Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 120

4

CHƯƠNG 120 Chú rể mới của Đại phòng

Edit: Thanh Lê

Beta: Sakura

Theo tiếng nói chuyện của Liên Thủ Nhân, Liên Kế Tổ, Cổ thị, Tưởng thị, Liên Hoa Nhi và Liên Đóa Nhi cũng từ trong nhà đi ra. Cổ thị, Tưởng thị và Liên Đóa Nhi không mặc trang phục ở nhà, có thể thấy rõ là trang điểm rất tỉ mỉ. Liên Hoa Nhi còn ăn mặc đẹp hơn, không chỉ thoa một lớp phấn mỏng ở trên mặt, lông mày cong cong, mà trên đầu cũng cài trâm, trên người mặc một bộ bối tử thêu hoa màu hồng phấn, thật đúng là đẹp như hoa.

Liên Thủ Nhân, Liên Kế Tổ, Cổ thị và Tưởng thị đều đi ra khỏi cửa, mang vẻ mặt vui mừng đi ra cổng đón khách nhân, Liên Hoa Nhi lại đứng ở cửa ra vào, yêu kiều sợ hãi hơi tựa vào khung cửa, một tay còn đặt lên vai Liên Đóa Nhi.

Không biết khách đến là ai, lại để cho người Đại phòng Liên gia cao hứng như vậy, coi trọng như vậy.

Liên Mạn Nhi đang suy nghĩ thì mấy người Liên Thủ Nhân đã vây quanh khách, đi từ ngoài cổng vào.

Người đến là một công tử trẻ tuổi, dáng người trung bình, khuôn mặt trắng nõn, mặc trường bào bằng gấm có thêu chỉ vàng, hoa lệ vô cùng, cho dù đám người Liên Thủ Nhân cũng ăn mặc đẹp đẽ nhưng hắn vẫn thu hút người khác. Hắn đi vào sân, ngẩng đầu nhìn thấy Liên Hoa Nhi, lập tức mắt sáng lên, bước nhanh hơn.

Không cần phải nói, người này nhất định là Tống Hải Long. Chẳng trách mấy người Liên Thủ Nhân cao hứng như vậy, giống như đón tiếp phượng hoàng. Liên Mạn Nhi đoán được thân phận của công tử trẻ tuổi này, trong lòng không khỏi có chút khó hiểu. Cách ngày cưới của Tống Hải Long và Liên Hoa Nhi không quá mười ngày nữa, bây giờ Tống Hải Long tới đây làm gì? Xem bộ dạng Đại phòng Liên gia, tựa như biết trước Tống Hải Long sẽ đến.

Liên Hoa Nhi gặp Tống Hải Long đến gần, xấu hổ mang theo e sợ nhìn hắn một cái, yểu điệu vén áo thi lễ.

“Hoa Nhi…”

Tống Hải Long kêu lên một tiếng, đi nhanh hơn, lướt qua mọi người muốn tiến lên đỡ Liên Hoa Nhi.

Liên Hoa Nhi đứng thẳng dậy, xoay người, vịn vai Liên Đóa Nhi trở về phòng.

“Hải Long, ha ha, ha ha.” Liên Thủ Nhân bước nhanh theo kịp cười nói, “Nha đầu Hoa Nhi này, lúc con chưa tới, thì trong lòng trong miệng nó nhắc không biết bao nhiêu lần, bây giờ con tới rồi thì nó lại thẹn thùng mà tránh đi.”

“Đứa con này của ta, từ nhỏ đã học lễ nghi. Không chịu phạm sai lầm một chút nào.” Cổ thị lắc đầu nói.

“Hoa Nhi như vậy mới càng làm cho con kính trọng hơn.” Tống Hải Long nói xong, đưa mắt nhìn quanh thì nhìn thấy Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi cũng không tránh đi, thứ nhất là nàng còn nhỏ tuổi, không bị cấm kỵ nhiều. Thứ hai, đối với cái con rùa vàng này của Liên Hoa Nhi, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng tò mò.

“Hải Long! Con từ xa tới đây, chúng ta vào nhà uống trà nói chuyện thôi.” Liên Thủ Nhân liền mời Tống Hải Long vào trog phòng.

“Nhạc phụ không cần khách sáo.”

Tống Hải Long lại nhìn Liên Mạn Nhi một cái, dưới sự vây quanh của mọi người, đi vào Thượng phòng. Liên Thủ Nghĩa mặc một bộ trực chuế mới tinh đi từ trong Đông sương phòng ra, bước nhanh tới, khom người chào Tống Hải Long, cũng đi theo tiến vào Thượng phòng.

Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, quay người trở về Tây sương phòng.

“Cô gia Tống gia đến rồi à con?” Trương thị nghe Liên Mạn Nhi nói Tống Hải Long đến rồi, liền giật mình.

“Còn dẫn theo nhiều người nữa cơ, mang rất nhiều thứ tới.” Liên Mạn Nhi kể lại những gì mình đã nhìn thấy.

“Vậy chúng ta cũng nên tới đó gặp mặt một chút.” Trương thị nói.

“Đúng vậy.” Liên Thủ Tín gật đầu nói.

Trương thị liền vội vàng tìm quần áo, muốn thay đồ rồi lên Thượng phòng với Liên Thủ Tín.

“Ngày nào cũng nghe thấy bọn họ nhắc đến đường tỷ phu, trông thế nào vậy?” Liên Chi Nhi liền kéo Liên Mạn Nhi qua một bên nhỏ giọng dò hỏi.

“Trông thế nào à…” Liên Mạn Nhi sờ cằm của mình, suy nghĩ một chút rồi nói, “Cũng bình thường thôi.”

“À?” Nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, Liên Chi Nhi như có chút thất vọng. Bởi vì trong miệng mấy người Đại phòng, vị Tống công tử- Tống Hải Long này tài mạo song toàn.

“Muội cảm thấy bình thường, chỉ là ăn mặc đẹp. Nếu xem tướng mạo, còn không bằng Kế Tổ ca, so với Nhị Lang ca cũng chỉ hơn một chút thôi.” Liên Mạn Nhi nói.

“À.” Liên Chi Nhi nhẹ gật đầu, “Người đẹp vì lụa.”

“Đúng thế.” Liên Mạn Nhi phụ họa nói.

Tướng mạo của Tống Hải Long tuyệt đối có thể xưng là anh tuấn, Liên Mạn Nhi cố ý nói tướng mạo hắn bình thường cũng không phải nàng ghen ghét, mà là vừa rồi Tống Hải Long nhìn nàng một cái, khiến cho nàng mất hứng.

Tống Hải Long có một đôi mắt hoa đào. Ánh mắt của Tống Hải Long nhìn nàng không phải là đang nhìn một đứa bé, mà là nhìn một cô gái. Dùng loại ánh mắt này để nhìn nàng- một tiểu nha đầu mới mười tuổi mà đã như vậy, vậy thì nhìn cô bé khác thì sao?

Hừ hừ, Liên Mạn Nhi âm thầm hừ lạnh hai tiếng.

“Các con thu xếp một chút đi, chúng ta đều tới Thượng phòng xem.” Trương thị nói với mấy người Liên Mạn Nhi.

Để tỏ lòng tôn trọng cùng coi trọng với chú rể mới, tất cả mọi người đều thay quần áo mới, chỉnh trang thỏa đáng rồi mới đi lên Thượng phòng.

Thượng phòng Đông phòng, Tống Hải Long đang ngồi trên ghế nói chuyện với Liên lão gia tử, hai gã sai vặt khoanh tay đứng sau lưng Tống Hải Long.

“Đây là Tứ thúc, tứ thẩm cháu.” Liên lão gia tử thấy cả nhà Liên Thủ Tín tiến đến, liền giới thiệu với Tống Hải Long.

Tống Hải Long đứng lên, chắp tay hành lễ với Liên Thủ Tín và Trương thị.

“Cũng không phải người ngoài, Tống công tử mau ngồi xuống nói chuyện đi.” Liên Thủ Tín vội nói.

Kế tiếp là mấy người Liên Mạn Nhi hành lễ với Tống Hải Long.

“Đây là mấy đứa con của Tứ thúc, Tứ thẩm cháu.” Liên lão gia tử lại giới thiệu với Tống Hải Long.

Tống Hải Long cười nhận lễ của mấy người Liên Mạn Nhi, lại bảo gã sai vặt nâng hai cái hộp lễ lớn đưa tới.

“… Vội vàng tới đây, có chút đồ biếu Tứ thúc, Tứ thẩm, còn có mấy đệ đệ, muội muội.”

Trương thị và Liên Thủ Tín đương nhiên là chối từ một phen, cuối cùng mới nhận lấy. Liên Mạn Nhi nhìn chung quanh, biết là phòng nào cũng được Tống Hải Long chuẩn bị lễ vật. Tống gia tuy là thương gia nhưng cấp bậc lễ nghĩa chu đáo như thế, xem ra cũng là nhà có phép tắc.

Trong phòng nhiều người, mấy người Liên Mạn Nhi gặp mặt Tống Hải Long rồi, liền đều mượn cớ ra khỏi phòng.

“Nhìn cũng tạm được.” Không biết có phải là do ảnh hưởng của lời bình luận trước đó của Liên Mạn Nhi không, mà Ngũ Lang lại đánh giá tướng mạo Tống Hải Long như thế. “Nhưng mà rất biết nói chuyện.”

“So với Âu Hằng ca còn kém xa.” Tiểu Thất nói.

Thượng phòng chiêu đãi Tống Hải Long ở Đông phòng, Liên Kế Tổ và Liên Thủ Nghĩa mời người của Tống Hải Long tới Đông sương phòng chiêu đãi, một lúc sau, Liên Thủ Tín và Trương thị cũng từ Thượng phòng trở về.

Trương thị vừa vào nhà liền bắt đầu thay quần áo.

“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Mẹ phải chuẩn bị cơm nước. Cô gia của Hoa Nhi sai người đến tửu lâu ở trấn trên đặt một bàn đồ ăn, một hồi sẽ đưa tới. Đại bá nương con nói, còn phải chuẩn bị thêm vài món ăn dân dã để cho cô gia của Hoa Nhi nếm thử.” Trương thị nói, “Bảo mẹ tới giúp một tay.”

“Mẹ, con cũng đi với mẹ.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Không cần.” Trương thị nghĩ nghĩ rồi khoát tay nói, “Đại bá nương, đại đường tẩu, còn có mẹ và Tam bá nương nữa, bốn người là đủ rồi, các con đều không cần phải đi. Nếu không đủ người thì mẹ sẽ gọi các con sau.”

Trương thị thay một quần áo cũ rồi đi lên Thượng phòng giúp đỡ.

“Nhị tỷ, Tống tỷ phu đi về phía Tây phòng.” Tiểu Thất cười hì hì chạy từ bên ngoài vào, tiến đến bên tai Liên Mạn Nhi nói, “Đóa Nhi tỷ cũng đi ra khỏi phòng, trong Tây phòng chỉ có Tống tỷ phu và Hoa Nhi tỷ thôi.”

“Sao cơ?” Liên Mạn Nhi nhíu mày, vừa rồi Liên Thủ Nhân và Cổ thị còn nói Liên Hoa Nhi trọng lễ nghi, bây giờ sao lại để cho Liên Hoa Nhi và Tống Hải Long ở riêng với nhau được.

“Nhị tỷ! Tỷ muốn đi xem không?” Tiểu Thất liền giựt giây nói.

“Đi chứ, sao lại không đi.” Liên Mạn Nhi lập tức đáp, đồng thời trong lòng có chút囧thầm nghĩ, “có những lúc, hành vi của mình càng ngày càng phù hợp với độ tuổi của thân thể này: mười tuổi”.

“Hai đứa đi làm gì, để cho người ta trông thấy nhiều sẽ không tốt.” Liên Chi Nhi liền khuyên can nói.

“Bọn muội sẽ cẩn thận mà.” Liên Mạn Nhi nói xong rồi đi ra khỏi phòng cùng Tiểu Thất dưới ánh mắt bất đắc dĩ của Liên Chi Nhi.

Đứng ở trong sân, Liên Mạn Nhi phát hiện, nghe trộm ở dưới cửa sổ mà không muốn người biết là không thể nào. Mấy tiểu tử choai choai của Nhị phòng và gã sai vặt của Tống Hải Long đang đứng ở trong sân, gian ngoài của Thượng phòng còn có Cổ thị.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Liên Mạn Nhi phát sầu nói.

“Nhị tỷ, chúng ta leo lên trên nóc nhà!” Tiểu Thất chỉ vào nóc nhà, nhỏ giọng nói với Liên Mạn Nhi.

“Đúng rồi, sao tỷ lại không nghĩ ra chứ!” Liên Mạn Nhi đấm vào trong lòng bàn tay mình.

Liên Mạn Nhi liền kéo Tiểu Thất vào phòng, vội vội vàng vàng cởi quần áo mới ra, mặc bộ đồ cũ vào. Sau đó mới lại đi ra, vác cái thang ra dựng ở cửa sổ phía nam, trèo lên nóc nhà mình trước. Sau đó, lại thừa dịp dưới đất mọi người không chú ý, từ bờ tường nối giữa chính phòng với Tây sương phòng bò lên nóc chính phòng.

Dáng hai người vốn nhỏ, lại cố ý khom người, thật sự không bị ai phát hiện ra.

Hai người nằm sấp lên nóc nhà Tây phòng, thò nửa cái đầu ra, nhìn vào trong phòng.

Bởi vì có màn cửa sổ bằng lụa mỏng che chắn, chỉ có thể mơ hồ thấy đại khái, trong phòng chỉ có hai người Liên Hoa Nhi và Tống Hải Long, đang ngồi kề vai nhau, nhỏ giọng nói chuyện.

Liên Mạn Nhi dựng lỗ tai lên.

“… Hoa Nhi, ta mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ nàng…”

“Đồ xấu xa, ai mà tin chuyện ma quỷ của chàng. Nếu chàng thật sự nhớ ta, sao lâu như vậy không đến thăm ta. Nếu, nếu không phải là người ta viết thư cho chàng, nói người ta bị bệnh chàng mới bằng lòng đến.”

“Hoa Nhi, lòng ta nàng còn không biết sao? Ta muốn ngày nào cũng được canh giữ ở bên người nàng từ lâu rồi, nhưng mà mẹ ta quản kĩ quá, nếu làm cho bà không vui, vậy thì hôn sự của chúng ta… Hoa Nhi, ta vì nàng nên mới không tới thăm nàng…”

Liên Mạn Nhi mơ mơ hồ hồ nghe được hai câu, không hiểu sao lại cảm thấy sau gáy hơi khó chịu, lúc này nàng cảm thấy có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu nàng.

“Là mẹ, mẹ phát hiện ra chúng ta rồi.”

Trương thị đang ở trong sân, hai tay làm bộ đang thái rau, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất.

Nhìn thấy ánh mắt không đồng ý của Trương thị, Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất thè lưỡi, không dám tiếp tục nghe lén nữa, đành phải trèo từ trên nóc nhà xuống, chạy về phòng.

“Hai đứa còn dám chạy hả, đều đùa quá trớn rồi.” Trương thị đi vào ngay sau đó.

“Mẹ.”

Tiểu Thất vội vàng chạy lên ôm đùi làm nũng. Liên Mạn Nhi cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn.

Trương thị bị chọc cười.

“Được rồi, hai đứa còn biết sợ làm bẩn quần áo mới, không tệ.”

“Mẹ, lần sau bọn con không dám nữa.” Liên Mạn Nhi vội nói.

Trương thị đương nhiên sẽ không tin lời Liên Mạn Nhi, nhưng cũng không có cách nào khác, lại vội vàng quay lại giúp làm đồ ăn.

Không lâu sau, gã sai vặt của Tống gia đã trở về từ trấn trên, mang theo mấy cái hộp thức ăn to, Cổ thị thấy mấy món ăn dân dã thường ngày đã xong, liền bày một bàn thức ăn ở Đông phòng Thượng phòng, Liên Hoa Nhi vậy mà cũng đi ra giúp đỡ.

“Diệp nhi, cháu bưng cái âu canh này vào đi, để trước mặt Tống công tử nhé.” Cổ thị cẩn thận đặt âu canh vào trong một cái khay lớn, sai Liên Diệp Nhi.

Liên Diệp Nhi liền bưng khay vào Đông phòng. Một lát sau, chợt nghe thấy “rầm” một tiếng, ngay sau đó chính là một tiếng thét thảm thiết.

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion4 Comments

  1. Lại xảy ra chuyện rồi; mình đoán chắc LTú Nhi đụng LDN nên tô canh bị bể….

  2. Ồ có khi nào Liên Hoa Nhi bày mưu để đổ tội cho Diệp Nhi làm bỏng chân mình…dù sao vết bỏng cũng k giấu được, nói mình tự làm k bằng nói người khác hại mới đáng thương, dựa theo tâm lý của mấy cái người muốn dựa hơi nhà chồng của LHN thì cũng có thể sẽ bao che r hi sinh DN

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close