Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 237+238

10

Chương 237: Loạn đấu.

Edit: Ntsubasa04

Beta: Tiểu Tuyền

Thấy Triệu Phú Quý mang theo người đến, Liên Thủ Nghĩa liền từ phòng ở đi ra.

Triệu Phú Quý đối với Liên Thủ Nghĩa thực khách khí, ôm quyền chắp tay, cũng chưa đi đến phòng, liền lôi kéo Liên Thủ Nghĩa đi đến sân một góc, nhỏ giọng nói thầm. Vợ Triệu Phú Quý trực tiếp vào Đông sương phòng, Hà thị thì theo sau mà vào.

Chỉ trong chốc lát, từ trong Đông sương phòng liền truyền đến tiếng Hà thị ồn ào.

“Vợ Phú Quý, đây là muốn làm gì?”

“Mấy cái thùng tủ này, đều là hòm xiểng của muội tử ta, bên trong đều là đồ muội tử ta muốn dùng. Muội tử ta không ở đây nữa, ta phải lấy lại độ của muội tử ta.” Vợ Triệu Phú Quý nói.

Phía sau, Liên Thủ Nghĩa cùng Triệu Phú Quý tách ra. Liên Thủ Nghĩa trực tiếp chạy vội vào thượng phòng, Triệu Phú Quý thì hướng đông sương phòng đến. Đông sương phòng, vợ Triệu Phú Quý gọi một tiếng, Triệu Phú Quý cùng hai tiểu nhị đều vào phòng, tiếp theo đã đem hòm xiểng to nhỏ của Triệu Tú Nga đều chuyển ra. Liên Mạn Nhi ở đối diện, liền thấy Triệu Tú Nga ở trên mỗi một thùng, đều khóa một cái khóa to cỡ bằng nắm tay nàng, đem hòm xiểng khóa thật chắc chắn.

Khóa này nhìn thực rắn chắc, Liên Mạn Nhi nghĩ, không biết Triệu Tú Nga là từ đâu mua, có khi nàng cũng nên mua mấy cái về.

Trong thượng phòng, Liên lão gia tử cùng Chu thị đều nghe Liên Thủ Nghĩa nói, Triệu Phú Quý lần này đến, là vì lấy đi đồ cưới của Triệu Tú Nga.

“Nó làm thế là muốn không về?” Chu thị trừng mắt, “Coi Liên gia chúng ta là chỗ nào, nói đến là đến nói đi là đi, đồ cưới kia vào cửa nhà chúng ta, nàng không nói rõ ràng, cũng đừng mong chuyển đi.”

“Còn thất thần làm gì, đừng cho bọn họ chuyển đồ.” Chu thị đã nghe thấy được động tĩnh bên ngoài, vội vội vàng vàng từ thượng phòng đi ra.

Liên lão gia tử, Liên Thủ Nghĩa, Liên Tú Nhi cũng theo đi ra, theo sau, Tưởng thị cũng ôm Nữu Nữu, mang theo Liên Đóa Nhi đi ra từ Tây phòng.

Tây sương phòng bên này, một nhà Liên Thủ Nghĩa cùng một nhà Liên Thủ Tín cũng đi ra.

“Buông đồ xuống cho ta!” Chu thị nhìn mấy người Triệu Phú Quý nâng hòm xiểng đi ra ngoài, liền hô, một bên gọi mấy con trai, ngăn lại Triệu Phú Quý.

Chu thị hạ lệnh. Liên Thủ Lễ, Liên Thủ Tín, Tam lang, Tứ lang liền ngăn cản đoàn người Triệu Phú Quý.

“Thím lớn, chúng cháu lấy là đồ đạc của muội tử cháu. Các người lấy quyền gì ngăn đón?” vợ Triệu Phú Quý, cũng chính là chị dâu của Triệu Tú Nga, cũng dựng lông mày, đối với Chu thị nói.

“Muội tử ngươi là ai. Nó là con dâu cháu trai ta cưới, chúng ta đã hỏi cưới.” Chu thị khí thế mười phần, đây chính là ở trong nhà bà, chung quanh đều là con cháu chính mình, bà làm sao có thể e ngại một cái con dâu Triệu gia.”Đừng nói là mấy thứ này. Chính là muội tử ngươi, thì cũng là người Liên gia chúng ta. Tự nó bỏ đi, cũng không thông qua ta đồng ý, ta còn không tìm các ngươi tính sổ, các ngươi liền dám chạy sang đây chuyển đồ. Còn có vương pháp không?”

