Y Thủ Che Thiên Q2- Chương 36

3

Chương 36: Đối Chiến Triệu Hữu

Đợi nam tử áo vàng tuyên bố xong, Mộ Chỉ Ly cũng đứng dậy, đồng thời năm mươi chín tuyển thủ kia cũng rối rít đứng lên đi tới chính giữa võ đài.

Mộ Chỉ Ly quay đầu nhìn bóng áo đỏ phía sau, Hàn Như Liệt vẫn luôn nhẹ cười nhìn nàng, dù chàng không nói một lời nhưng vẫn tỏ rõ chàng luôn ủng hộ nàng. Chàng tin với thực lực của Chỉ Ly, tuyệt đối sẽ không có vấn đề!

Rất nhanh, sáu mươi tuyển thủ đã đồng loạt đi tới tâm võ đài, nhưng kỳ thật chỉ có ba mươi người tiến hành rút thăm, còn những người còn lại phải đứng đợi ba mươi người đó rút thăm quyết định đối thủ. Đối với việc này mọi người cũng không phản đối,  việc này vốn đã rất công bình.

Mộ Chỉ Ly nhìn thẻ trên tay mình, số 12, điều này nói rõ đối thủ của nàng là số 12, đồng thời thứ hạng ra sân của nàng cũng là lượt thứ 12.

Rất nhanh nam tử áo vàng đã thống kê lại những con số này, xác định đối thủ vòng thứ nhất và thứ tự ra sân của mọi người, sau khi quyết định xong tất cả thì Mộ Chỉ Ly lại về vị trí của mình.

Đối thủ của nàng không phải là người của tam đại thế gia, mà là đệ tử Triệu gia, một gia tộc trung đẳng của thành La Thiên – Triệu Hữu! Đối với cái tên này, Mộ Chỉ Ly hưa từng nghe nói đến. Ngay cả người trong Mộ gia nàng còn chưa biết hết, nói chi đến để tử của một gia tộc trung đẳng?

Nghĩ đến người nọ có thể giành được tư cách dự thi giữa đông người như vậy, hẳn thực lực cũng không tệ. Có điều đụng phải Mộ Chỉ Ly nàng, coi như hắn cũng thật xui xẻo!

Không phải nàng quá tự tin, mà vì bản thân nàng có rất nhiều lá bài tẩy. Chỉ cần không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, muốn tranh đấu được với nàng người đó phải rất khó khăn.

Ngồi trên ghế, Mộ Chỉ Ly quan sát biến hóa trên đài tỷ võ. Lúc này lượt tỷ thí đầu tiên đã bắt đầu, tất cả lực chú ý của mọi người cũng tập trung vào võ đài. Nói thế nào những người này cũng được coi như những tu luyện giả nổi bật của thành La Thiên, cho nên tốt hơn hết vẫn nên quan sát kỹ càng.

Nếu như cẩn thận quan sát thì có thể phát hiện lúc này bên người Mộ Chỉ Ly đã không thấy bóng dáng Bụi Thái Lang đâu. Lúc nãy Bụi Thái Lang nuốt quả cầu thần bí kia vào, sau đó liền ngủ say, cho tới bây giờ cũng chưa tỉnh lại.

Dựa theo lời giải thích của Thiên Nhi, Bụi Thái Lang đang trong trạng thái hấp thụ năng lượng của quả cầu kia. Mặc dù cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa xác định được quang cầu kia rốt cuộc là cái gì, nhưng có thể khẳng định vật này rất tốt cho Bụi Thái Lang. Có thể nói năng lượng khổng lồ bên trong đó hỗ trợ rất tốt cho sự tiến hóa của Bụi Thái Lang.

Không sai, hiện tại Bụi Thái Lang đang bắt đầu tiến hóa, chẳng qua việc này cần thời gian tương đối dài. Mộ Chỉ Ly đã bỏ nó vào không gian của Thiên Sát Cổ giới. Ít nhất ở trong đó Bụi Thái Lang sẽ không gặp nguy hiểm, nàng cũng tương đối yên tâm.

Từ cảm giác cảm ứng được trong lòng, nàng có thể xác định hiện tại Bụi Thái Lang bình yên vô sự, đồng thời khí tức của nó đang dần dần tăng lên. Nàng vô cùng hiếu kì sau khi Bụi Thái Lang tiến hóa sẽ như thế nào.

Trong lúc này, nhóm tỷ thí đầu tiên đã có một người thua trận vì bị trọng thương. Sau khi quan sát trận đấu đầu tiên, Mộ Chỉ Ly đã đại khái đoán được trình độ của mọi người trong cuộc tỷ thí này.

Đúng lúc này, Mộ Tử Hạm đã đi lên đài tỷ võ, người nằm trong nhóm tỷ thí thứ 2 chính là nàng. Có vẻ vận khí Mộ Tử Hạm không được tốt, bởi vì nàng đã gặp phải Vương Thiên Kỳ của Vương gia.

Lần này hai người vừa ra sân thì tất cả mọi người đã dự liệu được kết quả. Thực lực của Mộ Tử Hạm tuy không tệ, ở thành La Thiên cũng rất có danh tiếng, nhưng so với Vương Thiên Kỳ của Vương gia lại có vẻ kém hơn không ít.

Thời điểm Mộ Tử Hạm nhìn thấy Vương Thiên Kỳ, sắc mặt trở nên rất khó coi, không nghĩ tới vận khí của nàng lại tốt như thế.

Lúc này, Mộ Chỉ Ly chăm chú nhìn vào vẻ mặt Vương Thiên Kỳ, ánh mắt híp lại. Nàng đã đắc tội người Vương gia, nhưng không cần phải băn khoăn, hiện tại nàng không sợ Vương gia chút nào nữa!

“Mộ cô nương, nếu như hiện tại cô nương nhận thua và rời đi, ta sẽ không ra tay, như thế nào? Nếu không, nhỡ làm cô nương bị thương cũng không tốt…” Vương Thiên Kỳ nhã nhặn, nét mặt hàm chứa ý cười nhàn nhạt, nhưng nếu nhìn kỹ có thể nhìn ra nụ cười này không hề xuất phát từ đáy lòng.

Không thể không nói, những lời này thật sự rất cuồng vọng. Chỉ một câu nói mà hắn muốn Mộ Tử Hạm biết khó mà lui sao? Nhưng những người quan sát dưới đài không vì lời này mà cảm thấy Vương Thiên Kỳ cuồng vọng, ngược lại lại cho rằng hắn nói rất đúng, không ai coi trọng Mộ Tử Hạm cả.

Mộ Tử Hạm liếc Vương Thiên Kỳ một cái. Vương gia và Mộ gia hiện tại đã là tử địch, nàng sẽ không nể mặt hắn: “Lãnh giáo cao chiêu của Vương công tử!” Trong lòng nàng cũng hiểu thật sự nàng gặp phải Vương Thiên Kỳ rất khó chiếm phần thắng, nhưng vô luận thế nào cũng phải thử một lần, nếu không còn mặt mũi nào sống tiếp trên đời đây?

“Đã như vậy, ta đây sẽ không khách khí.” Vương Thiên Kỳ thu hồi nụ cười trên mặt, lạnh lùng nhìn Mộ Tử Hạm. Dựa theo lời Vương Tĩnh Hoành nói, gặp phải đối thủ là Mộ gia, có thể phế được một người thì phải phế!

“Xuất chiêu đi!”

Thấy Mộ Tử Hạm không biết tốt xấu như thế, Vương Thiên Kỳ cũng không chút nương tay. Thiên lực trong cơ thể bộc phát, bàn tay nắm lại, thiên lực vàng kim bắt đầu tuôn ra từ lòng bàn tay hắn tạo thành một cột sóng công kích như nước lũ lao thẳng về phía Mộ Tử Hạm.

Chỉ một chiêu đã khiến không ít người dưới đài khiếp sợ. Thiên lực thế kia cho thấy đã vượt qua cảnh giới Tiên Thiên, đạt tới cảnh giới Toàn Thiên! Hoàn toàn xứng đáng là nhân vật thiên tài của Vương gia! Tuổi chưa quá hai mươi đã có thực lực như vậy, xem ra gia chủ kế nhiệm trừ hắn ra thì còn ai ?!

Thấy thế, sắc mặt Mộ Tử Hạm liền trở nên ngưng trọng, chỉ một chiêu đã cho thấy thực lực giữa hai người chênh lệch quá lớn. Đến bây giờ nàng vẫn ở cảnh giới Tiên Thiên, chỉ có người đã bước vào cảnh giới Tiên Thiên mới biết tăng lên một cảnh giới khó khăn nhường nào, cho dù mỗi ngày nàng đều không ngừng tu luyện, nhưng vẫn thăng tiến vô cùng chậm chạp.

Tuy nói hai người chỉ cách nhau một cấp bậc, nhưng sự chênh lệch giữa hai người không cách nào vượt qua được Toàn Thiên cảnh và Tiên Thiên cảnh!

Thủ ấn trên tay Mộ Tử Hạm không ngừng linh động, thiên lực trong cơ thể cũng không ngừng đổ xô về lòng bàn tay. Trong chớp mắt trước mặt nàng đã xuất hiện màn chắn vàng chói, màn chắn này đủ lớn để để bao bọc cả người Mộ Tử Hạm vào trong.

Sau một khắc, dưới ánh mắt khẩn trương của mọi người, làn sóng vàng kim va chạm vào màn chắn.

“Ầm!”

Hai người ầm ầm va chạm vào nhau, nước lũ màu vàng kim không ngừng công kích. Sắc vàng ánh trên lá chắn càng lúc càng nhạt, thấy thế Mộ Tử Hạm không ngừng rót thiên lực vào nó, khiến cho ánh sáng lần nữa cường thịnh trở lại.

Nhưng, hiển nhiên thiên lực của Mộ Tử Hạm không thể sánh bằng Vương Thiên Kỳ, dần dần trên lá chắn xuất hiện nhiều vết nứt.

Mộ Chỉ Ly cau mày nhìn tất cả. Xem ra Tử Hạm tỷ không kiên trì được bao lâu nữa rồi. Sự chênh lệch thực lực này căn bản vốn không cách nào vượt qua, bại trận chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nhưng đây cũng không phải là chuyện xấu, nói không chừng trong lúc giao thủ Mộ Tử Hạm sẽ lĩnh ngộ được sự vi diệu để đột phá lên cảnh giới Toàn Thiên?

Trên thính phòng, Vương Tĩnh Hoành giễu cợt nhìn Mộ Kình Lệ: “Ta còn tưởng Mộ gia có người nào mới, hóa ra trước mặt Vương gia ta còn không chịu nổi một kích!”

Nghe vậy, sắc mặt Mộ Kình Lệ cũng có chút âm trầm, với khả năng của ông thừa sức đoán được kết quả thắng bại của trận tỷ thí này: “Chờ người Vương gia ngươi đoạt được tư cách rồi nói, ngươi bây giờ còn chưa đủ tư cách đâu!”

Vẻ mặt trào phúng của Vương Tĩnh Hoành giờ phút này cũng trở nên đông cứng, hừ lạnh một tiếng quay đầu đi: “Chờ xem đi!” Ông có tự tin trong trận tỷ thí hôm nay Vương Thiên Kỳ sẽ đoạt được một vị trí trong danh sách.

Hơn một năm nay, ông đã dùng toàn bộ tài nguyên của Vương gia bồi dưỡng cho Vương Thiên Kỳ, chỉ vì hy vọng Vương Thiên Kỳ có thể giành được thành tích trong cuộc thi cả nước, như vậy vinh quang của Vương gia sẽ tới. Tới khi đó, việc làm đầu tiên chính là tiêu diệt Mộ gia!

Mộ gia trong mắt lão không hề có sự uy hiếp, vì thiên tài Mộ gia Mộ Khải Siêu đã chết rồi, dù đến lượt Mộ Chỉ Ly danh tiếng vang vọng nhưng khi gặp phải Vương Thiên Kỳ vẫn không thể nào tạo được sự uy hiếp!

Quả nhiên, Mộ Tử Hạm thua trận, nhưng nàng cũng không hề tỏ ý không cam lòng, mà ngược lại dường như đã lĩnh ngộ được điều gì, vẻ suy tư hằn lên trán. Thấy thế, Mộ Chỉ Ly cũng rất kinh ngạc, lẽ nào nàng đã đoán trúng?

Mặc dù có nhiều cặp tỷ thí, nhưng kỳ thật tốc độ tiến hành lại rất nhanh, chớp mắt đã tới lượt Mộ Chỉ Ly ra sân.

Đứng trên đài tỷ võ, Mộ Chỉ Ly đánh giá nam tử phía đối diện.

Nam tử này nhìn qua có vẻ khá chững chạc, sợ là cũng hai bảy hai tám tuổi rồi. Khuôn mặt tương đối tục tằn, tướng mạo hào sảng, từ thân thể to lớn và cánh tay tráng kiện có thể nhìn ra thực lực của hắn tuyệt đối không kém.

Chỉ mới mặt đối mặt, Mộ Chỉ Ly đã xác định lực lượng của nam tử này rất mạnh!

“Triệu gia, Triệu Hữu!” Triệu Hữu mở lời trước. Mặc dù bộ dáng của hắn nhìn qua cao lớn thô kệch, nhưng trong mắt hắn lại loe lóe tinh quang, hiển nhiên hắn cũng không phải người không có đầu óc.

“Mộ gia, Mộ Chỉ Ly!”

“Tỷ thí bắt đầu!” Nam tử áo vàng phát động.

Vẻ mặt Mộ Chỉ Ly nhàn nhạt, bàn tay nuột nà không ngừng chuyển động kết ra nhiều dạng thủ ấn, đến khi hoàn thành, trước mặt nàng liên tục xuất hiện những đóa Bạch Liên, theo tay nàng búng ra không ngừng bắn về phía Triệu Hữu.

Một màn này thu hút không ít sự chú ý của mọi người, nhất là các cô nương trẻ tuổi. Không hề nghi ngờ, loại vũ kỹ này đã chiếm trọn sự yêu thích của các nàng. Chẳng qua đây không hề là những đóa Bạch Liên bình thường, chung quanh Bạch Liên có sương mù vây quanh, nhìn qua cứ như Bạch Liên trong ao tiên, cực kỳ mỹ lệ.

Nhìn thấy một màn này, ánh mắt Triệu Hữu cũng ngưng tụ. Hắn đã từng nghe qua danh tiếng Mộ Chỉ Ly, đương nhiên sẽ không vì Mộ Chỉ Ly trẻ tuổi mà nảy sinh khinh xuất. Bạch Liên này nhìn có vẻ đẹp mắt, nhưng hắn có thể cảm nhận được chúng cũng mang đến không ít uy hiếp.

Thiên lực trong tay bắt đầu khởi động, một thanh đại chùy kinh người xuất hiện trên tay hắn. Không thể không nói, thanh đại chùy này thật sự vô cùng gây chấn động. Triệu Hữu vốn có vóc dáng một thước tám, mà chuôi đại chùy không hề nhỏ hơn hắn, hắn nặng nề kéo lê đại chùy trên mặt đất, lực đạo mạnh mẽ va đập tạo ra vô số vết rạn nứt trên mặt đất.

Mộ Chỉ Ly nhìn vết nứt trên mặt đất đoán rằng đại chùy kia hẳn phải hơn vạn cân! Có thể sử dụng đại chùy nặng nề như thế làm vũ khí, sức lực Triệu Hữu thật kinh người!

Triệu Hữu quơ đại chùy, một chùy hướng tới đám Bạch Liên có vẻ như hoa mỹ không hề mang chút lực đạo nào, vốn mọi người cho rằng Bạch Liên sẽ không chịu nổi một kích, nhưng sau một khắc cảnh tượng trước mắt đã đánh đổ suy nghĩ của họ. Khi đại chùy va chạm vào Bạch Liên tạo ra vô vàng sóng âm chấn động.

“Rầm rầm rầm!”

Từng đợt sóng âm không ngừng dội vào tai, hai thứ đụng vào nhau, Bạch Liên trực tiếp nổ tung. Mọi người cả kinh, thì ra Bạch Liên thoạt nhìn như không có lực công kích lại có thể phát nổ, nếu không phải vì đại chùy quá lớn, chỉ e không cách nào ngăn cản được nó. Cho dù như thế, mọi người cũng thấy được trên thân đại chùy xuất hiện vết rạn.

Có câu người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong cuộc phải e dè.

Đám người Mộ Kình Lệ sau khi thấy được uy lực của Bạch Liên đều cho rằng chúng được tạo ra từ thiên lực, chuyện này cho thấy tinh thần lực được khống chế đến bậc nào mới làm ra được động tác này? Bọn họ quả thực không thể nào tin nổi! Cho dù là bọn họ, họ có thể khẳng định bản thân sẽ làm ra được không?

Nhưng sắc mặt Mộ Chỉ Ly vẫn nhẹ nhàng như mây, dường như khống chế những thứ này đối với nàng chẳng có gì khó khăn, đây mới là nguyên nhân khiến bọn họ chân chính kinh ngạc.

Chỉ có Mộ Chỉ Ly mới biết, bản thân nàng vốn là một Dược sư, tinh thần lực đương nhiên sẽ mạnh hơn thiên lực của các tu luyện giả rồi. Cũng bởi vì vậy nên nàng mới có thể khống chế một cách tinh diệu như thế, sự kỳ diệu của tinh thần lực vào thời khắc này hẳn là không thể nghi ngờ.

Một đợt phong ba qua đi, Mộ Chỉ Ly đã thấy rõ thực lực của Triệu Hữu, lập tức quyết định không cần phải lãng phí thời gian thêm nữa.

Thiên lực trong cơ thể tuôn trào, mạnh mẽ đổ dồn về lòng bàn tay nàng, nơi hư không hình thành một quả đấm trắng xóa cao hơn mười trượng hướng về phía Triệu Hữu phát nổ.

Chênh lệch giữa cường giả Ngự Thiên cảnh và cường giả Tiên Thiên cảnh đúng là không cách nào bù nổi. Nếu Mộ Chỉ Ly muốn nhanh chóng chiến thắng, chỉ một chiêu đã có thể giải quyết nhanh gọn, nhưng nàng không hy vọng nhanh như vậy đã sớm bại lộ toàn bộ thực lực. Huống chi Triệu Hữu cũng không có cừu oán với nàng, chừa cho hắn chút mặt mũi cũng tốt,  một chiêu đã bị giải quyết cũng hơi có chút mất mặt.

Vẻ mặt hắn hoàn toàn là sự kinh hãi khó nói thành lời, luồng thiên lực hùng hậu này đã vượt xa khỏi tầm nhận thức của hắn. Nhìn quả đấm kia lao đến, hắn thậm chí ngay cả tâm tư phản kháng cũng không có, hoàn toàn hiểu rõ giữa hai người có bao nhiêu chênh lệch!

Trừ hắn ra, người chung quanh đài tỷ võ cũng cảm thụ được vô cùng rõ ràng, một quyền kia mang theo luồng lực lượng khiến cho ai nấy đều hít thở không thông, có người còn bất giác ngã ngồi ra đất.

Nam tử áo vàng nhìn một màn này, trên mặt hoàn toàn là vẻ kinh dị, ánh mắt nhìn về phía Mộ Chỉ Ly nhiều hơn một phần tinh quang.

“Ta nhận thua!” Triệu Hữu lập tức cất lời. Hắn hoàn toàn không cách nào đón lấy một quyền này, tính mạng là trên hết.

Lời vừa buông, tay Mộ Chỉ Ly đã vung ra, quả đấm kia được nàng thu hồi: “Đa tạ!”

Discussion3 Comments

  1. Co được dãn được không thể phủ nhận rằng Triệu Hữu này cũng là người biết tiến thối, so tài quan trọng nhưng bảo tồn thực lực của mình quan trọng hơn

  2. “Lyền lâm vào ngủ say” ———-> “liền …”
    “Khôi Thái Lang” ————> “Bụi …”
    “nhưng khi hắn gặp được thì xem ra Thiên Kỳ vẫn như cũ, không có chút nào uy hiếp!” ———-> sao lại là Thiên Kỳ mà ko phải MCL???
    “ngoài nghề xem nào nhiệt” ———–> “… náo …”

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: