Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Chương 04+05+06 Q2

14

Chương 04: Xung Đột

 Edit: Pthu

Lúc ăn cơm, tất cả mọi người vô cùng biết lễ nghi, ngay cả hài tử nhỏ nhất, cũng không phát ra một chút thanh âm nào. Đương nhiên, nhỏ nhất ở chỗ này, chính là cháu trai Ôn Uyển vừa biết, mới hơn hai tuổi một chút. Trong bữa cơm, ăn  đúng là yên lặng như tờ.

 

Ôn Uyển thấy bàn cơm nhiều mỡ nhiều thịt ít rau dưa, thật không có khẩu vị gì. Không phải nói là Ôn Uyển không thích món ăn mặn, nhưng mà thức ăn như vậy, thật sự rất khó ăn. Kiếp trước đồ Ôn Uyển ăn cũng là vô cùng tinh tế, đâu có quen ăn tất cả đều là thịt như thế này, tay nghề nấu thịt cũng không có gì là đặc biệt, không ăn vài miếng. Lúc ở Vương phủ, nhà của cậu Vương gia trên bàn cơm cũng là phối hợp ăn mặn, lúc biết mình thiên về thanh đạm, món ăn thanh đạm trên bàn cũng nhiều hơn.

Ôn Uyển ăn rất chậm, ăn hồi lâu, mới đem cơm ăn xong. Mà món ăn cũng không động tới mấy đũa. Hết thảy những cái này, Quốc Công Gia đều để ở trong mắt.

 

Ăn cơm xong, các nha hoàn bưng trà lên, cùng ống nhổ trạm trổ thú vật, quỳ gối trước mặt các vị chủ tử, giơ lên cao cao. Ôn Uyển thấy rất là kỳ quái. Ở Vương phủ, cũng có một quy củ này, nhưng đều là cung kính giơ, chỉ có mình thấp, không có biện pháp, vị tỷ tỷ kia mới nửa quỳ, bên chỗ Cậu Vương Gia cùng Thế tử biểu ca kia cũng không cần quỳ. Tại sao nơi này so với Vương phủ còn muốn nghiêm khắc ba phần, Ôn Uyển mang theo nghi vấn xúc miệng, đem nước trà phun ra, thầm nghĩ mỗi nhà quy củ có thể là không giống nhau.

 

“Đúng rồi, chỗ ở của Ôn Uyển cách phòng bếp cũng xa. Muốn uống nước nóng trà nóng gì đó cũng không dễ dàng, ở trong Hà Viên làm một cái phòng bếp nhỏ. Nếu muốn chuẩn bị đồ gì đó thích ăn, có phòng bếp nhỏ, kêu nha hoàn ở đấy làm là tốt rồi, nàng cũng dễ dàng.” Lão Quốc Công dùng xong cơm, đối với Đại phu nhân nói. Mới vừa rồi thấy Ôn Uyển không động tới mấy cái đũa, đoán chừng đứa nhỏ này tương đối kiêng ăn.

 

“Cha yên tâm, con sẽ an bài xong xuôi.” Đại phu nhân nhanh chóng trả lời. Lão thái thái trong lòng lại càng không dễ chịu, hiện tại ở Bình phủ, cũng chỉ có mình cùng Đại phu nhân, còn có mấy phòng phu nhân mới có bếp nhỏ. Để cho một tiểu nha đầu tự mình mở trù phòng, đây cũng quá coi trọng nàng rồi. Trước kia có Đại phu nhân muốn mở phòng bếp nhỏ, cũng là không có thành công.

 

“Lão gia, chuyện này, trì hoãn hai ngày rồi hãy nói, gần đây không nên phá thổ động công. Chờ ta tìm ngày tốt lại làm chuyện này.” Lão thái thái uyển chuyển nói. Chân mày Ôn Uyển khẽ chau, rất nhanh cố kiềm chế tâm tư lại.

“Vậy chọn xong ngày, liền xây cho nàng.” Quốc Công gia cũng không có suy nghĩ nhiều.

 

Dùng cơm xong, liền đến chính phòng: Đức Vinh Đường. Một nhóm tiểu thư vây quanh lão thái thái tiến vào sương phòng. Ôn Uyển không tiện một người trở về, tự nhiên cũng đi theo.

 

Thượng sương phòng:

 

“Thập tiểu thư, đúng là không có tquen quy củ của nơi này. Bất quá, từ từ sẽ tốt. Sau này, nếu có chỗ nào không hiểu, đi tới Hương Chương Viên. Chỉ cần ta biết, ta đều sẽ nói cho ngươi biết.” An thị đi lên phía trước, định nắm tay Ôn Uyển.

 

Nếu như là nữ tử khác, khẳng định là sẽ phối hợp tốt. Vậy nhất định là một phen cảnh tượng mẫu từ nữ hiếu, nhưng Ôn Uyển cũng hiểu rõ, bây giờ càng biểu hiện hai người hòa thuận, đến lúc đó nữ nhân này sẽ âm thầm hại mình mà không chút nào cố kỵ.

 

Thấy nàng định cầm tay của mình, Ôn Uyển rất tự nhhiên lui về sau hai bước. Bởi vì sương phòng đứng nhiều người như vậy, lúc này Ôn Uyển lui hai bước, sẽ giẫm phải một người bên cạnh. Ôn Uyển quay đầu nhìn lại, thì ra là Thanh Thủy, Có chút cúi thấp đầu nói xin lỗi.

 

“Ta không sao, ngươi phải cẩn thận một chút. Vạn nhất té ngã sẽ không tốt.” Thanh Thủy ôn hòa nói.

 

Mà người chung quanh, thấy Ôn Uyển lại dám công khai bài xích An thị, một chút mặt mũi cũng không cho nàng ta. Thì có người cười thầm, có người châm chọc, nhìn có chút hả hê, còn thiếu chút khua chiêng gõ trống. Một ít người thì bình thản, nhưng đều là kinh ngạc. Không hiểu tại sao Ôn Uyển không để cho An thị mặt mũi như vậy.

 

“Ôn Uyển, sao không có quy củ như vậy, nàng là mẫu thân của ngươi. Ta thấy ngươi dường như còn không có hành lễ cho nàng. Hiện tại, ngươi hành lễ là được rồi, làm toàn bộ lễ nghi, tới đây, bưng trà đi lên.” Lão thái thái liền kêu người, nha hoàn lập tức bưng nước trà đi lên. Mọi người thấy nét mặt Ôn Uyển rất bình tĩnh, không biết Ôn Uyển sẽ làm như thế nào.

 

An thị ngồi xuống, sắc mặt rất đắc ý. Có Lão phu nhân làm chỗ dựa cho mình, xem cái nha đầu kia dám làm gì mình. Nếu là nha đầu này ngỗ nghịch Lão phu nhân, vậy thì càng tốt. Sau này, có rất nhiều biện pháp sửa chữa nàng.

 

Nha hoàn ở trước mặt An thị thả một cái bồ đoàn, Ôn Uyển nhận nước trà nha hoàn đưa tới. Thấy vẻ mặt đắc ý của An thị, Ôn Uyển nhàn nhạt, không lộ biểu tình.

 

“Ôn Uyển, ta kêu ngươi dâng trà cho mẫu thân ngươi, ngươi không nghe thấy sao?” Lão phu nhân thấy Ôn Uyển không dâng trà, trong lòng rất tức giận. Ở Bình phủ,còn không có ai dám ngỗ nghịch bà.

 

“Tổ mẫu, có lẽ Ôn Uyển muội muội, đối với nương của ta có hiểu lầm, cho rằng trước kia nàng chịu khổ cũng là bởi vì nương của ta. Tổ mẫu, thật ra thì mẫu thân của ta, vẫn đều hy vọng Ôn Uyển muội muội trở về. Ngay cả sương phòng nàng ở đều chuẩn bị tốt, bố trí bên trong, cũng là rất nhiều đồ nhất đẳng. Mẫu thân của ta khổ tâm một phen như vậy, Ôn Uyển muội muội lại như thế, cũng quá làm tổn thương tim của mẫu thân.” Thanh San ở bên cạnh ủy khuất nói.

 

“Ôn Uyển” Lão phu nhân lớn tiếng kêu một câu.

 

“Nương, thân thể ngài không tốt, thái y nói không thể tức giận. Không thể vì chuyện nhỏ này của con dâu mà tổn thương thân thể của ngài. Đứa nhỏ này đoán chừng là vừa trở về, còn không quen thuộc nơi này. Chờ quen thuộc, biết ta là thật lòng đối với nàng, thì sẽ tốt hơn.” An thị lập tức lấy lui làm tiến.

 

“Ôn Uyển, ta kêu ngươi kính trà, ngươi có nghe thấy không?” Lão phu nhân cảm giác uy nghiêm của mình bị khiêu chiến, cho là Ôn Uyển không cho bà mặt mũi, lúc này xụ mặt xuống. Bà tử chung quanh đều cúi đầu, hận không được đem mình thành người tàng hình.

 

Ôn Uyển lúc này mới không tình nguyên nhận trà từ nha hoàn bên cạnh, người bên cạnh muốn xem kịch thấy Ôn Uyển cuối cùng vẫn phải khuất phục ở dưới uy nghiêm của Lão phu nhân, thì có chút tiếc nuối. Còn tưởng rằng sẽ được xem kịch hay chứ.

 

Ôn Uyển nhìn vẻ mặt đắc ý của An thị. Cười lạnh, giơ chén trà lên, hướng vẻ mặt đang lộ vẻ đắc ý kia hất qua. Sau khi dội xong, Ôn Uyển đem chén trà ném xuống đất. Keng một tiếng, bởi vì bên trên trải thảm thật dày, nên chén trà lăn mấy vòng, yên lặng dừng ở trên mặt thảm, hoàn hảo không tổn hao gì.

 

Nữ quyến trong phòng, tất cả đều bị hành động ngoài dự tính của Ôn Uyển, làm cho sợ ngây người.

 

“Bỏng chết ta, bỏng chết ta!!!” An thị lớn tiếng kêu lên, liều mạng vỗ trên người. Chỉ kém lăn lộn ở trên mặt đất. Thật ra thì nước trà Ôn Uyển dội kia, cũng không phải là rất nóng, chỉ ấm thôi

 

“Mau, mau đỡ Ngũ phu nhân đi đổi y phục, nhanh đi!” Đại phu nhân rất nhanh tỉnh táo lại. Lập tức để cho người đỡ An thị đi xuống.

 

“Ngươi làm cái gì? Nàng là mẫu thân của ngươi, ngươi không kính trà cũng thôi, tại sao lại muốn dội nàng. Vương phủ dạy ngươi quy của như vậy hả? Ngươi quỳ xuống cho ta, ngươi cái nha đầu này, muốn lật trời rồi, ngươi muốn lật trời rồi!” Lão thái thái thấy mặt Ôn Uyển không chút thay đổi, bộ dạng thờ ơ dị thường, thì lửa giận xông lên trời .

 

Ôn Uyển lạnh lùng nhìn nàng cười một tiếng, cũng không có quỳ, chỉ một mực đứng ở đó, mặt lộ vẻ chế giễu. Trong lòng, thì một mảnh thư thái. Hôm nay nếu là mềm yếu phục tùng, dâng trà cho An thị, vậy thì ả ta thật sự ngồi lên thân phận mẹ kế. Sau này ở trong Bình phủ này, An thị sẽ sử dụng thân phận này mà áp chế nàng, cuộc sống sau này của nàng đừng mong dễ chịu nữa. Rất rõ ràng, nhất định là trong khoảng thời gian đi đến Hà Viên ăn cơm này, lão thái thái đã bị An thị thuyết phục. Nếu không, làm gì có trận thế như vậy.

 

“Người tới, đánh nàng hai mươi thước” lão thái thái thấy sắc mặt Ôn Uyển không thay đổi, lập tức tức giận đến mức muốn nghiêm khắc trừng phạt. Ở trong phủ này, trừ Quốc Công gia, nàng chính là lớn nhất. Mà Quốc Công gia, thì chưa bao giờ quản chuyện hậu viện. Qua nhiều năm như vậy, hậu viện còn chưa từng có người ngỗ nghịch nàng, dám trắng trợn không để cho nàng mặt mũi như thế.

 

Hai vú già tới kéo Ôn Uyển, Ôn Uyển nhìn bọn họ, lạnh lùng, không mang theo chút tình cảm nào nhìn hai bà vú một cái. Hai bà vú bị dọa đến run run, không dám động thủ.

 

“Lời của ta, tất cả các ngươi đều điếc sao, nếu không động thủ, ta đem tất cả các ngươi đều đuổi đi, đồ vô dụng” Lão phu nhân thấy mấy bà tử không dám động, thì tức giận mắng. Người bên cạnh cũng không có một ai dám đi cầu tình cho Ôn Uyển.

 

“Lão phu nhân, nô tỳ nguyện ý thay thế tiểu thư chịu phạt.” Hạ Hà đứng dậy, cúi đầu, thu lại hơi thở. Ôn Uyển kéo nàng ra phía sau, rất rõ ràng, nàng không cần người khác vì nàng chịu phạt.

 

“Tới, đánh cho ta, đánh thật nặng cho ta!” Hai bà tử dưới uy nghi của Lão phu nhân, nơm nớp lo sợ giữ chặt Ôn Uyển, thật ra thì Ôn Uyển cũng không có phản kháng. Mặc dù bị bọn họ lôi kéo, kéo tay phải ra, đánh bành bạch. Bất quá mấy bà tử này, cuối cùng vẫn có điều cố kỵ không dám ra sức xuống, mặc dù vang lên tiếng bành bạch , nhưng trên thực tế lại chỉ dùng có năm phần sức lực.

 

Mới có hai cái, tay Ôn Uyển, liền bị sưng phù đỏ ửng.

 

“Lão phu nhân, xin người bớt  giận, nghiêm khắc trừng phạt coi như xong. Nàng vẫn còn là con nít, lại ở nông thôn, đối với tất cả quy củ lễ nghi này đều không hiểu. Chờ thêm hai ngày nữa, tìm ma ma dạy dỗ, là tốt rồi. Lão phu nhân, ngài thấy sao?” Phu nhân Thế tử thấy vậy, cũng cảm thấy có thể khuyên nhủ rồi .

 

“Ôn Uyển, biết sai rồi sao?” Lão phu nhân lạnh giọng hỏi. Ôn Uyển ngậm miệng không nói chuyện, chẳng qua là ngạo nghễ đứng ở đó, lạnh lùng nhìn một đám người trong phòng, bao gồm Lão phu nhân.

 

Chương 05: Mâu Thuẫn

“Vậy mà lại chết cũng không đổi tính, nhà ai có hài tử bất hiếu như vậy, lại dám giội trà trưởng bối. Hiện tại đã như vậy, sau này còn muốn hơn nữa. Không cho ngừng, tiếp tục đánh!” Lão phu nhân tức giận.

 

“Đây là thế nào? Còn không nhanh ngừng tay cho ta.” Quốc Công gia ở tiền viện nhận được tin tức, chạy tới. Thấy Lão phu nhân giận đến mức sắc mặt tím lại, Ôn Uyển đứng ở đó thần sắc không thay đổi, tay sưng rất nhiều, hai vú già ở một bên cầm thước, lúc này đứng ở bên cạnh Ôn Uyển không dám động.

 

“Hứa thị ,ngươi nói đi.” Chỉ vào Hứa phu nhân, Hứa phu nhân chỉ đành phải từng cái mà nói ra.

 

“Ngươi vì sao không kính trà cho An thị. Cho dù ngươi không kính trà cho nàng, cũng không có cần thiết hắt nước vào nàng. Nói cho gia gia, vì sao?” Quốc Công gia khó hiểu nhìn Ôn Uyển. Nói đúng ra tính tình Ôn Uyển rất là ôn hòa, không đến nỗi kịch liệt như vậy, điểm này Quốc Công gia vẫn còn rất tự tin là không nhìn nhầm.

 

Ôn Uyển ra dấu mấy cái “Tiểu thư nói, chính là nàng, cũng xứng. Tiểu thư đường đường là con gái của Thiên gia, cháu gái của Hoàng Thượng, tại sao có thể dập đầu bưng trà cho một thứ nữ đê tiện. Nếu quả thật dập đầu, không chỉ có cô phụ Công chúa ở trên trời linh thiêng, cũng vứt thể diện của hoàng gia. Tiểu thư muốn hỏi, ban đầu lúc nàng bị ném vào trong sông là chuyện gì xảy ra? Có phải hay không là không có kiện cáo.”

 

Ôn Uyển rất muốn trở mặt xem thường một cái, mình chỉ nói là có một người mẹ thôi, sau này cũng sẽ không nhận bất kỳ ai làm mẹ của nàng. Còn nữa, nữ nhân này chính là chồn chúc tết gà, không hề có lòng tốt. Hạ Hà giải thích một phen như vậy, hoàn toàn là suy nghĩ của chính nàng. Vẫn còn không cơ trí bằng Xuân Hoa a. Hai người còn phải bồi dưỡng thêm, tăng cường hiểu biết của nha đầu này đối với động tác dùng tay ra hiệu của mình. Nhưng mà trả lời như vậy, cũng tốt.

 

Nhưng lời của Hạ Hà, lại nhận được hiệu quả tốt nhất. Lão thái thái giận theo một hướng khác, những cũng không dám lại khiển trách ra miệng. Quốc Công gia thấy Ôn Uyển lạnh lùng, khuôn mặt và bộ dáng phẫn nộ, thần sắc cũng đại biến. Vốn dĩ cho rằng nàng cái gì cũng không biết, thì ra nàng cái gì cũng biết.

 

“Tiểu thư không muốn trở lại đây, nói chỉ cần trở lại, thì không đến ba ngày sẽ chết ở Bình phủ. Là Vương gia nói Quốc Công gia bảo đảm nàng sẽ không có việc gì, lúc này tiểu thư mới không còn cách nào khác phải lên kiệu. Nhìn cái bộ dáng này, không nói ba ngày, đoán chừng một ngày cũng sống không nổi nữa!” Lời của Hạ Hà, làm cho người một phòng tất cả đều rùng mình một cái. Cái hài tử này, không ngờ quá sắc bén như vậy. Lời này của nàng, nếu như nàng ở Bình phủ chỉ cần xảy ra một chút xíu chuyện, thì chắc chắn là người Bình gia hại rồi.

 

Mà Lão phu nhân nghe thấy lời này, lại càng giận đến thở không ra hơi. Nàng vừa mới trở lại liền bị đánh, đây không chứng minh tất cả người của Bình phủ đều ngược đãi nàng sao? Chứng tỏ lời của nàng là đúng.

 

“Ngươi mới đê tiện, ngươi cái con nhỏ câm này. Ngươi là cái nhỏ câm không ai cần này. Ngươi nói ai là thứ nữ đê tiện. Nương ta là chánh thê của cha, là thê tử chính thức của cha, đã vào gia phả. Ngươi không chỉ có giội nước nương ta mắng nương ta, còn dám ngậm máu phun người. Ta đánh chết ngươi. Ta đánh chết tiện nha đầu này như ngươi, ta đánh chết cái nhỏ câm ghê tởm này.” Thanh San còn không đợi người bên cạnh nói chuyện, nghe xong lời này, lại khắc chế không được phẫn nộ trong lòng, xông tới, níu lấy Ôn Uyển liền đánh. Bởi vì khoảng cách gần, Ôn Uyển không có đề phòng, bị nắm đến nghiêng nghiêng ngả ngả. Nha hoàn bên cạnh muốn kéo lại, thì ma ma bên cạnh Lão thái thái đã trừng mắt một cái, nha hoàn kia lập tức kéo dài động tác. Hạ Hà vội đi lên đem Thanh San kéo ra.

 

Ôn Uyển bị kéo đến mức đầu tóc toàn bộ lỏng lẻo, cổ bị móng tay Thanh San cào một đường, máu chảy ra. Ôn Uyển nhìn thoáng qua Thanh San, lại nhìn nha hoàn bên cạnh một cái, cuối cùng nhìn Lão thái thái ngồi phía trên cùng bà tử bên cạnh bà. Nàng liền hé miệng âm thầm cười một tiếng, tiếp đó, thì không nói lời nào.

 

Thời gian mặc dù không dài, nhưng Ôn Uyển cũng không có cố ý tránh né đi, lúc này chỉ thoáng một thời gian, là có thể thấy rõ ràng tâm tư những người này, cũng có thể hiểu tổ mẫu này, đáy lòng đối với mình là chán ghét cực độ.

 

Bình gia, cũng chỉ có tổ phụ là đối với mình có một phần thương tiếc. Những người khác, toàn bộ đều là khách xem cuộc vui mà thôi. Trong lòng hiểu rõ, thì sau này mới có hành động tốt.

 

Mà nụ cười này của Ôn Uyển, liền bị An thị âm thầm quan sát nàng nhìn thấy, khí lạnh bốc lên từ gót chân. Đứa bé này là cố ý, nàng cố ý chọc giận Lão phu nhân, cố ý muốn hiệu quả này. Đồ tai họa này, không biết muốn dùng cái chiêu gì để đối phó mình. Không được, tuyệt đối không thể cứ chịu trận như vậy.

 

“Nhanh đi lấy thuốc, bôi thuốc cho Ôn Uyển. Không thể lưu lại sẹo. Thanh San coi nhẹ quy củ, nhốt vào Phật đường, sao chép nữ giới ba trăm lần. Không có sao chép xong, không cho phép đi ra ngoài.” Quốc Công gia thấy vết thương trên cổ Ôn Uyển, còn có bộ dạng lạnh nhạt của Ôn Uyển, trong lòng âm thầm nóng vội.

 

“Đều giải tán đi. Đem thuốc đưa đến trong viện của nàng đi.” Lão thái thái thấy ầm ĩ như vậy nữa, cũng không phải là chuyện tốt. Lập tức làm cho người ta đều giải tán. Sân khấu kịch khôi hài này, mới coi như xong.

 

Sau khi trở về, cũng có chút mệt nhọc, liền nằm trên giường đi ngủ. Hạ Hà xức thuốc cho Ôn Uyển, nhìn vết máu kia, trong lòng cực kì căm hận. Nhớ lại, cái tay bị đánh, còn có vài nơi xanh tím, lại nhìn tay sưng giống như cái bánh bao, lập tức vừa tức vừa giận vừa hận. Ủy khuất mà lau nước mắt, tiểu thư ở Vương phủ, Vương gia ngàn sủng vạn thương, bây giờ tới Bình phủ, lại bị khi dễ sỉ nhục như vậy, cuộc sống sau này, làm sao mà trôi qua.

 

Đại phòng Bình gia:

 

“Ôn Uyển này, lá gan cũng quá lớn đi. Bất kính với An thị cũng thôi đi, sao nàng lại dám ngỗ nghịch Lão phu nhân. Nếu như thật sự làm cho Lão thái thái giận giữ, nàng cũng không có cuộc sống tốt.” Tống thị lắc đầu, trông thông minh đấy, nhưng không nghĩ tới lại ngu xuẩn như vậy.

 

“Lão phu nhân có thể đem nàng làm gì? Đây mới là chỗ thông minh của nàng.” Hứa thị cũng lắc đầu, cho Tống thị một cái đáp án phủ định. Tống thị rất khó hiểu hỏi .

 

“Ngươi nói xem, tại sao nàng dám kiêu ngạo như vậy? Đó là vì Ôn Uyển biết, không những có Trịnh Vương cho nàng chỗ dựa, quan trọng nhất, là có Hoàng Thượng cho nàng chỗ dựa. Ngươi cho rằng vì sao Quốc Công gia cùng Lão gia phải vô cùng lo lắng tự mình đem nàng đón trở lại. Sở dĩ xảy ra chuyện lớn như vậy Hoàng Thượng không có trách phạt công khai, đó là bởi vì mấy ngày nữa, chính là đại thọ sáu mươi của Hoàng Thượng. Đến lúc đó liền có giằng co. Ngươi nghĩ, Lão phu nhân có thể đem nàng làm gì? Càng trọng yếu hơn là…” Nói tới đây, Hứa thị không nói tiếp nữa. Nhưng cũng đã hiểu, Lão thái thái không dám đem Ôn Uyển làm cái gì.

 

Tống thị lúc này mới hiểu rõ, hóa ra là có chỗ dựa vào, cho nên mới cả gan làm loạn như vậy.

 

“Vạn nhất truyền tới trong lỗ tai Hoàng Thượng, nàng cũng là một hài tử bất hiếu.” Tống thị nghĩ một lát, cũng là không có hiểu một tầng khác.

 

“Hiếu thuận? Nếu như thật sự dập đầu kính trà, đó mới là đại bất hiếu. Mặc dù lễ pháp như vậy, nhưng mà nàng có thể kính trọng mẹ ruột như thế, làm ông ngoại ruột thịt là Hoàng Thượng chỉ có cao hứng, mà sẽ không tức giận. Về phần ngỗ nghịch Lão phu nhân, nàng lại không có nói lời bất hiếu bất kính nào, Lão phu nhân bảo quỳ liền quỳ, làm gì mà có tội danh lớn như vậy. Cái hài tử này, thông minh nha!” Hứa thị âm thầm nghiêm nghị trong lòng. Nàng cho tới bây giờ, cũng không hiểu, nụ cười của Ôn Uyển, đến tột cùng là đại biểu cho cái gì. Nhưng mà, nàng biết, sau này cùng Ôn Uyển chỉ có thể quan hệ tốt, không thể trở mặt.

 

Hà Hoa Viên :

 

Bây giờ, đại phu nhân Tống Thị giúp đỡ quản gia nhận một nhóm người.

 

Đại thiếu phu nhân, đi vào Hà Hoa Viên, tới bên trong phòng, còn tưởng rằng đi nhầm chỗ. Lúc trước có hai mươi bốn phiến gỗ tử đàn trạm trổ bình phong, đã không thấy. Còn có đồ trang trí trân quý, vàng bạc, nhìn đồ vật màu đỏ tươi đẹp căn bản cũng không thấy.

 

Đi vào, đã nhìn thấy ở ngay giữa phòng chính treo một bộ tranh Phật Di Lặc, trên bàn dài đặt một cái đỉnh thanh đồng có ba chân, bên trái trường án cúng bái tượng điêu khắc mười tám vị la hán làm bằng gỗ hắc đàn, bên phải đặt bình hoa tứ diện màu xanh thẫm. Nhìn thật là mộc mạc.

 

Đại thiếu phu nhân nhìn Phật Di Lặc, trong lòng cực kỳ khó hiểu. Nữ quyến đều giống nhau, cũng là để tượng Quan Âm Bồ Tát, phù hộ người nhà bình an. Phật Di Lặc là đại biểu cái gì?

 

Chờ vào phòng trong, thì thấy màn gấm đỏ thẫm dệt kim đổi thành màn vải mịn nguyệt nha bạch; chăn nệm màu đỏ chót đổi thành màu thủy lam, khiến cho cái gối đầu cũng đổi thành bề mặt lăng thủy mặc. Trước kia bình phong phú quý thất thải đổi thành bình phong tranh sơn thủy. Còn bỏ vàng nhìn bạc, lại càng không thấy mấy thứ cổ ngọc . Đại khái thấy tương đối vừa mắt chính là mấy cái bình sứ có giá trị. Cũng đều cắm đóa hoa mới mẻ.

 

“Đại thiếu phu nhân, cô nương nói những thứ đó đều thu vào ở trong khố phòng. Cũng để cho người ta đối chiếu sổ sách đem đồ vật ghi lại đây, nếu là Đại phu nhân muốn dùng, phân phó người đến nhận lấy là được” Ôn Uyển bố trí đồ nơi này, phần lớn đồ trang trí đều là từ Trịnh Vương phủ cho chuyển tới. Từ trong lòng Ôn Uyển cũng không muốn dùng đồ Bình gia.

 

“Vậy làm sao được. Nói không chừng thì ngươi sẽ có lúc phải dùng đến những thứ đồ này.” Ôn Uyển không nguyện ý dùng, mang vào khố phòng đó là chuyện của nàng. Nhưng nếu như mình đem đồ thu hồi, còn không biết người sau lưng sẽ nói mình như thế nào đây. Cái lợi này, có thể chiếm lấy được hay không?

 

Ôn Uyển thấy nàng nói không cần, cũng không có nói thêm gì nữa. Mặc dù nàng không thích khoe khoang, nhưng mà cũng biết, nhiều đồ bên trong là trân phẩm khó có được. Chờ suy nghĩ xem xét, lại từng cái từng cái thay nhau mang lên.

 

“Chẳng qua là, muội muội, nơi này, có phải quá đơn giản hay không. Cô nương nhà nào cũng vậy, tại sao có thể đơn giản như vậy đây.” Đại thiếu phu nhân ở trong phủ đệ này, nhìn quen xanh đỏ lòe loẹt, bố trí vàng bạc phú quý đàng hoàng. Hiện tại cái này, thật nhìn không quen.

 

“Tiểu thư nói tương đối tao nhã một chút. Nhìn cũng thoải mái. Đại thiếu phu nhân cũng không cần khuyên tiểu thư. Tiểu thư chính là có tính nết này. Thời điểm ở Vương phủ, Vương gia nói muốn cho nàng đặt mua ít đồ rực rỡ một chút, tiểu thư cũng đều không chịu. Như thế này, đã coi là tốt lắm.” Hạ Hà cười giải thích.

 

Đại thiếu phu nhân thấy Hạ Hà cũng nói như vậy, tự nhiên là không phản đối. Liền đem người giao đồ đưa cho Hạ Hà. Hạ Hà đem người nhận lấy, cùng Tử Lăng thương lượng xử trí những người này. Trong lòng Tử Lăng bớt buồn hơn, ban đầu còn tưởng rằng hai người bọn họ ỷ vào xuất thân từ Vương Phủ, chèn ép nàng, bây giờ nhìn lại, là mình suy nghĩ nhiều rồi. Có thể tưởng tượng Ôn Uyển ngay cả Lão thái thái cũng dám ngỗ nghịch, rồi lại không biết nói gì cho tốt.

 

Cũng không thể tưởng tượng được, Trịnh Vương là cho người tới chiếu cố Ôn Uyển. Cũng không phải là để cho những người này làm địch nhân. Hiển nhiên biết, trước tiên phải qua lại tốt với đại nha hoàn này rồi, dù sao, xuất thân từ Bình phủ, đối với sự tình trong phủ cũng nhất thanh nhị sở, có thể giảm đi rất nhiều thời gian cho bọn họ.

 

Đến khi biết Tử Lăng là nữ nhi của Nhị quản gia ở ngoại viện, mấy vị huynh đệ đều là người hầu ở trước mặt mấy vị chủ tử ở đây, thì trong lòng rất cao hứng. Bây giờ đều là nói quan hệ nhân mạch. Không nói làm những chuyện trọng yếu gì, dò hỏi những tin tức nho nhỏ , cũng có chỗ tốt. Ở nội viện, nhức đầu nhất chính là tin tức mất linh thông, bây giờ, có đôi khi là muốn chỉ thị sự tình, Đông Tuyết chính là gặp hạn như vậy. Hạ Hà, tự nhiên là càng cùng nàng có thương có lượng. Cũng là vì Ôn Uyển về sau có chỗ đứng trong phủ.

 

Ôn Uyển lúc trước khi ngủ , trong lòng suy nghĩ, cũng không biết có thể ở trong phủ đệ này được mấy ngày. Đoán chừng, không có yên ổn đi!

 

Sau khi Ôn Uyển thức dậy hoạt động gân cốt một chút, liền tiến vào thư phòng luyện chữ. Tây sương phòng bị Ôn Uyển để cho sửa thành thư phòng.

 

Mấy ngày sau chính là sinh nhật của ông ngoại, mình cũng nên có biểu hiện một chút. Nếu như là có đại Boss lớn nhất đứng đầu thiên hạ này làm chỗ dựa. Cuộc sống mới trôi qua an ổn chút ít.

 

“Tiểu thư, tay của ngươi sưng thành cái bộ dáng này, còn có thể viết chữ sao?” Thấy tay Ôn Uyển sưng giống như cái bánh bao, Cố ma ma lo lắng hỏi.

 

Ôn Uyển khoát tay áo, vào thư phòng. Kiếp trước nàng thuận tay trái, trước kia là dùng tay phải luyện chữ, nàng hy vọng kiếp này dùng cả hai tay cũng có thể viết ra chữ tốt. Hiện giờ tay phải tạm thời không thể dùng, vậy thì sẽ dùng tay trái luyện chữ đi! Luyện chữ một hồi, Hạ Hà nhắc nhở nên đi các nơi thăm viếng một cái. Ôn Uyển gật đầu, người phía dưới đem lễ vật chuẩn bị xong đều mang theo.

 

Nàng không biết là, Bình gia đã loạn thành một đoàn rồi.

 

Chương 06: Khắc Tinh

 

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Ôn Uyển đã bị Cố ma ma kéo dậy, nói phải đi thỉnh an cho Bình mẫu. Ôn Uyển rất không muốn đi, nhưng mà Cố ma ma nói đây là quy củ. Cái quy củ chó má gì thế, nhưng Ôn Uyển vẫn phải cố nén thái độ buồn nôn trong lòng, chịu khuất phục thực tế.

 

Lúc Ôn Uyển đi thỉnh an, mới biết hôm qua tổ mẫu bị cảm phong hàn, Thanh Trâm của Đại phòng phát sốt. Phu nhân Tam phòng té ngã, phu nhân Ngũ phòng phát sốt nóng rừng rực; ba hài tử cũng đổ mồ hôi. Trong phủ, đã sớm người ngã ngựa đổ.

 

Bởi vì Hà Hoa Viên khá xa, nên không có được tin tức. Ôn Uyển vừa nghe, thì sửng sốt. Lúc này mình vừa trở lại, nàng liền ngã bệnh. Chẳng lẽ mình là thật sự khắc người.

 

Ôn Uyển trước tiên đi thỉnh an Lão phu nhân, khi đến sân đã bị ngăn lại. Đại nha hoàn nói Lão phu nhân thân thể khó chịu, bảo nàng đi trở về. Nhưng mà mới vừa rồi rõ ràng nhìn thấy Thanh Hồng, người của đại phòng đi ra ngoài.  Mang theo đồ đi các phòng khác bái phỏng.

 

Ôn Uyển quay đầu chuẩn bị đi trở về, lại thấy ở cửa có một bà tử đang đợi, nói là Đại phu nhân cho mời. Đến Đại phòng, Hứa thị rất là hòa ái.

 

Đại phòng:

 

“Ôn Uyển a, để cho cháu chịu ủy khuất rồi. Khụ, trong nhà nhiều người, tự nhiên tâm tư cũng không giống nhau. Cháu không nên để ở trong lòng, khoan dung nhiều một chút.” Hứa phu nhân đối với nàng vô cùng hòa ái. Làm cho Ôn Uyển có chút không hiểu được, sau đó, thấy nàng nhiệt tình như vậy, lại càng khó hiểu.

 

Không có chuyện gì mà lấy lòng, thì không phải gian xảo tức là đạo chích. Trầm mặc mà chống đỡ, là biện pháp ứng đối tốt nhất.

 

“Ôn Uyển, mấy ngày này xác thực là rất lộn xộn. Nếu cháu thiếu cái gì cần cái gì, sai bảo người nói cho ta một tiếng, nếu như có người chậm trễ cháu, không cần sợ các nàng. Bá mẫu nhất định sẽ trừng phạt  thật tốt.” Đại phu nhân vô cùng từ ái nói.

 

Ôn Uyển nghe, liền nhìn tấm bình phong bên cạnh, được làm từ mười hai tấm gỗ tử đàn khảm ngà voi chạm hoa văn ánh thủy tinh, toàn bộ mở ra, đẹp đến mức làm cho người ta không rời được mắt mở mang kiến thức. Ôn Uyển bước tới, sờ sờ, đúng là đồ thủ công mỹ nghệ tài giỏi. Đem về hiện đại bán, khẳng định trị giá vài tỷ .

 

“Ôn Uyển. . . . . .” Đại phu nhân thấy tâm tư Ôn Uyển dường như không có ở chỗ này. Ôn Uyển cười cười, nói mấy lời khách sáo. Đang nói lúc chuyện, thì muốn ở lại ăn cơm trưa. Bên kia có một cái nha hoàn tới đây nói, người Ngũ phòng tới mời Thập tiểu thư qua. Đoàn người, đi Ngũ phòng.

 

“Phu nhân, thập tiểu thư có ý gì. Chẳng lẽ là muốn hướng ngươi đòi tấm bình phong này, Thập tiểu thư cũng có ánh mắt tốt. Tấm bình phong này trị giá chừng vài ngàn lượng bạc đấy.” Bà tử bên cạnh thấy, thì cau mày. Đối với hành động này của Ôn Uyển bà thấy rất trơ trẽn.

 

“Ta cũng không rõ đứa bé này rốt cuộc đang suy nghĩ gì. Bất quá khẳng định không phải là nghĩ tới muốn tấm bình phong này. Hài tử này không phải là người kiến thức hạn hẹp, hơn nữa mấy thứ trang trí  trong Hà Hoa Viên so với cái này không thể kém hơn, tất cả cũng được nàng thu lại để trong khố phòng. Nhìn ra không phải là người tham đồ có giá trị. Hài tử này làm cho người ta nhìn không thấu.” Đại phu nhân suy nghĩ sâu xa.

Vào trong phòng, một quản sự ma ma ngoài cười nhưng trong không cười  đứng ở nơi đó nói. Thỉnh an cho phu nhân, liền ở trong sân thỉnh an là tốt rồi . Cũng không thể lại đem xúi quẩy mang đến cho phu nhân nhà mình, hơn trong viện còn có mấy vị công tử cùng tiểu thư. Ôn Uyển bắt chước cười cười, đem Hạ Hà giận đến muốn chết, Tử Lăng sắc mặt cũng rất khó coi.

 

Cố ma ma cũng cùng nhau đi tới, sớm nhịn một bụng lửa giận. Lúc trước là đối với các vị chủ tử, nàng cũng là nhịn, hiện tại một bà tử, thế nhưng cũng dám hướng về phía Ôn Uyển khiêu khích. Bản thân nàng, cười lạnh rồi tát một cái xem như chào hỏi lên rồi.

 

“Ngươi là cái thứ gì, tiểu thư của chúng ta cũng là ngươi có thể bôi bẩn à. Cái gì mà phu nhân với không phu nhân, tiểu thư của chúng ta là tới thỉnh an vớiphò mã gia, những thứ chó mèo khác, cũng xứng đáng để cho tiểu thư của chúng ta thỉnh an sao? Họ là cái thá gì. Cũng không sợ tổn thọ.” Cố ma ma ở đây mắng. Khiến Tử Lăng trợn tròn mắt nhìn, sau đó cúi đầu. Đối với tiền đồ đen tối của mình, cảm thấy rất bất đắc dĩ.

 

“Tiểu thư.” Trên đường trở về, những nha hoàn bà tử kia, thấy đoàn người Ôn Uyển tới đây, liền né ra rất xa. Một hài tử, mà để cho người ta tránh như rắn rết. Thì sẽ khổ sở bực nào nha! Cố ma ma thấy vẻ mặt Ôn Uyển bình thản, bộ dáng không khổ sở một chút nào, trong lòng càng chua xót không dứt.

 

Đến lúc sau khi trở về chỗ ở, còn chưa tới buổi trưa, liền truyền tới tin phụ thân đại nhân, ngựa của  Bình Hướng Hi nổi chứng. Làm hắn gãy chân, may mắn là không có chết. Ôn Uyển được tin tức, ngược lại hướng về người những người khác cười một chút. Trở lại liền gặp họa nhiều như vậy, khiến nàng mang tội người thực sự khắc phụ khắc mẫu. Đương nhiên, nếu quả thực đã chết thì mới tính, Ôn Uyển sẽ rất tự giác cho là mình đã khắc phụ đó, còn trùng hợp nữa. Nhưng mà chẳng qua là bị thương, cộng thêm một ít chuyện tình trước đó, vậy khắc phụ khắc mẫu kia liền ngấm không biết bao nhiêu nước bẩn.

 

“Tiểu thư, bây giờ làm thế nào cho phải?” Cố ma ma được tin tức, lập tức gấp đến độ xoay quanh. Ôn Uyển vẫn tiếp tục an tĩnh ở thư phòng luyện chữ. Nhóm người Hạ Hà, tất cả cũng đều là gấp đến độ không xong. Vừa thấy Ôn Uyển giống như là loại người không có chuyện gì, trong lòng buông lỏng một chút.

 

Bất quá, Ôn Uyển vẫn đi Ngũ phòng, nhưng mà bị người ta chê cười cản trở về.

 

Đến xế chiều, Tam gia tuần tra cửa hàng xong, ngồi kiệu trở về. Kiệu phu chân mềm nhũn, ngã xuống. Đem Tam gia từ trong kiệu té ngã ra ngoài, đụng đầu, lúc này vẫn còn hôn mê. Sau đó truyền đến tin tức, nói còn vỡ cả mặt .

 

Ban đêm, Thượng Vệ, Thượng Bân bị người đánh, toàn thân đổ máu. Được người ta mang trở về. Hứa phu nhân cũng ổn, khiển trách Thượng Vệ một trận, liền để cho người đi thỉnh đại phu. Cũng không có nói có quan hệ gì với Ôn Uyển.

 

“Thật là tai họa, gieo hại tai họa ngàn năm. Bây giờ còn sống thế nào a, sau này cái nhà này sẽ hỏng mất thôi, đều không cần sống nha!” Mẹ ruột của Thượng Bân, Lưu di nương ngồi ở trong viện khóc trời đập đất mà gạt lệ, mắng không dứt, loạn thất bát tao nguyền rủa lung tung nửa ngày. Câu câu cú cú đều là chỉ hướng Ôn Uyển là khắc gia hại người, hại con trai của nàng. Khiến trong phủ bị một trận ngựa ngã người đổ.

 

Lúc này, không khắc người, cũng không được. Trong phủ vì chuyện này thoáng cái náo loạn ầm ầm. Lúc Hạ Hà các nàng đi lấy đồ, người người đều tránh rất xa. Buổi tối cơm cũng không có người đưa tới, Hạ Hà đi qua đó.

 

“Dô, đại nha hoàn bên cạnh Thập tiểu thư, vẫn là đi ra từ Vương Phủ. Cũng không phải là những người như chúng ta trêu chọc được. Bất quá, chúng ta mặc dù là hạ nhân, không có quý giá như các ngươi, nhưng cũng tiếc mệnh. Ngươi nên cách xa chúng ta một chút, Đại Hoa, bưng thức ăn ra để ở dưới gốc cây phía ngoài.” Một bà tử ngoài cười nhưng trong không cười nói.

 

“Hừ, đồ mắt chó nhìn người thấp.” Hạ Hà lạnh lùng nói. Cũng không có cách nào, không thể để cho tiểu thư không có cơm ăn đi! Thấy nhận trở về một bữa cơm thừa canh cặn. Cố ma ma giận đến muốn chết, nhưng không thể làm gì. Tử Lăng nhìn thấy nói, ta đi xem! Sau đó bưng trở lai mấy mâm giống như món ăn.

 

Ôn Uyển cầm đũa, bình tĩnh ăn, ăn ăn, nước mắt ngăn không được rớt xuống.

 

Cố ma ma thấy, cũng càng không ngừng gạt lệ. Hạ Hà cũng một mực lau nước mắt. Hạ Thiền cũng cúi đầu, lau nước mắt. Cũng may thấy Ôn Uyển rất nhanh khôi phục như cũ, lại là giống như lúc trước, sắc mặt bình thản, mọi người lau nước mắt đều giả bộ tiếp tục làm công việc trong tay mình.

 

Buổi tối hôm đó, hai mươi sáu hạ nhân được đưa đến, có mười sáu người van xin được đi.

 

“Tiểu thư, người hãy cho chúng ta một con đường sống. Chúng ta còn có nhà có cửa, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Một lão bà tử nói thẳng. Ôn Uyển khoát tay, hướng về phía người yêu cầu, Ôn Uyển hết thảy đều cho đi. Còn dư lại mười người, ở nơi này là không có biện pháp khác; hoặc không hề tin tà ma; dĩ nhiên, cũng có không sợ chết. Còn có một chút, trong lòng đã tính toán. Bất kể nguyên nhân gì, có thể lưu lại mười người. Đối với Cố ma ma mà nói, trong lòng cũng rất an ủi.

 

Ôn Uyển ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được, choàng áo khoác đi tới trong viện. Trong viện rất đẹp, đặc biệt là mấy bồn hoa quỳnh kia. Ôn Uyển nhìn hoa, lẳng lặng đi tới hành lang, ngồi xuống đất.

 

Khuya hôm nay ánh trăng rất đẹp, ánh trăng như bạc trải đầy đình viện này, rừng cây chung quanh, trên nóc đầy ánh sáng màu bạc, trong rừng nổi bật các hình ảnh màu đen, yên tĩnh nghiêm túc đặt ở nơi đó.

 

Nhìn ban đêm nghiêm trang dày đặc, Ôn Uyển nghĩ tới chuyện hôm nay đã xảy ra ở Bình gia, cũng buồn cười. Ôn Uyển đoán rằng, hôm nay chẳng qua là màn mở đầu, ngày mai còn có thể tiếp tục. Những người này, không chứa chấp nàng.

 

“Tiểu thư, ngủ đi, đã muộn” Hạ hà cho rằng Ôn Uyển là lo lắng những lời đồn đãi kia. Ôn Uyển không có lên tiếng, vào phòng đi ngủ. Cũng là không nhìn thấy lúc xoay người, có một bụi hoa quỳnh nở rộ, màu sắc tươi đẹp. Nhưng rất nhanh liền khô héo.

 

Buổi sáng ngày thứ ba ở Bình gia :

 

Đợi nửa ngày, mới chờ tới bữa ăn sáng. Làm một cái bánh bao chay, một chén cháo gạo trắng lạnh, trong đó có mấy hạt gạo đều có thể đếm được rõ ràng. Thấy vậy trong mắt mấy nha hoàn bên cạnh bốc lửa. Ôn Uyển cũng không thèm để ý, chẳng qua là từ từ ăn. Ăn xong lau miệng, liền dẫn người đi ra ngoài.

 

Ngũ phòng:

 

Dùng xong bữa sáng, Ôn Uyển vẫn đến thăm phụ thân bị thương.

 

Nhìn thấy phụ thân nghiêng người ở trên giường bày đặt núi đệm, một bên đùi băng thạch cao, sắc mặt có chút xám trắng. An thị cũng ở đây xiêu vẹo ngồi, trên đầu quấn khăn đỏ, chứa đầy vẻ già nua. Ba cái hài tử, tất cả cũng ở một bên. Không có chuyện gì lớn, nhưng mà đều mang một bộ dạng tiểu lão đầu nghiêm cẩn; Lão Nhị Lão Tam thấy tinh thần phấn chấn. Một ngày một đêm, bị sốt mà cứ như sinh long hoạt hổ vậy, trình độ của đại phu này, có thể nói là thần y.

 

Ôn Uyển hành lễ cho Bình Hướng Hi, sau đó liền đứng ở đó. An thị đợi nửa ngày, cũng không thấy Ôn Uyển hành lễ vãn bối. Bà tử bên cạnh thì vạn phần cảnh giác. An thị vô cùng tức giận, nhưng cố đè lại, chỉ biểu lộ có chút bất mãn, nhưng hai cái phẫn nộ nhỏ nhìn chằm chằm Ôn Uyển.

 

“Khụ, Thanh Viện, đây là mẫu thân ngươi, qua đây hành lễ cho mẫu thân ngươi.” Bình Hướng Hi ho một tiếng, thấy bộ dáng thê tử không bình tĩnh, liền nói.

 

Ôn Uyển nghi ngờ nhìn An thị, An thị lập tức ưỡn eo, đợi đến lúc Ôn Uyển hành lễ. Ôn Uyển sau khi nhìn An thị xong, lại nhìn Cố ma ma. Cuối cùng nhìn Bình Hướng Hi, rồi bật cười. Chẳng lẽ, nước của hai ngày trước, không dủ nóng.

 

“Đều nói Bình gia là gia đình thư hương, xem ra, lời đồn đãi quả nhiên là không thể tin. Bình gia, hóa ra cũng không biết lễ nghi như vậy, không có phân chia tôn ti, lão nô hôm nay, coi như là mở rộng tầm mắt rồi .” Cố ma ma chê cười. Hạ Hà cũng nở nụ cười theo.

 

“Mẫu thân của ta nói chuyện, khi nào thì đến phiên một nô tỳ như ngươi chen miệng vào. Người tới, vả miệng cho ta!” Thanh San giận dữ, lúc này chính nàng cũng mang theo vết thương đây! Có thể thấy được, vẫn còn mười phần tức giận. Một cái bà tử lập tức đi ra phía trước. Cố ma ma buồn cười nhìn bà tử kia, bà tử kia co lại, không dám động thủ.

 

“Ở đây là Bình gia, không phải là Vương phủ gì, vả miệng cho ta.” Thanh San kêu to.

 

“Đúng là, người không lên được bàn tiệc, cũng là sinh ra đồ không lên được bàn tiệc.” Cố ma ma tuyệt không để ý, tiếp tục nhạo báng.

“Ngươi có ý gì?” Thượng Kỳ nhìn Cố ma ma vẫn đang trầm mặc. Mấy ngày nay, hắn cũng không biết trong nhà thế nào. Tự nhiên hắn cũng không tin nói cái gì khắc gia. Hơn nữa hôm đó rõ ràng là cửa sổ bị mở ra, mới để cho hắn bị nhiễm lạnh. Tự nhiên là sẽ không đổ lỗi đến trên đầu Ôn Uyển. Nhưng mà thái độ này của Cố ma ma, làm cho hắn rất tức giận.

 

“Dưới gầm trời này, muốn đích nữ hành lễ cho thị thiếp, đoán chừng cũng chỉ có Bình gia mới có thể làm. Dù cho ở nhà thương nhân, cũng sẽ không có chuyện hoang đường như vậy.” Cố ma ma thả ra một kinh lôi.

 

 

Discussion14 Comments

  1. Không hổ là Cố ma ma nói câu nào là trúng trọng điểm câu đó. Người cha này quá ủng ái thị thiếp rồi

  2. đọc mà tức cái bình gia này. giả tạo cả nhà quá đi, may mà ôn uyển cơ trí, càng đọc càng thích thể truyện nữ cường ;)

  3. Chưa gì đã giở trò ngược đãi, xén cơm ăn rồi. Cũng may Uyển là con vợ cả, cháu gái hoàng thượng, nếu ko chấc ko sống nổi qua 1 ngày. Xã hội gì tôn ti trật tự phát gớm luôn. Thỉnh an hành lễ thôi cũng hết cả ngày.

  4. Cũng thật là lạ, chỉ là một thị thiếp nâng lên thành kế thê mà sao có thể diều khiển tính kể dược lên toàn bộ Quốc công phủ? Ngũ gia cũng không phai thế tử lại là con trai nhỏ nhất trong nhà thì kế thê tại sao có thể làm cho Quốc công phủ gà bay chó sủa như vậy?

  5. Định giở trò đặng đuổi người đây mà!! Chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết, Tiểu Uyển nhà ta sẽ giải quyết như thế nào đây, dẹp loạn bình thiên hạ và tiếp tục ở Bình gia, hay diễn kịch để dọn đi nơi khác đây.. Thanks nhóm dịch nhé!!

  6. Hay cho cú tạt nước của bạn Uyển, thật muốn không chỉ tạt nước mà còn làm nhiều chuyện hơn. Nhưng thôi đợi bạn Uyển đủ lông đủ cánh hơn đã. Bây giờ bạn vẫn còn nhỏ. Cái bình phủ này thật là độc hại, còn bày đặt diễn trò vu vạ cho bạn Uyển nhà ta nữa cơ. Có khi họ tưởng thiên hạ có mỗi mình mình là hơn người.

  7. Người đổ bệnh hay gặp tai nạn thì không nói tới, nhưng ngay cả hoa Quỳnh cũng héo là thế nào??? Không lẽ Ôn Uyển thật sự là khắc tinh

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: