Hạ Gục Tể Tướng – Quyển I – Chương 31

3

Chương 31: Rượu tráng dương.

Edit: be0ctieu

Beta: Bỉ Ngạn

Cho đến khi mặt trời lên cao, tân phòng vẫn luôn yên tĩnh mới có tiếng động.

“Ưm ~” Tiếng rên thống khổ vang lên, mỗ tể tướng vô tội bị người đánh ngất cuối cùng cũng tỉnh lại.

Vừa  mới tỉnh lại Phạm Dương Triệt cảm thấy mắt đau đớn vô cùng, ko thể ko đưa tay chạm vào. Nhưng mà vừa mới chạm vào, cảm giác đau đớn lập tức đánh tới. Khiến cho đầu óc vốn mờ mịt lập tức tỉnh táo lại. Một màn trước khi hôn mê bỗng hiện lên trong đầu. Phạm Dương Triệt nhất thời ngây ngốc giơ tay phải của mình lên nhìn: xúc cảm mềm mại đến giờ vẫn  còn lưu lại trên tay,trong đầu không tự giác hiện lên hình ảnh bàn tay mình  hướng tới ngực Phó Vân Kiệt. Khuôn mặt vốn đang tái nhợt nháy mắt chuyển thành màu gan heo ( màu tím tái). Mỗ tể tướng ngây thơ rốt cuộc mới ý thức được hành vi của mình  có bao nhiêu mạo phạm người.

Qua một lúc lâu , mỗ tể tướng ngây thơ mới từ tự phỉ nhổ bản thân mình cùng  từ trong xấu hổ tỉnh táo lại,đại não một lần nữa lại vận hành, bình tĩnh phân tích tình huống trước mắt: Phó Vân Kiệt rất có thể là nữ nhân.Nhưng mà đây cũng chỉ là khả năng. Dù sao, chính mình không có chân chính đụng chạm qua thân thể nữ nhân, không thể chứng thực. Mới nghĩ tới “ chứng thực” sắc đỏ vốn đã thoáng biến mất lại lần nữa xuất hiện.

Lại qua một lúc lâu nữa, hắn mới thanh tỉnh lại, lại tiến hành phân tích.: Tuy rằng ko thể nào chứng thực, nhưng  bánh bao linh tinh gì đó vẫn có thể lấy đến để kiểm chứng.

Sau khi nghĩ thông suốt  Phạm Dương Triệt vội vàng đứng dậy.

Cuối cùng, mặc quần áo xong xuôi Phạm Dương Triệt mới mở cửa phòng, chỉ thấy thân hình tráng kiện lập tức bổ vào.

“ Tới đây, tới đây, cháu dâu, gia gia ta hôm nay nhưng là chính mình đem thứ trân quý cất giữ 20 năm lấy ra.” Phó Uy rất đắc ý đặt thứ gì đó từ trong tay xuống.

“Thứ này đối với nam nhân chúng ta là tốt……”Vốn đang nói thao thao bất tuyệt đột nhiên dừng lại, Phó Uy hai mắt mở to hô: “ Cháu dâu, mắt phải của cháu làm sao vậy?”

Bởi vì gương đồng cổ đại không thể nhìn thấy hình ảnhrõ ràng , bởi vậy  Phạm Dương Triệt chỉ mơ hồ cảm thấy mắt phải của mình bị Phó Vân Kiệt đánh bị thương. Nhưng mà hắn cũng không biết giờ phút này toàn bộ xung quanh mắt phải của mình đã biến thành màu đen có thể so với gấu trúc.

“Cháu dâu, cháu nói cho gia gia , đây  rốt cuộc là ai làm! Gia gia lấy lại công đạo cho cháu”. Đáng giận, cái tên không có mắt kia ngay cả cháu dâu Phó Uy lão cũng dám đánh ngại sống quá lâu ư?.

Phạm Dương Triệt nhìn Phó Uy bộ dáng muốn tìm người liều mạng, vốn định nói là chính mình tự đụng, lập tức đảo mắt cảm thấy lý do này thật sự không thể nào tin được, cuối cùng đành nhẹ giọng nói: “ Vân Kiệt huynh ấy cũng là không cẩn thận….”.

Gì?! Hóa ra là cháu gái nhà mình  đánh người ta  bị thương?! Vốn đang kêu đánh kêu giết Phó Uy nhất thời đứng ngốc tại chỗ, nhìn  chằm chằm thẳng chỗ bị thương, cảm thấy xấu hổ vô cùng: Tuy rằng, lão biết cháu gái mình có một chút “ thô lỗ”, tuy rằng ngày hôm qua là đêm động phòng hoa chúc được phép làm càn, nhưng là, đối đãi với cháu rể như hoa như ngọc như vậy hẳn phải là cẩn thận che chở mới đúng. Xem ra,lão phải tìm một cơ hội cùng Tiệp Nhi nói chuyện thật tốt mới được. Mỗ gia gia còn không tự biết mình bị vây trong cơn tưởng tượng của chính mình.

Sau khi thu hồi tâm tư Phó Uy vạn lần áy náy  nhìn sang Phạm Dương Triệu đang bị thương nói: “Cháu dâu, cháu yên tâm. Gia gia ta sẽ nói Tiệp Nhi về sau đối với cháu ôn nhu một chút.”

Ôn nhu một chút?! Mỗ tể tướng ngây thơ không thể lý giải được ý tứ những lời này, đang muốn hỏi thì lại bị người xen vào.

“Cháu dâu đến đây,  để biểu đạt xin lỗi , gia gia quyết định đem thứ tốt nhất đều cho cháu hết.” Phó Uy nói xong đem vò rượu đặt ở trên bàn mở ra. Lão tính toán  định chỉ cho nửa vò. Dù sao, thứ bổ dưỡng tốt như vậy, ngay cả hắn cũng tiếc không uống. Nhưng mà hiện tại vì để trấn an cháu rể đáng thương thật tốt, lão quyết định hy sinh cả vò.

Mùi rượu nồng nặc làm cho Phạm Dương Triệt tửu lượng vốn kém nhíu mày.

Phó Uy cũng không có chú ý tới vẻ mặt của hắn, tự giới thiệu nói: “Đây chính là cực phẩm  bổ dưỡng của nam nhân à! Gia gia ta cất giữ 20 năm rượu Ngưu Tiên ( cái này là dùng cái ấy của con bò ngâm). Nam nhân chỉ cần uống thứ này, cam đoan có thể làm cho nữ nhân của mình dục tiên dục tử [1].”

[1] Ý chỉ sự sung sướng khoái lạc trong chuyện xxoo của nam nữ.

Giờ phút này, Phạm Dương Triệt rốt cuộc biết rượu này chính là đế tráng dương, cũng rốt cuộc lý giải được những lời khó hiểu vừa rồi Phó Uy nói. Nhất thời,khuôn mặt tuấn  mỹ hiện lên đỏ ửng xấu hổ .

Phó Uy tự biên tự diễn đem cái khuôn mặt đỏ bừng cho là xấu hổ, ái muội nói: “ Tốt lắm, gia gia sẽ không chê cười cháu. Tuy rằng, nhớ ngày đó gia gia cũng là phi thường dũng mãnh, một đêm có thể chiến mười người…..” Phó Uy càng nói tình sử  mình năm đó phong lưu  càng hưng phấn không dừng lại được.

Mắt thấy lão  đem chuyện phong lưu của nam nhân làm bài giảng, là lúc Phạm Dương Triệt lên tiếng ngăn cản nói: “ Gia gia, cháu có một chút đói bụng.”

“À!.Quả thật đói bụng uống rượu bổ dưỡng đối với thân thể không tốt. Gia gia lập tức sai người đi phòng ăn làm chút thức ăn lại đây.” Nói xong Phó Uy xoay người đi.

“Gia Gia cho ta mấy cái bánh bao.” Phạm Dương Triệt nói thêm một câu.

“Được.” Phó Uy xua xua tay đáp lời. Thân hình tráng kiện biến mất như gió .

Rốt cuộc tân phòng chỉ còn lại một mình Phạm Dương Triệt nhẹ nhõm thở dài một hơi. Tầm mắt đưa qua, nhìn vò rượu tiên, hắn chỉ có thể lắc đầu cười khổ .

CÁI GỌI LÀ YÊU HẬN, CẦU KHÔNG ĐƯỢC, BỎ KHÔNG NỠ, YÊU KHÔNG ĐƯỢC, HẬN KHÔNG ĐÀNH!

Discussion3 Comments

  1. Nguyễn Hà Anh

    Đúng là thất sách khi mà vừa ăn vừa đọc truyện này! Cười suýt chút nữa là phun cả bánh bao cùng sữa đậu nành cào màn hình lun!! (O x o)

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close