“Ai ô ô. Bà nói chuyện cũng không sợ gió cuốn mất lưỡi sao.” Vợ Triệu Phú Quý cùng Chu thị vốn có thù cũ, chuyện lần trước, trong lòng nàng ta vẫn không thoải mái. Hiện tại tình huống không giống lúc đó. Nàng nói chuyện với Chu thị cũng không cần cố kỵ.”Bà cũng nói muội tử của ta là con dâu nhà bà. Muội tử ta mang thai đứa nhỏ Liên gia các người. Các người không coi trọng hai mẹ con các nàng, còng tỏ thái độ xem thường nàng. Ăn uống ngon lành, lại một chút cơm no cũng không cho nàng ăn. Vì có cái trứng gà, ngươi liền mắng muội tử ta thiếu chút nữa là tự cắt cổ. Muội tử ta ở nhà ngươi sống không nổi. Triệu gia chúng ta có thể nuôi sống. Làm gì, bà còn muốn đồ của muội tử ta? Bà đây mới là không có thiên lý! Cũng không sợ báo ứng. Thiên lôi đánh xuống!”

Vợ Triệu Phú Quý cái miệng cực kỳ lợi hại, liên tưởng với diễn xuất của Triệu Tú Nga, thì xem ra đây là gia phong nhất mạch thừa hưởng của Triệu gia nàng.

Chu thị bị tức đến ngực phập phồng không chừng, nàng ở Liên gia là một người độc đoán, mặc kệ bà nói gì, người một nhà đều chỉ có nghe, một chữ không cũng không dám nói, bà làm sao nghe được lời châm chọc khiêu khích như vậy, càng đừng nói là lời nói đối nghịch với bà.

“… Con dâu nhà nào vào cửa mà không trước hiếu kính trưởng bối, khuê nữ lão Triệu gia các ngươi thì thế nào cũng phải trái lại, muốn ở trên đầu chúng ta thải nước tiểu. Không có trên dưới, mới nên bị thiên lôi đánh xuống. Ngươi có thể nói như vậy, ngươi cũng không phải thứ tốt, đánh cha chửi mẹ không biết xấu hổ. Ngươi không hỏi một chút muội tử nhà ngươi kia, nhà ai mua gà mái không đẻ trứng, cũng không thấy ai cả ngày muốn ăn muốn uống, ta đều xấu hổ thay nó. Cũng chỉ có ngươi không mặt mũi a, còn ưỡn mặt theo ta nói, trở về mà soi mặt vào nước tiểu để xem…”

Khác với Chu thị tức giận mặt biến hồng, vợ Triệu Phú Quý cũng là nhất phái khí định thần nhàn, hơn nữa trên mặt còn mang theo nụ cười.

“Ai ô ô, ta thế nào đã quên, Liên gia các ngươi là gia đình nhà chồng tốt, mười dặm tám thôn này ai chẳng biết nói, lão nhân người bạc đãi con dâu. Cũng là nhà các ngươi cưới con dâu đều chắc nịch, bằng không đã sớm bị bà ép chết. Ta còn quên, không phải bà đã ép buộc chết một người sao? Còn có một nữa, vợ lão Tứ nhà bà, ai chẳng biết, bị bà làm hại liền còn lại nửa cái mạng, người ta cũng không sống chung với bà nữa, thà rằng đi ra mình không cũng muốn ở riêng.”

Cái này có thể nói đến chỗ đau của Chu thị, bà hét lên trong cổ họng, vung hai tay, liền xông đến chỗ vợ Triệu Phú Quý. Người bên cạnh làm sao có thể nhìn hai người đánh nhau, đều vội vàng kéo Chu thị ra.

“Ngươi dám mắng mẹ ta, xem ta xé rách miệng ngươi.” Liên Tú Nhi ở phía sau Chu thị, tức giận tiến lên cùng Vợ Triệu Phú Quý đánh nhau.

“Ai nha má ơi, ta đã quên mất ngươi. Ngươi không phải là cái người ở Liên gia tham ăn không làm, bộ dạng xấu xí, cùng cháu trai tranh trứng gà, gái lỡ thì sao gả không đi sao?” vợ Triệu Phú Quý cười mắng.

Liên Tú Nhi lập tức tức giận run người, tuy rằng nàng là khuê nữ của Chu thị, nhưng mà nàng cũng không có bản lĩnh mắng chửi người như Chu thị, lăn qua lộn lại, chỉ biết mắng vài câu thô tục, xa xa không phải đối thủ Vợ Triệu Phú Quý. Nàng khó thở, liền cuốn tay áo, xông lên trước, kéo tóc vợ Triệu Phú Quý.

Vợ Triệu Phú Quý căn bản không có trốn tránh, liền cùng Liên Tú Nhi đánh nhau.

Không được mấy cái, Liên Tú Nhi liền chịu thiệt. Nàng bình thường điêu ngoa, nhưng chưa từng gặp phải người quá ngoan độc, hơn nữa nàng là khuê nữ chưa lấy chồng. Vợ Triệu Phú Quý thì lại là người âm hiểm, thẳng hướng chỗ không thể nhìn thấy của người ta mà hạ nặng tay. Liên Tú Nhi ăn đau, hơn nữa thẹn thùng, vài cái liền chật vật khóc, nhưng cũng không chịu thua, cũng không lui về phía sau, kết quả càng bị vợ Triệu Phú Quý nhân cơ hội mà hạ độc thủ.

Việc này cũng chỉ xảy ra trong nháy mắt, Chu thị nghe thấy tiếng khóc của Liên Tú Nhi, vừa tức vừa vội, đầu tóc bạc cơ hồ đều dựng thẳng lên.

“Các ngươi đều nhìn ta và muội tử các ngươi bị người ta khi dễ, các ngươi là người không có lương tâm.”

Trong lúc Chu thị nói chuyện, Trương thị cùng Triệu thị đã muốn tiến lên, đi kéo Liên Tú Nhi cùng vợ Triệu Phú Quý.

Dù sao cũng là ở Liên gia, vợ Triệu Phú Quý được lợi, thấy tình hình tốt phải biết ngừng tay, oạch một chút liền trốn phía sau Triệu Phú Quý cùng vài tiểu nhị. Liên Tú Nhi muốn tiến lên đuổi theo đánh, nhưng vì Triệu thị lôi kéo nàng, lại đang nổi nóng không chỗ phát tiết, ập xuống liền cho Triệu thị hai cái tát.

Triệu thị ai u một tiếng che mặt, giữa kẻ tay có máu chảy ra, mặt đã bị ngón tay Liên Tú Nhi cào rách.

Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nhìn thấy thì tức giận, vừa rồi lòng còn nghiên ở phía Liên Tú Nhi bên này, lập tức thay đổi. Cái gì gọi là người thân đau đớn kẻ thù vui sướng, cái gì gọi là bạo ngược gia đình, nhìn xem Liên Tú Nhi, thì sẽ biết.

Chu thị ôm Liên Tú Nhi, đau lòng đến môi phát run, đã kêu nhóm con dâu bên cạnh, đi đánh vợ Triệu Phú Quý.

Nhưng không có người động.

Chu thị tức giận mắt trợn trắng.

Liên Thủ Nhân cùng Cổ thị không biết có trong phòng hay không, nhưng một chút thanh âm cũng không có. Về phần Liên Thủ Tín cùng Liên Thủ Lễ, là hai người thành thật, bảo bọn họ đánh người, nhưng so bối phận thì bọn hắn nhỏ, chị dâu nhà mẹ đẻ của cháu dâu, bọn họ không hạ thủ. Trương thị cùng Triệu thị, đều là người tính tình dịu ngoan, nếu các nàng có thể mở miệng liền mắng, nâng tay liền đánh, vậy cũng sẽ không chịu thiệt dưới tay Chu thị.

Nói cho cùng, Liên gia, bao gồm Chu thị, từ trước cũng đều là văn đấu, đối với võ đấu căn bản là đánh không lại. Hai đôi vợ chồng Liên Thủ Tín cùng Liên Thủ Lễ bánh bao, đấu văn đấu võ đều không được.

Trường hợp này có thể trông cậy vào, và cũng có lập trường động thủ nhất, chính là Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị.

Nhưng mà kỳ quái là, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị, hôm nay đều đặc biệt ngoan ngoãn.

Có cổ quái! Liên Mạn Nhi nhìn lướt qua mọi nơi, mẫn cảm cảm thấy được.

Bên kia Triệu Phú Quý liền dẫn theo vợ, nâng hòm xiểng của Triệu Tú Nga đi ra ngoài.

“Thứ này, hôm nay không thể cho các ngươi nâng đi.” Liên lão gia tử bình tĩnh lên tiếng, “Bảo cha ngươi đến, viết chứng từ, cái gì nên là của các ngươi, chúng ta một chút cũng không giữ.”

Liên Thủ Lễ cùng Liên Thủ Tín nghe xong lời nói của Liên lão gia tử, nên bước lên phía trước ngăn cản Triệu Phú Quý.

“Để bọn nó đi, ta xem nó một đứa đang mang thai, rời Liên gia còn có ai muốn nó. Còn muốn vào cửa Liên gia, bảo một nhà bọn nó từ trấn trên dập đầu đi lại đây.” Chu thị tức giận mắng.

Liên Thủ Lễ cùng Liên Thủ Tín nhìn nhau liếc mắt một cái, có chút không biết làm sao, hai người đồng thời nhìn về phía Liên Thủ Nghĩa.

Liên Thủ Nghĩa hướng hai người phất phất tay. Đây là bảo bọn họ tránh ra? Liên Thủ Lễ cùng Liên Thủ Tín trố mắt nhìn, Triệu Phú Quý được cơ hội, vội vàng mang theo người nâng rương đồ ra cửa lớn, khiêng lên xe ngựa, ra roi thúc ngựa đi.

“Hai ngươi sao lại để người ta đi rồi?” Liên Thủ Nghĩa lúc này giậm chân đấm ngực, trách cứ Liên Thủ Lễ cùng Liên Thủ Tín.

“Nhị ca, không phải ca vẫy tay, bảo chúng ta tránh ra sao? Ta cũng thấy lạ.” Liên Thủ Tín nói.

“Đúng vậy, nhị ca, ca rốt cuộc có ý tứ gì?” Liên Thủ Lễ thành thật nói.

“Ta là để hai ngươi ngăn người lại, hai ngươi thế nào làm cho người ta đi rồi. Cha, làm sao giờ?” Liên Thủ Nghĩa nói.

Liên lão gia tử mặc không lên tiếng, nghiêm mặt xoay người đi vào trong phòng.

……

Tây sương phòng, huynh đệ Liên Thủ Tín cùng Liên Thủ Lễ, đều mang vẻ mặt nghiêm.

“Nhị ca hắn rốt cuộc là gì ý tứ?”

Liên Mạn Nhi xem thường, nàng cũng không rõ, chỉ biết là Liên Thủ Nghĩa cố ý làm cho Liên Thủ Tín cùng Liên Thủ Lễ chịu tiếng xấu thay cho người khác.

Đêm hôm đó, Nhị lang không trở về. Liên lão gia tử biết tin tức, Triệu Tú Nga cùng Nhị lang đập ổ khóa cửa lớn của tòa nhà tại trấn trên ra, chuyển vào ở.

Qua ngày hôm sau, Triệu gia phái người đến truyền tin: Triệu Tú Nga muốn ở riêng.

 

 

Chương 238: Tính toán của Triệu Tú Nga.

Edit: Ntsubasa04

Beta: Tiểu Tuyền

Liên Mạn Nhi nghe được tin tức này, là do Liên Diệp Nhi thuật lại. Các nàng ở cửa hàng, vừa mới ăn qua cơm trưa. Người một nhà, bao gồm Liên Chi Nhi, còn có Ngũ Lang cùng Tiểu Thất học xong trở về ăn cơm, đương nhiên, còn có Triệu thị ở lại cửa hàng ăn cơm.

Trương thị cùng Liên Thủ Tín đều có chút không tin, sợ là Liên Diệp Nhi nghe lầm.

“Diệp nhi, con không có nghe sai chứ? Người của Triệu gia tới, thật sự là nói như vậy?” Trương thị hỏi.

“Tứ thẩm, con khẳng định không có nghe sai.” Liên Diệp Nhi gật đầu xác nhận nói.

“Ai nha, ” con mắt Liên Mạn Nhi vòng vo chuyển, ý tưởng Triệu Tú Nga đề suất ở riêng, ở trong quan điểm của đám người Liên Thủ Tín, Trương thị xem ra, là không thể tưởng tượng. Nhưng mà cẩn thận ngẫm lại, cũng rất hợp tác phong làm việc Triệu Tú Nga cùng người Triệu gia.

Triệu Tú Nga cùng với Nhị lang một mình phân ra, không cần một phân tiền của Liên gia, chỉ cần đồ cưới của chính nàng, còn có tòa nhà ở trấn trên kia.

“Nào có chuyện trưởng bối còn không có ở riêng, nó là đứa cháu dâu lại muốn đi ra ngoài ở riêng. Còn nói không cần gì, phòng ở trấn trên kia, giá trị không rẻ tiền a.” Liên Thủ Tín nói, “Sớm biết rằng như vậy, lần trước nàng trở về, lão gia tử cùng lão thái thái không nên nhận lấy nàng.”

Lần trước Triệu Tú Nga rời đi Liên gia đến trấn trên, Liên gia có thể trấn trụ nàng, nói nếu nàng không trở lại, liền hưu nàng bảo Nhị lang lấy người khác. Nhưng mà hiện tại tình huống không giống, trong bụng Triệu Tú Nga có cốt nhục Liên gia. Ở thời đại này, chuyện nối dõi tông đường, kéo dài hương khói là chuyện lớn quan trọng nhất trong cuộc đời cùng trong gia tộc, hơn nữa lại có ý thức huyết mạch gia tộc mãnh liệt, Liên gia sẽ không để cốt nhục của mình bị người khác mang đi.

Triệu Tú Nga lấy lý do có đứa nhỏ trong bụng, mới đúng lý hợp tình chiếm tòa nhà trấn trên như vậy.

” Sao con cảm thấy, Tú Nga tẩu dường như đã sớm tính kế trước rồi?” Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ nói.

“Sao lại nói vậy?” Trương thị vội hỏi.

“Cha, mẹ, tam thẩm, mọi người không biết là, ngày đó Tú Nga tẩu làm ầm ĩ là có chút quá hay sao?” Liên Mạn Nhi nói, Triệu Tú Nga tính tình mạnh mẽ, nhưng người cũng khôn khéo. Nàng hẳn là biết ở Liên gia ai có thể chọc, ai không thể chọc, mặc dù ầm ĩ, cũng sẽ chuyển biến thấy tốt hãy thu, đem sự tình khống chế ở hạn độ nhất định.

Nhưng nàng ở Liên gia khắp nơi gây thù hằn không nói, còn đi trêu chọc Chu thị cùng Liên Tú Nhi, cái này hiển nhiên là không sáng suốt.

“Con chỉ đoán thôi, Tú Nga tẩu không giống như là người có thể sống cuộc sống của người nông.” Liên Mạn Nhi tiếp tục giải thích nói, “Vì không có biện pháp mới chuyển đến trong thôn.”

Sau khi mang thai, nàng liền cố ý khiêu khích, nói ra chuyện Chu thị không đối đãi tốt với nàng, làm cho dư luận có khuynh hướng hướng về nàng, rồi mượn cơ hội đại náo một hồi, bàn chuyện trở về trấn trên. Sau đó coi đây là lấy cớ, lại ỷ vào đứa nhỏ trong bụng, chiếm lấy tòa nhà trấn trên, mượn sức giữ Nhị lang, rồi cùng Liên gia đưa ra chuyện ở riêng.

“Thật là có khả năng này.” Trương thị cùng Triệu thị nhìn nhau liếc mắt một cái, gật đầu nói.

“Vậy sao ban đầu nó còn cầu khẩn van xin được trở về?” Triệu thị nói.

“Khi đó nàng không phải là còn chưa có con sao?” Trương thị nói.

Liên Mạn Nhi gật đầu, không có con là một nguyên nhân, một nguyên nhân khác, là người Tống gia đã tới. Có thể nàng cho rằng, Liên gia có thể nương tiền tài quyền thế của Tống gia. Nhưng là kết quả, Tống gia muốn Cổ thị đi thị trấn chiếu cố Liên Hoa Nhi, lại bị Liên lão gia tử cự tuyệt. Liên lão gia tử cùng Tôn đại nương nói chuyện, ý tứ nói trong nói ngoài, Tống gia là Tống gia, Liên gia là Liên gia, Liên gia không tính mượn hơi Tống gia.

Mà sau đó, Tống gia lại không có động tĩnh.

Làm nàng cảm thấy cơ hội dựa vào Tống gia xa vời, mà cuộc sống ở nhà cũ lại quá gian nan, cho nên dứt khoác những gì có thể nắm chặt trước mắt thì nắm lấy, sống cuộc sống tiêu dao của chính mình sao.

Dù sao, Nhị lang tuổi trẻ lực khỏe, dù thế nào cũng có thể làm ra tiền. Triệu Tú Nga có lễ hỏi Liên gia cho, còn có đồ cưới dày, hơn nữa tòa nhà trấn trên kia rất lớn, mở một cửa hàng nhỏ, thì không có gì gánh nặng, còn cách nhà mẹ đẻ gần, vợ chồng son sống riêng, thì còn có chuyện gì đẹp hơn thế này sao?

Chỉ sợ tòa nhà trấn trên vẫn chưa bán được, cũng có liên quan đến Triệu gia.

Triệu Tú Nga tính thật giỏi a!

“Người nhà lão Triệu tới nói, về sau nhà lão Triệu cho thêm tiền, để Nhị lang ca cùng Tú Nga tẩu tử ở trấn trên cũng mở cửa hàng, chẳng cần chia gì trong nhà, cũng có thể nuôi sống chính bọn họ.” Liên Diệp Nhi lại nói.

“Căn nhà đó giá trị bao nhiêu chứ?” Liên Thủ Tín tức giận nở nụ cười, “Nó muốn chia là chia à, nhị ca cùng nhị tẩu đồng ý sao?”

“Vừa rồi ông nội bảo Tứ lang ca lên núi đi kêu Nhị bá trở về.” Liên Diệp Nhi nói.

“Ngày hôm qua lúc để Tú Nga tẩu các nàng đi rồi, Nhị bá cùng Nhị thẩm khẳng định không có nghĩ qua, Tú Nga tẩu lại muốn ở riêng như vậy.” Liên Mạn Nhi nói.

Người một nhà đều nghe ra câu nói của Liên Mạn Nhi có hàm ý khác.

“Ngày hôm qua, con sợ đã đoán sai, con nghĩ còn chưa đầy đủ.” Liên Mạn Nhi ngẩng đầu lên, “Cha, mẹ, hai người ngẫm lại xem, ngày hôm qua, Nhị bá có phải đặc biệt khác thường hay không?”

“Đúng vậy, người Triệu gia tới, Nhị bá con cùng anh của Triệu Tú Nga không biết nói thầm cái gì, sau đó cũng chưa nghe thấy hắn nói chuyện.” Trương thị nói.

“Đúng vậy. Người Triệu gia đến nâng đồ đi, nếu như bình thường, nhị ca phải là người đầu tiên ngăn cản, đồ gì cũng không thể để bọn họ lấy đi.” Liên Thủ Tín cũng nói, “Nhưng ngày hôm qua, nhị ca căn bản là không ngăn cản. Sau đó, còn bảo ta cùng Tam ca tránh ra.”

“Phải, sau khi chuyện qua đi Nhị bá còn không thừa nhận, còn thầm oán cha cùng Tam bá.” Liên Mạn Nhi nói.

“Con là nói, việc Triệu Tú Nga muốn ở riêng này, Nhị bá cùng lão Triệu đã bàn trước?” Liên Thủ Tín nói, “Nhưng nếu Nhị lang một mình phân ra, còn chiếm tòa nhà trấn trên, vậy về sau Tam lang, Tứ lang, Lục lang bọn họ làm thế nào, Nhị bá con cũng không chiếm được lợi gì a.”

Liên Mạn Nhi gật đầu, cũng đúng, mọi lợi ích đều để Triệu Tú Nga chiếm.

“Cha, tính tình của Nhị bá, hắn muốn giải quyết thế nào, đây cũng không phải là chuyện một sớm một chiều.” Liên Mạn Nhi không có nói rõ, chỉ nhắc nhở thôi.

“Một hồi xem Nhị bá con trở về nói thế nào? Biết chuyện chắc sẽ kêu gào.” Trương thị nói.

Ngồi một hồi, Ngũ Lang cùng Tiểu Thất lại đến trường, một nhà Liên Mạn Nhi trở về nhà cũ.

Mới vừa đi vào đại môn, liền thấy Liên Thủ Nghĩa đưa chân từ trong thượng phòng đi ra, trên mặt nổi giận đùng đùng.

“Ta tìm hắn, cái đồ vương bát đản, không một cái nào tốt. Ta nuôi hắn lớn như vậy, cưới vợ cho hắn, phúc một ngày ta còn chưa hưởng qua, bọn họ đã nghĩ muốn bỏ chúng ta ở riêng. Nhà lão Triệu nghĩ thật đẹp, muốn ở riêng, hai bọn nó đều mang mình không mà đi ra ngoài, gì cũng đừng nghĩ đến. Con ta nhiều, muốn cháu nội bao nhiêu đều có…”

Liên Thủ Nghĩa một bên mắng, một bên đi ra ngoài, thấy Liên Thủ Tín ở trước mặt, liền đứng lại.

“Lão Tứ, đệ xem, chuyện này là do đệ làm đó.” Liên Thủ Nghĩa chỉ vào Liên Thủ Tín, thực bất mãn nói.

“Nhị ca, đệ khi nào lại đắc tội với ca?” Liên Thủ Tín khó hiểu.

“Ngày hôm qua không phải đệ, thả người Triệu gia, để bọn họ đem đồ đạc của vợ Nhị lang đều nâng đi, ta giữ đồ của nàng, nàng cũng không dám đề nghĩ ở riêng.” Liên Thủ Nghĩa đúng lý hợp tình nói.

Liên Thủ Tín ngày hôm qua liền cảm thấy quái dị, vừa rồi lại nghe Liên Mạn Nhi phân tích, đã nhận định ngày hôm qua Liên Thủ Nghĩa là có ý làm như vậy. Ngày hôm qua hắn để hai người mình cùng Liên Thủ Lễ chịu tiếng xấu thay cho người khác, hôm nay còn trả đũa, Liên Thủ Tín dù cho tính tình tốt cũng nổi giận.

“Nhị ca, ca còn không biết xấu hổ mà nói. Ngày hôm qua không phải tại ca, xua tay bảo ta cùng Tam ca thả người sao? Sau đó ca còn không thừa nhận, hại ta cùng Tam ca mang tiếng, còn ca thì làm người tốt. Nhị ca, chúng ta là huynh đệ, đệ không muốn vạch trần ca, là ca bức đệ…. Ca nói một chút, Triệu Phú Quý đến đây, hai ngươi cũng không vào nhà, mà lén mọi người nói cái gì? Ai chẳng biết nói ca, cho phép vào không cho phép ra, hòm xiểng này từ trong phòng ca nâng đi ra ngoài, lúc đó, ca đã sớm mặc kệ, ngày hôm qua ca nói gì cũng không nói, liền trốn phía sau cha xem náo nhiệt không phải sap?”

“Đệ…” Liên Thủ Nghĩa một chút bị Liên Thủ Tín nói á khẩu không trả lời được. Hắn thực giật mình, Liên Thủ Tín luôn luôn ít nói, thế nhưng lại có bản lãnh nói ra những lời này.

“Lão Tứ, đệ đừng có nghi ngờ bậy.” Liên Thủ Nghĩa có chút chột dạ nhìn thoáng qua phương hướng thượng phòng, lại nói chuyện với Liên Thủ Tín, khí thế không kiêu ngạo giống vừa rồi như vậy.”Ta khờ chắc? Ta có thể nguyện ý để Nhị lang bọn họ phân ra như vậy sao? Đây là không thể nào? Ta ngày hôm qua… Ta chính là cùng mẹ nó ở một chỗ, nổi nóng, cân nhắc vợ Nhị lang cũng đã mang đứa nhỏ Liên gia chúng ta, nàng còn có thể mọc cánh bay à, làm ầm ĩ thế nào, nàng cũng phải trở về,… Bọn họ nâng đi ra ngoài như thế nào, ta nâng trở về thế ấy.”

“Nhị ca, chính ca biết ca đang làm gì là được.” Liên Thủ Tín thực bất đắc dĩ nói với Liên Thủ Nghĩa.

“Ta đi trấn trên, tìm lão già Triệu Văn Tài kia tính sổ đi!” Liên Thủ Nghĩa nói xong, liền vội vã đi ra cửa.

Lúc đi đến viện, trong thượng phòng liền truyền ra đến tiếng Liên lão gia tử nói chuyện.

“Lão Tứ đã trở lại?”

“Dạ, cha, con đã trở về.” Liên Thủ Tín biết, đây là Liên lão gia tử bảo hắn đi thượng phòng. Liên Thủ Tín liền xoay người nhìn Trương thị, muốn cho Trương thị cùng hắn cùng đi.

Xảy ra chuyện như vậy, Liên lão gia tử cùng Chu thị khẳng định phiền lòng. Làm con cùng con dâu, Liên Thủ Tín muốn cùng Trương thị đi an ủi Liên lão gia tử và Chu thị.

Trương thị nghĩ nghĩ, vẫn lắc đầu cự tuyệt.

“Ta trước hết không qua, bà nội bọn nhỏ thấy ta, khẳng định lại tức giận.” Trương thị nhỏ giọng nói.

Ngày hôm qua sau khi đoàn người Triệu Phú Quý đi rồi, Chu thị ngồi ở trong phòng, vẫn mắng đến thời gian đốt đèn. Từ Triệu Tú Nga bắt đầu, cả một nhà, cơ hồ không có người may mắn thoát khỏi.

Chu thị còn mắng Cổ thị, Trương thị cùng Triệu thị, oán các nàng không đi đánh vợ Triệu Phú Quý. Cuối cùng còn mắng các nàng lòng dạ đen tối, khuỷu tay để ra ngoài.

Trương thị, Triệu thị, mang theo Liên Mạn Nhi, Liên Diệp Nhi cùng Liên Chi Nhi trở về Tây sương phòng, chỉ có Liên Thủ Tín là đi thượng phòng.

Sau một lúc lâu, Liên Thủ Tín mới từ thượng phòng trở về.

“Cha, ông bà nội nói thế nào ?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Còn có thể nói thế nào, không đồng ý Nhị lang bọn họ ở riêng.” Liên Thủ Tín đáp.

“Lão thái thái bị chọc tức, nói muốn bỏ vợ Nhị lang, để cho Nhị lang lại tìm vợ.” Liên Thủ Tín nói với Trương thị.

“Vậy đứa nhỏ làm sao?” Trương thị nói.

“Chờ vợ Nhị lang sinh hạ đứa nhỏ, lại bắt về.” Liên Thủ Tín nói.

“Vậy nội nói thế nào?”

“Nội không đồng ý, nói vợ Nhị lang mang thai cho Liên gia, phàm là còn có một đường hy vọng, vẫn muốn cho Nhị lang cùng nàng…. không ở riêng được.” Ý tứ của nội con là để nhị ca cùng nhị tẩu cùng lão Triệu gia náo loạn đi.”

Để người Triệu gia đem đồ cưới chuyển đi, Liên Thủ Nghĩa đã mất đi tiên cơ, không biết làm ầm ĩ lên, ai thua ai thắng.

“Chuyện chuồng gà, chàng có nói với nội không?” Trương thị ngừng một hồi. Lại hỏi.

Discussion10 Comments

  1. LTT ngu hiếu,may mà thương vợ con nên cũng còn nghĩ cho nhà mình,Chu thị độc ác lần này gặp cháu dâu hiểm độc khôn ngoan hơn,thua là chác rồi

  2. Thiệt tình, mà cũng giống mấy kiểu gia đình bây giờ, còn ở chung là còn chung đụngm rất phiền phức

  3. nhà không có điều kiện còn thế này thì những nhà giàu có còn tranh đấu khốc liệt đến thế nào nữa

  4. Gấu áXù Phu Nhân

    Nuôi gà nuôi heo làm vườn, này là chuyện lập thất 1hộ nông dân, biểu thị hài hòa sung túc đủ đầy. Nhà mạn tỷ mỗi ngày trôi qua thật tốt.
    Triệu tú nga muốn chiếm nhà trên trấn, k.muốn chen chúc, làm lụng dưới thôn. Phải chăng nàng ta còn muốn biến cái nhà ấy vào riêng tay nàng ta, rồi nhị lang biết có cần đổi sang họ Triệu hay k.

  5. Đến giờ phút này mình thật bái phục Tú Nga, tính toán biết nhìn xa trông rộng.. đặt biệt là dám đấu tay đôi với Chu Thị . hahah. Mặc dù nàng ta đóng vai phản diện nhưng ta thích. ^.^

  6. Triệu Tú Nga giỏi thật nhưng Nhị lang sau này sẽ bị vợ mình dắt mũi, sợ vợ thôi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: