Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Chương 8+9+10

10

Chương 08: Nha hoàn

 Edit: Namthienkhang

Beta: Tiểu Tuyền

Thoáng một cái đã qua mười ngày. Vết thương của Thu Đồng đã gần khỏi. Tống đại nương chờ lấy tiền nên mới đối với Thu Đồng tốt như vậy. Chờ vết thương của Thu Đồng khỏi hẳn phải đi tìm người mua. Không đến hai ngày đã trở lại nói là đã tìm xong người mua. Người mua này nhà rất có tiền, đối với người cũng tốt. Thu Đồng đi qua sẽ được ăn ngon mặc đẹp, còn có nha hoàn hầu hạ. Nói cách khác đi qua đó chính là hưởng phúc.

Tống bà tử nói đưa đi đến chỗ được ưa thích, còn có người hầu hạ, nghe vậy mấy đứa bé bên cạnh vô cùng hâm mộ. Nhưng Ôn Uyển biết, thiên hạ không có bữa trưa miễn phí, mặc dù Tống bà tử không phải là đại ác nhân gì, nhưng tuyệt đối không phải là người tốt. Không nói đến trên đời này làm gì có chuyện tốt nhô ra như thế, việc Thu Đồng bỏ trốn Tống đại nương cũng sẽ không dễ dàng tha cho như vậy đâu.

Ôn Uyển nhìn bộ dáng bây giờ của Thu Đồng, suy đoán sau này lớn lên nhất định là mỹ nhân, chắc chắn là bị đưa đi chỗ địa phương đó, là cái nơi bẩn thỉu đó.

Ôn Uyển nhớ tới bà ngoại mình là quý phi, mẹ là công chúa, phụ thân là mỹ nam tử nổi danh ở kinh đô. Nên Ôn Uyển lớn lên cũng không kém chỗ nào. May mà Bồ Tát phù hộ, không có kế thừa tướng mạo của phụ thân, lớn lên tuy không thể coi là xinh đẹp, chỉ có thể nói là thanh tú. Bằng không đã bị xui xẻo. Ở chỗ này, không có dáng vẻ khuynh thành mới là điều may mắn.

Rất nhanh đã có người tới, là một bà lão. Ánh mắt sắc bén kia có thể đem người ta hù chết. Ôn Uyển nhìn bà lão, đây không phải là lão phu nhân lần đầu tiên nàng thấy sao? Xem ra, thật đúng với suy đoán lúc trước của nàng.

“Ta muốn cho nàng theo cùng.” Thu Đồng hướng về phía người kia nói, bà lão kia có chút do dự. Nhưng bộ dạng Thu Đồng rất kiên quyết. Người kia bảo Ôn Uyển nói chuyện, Ôn Uyển lắc đầu.

“Hai lượng bạc.” Nhìn Ôn Uyển một cái liền biết nàng không nói chuyện được, lập tức ra giá mua người.

Tống bà tử bà có chút không tình nguyện. Giá trị con người của Thu Đồng bán được năm mươi lượng bạc. Dựa theo cái bộ dạng này đi xuống, hai lượng bạc đã muốn Ôn Uyển, nàng cũng không tiện mở miệng phản bác. Dựa theo tình huống bình thường, mặc dù Ôn Uyển không nói chuyện được, nhưng hơn ở chỗ có vẻ hiền dịu biết điều, bán cho nhà giàu người ta làm nha hoàn, giá trị ít nhất có thể bán được tám chín lượng bạc. Hiện tại chỉ có hai lượng bạc, bà ta giảm quá nhiều đi.

Ôn Uyển nhìn thấy vậy lắc đầu, ôm chân Tống đại nương, một bộ dạng đáng thương rất không nỡ. Tống đại nương thấy vậy lấy lại khí thế, lập tức nói là có tình cảm cùng đứa bé này. Bà không nỡ bán, tính đặt ở bên cạnh nuôi.

Người nọ vốn nhìn thấy Ôn Uyển, cũng không phải quá tốt, lớn lên chỉ có thể coi là thanh tú, lại là một người câm điếc. Mua về còn phải nuôi, sau này cũng không có đóng góp gì, nhất định là sẽ lỗ vốn. Mới vừa rồi cũng chỉ là không muốn bắt bẻ trước mặt Thu Đồng, nên mới ra giá. Bây giờ như vậy, trong lòng bà ngược lại thở phào nhẹ nhõm.

“Không biết tốt xấu, đúng là số mệnh làm nha hoàn chịu khổ.” Thu Đồng vốn nghĩ tình trong khoảng thời gian này Ôn Uyển dốc lòng chiếu cố đối với nàng, muốn mang đi theo để cùng mình hưởng phúc, không ngờ Ôn Uyển lại không cho nàng mặt mũi. Lập tức tiến vào xe ngựa đi.

Ngày thứ hai, Tống đại nương mang bọn Ôn Uyển ra ngoài. Nghe nói, dường như ở trong kinh thành có người cần nha hoàn. Ôn Uyển trong lòng vừa nghĩ đến kinh thành, thì có chút kích động. Đây không phải là nơi nàng muốn đi sao?

Ngồi xe ngựa một ngày. Buổi tối hôm đó, đem bọn hắn dàn xếp ở một tiểu viện. Sau đó, mỗi ngày Tống đại nương liền dẫn một đám người đi ra cửa. Đi đến các chủ nhà muốn mua nha hoàn, người bị chọn trúng, thì ở lại không trở về nữa . Không có bị chọn trúng thì về lại cái tiểu viện này. Đinh Hắc ở vòng thứ hai đã bị chọn lấy .

Ban đầu mọi người nhìn Ôn Uyển, cũng tương đối hài lòng. Nhưng vừa nghe là người câm thì hoàn toàn không bằng lòng.

“Không được, đâu có thể mua một người câm, không thể nhận.” Người đến xem tất cả đều là nói một câu như vậy. Ở nơi này của bọn buôn người nán lại hơn nửa tháng, ma ma chủ nhà chọn người, nhìn trúng  Ôn Uyển dịu hiền. Nghe được là một người câm, thì nhíu chân mày, lắc đầu nói không được, lại tiếp tục chọn lấy người khác. Cứ như vậy, Ôn Uyển bị chọn lấy vứt qua, bỏ quên rồi lại chọn.

Ôn Uyển rất là bi phẫn, haizz, một câu sẽ nói không hết được.

Ngày hôm đó, nói là đi cái gì Hầu phủ. Tống đại nương vốn cũng không muốn mang Ôn Uyển đi, nhìn bộ dạng hiền dịu của Ôn Uyển, thở dài một tiếng tự hiểu, vẫn đem nàng gọi lên.

Hơn nửa tháng này, giống như biến thành gia súc chọn tới chọn lui, tim của Ôn Uyển  đều ở trạng thái lo lắng . Rõ là, đời trước không có làm cái chuyện gì xấu a! Tại sao mình lại luân lạc tới tình trạng như vậy rồi?

Ngày này lại cùng ngày thường giống nhau, vừa nghe đến Ôn Uyển là một người câm, chỉ lắc đầu nói không được.

“Nghe nói các ngươi muốn có nha hoàn học thêu, bồi dưỡng người dạy thêu, đứa bé này mặc dù không nói chuyện được, nhưng  rất cơ trí . Cũng ngoan ngoãn nghe lời, bảo làm cái gì thì làm cái đó, còn làm rất tốt. Ma ma, làm người thêu thùa có thể nói chuyện hay không cũng đâu có sao? Ngươi hãy nhìn kỹ lại đi, đứa bé này, có khiếu tốt để học thêu, mua vào tuyệt đối sẽ không khiến cho các ngươi lỗ lả .” Tống đại nương vội nói .

Ma ma chọn người vừa nghe Tống đại nương nói lời này, có chút chần chờ. Một người khác đứng trước mặt ma ma này nói hai câu, ma ma chọn người nghe vào, rồi nhìn Ôn Uyển. Cầm lấy tay Ôn Uyển, trắng nõn nhẵn nhụi, cũng lấy làm kinh hãi.

“Ngươi tên là gì?” Ôn Uyển lắc đầu.

“Cha mẹ ngươi làm gì?….” Ôn Uyển vẫn lắc đầu, dù sao hỏi cái gì, Ôn Uyển cũng chỉ lắc đầu. Trong mắt ma ma có chút chần chờ.

“Đứa nhỏ này cũng là số khổ , lúc tới nơi của ta, xanh xao vàng vọt, ngày thứ nhất đã ăn hai chén cơm lớn, nói là đói bụng hai ngày hai đêm chưa có cơm ăn. Cũng là ở chỗ của ta, điều dưỡng hơn ba tháng, mới nuôi được trắng trắng mềm mềm đáng yêu như vậy. Nhưng mặc dù nàng không nhớ rõ cha mẹ là ai, nhưng thật sự rất nghe lời. Ma ma, ta bảo đảm ngươi mua tuyệt đối không hối hận.” Tống đại nương ở bên cạnh, giải thích cho việc đôi bàn tay của Ôn Uyển, vì sao lại trắng nõn.

Thật ra thì Ôn Uyển ở chỗ của bà chỉ ở hơn tháng. Chỗ nào hơn ba tháng. Ma ma kia nghe lời này, mới yên lòng.

“Nhìn đôi tay này, cũng là có tay thêu thìa. Vương đại nương, dẫn đi đi.” Ma ma suy nghĩ một chút, nhìn Ôn Uyển từ đầu tới đuôi vẫn bình thản liền gật đầu. Làm người thêu thùa, điều kiện chủ yếu chính là tâm trạng tốt, người nóng nảy thì không thể nào thêu cho ra sản phẩm thêu tốt .

Ôn Uyển bị một người mặc xiêm y vải thô màu xanh, chân mang một đôi giày vải xanh miệng tròn, mắc cá chân mang vớ màu trắng, dẫn tới trong viện cách vách  .

Nơi đó đã có người lúc trước được chọn lựa. Nhìn đám người này, Ôn Uyển hiện tại coi là hợp cách. Nào biết đâu rằng, sau đó đám người được tập hợp đông đủ, còn được đưa vào một cái phòng, Ôn Uyển từ trong khe cửa nhìn thấy có một đại nương năm sáu chục tuổi  “Ma ma nói, người này hôi nách, không thể nhận.” Một câu nói, liền đem người nọ mang đi ra ngoài.

Mỗi cô nương đi vào liền đỏ mặt đi ra ngoài. Đến phiên Ôn Uyển đi vào, người kia hỏi liền Ôn Uyển hai câu, Ôn Uyển lắc đầu, chỉ vào cổ họng.

“Làm sao mua người câm vào, ngươi mua người thế làm sao làm việc chứ?” bà bà uy nghiêm hỏi .

Ôn Uyển cũng không sợ, chẳng qua là cười làm động tác xe chỉ luồn kim  .

“A, tuyển ngươi làm người thêu hả? Vậy không cần kiểm tra, ngươi đi ra ngoài đi.” lúc Ôn Uyển đi ra, đã nghe thấy bà bà kia kêu người khác cỡi quần áo. Ôn Uyển sợ run cả người. Chỉ đã nghe nói cổ đại tuyển Tú nữ mới phải cỡi quần áo, chưa nghe nói qua mua nha hoàn cũng phải cỡi quần áo. Nàng đã tới nơi nào rồi chứ?

Ôn Uyển cho rằng như thế đã xong. Nào biết đâu rằng, còn phải đi xếp hàng. Có hai đại phu bộ dáng lão giả ngồi ở chỗ đó. Đi tới chỗ nha hoàn bắt mạch cho từng người.

“Người này không được, có bệnh kín.” Đại phu một nói câu, nha hoàn kia lập tức khóc. Chủ nhà chắc chắn sẽ không muốn nàng rồi, đau khổ cầu khẩn để cho đại phu lần nữa nhìn kỹ lại. Nhưng đại phu kia nhìn cũng không nhìn nàng một cái, tiếp tục xem người khác. Nha hoàn kia liền bị mang ra sân.

Đến phiên Ôn Uyển, tim Ôn Uyển nhảy phịch phịch. Hơn một tháng này ở chỗ Tống đại nương, Tống đại nương bởi vì muốn đem các nàng bán giá tiền tốt, nên cơm vẫn cho ăn no . Mặc dù Ôn Uyển không có soi gương, nhưng cũng dùng nước xem. Biết mình da trắng nõn, mặc dù lớn lên bình thường, nhưng nếu nói nhất bạch già bách sửu (làn da trắng mịn che trăm xấu), vậy cũng xem như an ủi duy nhất .

Đại phu nhìn Ôn Uyển trắng trắng mềm mềm, đem tay khoác lên mạch của nàng, một hồi liền gật đầu, nói cách khác, vượt qua kiểm tra rồi.

Sau lại bị người ta đưa tới một chỗ, lúc này người lưu lại đã là những người được chọn. Người cầm đầu từng bước từng bước đi tra hỏi, sau đó có một nha hoàn ở bên cạnh viết, đoán chừng là ghi danh sách. Sau đó viết một mẩu giấy, giao cho bà bà lúc trước dẫn nàng tiến vào.

