Qủy Vương Kim Bài Sủng Phi – Chương 152

0

Chương 152: Lên Núi Đao ( thượng )

Edit: Tiểu Bình Nam

Beta: Tiểu Tuyền

Phượng thương rất lạc quan, làm Minh Nguyệt Thịnh khẽ mỉm cười, hắn không biết nên nói như thế nào. Minh Nguyệt Thịnh lúc còn rất nhỏ vẫn hay đi theo mẫu hậu Sở Vân tới Bách Điểu Sơn, lúc ấy vừa lúc tới ngày lễ truyền thống của Bách Điểu Sơn mới biết, lúc Minh Nguyệt Thịnh tận mắt nhìn thấy việc lên núi đao xuống biển lửa ở đây .

Ở trong mắt người Tường tộc có thể lên núi đao xuống biển lửa, cũng được xưng là hảo hán.

Nam nhân Tường tộc lấy mình là”Hảo hán” mà kiêu ngạo, bọn họ được huấn luyện từ nhỏ, chính là vì sau khi trưởng thành có thể chứng minh mình là hảo hán. Đây là truyền thống tường tộc, nam nhân nào cũng muốn trải qua cửa ải này.

Mặc dù hai cửa ải ở tường tộc nhân này xem ra không khó như vậy, nhưng là…đối với ngoại nhân mà nói chỉ chừng đó đã khó khăn, không cẩn thận còn có thể tổn thương tới tánh mạng.

Lần này cần giải cổ cho Phượng kiêu, Phượng thương phải qua tam quan (3 cửa ải), ba ngày sau phải đối mặt chính là cửa thứ nhất —— lên núi đao. Mặc dù Phượng thương tràn đầy tự tin, nhưng Minh Nguyệt Thịnh trong lòng vẫn có chút bận tâm. Những thứ đao kia đều vô cùng sắc bén, vạn nhất có cái gì ngoài ý muốn. . . . . . Người đau khổ nhất vẫn là Phượng Thất Thất.

Minh Nguyệt Thịnh đi ra ngoài một lát, lúc sau trở lại dẫn tới chừng một hán tử tầm ba mươi tuổi  .”Đây là biểu huynh của ta A Trát, hắn là hảo hán của tường tộc!”

Trước khi đến, Cổ Quân Uyển nói cho Phượng Thất Thất biết rất nhiều về chuyện của Tường tộc, trong đó nhắc tới một chút về hảo hán của tường tộc. Có thể được xưng là nam nhân hảo hán, cũng là người đã khảo nghiệm qua việc lên núi đao xuống biển lửa. Biểu huynh A Trát của Minh Nguyệt Thịnh, là một hảo hán xuất sắc.

Minh Nguyệt Thịnh xin A Trát tới  hỗ trợ dạy Phượng thương, làm cho Phượng thương cùng Phượng Thất Thất vô cùng cảm động, Phượng thương cùng A Trát ước định  thời gian là sáng sớm ngày thứ hai, rồi cùng A Trát đi tới Bách Điểu Sơn Sơn học kỹ năng lên núi đao.

Ở trên đỉnh núi, A Trát làm một cái núi đao đơn giản. Thì ra là cái gọi là “Lên núi đao”  lại là một cái cây hơn 10m trên cọc gỗ cột lên dao găm vô cùng sắc bén  làm bậc thang, người leo núi phải đi chân trần ở bên lưỡi dao sắc bén.

“Những cái này là đao thật!” A Trát hướng đám người Phượng thương biểu diễn đao cụ trong tay, chém vào trên cây nhánh cây trực tiếp bị cắt đứt, làm Hoàn Nhan Khang sợ hãi than.”Là Đao thật? Vậy chân đạp đi tới còn không bị cắt nát?”

A Trát cởi giầy xuống, hít một hơi leo xuống bậc thang đao , “Đi từ từ ——” một hơi liền leo lên trên đỉnh. Đang lúc tiếng kinh hô ở bên trong mọi người, “Đi từ từ ——” , liền dễ dàng đi từ bậc thang cao đến thấp.

“Nga! Ta xem chân của ngươi…” Hoàn Nhan Khang đối với việc lên núi đao cảm thấy rất hứng thú, hắn không tin chân người  có thể dẫm trên lưỡi đao mà lông tóc không tổn hao gì, chờ A Trát hướng hắn phơi ra bàn chân hoàn hảo không tổn hao của mình , Hoàn Nhan Khang đúng là không thể không bội phục A Trát.

“A Trát, ngươi làm như thế nào? Có thể hay không chỉ giáo ta? Ngươi có phải đã  học qua cái võ thần công gì không? Nếu là có loại thần công này, sau này chẳng phải đao thương bất nhập* rồi hả? !”

Hoàn Nhan Khang lúc này mới hô một tiếng “ A Trát hảo hán”, làm cho A Trát cười không ngậm miệng được. Phải biết rằng, nam nhân tường tộc  thích nhất được xưng hô “Hảo hán” thế này được người gọi là hảo hán, là một việc bình thường để bọn họ kiêu hãnh.

“Ngươi nhìn kỹ xem chân của ta!”

Sau khi chờ Hoàn Nhan Khang nhìn kỹ, mới phát hiện trên chân A Trát có một vết chai rất dầy, mới vừa rồi vết chai dầy của chân trên đao để lại một nếp nhăn nhỏ, chẳng qua là vết chai quá dầy, nên không có đả thương chân A Trát mà thôi.

“Xong rồi xong rồi, biểu ca ngươi lần này xong rồi!”

Hoàn Nhan Khang luôn miệng nói nhiều cái “Xong” , dẫn đến làm Tô Mi giận dữ, lập tức bẻ một nhánh cây gõ lên đỉnh đầu Hoàn Nhan Khang, “Cái gì xong? Cô gia còn chưa bắt đầu, ngươi đã nói cô gia xong, ngươi là nguyền rủa hắn sao?”

“Không không không, ta không phải có ý này!” Trên đầu bị đau, Hoàn Nhan Khang lập tức trốn sau lưng Phượng Thất Thất bên cạnh, “Biểu tẩu, ngươi nhìn hảo hán A Trát rõ ràng trên chân có một lớp chai dầy cho thấy những tháng ngày luyện tập tích luỹ luyện ra được, nếu không có thời gian mười năm công phu, làm sao có thể từ đi lên tự nhiên trên lưỡi đao chứ?”

Hoàn Nhan Khang lời nói  rất đúng, A Trát cười mang giầy vào.”Ta từ năm tám tuổi bắt đầu huấn luyện, bắt đầu là đi chân trần dẫm hạt cát, sau đó đem cát đổi thành đá nhỏ, tiếp theo lại đem cục đá hình lăng giác đổi thành đao, cuối cùng mới đổi thành lưỡi đao, trọn vẹn  học được tám năm.”

A Trát giải thích như vậy, Phượng thương chân mày cau lại. Tám năm, hắn hiển nhiên không có nhiều thời giờ như vậy, ngày mai phải lên núi đao làm sao trong thời gian ngắn như vậy tìm được bí quyết, thật đúng là chuyện làm cho người ta nhức đầu.

 

Minh Nguyệt Thịnh cũng là lần đầu tiên ở khoảng cách gần quan sát núi đao, đang nhìn đến những thứ ngân quang lóng lánh phía sau đao kia, trong lòng hắn trầm xuống. Đao như vậy, dẫm ở trên chân chẳng phải là muốn đem chân cắt thành hai nửa? thời gian chỉ có hai ngày, Phượng thương như thế nào mới có thể thông qua khảo nghiệm lên núi đao đây?

Thời điểm Tất cả mọi người vì Phượng thương lo lắng, Phượng Thất Thất không nói chuyện, chẳng qua là an tĩnh mà ôm Phượng kiêu đứng ở một bên.

Lên núi đao này, làm cho nàng nghĩ tới kiếp trước ở  Túc tộc* bọn họ có tuyệt chiêu đặc biệt là lên núi đao xuống biển lửa. Phượng Thất Thất từng quan sát Túc tộc đó biểu diễn, đúng lúc các đại sư Túc tộc nói chuyện với nhau, nói không chừng lần này đối với Phượng thương có thể giúp được.

(*một số dân tộc thiểu số phân bố ở Vân Nam, Tứ Xuyên Trung Quốc)

“Hảo hán A Trát, có thể phiền toái ngài biểu diễn một lần nữa hay không?” Phượng Thất Thất đi tới bậc thang đao, xin A Trát làm mẫu một lần nữa. Nhìn từ mặt bên của lưỡi đao, Phượng Thất Thất rất nhanh đã tìm được mấu chốt. Lên núi đao: một là phải nhanh, hai là phải thận trong, ba là phải giẫm được nơi ấy.

Phượng Thất Thất chuyển sang bên tai Cổ quân uyển nói thầm mấy câu, Cổ quân uyển  lập tức tìm tới năm đôi bít tất. Phượng Thất Thất đem Phượng kiêu giao cho Tô Mi, tự mình mang vào năm đôi bít tất, leo lên bậc thang đao bên cạnh.

“Khanh Khanh, nàng muốn làm gì?” Phượng thương một phát bắt được Phượng Thất Thất. Những thứ này cỡ nào cũng là lưỡi dao sắc bén, Phượng thương rất rõ ràng biết bộ dáng hiện tại Phượng Thất Thất tựa hồ là muốn mình lên trên núi đao chỉ mặc vớ, vạn nhất làm bị thương chân thì  làm sao bây giờ?

“Thương, nhìn sau khi nhìn Hảo hán A Trát lên núi đao, ta có một ứng sách, muốn thử một lần.”

“Không được!”

Phượng thương cùng Minh Nguyệt Thịnh đồng thời mở miệng ngăn trở. A Trát đã nói rất rõ ràng, hắn huấn luyện tám năm mới đạt tới thành quả như bây giờ, Phượng Thất Thất bất quá chỉ nhìn một lần, làm sao có thể nắm giữ được mấu chốt?

“Thương, tin tưởng ta!” Phượng Thất Thất đem Phượng thương kéo qua một bên, “Còn nhớ rõ ta đã nói với chàng kiếp trước của ta rồi mà? Nơi đó cũng có lên núi đao! Ta từng nhận được chỉ điểm của người từng làm qua, nói vậy hẳn là cùng cái này giống nhau . Chàng yên tâm, ta không có việc gì !”

Phượng Thất Thất khẳng định như vậy, Phượng thương chỉ có thể gật đầu, dường như mỗi lần hắn kiên trì cũng sẽ “Bại” dưới tay Phượng Thất Thất . Xem ra, hắn cả đời cũng bị nữ nhân này hao phí tinh thần đến chết  rồi!

“Thương, nhìn rõ vị trí ta giẫm!”

Trước lúc lên núi đao, Phượng Thất Thất hướng Phượng thương cười một tiếng học tư thế của A Trát, năm ngón giống như trở thành cái móc, giữ ở trên lưỡi đao.

Không nhanh chóng như A Trát, động tác Phượng Thất Thất có chút chậm, Phượng thương lưu ý chỗ Phượng Thất Thất giẫm, đem động tác của nàng đều ghi tạc trong lòng.

Lúc này, trái tim của Minh Nguyệt Thịnh như treo ở cổ họng. Đối với  việc Phượng thương đồng ý cho Phượng Thất Thất lên núi đao, Minh Nguyệt Thịnh trong lòng có chút bất mãn. Nếu như là hắn, tuyệt đối sẽ không để cho Phượng Thất Thất có bất kỳ sơ xuất, cho dù là không có khả năng ngoài ý muốn, hắn cũng sẽ không cho phép phát sinh.

Nhìn Phượng Thất Thất leo ở trên lưỡi đao, tim Minh Nguyệt Thịnh thót lên tới cổ họng, hô hấp liền trở nên trầm trọng. Nếu như Phượng Thất Thất có cái gì sơ xuất, hắn nhất định sẽ người đầu tiên đỡ lấy nàng.

Bộ dáng của Phượng Thất Thất khi leo lên thang đao, làm cho A Trát ngoác miệng  thấy vậy sững sờ (BN: thấy bảy bảy nhà ta ghê chưa). Chưa từng có nữ nhân có thể lên núi đao, huống chi Phượng Thất Thất là một cô gái yêu kiều như vậy, mặc dù động tác Phượng Thất Thất không nhanh, nhưng trên chân nàng không có bị thương, nếu như đây là lần đầu tiên nàng lên núi đao, quả thực là quá thần kỳ!

Chờ Phượng Thất Thất giẫm được lưỡi dao sắc bén ở trên nóc, mọi người chờ chực ở bên cạnh trong lòng mới thở phào nhẹ nhỏm.

“Tiểu thư, ngươi không sao chớ!” Tô Mi trên mặt đất vội vã  kiểm tra lòng bàn chân của Phượng Thất Thất,  batầng bít tất đã bị cắt vỡ hết ba tầng, nhưng không có thương tổn  chân.

“Xem ra, kỹ thuật của ta vẫn chưa được a!” Phượng Thất Thất cười nói, nhưng A Trát lại đối với  Phượng Thất Thất đưa ra ngón tay cái, “Vương Phi thật là lợi hại! Nếu như Vương Phi là nam tử, nhất định sẽ là Hảo hán!”

A Trát đối với Phượng Thất Thất rất là bội phục, thân là nữ nhân có thể leo lên bậc thang đao đi lên rồi đi xuống, thật là không đơn giản! A Trát không phải người ngu, Phượng Thất Thất chẳng qua là nhìn hắn liền có thể từ bên trong học được quý quyết, nữ nhân này rất thông minh.

Thấy Phượng Thất Thất không có chuyện gì, Phượng thương lúc này mới yên tâm. Mới vừa rồi hắn thấy rõ ràngg, tay Phượng Thất Thất nắm lưỡi đao thành công, chân cũng không có dẫm ở trên lưỡi đao, mà là dẫm ở mặt bên đây đại khái là Phượng Thất Thất muốn nói cho hắn biết bí quyết.

“Thương ——” Phượng Thất Thất thay giày, ở bên tai Phượng thương nhỏ giọng nói thầm mấy câu, Phượng thương gật đầu lia lịa quả nhiên chung quy đều giống nhau, chẳng qua là Phượng Thất Thất hơi vận dụng một chút nguyên lý cơ bản của khinh công , đem sức lực nửa người dưới dồn lên tới nửa người trên.

Có Phượng Thất Thất  biểu diễn, Phượng thương cũng đổi vớ, “Ta thử một chút!”

Một vòng xuống tới, bốn đôi vớ trong lòng bàn chân bị lưỡi dao sắc bén cắt đứt, chỉ còn lại tầng vớ cuối cùng bảo vệ chân Phượng thương  hoàn toàn không tổn hao gì. Thân thể Phượng Thất Thất mềm mại, Phượng thương là một đại nam nhân, hiển nhiên thể trọng so với Phượng Thất Thất nặng hơn rất nhiều, áp lực cũng sẽ lớn hơn một chút.

A Trát ở bên cạnh nhìn hai người này, mặc dù  là lần đầu tiên lên thang đao, lại có thể mang năm đôi vớ mà không có làm bị thương chân, không khỏi gật đầu. Chẳng qua là, lúc chính thức lên núi đao hẳn là đi chân không như hắn vừa rồi giống nhau, Phượng thương đã rất lợi hại rồi, nhưng nếu chân trần lên núi đao, không có  vớ  bảo vệ, nói không chừng cũng sẽ bị cắt vỡ lòng bàn chân.

“A Trát biểu huynh, ngươi phải giúp đỡ bằng hữu của ta một chút a!”

Minh Nguyệt Thịnh hiểu rõ quan hệ lúc này, tự mình mở miệng cầu trợ A Trát. Nam tử tường tộc từ nhỏ hầu hết đều vào sơn trại chịu học tập để sau này lên núi đao làm Hảo hán, A Trát hiện tại chính là Lão sư ở trại chỉ bảo tiểu hài tử , nếu như hắn có thể trợ giúp Phượng thương, nhất định Phượng thương sẽ thuận lợi vượt qua cửa ải.

A Trát vốn là bà con của Miêu Sở Vân mẫu hậu Minh Nguyệt Thịnh, sau cả nhà Miêu gia lại bị tịch thu tài sản, A Trát được đưa về Bách Điểu Sơn, mới bảo tồn huyết mạch  Miêu gia  . Có thể nói, hai người này ở trong trại là người thân nhất có cùng chung huyết thống cũng.

Minh Nguyệt Thịnh chính mình thỉnh cầu, A Trát thật thà cười một tiếng, hắn cũng không phải là kẻ ngu ngốc, mới vừa rồi thời điểm Phượng Thất Thất leo lên bậc thang đao, Minh Nguyệt Thịnh bộ dáng lo lắng, toàn bộ đều rơi vào trong mắt A Trát. Nhưng là Phượng Thất Thất là thê tử của Phượng thương, bọn họ nhất định vĩnh viễn cũng không có tương lai.

“A Thịnh a!” A Trác vỗ vỗ bả vai Minh Nguyệt Thịnh, con người Miêu gia rất sâu tình, Minh Nguyệt Thịnh chung tình đã lâu, xem ra là không thể tự thoát ra được rồi!

“Nhìn mặt mũi của ngươi đi, cái này ta nhất định giúp rồi!”

Ý nghĩa của A Trát rất đơn giản, Minh Nguyệt Thịnh thích Phượng Thất Thất, nhưng là giai nhân đã gả làm thê tử cho người khác, làm thế nào cũng muốn để cho Minh Nguyệt Thịnh ở trong lòng Phượng Thất Thất đoạt lấy một vị trí nhất định ít nhất muốn cho nàng cảm kích hắn, nói như vậy không được  làm người yêu cũng có thể  là bằng hữu.

A Trát chịu hỗ trợ, Phượng Thất Thất cùng Phượng thương phi thường cao hứng, đối với  Minh Nguyệt Thịnh cũng rất là cảm kích.

Sau hai ngày, Phượng thương một mực đi theo A Trát lên Bách Điểu Sơn để học tập kỹ năng lên núi đao, thời gian hai ngày A Trát đem những gì mình biết chỉ lại cho Phượng thương. Chẳng qua là thời gian huấn luyện  Phượng thương thật sự là quá ngắn, đảo mắt hai ngày liền trôi qua nhanh chóng liền biến mất,  đã đến ngày phải vượt qua cửa ải .

Sáng sớm, già trẻ lớn bé của tường tộc  đều đi tới quảng trường, một cây thang đao dài hai mươi mét đặt  trong quảng trường .

Bảy mươi hai đao là một tầng, được buộc chặc ở trên thang .

Ánh sáng mặt trời chiếu ở trên lưỡi đao, lóe sáng chói mắt. Bách tính Tường tộc nhìn thang đao, bắt đầu nghị luận rối rít. Năm vị trưởng lão ngồi ở trên đài cao, Cổ Đức tự mình dẫn một nhóm người Phượng thương đi tới.

Cùng trước kia hoàn toàn bất đồng, Vu y trong trại đã sớm chờ chực ở một bên, đã  chuẩn bị băng bó cho Phượng thương.

Thân phận Phượng thương không giống với những người trước kia đến đây thỉnh cầu giải cổ (độc), Phượng thương là nhiếp chính vương Bắc Chu quốc, nếu hắn ở Bách Điểu Sơn có chuyện gì xảy ra, Bắc Chu quốc nhất định sẽ không bỏ qua, đến lúc đó quốc gia bị kẹt ở giữa rất mâu thuẫn.

Vì tránh khỏi việc ngoài ý muốn, Cổ Đức cùng các trưởng lão thương lượng, quyết định để cho Vu y chuẩn bị trước, chỉ cần lòng bàn chân Phượng thương ra máu, liền nhanh chóng đưa hắn xuống . Phượng thương không thể thông qua cửa ải này là chuyện nhỏ, nguy hiểm tới tánh mạng vậy thì phiền toái lớn.

Cùng lúc đó, Tấn Mặc cũng cầm lấy cái hòm y dược ngồi chờ .

“Im lặng ——” Cổ Đức đứng ở trên quảng trường, hít một tiếng trên trận nhanh chóng  an tĩnh lại.

Tất cả mọi người nhìn Phượng thương không chớp mắt, cái Vương gia Bắc Chu quốc này quá yêu thương con, ngàn dặm xa xôi tới  Nam Phượng quốc giải cổ (độc) cho hài tử, đã sớm truyền khắp cả sơn trại. Phượng thương cùng Phượng Thất Thất hai người đêm hôm đó ở trên đống lửa biểu diễn, rất được bách tính tường tộc thích, hiện tại Phượng thương muốn qua tam quan, càng làm cho những người này bội phục không dứt.

Vô luận Phượng thương cuối cùng có thể thông qua tam quan hay không, hắn vì nhi tử làm việc này đủ để biểu lộ Phượng thương là một người có trách nhiệm, hơn nữa rất thương yêu hài tử của mình.

“Cố gắng lên a!” A Trát khuyến khích Phượng thương, hai ngày này Phượng thương mỗi ngày mỗi đêm đều huấn luyện, cái loại tinh thần phấn đấu dám nghĩ dám làm nầy làm cho A Trát rất kính nể.

Mặc dù chỉ là thời gian ngắn ngủn hai ngày, Phượng thương đã nắm giữ được bí quyết lên núi đao, ngày hôm qua là lần cuối cùng leo lên thang đao, Phượng thương chỉ mặc một đôi vớ, thời điểm xuống tới vớ chẳng qua là bị cắt rách một chút sợi, đây đối với Phượng thương mà nói đã là bước tiến bộ nhảy vọt.

Người thường phải huấn luyện bảy tám năm mới có thể làm được như vậy, Phượng thương chỉ có thời gian ngắn ngủn hai ngày trong thời gian này đạt đến hiệu quả như vậy, dùng lời của A Trát mà nói, Phượng thương thật là một thiên tài.

“Làm rất tốt! Ta tin tưởng ngươi nhất định có thể thành công !” A Trác nắm tay, nhẹ nhàng mà đánh vào bộ ngực Phượng thương, “Thả lỏng!”

Phượng thương ở trong tiếng hoan hô của dân chúng tường tộc, đứng ở trên thang đao đi xuống. Cùng hôm huấn luyện hoàn toàn bất đồng, hôm nay  ba đao thê tăng thêm mười thước, đao cũng là đao ba mươi sáu chuôi, gấp đôi thành bảy mươi hai chuôi. Thang đao thẳng đứng,  đao sắc bén dưới ánh mặt trời chiếu xuống chói mắt , lóe ra ánh sáng dị thường.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close