Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Chương 2-3-4

8

Chương 02: Cuộc sống nhà nông

 Edit: Nam Trần

Beta: Aquarius8713

“Tiểu thư, nếu không phải công chúa mất sớm, các nàng nào dám khi dễ như vậy. Tiểu thư, sau này con phải làm sao bây giờ? Con không có huynh muội, Thiên gia không quan tâm, Tô gia không để ý tới, Bình gia lại càng hận không nên có tiểu thư. Sau này, hôn sự của tiểu thư phải làm sao bây giờ?”. Ma ma vừa lo lắng vừa nói.

Mà sau đó liền nhớ tới, nếu không phải quý phi mất sớm. Tiểu thư cũng không trở thành như vậy. Một lát sau lại nhớ tới, nếu năm ấy lúc công chúa bị rong huyết, cấp báo lên cho hoàng gia, thì dù thế nào tiểu thư cũng là huyện chủ (đây là một chức danh của con cháu quý tộc thời xưa). Sống cuộc sống quần áo đưa tới tay, cơm tới há mồm, cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý, làm sao lại rơi xuống cuộc sống nơi rừng núi hoang vắng này. Ma ma nói xong liền khóc. Nghĩ tới, lần này gặp phải tai bay vạ gió, may mắn tránh được một kiếp, nhưng cuộc sống sau này thì phải làm sao bây giờ .

Một lát sau còn nói thêm, chờ tiểu thư khoẻ lại liền trở về kinh thành. Tìm lão phu nhân chủ trì công đạo cho người, để đón người trở về.  Xong rồi, lại vừa khóc vừa nói, với tình hình hiện tại người đàn bà kia đã có con trai con gái, cho dù lão phu nhân biết, cũng sẽ không chủ trì công đạo cho tiểu thư.

Lúc mới bắt đầu Ôn Uyển lấy làm khó hiểu, ban đầu ma ma lẩm bẩm nói gì quý phi nương nương, công chúa điện hạ. Có núi dựa vững chắc như thế sao lại tới mức này ? Nàng cứ cho là ma ma nói lung tung, trong lòng cứ cho rằng mình không có một chỗ nương tựa, nhưng vừa nghe ma ma nói, cảm thấy hẳn là đúng. Không nghĩ tới mình cũng có núi dựa lớn như vậy. Ông ngoại mình lại là đương kim hoàng đế, mẫu thân là công chúa. Thật là, núi dựa lớn như vậy, nhưng lại rơi vào cái tình cảnh này, thậm chí còn đem mệnh đánh mất. Không thể không nói đứa bé này quá xui xẻo bất hạnh rồi.

Ma ma tiếp tục nhớ linh tinh, nhìn thấy Ôn Uyển ngẩn người, liền khóc nói: “Tiểu thư ta nói chuyện với con nha. Nếu như con có thể nói chuyện, là có thể vào gia phả, cho dù không phải là quận chúa, công chúa, thì cũng là tiểu thư Bình gia, tương lai cũng được gả cho gia đình tốt. Nếu không, quý phi và công chúa dưới suối vàng sẽ không được yên lòng.”

Ôn Uyển muốn nói chuyện, nhưng trong cổ họng giống như là bị mắc cái gì đó, một chữ đều nói không ra. Thoáng cái chợt hiểu, thì ra là mình không thể nói chuyện. Đối với điều này, nàng cũng không cảm thấy gì, kiếp trước mặc dù nàng có thể nói, nhưng mà nói chuyện rất ít.  Trừ phi cần thiết, thông thường nàng cũng không chủ động nói chuyện cùng người khác.

Ôn Uyển rất muốn đi ra ngoài, xem xung quanh một chút, nhưng lại bị ma ma ngăn cản. Ôn Uyển mang bộ dáng đáng thương nhìn ma ma. Ma ma cũng không đồng ý. Chỉ cho nàng ở trong sân hoạt động một mình. Muốn nhìn một chút bên ngoài hình dáng ra sao, đều không cho. Ôn Uyển rất buồn bực.

“Tiểu thư, con là người có địa vị cao quý, không thể cùng những thứ dân thôn quê này xen lẫn ở chung một chỗ. Càng không thể cùng con của bọn họ chơi chung, con và bọn họ không phải cùng một loại người. Con biết không?” Ma ma nói lời sâu xa, khiến cho Ôn Uyển không hiểu được, nhưng không có ngỗ nghịch ý tứ của bà.

Ôn Uyển không có ngỗ nghịch bà, nhưng đi vòng vòng trong viện, liền đánh đấm quyền cước lung tung, vận động một phen để ra mồ hôi… Ma ma nhìn Ôn Uyển ăn nhiều hơn, có tinh thần khí thế nên cũng không ngăn.

Ngày hôm đó, ma ma lại đi ra phía ngoài hồi lâu, lúc trở lại mang về nhiều rau cải trắng, củ cải, còn có một chút rau dại mà Ôn Uyển không biết tên gọi là gì. Ma ma nhặt rau, rửa, bắt đầu ướp muối rau cải.

Kể từ khi Ôn Uyển khoẻ lại, đã nhìn thấy ma ma ướp muối rau cải trắng, bảo quản cây củ cải, mỗi ngày đều vô cùng bận rộn. Ôn Uyển muốn ở bên cạnh giúp một tay. Nhưng ma ma chưa bao giờ đồng ý cho Ôn Uyển đi ra ngoài. Ôn Uyển rất nghe lời không có ra khỏi sân này.

Ngày hôm đó ma ma đem mấy thứ vật phẩm giày mũ đã được may tốt lấy ra rồi đi, lúc trở lại xách thêm bột mì và thịt, còn cầm giấy hồng. Sau đó bắt đầu cắt giấy thành hình hoa cùng chữ phúc. Ôn Uyển cảm thấy tay nghề của ma ma thật tốt, vật cắt ra từ trong tay bà, đều sống động như thật, đặc biệt xinh đẹp.

Cứ như vậy, chưa biết ngọn nguồn thì đến lễ mừng  năm mới. Phía ngoài từng nhà đốt pháo nổ vang. Ôn Uyển mặc vào áo bông màu đỏ sậm mà ma ma tự tay may, phía trên thêu hình hoa mẫu đơn, mang ý nghĩa phú quý cát tường. Ôn Uyển mặc áo bông, cảm thấy đặc biệt ấm áp. Nàng ôm ma ma, không nỡ buông tay.

Đêm ba mươi, ma ma làm bánh chẻo, Ôn Uyển ở bên cạnh phụ giúp. Nhìn cái bánh chẻo bị mình nắm không ra hình dáng, Ôn Uyển mím môi cười rất vui vẻ.

Buổi tối ăn một bữa bánh chẻo nhân thịt, Ôn Uyển ăn đến mười hai cái, ăn đặc biệt ngon, đặc biệt thơm. So sánh với bất kì vật gì đã ăn ở kiếp trước đều ngon hơn, trên mặt vẫn mang nụ cười hạnh phúc. Ôn Uyển rất thỏa mãn.

“Rộp” hàm răng cắn xuống, Ôn Uyển cắn được một đồng tiền, vừa ăn vừa phun ra. Một lúc lại cắn trúng một cái nữa.

“Tỷ nhi, năm sau nhất định sẽ có may mắn.” Ma ma nhìn không kìm được vui mừng. Bà làm hết sáu mươi cái bánh chẻo, hiện tại mang ba mươi cái đi ra ngoài, bỏ vào đó sáu đồng tiền, nhưng lại bị Ôn Uyển cắn trúng sáu cái, chẳng phải đều trúng hay sao, không phải là may mắn thì là cái gì ?

Ôn Uyển nhìn bộ dạng ma ma mà buồn cười, trong bụng cũng đã hiểu rõ. Bánh chẻo có bỏ đồng tiền đã làm kí hiệu, bánh chẻo là ma ma gắp cho mình, có thể không cắn trúng sao ?

Ăn xong bánh chẻo, ma ma lại nói chuyện hồi trước. Từ chuyện trong cung, sau khi công chúa của mình lập gia đình đến giờ. Nói rất nhiều rất nhiều.

“Tiểu thư, sau này con lập gia đình, ngàn vạn không nên giống công chúa, để cho phu quân của mình lập thiếp. Nếu công chúa không phải tâm địa quá mềm yếu, đồng ý nàng kia làm thiếp, còn làm cho nàng sớm sinh hạ con nối dòng như vậy. Làm mất thể diện hoàng gia, cuối cùng để cho Công chúa Phúc Linh ở trước mặt hoàng thượng nói ra nói vào, khiến cho hoàng thượng không vui. Để đến hiện tại không ai quản không ai để ý, khiến cho tỷ nhi chịu nhiều khổ như vậy, còn bị người đàn bà kia kiềm chế.” Ma ma vừa nói vừa khóc.

Lúc đầu Ôn Uyển nghe được bà gọi tỷ nhi khóe miệng không ngừng co rút. Người hiện đại đều biết kỹ viện là gì, sao lại kêu kỹ viện ? (tỷ nhi đồng âm với kỹ viện). Sau lại từ từ mới biết được. Nơi này nhà giàu người ta bé trai thì kêu là ca nhi, bé gái sẽ kêu là tỷ nhi. Ôn Uyển cảm thấy rất thú vị.

Cứ như vậy, góp nhặt từ những lời nói lảm nhảm của ma, Ôn Uyển đem tin tức có được tổng hợp một chút, đại khái đã biết được chuyện từ đầu đến cuối. Tự mình suy nghĩ những gì bản thân đã trải qua.

Mình họ Bình, không có tên, sinh vào năm Dậu. Bây giờ là triều Đại Tề, hoàng đế niên hiệu Nhân Khang, cũng chính là ông ngoại của mình nắm quyền, mẫu thân là công chúa Phúc Huy, là con gái đã qua đời của Tô quý phi, Tô quý phi xuất thân từ Tô gia là dòng dõi thư hương trăm năm ở sông Tiền Đường, là tỷ tỷ của thừa tướng đương triều, phụ thân mình là Bình Hướng Hi, con trai thứ ba của Định Quốc công đời thứ sáu Đại Tề, phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tài giỏi, là tài tử nổi danh ở Đại Tề, lớn lên lại càng tuấn tú lịch sự, từng là trạng nguyên ở năm thứ hai mươi ba, ngay lúc đó bị công chúa Phúc Linh nhìn trúng, nhưng thần xui quỷ khiến, lại ban hôn cho công chúa Phúc Huy hay bị đau ốm.

Ôn Uyển nghe thấy rất không thoải mái, Phúc Huy, nghe sao lại giống như là Phúc Vi. (chữ huy ý là đẹp đẽ sáng chói, trong khi chữ Vi là bạc phúc, hèn mọn)

Công chúa Phúc Huy gả cho Bình Hướng Hi được sáu năm, rốt cuộc mang bầu sinh ra Ôn Uyển, lẽ ra hẳn là đứa nhỏ có phúc khí, nhưng ai biết, trong lần sinh ra Ôn Uyển, công chúa bị rong huyết qua đời. Mà đứa bé sau khi sinh ra, toàn thân phát xanh, giống như quái vật. Ngay lúc đó Bình lão thái quân ra lệnh đem đứa trẻ ngâm nước cho chết chìm. Thiếu chút xíu nữa, đã giết chết đứa trẻ này. May là Hoàng ma ma nhận được tin tức, chạy đến đem người cứu về. Lúc ấy người nọ còn muốn tiếp tục làm, Hoàng ma ma ở tại chỗ kêu ầm lên, cuối cùng đứng ở cửa ra vào uy hiếp, nếu còn dám làm chuyện như vậy, sẽ đi tới phủ Tông Nhân kiện bọn họ. Người Bình gia vẫn còn bận tâm đây là huyết mạch hoàng gia cuối cùng mới dừng tay.

Tuy cuối cùng Bình gia vẫn kiêng kị, nhưng sau đó lại lưu truyền ra lời đồn, đứa trẻ này khắc cha mẹ. Không có mấy ngày, phụ thân đứa trẻ sinh bệnh nặng, sau đó Bình gia xuất hiện rất nhiều chuyện ly kỳ cổ quái. Màn đêm buông xuống, gà trong nhà đột nhiên bệnh chết, nửa đêm thì chó sủa không ngừng, thiếu gia Thượng Bân mà thế tử gia thích nhất lên cơn sốt nặng.

Toàn bộ thứ không tốt đều trút lên người Ôn Uyển, đứa nhỏ này liền mang danh khắc phụ khắc mẫu khắc cả nhà.

Người Bình gia không một chút tình cảm, đem người ném tới thôn trang, có ý để cho tự sanh tự diệt. Qua năm cũng đã sáu tuổi rồi, vẫn còn không biết nói chuyện. Ma ma vẫn nghĩ hết các biện pháp, muốn cho Ôn Uyển mở miệng, nhưng  Ôn Uyển không mở miệng được. Đại phu, danh y khắp nơi, phương thuốc dân gian đều dùng qua vẫn không có tác dụng.

Ôn Uyển nghe xong rất buồn bực. Công chúa Phúc Huy luôn không rời thuốc, thể cốt như vậy mà muốn sinh đứa bé, chẳng phải sẽ lấy mạng của nàng à ? Thể cốt của mình yếu đoán chừng là bẩm sinh, nhưng mà về sau có thể điều dưỡng.

Kể từ sau khi dự đoán được đại khái, mỗi ngày Ôn Uyển kiên trì vận động hơn một canh giờ, ăn cũng càng ngày càng nhiều, nhìn cũng có tinh thần hơn. Có thể là bởi vì nơi này môi trường trong lành, không khí đặc biệt tốt, Ôn Uyển cảm thấy thân thể hiện tại so sánh với vừa mới đến linh hoạt nhiều hơn.

Sau khi liên tục nghe ma ma nói thân thế của mình, cũng biết đại khái tiếp theo phát triển như thế nào.

Sau khi công chúa Phúc Huy qua đời, sau ba năm mãn tang phụ thân Bình Hướng Hi đã đem tiểu thiếp đưa lên làm chính thất. Tiểu thiếp là con thứ ba của vợ cả nhà Phủ An Nhạc hầu tên là An Hương Tú. Nói là thanh mai trúc mã cùng Bình Hướng Hi, hai nhỏ vô tư (lúc nhỏ chơi với nhau vô tư). Năm đó vì tình mà tuyệt thực, là công chúa Phúc Huy thương tiếc một tấm chân tình của nàng, đồng ý cho nàng vào cửa làm thiếp của Bình Hướng Hi, cho tới bây giờ đã nhập vào gia phả phủ Định Quốc công.

Ôn Uyển trước kia sở dĩ chết là do ăn một cái trứng gà nên bỏ mạng. Thân thể này dị ứng với trứng gà, nhưng con gái của Trang đầu (người quản lý thôn trang) thôn trang này lại dụ dỗ Ôn Uyển ăn. Cũng may, ma ma dùng phương thuốc dân gian chửa khỏi, nhưng mà Ôn Uyển trước kia cuối cùng vẫn đi. Chỉ khác biệt là vẫn cây đèn đó nhưng đã đổi tim đèn.

Ông ngoại là hoàng đế, mẫu thân là công chúa, nhà mẹ đẻ của bà ngoại là Tô gia nổi danh trong triều, ông cậu hiện tại thân là tể tướng, phụ thân của mình cũng là thiếu gia của gia tộc có chiến công khi khai quốc, Định Quốc Công đương kim quyền quý, thấy nói như thế nào cũng là thiên kim tiểu thư có huyết thống cao quý, loại thân phận địa vị như thế, lại lưu lạc tới tình tạng này, ông trời đối với đứa bé này đúng là quá tàn nhẫn.

Trải qua tiếp xúc nhiều, nàng biết được ma ma họ Hoàng. Lúc trước khi chưa vào cung cũng là thiên kim tiểu thư nhà quan lại, sau đó trong nhà xảy ra chuyện, phải vào cung làm nô tỳ. Bởi vì phạm sai, đáng nhẽ bị phạt hình trượng đánh chết nhưng gặp được Tô quý phi đi ngang qua cứu mạng, còn sắp xếp cho vào trong cung làm người hầu. Nên vô cùng trung tâm trung thành với Tô quý phi.

Sau đó Tô quý phi sinh ra công chúa Phúc Huy, liền đem bà đưa đến bên cạnh chăm sóc cho Phúc Huy. Đến khi công chúa Phúc Huy mất, chủ động yêu cầu chiếu cố Ôn Uyển yếu nhược do bị suyễn. Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, làm phiền ma ma tỉ mỉ chiếu cố, lao lực tâm huyết, mới có thể sống đến hôm nay.

Chương 03: Ngã Bệnh

Ôn Uyển cẩn thận suy nghĩ, từ từ tiêu hóa lời nói của ma ma… Bên ngoài tiếng kẻng điểm canh vang lên lanh lãnh, thì ra đã đến giờ tý.

Năm mới đã tới, hi vọng cuộc sống càng ngày càng tốt. Nhìn bầu trời tối tăm, mờ mịt, trong lòng  Ôn Uyển lặng lẽ lẩm bẩm.

Ôn Uyển khỏe mạnh, đương nhiên là phải đi xung quanh xem một chút. Tất nhiên đi bộ xung quanh chỉ giới hạn trong cái sân nhà này, ma ma không cho phép Ôn Uyển đi ra ngoài. Ôn Uyển ở tiểu viện này, phòng nào cũng chạy vào xem. Ngày hôm đó nàng tìm thấy một căn phòng khác, nhìn thấy một quyển sách. Ôn Uyển lật xem một chút, đều là chữ phồn thể, miễn cưỡng cũng có thể biết được hai chữ, hình như là nữ giới.

“Tỷ nhi muốn học chữ sao?” Ma ma vui mừng hỏi, Ôn Uyển gật đầu. Ma ma rất mừng rỡ, bắt đầu dạy Ôn Uyển học chữ, lại đem nữ giới đọc lại một lần cho nàng nghe. Ôn Uyển ngoài thời gian giúp ma ma làm chút việc, trên cơ bản tất cả thời gian còn lại đều dành cho việc học.

Trong thời gian này, ma ma ngoại trừ thời gian lẩm nhẩm ra, thì đều dạy Ôn Uyển học, môn học chính là “nữ giới” mà Ôn Uyển cầm lúc trước, chữ nơi này không khác chữ hiện đại bao nhiêu, hiện đại là chữ giản thể, còn nơi này bây giờ là chữ phồn thể, hầu hết nàng vẫn biết. Nằm trên giường, Ôn Uyển nhân tiện đọc viết, có thể giết thời gian, mới khiến cho Ôn Uyển không đến nỗi nhàm chán quá.

Ngày hôm đó, Ôn Uyển vừa học chữ được một lúc, thì có chút nhàm chán. Liền đứng trong tiểu viện, ở trong sân nhìn phương xa, vẫn có thể nhìn thấy những dãy núi đồ sộ cao chót vót xung quanh mình. Đoán chừng, nơi này cách kinh thành rất xa, vị trí rất vắng vẻ. Phạm vi hoạt động của Ôn Uyển chỉ ở trong viện, ma ma không để cho nàng đi ra ngoài. Ôn Uyển nhớ lúc học tiểu học, thầy dạy lịch sử có nói nữ nhân thời cổ đại là cửa chính không ra, cổng trong không bước.  Không nghĩ tới một ngày mình cũng sẽ làm con gái nhà quyền quý.

Ôn Uyển cố gắng hoạt động ở trong sân, làm các động tác kỳ quái. Giúp cho thân thể khỏe mạnh cứng cáp. Ma ma nhìn không ra hình dáng, nên bảo nàng không được như vậy, người là đại gia khuê tú. Ôn Uyển chỉ chỉ thân thể của mình. Ma ma không nên nghĩ như thế, dù thế nào, thân thể vẫn quan trọng hơn.

Nói ra, kỳ thực Ôn Uyển rất cảm động. Ôn Uyển không biết Bình gia cung cấp bao nhiêu đồ tới đây, nhưng mà đồ ở trong viện của mình, chỉ là một chút gạo thô, còn có một chút rau dưa nát không ai ăn. Riêng chút ít này, đã không tệ lắm rồi, số lượng cũng chỉ dùng đủ mười ngày. Đường đường là nữ nhi của công chúa, không nói không có hạ nhân hầu hạ bên người, trong viện cũng không có hạ nhân, ngay cả ăn cũng phải dựa vào một bà lão. Không biết có phải mẹ công chúa làm người quá thất bại không, nếu không tại sao có thể để cho con của mình nghèo túng đến nông nỗi này.

Ma ma mỗi buổi tối đều thêu đồ, nhìn Ôn Uyển vẫn còn ngây thơ thiếu hiểu biết, vừa lo lắng vừa nói, hiện tại mình vẫn còn khoẻ mạnh. Nhưng thân thể mình bây giờ càng ngày càng kém rồi, sau này, ngộ nhỡ mình mất đi, thì làm sao bây giờ a. Ôn Uyển không nói lời nào, ôm lấy ma ma. Cứ như vậy, qua hơn nửa tháng, cuộc sống trôi qua rất yên ổn. Mặc dù rất kham khổ, nhưng trong lòng Ôn Uyển cũng rất thỏa mãn.

“Tỷ nhi, ăn cơm”. Lúc này Ôn Uyển đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất cát viết chữ. Như vậy hơn hai tháng, cũng biết rất nhiều chữ. Thời gian chủ yếu Ôn Uyển đều đặt vào việc học thêm chữ.

Ôn Uyển đi tới bàn cơm, đang định ăn cơm. Liền nhìn thấy ma ma đột nhiên ngã xuống trước mắt mình. Ôn Uyển kinh hãi, lập tức chạy tới đỡ, phát hiện ma ma cả người nóng hổi. Muốn đỡ bà dậy, nhưng mình cũng mới vừa lành bệnh không lâu, không có bao nhiêu sức lực. Thấy tiếp tục như vậy không được, liền chạy ra khỏi sân.

Thời gian này đang là giữa tháng hai của mùa xuân, Ôn Uyển chạy ra ngoài, nhìn hồi lâu, cũng không nhìn thấy một người nào. Chạy thêm một lúc nữa, cuối cùng nhìn thấy một người đàn ông trông rất thật thà, tuổi chừng khoảng ba mươi. Ôn Uyển chạy lên lôi kéo hắn, chỉ chỉ trong sân nhà mình, với vẻ tràn đầy cầu khẩn.

“Nhà ngươi đã xảy ra chuyện? Là ma ma kia đã xảy ra chuyện gì sao?” Người đàn ông nhìn phương hướng Ôn Uyển chỉ, biết đó là nhà của con ông chủ mà người trong thôn nói. Nói là phạm vào lỗi lớn nên bị đưa tới đây, tới nơi này đã được sáu năm rồi, chỉ là nghe nói, cũng không có tiếp xúc hoặc nhìn thấy chủ nhân, nhưng mà Hoàng ma ma hắn đã nghe nói qua. Nghe đồn đó là một người phụ nữ rất nghiêm cẩn.

Ôn Uyển nghe vội vàng gật đầu.

Ôn Uyển lôi kéo ống quần hắn, khóc đến nước mắt chảy tí tách, đáng thương nhìn người đàn ông kia. Thần sắc lo lắng khẩn cầu, làm cho người đàn ông kia có chút dao động. Ôn Uyển tự nhận mình vẫn có ánh mắt nhìn người, thấy đàn ông đáy mắt buông lỏng.

Thấy hắn còn đang do dự, thì muốn quỳ xuống. Người đàn ông giật mình, vội đem Ôn Uyển kéo lên, không để cho nàng quỳ thật. Nghĩ tới nhất định là bên trong xảy ra chuyện lớn gì, nếu không đứa bé này cũng sẽ không vội vã như vậy. Tuy hắn có điều cố kỵ, nhưng vẫn đi theo Ôn Uyển.

“Bên trong có nữ quyến sao?” Đi tới cửa chính hỏi, bây giờ nhớ tới điều kiêng kỵ. Ôn Uyển lắc đầu, làm hai động tác.

“Ý của người là, trong viện chỉ có hai người ngươi cùng ma ma” người đàn ông cả kinh, tại sao có thể như vậy? Không phải nói trục xuất do phạm vào sai lầm sao? Một ma ma cùng hài tử bốn năm tuổi, có thể phạm sai gì? Nhưng nhìn Ôn Uyển nói như vậy, thì lập tức vọt đi vào. Nhìn thấy ma ma còn đang nằm trên mặt đất liền giật mình. Vội vàng giúp mang vào nhà.

“Ta đi gọi đại phu, ngươi cố gắng chăm sóc tốt cho ma ma nhé.” Người đàn ông nói xong liền đi ra ngoài. Không tới một lúc sau, đã mời được một đại phu hơn bốn mươi tuổi, là người rất khôn khéo bên miệng cong lên hai phiến ria mép. Đại phu bắt mạch, bắt đầu kê đơn, muốn xem bệnh kỹ hơn, Ôn Uyển đi lấy cái hộp ma ma để tiền. Nhưng chỉ nhìn thấy có năm mươi đồng tiền.

“Không có tiền thì xem bệnh cái gì, cho dù kê đơn thuốc cho các ngươi, các ngươi có tiền hốt thuốc sao?” Đại phu nhìn Ôn Uyển ngay cả tiền xem bệnh cũng không có, sắc mặt lập tức cũng có chút khó coi.

Ôn Uyển làm mấy cái động tác, tỏ vẻ sau này có tiền liền nhất định trả gấp đôi tiền xem bệnh cho hắn.

“Sau này, ai biết hình dáng sau này ra sao?” Đại phu tức giận kêu lên. Ôn Uyển nhìn thấy vậy, gấp đến nỗi nước mắt chảy xuống, cúi đầu, nhìn trên tay mình có hai vòng tay bạc, vội cởi xuống, đưa cho đại phu. Đại phu liền nhận đưa vào trong miệng cắn cắn hai cái, gật đầu nói ngươi đi theo ta lấy thuốc.

Ôn Uyển nhìn người đàn ông bên cạnh, người đàn ông nhìn Ôn Uyển một chút, mỉm cười đi theo đại phu kia ra ngoài. Không qua bao nhiêu thời gian đã có thuốc, còn mang về một ấm sắc thuốc. Vào phòng bếp sắc thuốc, bưng tới. Ôn Uyển cẩn thận từng ngụm từng ngụm đút cho ma ma.

Ôn Uyển ra hiệu mấy cái, chỉ vào bình thuốc, rồi nhìn người đàn ông.

“Ngươi muốn học sắc thuốc như thế nào sao?” Người đàn ông thấy Ôn Uyển gật đầu liền dạy nàng từng cái. Ôn Uyển đem từng lời hắn nói nhớ ở trong lòng. Đang nói thì bên ngoài có một người đàn ông vẻ mặt gian xảo tiến vào, còn mang theo hai người đàn ông khỏe mạnh, theo sau là một người phụ nữ lông mày đậm nét.

“Bành Xuân, ngươi ở nơi này làm cái gì? Nhìn thấy người già cùng trẻ nhỏ, liền nổi lên ý đồ xấu chạy vào làm kẻ trộm đúng không? Ngươi không biết nội viện là không thể tùy tiện ra vào sao? Bắt hắn lại cho ta.” Người đàn ông vừa vào sân liền lớn tiếng kêu.

“Điền trang đầu, ngươi không nên ngậm máu phun người. Ta thấy đứa bé này nói trong nhà có bệnh nhân. Nhìn đứa bé đáng thương nên ta mới giúp thôi”. Người đàn ông kia tức giận kêu lên.

Nhưng mấy người kia không có nghe, cứ vọt lên, Ôn Uyển che ở phía trước bị Điền trang đầu ôm lại, để cho hai người  khác bắt người đàn ông kia. Một người không đánh lại hai người, rất nhanh đã chế ngự được người đàn ông kia, đem người đè xuống đất. Điền trang đầu kia cười lạnh. Nói đem người giải đi ra ngoài. Hai người kia trói lại định giải đi ra ngoài.

Ôn Uyển thấy thế, dùng sức cắn Điền trang đầu kia một cái. Điền trang đầu nhẹ buông tay, Ôn Uyển liền nhảy xuống. Không nói thêm cái gì, xoay người đi vào phòng bếp.  Điền trang đầu nhìn cười lạnh, người đàn ông kia nhìn có chút đau lòng. Một đứa nhỏ như vậy, đây chính là con của ông chủ sao? Tiểu chủ tử, thế nhưng lại bị trưởng thôn trang lấn chủ.

“Ngươi làm cái gì?” nhìn Ôn Uyển cầm một thanh đao đi về phía hai người đang trói người đàn ông kia, trưởng thôn trang kia liền giật mình.

Ôn Uyển tay trái chỉ vào hai người kia, tay phải giơ con dao lên. Hai người kia nhìn bộ dáng này, đồng loạt nhìn trưởng thôn trang.  Trưởng thôn trang  nhìn Ôn Uyển bộ dáng hung thần ác sát, nếu thật hôm nay đem người đàn ông kia trói lại không chừng sát tinh này thực có can đảm giết người. Đến lúc đó thủ hạ của mình có thể bị chết vô ích.

“Hắn thật sự được tiểu thư mời tới à? Xem ra là trường hợp đặc biệt, nếu là hiểu lầm thả ra là tốt rồi. Như vậy chúng ta đem người thả ra. Ngươi đem đao để xuống.” Trưởng thôn trang nhìn Ôn Uyển bộ dáng không giống như nói giỡn, vội nói lời mềm mỏng. Ôn Uyển thẳng tắp nhìn hắn, thấy vậy trưởng thôn trang trong lòng liền quýnh lên, lập tức đem người đàn ông kia thả.

“Nếu là hiểu lầm, chúng ta sẽ không bắt hắn. Nhưng mà bên trong không thể giữ đàn ông xa lạ, mặc dù tiểu thư mới sáu tuổi, nhưng truyền về kinh thành cũng ảnh hưởng tới thanh danh của người. Như vậy, chúng ta đi, có được hay không?” Trưởng thôn trang nhìn tình hình không tốt bắt đầu thương lượng.

Ôn Uyển nhìn người đàn ông kia bị đánh đả thương, làm mấy cái động tác, để cho hắn đi trước.

“Tiểu thư sau này người phải cẩn thận.” Bành Xuân có chút bận tâm nói. Ôn Uyển hướng về phía hắn cười cười. Ôn Uyển nhìn hắn đi, nghĩ tới gia đình người nông dân tất cả đều có thân thích bằng hữu, tin tưởng trưởng thôn trang cũng không dám trắng trợn đi làm chuyện xấu hại người này. Sau khi mọi người đi cũng chỉ có mình chiếu cố ma ma.

“Khụ, khụ, khụ”  Ôn Uyển bị khói xông nước mắt chảy ròng ròng. Trước kia cũng chỉ là trợ giúp, thật không biết lửa này lại khó nhóm như vậy. Hai tảng đá đánh hồi lâu, cũng không ra một tia lửa. Cũng may Ôn Uyển là người có nghị lực, cầm cả nửa ngày sau khi đem mình biến thành con mèo đen, cuối cùng cũng đem lửa đốt lên. Từ từ sắc thuốc.

Ôn Uyển vẫn canh chừng đến hơn nửa đêm, trong lòng lo âu, lo lắng, sợ hãi, tất cả suy nghĩ đều ở chung một chỗ, cả đầu cũng rối loạn lên.

Chương 04: Mẹ kế ác độc

Ôn Uyển chưa từng có cảm giác bất lực như vậy. Năm đó lúc mẹ chết, mình chẳng qua sợ một lúc liền hôn mê. Nhưng mà bây giờ, cũng không biết cái gì đang đợi mình. Nếu như ma ma chết, mình còn lại cái gì? Mình cái gì đều không có. Đối với cuộc sống nơi đây chưa quen, còn cuộc sống sau này nữa.

Cũng may ông trời phù hộ, ma ma uống ba lần thuốc, buổi tối hôm đó hạ sốt. Sang hừng đông ngày thứ hai, bà liền tỉnh lại. Nhìn ma ma tỉnh lại, Ôn Uyển ôm ma ma, nước mắt chảy ào ào.

“Tỷ nhi, khổ cho con rồi” Ma ma vừa mở mắt đã biết chuyện gì xảy ra, toàn thân mềm nhũn nên muốn hoạt động. Ôn Uyển lắc đầu, đem bát cháo thịt đã nấu ngon cho bà ăn.

“Tỷ nhi, cái này dùng để bổ thân thể cho con. Con ăn đi, dù sao ta cũng chỉ là cái thân già.” Ma ma làm sao cũng không chịu ăn, Ôn Uyển cũng không ăn. Ma ma biết tính tình Ôn Uyển, cuối cùng đành thỏa hiệp, mỗt người ăn một nửa. Ma ma vừa ăn nước mắt vừa rơi.

“Tỷ nhi, phải làm sao cho tốt đây? Tỷ nhi, ma ma mà không được. Ma ma mất, thì con phải làm sao bây giờ?” Ma ma ôm Ôn Uyển khóc lớn. Ôn Uyển nghe vậy liều mạng lắc đầu, nhưng mà nước mắt lại cứ rơi.

Không thể nói, cũng không thể viết. Mình cái gì cũng đều làm không được. Trong lòng Ôn Uyển cực hận, cực kỳ hận sự bất lực của mình. Cảm giác như vậy thật khó chịu.

Chịu đựng trong lòng thống khổ, an ủi ma ma. Ép buộc để cho ma ma nghỉ ngơi thật tốt. Ôn Uyển tự mình làm cơm, giặt quần áo. Trước kia ở Ôn gia hay ở cô nhi viện, mọi chuyện cũng tự bản thân làm. Ma ma rốt cuộc già rồi, một chút cảm mạo khiến cho bà ở trên giường không dậy nổi.

Vóc dáng Ôn Uyển quá thấp, căn bản là với không tới chỗ cái bếp. Cầm cái ghế nhỏ, đứng ở phía trên, thả chút dầu mỡ xuống, đem thức ăn đã cắt xong thả vào trong nồi. Bị khói hun đến nỗi nước mắt chảy đầm đìa, nhưng cũng may thức ăn đã được nấu xong. Mặc dù không dễ ăn, nhưng mà vốn so sánh với không có ăn vẫn tốt hơn rất nhiều.

Ma ma mấy lần giãy dụa muốn đứng lên, nhưng dậy không nổi. Ôn Uyển lôi kéo tay bà, lắc lắc đầu, lại gật gật đầu. Ma ma vuốt tóc Ôn Uyển, nước mắt lại tuôn rơi.

“A” lúc đang châm củi để nấu cơm, bị một cái dăm cũi đâm vào trong thịt, Ôn Uyển đau đến trừng mắt cắn môi. Lấy tay đi hút máu.

“Tỷ nhi, là ma ma liên lụy con.” Ma ma nhìn bọt nước và máu trên tay Ôn Uyển, nước mắt lại rớt xuống. Ôn Uyển cười lắc đầu, bưng đồ ăn tới. Ma ma nào nuốt trôi, nhưng mà Ôn Uyển cứ thế thẳng tắp nhìn bà, ma ma chỉ đành phải dùng sức ăn xong cơm trong chén.

Bởi vì bệnh, ma ma không muốn cùng Ôn Uyển ngủ cùng một chỗ, sợ truyền bệnh cho nàng. Ôn Uyển cũng không cưỡng cầu, dù sao Ôn Uyển nhìn ra, cái sạp kia cùng giường cũng không khác nhau là mấy.

Cứ như vậy, qua sáu ngày. Đều nói không làm chủ nhà, không biết làm chủ nhà gian khổ. Ôn Uyển thấy gạo trong thùng càng ngày càng ít, ăn hết gạo trong thùng, còn không biết lần sau đưa gạo là lúc nào. Mà mấy ngày nay, món ăn cũng chỉ lập lại mấy thứ kia. Đồ không có dinh dưỡng, bệnh làm sao có thể khoẻ. Ôn Uyển cũng muốn mua đồ, nhưng mà ma ma không để cho nàng đi ra ngoài. Thuận tiện lúc lễ mừng năm mới có dự trữ một chút thịt, Ôn Uyển chấp nhận cho ma ma cùng mình hai người ăn.

Đương nhiên, còn có một việc làm Ôn Uyển rất nhức đầu đó là mỗi lần vo gạo nhìn thấy trong gạo có nhiều hạt sạn lớn nhỏ. Ôn Uyển không nhịn được phải nhặt, mà một lần nhặt cũng phải cần nửa ngày. Nhưng trải qua khoảng thời gian này tôi luyện thực tập, nàng đã học được cách nhóm lửa, tài nghệ làm cơm cũng được đề cao nhiều hơn.

Nhưng mà củi không có, phải tự mình chẻ, củi thô phải bẻ gãy mới có thể đốt. Cầm dao chẻ củi đến sân trong, nhiều nhát dao chém xuống, đầu đầy mồ hôi. Hồi lâu sau, mới chém đươc một bó, vừa vặn nấu cơm được một ngày.

Củi chặt đã dùng hết rồi, Ôn Uyển phải đi phòng chứa củi đem một bó củi đến trong sân. Rồi đến trong phòng bếp tìm hồi lâu, tìm được một thanh dao chặt củi còn hơi mới, dùng dao chém nhiều nhát, chém một buổi sáng, tất cả bàn tay đều là mụn nước và máu. Ôn Uyển nhìn cặp tay trắng nõn nhỏ bé, mặc dù một mực rèn luyện hơn bốn tháng, nhưng thân thể này vẫn rất yếu ớt. Ôn Uyển len lén dùng kim đâm vỡ, thoa dấm tiêu viêm. Ma ma nhìn tay Ôn Uyển như thế khóc hu hu, khóc đến rất đau lòng.

Ma ma có thể xuống giường, lại bắt đầu không để cho Ôn Uyển làm việc. Ôn Uyển không chịu, hai người liền chia nhau bắt tay làm việc. Ma ma phải qua hơn nửa tháng, mới nhanh nhẹn lại, nhưng chỉ nhìn nhanh nhẹn hơn. Trên thực tế, từ lúc ma ma ho khan Ôn Uyển có thể nhận ra bệnh của ma ma còn chưa khỏi toàn bộ. Hơn nữa mấy năm này bị khổ nhiều như vậy, đoán chừng là đã tổn hại tuổi thọ.

Ma ma vuốt đầu Ôn Uyển: “Tỷ nhi, ma ma dù liều cái mạng này, cũng sẽ để cho người Bình gia đến đón con trở về, sẽ không để cho con cả đời ở chỗ sơn cùng thủy tận này.”

Ôn Uyển lắc đầu, ý là không cần. Măc dù nàng biết, sau này hai người trở về, trình độ cuộc sống sẽ tăng lên hơn nhiều, nhưng cũng tồn tại nguy hiểm khổng lồ. Ôn Uyển tình nguyện chịu khổ một chút, cũng không muốn đi thừa nhận chuyện tình vạn nhất này.

Ma ma nhìn bộ dạng Ôn Uyển, hai mắt đỏ hồng lại nói: “Tỷ nhi, đây là biện pháp duy nhất rồi, bằng không, cứ ở chỗ sơn cùng thủy cốc này, cả đời của con sẽ là như vậy. Tương lai đều không tìm được nhà chồng tốt.”

Ôn Uyển vẫn rất kiên định lắc đầu. Nhưng mà ma ma lại có quyết định chính của mình, cũng không cần Ôn Uyển đồng ý.

“Tỷ nhi, ta trở về kinh đô tìm người, nhất định sẽ khiến người Bình gia đón con trở về. Cái hộp này là quý phi nương nương truyền cho công chúa. Qúy phi nương nương dặn dò rất nhiều lần, nhất định phải giữ gìn cái hộp này thật tốt. Tỷ nhi, con nhất định phải giữ cái hộp này cho tốt” Nói xong cầm một cái hộp đi ra ngoài. Ôn Uyển liếc nhìn, chưa nói đến đồ bên trong, chỉ cái hộp đã là đồ thượng hạng, làm từ gỗ lim thượng đẳng quý giá. Mở ra nhìn một cái, bên trong có mấy thứ quyên hoa, còn có một chút trang sức kim ngân bảo thạch. Đoán chừng, ma ma ban đầu ngàn nghĩ vạn nghĩ cũng quyết định để lại.

“Tỷ nhi, cái hộp này là sinh mạng của nương nương, con phải cất giữ cẩn thận. Nương nương dặn dò rất nhiều lần, không thể rơi vào trong tay những người khác. Cho nên, rất nhiều thứ khác của công chúa đều bị mất, nhưng cái hộp này ta cũng phải giữ gìn. Hiện tại, con càng phải giữ nó tốt hơn. Đồ vật trong này, là ma ma thiên tân vạn khổ mới bảo tồn được, là đồ cưới sau này của tỷ nhi, vạn nhất ma ma không có ở bên cạnh con, con cũng không được giao cho bất luận kẻ nào. Phải tự mình giữ thật tốt” phảng phất giống như nhắn nhủ hậu sự.

Ôn Uyển cảm giác không tốt, liều mạng lắc đầu, tỏ vẻ không muốn. Nhưng ma ma đã hạ quyết tâm, Ôn Uyển khuyên như thế nào cũng không được.

“Tỷ nhi không cần lo lắng, ma ma hằng năm đều sẽ trở lại kinh thành một lần. Lần này nhanh thì ba ngày, chậm thì năm ngày sẽ trở lại. Tỷ nhi hãy chờ ma ma trở lại, chờ người Bình gia đến đón con.” Ma ma rất lạc quan cười nói.

Dù Ôn Uyển biết có phản đối nữa cũng không dao động được quyết tâm của ma ma. Ôn Uyển rất tức giận, tại sao mình không thể lớn hơn một chút, bởi vì nhỏ tuổi, người nhỏ, nên lời nhẹ.

Ngày thứ hai, ma ma bảo là muốn đi Bình gia, sau khi thu dọn một phen liền chuẩn bị đi Bình gia, Ôn Uyển lôi kéo tay bà, không để cho bà đi. Trong nhà hào môn luôn lục đục với nhau, gia đình kiếp trước của mình, cũng là nhà hào môn, có đại bá nghiêm nghị dạy dỗ. Ôn gia không có những lục đục dơ bẩn với nhau. Nhưng nhìn nhà người ta là biết. Thấy nhiều chuyện như vậy, đều là một sự việc như thế. Lúc trước không biết sao ăn trứng gà bị dị ứng, Ôn Uyển rất lo lắng ma ma sẽ có nguy hiểm.

Cứ như vậy, ma ma muốn đi Bình gia, bị Ôn Uyển liều mạng kéo. Ôn Uyển thực nóng lòng, phải làm thế nào mới không để cho ma ma đi Bình gia. Đi Bình gia thế nào cũng dữ nhiều lành ít.

“Đứa ngốc, ma ma chỉ còn dư lại một tấm xương cốt này. Lần này may mắn khoẻ lại, nhưng tiếp theo thì sao, vạn nhất ma ma chống đỡ không được thì sao?” Ma ma yêu thương ôm Ôn Uyển. Thật ra thì trong lòng ma ma cũng biết, hiện tại nếu không phải bởi vì không yên lòng Ôn Uyển, còn một chút sức lực chống đỡ chịu đựng thêm một thời gian nữa. Nhưng bà cũng rất rõ ràng, thời gian bà sống không còn dài bao lâu. Ôn Uyển tỏ vẻ mình có thể không cần cái chức quận chúa huyện chủ kia. Cứ như vậy qua cả đời cũng có thể.

“Tỷ nhi, con là thiên kiêu quý nữ, làm sao con có thể qua cả đời như vậy. Cả đời ở chỗ sơn cùng thủy tận không thấy mặt trời này. Con sau này còn muốn lập gia đình, ma ma không thể để cho tương lai của con bị phá hủy. Ma ma cũng không cầu mong con sau này có nhiều hiển quý, nhưng ít nhất cũng phải áo cơm không lo, bình an mà sống.” Ma ma hạ quyết tâm muốn đi tìm người, để cho người Bình gia đem Ôn Uyển đón trở về. Còn nói nếu không mời người dạy dỗ, cả đời Ôn Uyển sẽ bị phế bỏ, sau này, tìm không ra người trong sạch để gả.

“Tỷ muội, nhờ cậy muội” đi tới nói với một nữ nhân. Nữ nhân kia chân mày hơi xếch, thân hình hơi tròn, đôi mắt đầy khôn ngoan. Nhìn về phía Ôn Uyển trong mắt lóe lên tia sáng kì lạ. Trong lòng Ôn Uyển run lên, có loại cảm giác như dê vào miệng cọp. Nhưng cái loại cảm giác này khi nhìn đến ma ma sẽ phải rời đi cũng lập tức không có để ý.

“Tỷ nhi, đây là vợ của trang đầu, trước kia ma ma vào kinh thành, cũng là nàng ta tới chiếu cố con. Có chuyện gì, hãy nói với nàng ta, chờ ma ma trở lại.” Ma ma cũng là vạn phần không muốn thế. Nhưng chính bà biết chuyện của mình, bà đã không chống đỡ được bao lâu nữa.

Ôn Uyển kéo ma ma, liều mạng mà nghĩ cách để bà đừng đi, nhưng mà lại kêu không ra tiếng được. Lôi kéo ma ma không để cho bà đi. Nhưng mình lại bị người phụ nữ vợ của trang đầu kia ôm gắt gao, không nhúc nhích được. Nhìn ma ma càng ngày càng xa, Ôn Uyển rơi lệ đầy mặt. Trong lòng lẩm bẩm, ma ma, người nhất định phải bình an trở lại nha. Nhất đinh phải bình an trở lại nha.

Nương tử của Trang đầu chiếu cố Ôn Uyển hồi lâu, nói mình có việc phải đi. Bảo nữ nhi duy nhất của nàng ta, tên là Hổ Nữu ở bên cạnh mình. Hổ Nữu so với Ôn Uyển lớn hơn hai tuổi, cũng cao hơn nửa cái đầu. Ôn Uyển đi tới chỗ nào nàng cũng đi tới chỗ đó.

Ôn Uyển rất chán ghét nàng ta, đem nàng ta đẩy ra ngoài rồi đóng cửa phòng. Hổ Nữu tức giận, hận không thể đá cái cửa kia.Nhưng nàng bây giờ còn không có to gan như vậy, nhưng vẫn đàng hoàng sống ở trong viện.

Đến buổi tối, nghe phía ngoài con ếch kêu “ồm ộp”, biết tiếng côn trùng kêu, ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ tiến vào trong phòng. Trong phòng có một loại yên tĩnh đến kì lạ.

“Này, tiểu thư, người ở đây nhìn cái gì?” Hổ Nữu hai ngày nay một mực nói chuyện cùng Ôn Uyển, nhưng Ôn Uyển coi nàng như không khí, đều không để ý đến nàng. So với lúc trước thích tìm nàng chơi, quả thực giống như hai người.

Ôn Uyển như cũ không có để ý nàng, chỉ lẳng lặng nhìn trăng trên trời kia luân phiên thay đổi, lẳng lặng yên tĩnh, không lên tiếng, ở đây nhìn hơn nửa thời gian. Thấy ánh mắt thật sự mệt mỏi không chịu được, mới nằm xuống ngủ. Trên mặt nhìn không ra buồn vui.

“Tiểu thư, tiểu thư” Hổ Nữu nhẹ nhàng kêu, kêu vài tiếng, thấy không có tiếng động. Mới nhẹ nhàng chế nhạo, thật đúng là cho mình là tiểu thư, chỉ là một tiện nha đầu không có một ai muốn.

Ôn Uyển nghe câu nói này xong, mặt mày khẽ động, trong phòng lâm vào an tĩnh.

Chờ a chờ a, trông a trông a, đợi mười ngày, cũng không đợi được ma ma trở lại. Không nói người, thư từ cũng không có. Ôn Uyển biết, ma ma không về được nữa.

Chừng mười ngày này Hổ Nữu một tấc cũng không rời mình. Ôn Uyển thử thăm dò muốn đi ra ngoài, còn chưa tới cửa đã bị ngăn lại, nói không thể đi ra ngoài. Suốt ngày, không rời bên cạnh mình. Ngay cả buổi tối ngủ, cũng muốn cùng nàng ngủ chung ở cái gian phòng nhỏ này, ngủ ở trên giường của ma ma. Hai ngày trước Ôn Uyển đã nhận thấy cái gì đó không đúng. Cảm giác đây chính là canh giữ.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion8 Comments

  1. gia thế hiển hách như thế mà không được hưởng lại còn bị câm nữa @@ không phải nhọ bình thường

  2. lối hành văn thuận tai…câu văn không lủng củng, đcọ có cảm xúc ghê…nói zậy nữ 9 mới có 6tuổi thui hả…zậy là cuộc sống sau này còn có nhiều diều mới mà nữ 9 phải đối phó ak

  3. Bắt đầu rồi, bắt đầu tranh đấu rồi. Mình đọc đoạn này, ghét lắm. Là đoạn nv9 đau khổ nhất

  4. Chắc chăn cái bà trông giữ có vấn đè. Có lẽ bả cho con bả theo Ôn Uyển ko rời là để đieu tra cái gì đó. Hoặc là tìm cái gì đó

  5. Đọc tới đây thật xúc động. Tội cho ma ma và Ôn Uyển. Cũng may Ôn Uyển này không phải là cô bé tiểu thư dđó. Truyện hay lắm. Cảm ơn ad và nhóm edit đã bỏ công sức và thời gian giúp mọi ngừơi có tác phẩm hay như vậy.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close