Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q2 Chương 13+14+15

11

Chương 13: Ôn Uyển hỏi nguyên nhân

 Edit: Trần Phương

Hoàng đế cầm lấy một tờ giấy trắng, Không biết đang suy nghĩ gì, vừa cẩn thận nhìn xuống, chăm chú quan sát hồi lâu. Tay liền nắm chặt đem giấy vò thành nắm.

“Viên Thiên, thật sự là nằm mơ thấy bồ tát báo mộng, nói rằng sau này có đại phú đại quý, thì không có tai nạn gì?” Hoàng đế đối với điều này thật có chút nghi ngờ cùng kính sợ.

“Cái này, cũng là có” Viên thiên cân nhắc nói.

Hoàng đế phất tay để cho hắn đi xuống. Trong lòng thầm suy tính. Nếu không có thì hài tử kia vẫn sống ở thôn trang, không ra khỏi cửa. Không thể nào biết bơi, chỗ đó lại rất hoang vắng cũng không thể có người đến cứu vớt được. Có thể cứu sống được nguyên nhân cũng chỉ có một là thần quỷ ra tay. Chẳng lẽ đứa bé này có phúc khí thật.

Nhưng nghĩ ngược lại, thì cảm thấy rất có thể đứa bé này cố tạo ra sự huyền bí để từ đó có thể nhận được sự chú ý của hắn. “Tuyên Trịnh Vương vào bái kiến”

Vừa lúc Trịnh vương đến cửa cung.

“Hoàng thượng, Trịnh vương điện hạ đang ở bên ngoài chờ” Ôn Bảo đi vào bẩm báo.

“Ngươi thích hài tử kia như vậy, chỉ sợ vì nàng, cái gì cũng đều nguyện ý làm” Hoàng đế sắc bén nhìn trịnh vương lạnh lùng hỏi.

“Phụ hoàng, nhi thần không dám yêu cầu xa vời, chỉ mong đứa nhỏ có thể bình an lớn lên. Nhi thần cũng chỉ hy vọng đứa nhỏ này có thể có được cái nàng nên có. Phụ Hoàng, nếu không có được người che trở, Ôn Uyển chỉ có một con đường chết. Khi đó nhi thần nhìn nàng bị đánh sưng đỏ mặt, còn có trên người đầy vết thương, từng mảnh xanh tím. Nhi thần… phụ hoàng chỉ có người mới có thể cho Ôn Uyển một con đường sống. Chỉ có người mới có thể che trở cho nàng. Phụ hoàng nhi thần van xin người.” Trịnh vương bình thường đều là vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng. Nhưng lúc này sắc mặt thật bi thương.

Trịnh Vương nghĩ tới mặt Ôn Uyển bị sưng đỏ, sưng là do đã bị đánh rất mạnh, trên người còn rất nhiều vết thương khác. Rõ ràng bị đắc tội lớn như vậy còn có thể cười nói với mình không có việc gì. Trịnh vương thấy mà đau lòng, hắn tình nguyện nhìn đứa bé kia khóc, cũng không muốn nhìn thấy nàng cười xem như không có việc gì. Hắn biết Ôn Uyển không phải vô tâm vô phế, chẳng qua là không muốn hắn lo lắng thôi. Cho nên vẫn cố mạnh mẽ chống đỡ.

“Cũng bởi vì nàng lớn lên giống người đó nên ngươi nguyện ý vì nàng như vậy.” Nhân khang đế nhìn Trịnh vương này bị đánh giá là đứa con trai tâm địa sắt đá, lãnh huyết vô tình, lại vì đứa trẻ kia mà cầu tình. Còn khó chịu như thế, hoàng đế nhìn ra được, Trịnh vương thật sự yêu thương chứ không phải là giả vờ.

“Đứa bé này khiến cho người phải yêu thương. Nếu như tương lai phụ hoàng tiếp xúc nhiều với nàng thì nhi thần tin tưởng phụ hoàng nhất định sẽ thích nàng, sẽ rất thương nàng. Phụ hoàng đứa bé này đã bị quá nhiều đau khổ rồi, hôm nay ở dưới mắt của chúng ta còn bị khi dễ như vậy. Nhi thần thực sự là không nhìn được. Phụ hoàng người không nhìn thấy, mặt đứa bé kia bị sưng đỏ nghiêm trọng, khắp người toàn là vết thương, vẫn còn hướng về nhi thần cười nói không có chuyện gì, muốn để cho nhi thần không phải lo lắng, nói nàng rất tốt. Nhi thần, nhi thần lại không thể vì nàng chủ trì công đạo, phụ hoàng trong lòng nhi thần… Phụ hoàng, nếu người băn khoăn pháp luật của triều đình, người cho nàng cùng nhi thần đi về đất phong đi. Nếu cứ để tiếp tục như vậy đứa nhỏ không biết còn có thể sống được mấy ngày.” Trịnh vương nói những lời từ trong tâm. Nếu như quả thật hoàng đế không đáp ứng, như vậy chỉ có thể mang nàng về đất phong. Nếu để nàng lại nơi này, Trịnh vương thực sự lo lắng Ôn Uyển sẽ bị bọn họ hại chết.

Hoàng đế nhìn Trịnh vương, đây là người con trai từ khi sinh ra đã bị hắn ghét. Trong lúc đó hắn dường như nhìn thấy một hình bóng mông lung làm hắn hoảng hốt. “Hiện tại đứa bé kia thế nào?”

Trịnh vương trong lòng có chút giật mình, có chút mừng rỡ “Thái y nói hiện tại không đáng ngại, chẳng qua sau này phải cẩn thận nuôi dưỡng. Bất quá, sau khi nàng tỉnh dậy vẫn đi thư phòng luyện chữ.”

Hoàng đế kinh ngạc “không phải tay nàng đang sưng lên sao? Làm thế nào có thể viết chữ. Đây có phải là muốn làm náo loạn không cần cánh tay nữa?”

Trong lòng Trịnh vương hiện lên không rõ tâm trạng gì. “Nhi thần cũng khuyên nhưng nàng nhất định kiên trì. Thần thần bí bí, bất quá mấy ngày nay một mực luyện tập đi luyện tập lại một bộ câu đối, không gián đoạn”

Hoàng đế trầm mặc một hồi “Ngày mai, ngươi để cho Kì Ngôn mang đứa bé kia đến đại điện”

Trịnh vương vui mừng nhìn hoàng đế. Nhưng hoàng đế không cho hắn cơ hội được nói nữa, trực tiếp bảo hắn đi ra ngoài. Sau đó tiếp tục xử lí công việc.

Phủ Trịnh vương

“Vương gia người nói Hoàng thượng để cho thế tử mang theo tiểu thư đến đại điện. Vương gia người đã cầu xin sao?” Trầm Giản cảm thấy vấn đề rất lớn. Để cho một hài tử có bệnh không tiện nói ra đi tận ra đại điện tham dự đại lễ mừng thọ sáu mươi tuổi của hoàng đế. Thế này không phải làm cho hoàng thượng khó chịu sao? Còn rất dễ dàng làm cho người ta có cơ hội công kích là trong lòng hắn có ý đồ.

“Không phải, là phụ hoàng phân phó. Ta cũng không biết ý của phụ hoàng là gì. Bất quá theo như tin tức của ta, sau đại lễ mừng thọ của phụ hoàng ta liền được hồi đất phong. Có thể Phụ hoàng muốn cho đứa này một cơ hội. Tuy rằng nàng có tật nhưng vẫn hy vọng phụ hoàng có thể cho nàng một ân huệ. Làm cho nàng có thể sống tốt.” Trịnh vương thở dài nói.

Dù nói thế nào, đã mang tiếng là khắc phụ khắc mẫu khắc gia thì không có mấy người không e ngại.

“Vương gia, người là dùng việc hồi đất phong để đổi lấy cơ hội cho Ôn Uyển tiểu thư được đến đại lễ mừng thọ. Vương gia người làm sao có thể hành động theo cảm tính như vậy.” Một phụ tá bên cạnh hỏi có chút không thể tin được.

“Muốn lưu cũng sẽ không vì chuyện này mà không cho lưu, muốn đuổi đi cũng sẽ không vì không có chuyện này mà không đuổi. Vương gia, Ôn Uyển tiểu thư biết được tấm lòng từ tâm luyến ái này của vương gia, hẳn là rất vui vẻ.” Trầm Giản than thở, tự nhiên cũng không hề ngăn cản nữa. Những người khác đều đi xuống.

“Ta không nghĩ nhiều như vậy, lúc nghe được Ôn Uyển bị ủy khuất lớn ta thực sự phẫn nộ mà đi Bình Quốc công phủ. Nhưng khi nhìn thấy nàng thời điểm đó, nàng còn nói nàng rất tốt, vẫn đang thật cao hứng. Trên mặt và trên người nàng toàn là vết thương, nàng cũng không nói đến dù chỉ một câu. Chỉ nói với ta là mình rất tốt, nói ta không cần vì nàng mà lo lắng, hàng ngày nàng vẫn sống vui vẻ. Nhưng thật ra ta tình nguyện để nàng ôm ta khóc một hồi, ta cũng không cần nàng cười nói với ta nàng không có việc gì. Nhớ lại khi ta còn nhỏ sống ở trong cung, bị người trong cung khi dễ, không có ai bênh vực. Ta đến chỗ mẫu phi khóc lóc kể lể, nàng không chỉ không ra mặt giúp ta còn khiển trách ta gây ra phiền toái cho nàng. Khi đó ta thật hy vọng có người giúp ta, nhưng không có ai cả. Ta chỉ có thể dựa vào chính mình để đi tiếp, từng bước từng bước một bước đi.” Trịnh vương trầm giọng nói.

“Ta cũng biết như vậy sẽ rất nhiều người hoài nghi là ta tung ra tin tức. Thật ra thì, ta không tung ra tin tức ấy nhưng trong lòng ta thực sự mong đây là thật. Ta không có xem thường nàng, thái tổ cũng xuất thân từ một người bán thịt, anh hùng không hỏi xuất thân ta nghĩ những gì ta muốn đều có thể bằng chính sự cố gắng của mình để đạt được. Nhưng ta thật không muốn làm con trai của nàng, không có một người mẹ nào lại có thể đối xử với con của mình lạnh lùng như thế, thật vô tình. Cho nên khi biết thân thế của Ôn Uyển, ta thật cao hứng. Mặc dù không có chứng cớ nhưng ta tin tưởng mình phán đoán không sai.” Trịnh vương mắt nhìn xa xăm bình tĩnh nói. Trầm Giản ở một bên lẳng lặng lắng nghe.

Chờ lúc đi ra, Trầm Giản suy nghĩ trong lòng. Mặc dù có nhân duyên ở phương diện này phương diện kia, nhưng quan trọng nhất vẫn phải là tìm được chứng cớ, đến đại điện mới có khả năng công nhận. Tuy nói anh hùng không hỏi xuất thân, nhưng đấy chẳng qua là thời loạn, hơn nữa muốn trở thành anh hùng thì trước tiên đều bị phỉ nhổ. Vương gia người rất rõ ràng, thời thái bình việc trọng đại nhất vẫn là xuất thân, trong triều còn rất nhiều thế lực.

Vương gia, xuất thân của người chính là điểm yếu nhất, một khi đoạt đích thất bại, vĩnh viễn sẽ không còn cơ hội trở mình. Mà cho dù thành công đăng vị cũng sẽ để lại vết nhơ. Mọi chuyện người đều theo đuổi sự hoàn mỹ, làm sao có thể chịu được vết nhơ này. Bất quá bây giờ người có thể vì một đứa bé mà trở nên không hề hoàn mỹ nữa. Hy vọng đứa bé này có thể không hoàn mỹ mà vẫn giữ vững như vậy. Quá hoàn mỹ cũng không thích hợp làm hoàng đế. Không chỉ hoàng thượng lo lắng, chính hắn cũng lo lắng như vậy.

Lục Viên:

Ôn Uyển cơm nước xong liền đi thư phòng. Mở cửa nhìn hai người nữ tỳ chiếu cố mình, giơ tay chỉ Hạ Ảnh, đối với Hạ Hà phất phất tay đuổi đi ra. Hạ Ảnh đi theo Ôn Uyển vào thư phòng.

Khi còn lại hai người trong thư phòng, Ôn Uyển lấy ra một tờ giấy viết lên dòng chữ: “Cẩn thận nói cho ta nghe một chút, ông ngoại hoàng đế của ta là một người như thế nào?”

Hạ Ảnh biết võ công, trong mắt không có sự khinh thường chỉ có sự cung kính, không cần biết nàng đang làm gì. Vừa vặn, Ôn Uyển có rất nhiều điều không biết. Hạ Ảnh nhìn Ôn Uyển một cái, ánh mắt dao động trong nháy mắt “Thánh thượng là một vị quân chủ anh minh. Tiên hoàng cưng chiều gian thần, khiến loạn lạc nổi lên bốn phía, tai họa không ngừng khiến dân chúng lầm than. Đương kim Thánh thượng ngăn cơn sóng dữ, trong vòng mười năm tiêu trừ hết các mối tai họa, hiện tại dân chúng mới có được cuộc sống an cư lạc nghiệp.”

Ôn Uyển hiểu rõ, Ông ngoại hoàng đế là một người anh minh cơ trí chứ không hề hồ đồ, hoàng đế có thể tạo được phúc cho dân chúng là một vị hoàng đế tốt. Người như vậy, thật là khó đối phó, so với người mưu trí còn mưu trí hơn. “Bình quốc công phủ có địa vị rất cao phải không? Nếu không tại sao Bình gia lão phu nhân lại dám có thái độ như vậy đối với cậu của ta?”

Hạ Ảnh cúi thấp đầu “Vị Bình quốc công đầu tiên cùng với Trấn Quốc công và Thái tổ hoàng đế là huynh đệ kết nghĩa. Ba người vào sinh ra tử giành lấy thiên hạ này. Lúc đấy trong ba người thì Thái tổ hoàng đế là có tài hoa cùng công trạng ít hơn hẳn, nhưng hai vị Quốc công gia tấm lòng rộng rãi nhất mực đề cử Thái tổ hoàng đế đăng cơ. Thái tổ sau ngày lên ngôi, muốn tứ phong cho hai vị huynh đệ làm vương nhưng hai vị Quốc công gia không đồng ý. Đạo thánh chỉ đầu tiên mà thái tổ hoàng đế ban bố chính là đạo thánh chỉ phong hai vị huynh đệ làm Quốc công gia. Còn công khai nói Bình gia cùng La gia là tước vị truyền đời, không bị đoạt tước cùng Đại Tề tồn vong, cùng hưởng vạn năm phú quý.”

Ôn Uyển nhớ là Hoàng đế khất cái mà nàng biết là một người ngoan độc. Đem tất cả những công thần giết chết, ban cho kim bài miễn tử đều chỉ là để mê hoặc lòng người, một chút tác dụng cũng không có.

Cũng không biết có phải Hạ Ảnh nhìn thấu ý nghĩ của Ôn Uyển hay không “Ban đầu hai vị Quốc công lão gia cũng nhìn thấy thái tổ hoàng đế là một người khoan hậu nhân nghĩa, nên mới đề cử làm đế. Thái tổ hoàng đế cũng giữ đúng lời hứa của mình, đối với hai nhà đều rất ưu đãi. Đối với những tùy tùng đi theo không bị chết trận mà có công lớn, đều sống thọ và chết ở nhà. Thái tông hoàng hậu chính là con gái Bình gia.

Nói xong, dừng lại một chút rồi lại nói tiếp “Vương gia, từ nhỏ đã không được hoàng thượng yêu thích. Khi vương gia ra đời hoàng thượng nhận được tin chán ghét nói dù sao lớn lên dài ngắn thế nào cũng không muốn gặp. Tô phi nương nương ở một bên khuyên can hoàng thượng, cuối cùng vẫn là Tô Phi lấy ra “chương, xuất từ cẩm tú văn chương ý” (một bài văn ca ngợi – chúc mừng). Không lâu sau khi vương gia ra đời Đỗ nương nương bởi vì tranh chấp với Hoàng hậu nương nương mà bị đầy vào lãnh cung. Vương gia lớn lên ở trong lãnh cung, những năm này Hoàng thượng vẫn chán ghét không quan tâm đến vương gia. Từ khi rời kinh thành đến bây giờ, suốt mười năm lần đầu tiên được hồi kinh. Vương gia ở kinh thành không có bất kỳ thế lực nào.”

Ôn Uyển lúc này mới hiểu, nếu không, lão phu nhân Bình phủ làm sao dám kiêu ngạo như vậy. chẳng qua  là Cậu không có thế lực thật sao? Trong lòng Ôn Uyển có một câu hỏi lớn “Triệu vương thì sao?”

Hạ Ảnh vẫn không nhanh không chậm nói: “Năm đó Hoàng hậu giết chết Tô quý phi. Hoàng thượng đã giết rất nhiều phi tần. Trong đó bao gồm phẩm cấp cao nhất là Bạch Hoàng Quý Phi, Thục phi, Đức phi và vô số cung nhân. Hiền Phi đã tránh thoát được kiếp nạn này. Hiện nay, Đức phi người vào cung từ hai mươi năm trước, cách đây mười năm mới được tứ phong. Hiền phi xuất thân từ Trấn Quốc công phủ La gia đang nắm quyền quản lí hậu cung. Triệu vương là con trai của Hiền phi, là Hoàng tử được cưng chiều nhất, hàng năm đều trở về kinh thành mỗi lần trở về ở lại ít nhất một tháng. Trong kinh thành rất có uy tín. Trên căn bản có bảy phần, mọi người nhận định hoàng thượng sẽ tứ phong triệu vương làm thế tử.”

Ôn Uyển suy nghĩ một chút  hỏi “Ngươi có thể nói một chút Quốc Công phủ đối với ta như vậy có thể sẽ phải chịu trừng phạt gì? Ta nói là nhẹ nhất ấy”

Hạ Ảnh  ánh mắt lóe lóe “Hoàng thượng mấy năm này, không hề giống như khi còn trẻ. Hiện tại đối với các đại thần càng ngày càng khoan hậu. Nếu Quốc công gia nguyện ý thối lui một bước, hiến cho một nửa gia sản thì có thể vô sự. Về phần những người kia đối với hoàng thượng mà nói chỉ là những con kiến hôi, chắc là sẽ không để ý đến sự tồn tại.”

Ôn Uyển ngẩn người, nửa muốn hỏi nửa không, dè dặt sợ làm trái tim băng giá. Ngày mai gặp Hoàng đế nên có oán khí hay là làm người tốt cái gì cũng không biết. Bất quá có một nghi ngờ nổi lên trong lòng. “Lão thái thái của Bình gia là thế nào?”

Ở nơi này lấy chồng làm trời, thật không ngờ Bình quốc công dung túng nàng đến nỗi không hề kìm chế quyền lợi của hậu viện. Khiến cho hậu viện gà bay chó sủa.

Hạ Ảnh nhìn Ôn Uyển, không nghĩ tới nàng ở có Bình gia hai ngày thế nhưng có thể biết được nhiều chuyện như vậy “Quốc công gia hiện tại không phải là con ruột của lão Quốc công, mà là con trai thứ ba của Bào đệ lão quốc công. Năm đó lão quốc công muốn chọn con thừa tự, có sáu vị cạnh tranh với nhau. Mà Quốc công gia hiện nay có thể thắng được là nhờ không chỉ dựa vào năng lực của bản thân mà còn dựa vào việc cưới Quốc công phu nhân Dung thị hiện nay. Mẹ của Dung thị cùng phu nhân của lão quốc công là đường tỷ muội.”

Ôn Uyển lấy ra một tờ giấy tiếp theo, viết tiếp trên đó ‘Hoàng đế ông ngoại có thương mẹ ta không?”

Hạ Ảnh cúi đầu có lẽ là cân nhắc xem mở miệng làm sao “Hoàng thượng trước kia rất yêu thương công chúa. Công chúa rất giỏi thi ca, là nổi danh là tài nữ của Đại Tề triều. Sau này xảy ra một ít chuyện, hoàng thượng hạ lệnh không cho bất kỳ kẻ nào nhắc tới tên công chúa trong hoàng cung”

Ôn Uyển ngạc nhiên lấy bút viết ra mấy chữ hỏi: chuyện gì đã xảy ra? Hạ Ảnh im lặng không nói. Ôn Uyển cho nàng đi ra ngoài. Tự mình suy nghĩ một hồi, nhưng không tìm ra manh mối nào, đành phải tạm thời bỏ qua, không suy nghĩ nữa cứ để lại như vậy.

Nàng đi ra ngoài, đóng cửa, tiếp tục luyện chữ.

Ôn Uyển cả ngày đều luyện chữ ở trong thư phòng. Trịnh vương cùng đại đường ca rất bận rộn, chỉ được gặp lúc ăn cơm. Cứ như vậy an tĩnh trôi qua một ngày.

Buổi tối luyện chữ, luyện tập đến tận đêm khuya, nhìn vẫn là tròn tròn méo mó, chỉ đành phải làm ra vẻ. Khụ, hi vọng không quá mất mặt, luyện chữ đến nửa đêm mới không thể không buông bút xuống

 

Chương 14: Tham Gia Thọ Yến

Tiền viện của Vương phủ

Hạ Ảnh đem những lời Ôn Uyển hỏi nàng chi tiết lập lại một lần nữa cho Trịnh Vương nghe, nhưng hắn không tỏ thái độ gì cả. Ngược lại hỏi vết thương trên tay cùng vết thương trên người Ôn Uyển thế nào. “Ôn Uyển từ buổi sáng đến giờ đều ở trong thư phòng luyện chữ. Vết sưng trên tay nàng vẫn sưng không tiêu tan”

“Tay phải còn có chút ửng đỏ, vương gia nhìn tình huống vết sưng trên tay phải của tiểu thư dần biến mất, nếu như thuộc hạ đoán không sai thì tiểu thư hẳn là dùng tay trái viết chữ. Nàng đóng cửa không cho chúng ta đi vào, đoán chừng là không muốn ai biết tay trái nàng có thể viết chữ” Hạ Ảnh sắc mặt trầm ổn.

Trịnh vương trong ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên “Nếu theo như ngươi nói vậy, đại khái là có thể là đúng, nhưng không nghĩ đứa bé này lại còn muốn hai tay cùng luyện chữ. Không tệ, nhưng luyện chữ bằng tay trái có gì đâu mà phải giấu diếm? Cũng không phải là cái gì sai trái. Tốt lắm, ngươi trở về đi thôi, cố gắng chăm sóc nàng. Mặt khác sau này nàng muốn biết gì, người đều có thể nói cho nàng biết, nếu ngươi không biết có thể tìm hiểu rồi trả lời sau cho nàng biết.:

Hạ Ảnh nhìn thoáng qua Trịnh vương, rồi cung kính nói “dạ, vương gia”

Khi đêm đến, Phía bên ngoài cho chuyển đến một cái bao. Trực tiếp đưa đến nội viện. Cố ma ma đem mở ra khi nhìn thấy, vừa mừng vừa sợ, mấy nha hoàn cũng là vui mừng vô cùng. Chờ Ôn Uyển luyện chữ xong đi ra ngoài. Cố ma ma đến bên cạnh, vừa hầu hạ vừa lau nước mắt nói “Tiểu thư người rốt cuộc cũng khổ tận cam lai rồi. Qua ngày mai sẽ không còn ai dám khi dễ tiểu thư nữa. Tiểu thư, bồ tát nói quả nhiên là linh nghiệm. Tiểu thư, sau này người Bình gia cũng sẽ không dám khi dễ người nữa.”

Ôn Uyển cảm thấy không hiểu, liền hỏi chuyện gì xảy ra. Tất cả mọi người đều muốn nói nhưng lại thôi. Ôn Uyển thấy các nàng không muốn nói cũng không muốn tiếp tục truy hỏi nữa. Bất quá, nhìn vẻ mặt ai cũng vui mừng biết chuyện tốt là được, không cần cố truy hỏi. Rửa sạch một phen rồi lên giường đi ngủ.

Ngày hôm đó tại Đại tề là một ngày lễ vô cùng quan trọng.

Giờ Mẹo một khắc, Ôn Uyển đã bị gọi dậy, kéo tới trang điểm mặc trang phục. Vẽ mày nhàn nhạt, tóc chải thành ba búi, mặc một bộ trang phục màu mây tía có thêu họa tiết hình khổng tước. Trên đầu cắm trâm ngọc Khổng tước được chọm trổ tinh tế, cổ đeo dây chuyền vàng, có mặt được gắn ba viên hạt san hô màu đỏ tươi sáng lập lòe, vô cùng bắt mắt; trên cổ tay trái đeo hai vòng vàng rỗng ruột, tay phải mang hai vòng tay có tua cờ. Đứng trước gương đồng nhìn vào trong đó thấy một cô nương nhỏ tuổi mắt ngọc mày ngài, giống như hình trên tranh tết, người nào nhìn cũng sẽ thấy thích.

Về phần vết thương trên mặt, hai ngày nay dùng dược thượng đẳng, cũng đã gần như tiêu tan hết. Ôn Uyển không nhịn được cảm thán, thuốc trong hoàng cung mang ra đúng là thuôc tốt, ở hiện đại cũng chẳng có thuốc nào tốt đến như vậy. Nhìn vết sẹo trên cổ đang dần dần khép lại, hơn nữa nha hoàn lại bôi một tầng phấn lên, nên cũng không nhìn thấy gì khác biệt. Ôn Uyển sợ hãi than, wow wow thuốc thật tốt.

Trịnh vương ở bên kia truyền lời rằng hắn sẽ đến đây dùng bữa.

Một hồi, truyền mang đồ ăn sáng, mấy nha hoàn bưng thức ăn tiến vào. Khuôn mặt Ôn Uyển hoàn toàn kinh ngạc, không biết có sai lầm ở đâu không? Nhưng không hỏi gì.

Ôn Uyển nhìn, hai món ăn mặn:  anh đào nhồi thịt, Thịt nấu thuốc bắc, cháo gà nấu nấm, Bốn đĩa đồ xào, rau xanh xào cải trắng, ô mai đậu hủ trộn lẫn hoàng qua (dưa chuột), cá chép chưng; tất cả đều đặt trên đĩa sứ màu trắng, có trang trí hoa lan. Đồ sứ được chiếu sáng tỏa ra ánh sáng nhu hòa, làm người ta nhìn vào chỉ muốn động tay. Ôn Uyển ăn hai chén cơm, ăn đến khi cảm thấy no no. Ăn xong lại thấy có chút hối hận, nếu lát nữa đi vào trong cung lại có món ăn ngon thì làm sao có thể ăn được nữa.

Đến lúc chuẩn bị đi, vội vã chạy đến thư phòng, đem đồ đặt trong thư phòng cuốn lại. Đây chính là đồ ngày hôm qua mình viết xong. Cuộn tròn lại giấu trong tay áo. Ở cổ đại có thể giấu đồ trong tay áo đây là một chỗ giấu đồ rất tốt vì ống tay áo vừa dài vừa rộng.

Sau khi thu thập xong, người hầu nâng kiệu nhỏ mang tới. Ngồi trên kiệu ra đến cổng đại môn, vừa lên  xe ngựa đã nhìn thấy cậu cùng thế tử. Ôn Uyển ngồi cùng xe với Trịnh vương và thế tử, đúng giờ mẹo xe ngựa chậm rãi di chuyển đi ra khỏi cửa.

Trịnh vương nhìn bộ dạng Ôn Uyển giống như là còn muốn ngủ, liền ôm nàng nói trước tiên có thể nhắm mắt nghỉ, chốc nữa sẽ không được nghỉ ngơi. Ôn Uyển lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Không biết là đi hết bao lâu, khi xe dừng lại Trịnh vương gọi nàng. Ôn uyển bị lay tỉnh ,Trịnh vương cười nói “Ôn Uyển, được đến Hoàng cung của Đại tề chúc thọ hoàng đế mà trên đường đi vẫn có thể ngủ ngon như vậy, đoán chừng trong khắp thiên hạ cũng chỉ có Ôn Uyển nhà chúng ta.

Người hầu mang nước tới cho nàng rửa mặt rồi trang điểm lại lần nữa.

Ôn Uyển cẩn thận đánh giá lại xe ngựa đang ngồi, xe ngựa dùng gỗ thượng đẳng để chế tạo. Đồ đạc bên trong buồng xe chất phác tự nhiên. Nhưng vẫn có những đồ đạc được chuẩn bị rất chỉnh tề. Cộng với những bố trí trong vương phủ xem ra cậu hiểu được đồ vật xa xỉ chưa chắc đã tốt với con người. Để cho người ở bên ngoài nhanh chóng tiến vào trang điểm lại. Ôn Uyển vén rèm lên, nhìn một phía tường thành có năm tầng lầu cao, phía dưới đại môn được trang hoàng đỏ thắm. Cửa đại môn mở ra nhưng ở bên ngoài có rât nhiều binh lính.

Theo như lệ thường, toàn bộ phải xuống xe để kiểm tra. Trịnh vương ôm Ôn uyển xuống xe, những người kiểm tra nhìn Yêu bài. Lại nhìn Trịnh vương trong tay ôm tiểu hài tử, lại nhìn trang phục của đứa bé kia, rất nhanh liền cho qua.

Hoàng cung:

Vào đại môn, nhìn thấy Trịnh vương liền sắp xếp một chiếc xe ngựa hoa lệ nhất trong số mấy hàng xe ngựa lộng lẫy. Hướng về phía Trịnh vương thi lễ, Trịnh vương cùng thế tử còn có Ôn Uyển cùng nhau lên xe. Ôn Uyển vén rèm lên nhìn ngó xung quanh, hết thảy chỗ nào cũng là vàng óng ánh, kiến trúc nguy nga tráng lệ. Lần trước đến ngục trong lòng cậu, nên lần này tỉ mỉ quan sát.