Tiếp đó một lão bà nhìn rất lợi hại, dường như gọi là Chu ma ma , nhìn lướt qua chúng tiểu cô nương đang thấp thỏm trong viện, ho nhẹ một tiếng, lớn tiếng nói: “Bắt đầu từ hôm nay, sáu người các ngươi, chính là người của An phủ chúng ta. Kể từ hôm nay, chuyện trước kia của mình phải quên hết tất cả. Hiện tại bắt đầu, trong lòng của các ngươi chỉ có thể có Phủ An Nhạc hầu chúng ta, chỉ có thể có chủ tử ngày sau các ngươi hầu hạ. Nhớ lấy không?”

“Nô tỳ cẩn tuân đại nương dạy bảo!” Tất cả mọi người khom người xuống hành lễ, Ôn Uyển cũng làm theo cùng một lúc .

“Chỉ cần các ngươi làm người hầu tốt, dụng tâm hầu hạ chủ tử tiểu thư, sau này, không thể thiếu những ngày an nhàn của các ngươi. Trước kia ta cũng từ tuổi các ngươi bắt đầu bước đi, cho nên, phải trung thành tận tâm làm người hầu.” Nói xong những thứ này, liền nhìn lướt qua mọi người.

Chu ma ma, trên đầu cắm trăm vàng, trên tay cũng mang theo vòng tay vàng. Mặc một thân xiêm y màu chàm, nhìn qua uy phong lẫm lẫm. Rất nhiều tiểu cô nương mắt tỏa kim quang.

“Các ngươi mới tới, ngày mai bắt đầu học quy củ của phủ.” Nói xong liền đi. Sau đó có người hướng dẫn. Ôn Uyển được một đứa nha hoàn mang đi.

Chương 09: Phủ An Nhạc hầu

Ôn Uyển hướng về phía cái nha hoàn kia cười cười, làm mấy động tác, ý là hỏi, chủ nhân nhà này là ai? Tỏ vẻ hồi lâu, trong mắt tràn đầy vẻ cầu khẩn .

“Ngươi tiểu nha hoàn này thật biết đùa. Nơi này là phủ An Nhạc Hầu An gia. Ngươi có thể vào Hầu phủ chúng ta, coi như là mạng của ngươi tốt. Hầu gia và phu nhân chúng ta rất thương người. Sau này ngươi cố gắng hầu hạ, sẽ có những ngày an nhàn của ngươi .” Nha hoàn kia biết Ôn Uyển phải đi phòng thêu, nên cười nói.

Ôn Uyển nghe xong thiếu chút nữa bị hù chết tại chỗ. Mẹ của ta nha, sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Nơi nào không đi, hết lần này tới lần khác đi tới nơi Hầu phủ chết tiệt này. Phủ An Nhạc hầu, nàng rõ ràng nhớ được ma ma nói, người đàn bà ác độc kia chính là Tam tiểu thư của Phủ An Nhạc hầu . Tại sao mình xui xẻo như thế, thế này thì bi thảm quá. Vạn nhất bị người ta biết được, chắc sẽ lại chết một lần nữa.

Không được, ngàn vạn lần phải bình tĩnh, bình tĩnh. Không thể để cho bất luận kẻ nào phát hiện thân phận mình. Nếu không ta cũng chỉ có chết thôi. Trăm triệu lần không thể. Ôn Uyển vừa đi vừa động viên tinh thần cho mình.

Động viên tinh thần đến cuối cùng, Ôn Uyển vẫn cảm thấy vận khí đặc biệt đen đủi. Vốn là nhìn thấy nhà người ta giàu có, định tìm chủ nhà giúp đỡ tìm đến Phủ Tông Nhân. Lúc này lại chuyển biến thế này.

Nha hoàn thấy Ôn Uyển cúi đầu, thì ở phía trước dẫn đường, cũng không đi nhìn Ôn Uyển. Nếu không nhất định sẽ phát hiện sắc mặt Ôn Uyển lúc xanh lúc đỏ, một hồi lại xám trắng. Cũng may Ôn Uyển phản ứng cực nhanh, rất nhanh liền khắc chế được, chờ nha hoàn kia chuyển chỗ ngoặt nói chuyện với nàng lần nữa, thì sắc mặt hơi bình thường một chút.

“Ngươi cũng không cần sợ. Phủ đệ chúng ta cũng có quy củ , chỉ cần ngươi an phận làm người hầu, cũng sẽ không gây khó khăn cho ngươi.” Nha hoàn kia cười nói. Cho là Ôn Uyển  sợ vì mới vừa rồi ma ma nói quy củ Hầu phủ rất nặng.

Ôn Uyển gật đầu.

Ôn Uyển thẳng một đường đi tới, nhưng thấy phòng ốc uy vũ đồ sộ, khí thế đều tráng lệ bất phàm, đình đài lầu các tất cả đầy đủ hết, đều là dạng tinh xảo phú quý. Ôn Uyển nhìn kiến trúc nơi này, trong lòng rất buồn bực. Một Hầu phủ có tiền như vậy, thì phủ Quốc công kia nhất định giàu sang hơn nhiều. Tại sao mình là tiểu thư nhà bọn họ, còn là nữ nhi thân sinh của công chúa , lại chỉ có thể ăn đất nuốt rau dại, đáng thương? Nhớ tới Hoàng ma ma, trong lòng Ôn Uyển thầm hận, người Bình gia đều xấu xa, tất cả đều là khốn kiếp.

Đi thật lâu, cuối cùng cũng đi tới một chỗ. Là nơi có một loạt phòng ốc thấp bé, mấy gian phòng thấp bé quay quanh tạo thành sân viện. So sánh với chỗ mới vừa rồi đi qua, quả là một trời một vực. Giữa sân có một miệng giếng, còn có một cây hoa quế trồng bên cạnh. Ôn Uyển đi theo nha hoàn kia vào một căn phòng.

“Nơi này, sau này sẽ là chỗ ở của ngươi.” Nha hoàn kia mang theo Ôn Uyển vào một viện có một ít nhà gỗ. Đập vào mắt là một dãy giường, có bốn giường và mền, đoán chừng ý là bốn người ở . Nhìn lại bốn phía, bàn ghế phong cách cổ xưa, hoa văn điêu khắc ở cửa sổ, cửa thuộc loại gỗ thô.

Ôn Uyển cảm thấy ở nơi này , so với nhà nghèo bình thường của người ta tốt hơn rất nhiều. Lúc nàng tới chỉ còn một vị trí, đã bị an bài ở cạnh dưới của mặt cửa sổ .

“Coi như ngươi may mắn, còn dư lại như vậy một cái giường cho ngươi. Chỗ này là tam đẳng nha hoàn mới có thể ở. Lúc trước có một người được chủ tử thưởng thức nên gả cho người ta, hai ngày trước mới đi. Lúc này mới giữ một chỗ trống như vậy.” Nha hoàn hiện ra ánh mắt cao ngạo.

Ôn Uyển mang một bộ dạng cảm kích, làm cho nha hoàn kia càng kiêu ngạo.

“Đây là hai bộ xiêm y tắm rửa, còn có một chút đồ dùng. Sau này cũng có thêm chút dụng cụ, đến lúc đó ngươi đi tìm ma ma để lấy. Hiện tại ta dẫn ngươi đi xung quanh. Nơi này, là chỗ tắm rửa rửa mặt. Nơi này là chỗ dùng cơm ” nha hoàn kia dẫn Ôn Uyển, đi tới bên cạnh một gian phòng thấp bé, nhất nhất giới thiệu.

Ôn Uyển nhìn nha hoàn kia mặc dù rất cao ngạo, nhưng đối với mình không có ác ý, đối với mình vô cùng kiên nhẫn nhất nhất chỉ đạo .

Ôn Uyển chờ sau khi nha đầu kia đi, nhìn hai bộ xiêm y màu xanh ngọc trên giường. Vừa sờ vào, thì ra là làm bằng vải mịn, so với vải thô nàng mặc lúc trước thoải mái hơn nhiều, vải thô mặc lên không thoải mái.

Định dùng một ngày thời gian để quen thuộc hoàn cảnh, đáng tiếc còn không ở bao lâu đã bị gọi đi. Đi tới nơi này, cũng không lập tức bắt đầu làm việc, còn phải được quản sự ma ma dạy quy củ, mới có thể sai đi làm.

Ôn Uyển đang ngồi thì có một người đi vào. Nhìn bộ dáng rất nhanh nhẹn, Ôn Uyển lập tức đứng lên, có chút mất tự nhiên hướng nàng kia gật đầu. Nàng kia nhìn cũng không nhìn nàng một cái.

Đợi buổi tối sau khi trở về, Ôn Uyển nhìn thấy ba nữ hài tử khác.

“Ngươi tên là gì?” Một thân quần áo màu hồng, cô gái lớn lên diễm lệ, từ trên cao nhìn xuống hỏi , Ôn Uyển chỉ chỉ cổ họng của mình.

“Làm sao lại sắp xếp người câm đến chỗ này của chúng ta.” Cô gái có chút tức giận. Nhìn bộ dạng xin lỗi của Ôn Uyển, liền quay cái ót đối diện Ôn Uyển.

“Làm sao lại an bài một người câm ở nơi này với chúng ta. Không được, ngày mai phải đề nghị quản sự ma ma mới được, đem nàng đưa khỏi nơi ở của chúng ta. Một người câm, nghe sẽ làm cho người thêm bực.” Một cô gái khác trông rất hấp dẫn, nhìn Ôn Uyển bình thản không phản ứng gì, hết sức bực mình.

“Nếu là ma ma an bài vào, tất nhiên là có suy tính. Lúc này ngươi đòi đi nói chuyện không cho nàng ở lại, chẳng phải là đánh vào mặt ma ma sao? Để cho nàng ở đây cũng không làm trở ngại ngươi cái gì.” Một cô gái khác, thoạt nhìn rất ôn hòa, bộ dáng bình thường liền khuyên nhủ.

Ôn Uyển nghe thấy các nàng ở một bên thì thầm . Ai cũng không để ý tới nàng. Qua một buổi tối, Ôn Uyển biết ba cô gái kia chia ra gọi là Hổ Phách, San Hô, Liên Tử.

Hổ Phách thì lớn lên rất đẹp, xinh đẹp như hoa đào, da trắng nõn có thể bấm chảy ra nước, nên rất kiêu ngạo, cảm giác, cảm thấy như mình cao cao tại thượng vậy, San Hô rất nịnh bợ nàng. Ôn Uyển cảm thấy rất kỳ quái, đều là nha đầu thôi, có cái gì đáng giá cao ngạo? Việc nàng ta đang làm là chỉ quản lý một chút dụng cụ trong nhà, không quá tiếp xúc với người ở phía ngoài. Dường như lúc trước cũng là người hầu bên cạnh chủ tử, sau đó bị chán ghét nên đuổi ra ngoài. Sau này Ôn Uyển mới biết được sự cao cao tại thượng ưu việt hơn người của nàng ta từ đâu mà ra.

San Hô chính là người đầu tiên Ôn Uyển thấy, cô gái này lớn lên cũng diễm lệ. Sau lại tiếp xúc mới biết được, nàng rất cơ trí, miệng cũng ngọt, làm nha hoàn sai vặt ở phòng giặt quần áo, ánh mắt rất cao, cảm thấy ở chung cùng Ôn Uyển, sẽ tổn hại thân phận nàng ta, nên thường xuyên châm chọc Ôn Uyển.

Liên Tử nói tương đối ít, lớn lên bình thường, nhưng trầm ổn, là nha hoàn  bên cạnh Tôn thiếu gia. Sau này Ôn Uyển mới biết được, thân thích của Liên Tử là một quản sự ma ma rất có địa vị ở trong phủ, nhưng không biết tại sao lại làm một nha hoàn bình thường. Nàng đối với Ôn Uyển không thể nói là tốt, nhưng không tính là xấu.

Trong ba nữ hài tử, chỉ mỗi Liên Tử đối với Ôn Uyển tương đối khách khí. Nhưng cũng chỉ có như thế, nơi này nhiều người thì chuyện thị phi sẽ nhiều, Liên Tử không thể nào bởi vì Ôn Uyển mà đi đắc tội mấy người khác.

Ôn Uyển trải qua nửa tháng được huấn luyện sau đó mới biết, cạnh tranh giữa bọn nha hoàn cũng rất kịch liệt. Người nơi này, tâm tư đặc biệt nhiều, cho nên nàng lúc nào cũng nhắc nhở mình phải bỏ nhiều tâm tư. Đây là nhà giàu người ta, từ lão gia, phu nhân, cho tới tôi tớ, đều có một bộ quy tắc làm việc. Cũng chính là phương pháp sinh tồn của nha hoàn.

“Giúp chúng ta xếp chăn, còn có, những y phục này giặt cho chúng ta.” Giọng điệu của San Hô kênh kiệu phân phó  Ôn Uyển, Ôn Uyển biết điều nhận lấy.

Hổ Phách thấy thế, cũng đem đồ vật chuẩn bị giao cho Ôn Uyển. Liên Tử nhìn Ôn Uyển ngoan ngoãn nghe lời, há miệng định nói, cuối cùng cũng không nói gì. Ôn Uyển đi tới, muốn lấy y phục của nàng, nhưng Liên Tử lắc đầu, tỏ vẻ không làm phiền Ôn Uyển.

Ngày thứ hai Ôn Uyển lại bắt đầu tiếp nhận huấn luyện. Cũng là dạy một chút quy củ, như thấy chủ nhân phải hành lễ, không thể đi loạn, càng không thể nói lung tung. Quy củ nhiều vô cùng, dù sao cũng đơn giản một câu nói, chính là huấn luyện các nàng làm sao làm tốt tiêu chuẩn của một nha hoàn.

Ôn Uyển nghe được rất chăm chỉ, học vô cùng cẩn thận. Chỉ sợ đến lúc đó làm lỗi, không biết đắc tội người nào, sẽ mất đi mạng nhỏ. Nguyện vọng đi tìm người sẽ phải rơi vào khoảng không. Mấy ngày sau, Ôn Uyển đã bị đưa đến phòng thêu. Ở chỗ này, nàng vẫn gọi là Đào Hoa, không có đổi tên cho nàng.

Cuộc sống dạy dỗ quy củ  mặc dù khô khan, nhưng Ôn Uyển vẫn học rất nghiêm túc. Bởi vì Ôn Uyển biết, những thứ này sẽ giúp mình sống yên phận. Năm ngày sau, Ôn Uyển bị đưa đến phòng thêu. Nghe những ma ma kia nói, Ôn Uyển mới biết, bắt đầu trước tiên sẽ  cho làm một chút chuyện vặt.

“Đào Hoa, đây là Kiều đại nương, cũng là người dạy thêu đắc lực nhất phòng thêu. Sau này người tốt hơn hãy nghe lời Kiều đại nương.” Quản sự ma ma đem Ôn Uyển giao cho một phu nhân tuổi chừng hai mươi lăm hai mươi sáu. Phụ nhân kia mặc một thân quần áo màu xanh nhạt, nhìn qua chính là người giỏi giang. Trông cũng không tệ lắm, tròn trịa cuồn cuộn, da cũng tốt, lại có đôi mắt như cá, nên giảm đi không ít vẻ đẹp.

“Kiều nương tử, Đào Hoa mặc dù là người câm, nhưng rất chăm chỉ chịu khổ. Ngươi cố gắng dạy dỗ, sau này, nói không chừng có thể dạy ra một học trò tay nghề cao đó.” Lão bà kia cười nói.

“Một đứa bé như vậy, nhìn bộ dạng cũng không phải là  thông minh . Người như thế ta không muốn thu làm đồ đệ. Trước hãy đặt ở chỗ này làm việc lặt vặt, sau này nhìn xem rồi mới quyết định.” Một câu nói, liền quyết định Ôn Uyển sau này nên làm gì. Sau này lúc phân công cho nàng, quả nhiên là làm việc lặt vặt .

Sau khi lão bà kia đi, Kiều đại nương liền đem Ôn Uyển dẫn vào trong phòng, cũng chính là phòng thêu.

Chương 10: Làm Công Việc Lặt Vặt

Mười ngày sau, Ôn Uyển đã bị Kiều đại nương thu nhận. Sau khi tin tức truyền đi, mấy tiểu cô nương bắt đầu nhìn nàng không vừa mắt, những người khác thấy vậy thì có chút hả hê.

Nói là phòng thêu, nhưng thật ra là hai phòng nhập thành một viện. Phòng thứ nhất làm y phục cho ma ma; phòng thứ hai một nửa là cất chứa vải vóc , phần lớn những nguyên liệu vải là dùng may xiêm y cho chủ tử trong phủ đệ . Trong đó có hai phòng đối diện nhau, là dành cho hai Tú  nương xuất sắc nhất trong phủ đệ, đặc biệt chỉ may xiêm y cho lão gia và phu nhân. Một họ Hà, Ôn Uyển đã gặp mặt, còn lại họ Kiều. Sau khi thả ra tin tức nói hai người muốn nhận đồ đệ, thì nhiều học đồ đều ở cố gắng tranh thủ. Đối với việc Ôn Uyển  đột nhiên chặn ngang một cước, mấy nha hoàn đều không có sắc mặt tốt đối với nàng.

Cùng mọi người trao đổi được với nhau xong, thì đã có người phân phó Ôn Uyển làm việc. Đơn giản chính là quét dọn, sửa sang lại mọi thứ … Rất nhiều chuyện vặt. Mấy cái người chờ được chọn, đều rất căm ghét Ôn Uyển. Thường xuyên làm rối tung mọi thứ để nàng làm. Dĩ nhiên, họ cũng là tiểu cô nương bảy tám tuổi, tâm tư cũng không quá độc ác. Chỉ là làm khó Ôn Uyển một chút thôi. Mỗi lần Ôn Uyển đều cúi đầu, chịu đựng khiển trách.

Không qua mấy ngày, mọi người trong phòng thêu đều nói, Đào Hoa mới tới là một đứa trẻ đáng thương, lại hèn yếu. Bị khiển trách hai câu, liền sợ hãi rụt rè, bị làm cho sợ đến phát run.

Đối với người khác nói cái gì, Ôn Uyển không có để ý. Nàng nghĩ, chỉ cần nàng đem tất cả mọi chuyện làm xong, những người đó muốn lần nữa gây khó khăn cũng không có chỗ gây khó khăn.

Nghĩ như vậy, thì cũng hành động như vậy. Mỗi ngày dậy sớm, luôn là người đầu tiên chạy tới phòng thêu. Chờ Tú  nương tới, Ôn Uyển đã đem sân quét dọn sạch sẻ, đem phòng thêu thu dọn thật chỉnh tề. Tú  nương bảo nàng làm chuyện gì thì làm chuyện đó. Ôn Uyển đàng hoàng, biết điều nghe lời, cộng thêm lại câm. Phần lớn mọi người vẫn thương hại và đồng tình hài tử không chỗ nương tựa này.

Lúc trước Ôn Uyển chỉ được phân làm một phòng, không đến hai ngày, đã đem nàng phân làm thêm phòng thứ hai trong viện . Nguyên nhân chính là Ôn Uyển rất chịu khó.

Dĩ nhiên, chỉ có điểm không tốt, là Ôn Uyển luôn cúi đầu, vô cùng nhát gan, có người lớn tiếng nói, sẽ làm nàng sợ đến run run, Tú nương thường xuyên trêu cợt nàng.

Ôn Uyển nói không nhiều lắm, nhưng làm việc rất tận tâm. Những người đó thích trêu cợt nàng, nhưng cũng không làm khó. Chỉ vì trêu ghẹo chơi cho vui. Không có mấy ngày, liền nói đó là một đứa bé rất ngoan.

Đây là sách lược của Ôn Uyển. Kể từ khi nàng biết nơi này là Phủ An Nhạc hầu, liền không muốn cho mình biểu hiện quá mức thông minh. Hài Tử không thông minh, nhưng chịu khó, đoán chừng sẽ làm cho người ta yên tâm không ít. Bởi vì người bình thường, cũng không thích có người thông minh hơn mình. Đặc biệt là người co đầu rút cổ ở trong nhà, là phụ nhân mỗi ngày cũng chỉ ở trong nhà trải qua ngày ngắn ngày dài. Lại càng không thích là người quá thông minh.

“Hà gia nương tử, Đào Hoa rất tốt. Nếu không, ngươi thu nhận nàng đi. Cũng đừng để cho Kiều nương tử đem hài tử này thu nhận, đứa bé này vốn đã đáng thương. Nếu còn khổ một lần nữa, thì quá đáng thương quá.” một Tú nương nhìn Ôn Uyển đang quét dọn sân, khẽ nói .

“Ta cũng nghĩ vậy a, đứa bé này quả là biết điều nghe lời . Nhưng chuyện này, phải được quản sự đồng ý, ta muốn cũng vô dụng. Quản sự là thân thích của Kiều đại nương, Kiều đại nương lại đứng đầu phòng thêu… phu nhân thích nhất Kiều đại nương thêu. Khẳng định sẽ thỏa mãn nàng trước, mới có thể đến phiên ta” Hà nương tử kia lắc đầu . Tú  nương kia cũng rất đồng tình nhìn Ôn Uyển.

Ôn Uyển  biết Kiều Tú nương, rất ghét việc mình chịu khó làm việc như vậy. Trong mười ngày Ôn Uyển ở nơi này, đại khái cũng biết tình cảnh trong phòng thêu.

Hai vị Tú  nương lợi hại nhất phòng thêu chính là Kiều Tú nương cùng Hà Tú  nương. Kiều Tú nương có một tay thêu tốt, nhưng đánh tiếc là thái độ rất kém, làm việc cũng rất cay nghiệt tham lam. Trên căn bản không hợp với người ở phòng thêu, nhưng nàng là thân thích của quản sự ma ma phòng thêu, người khác cũng không làm gì được nàng.

Nhưng Ôn Uyển vẫn không hiểu được, chọn học đồ không phải nên chọn lựa người có tư chất sao, làm sao lại chọn mình. Mặc dù Kiều Tú nương nhìn không tốt chút nào, nhưng thủ nghệ kia cũng là thật .

Sau lại trải qua một loạt thực tế Ôn Uyển mới biết được, cái gì học đồ, cũng là gạt người . Các nàng muốn tìm chính xác là người giúp đỡ làm việc lặt vặt, cũng như bên cạnh minh tinh ở hiện đại cũng có một loại phụ tá làm chân chạy bưng trà đưa nước. Tuy nói là học đồ, thật ra thì cũng chính là nha hoàn bình thường. Hơn nữa, giống như Kiều Tú nương vậy, sẽ không đem thủ nghệ chân chính truyền cho người khác. Muốn truyền cũng truyền cho nữ nhi của chính nàng.

Ôn Uyển chủ yếu là giúp đở chuẩn bị sợi tơ, xe chỉ luồn kim, cắt vải vóc, làm trợ thủ.

“Ta  chưa từng thấy ai đần như ngươi vậy, mấy cây kim cầm cũng không tốt.” Kiều Tú nương nhìn Ôn Uyển học xe chỉ luồn kim, bị kim đâm vào tay, thì mất hứng mắng.

“Kiều gia nương tử, hài tử cố gắng học như vậy. Kiên nhẫn dạy là được.” Hà gia nương tử nhìn thấy, rất không đành lòng nên khuyên một câu.

“Ta dạy nha hoàn của mình, cần gì ngươi xía miệng vào?” Kiều Tú nương đặc biệt tức giận. Nhưng Hà gia nương tử có thủ nghệ tốt nhất trong phòng may vá, mặc dù nàng là thân thích của quản sự nương tử, nhưng cũng không làm gì được  Hà gia nương tử.

Nhìn Ôn Uyển ở một bên cẩn thận nghe dạy, trong lòng rất tức giận, đưa tay nhéo một cái. Rất nhanh, trên cánh tay trắng nõn liền bị một vết bầm lớn. Ôn Uyển cúi đầu, nhịn. Đáng hận, nữ nhân này quá mức hẹp hòi. Chịu đựng như thế, không biết nhịn đến ngày tháng năm nào.

“Bốp . . . . . .” Một cái tát đánh tới, gương mặt Ôn Uyển tràn đầy dấu tay.

“Mắt ngươi mù hay sao, ta nói là ngươi lấy chỉ bạc xỏ, ngươi cầm chỉ vàng xỏ cho ta làm cái gì. Sớm biết ngươi là nha hoàn ngu xuẩn như vậy, thì đã không cần ngươi.” Kiều Tú nương một cái tát đánh xuống xong, còn  mắng trong miệng .

Ôn Uyển cúi đầu, trong lòng rất căm phẫn. Rõ ràng là bảo mình cầm xỏ chỉ vàng, lúc này lại nói là cầm chỉ bạc xỏ, bệnh thần kinh. Đời trước còn không có bị người khác tát qua, không có bị người ta ngược đãi qua, hiện tại toàn bộ đều bị.

Nhưng Ôn Uyển biết rất rõ ràng, lúc này chỉ đành phải chịu đựng.  Kiều Tú nương vì nhìn trúng mình nên mới mua vào , ở chỗ này mình là một hài tử đáng thương không chỗ nương tựa, sẽ không có ai thay mình ra mặt. Những Tú  nương này mặc dù đồng tình mình, nhưng họ sẽ không vì một cái nha hoàn nho nhỏ mà ra mặt. Nếu như mình phản kháng, chờ đợi mình không biết là cảnh ngộ gì hoặc chỉ là con đường chết.

Cho nên, mặc dù Ôn Uyển bị đánh một cái tát, trên mặt rát đau, run rẫy nhiều cái, nhưng vẫn rất cung kính cúi đầu. Không có bất kỳ oán hận, chẳng qua là cúi đầu.  Kiều Tú nương nhìn Ôn Uyển đàng hoàng  đứng ở đó, mắng mấy câu rồi cũng bỏ qua .

Sau khi Ôn Uyển bị đánh, trở lại trong phòng ngủ. Cũng không có thuốc, trên người lại không còn tiền mua thuốc. Chỉ đành phải đi nấu nước sôi, dùng  khăn lông nóng ướt, thoa ở trên mặt. Hi vọng ngày mai sẽ không sưng. Haizz, cuộc sống thật không dễ dàng, mỗi ngày trải qua đếu quá khó khăn. Đời trước cũng không bị người ta đụng một đầu ngón tay.

“Cho ngươi.” Liên Tử đi vào, nhìn cái bộ dáng này của Ôn Uyển, trong lòng không đành. Nên cho một ít thuốc mỡ, liền đi ra ngoài. Ôn Uyển nhìn nàng rất cảm kích, đem phần ân nghĩa này nhớ ở trong lòng.

“Lĩnh tiền tháng rồi, đi, lĩnh tiền tháng đi. Đào Hoa, lĩnh tiền tháng đi.”  Kiều gia nương tử kêu Ôn Uyển, mang theo Ôn Uyển đi quản sự nương tử nơi đó. Bởi vì Ôn Uyển chỉ làm hơn nửa tháng, cho nên chỉ lấy một trăm năm mươi đồng tiền lớn, Ôn Uyển có chút ngạc nhiên. Sau nghe được những người đó nghị luận, theo lời của bọn hắn Ôn Uyển tự suy đoán, căn cứ vào hiểu biết của mình, đại khái một lượng bạc chính là năm trăm đồng tiền lớn, một đồng tiền lớn có thể mua hai bánh bao. Ôn Uyển mình suy nghĩ, tiền tháng của nàng là ba trăm đồng tiền lớn, coi như có cuộc sống không tệ. Chẳng qua là không nghĩ tới cung cấp ăn cung cấp ở, còn được cầm tiền tháng, thật tốt.

Ngày hôm đó, Kiều Tú nương đối với nàng lại càng không đánh thì mắng. Trong ngày thường nhiều nhất kiếm chuyện một hai lần, hôm nay, tìm chuyện để mắng đến bốn năm lần. Ôn Uyển nghĩ tới những Tú  nương kia nói Kiều Tú nương là một người tham lam cay nghiệt , đoán chừng là muốn một ít trong một trăm năm mươi đồng tiền lớn của mình.  Chờ lúc buổi trưa dùng cơm, Ôn Uyển biết điều đem tiền cho nàng, dâng lên một trăm hai mươi tiền, còn mình chỉ giữ ba mươi đồng tiền để dùng.

“Tốt, ta đây sẽ giữ dùm cho ngươi.” Kiều Tú nương nhìn thấy đáy lòng liền vui vẻ, nhận tiền, nhưng vẫn vô cùng uyển chuyển nói .

Buổi tối, lúc mấy nha hoàn đi ngủ, họ cũng không nằm ngủ. San Hô hăng hái cao cao hứng nói “Hổ Phách, hôm nay lĩnh năm trăm đồng tiền. Ta muốn nhờ người gác cổng mua cho ta chút phấn, còn ngươi, muốn mua cái gì, ta bảo bọn họ mua giúp luôn.”

“Không cần, phấn bột nước của ta còn không có dùng xong.” Hổ Phách rất lạnh lùng nói .

“A, vậy còn ngươi Liên Tử?” Xoay đầu lại cố vấn cho Liên Tử, Liên Tử cũng lắc đầu giống nhau. San Hô nói thầm  một câu, nữ nhân keo kiệt.

“Liên Tử tỷ tỷ, nghe nói ngươi đã đính hôn. Tiết kiệm tiền như vậy, là mua  đồ cưới sao?” Hổ Phách cảm thấy rất hứng thú hỏi . Ánh mắt thì lại châm biếm. Liên Tử cổ họng cũng không thốt một tiếng, cúi đầu không lên tiếng.

“Không thú vị.” quay người không đề cập tới chuyện này.

Ôn Uyển bí mật nghe được San Hô nói thầm , nói Hổ Phách sau này nhất định có thể lên làm di nương. Bởi vì Hổ Phách đẹp nhất. Nên lúc này phải cố gắng nịnh bợ, sau này có thể tìm được một trợ lực.

Ôn Uyển ở chỗ này ngây người hơn nửa tháng, biết di nương chính là tiểu lão bà. Tiểu lão bà nơi này cũng không thể so sánh với tiểu lão bà hiện đại, ở hiện đại  tiểu lão bà có quyền lực trong tay. Còn nơi này tiểu lão bà một khi làm sai, chủ mẫu lúc nào cũng có thể lấy mạng của ngươi. So sánh với vận mệnh  nô bộc  không khác mấy. Mà theo thông tin mình biết, Hổ Phách kia cũng là bị mua vào đây, ở trong phủ căn bản cũng không có nền tảng. Người như vậy, gây khó dễ tốt nhất. Đợi chờ nàng, còn không biết là vận mệnh gì. Làm sao lại cần làm di nương như vậy.

“Hừ, kênh cái gì kênh. Còn không có bị Gia coi trọng đâu! Đức hạnh gì?” San Hô hướng về phía bóng lưng Hổ Phách, nhổ một bải nước miếng trên mặt đất, tiếp theo lôi kéo Liên Tử ở đây chải đầu.

Ôn Uyển thì đàng hoàng ở bên kia xếp chăn cho bọn họ. Dù sao đã tạo ra quy định, đầu tiên là Ôn Uyển phải bao hết cái chăn , xiêm y, của San Hô cùng Hổ Phách. Liên Tử còn tốt, chuyện của mình thì mình làm. Ôn Uyển đối với việc này, cũng không có bất kỳ dị nghị gì. Thậm chí một chút bất mãn cũng không tỏ vẻ.

Thái độ Liên Tử đối với  Ôn Uyển rất khách khí. Hổ Phách  cho là chuyện vặt thì Ôn Uyển phải làm. Chỉ có San Hô, San Hô ở trước mặt Ôn Uyển, luôn là không quan tâm, tự cho mình ưu việt. Cho nên thái độ đối với Ôn Uyển  cực kỳ ác liệt. Đem Ôn Uyển làm thành tiểu nha hoàn bên người nàng, thường xuyên sai sử Ôn Uyển làm này làm kia. Ôn Uyển cũng chưa từng có phản kháng

“Đúng là trời sinh làm nô tài, vậy mà phải ở cùng một chỗ. Cũng thiệt là, ta đã nói nhiều lần với Quyên tỷ tỷ, đem nha đầu này đưa đi. Cũng nói với quản sự ma ma rồi, bà nói là nhanh nhanh, nhưng rốt cuộc lúc nào thì đem nô tài này đưa đi chứ?” San Hô thường xuyên khinh bỉ Ôn Uyển, rất khinh thường mà mắng Ôn Uyển.

Nàng cảm giác, cảm thấy Ôn Uyển ở cùng một chỗ với nàng, là hạ thấp thân phận của nàng.

Ôn Uyển nghe thấy, luôn đàng hoàng cúi đầu, nên làm cái gì thì làm cái đó. Người khác cũng nhìn không thấy sự châm chọc trong mắt nàng. Mình cũng là nô tài, còn nói ta giống nô tài. Lại dám nói ta là mệnh nô tài, bổn cô nương là mệnh phú quý trời sanh, chẳng qua là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh. Nếu biết ông ngoại ta là hoàng đế, đoán chừng chỉ một câu này thôi cũng có thể lấy mạng của ngươi. Nhịn a, ai bảo mình bây giờ luân lạc tới tình trạng này đây!

Có Ôn Uyển hiếu kính, Kiều Tú nương đối với  Ôn Uyển mới coi là có chút sắc mặt tốt, sau này mặc dù cũng mắng, nhưng nhất định  sẽ không động thủ đánh.

Ngày hôm đó Ôn Uyển nhìn Kiều Tú nương hoàn thành thêu phẩm, nhìn hoa văn chính phản hai mặt khác biệt , chính diện là cành sen quấn quan, mặt trái là trẻ nít nghịch nước, hai mặt sen ngay cả đầu chỉ cũng không có. Ôn Uyển trừng thật to đôi mắt hạnh, hai tay nâng lên, cẩn thận  nhìn. Thêu phẩm tinh mỹ như vậy, còn không có bất kỳ tỳ vết nào , thấy vậy ánh mắt Ôn Uyển sáng lên. Nếu ở hiện đại, kỹ thuật này đã tuyệt tích a. Nếu có thể đem kỹ thuật này mang về hiện đại, chỉ dựa vào bán thêu phẩm này, nàng nhất định có thể trở thành thương nhân giàu có nhất trên thế giới.

“Xem bộ dạng ngốc của người kìa, nhìn đến mắt mờ luôn.” Kiều Tú nương nhìn bộ dạng si mê của Ôn Uyển, ngược lại còn nhìn mình sùng bái. Trong lòng đặc biệt đắc ý, khó được khi hướng về phía Ôn Uyển nở nụ cười. Ôn Uyển nghe thấy đầu cũng choáng ván.

Không chỉ có bình phong xinh đẹp, ngay cả kháng bình nho nhỏ cũng thêu đến đẹp lạ đẹp lùng. Ôn Uyển dù thấy được nhiều, nhưng mỗi một lần vẫn than thở không dứt.

Ôn Uyển đối với việc bọn họ thêu hoa văn xinh đẹp, cảm thấy rất có hứng thú. Nên học rất tận tâm, dựa vào dọc theo vạch phấn cắt của vải vóc, nhìn coi, cẩn thận cắt một hồi, cắt được rất không tệ, không có lệch lạc gì. Nhưng lúc đến phiên nàng may , đều đâm đến đầu ngón tay chảy máu, nhưng cũng không có may ra mấy đường kim tốt. Lại bị Kiều Tú nương mắng.

Dần dần, Ôn Uyển biết. Kiều Tú nương am hiểu chính là kinh thêu, Hà Tú nương thì lại chuyên thêu lụa tô hàng. Kinh thêu lại dùng cho cung đình.

“Kinh thêu”Lấy chất liệu gỗ đắt tiền mà nổi tiếng, thông thường tuyển chọn tơ lụa tốt nhất làm sợi, mà chỉ thêu trừ lấy tàm ti chế thành chỉ thêu ra, còn lấy hoàng kim, bạc trắng, làm thành kim, làm thành một lượng lớn chỉ bạc sử dụng cho thêu phẩm.Thủ pháp kia trước tiên dùng chỉ vàng chỉ bạc tạo thành hoa văn, sau đó dùng chỉ màu tốt cố định trên mặt vải dệt, loại này dùng chỉ vàng chỉ bạc thêu ra long, phượng, mà bức thêu này gọi là “Bàn Kim” ở trong các tác phẩm thêu của trung quốc nó là độc nhất vô nhị.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao Ôn Uyển nhìn thấy trong phòng thêu, không phải chỉ vàng, chính là chỉ bạc. Mà Kiều Tú nương làm được thêu phẩm, đại khái cũng là mang đến trong hoàng cung . Nếu không tất cả đều là lễ vật tặng cho người từ Hầu tước trở lên. Kiều Tú nương mặc dù làm người chẳng ra gì, nhưng là một tay thêu nghệ thuật, đáng khen ngợi. Cho nên nàng ở phủ đệ rất được hoan nghênh.

Ôn Uyển cũng muốn học, nhưng mà Kiều Tú nương từ đầu đến cuối cũng không dạy nàng. Chỉ cho nàng ở bên cạnh làm việc lặt vặt. Ôn Uyển nghĩ tới, có lẽ là do thời gian ngắn.

Discussion10 Comments

  1. Đọc một mạch được 10 chương. Mình mới đọc quy định về pass sau này phải tích cực comment mới được

  2. Ôn Uyển ở đây có khi cũng là điều tốt, có câu nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất mà. thanks ss

  3. mịa mấy con nha hoàn như Thu đồng San hô thì cho vào kỹ viện cho rồi..biết người ta câm không đồng tình mà còn kiếm chuyện nữa chứ..cũng là nha hoàn mà đối xử như vậy. Đúng thật là đồ không biết tự nhìn nhận bản thân mà

  4. chua thay ai trong sinh ma eo le nhu chi nay. biet bao gio moi duoc nhan to quy tong. kiep truoc da kho ma kiep nay con kho hon. ….haizz. ko bjet luc nao moi gap nam chinh day….

  5. Người có tài thường hay kiêu ngạo. Thế nào Ôn Uyển cũng sẽ học đựợc nghề thêu tuyệt dđỉnh của Kiều Tú nương để làm hành trang sau này cho mình.

  6. Uyển Uyển phải nhẫn nhịn khổ sở quá nhưng nhẫn mới tài sau này mới làm nên việc lớn. Thấy bị đánh bị chửi đến tội luôn, đọc mà tưởng 1 nhân vật phụ vô danh nào đó chứ không phải nhân vật chính luôn ák. Thanks nhóm dịch nhé!!

  7. Đại nạn không chết về sau có phúc mà bạn Uyển lại chỉ thấy bị đánh rồi bị tát, tiền lương vẫn phải chia. Tội quá đi. Khiếp nạn này bao giờ mới qua?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: