái miệng nhỏ nhắn làm nũng nói: “Người ta muốn ngoại hình nhu tình như thiếu nữ, thực ra tâm lý biến đổi.” Vừa nói, cô phi một cái ôm cổ Đường Diệp Hoa, Đường Diệp Hoa thì theo bản năng nâng hai chân của cô lên, không đợi anh mở miệng chỉ trích, cô đã hôn môi của anh, “Đừng thấy giờ anh càn rỡ, anh tin không, cuối cùng có một ngày em sẽ khiến anh quỳ gối dưới váy ngắn của em.”

Đường Diệp Hoa chăm chú nhìn ngũ quan tinh xảo xinh đẹp trước mắt, khóe miệng không tự chủ nhếch lên: “Không tin.”

“Muốn thử sao? ” Cô nhướn mày.

“Sợ cô rồi.”

Cho nên, anh lấy chiếc nhẫn trong hộp Vương Mạn Tuyết chọn cho mình ra, không khỏi thấy buồn cười: “Cô thật là một đóa hoa tuyệt thế, còn có tự mua cho mình chiếc nhẫn cầu hôn nữa?”

Vương Tuyết Mạn khinh thường hừ một tiếng: “Vậy thì sao? Đeo nhẫn là em không phải anh, em sợ anh chọn kiểu đắt tiền nhưng em không thích.”

“…..” Đường Diệp Hoa chậm rãi chớp mắt mấy cái, cô gái này quả thật rất đặc biệt.

Liêu Bắc Bắc đứng ở phía trước cửa sổ vỗ tay, chân thành chúc phúc cho đôi Kim Đồng Ngọc Nữ này.

Chúng ta luôn quên mất người thật lòng đối đãi với mình, rồi lại mang tình yêu cho một người khác… một người không hiểu được và quý trọng chúng ta, tất cả mọi người đều phạm cùng một sai lầm, chỉ trong mong một bóng hình theo mình, thật ra là người quen thuộc bên mình.

Nghĩ được như vậy, Liêu Bắc Bắc chuồn ra túc xá, bước chân thật nhanh chạy lên tầng cao nhất, không biết Đường Diệp Trạch đã ngủ chưa, nếu như chưa ngủ, cô sẽ nấu cho anh bữa ăn khuya, nếu như đã ngủ, cô cũng đi ngủ.

“Cốc cốc cốc”, cô gõ cửa vài cái, phát hiện cửa phòng không có khóa, cho nên nhẹ nhàng đi vào.

“Đường Diệp Trạch, anh ở đâu?”

Chỉ nghe được “bịch” một tiếng, trong bóng tối truyền đến tiếng giá sách đổ xuống đất, lần này Liêu Bắc Bắc mở to mắt, vội vàng tìm kiếm công tắc bật đèn, nhưng mà cô ấn mấy cái cũng không có bật sáng, cho nên cô đành bò trên mặt đất,trong không gian đưa tay cũng không thấy được năm ngón tìm kiếm nơi tiếng động phát ra.

“Đường Diệp trạch, là em, Liêu Bắc Bắc… Anh làm sao vậy?”

“Đi ra ngoài. Mau đi ra.” Trên trán Đường Diệp Trạch toát ra từng giọt mồ hôi hột lớn, thần trí của anh đã có chút không thanh tỉnh rồi.

Anh ngã lệch một bên cũng không rõ vị trí, chỉ nhớ sau khi anh uống xong một chén Whiskey, không hiểu sao cảm thấy toàn thân nóng ran.

Cùng lúc đó, Phạm Phỉ đi tắm thơm tho, quấn khăn tắm, đang chuẩn bị lẻn vào phòng ngủ Đường Diệp Trạch, cô ta biết Đường Diệp Trạch có thói quen trước khi đi ngủ uống một chén rượi mạnh, cho nên cô ta không lo lắng bỏ xuân dược vào Whiskey thì không có cách nào đưa vào trong cổ họng Đường Diệp Trạch.

Thời gian không sai biệt lắm, cô ta sẽ đi ngay bây giờ để giải cứu dục hỏa đang đốt người của Đường Diệp Trạch.

Comments

comments

Share.

About Author

TRONG HAI TA NẾU MỘT NGƯỜI PHẢI CHẾT, EM NGUYỆN THỀ NGƯỜI ĐÓ SẼ LÀ ANH!!!!

Leave A Reply

;15 more »