Đi khoảng nửa canh giờ mới đến, xuống xe ngựa, ôm Ôn Uyển vào cung điện. Lúc mấy người đi vào bên trong đã có rất nhiều người.

“Ơ, đây không phải bát đệ sao? Bát đệ không phải nói lần này không có mang quận chúa đến đây sao? Từ nơi nào tìm được một đứa trẻ phấn nộn thế kia. Trời, nhìn cùng với ngươi bộ mặt giống nhau như đúc” Một người đang mặc trang phục giống như mãng xà lớn tiếng kêu.

“Lục hoàng thúc” Kỳ Ngôn thi lễ. Ôn Uyển thấy vậy cũng đi theo làm lễ.

“Lục đệ, ngươi cũng quá hồ đồ rồi. Hiện tại toàn bộ kinh thành đều biết, Nữ nhi của Phúc Huy muội muội được bát hoàng đệ cứu. Hai người còn giống nhau như đúc. Bát hoàng đệ đúng thật là có bản lãnh, làm ca ca ta đây bội phục.” Nam tử nói với một vẻ mặt khinh thường.

“Nha, đây chính là hài tử mà cả kinh thành đồn đãi sao, nha Ôn Uyển nữ nhi nhà muội muội, chẹp chẹp… cùng với bát đệ lớn lên thật là giống nhau như đúc. Không nói ra, khẳng định là mọi người nghĩ là hai cha con.” Nam tử kia trong lời nói toát ra vẻ tiểu nhân, Ôn Uyển cảm thấy không nói lên lời. Chạy nhanh tới chỗ Trịnh vương làm điệu bộ vài cái.

“Biểu muội nói, cháu gái giống như cậu, Rất nhiều cháu trai, cháu gái đều giống cậu như đúc đó là điều rất bình thường.” thế tử cố gắng phiên dịch.

“Ta đây làm sao mà một chút cũng không giống đây” Lục hoàng tử – Trữ vương cười ha hả nói.

Ôn Uyển viết mấy chữ thế tử cứng ngắc lại trong chốc lát, thầm nghĩ hồi lâu không nói chuyện. Người bên cạnh hỏi hai câu, nói không rõ ràng.

Trữ vương vươn tay, Ôn Uyển do dự, viết lên trên giấy mấy chữ. Trữ vương trợn tròn mắt dở khóc dở cười. “Ngươi nói ta và mẹ ngươi không phải cùng một mẫu thân cho nên ngươi với ta lớn lên không giống nhau. Nhưng là, Trịnh vương và mẹ ngươi cũng không phải cùng một mẫu thân, vậy tại sao lại lớn lên giống nhau như vậy đây?”

Lời này nói ra, rất nhiều người đi vào vây quanh lại. Tất cả mọi người đều nhìn Ôn Uyển. Ôn Uyển không tin nhìn Trịnh Vương, Trịnh vương gật đầu.

Ôn Uyển nhìn mọi người xung quanh nghi hoặc cúi đầu. Đột nhiên nhớ tới mẹ nói là bà ngoại chỉ sinh một mình mẹ, nhưng như vậy thì tại làm sao lại lớn lên giống nhau đây, Ôn Uyển buồn bực nghĩ. Chẳng lẽ là “dùng li miêu đánh tráo thế tử” sao?

“Không thể nào, nhất định là cậu ruột thịt, là bào huynh muội của mẹ ta” bày ra vẻ mặt đáng thương kéo áo Trịnh vương. Muốn cho Trịnh vương nói không đúng.

Không nói cổ đại cho dù ở hiện đại thì anh em cùng cha khác mẹ tình cảm cũng khác biệt rất nhiều. Đừng nói nơi này là cổ đại, huynh muội cùng cha khác mẹ nhiều như vậy. Không phải cùng một mẹ sinh ra, thái độ đối xử vô cùng lạnh bạc. Ôn Uyển rất khó chịu chẳng lẽ cậu không phải là người thân thiết của mình.

“Cho dù mẹ cháu và ta không phải là huynh muội cùng cha cùng mẹ, nhưng mà ta vẫn yêu thương cháu như vậy. Huống chi, đến cùng là phải hay không phải cũng không có người nào biết.” Trịnh vương vuốt đầu Ôn Uyển nói. Ôn Uyển xoa mặt có chút nghi hoặc. Con người có ngăn cách, làm sao có thể vẫn như vậy yêu thương. Trong chuyện này khẳng định vẫn còn điều bí mật chưa rõ.

“Bát đệ, ta nhớ rõ Ôn Uyển dường như chưa được sắc phong. Tại sao nàng lại mặc triều phục hàm tứ phẩm. Ngươi cũng đã biết, không có sắc phong mà dám mặc triều phục sẽ bị kép tội phản nghịch.” Ngũ hoàng tử Triệu vương quát lạnh. Bất quá, vẫn để lại đường sống cho mình. Chỉ nói là không có sắc phong, mà không phải nói không phải nói là không có tư cách. Hai cách nói này hoàn toàn khác biệt.

“Vậy ngươi cùng phụ hoàng nói Uyển nhi mưu nghịch đi? Tốt lắm. Dù sao ta cũng trở về đất phong, nàng cũng không sống được. Cứ như vậy, định cho nàng tội mưu nghịch, làm cho nàng chết thống khoái.” Trịnh vương mặt không đổi sắc nói.

“Lời này là có ý nghĩa gì?” Trữ vương kinh ngạc hỏi.

“Biểu muội vừa mới tới Bình quốc công phủ, Quý phủ bọn họ không phải bị bệnh, thì là bị ngã xuống nước, còn có một người bị điên.” Thế tử ở bên cạnh giải thích.

“A, đây chính là kẻ khắc gia, “sao chổi – điềm xấu”” người bên cạnh sợ hãi kêu lên.

“Khắc gia? Bình quốc công, Quốc công phu nhân, Bình thế tử, thế tử phu nhân, còn có mấy người con trưởng của hắn đều rất tốt. Làm sao có thể nói sai lệch thành điềm xấu. Tạm thời không nói do người bịa đặt sinh sự, cho dù thực sự là chuyện lạ, cũng chỉ có thể chứng minh bọn họ phúc mỏng, không ngăn được quý khí của Uyển nhi. Nếu không, sao ở quý phủ ta gần nửa tháng tất cả đều rất tốt. Chẳng hiểu tại sao đến Quốc Công phủ, tất cả cá tôm đều nhảy nhót.” Trịnh vương nói ngữ khí rất là khinh thường.

“Ha ha, quý khí còn có thể khắc người, ta đây lần đầu nghe nói đến. Các người có thật có năng lực nói những chuyện hoang đường.” Triệu vương lạnh như băng nói.

Ôn Uyển vừa nghe thấy mất hứng, cong miệng tay chỉ chỉ lên trời rồi lại chỉ chỉ vào mình. Sau đó dương dương đắc ý cười, khiến cho những người đứng bên cạnh không giải thích được.

“Biểu muội nói là, Bồ Tát đi vào giấc mộng nói cho nàng biết có người muốn làm hại nàng. Cho nên, ngày thứ hai, nàng đã nghĩ muốn trở về vương phủ chúng ta. Tuy rằng không về được. Nhưng nàng nói có Bồ Tát phù hộ, Bồ tát nói cho nàng biết, khó khăn của nàng đã vượt qua, sau này không cần phải chịu khổ nữa.” Thể tử đỏ mặt nói. Ôn Uyển chỉ vào mặt hắn, vô cùng kỳ quái nhìn vào Kì Ngôn.

“Cái này quá là không thể tưởng tượng nổi rồi, ta có chút không thể tin được.” Trịnh thế tử lắc đầu, ngượng ngùng nói lời thật thà. Ôn Uyển quăng một cái nhìn xem thường cho hắn, sau đó lôi kéo ống tay áo Trịnh vương. Trịnh vương cười nói: “có tin hay không cùng với chúng ta không có quan hệ. Chỉ cần Bồ tát nói sự thật là tốt rồi.”

Ôn Uyển trong lòng thầm nghĩ, tuy Bồ Tát không thật không có nói, bất quá phúc khí nhất định là có. Loại chuyện xuyên không, trọng sinh này mà mình cũng gặp phải, lại còn có năng lực thấy được hoàng đế nữa. An khang phú quý, tự nhiên cũng không phải là chuyện đùa.

Mọi người nghe lời kia, có chút không tin, giờ lại nhìn thấy Ôn Uyển tự tin như thế, lại có chút ít tin tưởng.

“Nói như vậy Ôn Uyển sau này nhất định sẽ có phúc tinh chiếu rọi” Một nam tử dáng người cao ngất, khuôn mặt non trẻ, một thân áo trắng, đầu đội ngọc quan, quý khí bức người, đối với Ôn Uyển cười hỏi.

Ôn Uyển nhìn hắn, không biết hắn là ai vậy. Kỳ Ngôn bận rộn ở một bên giới thiệu: “Đây là thập lục thúc. Ngươi gọi là thập lục cữu.”

Ôn Uyển nhìn người không đến hai mươi tuổi, đại khái khoảng tầm mười sáu mười bảy tuổi, cũng là cậu mình. Nàng cũng không biết thập lục cữu tên là gì, bất quá dù sao cũng chính là trưởng bối. Bước lên phía trước hướng hắn hành lễ. Nam tử kia lấy chiếc vòng ngọc trai trên cổ tay cho nàng làm lễ ra mắt. Ôn Uyển cúi người tạ ơn.

Triệu vương đang muốn mở miệng, thì một thái giám đi vào cao giọng kêu vào điện.

Đoàn người chậm rãi đi vào. Ôn Uyển cũng ở trong nhóm đi đầu này.

Thềm đá thật dài, đoàn người dọc đi theo dẫn đến đài cao tận cùng, trên đài cao có mười hai cột trụ được sơn đỏ thắm đứng xếp hàng cách nhau mười bước trùng điệp. Cả tòa cung điện gồm có ba tầng, tổng cộng có ba tầng theo thứ tự, ba tầng này làm thành cả tòa cung điện.

Tường màu vàng, trạm trổ long phượng, trông cực kỳ sống động; xà nhà màu vàng, phía trên khảm châu báu ngọc thạch, tráng lê. Phía bên dưới phô trương Ngọc thạch trắng tráng lệ. Thấy vậy Ôn Uyển mắt nhìn đăm đăm. Xa xỉ, thực sự là quá xa xỉ đi, phòng vàng ròng, Ngọc chạm khắc, châu báu lóng lánh, vinh hoa phú quý, đây mới thực sự là vinh hoa phú quý nha, Ôn Uyển cảm thấy, cho dù hôm nay đã chết, cũng là đáng giá.

Trịnh vương đi lên vào một đội phía trước. Kỳ Ngôn lôi kéo Ôn Uyển vào một đội khác. Bất quá trong đám người này, một người nàng cũng không nhận ra, kỳ quái nhất chính là không nhìn thấy bất kỳ một người phụ nữ nào.

Thế tử nhìn thấy Ôn Uyển thất thần, vội vàng lôi kéo tay nàng ngắt nhẹ. Rất nhanh Ôn Uyển liền hồi phục như lúc ban đầu. Ôn Uyển kỳ quái hỏi Kỳ Ngôn, làm sao không nhìn thấy người phụ nữ nào. Kỳ Ngôn nói hậu cung phi tử, công chúa, quận chúa mệnh phụ phu nhân, đều không được ở nơi này triều bái, các nàng phải ở cung điện phía sau. Hơn nữa nam nữ hữu biệt, tất cả cùng mấy vị nương ở chung, đến lúc đó hướng về phía cung điện làm lễ bái là được rồi. Ôn Uyển cắn đầu lưỡi đột nhiên nghĩ mình chính là trường hợp đặc biệt.

“Đúng vậy a, bất quá thật là kỳ quái, phụ vương bình thường đối với yêu cầu này vô cùng nghiêm khắc, không hiểu hôm nay có chuyện gì xảy ra?” Kì Ngôn lầm bầm lầu bầu. Hai người đi theo dòng người lên điện.

Đại điện tổng cộng có ba tầng, tầng một là hoàng tử vương tôn; tầng hai là hoàng thân quốc thích và những gia tộc có công lao to lớn; tầng ba là văn võ đại thần. Ôn Uyển đi theo Kỳ Ngôn đến tầng một. Dưới sự dẫn dắt của thái giám đi đến chỗ ngồi. Kỳ Ngôn nhìn vị trí, liền bừng tỉnh đại ngộ. Vị trí được xác định trước, người nào có vị trí của người đấy, đều có tiêu chuẩn nghiêm khắc. Hiện tại chỗ mình an bài hai vị trí, chứng minh phụ vương đã được sự đồng ý của hoàng tổ phụ. Đã biết phụ vương không làm những chuyện hoang đường, nếu biểu muội có thể được hoàng tổ phụ thích là tốt.

Chương 15: Đại lễ mừng thọ của Hoàng đế.

Ôn Uyển từ từ đánh giá cung điện. Nhìn xem vẫn là lộng lẫy; từng chiếc bình phong ngũ sắc, đặt dưới ánh mặt trời, tinh mỹ tuyệt luân. Những dãy tơ lụa ở trong điện bay lên, ngũ sắc rực rỡ. Cả tòa cung điện trang trí lung linh huyền ảo. Ôn Uyển nghĩ nếu như là buổi tối, hiệu quả nhất định sẽ tốt hơn, nhìn giống như chốn bông lai tiên cảnh.

Ôn Uyển yêu cầu thế tử mô tả nói rõ bố trí kiến trúc của hoàng cung. Thái tử nói thật cặn kẽ, Ôn uyển nghe cũng thật chăm chú. Thỉnh thoảng gật đầu, Kỳ Ngôn nhìn thấy Ôn Uyển tràn đầy hứng thú như vậy, lại càng nói hăng say.

Kiến trúc cơ bản của hoàng cung bao gồm chánh điện cùng hậu cung, theo thứ tự là điện Thái hòa, Điện Trung hòa, điện Bảo Hòa, Điện Văn đức, Dưỡng tâm điện; hậu cung có cung Khôn Ninh cùng sáu cung khác.

Điện Thái Hòa: là nơi tổ chức các nghi lễ lớn như lễ đăng quang, lễ tấn phong hay lễ cưới hoàng gia. Điện được xây dựng trên ba bậc đá cẩm thạch và được bao quanh bởi nhóm các lư hương lớn bằng đồng. Đài ngắm trăng dùng để đo bóng mặt trời cùng trụ tính thời gian, dùng để tượng trưng cho hoàng quyền.

Điện Trung Hòa: là nơi hoàng đế nghỉ ngơi trước khi lên điện Thái Hòa làm đại lễ, cũng là nơi tiếp các quan viên địa phương  đến hành lễ.

Bảo Hòa điện: cao và có hình mái hiên, diện tích khá rộng bao gồm chín gian, là nơi cử hành lễ sắc phong hoàng hậu, Hoàng thái tử; cũng là nơi hoàng đế chờ lên đại lễ và thay quần áo.

Văn đức điện: vào các dịp Nguyên Đán, Nguyên tiêu, đoan ngọ, Trung thu, Trùng Dương, đông chí, vạn thọ lễ, hoàng đế tổ chức lễ chiêu đãi, cùng ban thưởng yến. Thi đình cũng tổ chức ở Văn đức điện.

Thái hòa điện: là nơi các hoàng hậu tổ chức tết Nguyên Đán, tổ chức sinh nhật, là nơi hoàng hậu tiếp đãi các mệnh phụ phu nhân lễ bái.

Dưỡng hòa điện: là nơi ở của hoàng đế

Vậy bây giờ, bọn họ đang ở Văn đức điện. Thế tử nhẹ giọng nói chân chính đồ sộ hoành tráng nhất vẫn là Thái hòa điện. Sau này khi có dịp đi vào đó thăm quan nhìn lại sẽ thấy Văn đức điện không có gì đáng xem nữa.

Ôn Uyển lườm một cái xem thường, Điện Thái Hòa thực sự dễ đi như vậy sao? Một đứa nhỏ không có tên trong gia phả, ngay cả tổ đường cũng không được đi làm sao có thể đến Thái hòa điện. Không nói không thể nào, cho dù được có thể đoán rằng hoàng đế sẽ bị các ngự sử nhấn chìm trong nước bọt. Dĩ nhiên cũng có thể len lén trốn đi không để người khác phát hiện, nhưng trong hoàng cung được canh phòng nghiêm ngặt, chứ đâu phải là cái chợ, mà có thể lén lút ra vào.

“Cha, dường như Ôn Uyển đang ngồi ở phía trên” ánh mắt Bình thế tử tinh nhanh nhìn thấy Ôn Uyển ngồi trên tầng một.

“Không thể nào, tại sao nàng ta lại có thể ở chính điện, còn mặc triều phục. Điều này sao có thể” Bình quốc công có chút không tin. Nhìn lại hình dáng kia, rõ ràng là Ôn Uyển không thể nghi ngờ.

“Đoán chừng là Hoàng thượng đã quyết định” Bình thế tử cười khổ, nghĩ chuyện mấy ngày nay đã làm cho Hoàng đế biết rõ rồi. Hoàng đế khẳng định lần này muốn làm mất mặt Bình gia.

Những đại thần khác đều nghị luận rối rít, làm sao trên đại điện lại xuất hiện một hài tử. không nhận ra là người nào, tất cả nhìn đều nói có phải con gái của Trịnh Vương hay không. Các đại thần kích động cúi đầu rỉ tai nhau.

Thế tử vừa nhìn thấy một loạt thái giám đến đây liền dừng không nói nữa. Ôn Uyển thấy khẩn trương, biết buổi lễ đã bắt đầu. Vội vàng ngồi đứng đắn trở lại. Nào biết đâu rằng những thái giám đó đứng tuyên đọc nhi nhi nha nha một hồi lâu tới mức Ôn Uyển ngôi yên lặng cảm thấy cột sống đau ê ẩm. Dù sao chi, hồ, giả, dã, một đống lớn.

“Hoàng thượng giá lâm” thật là, thiên hô vạn hoán mới đi ra ngoài được.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế” âm thanh như sấm dội vang cả mặt đất. Ôn Uyển cảm thấy lỗ tai mình ong ong.

Một lời dạo đầu, khen ngợi Hoàng đế công tích vĩ đại, Ôn Uyển nghe đến buồn ngủ. Nếu không phải thỉnh thoảng Kỳ Ngôn bấm vào tay nàng mấy cái đoán chừng nàng có thể ngủ thiếp đi. Đến phần kính dâng lễ vật mừng thọ, Ôn Uyển mở mắt ra nhìn xem một chút, muốn nhìn xem có vật kỳ trân dị bảo gì không. Mọi người rối rít hiến lễ vật, Ôn Uyển nghe tên thấy không tệ đáng tiếc là nàng thấy cũng không nổi bật lắm. Hoàng đế tùy tiện liếc nhìn một cái rồi cho mang đi.

Bất quá trong đó có quà tặng của ngũ hoàng tử Triệu vương là “cẩm tú sơn hà mưu đồ” được hoàng đế tán thưởng hai tiếng, nhưng cũng không quá hăng hái. Tất cả đều là những đồ chơi quý giá. Ôn Uyển nghĩ lễ vật chỉ cần không tầm thường quá cũng không thất lễ là được. Ôn Uyển hỏi Kỳ Ngôn xem cậu chuẩn bị lễ vật gì? Đang viết chữ bên kia đã báo Bát hoàng tử Trịnh vương điện hạ tiến lên dâng lễ vật. Không phải phía trước còn có bảy hoàng tử và nhiều thúc bối vương gia như vậy sao, làm sao mà nhanh đến lượt cậu như vậy được.

Thế tử tò mò nhìn, Ôn Uyển ngẩn người, rất là bất đắc dĩ. Trong ngày đại lễ này hai người không biết đã ngây người bao nhiêu lần. Cũng không biết nàng đang suy nghĩ gì cũng không biết nàng có bị trị tội bất kính không. Phía trước đã qua vài vị vương gia rồi lần này đến phiên phụ vương. Cũng không biết phụ vương nghĩ thế nào, muốn làm cái gì mà lại dẫn Ôn Uyển đến chính điện

“Lễ vật của bọn họ Ông ngoại hoàng đế còn không thèm nhìn nha” Ôn Uyển ra dấu tay. Thế tử vô cùng bất đắc dĩ, Ôn Uyển đến nơi này không ngừng ngẩn người, nhìn thấy cái gì cũng tò mò hỏi han. Trước kia cũng chưa từng thấy nàng hỏi nhiều như vậy. Thật là ngốc nghếch, nàng không nhìn thấy những người khác đều đàng hoàng ngồi im một chỗ nhìn không chớp mắt lên đài, chỉ có nàng ngồi đó khoa chân múa tay. Không biết là sự khác biệt của mình đã thu hút sự chú ý của biết bao nhiêu người.

“Đây là hộp chứa lễ vật phụ vương đã vì muội mà chuẩn bị. Muội cầm lấy rồi theo ta cùng tiến lên đi. Trong này là ông thọ tinh công.” Kỳ Ngôn đưa cho Ôn Uyển hộp gấm, Ôn Uyển đem đặt ở bên cạnh.

Thái giám đọc tên Trịnh Vương, Trinh Vương đang cầm một hộp quỳ gối giữa sảnh hai tay vừa giơ lên cao vừa nói lời chúc thọ. Thái giám đem vật cầm đi tới, mở ra cho Hoàng thượng xem qua. Ôn Uyển nghe được là một bộ Kinh Kim Cương. Lễ vật không có chút nào yếu kém.

“Lễ vật này của ngươi là của một mình ngươi hay là của cả ba người?” Hoàng đế từ lúc bắt đầu nhận lễ vật dâng tặng đến bây giờ phá lệ nói ra hai câu. Cái này có thể coi như là trong miệng có lời vàng. Trịnh vương nói đây chỉ là lễ vật của một mình mình, đây chính là tấm lòng hiếu kính của mình.

Kỳ Ngôn vừa nghe, vội vàng lôi kéo Ôn Uyển đến trong điện, hai người cùng quỳ xuống, rồi giơ lên hai hộp nhỏ. Quay đầu nhìn lại nhìn Ôn Uyển mới phát hiện, nàng không cầm chiếc hộp đã chuẩn bị cho nàng, trong lòng muốn khóc thét. Mới vừa rồi đưa cho nàng còn nghiêm giọng dặn dò phụ vương tặng lễ vật xong liền đến lượt bọn hắn dâng tặng lễ vật ,vậy mà làm sao lại không nhớ cầm theo. Ra đến đại sảnh rồi mà không có lễ vật thật là phiền toái lớn. Muốn nhìn Trịnh vương cầu cứu, nhưng Trịnh vương quỳ ở nơi đó, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm căn bản là không để ý gì đến bọn họ.

Ôn Uyển cũng không hề nghĩ ngợi, từ trong tay áo lấy ra một bức tranh được cuộn thành cuộn giấy nhỏ theo hai tay giơ thẳng vượt quá đầu. giương lên cao cao. Thế tử nhìn thấy nàng tự mình chuẩn bị lễ vật, liền thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rất nhanh lại trở lên lo lắng. Trong Hoàng cung có rất nhiều điều phải kiêng kị mà nàng lại không biết gì cả. Nếu phạm vào thì phải làm sao bây giờ.

Mọi người thấy cảnh diễn ra trong đại điện, trong lòng không ngừng tự đặt ra câu hỏi. Hoàng đế nhìn cuộn giất của Ôn Uyển liền nghĩ tới Trịnh Vương nói, mấy ngày hôm nay Ôn Uyển một mực luyện chữ trong phòng. Trong lòng liền nổi lên hiếu kỳ.

Kỳ Ngôn rất bồn chồn, nhưng sự việc đã rồi, cũng chỉ có cách kiên trì theo dõi, thái giám rất nhanh đem lễ vật của bọn họ thu lại. Hoàng đế nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng của Trinh thế tử, nhìn lại Ôn Uyển thấy đang cười híp mắt. Rất hứng thú để cho thái giám mở ra hai món lễ vật vừa thu nhận lên để xem. Tặng vật của Thế tử rất bình thường, một pho tượng phật Vô lượng thọ, không có gì mới mẻ.

Nhưng mở lễ vật của Ôn Uyển ra, mấy thái giám khóe miệng co quắp, cố nín cười, đó là một bộ câu đối được viết khá đều trên trang giấy, bất quá chính là chữ quá xấu. Mấy chữ, thì chữ to chữ nhỏ, mỗi nét, nét dài nét ngắn, thô kệch, nét mờ nét đậm, không giống với bất kỳ kiểu chữ nào, giống như gà bới, thật là xấu không bút nào tả xiết. Mấy thái giám trong lòng cười không dứt, vật như vậy mà cũng dám mang lên, thật là to gan lớn mật. Ngươi cho rằng đây là trò chơi trong nhà sao, không sợ hoàng đế giận dữ mất đầu à?

Câu đối được trải rộng cho Hoàng đế nhìn, hoàng đế nhìn câu đối cuối cùng cũng có được cái gật đầu hiếm hoi. “Ừ, mới luyện tập mấy ngày mà có thể viết được chữ như vậy cũng là không tệ. Cũng không uổng phí công sức mấy ngày qua của ngươi.”

Ôn Uyển nghi ngờ ông ngoại hoàng đế làm sao biết ta luyện chữ mấy ngày qua.

Thái giám lại đem một tờ giấy dài mở ra cho hoàng đế nhìn. Hoàng đế nhìn xong cười ha ha. Trên đại điện tất cả mọ người đều kinh ngạc khó hiểu, lúc trước nhận nhiều lễ vật quý giá như vậy sắc mặt hoàng đế cũng chỉ nhàn nhạt, lần này không hiểu trên tờ giấy viết gì mà có thể làm cho hoàng đế thoải mái cười một tiếng.

“Đây là câu đối lần đầu tiên ta mới nghe thấy. Đọc” Hoàng đế gọi thái giám đọc câu đối.

Thái giám đọc:

Vế trên: “Tụng chúc hà linh xuân tác kỉ”

Vế dưới: “Diên khai thọ yến thiên vi tôn”

Hoành phi: “Vạn thọ vô cương”

Đây là câu đối chúc mừng, hoàng đế hỏi đám người phía dưới có ai biêt không. Phía dưới không ai trả lời.

Hoàng đế hỏi Ôn Uyển “Ôn Uyển, đây là câu đối ngươi tự mình nghĩ ra sao?”

Ôn Uyển lắc đầu, tay giơ thẳng lên viết ba chữ. Thế tử nhìn Ôn Uyển rồi nhìn lại Hoàng đế cuối cùng quay lại nhìn Trịnh vương cảm thấy thật nhức đầu. Hoàng đế hỏi lại một lần nữa liền lắp bắp nói: “Biểu muội nói, nàng cũng không biết, nói là biết Hoàng gia gia đại thọ sáu mươi, trong đầu chợt hiện ra câu đối này”

Hoàng đế nghe được Ôn Uyển nói như vậy, nụ cười trên cười càng rực rỡ “Ôn Uyển, lễ vật của ngươi ông ngoại rất hài lòng. Ngươi cho ông ngoại lễ vật tốt như vậy, Ông ngoại muốn thưởng cho ngươi một món quà. Ngươi nói xem ngươi muốn quà tặng gì?”

Ôn Uyển lắc lắc cái đầu, thế tử đang định giải thích, lại nghe hoàng đế nói “Đây là phần thưởng, Ông ngoại rất muốn đưa cho Ôn Uyển, Ôn Uyển nói xem ngươi muốn Ông ngoại thưởng cho cái gì?”

Ôn Uyển lắc đầu, tỏ vẻ mình không muốn cái gì. Sau đó nhìn thoáng qua Trịnh vương ánh mắt sáng lên, như muốn nói đi cùng cậu. Hoàng đế động tác so với nàng còn nhanh hơn.

“Ông ngoại tứ phong ngươi danh hào Quận chúa, ngươi có thích không?” hoàng đế nở nụ cười rạng rỡ.

Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường khiếp sợ. Quận chúa? Công chúa nếu như gả đến một gia đình bình thường, con gái sau khi được sinh ra tối đa cũng chỉ được phong là huyện chủ, phải nhận được ân sủng vô hạn mới có thể được phong hào quận chúa. Mà Ôn Uyển cũng không phải không thể sắc phong Quận chúa. Chẳng qua nàng bị khuyết tật, cái này không nói hoàng gia vô cùng kiêng kị, mà ngay cả dân chúng bình thường người ta cũng cảm thấy đứa nhỏ này kiếp trước đã tạo nghiệt chướng, nên ông trời đã trừng phạt nàng. Cho nên, bình thường mà nói Ôn Uyển không thể nào được phong hào tước vị, sẽ không được ghi trên bạch ngọc điệp.

Nghĩ như vậy một lúc mọi người mới lấy lại tinh thần, nhìn Ôn Uyển đang mặc triều phục phẩm cấp Quận chúa. Rất nhiều người  bắt đầu biết rõ tình hình thực tế. Mà nhân vật chính Ôn Uyển vẫn còn đang ngây ngốc nhìn mọi người.

 

Discussion11 Comments

  1. Ah, thì ra là đã có tính trước rồi, nên mới để cho Uyển mặc sẵn đồ quận chúa luôn, khỏi cần phải đi thay. Hehe.

  2. Bây giờ Ôn Uyển đã có một cái ô to đùng, khỏi cần sợ gì nữa. Mẹ kế cùng mấy đứa chị em kia gặp quận chúa cũng phải hành lễ

  3. Tội nghiệp, em nhỏ từ nhà quê mới lên em không biết gì, gặp gì cũng hỏi cũng ngây người. Bản thân đươc phong quận chúa cũng không biết mặt cứ ngu ngơ ra, tưởng tượng ra mặt bé gái ngây thơ zậy là thấy cưng rồi. Thanks nhóm dịch nhé!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: