Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Chương 29+30+31

7

Chương 29: hoàng đế

Ôn Uyển bị Trịnh vương ôm, vừa giương mắt nhìn xung quanh, trên mặt đất lót gạch màu xanh, một đường thẳng tắp đều là gạch màu xanh, không giống ở Phủ Triệu vương, trên mặt đất đều là đá cẩm thạch thượng hạng. Bốn góc đều là những cây tùng cao ngang nhau, hình dạng xấu xí. Vòng vo một hồi, là một mảnh núi giả, phía trên có nước chảy xuống, trên núi giả còn có đình đài. Đi thêm mười phút đồng hồ nữa, ánh mắt Ôn Uyển hiện lên một chút sáng. Bên trong có nhiều loài hoa đầy màu sắc, hiện tại là tháng sáu, muôn hồng nghìn tía, mùi thơm ngát hương, cảnh đẹp ý vui.

“Phụ vương.” Một người cao lớn khoảng một mét rưỡi, chừng mười một mười hai tuổi, bé trai lớn lên có năm phần giống Trịnh vương ra đón.

Nhìn Trịnh vương ôm một cô bé, liền hỏi, đây chắc là biểu muội của mình Ôn Uyển. Ôn Uyển gật đầu, chỉ chỉ dưới đất, Trịnh vương đem nàng để xuống. Hướng nam tử phúc thân. Trịnh vương nhìn Ôn Uyển lễ tiết, cười cười.

“Đây là đại biểu ca của cháu, nếu có chuyện gì cần mà tìm không thấy cậu, cháu có thể đến tìm đại biểu ca.” Vừa nói vừa đi vào. Ôn Uyển chạy theo, lôi kéo tay Trịnh vương. Trịnh vương nhìn nàng một cái, nắm tay nhỏ bé của nàng. Hai người tay trong tay đi qua vườn hoa, vào nhà giữa.

Trịnh thế tử ngạc nhiên không thôi, phụ vương mình bình thường rất nghiêm cẩn, lãnh mạc, chưa bao giờ cho huynh muội bọn họ một sắc mặt tốt. Mới vừa rồi nhìn phụ thân ôm Ôn Uyển đã cảm thấy khó hiểu, không nghĩ tới phụ vương có thể nhân nhượng nàng như thế. Hai người tay trong tay đi vào, nhìn thế nào, cũng thấy giống như một đôi phụ tử ruột, nếu không phải đã nhận được tin tức từ sớm, hắn khẳng định sẽ cho rằng nàng là muội muội khác mẹ của mình.

Trong đầu hiện lên rất nhiều ý niệm, nhưng hắn rất nhanh bỏ rơi những ý niệm đó. Đuổi theo bước chân của họ, đến chính sảnh, có một người trung niên đi đến.

“Quản gia, đây là Ôn Uyển, cháu ruột của bổn vương, ngươi phải hầu hạ cho tốt, không được có chút chậm trễ nào.” Sau đó xoay người, nói với Ôn Uyển, cháu đi theo quản gia xuống dưới, cậu còn có việc phải xử lý.

Ôn Uyển biết điều gật gật đầu, sau đó lôi kéo Trịnh vương, khoát tay áo, hai tay thống nhất, dán tại trên mặt, làm tư thế ngủ. Ý nàng là, Trịnh vương rất cực khổ, quá mệt mỏi, tốt hơn là nên đi nghỉ ngơi.

“Cậu biết, Uyển Nhi đi xuống nghỉ ngơi trước. Hôm nay, cháu cũng mệt nhọc rồi.” Nhìn động tác của Ôn Uyển, hắn cảm thấy rất thân thiết.

Trịnh vương mang theo phụ tá vào thư phòng. Màn…này nam tử áo xám cao hứng cực kỳ “Vương gia, Triệu vương lần này thật sự ngã một cú thật đau a.”

“Phải nói, hắn tặng cho bổn vương một phần đại lễ. Một phần đại lễ thật lớn. Đứa bé kia lớn lên giống ta như đúc, giống nhau như đúc a.” Trịnh vương hưng phấn nói không ra lời, trong ánh mắt kia, chính là cuồng nhiệt, mừng như điên.

“Đúng vậy a, giống nhau như đúc, lại là cháu ngoại gái của Tô quý phi, cũng là cháu ngoại gái của Tô Tướng, lại càng xuất thân từ gia đình thư hương môn đệ* đệ nhất thiên hạ.” Trong mắt phụ tá Trầm Giản cũng là một mảnh vui sướng. Hiện tại hai người lớn lên giống nhau, đều nói cháu ngoại trai tựa như cậu. Thân phận này, tất nhiên khiến cho người hoài nghi.

“Ngươi đi xuống đi.” sau khi chờ Trầm Giản đi, lập tức hạ lệnh tăng thêm nhân thủ đi tìm cái hộp theo lời nói của Ôn Uyển. Nói không chừng, di vật bên trong là đồ mình muốn. Chỉ là lớn lên giống nhau, không có chứng cớ, ai muốn nói gì cũng được. Một lát sau, hắn lập tức thay đổi y phục tiến cung.

Hoàng cung, điện Dưỡng Hòa.

“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” An Nhạc hầu khom người, bò lổm ngổm trên mặt đất, không dám nhúc nhích. Lúc này, hoàng đế tất nhiên là tìm lão tính sổ.

Trên giường có một lão nhân đang ngồi, gương mặt hiện đầy nếp nhăn, sắc mặt bình thản, nếu không phải cặp mắt kia thâm thúy, sâu thẳm như biển không thấy đáy. Đoán chừng, có người sẽ cho rằng ông là một lão đầu bình thường, không ai nghĩ tới, đây là người nắm quyền sanh sát trong tay, chỉ cần một câu nói có thể làm cho hàng nghìn hàng vạn người phải mất mạng, người cao quý nhất thiên hạ. Hoàng đế nghe những lời này, phảng phất giống như không nghe thấy, thản nhiên ngồi ở trên giường, xem tấu chương, nghiêm túc phê duyệt, giống như không có An Nhạc hầu ở đây.

Cứ như vậy đã qua hơn nửa canh giờ, thả tấu chương trong tay xuống, nhìn người đang quỳ trên mặt đất, kỳ quái hỏi một thái giám bên cạnh “Tại sao người này lại quỳ ở đây?”

“Hoàng thượng, đây là An Nhạc hầu.” Lão Công Công bận rộn khẽ nói .

“An Nhạc hầu, ngươi quỳ trẫm không dám nhận. Cháu ngoại của trẫm là nha hoàn nhà ngươi, ngươi không đánh thì mắng, trẫm làm sao dám nhận cái quỳ của ngươi.” Hai câu nói nhàn nhạt, đã làm cho An Nhạc hầu sởn tóc gáy, linh hồn cũng bị mất hơn phân nửa.

“Hoàng thượng, thần tội đáng chết vạn lần, thần tội đáng chết vạn lần. Nhưng thần thật không biết nàng là nữ nhi của Công chúa Phúc Huy, là cháu ngoại của hoàng thượng. Nếu không, thần có mượn mười lá gan, cũng không dám. Cầu xin hoàng thượng khai ân.” An Nhạc hầu mãnh liệt dập đầu, rất nhanh cái trán đã chảy máu.

“Khai ân, nếu không phải nha đầu kia cơ trí, đoán chừng, hiện tại nàng đã thành một oan hồn. Khai ân, người ngươi nên cầu xin khai ân cho ngươi, không phải là trẫm, mà là cháu gái của trẫm.” Hoàng đế vẫn rất bình thản, một chút dấu hiệu tức giận cũng không có. Dường như cái gì ông cũng không biết, nhưng thật ra cái gì ông cũng biết.

“Tạ ơn hoàng thượng khai ân, tạ ơn hoàng thượng khai ân.” Nhìn hoàng thượng tựa vào đệm nhắm mắt nghỉ ngơi, An Nhạc hầu vội vàng lui ra ngoài. Thời điểm ông lui ra ngoài, toàn thân ướt nhẹp, giống như con cua trong nước.

“Ôn Bảo, ngươi nói thử xem, một hài tử mới chỉ sáu tuổi, làm sao lại quá đa nghi như thế? Đến lão Ngũ cũng có thể lừa gạt, có phải sau lưng có cao nhân chỉ điểm hay không ?” Hoàng đế cau mày hỏi. Ông đã nhận được tin tức, biết Ôn Uyển đúng là cháu ngoại ruột thịt của mình.

“Hoàng thượng, đoán chừng cô nương là sợ, cho nên mới không thể không cẩn thận. Nếu không phải nàng cẩn thận, đoán chừng lần này người đã không toàn mạng.” Ôn công công nhẹ nhàng nói. Hoàng đế vung tay lên, cho hắn đi xuống. Lập tức có một người nhảy ra.

“Ngươi phái mấy người, đi xem những đồ vật mà Phúc Huy để lại cho đứa bé kia, rơi vào tay ai? Đem đồ vật cầm về.” Phân phó xong, tiếp tục xử lý chính vụ.

Một hồi, Triệu vương cầu kiến, chỉ chốc lát, Trịnh vương cầu kiến. Hoàng đế để cho bọn họ cùng nhau vào.

“Chuyện này, trẫm đã biết. Lão Bát, chuyện này ngươi làm rất tốt.” lời nói của hoàng đế…rất nhẹ, rất nhạt. Nhưng một câu nói ngắn ngủn này làm cho Trịnh vương rất vui mừng. Đây là lần đầu tiên phụ hoàng khen ngợi hắn.

“Phụ hoàng, đây là việc nhi thần phải làm. Ôn Uyển đứa bé kia đúng là khiến người thương mến, nhưng đã nếm phải rất nhiều cực khổ, bị người hãm hại.” Trịnh vương đúng lúc giúp đỡ Ôn Uyển nói lời hữu ích.

“Lão Ngũ, đứa bé kia ở chỗ của con gần mười ngày. Con cũng không biết nàng là cháu gái của con. Mời được nhiều …đại thần thế này, không tệ, bữa tiệc tối hôm qua cũng không tệ, rất náo nhiệt, thật là đã giúp cho những thần tử kia xem một trò hay.” Sắc mặt hoàng đế rất bình thản, còn lộ vẻ mỉm cười.

“Phụ hoàng, nhi thần sơ suất, xin phụ hoàng trách phạt.” Triệu vương lập tức rùng mình, biết hoàng thượng mất hứng vì những thủ đoạn của mình.

“Đều đi xuống đi, cố gắng chiếu cố đứa bé kia, làm cho nàng bình an lớn lên. Không để cho nàng chết non, nếu không, trẫm nhất định sẽ không buông tha cho người đó.” Câu nói này của hoàng đế không cần giải thích cũng hiểu…, một người cơ trí như Triệu vương đương nhiên cũng biết, hoàng đế đang nói đến mình. Sắc mặt Trịnh vương rất vui mừng, có lời này, Ôn Uyển sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Chỉ chốc lát, Bình quốc công cùng thế tử cầu kiến.

Hai người vừa vào bên trong điện, một vật thể không rõ liền bay tới. Lão quốc công nhãn lực khá hơn một chút, cúi thấp đầu. Thế tử cho dù nhãn lực tốt, cũng không dám trốn, bị nện ở trên trán, u một cục.

“Trẫm còn chưa có chết, các ngươi cứ như vậy chà đạp lên cháu ngoại của trẫm. Bình gia các ngươi cho rằng cái mũ tước vị của các ngươi rất chắc chắn, trẫm lấy xuống không được, đụng không được, cho nên muốn bay lên trời sao?” Hoàng đế lạnh lùng .

“Hoàng thượng bớt giận, hoàng thượng thứ tội.” Hai người bận rộn quỳ xuống, rất sợ hãi.

“Hừ, trẫm nhận không nổi. Cút.” Sắc mặt Hoàng đế rất khó xem, lại có thêm hai vật lạ bay tới.

Đại thọ sáu mươi của mình, thế nhưng lại làm ra chuyện như vậy. Lúc nhận được tin tức ông vừa giận vừa hận. Lại dám lớn mật như thế, cho dù đứa bé kia là một người câm, nhưng đó cũng là huyết mạch của hoàng thất, bọn họ cũng dám bạc đãi nàng, lại dám hại chết nàng, còn làm cho nàng lưu lạc đến trình độ làm nô tỳ cho thần tử của mình, đem mặt mũi của ông quăng sách.

Chương 30: Vào ở Phủ Trịnh Vương

Tại nội cung Hàm Phúc, Hiền phi nhìn Triệu vương, trong mắt rất tức giận “Ta lúc đầu nói với con thế nào, phải cẩn thận tra rõ ràng đến cùng. Con tra như vậy sao ? Lại bị một đứa nhỏ đùa giỡn, xoay quanh, trở thành trò cười cho cả kinh thành” Nếu ngày đó kịp thời nói với bà chuyện này, thì bây giờ chuyện đã không đến nông nổi này, không nghĩ tới, chờ mình nhận được tin tức, đã chậm một bước.

“Mẫu phi, con thật không biết. Con đã dùng rất nhiều phương pháp để thử dò xét, đều không có vấn đề gì. Là con chủ quan, thế nhưng không biết quỷ nha đầu này lại cơ trí như vậy.” Triệu vương mặt như đưa đám.

“Chuyện đã như vậy, hơn nữa hoàng thượng đã xác nhận thân phận của nàng. Tạm thời không thể động vào nàng, nếu không người đầu tiên hoàng thượng hoài nghi chính là con. Tạm thời cứ để yên, sau này làm việc, không được lơ là khinh xuất như vậy nữa, nếu không, những cố gắng ba mươi năm nay liền trắng tay” Hiền phi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Mẫu phi, người yên tâm, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa.” Thật ra thì người tức giận nhất là Triệu vương mới đúng.

Bây giờ, trong kinh thành mọi người đều truyền miệng với nhau về cô bé tên Ôn Uyển. Cành vàng lá ngọc chân chính, quý thiên kim nhà giàu có, thế nhưng lại lưu lạc làm nô tỳ, gặp nhiều cảnh ngộ bi thương. Trong kinh thành vốn dĩ mọi người đều đang nghênh đón đại thọ sáu mươi của hoàng đế, không ngờ lại truyền tới tin tức này, làm cho những quán trà bên đường náo nhiệt không ngừng.

Ở trong phủ An Nhạc, tất cả mọi người cũng nghị luận rối rít.

“Các ngươi biết không? Thì ra Đào Hoa là nữ nhi của công chúa. Ôi ôi ông trời của ta, cháu ngoại của hoàng thượng a, là một người rất tôn quý, thế nhưng lại ngây người ở đây hơn hai tháng, làm sai sử nha đầu hơn hai tháng.” Một Tú Nương nhận được tin tức, lập tức nhỏ giọng nói.

“Thiệt hay giả? Người nào nói?” Một Tú Nương khác vội hỏi. Rất nhanh tất cả mọi người đều xông tới, nghe cái tin tức bùng nổ này.

“Chính là Đào Hoa câm à?.” Mọi người ríu ra ríu rít, có đề tài mới để nói.

“Nàng là nữ nhi của Công chúa Phúc Huy. Chính là bị Tam tiểu thư của quý phủ chúng ta đưa đến trang viên ở nông thôn. Không ngờ, hôm đó chúng ta còn ở trước mặt nàng thảo luận chuyện này.” Một Tú Nương cảm thán.

“Không thể nào? Hôm đó, chúng ta nói rất nhiều, nhưng nàng cũng không có phản ứng gì.” Một Tú Nương nghe bị hù dọa kêu to một tiếng, có chút không tin hỏi .

“Làm sao không có phản ứng, Đào Hoa ngày đó bị dọa cho sợ đến sắc mặt trắng nhợt.” Một người trong đó nói tiếp.

“Thiên chân vạn xác, chính là Đào Hoa, cái tiểu nha đầu không nói chuyện kia. Mẹ ơi, trời ơi, ta nói đứa bé kia, nhìn thế nào cũng thấy giống như là hài tử nhà phú quý. Thì ra không phải là ta xem nhầm, là trời cao đưa quý nhân đến bên cạnh ta, nhưng ta lại không biết nắm bắt.” Tú Nương kia mặt như đưa đám.

“Ai nha. tổ tông của ta, ngươi thật sự là giả dối. Ta còn mắng Đào Hoa kia, nàng có thể tìm ta báo thù hay không?” Một Tú Nương thất kinh.

“Sẽ không, muốn tìm cũng là tìm Kiều Tú Nương, sẽ không tìm ngươi.” Một người khác vừa nói.

“Nói đến cũng thật là, đứa bé kia mặc dù không nói chuyện. Nhưng làm việc rất có bài bản, vô cùng cơ trí, xem một chút, người nào ở bên cạnh Kiều Tú Nương mà không bị lột da, chỉ có nàng là còn hoàn hảo. Không hổ là hài tử của hoàng gia, rất thông minh.” Một Tú Nương than thở .

“Chính xác, bằng không cũng sẽ không đụng đến Thập tiểu thư. Khi đó, Thập tiểu thư còn muốn đạp Đào Hoa một cước, kết quả mình té giống chó ăn phân.” Một Tú Nương thấp giọng cười.

“Đúng rồi, ta cuối cùng cảm thấy đứa bé kia có cái gì không đúng. Lúc này coi như đã hiểu, trong mắt đứa bé kia không có một người nào, không có ai là hèn mọn. Trong mắt bình thản, giống như ở nơi này, nàng chỉ là khách qua đường, cho nên vẻ mặt rất ôn hòa.” Hà gia nương tử kêu.

“Sớm biết, ta liền cùng quý tiểu thư tạo quan hệ tốt đẹp” một Tú Nương ảo não.

“Quan hệ tốt đẹp? Ta nghĩ, đoán chừng tất cả chúng ta ở nơi này, một người cũng chạy không thoát.” Một nha hoàn âm thầm cười lạnh. Nơi này, có một nửa người đều sai sử Ôn Uyển làm công việc.

“Sẽ không, đứa bé kia tốt như vậy. Chúng ta cũng không có đối xử tệ với nàng, có đôi khi còn chỉ dạy cho nàng những chuyện nàng không hiểu. Muốn tìm, nàng cũng sẽ tìm kẻ cầm đầu.” Hà gia nương tử chẳng những không có kinh hoảng, còn khuyên mọi người.

“Ngươi nói cái gì? Không thể nào, đường đường nữ nhi của công chúa, làm sao lại chạy đến nhà chúng ta để làm hạ nhân. Không thể nào.” Cửu tiểu thư căn bản là không tin. Nhưng sau khi xác định đó là sự thật, cả người đều sợ cháng váng. Đó là nữ nhi của công chúa, dù bộ dạng thế nào, cũng không phải là người mình có thể khi dễ. Hôm đó, mình đi vườn hoa làm cái gì, nếu không đến vườn hoa, không phải sẽ không có chuyện gì sao ? Bây giờ có hối hận cũng vô dụng. Nàng vội vàng đi cầu mẹ ruột của mình.

“Ngươi còn mặt mũi để van cầu ta, mới vừa rồi, Hầu gia rất giận dữ. Truyền lệnh nói, ăn mặc cho đoàng hoàng, đi Vương Phủ để bồi tội với tiểu thư.” Mẹ ruột của Cửu tiểu thư gầm lên. Cửu tiểu thư nhìn thấy, biết mình đã gây phiền toái lớn. Trong bụng rất sợ.

Khi Thập tiểu thư biết được tin tức, liền trực tiếp bị dọa ngất xỉu, người chính là do nàng trực tiếp phân phó đánh chết tại chỗ. Còn Kiều Tú Nương khi nhận được tin tức, tê liệt ngã xuống trên mặt đất, bị làm cho sợ đến không khống chế được.

Mà lúc này Ôn Uyển được quản gia dẫn dắt, mang nàng đi xuống, từ chính sảnh đi một hồi, dẫn Ôn Uyển đi vào cửa bên hông phía tây đến hậu viện. Mới vừa rồi Tiền viện hơi thở giản dị, hiện tại thì tường trắng ngói xanh, uyển chuyển khéo léo, trong viện là cây cối núi đá được xếp tùy ý. Có thể nói cách mười bước là một phong cảnh khác cũng không ngoa, đường nhỏ uốn cong thăm thẳm, rất khéo léo, rất khác biệt. Các đình đài được xây dựng đối diện với hồ nước. Hòn non bộ, hang động, khe suối được sắp xếp rất độc đáo, từng cọng cây ngọn cỏ đều có một phong thái riêng.

Nàng được dẫn tới một chỗ, vừa đi vào, Ôn Uyển biết, đại khái đây chính là chỗ ở của mình. Sân trước rất tinh sảo, trên hành lang có treo một con chim họa mi, nghe tiếng hót uyển chuyển của nó, tâm tình cũng rất vui vẻ. Nàng đang định tiếp tục đánh giá, thì có bốn tỳ nữ đi tới, hướng Ôn Uyển phúc thân.

“Tiểu thư, lão nô họ Lâm, sau này nếu có việc gì cần, tiểu thư chỉ cần sai các nàng truyền lời cho lão nô là được. Bốn nha hoàn này, là lão nô chọn cho tiểu thư để hầu hạ người. Các nàng lần lượt gọi là Xuân Hoa, Hạ Hà, Thu Nguyệt, Đông Tuyết. Nếu không hợp ý người, muốn trả lại thì chỉ cần nói với lão nô một tiếng. Vương gia nói hôm nay tiểu thư rất vất vả, người hãy tắm rửa trước, dùng cơm xong, sau đó hãy nghỉ ngơi.” Cung kính nói xong liền đứng qua một bên.

Ôn Uyển cảm thấy, sau khi quản gia nhìn thấy mình, trong mắt mừng như điên. Đúng, chính là mừng như điên. Ôn Uyển xác định mình không nhìn lầm. Nhìn lại, vẫn là mừng như điên. Ôn Uyển nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ được, tại sao sau khi thân phận của mình được xác nhận, mọi người trong phủ Trịnh vương đều rất hưng phấn. Cậu như thế, cái người phụ tá kia cũng như vậy, thị vệ bên cạnh cũng giống nhau, hiện tại quản gia cũng có biểu tình này, không phải chỉ tìm được một cháu ngoại gái thôi sao, thật khó hiểu.

Nhưng mà Ôn Uyển có thể cảm giác được Trịnh vương thật sự thương yêu mình. Đoán chừng có chuyện mình không biết, nhưng điều này chắc không có thương tổn gì đối với mình.

Ôn Uyển phúc thân, ý muốn cảm tạ. Lâm quản gia bị làm cho quản sợ, vội vàng kêu không dám không dám, giảm thọ lão nô. Sau này trăm triệu lần không nên làm như vậy.

Nhìn bộ dạng nam tử trung niên hết sức lo sợ, Ôn Uyển thật ngại ngùng. Quên mất mình bây giờ là cháu ngoại gái của Trịnh vương, không còn là hài tử không có chỗ nương tựa, bị người khác khi dễ. Ôn Uyển có chút áy náy nhìn Lâm quản gia.

“Tiểu thư, người đối với mấy cái lễ nghi này không quen, chờ sáng mai, lão nô mời người tới dạy sẽ tốt hơn.” Lâm quản gia bất giác tỉnh ngộ, nhớ lại những chuyện lúc trước Ôn Uyển đã từng gặp.

Nhưng có thể làm được đến tình trạng này, đã là rất tốt. Đối với một người, từ nô tài của Hầu phủ biến thành biểu tiểu thư của vương phủ, một biến chuyển lớn như vậy, mặc dù nàng sớm biết thân thế của mình, nhưng lại không có oán hận, đã làm cho Lâm quản gia rất kinh hãi. Bởi vì, hắn không có từ trong mắt Ôn Uyển thấy một tia lo sợ, tự ti hay vẻ mặt bàng hoàng. Trong mắt Ôn Uyển, có chẳng qua cũng chỉ là sự hòa bình. Đã trải qua nhiều chuyện như thế, còn có thể giữ vững được sự chân thật này, đối với một hài tử sáu tuổi mà nói, biết mình là hậu duệ quý tộc Hoàng Thiên, bị nhiều cực khổ như vậy, nhưng lại không có oán hận, thật là không thể tưởng tượng được.

Bốn nha hoàn nhất nhất tự giới thiệu mình. Trong bốn nha hoàn, Xuân Hoa là nha hoàn cầm đầu, cũng giống như đại nha hoàn trong phủ An Nhạc hầu, thoạt nhìn cũng chững chạc hào phóng, trông coi tất cả những việc lớn nhỏ trong viện. Hạ Hà lớn lên thanh tú, có một cổ linh khí nhẹ nhàng, nhìn cũng chững chạc, giúp Ôn Uyển trong việc thêu thùa, tính toán. Thu Nguyệt có chút nhanh nhẹn, lớn lên xinh đẹp, trông coi việc ăn uống của nàng. Đông Tuyết có làn da trắng nõn nà, dung mạo kiều diễm, là nha hoàn xinh đẹp nhất trong bốn người, đặc biệt giúp Ôn Uyển xử lý y phục cùng đồ trang sức.

Trước dẫn Ôn Uyển đi tắm, Xuân Hoa chuẩn bị cởi quần áo cho nàng. Ôn Uyển rất cường ngạnh cự tuyệt, để cho bốn người bọn họ đứng bên ngoài bình phong. Ôn Uyển nhìn những cánh hoa nổi đầy trong thùng tắm, nghe mùi thơm kia, nàng liền chờ không kịp bước vào thùng gỗ. Tắm khoảng một khắc đồng hồ, thay y phục tốt, mới đi ra ngoài.

Mấy nha hoàn dẫn nàng đi đến nhà chính, bố trí so sánh với tiểu viện ở Phủ Triệu vương kém chút ít, nhưng cũng không chênh lệch quá lớn, chẳng qua là bố trí so với chỗ kia đơn giản hơn rất nhiều. Mấy thứ trang sức vật phẩm phía trên, nhìn giống như là vừa mới được bày biện. Nhưng trang trí nơi này so sánh với Phủ Triệu vương chiếm được cảm tình của Ôn Uyển hơn.

Sau một lúc, đi lên một phần cháo tuệ nhân , một phần trứng cuộn thịt bầm, thịt cuốn nấm, thịt dê xào gừng, món trứng tráng phù dung, mực xào sợi, Ôn Uyển một người an tĩnh ngồi xuống. Nhìn Hạ Hà bưng nước sạch cho nàng rửa tay, sau đó dùng khăn lông lau khô, từ từ ăn.

Bởi vì kiếp trước khi phải trở về Ôn gia, bà nội nhìn bộ dáng thô tục của nàng, cố ý mời người đến dạy lễ nghi cho nàng. Lúc trước sợ bị lộ, Ôn Uyển cố ý làm như không biết lễ nghi, ăn uống như hổ đói. Hiện tại, nếu tiếp tục làm giống như vậy nữa, sẽ làm cậu bị mất mặt.

Lúc này tất nhiên là không thể để cho cậu mất thể diện. Một người ngồi ở chỗ đó, từ từ ăn, rất là ưu nhã. Xuân Hoa liếc nhìn, trong mắt hiện lên vẻ kinh dị, mấy nha hoàn khác cũng truyền cho nhau một ánh mắt kì lạ, nhưng Ôn Uyển vẫn bất động.

Yên lặng ăn xong bữa cơm, Thu Nguyệt dùng khay trà nhỏ bưng trà lên. Trước kia thân thể Ôn Uyển không tốt, nàng cũng biết một số phương pháp bảo dưỡng thân mình. Sau khi ăn xong, ít nhất sau nửa canh giờ, mới có thể dùng trà, nếu không sẽ làm tổn thương lá lách, Ôn Uyển liền chỉ chỉ trà, lần nữa chỉ chỉ bụng mình, khoát tay áo.

Mấy nha hoàn hai mặt nhìn nhau, từ đầu đến bây giờ, họ vẫn kinh ngạc tại sao Ôn Uyển không nói lời nào. Bây giờ nhìn bộ dáng này của nàng, họ mới biết được thì ra Ôn Uyển không thể nói chuyện. Nhưng mà rất nhanh thần sắc đã trở lại bình thường.

“Tiểu thư, đây là trà dùng để súc miệng, không phải dùng để uống” nàng nghe thấy những lời này, mới bưng trà lên súc miệng, sau đó dùng khăn lau sạch. Ôn Uyển để Xuân Hoa lưu lại hầu hạ mình, còn những người khác đều lui ra ngoài.

Chương 31: Cuộc sống ở phủ Trịnh Vương  

“Thu Nguyệt tỷ tỷ, ai vậy a? Trước kia cũng không nghe nói qua, mới vừa vào tới sao lớn giá thế. Nhìn cái bộ dáng này, không giống như là danh môn quý nữ. Giống như là con vợ bé mới lòi ra.” Đông Tuyết vừa ra khỏi cửa, liền hạ thấp giọng hỏi. Nàng vốn là nhất đẳng nha hoàn bên cạnh thế tử , đột nhiên bị điều đến yêu cầu hầu hạ một cô bé, còn tưởng rằng là người nào. Suy nghĩ cả nửa ngày, thì ra là một người câm, hơn nữa nhìn bộ dáng kia, trông giống Vương gia đến như vậy, vừa không giống như là hài tử lớn lên trong nhà giàu sang, trông giống con gái riêng mới tìm hơn.

“Ngốc, ngươi phải cẩn thận, không nên nói lung tung. Không thấy được, Xuân Hoa tỷ tỷ  là người bên cạnh Vương gia, cũng bị điều tới đây hầu hạ tiểu thư sao ? Như thế thân phận khẳng định rất quý trọng.” Thu Nguyệt vội nói .

“Các ngươi không nên đoán bừa, nhất định phải cẩn thận hầu hạ. Thu Nguyệt, Đông Tuyết, cẩn thận chiếu cố tiểu thư, Xuân Hoa tỷ tỷ nói, Vương gia cùng thế tử gia đều rất coi trọng tiểu thư. Lâm quản gia còn cố ý phân phó chúng ta, tốt hơn phải hầu hạ tiểu thư cho tốt. Cho nên, ngàn vạn lần không nên có lòng lười biếng.” Hạ Hà vội khuyên lơn  hai người. Đông Tuyết lại có bộ dạng rất khinh thường.

Cơm nước xong, Ôn Uyển đang suy nghĩ có nên đi lại một tí, rồi đi ngủ hay không ? Liền có một người tiến vào. Nhìn thấy người vừa tới, thì vội vàng hành lễ.

“Muội muội, nơi này, có vừa ý không? Nếu là không hài lòng, ta cho người đổi lại nơi khác.” Thế tử thái độ rất thân thiết. Ôn Uyển gật đầu, lại lắc đầu.

“Muội muội, nếu như muội có cái gì yêu cầu, cứ việc nói. Chỉ cần ta có thể làm được , ta nhất định làm tốt cho muội.” Thế tử ôn hòa. Ôn Uyển ánh mắt giật giật, nhưng lại không biết nên nói như thế nào.

“Tiểu thư, có việc cứ nói với thế tử. Thế tử nói thế, nhất định sẽ giúp người làm .” Xuân Hoa vừa nhìn thấy cũng biết Ôn Uyển thật có chuyện cần nhờ. Ôn Uyển làm động tác viết chữ, Xuân Hoa liền đem nàng dẫn tới thư phòng. Văn chương nghiên giấy, đều đầy đủ.

“Tìm người, tìm ai?” Ma ma hai chữ này, Ôn Uyển không biết viết. Lại không biết làm sao miêu tả, ở trong lòng gấp gáp.

“Là tìm thiếp thân nha hoàn của người sao? Không đúng, đó là tìm ma ma thiếp thân của người ?” Xuân Hoa vội vàng đoán . Ôn Uyển nghe vội gật đầu, viết hai chữ Bình gia.

“Ma ma thiếp thân của người  biến mất một tháng, sau khi đi Bình gia liền biến mất .” Xuân Hoa một chút đoán được. Hiện tại Ôn Uyển biết tại sao nàng là Đại nha hoàn rồi, chỉ riêng cơ trí này, đã đủ tiêu chuẩn. Sau này  bên cạnh mình sẽ là một phụ tá đắc lực.

“Biểu muội, vậy muội nghỉ ngơi đi. Ta sẽ đi ngay bây giờ giúp muội tìm người.” Thế tử gật đầu.

Ôn Uyển lại làm mấy động tác, Xuân Hoa nói cho thế tử biết, nói Ôn Uyển muốn biết chữ, có thể tìm người tới  dạy nàng học chữ hay không?

“Tìm thầy giáo, không phải nhất thời có thể tìm tốt. Nếu không như vậy, ta tìm người, trước dạy muội, chờ tìm được người thích hợp, lại đổi lại.” Ôn Uyển nghe xong vui mừng gật gật đầu.

Sau khi Thế tử đi, Ôn Uyển liền vào phòng bên cạnh nghỉ ngơi. Nha hoàn bưng một cái bình nhỏ, trong bình còn cắm bó hoa tươi cầm đi vào. Ôn Uyển mở hai mắt nhìn, cởi bỏ áo khoác, chỉ mặc áo trong, lên giường đi ngủ.

“Thế tử điện hạ, An Nhạc hầu cùng  An Nhạc phu nhân mang theo hai tiểu thư qua, còn có một đám người hầu, nói là tạ tội với tiểu thư.” Lâm quản gia bẩm báo với  thế tử đang ở nhà. Sau đó mời người đi mời Ôn Uyển, nhưng người bẩm báo nói tiểu thư đã ngủ. Thế tử rất khéo léo theo sát An Nhạc hầu nói. Bảo ông ấy ngày khác tới , An Nhạc hầu bị hoàng đế khiển trách như vậy, nơi nào còn dám kéo dài, vội vàng nói, chờ tiểu thư tỉnh lại.

Ở bên trong phủ Bình quốc công thì sao, Bình Hướng Thành đứng ở trước mặt  quốc công gia chủ, đem chuyện đều nói hết.

“Con xác định đứa bé kia, là người Bình gia chúng ta?” Quốc công gia chủ nhìn thế tử.

Tối ngày hôm qua, ông nghe được tin tức. Sau đó lập tức đi thăm dò, cô bé kia xác thực là được nghênh đón về, chẳng qua bà lão nhà mình không thích, cũng không có đón đến phủ Bình quốc công, mà bị đặt ở ngoại viện. Mấy ngày trước, liền xử trí tốt lắm. Chẳng qua, ông vẫn hi vọng, đứa bé kia nói, không phải là thật. Vừa vặn sẽ cùng nhi tử gặp mặt, còn chưa kịp nói, đã bị hoàng thượng đem hai người tuyên vào cung.

Hoàng thượng sở dĩ giận dữ, đoán chừng đã xác nhận đứa bé kia chính là nữ nhi của công chúa. Nếu không, sẽ không vì đứa bé kia ra mặt. Đứa bé kia thật sự là cốt nhục của Bình gia, xảy ra chuyện như vậy, những thứ khác không nói, truyền ra ngoài, danh tiếng Bình gia nhất định bị tổn hại .

“Con khẳng định, đứa bé kia chính là nữ nhi của Công chúa Phúc Huy. Ngay cả chuyện không có lên gia phả nàng cũng biết, chuyện này, con còn không biết. Hơn nữa, trên người nàng còn có ngọc bội của công chúa. Bộ dạng lại giống Trịnh vương như vậy, muốn nói nàng không phải, cũng khó khăn.” Bình thế tử rất buồn bực nói.

Ở thời điểm yến hội, mặc dù hắn mặt ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng thì mắng không biết bao nhiêu lần. Những quan viên kia tuy ngoài miệng không nói, thật ra lại có người châm biếm và chất vấn, trong lòng hắn vẫn phải nén giận. Những nữ nhân không có kiến thức này, dù nói thế nào đứa bé kia cũng chảy  huyết mạch hoàng tộc, tử tôn của Bình gia bọn họ. Đặt ở trên thôn trang nuôi, đợi đến độ tuổi, đặt mua một phần đồ cưới, gả đi ra ngoài là được. Chướng mắt cái gì, mà phải ra ngoài làm chuyện như vậy.

Làm cho danh tiếng phủ Bình quốc công bị hao tổn, còn bị bị Ngự Sử vạch tội. Bên chỗ Hoàng thượng cũng giận dữ. Ngươi nghĩ xem dám đem cháu gái của hoàng thượng cho triều thần làm nha hoàn để sai sử, ném hết mặt mũi của ông ấy, không phát giận mới kỳ quái. Nếu như không phải do Bình gia chiếu cố bất lực, đứa bé kia làm sao sẽ lưu lạc đến độ làm tỳ nữ. Nếu không phải tước vị bọn họ  tước vị là cha truyền con nối, vĩnh viễn không thể đoạt  tước, đoán chừng tước vị đã bị giáng xuống, thậm chí bị đoạt lại.

Bình quốc công lập tức lửa giận ngập trời, … đồ tầm nhìn hạn hẹp, đồ phế thải.

“Các ngươi, tất cả đều đi ra ngoài cho ta. Còn có, phái người đi đem lão Ngũ còn có ả nữ nhân không cao quý gì đó, kêu đến cho ta.” Quốc công phu nhân vừa đến nơi, nghe ông lớn tiếng kêu tất cả mọi người đi ra ngoài. Quốc công phu nhân kỳ quái nhìn Bình quốc công, hỏi xảy ra chuyện gì ?

“Xảy ra chuyện gì? Ta đem tất cả mọi chuyện trong phủ giao cho bà. Chúng ta ở bên ngoài loay hoay bể đầu sứt trán, bà thì ngược lại, trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, bà còn giống như là đầu gỗ, cái gì cũng không biết.” Bình quốc công giận đến lớn tiếng mắng.

“Xảy ra chuyện gì ?” Nhìn tướng công mình có cái bộ dáng này, đoán rằng chuyện này không phải chuyện đùa. Nghe lời nói này, hẳn là có liên quan đến nội viện. Bình quốc công tức giận nhìn thê tử mình, cuối cùng chẳng qua là thở dài. Không nói gì, uống chung trà rồi ngồi nơi đó.

Quốc công phu nhân hướng phía cửa sai bảo, người ở phía ngoài lập tức đi ra ngoài. Không có bao lâu, thì đi vào một nam một nữ.

“Cha.” Bình Hướng Hi hướng phụ thân hành lễ, nữ tử bên cạnh cũng hành lễ. Bình quốc công nhìn nhi tử trước mặt, nghĩ tới mấy chuyện rối rắm này, thì nắm chung trà lên, ném qua. Bình Hướng Hi nghiêng người tránh, may mắn không có bị đập trúng.

Bình Hướng Hi kinh hãi, mình từ nhỏ đến lớn, còn không có thấy cha phát giận lớn như vậy với mình. Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì ? Quốc công phu nhân vội lôi kéo Bình quốc công, hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, phát hỏa lớn như vậy. Ngũ phu nhân đứng ở một bên, cũng là ngạc nhiên.

“Chuyện gì, ta hỏi ngươi, con gái của ngươi bây giờ đang ở nơi nào?” Bình quốc công lạnh giọng hỏi. Bình Hướng Hi có chút suy nghĩ không ra, liền nói đều ở trong phòng. Mà An Hương Tú, nhìn Bình quốc công có chút nghi ngờ, nhưng rất nhanh liền cúi đầu.

“Hiện tại, mọi người cả Kinh Đô đều biết, con gái của ngươi, bây giờ đang ở phủ Trịnh Vương . Ngươi làm phụ thân  vẫn còn ở nơi này nói nữ nhi của ngươi ở trong phòng. Trong kinh đô danh môn thục nữ nhiều như vậy, ngươi lại cứ khăng khăng muốn đem nữ nhân không cao quý này lên làm chánh thê. Hiện tại mang đến tai họa lớn vào phủ. Ngươi còn nhàn hạ thoải mái, đi ra ngoài du ngoạn.” Bình quốc công tức giận mắng .

“Cha, người đang ở đây nói gì thế?” Bình hướng Hi kinh ngạc hỏi. Quốc công phu nhân cũng vội vàng nói, lão gia, xảy ra chuyện gì ?

“Nữ nhi của Công chúa Phúc Huy, cháu gái của ta, Ôn Uyển. Bị người ta ném xuống sông, còn bị bọn buôn người bán cho Phủ An Nhạc hầu làm nha hoàn sai sử. Ha hả, đường đường cháu ngoại gái của hoàng đế, cháu gái ruột thịt của Bình quốc công ta, thế nhưng đi làm nha hoàn cho người sai sử. Vậy mà các ngươi vẫn chưa hay biết gì ? Sau này,  phủ Bình Quốc Công chúng ta, sẽ trở thành trò cười lớn nhất cho Kinh Đô.” Bình quốc công giận quá thành cười.

“Cha, hay là có người giả mạo. Đại nữ nhi của con không phải đang an bình ở trong biệt viện sao ? Hơn nữa, nữ nhi kia của cháu cũng không phải tên Ôn Uyển, gọi Thanh Viện.” Bình Hướng Hi vội nói .

“Giả mạo, chạy đến trước mặt hai vị Vương gia đi giả mạo nữ nhi của ngươi. Ngươi cho rằng người người đều giống ngươi, đọc sách đến u mê, bị nữ nhân mê hoặc đến thần trí mơ hồ. Ta cho ngươi biết, lập tức đi đem cháu đón trở lại cho ta. Nếu như không đón trở lại được, các ngươi cũng không cần trở lại, cút ra khỏi phủ cho ta.” Bình quốc công tức giận vẫn là tức giận, nhưng hiện tại quan trọng nhất, vẫn là đem người đón trở lại.

“Lão gia, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, ông nói  rõ ràng cho chúng ta biết đi?” Quốc công phu nhân cầu khẩn. Vừa lúc thế tử đi tới, liền đem chuyện nói một lần.

“Đại ca, cô bé kia có phải là giả mạo hay không ? Thanh Viện là nữ nhi của ta, nàng lớn lên rất giống ta. Làm sao có thể toát ra một nữ nhi khác nữa.” Bình Hướng Hi không tin hỏi.

“Giả mạo ? Giả mạo mà nàng biết mình còn không có lên gia phả, giả mạo mà có ngọc bội thiếp thân công chúa. Điền trang của đệ tại sao hai tháng trước lại sửa mới, đang yên lành sửa mới phòng ốc làm cái gì? Còn có, hơn hai tháng trước, tại sao lại có du côn lưu manh đánh chết một bà bà, hết lần này tới lần khác bà bà đó lại là ma ma thiếp thân của đứa bé kia. Đệ là cha của nàng, đệ nói nàng giả mạo, bản thân ta hi vọng nàng là giả mạo, nhưng đệ có lấy ra được bằng chứng hay không?” Thế tử cũng có chút căm tức. Hôm nay bị hoàng đế khiển trách như vậy , đoán chừng Bình gia, sẽ có một đoạn thời gian phải khó khăn. Mình lúc nào lại chịu đựng qua những ánh mắt xem thường đó chứ ? Chẳng lẽ, là mắc nợ bọn họ à.

Discussion7 Comments

  1. Cha của tiểu Uyển óc heo dữ zậy, đọc sách đến lú luôn rồi. Bà vợ kế cũng thâm lừa gạt cả nhà chồng luôn mà. Chờ ngày bị xuống đài nhé! Thanks nhóm dịch!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: