Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 127

6

CHƯƠNG 127: Sinh ý có thể kiếm tiền

Edit: Hoa Thủy Tinh

Beta: Sakura

Trương thị đang bán thuận lợi, nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, cũng có chút khó hiểu.

“Cha, mẹ, chỗ dưa chua còn lại, hôm nay ta đừng bán nữa, chúng ta sẽ đem tặng cho mọi người được không ạ?” Liên Mạn Nhi liền nói.

Liên Mạn Nhi đã đếm tiền ở trong túi, hôm nay bọn họ đã bán được khoảng 70 cân dưa chua, tiền trong túi nàng cũng khoảng 78 văn tiền. Trong chậu còn lại một ít dưa chua, chắc cũng khoảng 10 cân đi.

“Mạn Nhi, con định đem dưa chua này cho ai vậy?” Trương thị mặc dù có chút không nỡ, nhưng vẫn hỏi.

“Mẹ, con muốn đưa chút ít dưa chua cho Vũ chưởng quỹ của quán rượu Duyệt Lai.” Liên Mạn Nhi nói, bình thường phải để qua nửa tháng đến gần hai tháng mọi người mới có thể ăn được dưa chua. Đến mùa đông thì trong tửu lâu cũng có dùng dưa chua để chế biến thức ăn, hơn nữa rất được hoan nghênh. Nếu như hiện tại có thể cung cấp dưa chua cho quán rượu, nhất định quán rượu có thể thu hút thêm nhiều khách, kiếm thêm tiền. Vũ chưởng quỹ là người làm ăn khôn khéo, nhất định sẽ nhận ra lợi ích từ vụ buôn bán này.

Cho nên Liên Mạn Nhi muốn đưa một ít dưa chua cho Vũ chưởng quỹ nếm thử, nếu như Vũ chưởng quỹ cũng chấp nhận hương vị của dưa chua mà các nàng làm, rất có thể các nàng sẽ có đơn đặt hàng lớn.

“Đúng.” Liên Thủ Tín thoáng cái đã hiểu rõ ý định của Liên Mạn Nhi, liên tục gật đầu đồng ý.

“Ngoài ra, chúng ta mang cho Ngô Tam thúc mấy cân dưa chua nữa.” Liên Mạn Nhi lại nói, “Lần trước Ngô tam thẩm đã nói, nếu như mẹ đến trấn trên thì đến nhà thẩm chơi một lúc mà.”

Mang dưa chua cho nhà Ngô Ngọc Quý, đương nhiên là vì cảm tình giữa hai nhà. Mặt khác cũng vì nguồn tiêu thụ dưa chua. Ngô Ngọc Quý là người môi giới tài giỏi, có mối quan hệ rộng, hơn nữa cũng không giới hạn ở trấn Thanh Dương, ở huyện Cẩm Dương cũng có nhiều người quen. Nếu như có thể thông qua hắn, đem dưa chua bán cho thị trấn Cẩm Dương và các trấn khác của huyện Cẩm Dương, vậy thì càng tốt.

Lợi nhuận bán dưa chua rất nhỏ. Nếu như chỉ là bán ở hôm họp chợ của trấn Thanh Dương thì chỉ bán được vài chục cân, tiền kiếm được cũng chỉ đủ để cải thiện bữa ăn hằng ngày, nhất định phải kiếm được nguồn tiêu thụ lớn mới có thể kiếm được nhiều tiền. Thậm chí Liên Mạn Nhi còn tính dùng tiền bán dưa chua mua thêm vài mẫu ruộng.

“Mạn Nhi nói rất đúng, chúng ta cũng đừng bán chỗ dưa còn lại nữa, dọn dẹp một chút rồi đem đến các nơi mà Mạn Nhi nói đi.”

Cả nhà liền chia dưa chua thành ba phần. Tiện đường nên đưa đến quán rượu Duyệt Lai trước, đem một phần dưa chua đưa cho Vũ chưởng quỹ.

“Ôi cha, dưa chua à. Vừa rồi nghe khách trong tửu lâu nhắc đến, ta còn chưa tin, không ngờ là có thực.” Vũ chưởng quỹ nhận dưa chua, cười nói, “Ta còn đang nghĩ không biết là ai đã muối dưa chua sớm như vậy, mười dặm tám thôn này, cũng chỉ có các ngươi, ta thật đoán không sai mà… Vậy dưa chua này bao nhiêu tiền?”

“Vũ chưởng quỹ khách sáo rồi. Dưa chua này là nhà cháu đem tặng cho bá ăn, không lấy tiền.” Liên Mạn Nhi cười nói. “Nếu như Vũ chưởng quỹ cảm thấy ăn ngon, nhà cháu sẽ lại mang thêm cho bá.”

Vũ chưởng quỹ liền cười ha ha. “Được. Được. Vậy ta phải nếm thử xem sao.”

Từ quán rượu Duyệt Lai đi ra. Cả nhà lại tiện đường đến Tế Sinh đường. Kết quả là không gặp Vương Ấu Hằng, nghe Vương chưởng quỹ nói, trong huyện có việc, Vương thái y kêu Vương Ấu Hằng trở về, đại khái là phải mấy ngày nữa mới có thể trở về. Những ngày qua gần như là lần nào đám Liên Mạn Nhi lên trấn trên cũng đều tới Tế Sinh đường thăm Vương Ấu Hằng, cũng sẽ mang thêm một ít đồ ăn trong nhà cho Vương Ấu Hằng. Vương chưởng quỹ thấy mấy đứa nhỏ của Liên gia đều biết chừng mực, đối với Vương Ấu Hằng cũng là thật tâm, bởi vậy cũng đối với họ tốt hơn trước kia, khách sáo thì vẫn khách sáo, nhưng cũng tỏ ra thân thiết hơn. Thấy Vương Ấu Hằng không có ở đây, Liên Mạn Nhi liền đem dưa chua cho Vương chưởng quỹ.

“… đây là dưa chua nhà cháu mới muối, Vương chưởng quỹ nếu không chê, thì giữ lại nếm thử nha.” Liên Mạn Nhi nói với Vương chưởng quỹ.

Vương chưởng quỹ biết đây là dưa chua định đưa cho Vương Ấu Hằng, nhưng Vương Ấu Hằng lại không có ở đây, Liên Mạn Nhi không nhắc đến mà lại nói là mang dưa chua cho hắn.

“Vậy làm sao mà được chứ.” Vương chưởng quỹ chối từ nói.

“… Là định đưa cho Vương tiểu thái y nếm thử, cũng có phần của Vương chưởng quỹ đấy, ngài đừng khách sáo.” Liên Thủ Tín liền nói.

Vương chưởng quỹ lại từ chối một phen, rồi cũng nhận dưa chua.

“Vừa lúc mới mua hai cân thịt, cho bọn tiểu nhị làm một bữa ăn ngon.”

Cuối cùng, mọi người đến nhà Ngô Ngọc Quý. Ngô Ngọc Quý mang theo con trai đi ra ngoài làm việc rồi, chỉ có vợ của Ngô Ngọc Quý là Vương thị và con gái là Ngô Gia Ngọc ở nhà. Vương thị thấy bọn họ đến, đương nhiên là nhiệt tình tiếp đãi.

“Ta cũng thích ăn dưa chua, thật khó cho nhà muội muối dưa chua sớm như vậy.” Thấy Trương thị mang dưa chua đến tặng, Vương thị liền vui vẻ ra mặt.

Trương thị vốn định nói chuyện phiếm vài câu với Vương thị rồi về nhà. Không ngờ Vương thị lại lén nhờ hàng xóm đi mua đồ ăn giúp, cũng gọi Ngô Ngọc Quý và con trai về, nhất định phải giữ cả nhà Liên Thủ Tín ở lại ăn một bữa cơm. Trương thị thấy Vương thị có lòng hiếu khách như vậy, cũng không tiện rời đi, liền giúp đỡ Vương Thị nấu cơm làm đồ ăn, hai nhà vui vui vẻ vẻ ăn một bữa cơm với nhau.

Liên Thủ Tín và Ngô Ngọc Quý, Trương thị và Vương thị đều nói chuyện vô cùng hợp ý, mấy đứa trẻ của hai nhà cũng càng ngày càng quen thuộc, kết quả, khi nhà Liên Mạn Nhi trở về Tam Thập Lý doanh tử thì đã là chạng vạng tối rồi.

“Chúng ta tranh thủ muối thêm một ít dưa chua nữa, buổi họp chợ kế cũng tiện lấy đi bán.” Trương thị vừa về tới nhà liền kích động nói, “Ta đoán buổi họp chợ sau sẽ có nhiều người mua dưa chua của nhà mình hơn nữa.”

“Ngô Tam ca còn nói, sẽ đi đến mấy quán rượu trong huyện hỏi giúp chúng ta một chút xem nhà ai cần dưa chua không.” Liên Thủ Tín cũng cười nói.

“Cha mẹ đều sốt ruột muốn kiếm tiền rồi kìa.” Liên Mạn Nhi nhịn không được cười nói.

“Đúng là mẹ rất sốt ruột.” Trương thị cũng không phủ nhận, dứt khoát nói, “Chuyện bán dưa chua này, chỉ dựa vào tay nghề và sức lực của chúng ta, cho dù không kiếm được nhiều nhưng mỗi lần họp chợ cũng kiếm được trên một trăm văn tiền, nhưng đó cũng là tiền mà. Mỗi lần họp chợ mẹ có thể mua cho nhà mình một cân thịt, còn có thể tích góp được tiền nữa, chúng ta…”

Trương thị còn chưa nói nàng muốn góp tiền để làm gì, Liên Tú Nhi đã đẩy cửa đi từ bên ngoài vào, nói.

“Tứ ca, Tứ tẩu, hai người đi chợ, sao muộn thế này mới về?” Liên Tú Nhi bĩu môi, có chút bất mãn, nói, “Cha mẹ bảo hai người tới, có chuyện cần bàn bạc.”

Liên Tú Nhi nói xong một câu như vậy, cũng không đợi Liên Thủ Tín và Trương thị hỏi thêm gì, liền quay đầu đi.

“Cha mẹ tìm chúng ta để thương lượng chuyện gì vậy?” Liên Thủ Tín tự hỏi.

“Còn có thể là chuyện gì nữa? Còn không phải là việc xuất giá của Hoa Nhi sao, ngày kia là ngày đưa quà cưới, trong nhà nhất định phải làm mấy bàn, còn phải đưa dâu gì đó nữa, có thể không cần người hỗ trợ sao.” Trương thị liền đáp.

“Vậy bây giờ chúng ta qua đó.” Liên Thủ Tín nói.

“Ừ, trở về lại muối dưa chua nữa.” Trương thị cũng gật đầu nói.

Trong mắt bọn họ, Liên Hoa Nhi là cháu gái lớn của cả nhà, đây cũng là lần đầu tiên Liên gia  gả cháu gái, là đại sự, bọn họ đều nguyện ý giúp đỡ, thậm chí nguyện ý tạm thời đem chuyện muối dưa chua để kiếm tiền sang một bên.

“Mẹ, chúng ta giúp đỡ, con không ngăn cản, nhưng cũng không thể làm trễ nải chuyện muối dưa chua để kiếm tiền.”

“Không để lỡ đâu, cùng lắm là chúng ta mệt mỏi một chút, ngủ ít đi một chút, nhất định không chậm trễ việc muối dưa chua.” Trương thị trịnh trọng gật đầu nói.

Nghe Trương thị nói như vậy, Liên Mạn Nhi liền yên tâm. Nhưng việc lo liệu bữa tiệc quà cưới của Liên Hoa Nhi, Liên Mạn Nhi cũng thấy tò mò, liền đi theo Liên Thủ Tín và Trương thị đến Thượng phòng.

[Chú giải]

*Quà cưới添箱- thiêm tương: nghĩa là thêm rương, thêm hòm, hay còn gọi là添房- thiêm phòng- thêm phòng. Đây là lễ nghi trong việc kết hôn, nghĩa là sau khi nhà gái nhận được ngày hẹn của nhà trai(ngày lành để cưới xin), nhà gái sẽ ghi ngày lành(ngày gả con gái) lên tờ thiệp mừng, rồi mang đến nhà bạn bè, thân thích. Phàm là bạn bè, thân thích nhận được thiệp đều mang tiền hoặc lễ vật tới nhà gái để làm quà mừng, “quà cưới” và “thêm đồ cưới” khác nhau ở chỗ “quà cưới” thì đưa cho nhà gái, còn “thêm đồ cưới” thì đưa trực tiếp cho cô dâu.

*Đưa dâu- tống thân 送亲: đây là một tập tục khi gả con gái, khi con gái đi lấy chồng, nhà mẹ đẻ phải nhờ hai người đàn ông đưa con mình về nhà chồng, còn gọi là “tống thân”. Bình thường người đi “tống thân” sẽ là cậu, chú, bác hoặc anh em(biểu huynh đệ và đường huynh đệ), sau khi người đưa dâu đến nhà trai thì phải chờ nhà trai phái người ra tiếp đón thì mới có thể đi vào phòng, lúc ăn cơm, bình thường là hai người ngồi ở hai cái bàn lớn, nhà trai phái người đến mời cơm, và ăn cùng(bồi yến), người đưa dâu sẽ uống ít rượu, ăn ít cơm, sau khi ăn xong thì dặn dò cô dâu vài câu rồi rời đi, sau khi người đưa dâu đi rồi thì khách mời của nhà trai tiếp tục tiệc cưới.

Discussion6 Comments

  1. Mong sao vợ chồng tam thúc được ra riêng,con họ mới lên được,cho chu thị biết mùi lạnh lẽo do mình tạo ra

  2. quà cưới phải giải quyết như thế nào đây? cho hay không cho, không cho cũng không ai nói dc gì tứ phòng mới tách riêng mà, nói tiếp nên cho nhiều hay cho ít, hehe, cái này phải coi tâm trạng tốt xấu, cho ít cũng có sao đâu dù sao cũng chẳng phải cầu cạnh người ta

  3. Gấu áXù Phu Nhân

    Các tỷ muội nhà TVNL cho Cáo hỏi 1 chút, Ngô Ngọc Quý là chồng hay là bố chồng của Vương thị ạ? Cáo đọc có đoạn nhà Mạn Tỷ đến thăm hỏi có câu “chỉ có con dâu của Ngô Ngọc Quý là Vương thị cùng con gái của Ngô Gia Ngọc ở nhà..” mà Cáo nhớ hình như Ngô Gia Ngọc là con gái của Vương Thị cùng Ngô Ngọc Quí.
    Nếu đúng thì cho Cáo góp ý, nếu Cáo nhớ nhầm thì Cáo xin lỗi nha.

  4. tứ phòng thiệt đúng là vai chính số khổ… ko được chia chác mà cong lưng ra phụ đại phòng nữa.

  5. A, chị LMN này lúc nào mới hết tò mò đây? Nhưng mà nhờ vậy nên LMN giúp gia đình mình tránh được nhiều ám chiêu đấy,hihi….

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: