Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Chương 11+12+13

12

Chương 11 : Tranh đấu giữa nha hoàn

Edit : pthu

 Beta: Tiểu Tuyền

Sau này lúc tâm tình tốt, Kiều tú nương cũng có chỉ điểm một hai, nhưng mà nàng phải hao tổn tinh lực rất lớn mới có thể học xong. Không bao lâu Ôn Uyển cũng biết, nàng đối với thêu thùa thật sự không có thiên phú gì, tay thường xuyên bị đâm đầy lỗ, máu tươi chảy ròng ròng, đau còn không dám kêu, còn bị mắng thành ngu ngốc .

Kiều tú nương nhìn thấy nàng học khắc khổ như vậy, đối với mình lại cung kính hiếu thuận, dù sao bản lĩnh xuất chúng của mình cũng sẽ không dạy cho nàng, nên không có quá hà khắc nữa.

Thời gian sau này, dạy được cũng nhiều hơn một hai phần kiên nhẫn. Ôn Uyển ở bên cạnh giúp đỡ cắt vải vóc, ủi vải, sau một thời gian dài thì xỏ chỉ cũng rất nhanh, Kiều tú nương không còn đánh thì mắng nữa. Những người bên cạnh âm thầm lấy làm kỳ lạ .

“Đây mới là lạ, lúc nào thì Kiều gia nương tử đổi tính rồi. Qủa đúng là chuyện tốt.” Một tức phụ kì quái hỏi .

“Chó ăn phân không đổi được*. Chẳng qua là đứa bé kia cơ trí, đem chính tiền tiêu hàng tháng của mình đều đưa cho nàng. Lúc này mới có sắc mặt tốt đó. Đứa bé kia, thật đúng là không tầm thường. Không ai nói chút nào, tự mình có thể suy nghĩ ra, rất giỏi .” Một tú nương có chút tiếc nuối ..

“Thôi, trong nhà dù khó khăn hơn, chẳng lẽ lại thiếu chút chi phí sinh hoạt này, dùng cũng không an lòng. Nhưng mà các ngươi có cảm thấy hay không, đứa nhỏ này không giống như là hài tử con nhà nghèo, lại có chút cảm giác khuê nữ nhà giàu. Sao ta cứ cảm thấy, đứa bé này không đơn giản, làm cho người ta không nhìn thấu. Thậm chí có đôi khi, đứa nhó này giống như người nếm đủ mùi đời.” Hà gia nương tử nghi hoặc. Một người dù có che giấu như thế nào, thỉnh thoảng trong lúc bất cẩn, vẫn còn sẽ lộ ra một hai .

“Ha hả, Hà gia nương tử, ngươi cũng thực có can đảm nghĩ. Tiểu thư khuê các sẽ chạy đến nơi này của chúng ta làm nha đầu sai sử. Ngươi thật là giàu trí tưởng tượng.” Một người chê cười. Hà gia nương tử cũng là thuận miệng mà nói thôi, nghe mọi người thảo luận như vậy, cũng bỏ qua .

Ôn Uyển không cẩn thận nghe được bọn họ lõm bõm trò chuyện, trong đầu càng thêm nhắc nhở chính mình phải cẩn thận .

Ngày hôm đó Ôn Uyển trở về, đã nhìn thấy San Hô khóc hu hu, ánh mắt đều sưng đỏ lợi hại.

“Nhìn cái gì vậy, cái con câm thối này, dám nhìn ta chê cười. Biến, cút ra ngoài cho ta.” Sau khi mắng xong ,liền đem Ôn Uyển xua đuổi đi ra ngoài , rất có dáng điệu ngươi không đi ra ngoài ta liền đánh cho ngươi một trận. Ôn Uyển thấy thế lập tức đi ra ngoài. San Hô thấy Ôn Uyển đi ra ngoài thì tiếp tục ở trong chăn khóc oa oa.

Ôn Uyển vô duyên vô cớ bị mắng cho một trận, ở bên ngoài đi qua đi lại ngây ngốc một hồi lâu. Cho đến khi Liên Tử trở lại, đi theo Liên Tử cùng nhau trở vào. Thu dọn cái giường ngổn ngang, đem đồ cần giặt rửa tất cả đều thu thập đem giặt rửa sạch sẽ. Lúc trở lại, nghe thấy Liên Tử đang an ủi San Hô .

“Nhi tử kia của cả nhà họ Đổng, mặc dù lớn lên không có vẻ ngoài tốt, nhưng nghe nói lớn lên đàng hoàng chịu khó. Sau này mẹ hắn lại là nương tử quản sự, cha lại giúp đỡ trong phủ trông coi thôn trang, đi theo hắn, cuộc sống sau này cũng không khó khăn .” Liên Tử khuyên.

“Phi, cái thứ đồ hạ đẳng. Cái tướng mạo kia, giống như con cóc bị bệnh chốc đầu, lại có dũng khí cười với ta, cũng không biết Lục phu nhân nghĩ thế nào, liền cầu phu nhân đem ta gả cho hắn. Nếu thật sự gả cho hắn, ta thà cắt tóc làm ni cô. Ta không gả cho một con cóc như vậy.” Mắt San Hô bắn ra tia lửa cừu hận. Nhìn thấy Ôn Uyển ở một bên, lạnh lùng nhìn Ôn Uyển. Ôn Uyển bị nhìn vậy làm cho sợ phải lùi vào một hơi .

“Ngươi cái người câm đáng ghét này, thấy ngươi là chướng mắt. Nhất định là ngươi mang vận rủi đến cho ta.” San Hô thấy bộ dáng khiếp nhược của Ôn Uyển, đem lửa giận trong lòng tất cả đều phá tiết lên đầu Ôn Uyển, xông lên phía trước nắm tóc của Ôn Uyển, quăng một cho cái tát. Mặt bị đánh cho xanh tím. Lại muốn đánh xuống một cái tát tiếp theo thì bị Liên Tử ngăn lại .

Ôn Uyển vốn muốn tránh, nhưng phòng quá nhỏ, tránh không thoát. Gắng gượng  bị đánh một cái tát. Trên mặt nóng nóng bỏng bỏng. Kiều tú nương đánh mình, dù sao cũng còn chiếm một cái danh phận sư phụ, ngươi thì là cái gì, cũng dám đánh ta, Ôn Uyển vô cùng tức giận mà nhìn San Hô kia .

“Ngươi cái người câm dáng ghét này, lại dám trừng ta. Ngươi chán sống hả? Ngươi cái tai họa này, ngươi chết đi cho ta.” San Hô thấy bộ dáng Ôn Uyển lạnh nhạt phẫn nộ kia, ánh mắt kia có thể giết người. San Hô hoảng hốt trong lòng. Nhìn lại, thì không có gì cả. Lập tức lại cảm giác mình bị một cái nô tài non nớt đe dọa ở đây, thì vùng vẫy còn muốn xông lên đánh Ôn Uyển .

“Ngươi điên rồi, là chính ngươi bị nhi tử của Đổng Hiếu Gia nhìn trúng. Trách Đào Hoa làm cái gì? Ngươi cũng không nên thấy Đào Hoa là một người không có căn cơ liền khi dễ người ta .Ngươi như vậy thật quá đáng.” Liên Tử nhìn dấu vết hồng hồng trên mặt Ôn Uyển, đem nàng đẩy ra đẩy trở lại trên giường. Lấy thêm thuốc mỡ cho Ôn Uyển. Bộ dạng Ôn Uyển lúc này rất đáng thương, tự mình bôi ở trên mặt, từ từ nhẹ nhàng xoa tan.

“Ta đánh liền đánh, cái người câm này, còn có thể làm gì được ta. Hừ, ngươi cũng đừng làm người tốt, đừng bao giờ làm bộ dạng tâm địa Bồ Tát. Dù cho giúp cái nha hoàn này, thì thế nào, nàng còn có thể báo đáp ngươi sao? Cẩn thận nàng sẽ giống như thuốc dán quấn lấy ngươi.” San Hô khinh bỉ .

Ôn uyển không thèm nhìn tới, xức thuốc mỡ đi ra ngoài .

“Cái mặt này làm sao, mặt ngươi bị sao thế? Ai đánh ?” Ngày thứ hai, Kiều tú nương thấy trên mặt Ôn Uyển sưng đỏ còn không có tiêu tán, ngay lập tức liền nổi cáu. Đào Hoa là người của mình, người nào mà to gan như vậy dám khi dễ nàng thế? Những người bên cạnh cũng rối rít nghị luận.

Kiều tú nương được tin tức, suy đoán nhất định là người trong phòng. Từng bước từng bước xét hỏi, Ôn Uyển nghe được nói có phải San Hô hay không, cũng không lên tiếng. Lúc này, không cần nghĩ cũng biết là San Hô, ngay lập tức nổi giận đùng đùng đi tìm San Hô, vừa nhìn thấy người là Kiều tú nương liền xông lên đánh nàng một cái tát. San Hô đang có hỏa không chỗ phát, lúc này nổi khùng, xông lên cùng Kiều tú nương làm một trận.

Bên cạnh có người tới khuyên, nhưng mà Ôn Uyển nhìn ra mọi người làm bộ dáng khuyên bảo. Không một người nào thật sự tách bọn họ ra, trên cơ bản cũng đều đến xem náo nhiệt thôi.

“Đây là thế nào, tại sao thế này?” Một người mặc xiêm y dài thêu cành ngọc lan màu hồng, trên đầu cài mấy cái trâm cài châu xuyến, trên tay mang một cái vòng tay kim hoa, nhìn ra chính là một nha hoàn có thể diện, nhất định là người hầu bên cạnh chủ tử kia. Tuổi chừng mười lăm mười sáu, rất xinh đẹp . Nhìn thấy đội ngũ tranh cãi ầm ĩ thành một đoàn, ngay lập tức giận dữ.

Mấy bà tử thấy nữ tử này, lập tức liền kéo hai người ra. Hai người đều tóc tai bù xù, chật vật không chịu nổi, trong lòng Ôn Uyển bật cười. Nhưng trên mặt thì sợ hãi.

“Châu nhi cô nương, chuyện là như vậy.” Kiều tú nương đi lên giải thích đầu tiên , đem sự tình thêm dầu thêm mỡ nói một lần .

“Đào Hoa, ngươi nói xem có phải có chuyện này hay không?”  Ôn Uyển thấy có nhắc đến mình, liền sợ sệt hướng sau lưng của Kiều tú nương co lại .

Nữ tử kia thấy Ôn Uyển không trả lời, có chút tức giận. Ánh mắt bỗng chốc sắc bén.

“Châu Nhi cô nương, Đào Hoa là một người câm, nàng không biết nói chuyện, lá gan cũng nhỏ. Cô nương đừng nên trách.” Kiều Tú Nương thấy vị kêu là Châu Nhi kia giận, bận rộn giải thích .

“San Hô, ngươi làm cái gì lại khi dễ một hài tử như vậy?” Châu Nhi nhìn bộ dạng Ôn Uyển, cũng nghe nói trong phòng thêu có một hài tử ngoan ngoãn biết điều mới đến . Hiện tại nhìn thấy còn thêm nhát gan .Mặt bị sưng tấy ,cũng có chút đáng thương .

“Nàng trộm trâm cài đầu của ta.” San Hô lớn tiếng kêu. Ôn Uyển nghe được, trong lòng run lên, theo quy định nội viện đúng là có văn bản rõ ràng, tay chân không sạch sẽ bị đánh chết. Nên vội lắc đầu .

“Ngươi thúi lắm, đứa nhỏ này lại đi thích cây trâm nát của ngươi, cây trăm kia của ngươi trị giá bao nhiêu tiền? Trong phòng thêu nhiều đồ tốt như vậy, còn có tơ vàng chỉ bạc toàn bộ là nàng dọn dẹp, cũng không thiếu một đoạn nào. Hài tử này tay chân rất sạch sạch sẽ, trong phòng thêu ai mà không khen ngợi.” Kiều tú nương cứng lại, nhìn bộ dáng Ôn Uyển mặc dù sợ hãi nhưng lại rất phẫn nộ, biết rõ San Hô là vu hãm thì giận đến la mắng.

“Nếu ngươi không tin, có thể đi hỏi Liên Tử. Liên Tử tận mắt nhìn thấy.” San Hô lớn tiếng phản bác. Trong lòng Ôn Uyển có một dự cảm xấu, bắt đầu không ai tin tưởng, nhưng mà nếu có nhân chứng, người khác cũng có chút tin .

“Đi, đi gọi Liên Tử tới.” Một hồi Liên Tử liền tới. Liên Tử nghe những lời này, kinh ngạc nhìn thoáng qua San Hô. Lại nhìn Ôn Uyển một cái .

“Đều nói đùa thôi, châu sai của San Hô rơi ở trên giường . Đào Hoa vừa lúc nhìn thấy, cầm châu sai của San Hô cất giữ. Tiểu hài tử , không có mang qua châu sai , nhìn thấy hiếm lạ, liền cầm lên tay xem, vừa vặn bị San Hô nhìn thấy cho là nàng muốn trộm châu sai, nếu thật sự trộm, chỗ nào có thể ban ngày cầm ở trong tay chơi , ngươi nói có đúng hay không.” Liên Tử bốn lượng bác ngàn cân nói .

Ôn Uyển trừng lớn mắt, khuôn mặt không thể tin. Làm sao? Tại sao có thể đổi trắng thay đen như vậy? Đây cũng là vu hãm trắng trợn, còn bịa đặt. Ôn Uyển dùng sức dụi mắt, nước mắt liền rớt xuống. Nhưng mà lại không có khóc thành tiếng ra ngoài, dĩ nhiên, cũng khóc không ra tiếng được .

Các vị bà tử nhìn bộ dáng này của Ôn Uyển, cũng biết là hai người này mở mắt nói lời không căn cứ rồi. Nhưng không ai ra mặt giúp Ôn Uyển. Kiều Tú Nương thì giận đến muốn chết, nhưng mà không có chứng cớ.

“Thật là như vậy, Đào Hoa đúng vậy không?” Gọi là Châu Nhi kia, đem ánh mắt sắc bén hỏi. Nàng cho rằngÔn Uyển sẽ mạnh mẽ phản kháng, nào biết đâu là Ôn Uyển khóc một hồi, đã gật đầu. Trong mắt rất không bằng lòng, cũng có tức giận, nhưng mà vẫn gật đầu. Trong đầu Châu Nhi hiện lên một tia quái dị, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Lên tiếng bảochuyện này tới đây là kết thúc.

Nếu chẳng qua là đùa giỡn, tất nhiên là giải tán. Ôn Uyển cho rằng trở về sẽ bị trách phạt một trận, nhưng mà Kiều tú nương mặc dù rất tức giận, cũng không có đánh nàng, không có mắng nàng. Làm cho Ôn Uyển thấy rất kỳ lạ.

“Ngươi yên tâm, hai ngày nữa, ta liền nói một chút với quản sự ma ma, để cho ngươi đổi phòng.” Kiều tú nương dù vô tâm, nhưng mà hơn một tháng qua, mọi chuyện Ôn Uyển đều hiếu thuận mình. Bây giờ nghĩ đến Ôn Uyển ủy khuất phải gật đầu, cũng biết nàng vì kiêng dè.

Ôn Uyển kinh ngạc nhìn Kiều Tú Nương, hôm nay mặt trời mọc lên từ phía tây sao.

Chương 12: Tam tiểu thư trở lại

Ôn Uyển trở lại chỗ ở, đã nhìn thấy Liên Tử ở trong phòng chờ mình .

Liên Tử nhìn Ôn Uyển im lặng, liền cùng nàng giải thích “ Ngươi không nên ghi hận ta, hôm nay ta cũng là không có biện pháp. Ta lấy đồ đi ra ngoài bán, trợ cấp chi phí trong nhà. Hổ Phách và San Hô biết rõ, nếu như hôm đó ta không giúp giấu diếm, một khi San Hô nói ra, ta cũng không được chỗ tốt.” Ôn Uyển gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ .

“Kỳ thật nàng cũng ngốc, chúng ta làm nha hoàn, mệnh đều ở trong tay chủ tử thao túng. Cùng là nô tài, tội gì phải làm khó dễ ngươi. Con trai Đổng Hiếu Gia kia, lớn lên khó coi một chút, nhưng người chịu khó làm việc, trong nhà cũng có một chút của cải. Tuy tướng mạo kém một chút, nhưng chỉ cần người tốt, có thể ổn định trải qua cuộc sống hàng ngày, tướng mạo kém chút ít thì có sao đâu? Lớn lên đẹp lại không thể làm cơm ăn, nàng làm sao lại nhìn không ra chứ? Còn không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa.” Liên Tử cười khổ .Ôn Uyển thấy mấy lần Liên Tử khuyên San Hô , nhưng San Hô cũng nghe không vào .

“Kỳ thực nhi tử của Đổng Hiếu Gia kia không tệ, qua đó chính là vợ chính, trong nhà cũng không tệ, San Hô, ngươi nghĩ thoáng một cái đi. Liền có thể sai bảo nha đầu sử dụng . Làm cái gì mà không vui chứ?” Hổ Phách được tin tức, vô cùng tốt bụng khuyên giải .

Nhưng Ôn Uyển nhìn nàng cười kiêu ngạo, vẻ mặt có chứa châm chọc cùng giọng nói có chút hả hê, làm gì giống khuyên giải. Cái này không phải lửa cháy đổ thêm dầu à.

Ngươi đừng tưởng rằng ngươi lớn lên có bộ mặt xinh xắn, là có thể thuận lợi bò lên giường Gia. Ta cho ngươi biết, đừng hy vọng bay lên đầu cành làm phượng hoàng. Bộ dạng lẳng lơ của ngươi, bà nội đây nhìn chướng mắt. Cũng chỉ có thể xứng đôi với con chó con mèo thôi.” San Hô nghe thấy liền giận dữ .

“ Vậy sao? Con chó con mèo , đoán chừng so sánh với con cóc vẫn đẹp hơn .” Hổ phách cười đến vô cùng vui vẻ.

“Ngươi cái tiện nhân này ,ta liều mạng với ngươi.” San Hô xông lên, cùng Hổ Phách đánh thành một đoàn . Liên Tử mất sức của chín trâu hai hổ , mới đem hai người kéo ra được . Hai người đầu tóc rối bời , xiêm y không ngay ngắn chật vật không nhìn nổi. Ôn Uyển thấy vậy, nhanh chóng đi ra ngoài . Dè chừng lại kéo con cá nhỏ như nàng vào chết thay.

Sau mấy ngày , Ôn Uyển đã nhìn thấy trong tay San Hô cầm bạc đi ra cửa . Ôn Uyển cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng không có nhiều chuyện. Liên Tử bởi vì mỗi ngày thức dậy so với các nàng ra ngoài thì sớm hơn, nên căn bản không có phát hiện . Hổ Phách nhìn thấy cũng chỉ cười lạnh. Cả phòng tràn ngập mùi vị quái lạ. Để cho Ôn Uyển cảm thấy, dường như là bình yên trước khi bão táp đến.

Ngày hôm đó chính là tiết Đoan Ngọ . Bởi vì là ngày lễ , cho nên phủ đệ trên dưới vô cùng náo nhiệt bận rộn , phòng thêu cũng được một ngày nghỉ . Ôn Uyển ngày hôm đó khó được có lúc nhàn rỗi . Chuẩn bị lười biếng ngủ một giấc.

Nhưng mới sáng sớm đã bị dựng dậy , cầm một đóa hoa cho Ôn Uyển mang . Ôn Uyển thấy cảm thấy thật khó coi . Nhưng mà nghe nói đây là tập tục của Đoan Ngọ , nhất định phải cài . Chỉ đành phải nhịn .

Tiếng dây pháo không ngừng, chắc là rất náo nhiệt. Ôn Uyển biết tò mò thường thường hại chết mèo , chờ mình nghiệm chứng thân phận , sau này Đoan Ngọ có chỗ nào hay có thể từ từ xem .

Đoan Ngọ Ôn Uyển nhận thấy được chỗ cực kỳ tốt, chính là nàng cũng được món ăn ngon một mặn một chay . Khay thịt ngon a , trong ngày thường mặc dù  cũng có chút thịt, nhưng lúc này là một bàn thịt kho tàu nha . Ôn Uyển ăn rất ngon miệng . Cảm thán , nếu như mỗi ngày đều có cuộc sống bình lặng như mặt nước này, vậy thật tốt a. Sau khi ăn xong đã cảm thấy mình biến chất. Con người thật là động vật kì quái , kiếp trước ăn đều là đồ tinh xảo, còn luôn chê vứt bỏ bảo không ngon. Hiện tại chỉ có một khay thịt , đã chinh phục được mình , khụ.

Bất kể người khác như thế nào, Ôn Uyển vẫn giống như lúc trước như vậy. Thành thực an phận làm việc . Mà thái độ của Kiều tú nương đối với nàng , cũng đã khá nhiều . Dĩ nhiên , tính cách vẫn không tốt . Vừa phát bực liền mắng chửi người, Ôn Uyển cũng đã có sức miễn dịch rồi. Nhưng mà, lại không có đánh người. Có đôi khi cao hứng, còn có thể chia chút thức ăn ngon cho Ôn Uyển ăn . Còn có một lần , lấy ra một bộ xiêm y cho Ôn Uyển, nói là con gái nàng từng mặc qua, để nàng khỏi ngày ngày mặc tới mặc lui hai kiện xiêm y kia . Ôn Uyển cũng rất cảm kích .

Ôn Uyển tới nơi này một tháng, thức ăn của nơi này so sánh với thức ăn của Tống bà tử tốt hơn rất nhiều. Bánh bao trắng , cơm , cháo, mỗi nha hoàn thô sử còn có một chén thức ăn chay. Thỉnh thoảng còn có thể tăng thêm chút thịt thái nhỏ ăn. Kể từ khi Ôn Uyển đi theo Kiều tú nương, thường thường , trong chén cũng có thể nhìn thấy thịt to. Thời gian này so với trước đây ở nông thôn thì mạnh khỏe không ít. Người trắng mập không ít, còn cao lớn chút ít , y phục cũng có chút không vừa người rồi .

Nhưng càng như vậy, trong lòng Ôn Uyển càng phẫn nộ . Đừng bảo là đi theo so sánh với những tiểu thư kia . Những tiểu thư kia, người nào không phải là mặc vàng mang bạc , ăn chính là sơn trân hải vị. Dù cho những nha hoàn bên cạnh tiểu thư thì tất cả cũng mặc vàng mang bạc rồi . Nhưng mà bổn tôn thân là tiểu thư con vợ cả một phủ công tước , thế nhưng ba bữa cơm không no, mùa đông còn bị đông lạnh . Ngay cả thịt cũng không đủ ăn, Ôn Uyển cũng không phải là yêu cầu xa vời có cuộc sống quá phú quý . Nhưng mà ngay cả trình độ sinh hoạt của một nha hoàn thô sử Hầu phủ đều tốt như vậy , Bình phủ thiếu chút lương thực này , thiếu chút tiền bạc này, nên mới mới ngược đãi bổn tôn sao? Người Bình gia, tất cả đều là tiểu nhân, không có một người tốt nào .

Tối hôm đó, San Hô chưa có trở về. Liên Tử vô cùng lo lắng. Nhưng mà phủ đệ có thời gian làm việc và nghỉ ngơi nghiêm khắc, buổi tối không có việc gì thì không thể tùy ý đi loạn. Nếu bị bắt được vận khí tốt thì bị giáo huấn một bữa, vận khí không tốt thì bị đánh đại bảng, mặc dù lo lắng, nhưng cũng không có biện pháp . Ôn Uyển cũng không để ý, có lẽ là đi tới chỗ tiểu tỷ muội nào đó chen chúc trên giường rồi. Không có ở đây càng tốt, ít đi một người mồm miệng độc ác mặt mày lạnh như quan tài, mình có thể thực sự ngủ một giấc.

“Hừ, chỉ bằng nàng, chỉ có thể đâm đầu vào chỗ chết thôi.” Hổ Phách lạnh lùng nói . Ôn Uyển nghe cảm thấy vô cùng kinh ngạc . Chẳng lẽ nàng biết San Hô ở chỗ nào. Mà Liên Tử ở bên cạnh lại không lên tiếng, chỉ nói nàng ta là đồ ngu ngốc , lại không có nói thêm .

Ôn Uyển mặc dù cảm thấy quái dị , nhưng mà nàng đối với loại sự tình quái dị này đã thấy nhiều rồi, cũng sẽ không suy nghĩ nhiều . Đêm hôm đó,  không có San Hô khiến cho người ta rất chán ghét ở đây, nàng ngủ rất ngon .

Ôn Uyển vẫn vô cùng chịu khó .Trên cơ bản mỗi lần đều đến đầu tiên . Đến rồi bắt đầu làm quét dọn phòng thêu. Các Tú nương cũng lục tục tới . Bên trong , tự nhiên là không thể thiếu tán gẫu rồi .

“Các ngươi đã biết chưa, San Hô kia bị Nhị gia nhìn trúng nên lôi kéo lên giường . Lúc này, đang bị kéo đến trong viện Điền Đường đó.” Một Tú nương thấp giọng nói

“Làm sao trùng hợp như vậy, bị Nhị gia chọn trúng. Cái này không phải muốn chết sao ? Nhị phu nhân chính là một vạc dấm, lại dựa vào thế lực của nhà mẹ đẻ cùng dì của nàng làm nương nương . Ngay cả phu nhân cũng phải nhường nàng ba phần, nữ nhân bên cạnh Nhị gia không một ai có kết quả tốt .” Một Tú nương sợ hãi kêu .

“Đoán chừng cũng là dữ nhiều lành ít .” Người bên cạnh đều ở đây rối rít nghị luận. Lúc này Ôn Uyển mới biết được lo lắng của Liên Tử là từ đâu tới. Nhớ lại ma ma dạy quy củ kia có nói, bò lên giường cũng giống như phản bội chủ tử, tình tiết rất nghiêm trọng.

Xử lý như thế nào, là nhìn vào lòng dạ của chủ tử rồi. Dù sao dạng nô tài như vậy , cũng là loại chủ tử hận nhất .

Đến xế chiều , liền nghe thấy San Hô bị bán ra rồi. Không phải là bán vào người môi giới nơi đó, là bán vào trong kỹ viện đi làm kỹ nữ. Nghe nói Nhị phu nhân làm thế là cho các vị nha hoàn một cái cảnh cáo .

Từ khi Ôn Uyển nghe thấy chuyện này, cho đến khi nói bán đicũng không nhìn thấy bóng dáng của San Hô nữa . Đồ đạc của nàng , bị một ma ma cho cuốn gói mang ra ngoài . Sau đó không đến hai ngày,  Ôn Uyển liền nghe các Tú nương tán gẫu , nói San Hô tự tử, nhưng mà không có tự tử thành công .

“Muốn bò lên giường, cũng phải xem thủ đoạn. Bây giờ thì tốt rồi, giường không có bò xong, phú quý cũng không có. Chính mình lại bị bán vào kỹ viện, thành ngàn người cưỡi vạn người ngủ còn làm hại phụ mẫu cùng huynh đệ cũng bị dính líu , đều phải rời bỏ thôn trang . Nếu không phải đại tỷ nàng là người hầu hạ bên cạnh lão phu nhân nơi đó , có một chút thể diện, được lão phu nhân từ bi, có thể ngay cả vận khí này cũng không có.” Một Tú nương lắc đầu .

“Chỗ kia, ngay cả muốn chết cũng không chết được. Xem ra Nhị phu nhân chiêu này đủ hận , đoán chừng sau này không còn có người dám đánh chủ ý lên Nhị lão gia .” Một Tú nương cười nói . Mọi người rất nhanh có bát quái. Chuyện này cũng chỉ là đề tài nói chuyện của bọn họ. Sau khi có cái khác, thì sẽ nhanh chóng quên mất.

Mặc dù San Hô rất ác độc, Ôn Uyển vẫn rất căm ghét . Nhưng mà một cái mạng sống sờ sờ , cứ như vậy bị làm hỏng . Nhưng mọi người nghe được, ngoại trừ cảm thán một câu còn không có bay lên đầu cành làm phượng hoàng , thì cũng chỉ thở dài. Dường như đã nhìn quen rồi, Ôn Uyển từ đáy lòng bốc lên hàn khí .

Vận mệnh San hô bi thảm, giống như một hòn đá nhỏ ném vào trong hồ, không có một chút tiếng vang. Vô thanh vô thức tan biến giống như tới bây giờ không có người này tồn tại vậy.

Rất nhanh, lại chuyển vào một cô gái, gọi là San San, lớn lên như nhau. Ôn Uyển nghĩ tới,  đi một cái San Hô, tới một cái San San. Thấy thế nào cũng quái dị làm sao. Việc thứ nhất San San làm là kéo quan hệ thân mật cùng Hổ Phách. Mà Hổ Phách khi được tin tức San Hô bị bán vào kỹ viện, cũng không có kiêu ngạo như trước kia nữa, so với ngày trước thu liễm hơn nhiều. Có lẽ là cái chết của San Hô tạo thành chấn động rất lớn với nàng. Cũng không có khiêu khích Ôn Uyển nữa. San San thì bởi vì lúc trước Kiều nương tử ra mặt vì Ôn Uyển, cũng không dám chọc Ôn Uyển, mọi người bình an vô sự .

Ngày hôm đó, trong phòng thêu mọi người đang ăn cơm trưa. Phòng thêu dùng cơm vô cùng náo nhiệt. Mọi người đang thảo luận rối rít, Ôn Uyển đối với chút ít bát quái này cảm thấy hứng thú vô cùng. Không vì cái gì khác, bởi vì từ trong chút ít chuyện bát quái nơi này, có thể nghe được nội dung quan trọng nàng muốn có , làm tư liệu để suy đoán .

“Các ngươi đoán hôm nay ai trở lại? Tam tiểu thư trở lại .” Một Tú nương thần bí vừa nói .

“Tam cô nương đã gả cho Trạng Nguyên lang làm thị thiếp đó hả?” Một Tú nương đụng tới trí nhớ liền hỏi, lập tức rất nhiều người đều vây lại .

“Bây giờ không phải là thị thiếp nữa rồi, đã là chính đầu nương tử đấy. Nói đến Tam cô nương này, chậc chậc thật là một người có thủ đoạn đấy. Có thể đoạt được  vị hôn phu của công chúa . Còn có thể từ sau khi công chúa chết lên phù chính ( từ thiếp lên làm vợ cả) , phần bản lĩnh này, không phải ai cũng có thể làm được đâu.” Lúc đầu vị nương tử kia thầm nói ra.

“Đúng vậy a, nghe nói trong phòng Ngũ gia Bình gia kia, ngay cả tiểu thiếp thông phòng cũng không có. Thật sự là chuyện lạ, Tam cô nương quá có bản lãnh rồi.” Một Tú nương than thở .

“Ai nói không phải, ta còn nghe nói công chúa kia sinh ra một nữ nhi, không vừa lòng thì ba tháng đã bị đưa tới trên thôn trang rồi. Đã sáu năm rồi, không có lộ mặt ra. Đây chính là cháu ngoại gái của Thiên gia , cứ như vậy không người nào hỏi thăm đến, ngươi nói Tam cô nương của chúng ta có phải là quá thủ đoạn hay không?” Một Tú nương hướng về phía này nói .

“Ta nói với các ngươi, các ngươi ngàn vạn lần không nên truyền ra ngoài. Ta nghe thấy, ngay cả cái chết của công chúa cũng rất kỳ lạ đấy!” Một Tú nương hạ giọng giống như muỗi kêu nói .

Trong lòng Ôn Uyển giật mình một cái, cái muỗng nắm trong tay thật chặt. Toàn thân đang run rẩy , sắc mặt cũng có chút tái nhợt. Nhưng mà lập tức phản ứng, cái bộ dáng này rất không thích hợp , giả vờ bộ dáng tiếp tục ăn cơm. Nhưng mà thức ăn trong miệng, đã thành Hoàng Liên ( ý chỉ đắng nghét ) , nuốt không nổi nữa.

“Lời này không nên nói lung tung, cẩn thận rước họa vào thân.”  Hà gia nương tử lạnh giọng quát lớn . Mấy Tú nương đều cấm khẩu, không tiếp tục nói nữa.

Ôn Uyển cúi đầu nghe Tú nương nói chuyện. Nơi này chính là kinh thành , không ngờ nàng vào lại là Phủ An Nhạc hầu, lúc này nàng vừa mới vào phủ đã biết, nếu không cũng sẽ không cẩn thận như vậy . Nhớ lại ma ma nói, người đàn bà kia chính là tiểu thư Phủ An Nhạc hầu. Nói là Tam tiểu thư con vợ cả. Nhưng ma ma nói quỷ mới tin. Làm gì có tiểu thư con vợ cả Hầu phủ nào vội vàng đi làm thị thiếp . Rất có khả năng chính là thứ nữ, sau lại ghi tên dưới danh nghĩa của mẹ cả , bên ngoài tuyên bố là con vợ cả.

Lúc ấy thật ra Ôn Uyển rất buồn bực, rõ là ứng với câu nói kia, xúi quẩy đổ lên đầu, uống nước lạnh đều bị mắc kẽ răng. Nói chuyện, làm việc càng thêm cẩn thận, mỗi ngày đều trải qua nơm nớp lo sợ . Cho dù có Kiều tú nương làm chỗ dựa, nhưng bị người khác nói lạnh nhạt châm biếm, bị ủy khuất, cổ họng cũng không dám phát ra tiếng, cái gì cũng chịu đựng, chỉ sợ bị người nhìn ra sơ hở. Giận đến Kiều tú nương mắng mấy lần cũng không được việc, dẫn đến người trong phòng thêu đều nói lá gan của nàng nhỏ như lỗ kim.

Chương 13: Gặp Phu Nhân

Ôn Uyển thật đúng là không biết, vị mẹ kế chưa từng gặp mặt kia, đang bị phu nhân Hầu phủ răn dạy.

Phu nhân An Nhạc Hầu nghe An Hương Tú than thở rằng “Con chuẩn bị đem nữ nhi của công chúa đón trở về trong phủ, làm như vậy là đúng đấy, không uổng công lần trước ta dạy dỗ con. Con phải nhớ kỹ ,cho dù có bệnh câm, đứa bé kia cũng là cốt nhục của Thiên gia. Cứ để ở thôn trang như vậy, tương lai một khi bị người nói đến, sẽ rước lấy phiền toái lớn. Hiện tại là hoàng thượng không nhớ rõ sự tình của công chúa Phúc Huy, nhưng mà một khi người nhớ ra , hoặc là Tô gia nghe được tiếng gió gì, đối với Ngũ lão gia đối với Hậu phủ, đều không tốt .”

“Con chính là lo lắng, đón trở lại nuôi dạy không tốt.  Sợ nàng chứa tâm tư oán hận .” Một nữ tử nhu nhược nói . Đáy mắt tràn đầy sầu lo .

“Cái này có gì phải sợ? Mời ma ma giáo dưỡng tới đây, dạy nàng quy củ, dù nói như thế nào , con cũng coi như là một nửa mẫu thân của nàng .” phu nhân An Nhạc Hầu nhàn nhạt nói .

An Hương Tú bị câu nửa mẫu thân này , cả khuôn mặt đỏ bừng đến xung huyết,  ánh mắt không hề bằng lòng .

“Chuyện này quan hệ đến thể diện trong tương lai của Hầu Phủ. Con phải biết rằng, đứa bé kia cho dù có bệnh câm , không làm cho người ta ưa thích , nhưng bản thân nó cũng có huyết mạch thân thích của Hoàng Thượng. Con nên biết , cái gì cũng đều không sánh bằng đạo quân thần của thiên gia . Nếu như con vượt quy củ,  không chỉ có Bình Hướng Hi phải chịu dính líu, ngay cả Hầu phủ chúng ta, cũng bị liên luỵ. Cho nên những tâm tư không nên có kia, con tốt nhất là thu lại cho ta. Cố gắng dạy dỗ đứa bé kia quy củ lễ nghi , chuẩn bị một phần đồ cưới tốt, tương lai tìm cho nàng một gia đình trong sạch, là hết chức trách của con, tất cả mọi người sẽ khen con hiền lành, sẽ không lại có lời ong tiếng ve nói con, con cũng đừng nghĩ bằng mặt mà không bằng lòng với ta.” phu nhân Hầu phủ bộ dáng trang nghiêm , thấy vậy An Hương Tú cúi đầu .

“Dạ , mẫu thân .” An Hương Tú nắm quả đấm . Cái lão thái bà đáng chết này , chính là không ưa mình có cuộc sống tốt. Chính là muốn mình trôi qua không như ý .

“Nếu như con động tâm tư không nên động, ta tuyệt đối không tha cho con. Con đừng tưởng đứa bé kia hiện tại không ai quan tâm không ai chú ý tới, là con có thể muốn làm gì thì làm. Không nói ra dĩ nhiên không thành vấn đề, nhưng mà một khi đứa bé này có chuyện gì truyền ra ngoài, sẽ có người truy cứu. Đến lúc đó, hậu quả có được không phải một mình có thể gánh chịu. Ta cũng không muốn nghe con nói nhiều nữa, nhớ kỹ một câu nói của ta, nếu như đứa bé kia có chuyện bất trắc gì , con sẽ không còn là người An gia chúng ta.” Hầu phu nhân nói lời lạnh ngắt từ trong xương ra, làm cho An Hương Tú rùng mình một cái, vô cùng cung kính cẩn thận đáp lại. Hầu phu nhân lười nhìn nàng, để cho nàng lui xuống đi thăm di nương của nàng .

“Cái lão bất tử này, đến lúc này còn tới uy hiếp ta. Sao bà ta còn không chết chứ?” An Hương Tú oán hận kêu lên, cả khuôn mặt đều vặn vẹo.

“Tiểu thư, người hãy nhịn một chút, nơi này là Hầu phủ.” Nha hoàn thiếp thân tâm phúc thấp giọng nói .

“Ta liền nhịn lão bất tử kia. Dù sao nhìn bộ dáng của bà ta thì cũng sống không được thời gian bao nhiêu lâu. Ta xem bà ta còn có thể lớn lối được mấy năm.” Vặn khăn quay trở về .

“Phu nhân, sao người phải khổ vậy chứ? Người làm thế này là vì Hầu phủ, Hầu gia ông ấy cũng không cảm kích.” Ma ma thiếp thân của Hầu phu nhân không cam lòng nói .

“Dù như thế nào thì cũng không thể để cho nữ nhân như vậy hại Hầu phủ.” Hầu phu nhân lắc đầu .

“Làm gì có nhiều chuyện như vậy . Cho dù nàng là nữ nhi của công chúa, cháu gái ngoại ruột thịt của Hoàng Thượng , vậy cũng không có sao. Hoàng thượng nhiều cháu trai cháu gái như vậy , cháu ngoại trai cháu ngoại gái nhiều làm sao sẽ nhớ được nàng. Phu nhân, người lo nghĩ nhiều quá rồi .” Ma ma khuyên nhủ.

“Cốt nhục của Thiên gia cuối cùng vẫn là cốt nhục của Thiên gia. Bên trong còn liên lụy tới một Tô gia, phải cẩn thận. Nếu như Tam nha đầu thực sự có can đảm động sát tâm, đứa bé kia mà mất, nếu không truy cứu thì không có chuyện gì. Một khi truy cứu, nhất định sẽ dính líu cả Hầu phủ. Ngươi không biết lợi hại của mặt này , phải biết rằng chuyện này sẽ không nhẹ nhàng như vậy đâu.” Hầu phu nhân lo lắng mà lắc đầu .

“Nếu như bọn họ thật sự lo lắng, tại sao sáu năm qua lại không nghe không hỏi đến. Phu nhân, người gánh nhiều tâm tư như vậy làm gì, mặc bọn họ đi. Dù sao cũng còn có Hầu gia, người hãy nghỉ ngơi nhiều một chút.” Ma ma vẫn không thể hiểu, đến tột cùng phu nhân đang lo lắng cái gì .

“Ta biết ý của ngươi. Ta chỉ là để phòng ngừa vạn nhất. Ta cũng mong lo lắng của ta là dư thừa.” Hầu phu nhân lắc đầu , đề tất cả tâm tư xuống đáy lòng.

Ở trong Phòng thêu, mọi người cũng đang ở đây bát quái. Một Tú nương hâm mộ “Biết gì không? Châu Nhi cô nương bị Nhị lão gia tặng cho thế tử gia của Uy Viễn Hầu gia, cái này chẳng phải thoáng một cái liền bay lên đầu cành làm phượng hoàng sao?”

Ôn Uyển rất kinh ngạc, Châu Nhi cô nương kia không phải là lúc trước đã gặp mặt sao? Cứ như vậy, liền bị tặng cho người ta. Bị tặng cho người ta rồi, còn bị nói là có mệnh tốt.

Ôn Uyển đối với chút quy tắc của xã hội này cảm thấy kì quái, luôn luôn không hiểu được. Sau này trở về liền hỏi Liên Tử . Liên Tử mất thật lâu mới hiểu được Ôn Uyển hỏi cái gì .

“Đương nhiên là có thể bị vị Gia đó nhìn trúng, lại là Hầu gia chúng ta tặng qua. Cho dù có qua phủ đệ làm di nương, thân phận cũng khá cao đấy.” Liên Tử đối với Ôn Uyển dịu dàng, cảm thấy trêu đùa nàng rất vui.

Ôn Uyển buồn bực, làm di nương không phải cũng là nô tài sao?

“Ngươi nói rất đúng, di nương cũng là nô tài của chủ tử. Tương lai nếu hài tử sinh ra, cũng chỉ có thể gọi mẹ cả là mẫu thân. Ta tình nguyện gả cho một người dân bình thường, cuộc sống dù có kham khổ một chút, ta cũng không cần làm di nương cho người khác.” Trong mắt Liên Tử hiện lên vẻ kiên nghị .

Trong mắt Ôn Uyển vẫn còn kỳ quái . Nhưng mà Liên Tử không có tiếp tục nói , Ôn Uyển cũng không nên hỏi nữa.

Ôn Uyển ở trong phủ An Nhạc, rất biết điều . Dĩ nhiên, kết quả của phách lối chính là tiễn đưa mất mạng nhỏ của mình. Chỉ ở trong Phòng thêu lượn vòng vòng, còn những địa phương khác, nơi nào nàng cũng không đi. Chỉ có Kiều tú nương mang nàng đi đưa y phục, làm như vậy là để cho nàng quen thuộc đoạn đường, nàng mới có thể đi đi lại lại chung quanh. Sau đó Ôn Uyển cũng biết mấy con đường. Những địa phương khác thì không chịu đi nhiều thêm một bước, bày tỏ thêm một câu cũng không . Cho nên, vẫn bình yên vô sự ở Hầu phủ trải qua một đoạn thời gian .

“Đi theo ta đi,đem những y phục này mang đến chính phòng đi .” Ngày hôm đó, Kiều tú nương mang theo Ôn Uyển để nàng biết đường lối . Ôn Uyển đi theo phía sau Kiều tú nương, cẩn thận bưng vài món tú phẩm rực rỡ chói mắt. Từ từ đi theo phía sau Kiều tú nương .

Ôn Uyển không biết đi bao lâu rồi, cảnh trí chung quanh xinh đẹp như vẽ ra. Đi đến nửa canh giờ, xuyên qua nhiều cái sân nhỏ, tiến vào một cái sân rộng. Lại xuyên qua cửa thùy hoa, hành lang gấp khúc đến tiền sảnh. Ôn Uyển liền thấy ngay chính giữa đặt một chiếc bình phong có khung làm bằng gỗ tử đàn, lại đi vào, khắp nơi đều là bố trí tinh xảo khéo léo khác biệt.Trong lòng Ôn Uyển thầm nghĩ, cần phải xài hết bao nhiêu tiền a.

“Ma ma, ta đưa tới vài món tú phẩm phu nhân muốn.” Kiều tú nương vô cùng cung kính . Một người phụ nhân mặc bộ hoa bối tử màu tối, lệnh cho bọn họ tiến vào .

Ôn Uyển đã đi tới dinh thự Hầu phủ gần hai tháng, lần đầu tiên tới thượng phòng. Vừa vào chánh viện, các nha hoàn đều khoác lụa xanh đỏ, đeo vàng mang bạc . Một mảnh phú quý phồn hoa . Vén rèm lên cho người ta tiến vào . Ôn Uyển đang cầm đồ cũng tiến vào.

Ôn Uyển âm thầm buồn bực, làm sao lại sai bảo mình đến thượng phòng, thấy đương gia chủ mẫu chứ? Có điểm gì là lạ a, nơi này có phải có vấn đề gì không? Kiều tú nương có phải đối với mình đã tốt một chút hay không?

Đi vào, nhìn các cô nương trong phòng, thật xinh đẹp. Ôn Uyển hồi lâu không có chớp mắt, ngây ngốc nhìn đã hơn nửa ngày, cái này là cuộc thi sắc đẹp à?

“Nhìn một cái xem, tiểu nha đầu này nhìn cô nương trong phòng chúng ta không chớp mắt này, tiểu nha đầu nhìn cái gì, nhìn cái gì đến mức nhập thần như thế?” Một lão phu nhân thoạt nhìn rất ôn hòa, cười hỏi .

Bên cạnh có một người mặc bộ bối tử màu da cam thêu hoa cỏ, phía dưới mặc váy xếp nếp màu vàng nhạt, trên đầu chỉ cài một cây trâm vàng ròng đá quý là một tỷ tỷ nhận sản phẩm từ trong tay Ôn Uyển. Trên tay Ôn Uyển vừa được nhàn rỗi, liền giơ ngón tay cái lên, ý là tốt.

“Ngươi là nói tỷ tỷ trong phòng đều rất đẹp.” Ôn Uyển nghe, chỉ chỉ bức tranh mỹ nhân trên vách kia. Tỏ vẻ cô nương trong phòng thậm chí xinh đẹp giống như tiên nữ trong bức tranh.

“Đứa nhỏ này , mặc dù không biết nói chuyện. Ngược lại rất thông minh đấy .” Bà tử kia khẽ cười , tất cả nha hoàn bên cạnh cũng che miệng mà cười .

Ai không thích được người khích lệ . Ôn Uyển nghe thấy xấu hổ cười theo .

“Đem tiểu nha hoàn kia mang vào đây .” Bên trong là một giọng nói ôn hòa truyền ra, mọi người lập tức thu lại tiếng cười . Đem Ôn Uyển đón đi vào .

Vừa đi vào đã ngửi thấy mùi thơm, đây là hương liệu Bách Hợp. Ánh mắt Ôn Uyển cũng không dám nhìn loạn, bước vào thu lại âm thanh cúi đầu, những cái này đều có dạy dỗ qua .

“Đây là phu nhân, ra mắt phu nhân .” Kiều tú nương kêu .

Ôn Uyển bận rộn quỳ xuống. Vô cùng quy củ dập đầu lạy ba cái cho nữ nhân ngồi phía trên. ‘Giữa lúc dập đầu lạy, Ôn Uyển nhìn thấy một đôi giày thêu xinh đẹp, phía trên còn tô điểm trân châu. Ôn Uyển nhìn mà trong lòng suy nghĩ trân châu này thật xinh đẹp

“Ngẩng đầu lên.” Ôn Uyển ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua một cái, lại nhanh chóng hạ mắt xuống . Chỉ biết người ở trước mặt trang phục phú quý, nữ nhân này tuổi chừng năm mươi, nhìn qua cũng là một người mặt mũi hiền lành . Nhưng trong mắt Ôn Uyển có chút sợ hãi , tay đang phát run , thân thể khẽ run lẩy bẩy .

“Đều nói trong Phòng thêu có một hài tử nhát như chuột, lúc này mới nhìn thấy. Nha đầu , nhìn ta đáng sợ như vậy sao ?” Hầu phu nhân cười ha hả nói.

“Phu nhân đừng thấy kỳ quái, bộ dạng của nàng là như vậy, thậm chí ta chăm sóc dạy bảo hơn một tháng vẫn còn cái bộ dáng này. Có điều nàng rất chịu khó, làm việc không có lười biếng, cũng thông minh, chẳng qua chỉ nhát gan thôi.” Kiều tú nương nhìn ra phu nhân cũng không có tức giận , chẳng qua là cảm thấy có hứng thú, mới giải thích hai câu .

“Nhìn bộ dạng cũng là một đứa bé đáng yêu lanh trí ,đáng thương nhỏ như vậy lại không thể nói chuyện. Người đâu, thưởng cho đứa nhỏ này hai xâu tiền mua kẹo ăn, lại thưởng thêm một bộ xiêm y cho nàng.” Nhận được phần thưởng , Ôn Uyển liền đi ra ngoài. Lấy được hai xâu tiền, nhìn bộ dáng rất nhiều đấy .

Ôn Uyển cầm tiền, lại dập đầu lạy ba cái. Sau đó theo nha hòan đi ra ngoài .

“Đây là kẹo đường cho ngươi, thật là một đứa bé đáng thương .” Cái nha hoàn giúp nàng cầm y phục, bỏ vào trong túi áo của Ôn Uyển hai gói kẹo đường. Ôn Uyển khẽ phúc thân, rất cảm kích nói cám ơn. Nha hoàn kia nhìn Ôn Uyển, trong mắt có thương tiếc .

Lúc đi ra trong mắt Kiều Tú Nương còn tích tụ ý cười. Cuối cùng Ôn Uyển cũng biết tại sao nàng lại mang mình đến thượng phòng. Thì ra chính là vì muốn tiền thưởng. Vừa đến chỗ không có ai, Ôn Uyển liền ngoan ngoãn đem tiền và kẹo đều cho Kiều tú nương. Kiều tú nương mừng khấp khởi nhận tiền và kẹo. May là nàng ta còn có chút lương tâm, không có lấy xiêm y của nàng, chủ yếu là đứa nhỏ nhà nàng ta lớn hơn Ôn Uyển, dù có lấy về cũng mặc không vừa. Cũng may vẫn có chút lương tâm, còn giữ lại một chút kẹo cho Ôn Uyển .

Ôn Uyển nhận được thứ tốt, chính là một bộ quần áo gấm màu xanh. Đây mới thực là lợi ích thực tế. Mặc lên người đặc biệt mát lạnh, thoải mái .

Kẹo đường bên trong có không ít chủng loại khác nhau, có vị lựu, có vị táo, có vị chuối tiêu, có vị hoa quế. Bóc một viên đường ra, đặt ở trong miệng, nhấm nháp hương vị ngòn ngọn trong miệng, mùi vị là thật không tệ. Không nghĩ tới người cổ đại, cũng rất lợi hại. Ôn Uyển thật cao hứng, ăn hai cái. Trở về phòng ngủ cho Liên Tử, để cho nàng tự chọn lựa. Liên Tử không có làm trái ý tốt của Ôn Uyển, liền lấy cầm hai cái.

San San khinh thường nhìn một cái, không quên khinh bỉ Ôn Uyển. Ôn Uyển trong lòng lườm một cái xem thường, cho xin, ta hiện tại mới có sáu tuổi thôi, hài tử sáu tuổi không ăn kẹo thì ăn cái gì?

Ngày hôm đó đến rất khuya, Hổ Phách cũng không có trở lại. Trong lòng Ôn Uyển thấy rất kỳ quái, nhưng mà, ở chỗ này gần hai tháng, nàng biết làm một hạ nhân, bớt nói chuyện, càng không cần có lòng hiếu kỳ. Nếu không, chết cũng không biết chết như thế nào. Trong lòng cũng suy đoán, sẽ không phải là đi trên con đường chết giống như San Hô chứ? Không đến nỗi ngu xuẩn như vậy chứ.

“Đã trễ như thế này sao Hổ Phách còn chưa có trở lại? Có phải xảy ra chuyện gì rồi hay không?” Liên Tử có chút không yên lòng nói. San San vô tình nói, đây là trong phủ , có thể xảy ra chuyện gì . Nếu xảy ra chuyện cũng là tự tìm , nói thầm hai câu , ba người đều nằm xuống ngủ.

Ôn Uyển lại không ngủ, nằm ở trên giường suy đoán , sẽ không lại bò lên giường chủ nữa chứ? Làm nha hoàn, sao ai cũng thích bò lên giường như vậy? Làm di nương có tốt như vậy sao ? Còn không phải là vợ bé của người ta à.

Lúc này ánh mắt San San đang lấp lánh lóe ra tia sáng nhìn giường ngủ của Hổ Phách . Ôn Uyển không biết, cũng không có tâm tư đi thăm dò. Cả nhà làm người hầu nên Liên Tử và San San cũng hiểu rõ, Hổ Phách không giống San Hô , cũng không như San Hô chỉ vì thấy cái lợi trước mắt, nếu không thì đã sớm đi làm di nương . Lại có tấm gương đi trước của San Hô, cộng thêm với nhan sắc của Hổ Phách ở trong phủ đệ cũng là số một số hai, tám phần là sớm bị vị Gia kia coi trọng, lúc này bắt được cơ hội muốn đi làm người bề trên rồi .

Vào sáng sớm ngày thứ hai, Ôn Uyển còn đang sửa sang lại giường chiếu, đã nhìn thấy Hổ Phách tiến vào . Thấp thoáng, dường như trên cổ có dấu đỏ .

“Hổ Phách tỷ tỷ, chúc mừng, chúc mừng .” San San lập tức đi tới nịnh bợ , Liên Tử cũng đi tới chúc mừng .Ôn Uyển còn chưa hiểu là chuyện gì đã xảy ra, khó hiểu nhìn các nàng.

“Những thứ này , sau này ta không cần dùng đến. Liền chia cho hai người các ngươi, cũng không mất một phần tình cảm làm bạn của chúng ta. Hổ Phách bắt đầu thu dọn đồ đạc, những thứ kia nàng đoán chừng sau này cũng không phải dùng nữa, hà bao, phấn son bột nước các loại…, chia cho Liên Tử cùng San San, hoàn toàn không đếm xỉa đến Ôn Uyển. Ôn Uyển cúi đầu, đem y phục thu lại, chờ buổi trưa có thời gian đi giặt .

Đem đồ vật phái xong, Hổ Phách nhìn thoáng qua Ôn Uyển, cười rất có thâm ý. Sau đó bỏ đi. Ôn Uyển bị nàng nhìn đến không hiểu ra sao. San San thì nhìn Ôn Uyển có chút ghen tỵ, Liên Tử mặt tràn đầy phức tạp nhìn Ôn Uyển, còn Ôn Uyển lại sờ không được manh mối. Định hát tuồng gì thế? Những nữ nhân cổ đại này, một so sánh với một còn tính toán nhiều hơn.

Discussion12 Comments

  1. có sư phụ như Kiều tú nương thật bi ai mà. Đọc truyện cổ đại nhiều khi ta cũng tự hỏi làm di nương có gì tốt không bằng làm tốt bổn phận nha hoàn gả cho người thành thật

    • Bảo sao mà đi làm nha hoàn cơ chứ :< toàn những kẻ xấu tính, không biết đến bao giờ bạn Uyển mới lật kèo đc.

  2. Cuộc sống cổ đại thật ko có nhân tính mà >_< 1 đứa trẻ 6 tuổi, vậy mà bị đối xử tệ như vậy. Ngày trc đọc tr xuyên ko, thấy n.vật nữ chính xuyên ko không tiểu thư cx phu nhân còn nghĩ xuyên ko thích lắm, có khi cx tại bạn Uyển số xui :p
    Thanks editor :)

  3. ôi thương nữ 9 quá mới 6t mà phải làm lặt vặt như thế này..sao thời cổ đại con nik lớn nhanh vậy. ở hiện tại con gái 15t không biết nó biết giặt đồ chưa, chứ nói gì việc lặt vặt. đoạn đường nhận tổ quy tông của nữ 9 còn khá dài đây.
    bà kiều di nương này sao không cò lòng thương gì cả vậy, ít ra cũng để lại cho Ôn uyển vài đồng tiền chứ, nghĩ tiền thưởng nên lấy hết luôn ak, không biết tham thì thâm ak

  4. Nữ chính truyện khác xuyến tới toàn làm tiểu thư, đích nữ. Nữ chính này thảm quá, làm nha hoàn r mà còn bị ức hiếp hoài. Bà kiều lớn rồi còn lấy kẹo của con nít nữa mới ghê

  5. Mặc dù biết nữ chính đang 6 tuổi nhưng trong quá trình đọc, thấy những việc cô ấy làm và chịu đựng mình lại quên mất đó là bé gái 6 tuổi chứ. Thật quá khâm phục người cổ đại, có thể đào tạo ra đội ngũ phục vụ với tuổi nhỏ như vậy.

  6. Hoàng gia đúng là bạc bẽo , con gái chết còn cháu ngoại suốt 6 năm trời biệt vô âm tích cũng không biết. Mà Ôn Uyển cúng đáng phục, từ một tiểu thư triệu phú CEO của một tập đoàn đầy quyền lực thời hiện đại mà có thể sống sót và thích ứng với thân phận nha hoàn hạ đẳng mới 6 tuổi của thời cổ đại khắc nghiệt. Thế mới biết khả năng sinh tồn bẩm sinh của con người rất mạnh

  7. Kiều nương tử tính ra còn có chỗ tốt, còn bênh vực Uyển Uyển, chia thịt cho cô bé nữa. Tưởng tượng 1 cô bé 6 tuổi mà phải giặt đồ, quét sân làm những chuyện của người lớn là thấy thương rồi. Truyện xuyên không nữ chính lúc nào cũng hoành tráng, còn Uyển Uyển quá khổ luôn!! Thanks nhóm dịch nhé!!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: