Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 114

5

Chương 114: Văn khế trắng và khế ước đỏ

Edit: Thanh.mk

Văn khế trắng và khế ước đỏ, khế đất này còn có nhiều loại như vậy? Liên Mạn Nhi không hiểu, tuy Liên Thủ Tín và Trương thị là người trưởng thành, cũng biết văn khế trắng và khế ước đỏ là gì, nhưng bọn họ cũng chưa từng làm. Ngô Ngọc Quý thấy văn khế trắng đã lập xong rồi, hai bên không có vấn đề gì nữa, lại muốn biểu hiện bản lãnh của mình, liền từ tốn giảng giải cho mọi người.

Nói đơn giản, văn khế trắng còn gọi là dân khế, khế ước đỏ còn gọi là quan khế. Vừa rồi văn bản mà hai bên ký sau khi mua bán là dân khế, sau khi dân khế này đưa tới huyện nha, nộp đủ thuế trước bạ, trải qua nghiệm chứng của quan phủ, mới chính thức tiến hành thủ tục chuyển nhượng, do quan lại đóng khế vĩ (được nhà nước quy định thống nhất) ở trên dân khế, lại đóng quan ấn, đó chính là quan khế. Sở dĩ quan khế được gọi là khế ước đỏ, là bởi vì con dấu chính thức có màu đỏ.

Liên Mạn Nhi nghe Ngô Ngọc Quý nói xong, nàng đã hiểu.

“Những vụ mua bán qua tay ta, phần lớn mọi người đều làm khế ước đỏ.” Ngô Ngọc Quý lại nói, “Cũng có một số người chỉ văn lấy khế trắng, vì có thể tiết kiệm chút ít tiền thuế. Nhưng mà nếu như về sau nha môn truy cứu ra thì vẫn phải nộp bổ sung tiền thuế, làm không tốt còn bị phạt nặng.”

Người môi giới đã ký tên vào trong khế ước mua bán, nếu không đi nộp thuế, sau này bị điều tra ra thì người môi giới cũng bị liên lụy theo.

“Đương nhiên là phải làm khế ước đỏ rồi.” Liên Mạn Nhi lên tiếng, “Việc này còn phải nhờ Ngô Tam thúc hỗ trợ.”

Liên Thủ Tín và Trương thị cũng nói mấy lời khách sáo, xin Ngô Ngọc Quý giúp đỡ làm khế ước đỏ.

“Chuyện này là đương nhiên rồi.” Ngô Ngọc Quý lập tức nhận lời.

Mặc dù Liên Mạn Nhi không hiểu công việc ở nha môn là như thế nào, nhưng đoán rằng không khác kiếp trước của nàng là bao. Nếu như tự bọn họ đi nộp thuế, làm khế ước đỏ, chỉ sợ phải trải qua nhiều thủ tục lằng nhằng, còn phải xem sắc mặt người ta, thậm chí còn phải tốn tiền đút lót. Nhưng Ngô Ngọc Quý thì đã quen đường quen lối, có thể sẽ xử lý xong chuyện khế ước đỏ rất nhanh.

Liên Mạn Nhi và Trương thị bàn bạc một chút, bọn họ mua đất hết 95 lượng bạc, cần phải nộp tiền thuế trước bạ là 2 lượng 85 văn. Bình thường, sau khi xử lý xong chuyện mua bán đất đai ruộng đồng, người môi giới sẽ thu 1-2% tiền công. Liên Mạn Nhi liền lấy từ trong túi tiền ra 5 lượng bạc vụn, đưa tất cho Ngô Ngọc Quý.

“Vậy làm phiền Ngô Tam thúc rồi.”

Ngô Ngọc Quý khiêm tốn một phen rồi mới vô cùng cao hứng nhận bạc. Năm lượng bạc, trừ đi tiền thuế phải nộp, số tiền vào tay hắn là hơn 2 lượng bạc, cái này vượt ra khỏi thu nhập bình thường của hắn.

“Giờ cũng đã muộn rồi, ngày mai ta sẽ dậy sớm vào trong huyện, cùng ngày sẽ đem làm xong khế ước đỏ cho nhà đệ.” Ngô Ngọc Quý hài lòng vì Liên Mạn Nhi biết làm việc, nhận lời nói.

Liên Thủ Tín đương nhiên là cảm ơn luôn miệng.

Liên Mạn Nhi thấy Ngô Ngọc Quý nhận lời như vậy, trong lòng cũng rất cao hứng. Nàng biết, lúc mua bán có thể tận lực mặc cả, ép giá với đối phương, nhưng với một số việc phải qua tay người môi giới lại không thể tiết kiệm. Không chỉ không thể tiết kiệm, còn phải cố gắng cho nhiều, như vậy người ta mới có thể nhiệt tình ra sức làm việc giúp mình. Hơn nữa trong lòng Liên Mạn Nhi còn có tính toán khác, nàng sẽ không chỉ mua 25 mẫu đất này liền thỏa mãn, sau này nàng sẽ mua nhiều đất hơn nữa, còn muốn làm thêm nhiều việc nữa để kiếm tiền, thân quen với người như Ngô Ngọc Quý là vô cùng có lợi.

Vũ chưởng quỹ cũng đã an bài xong tiệc rượu, Vũ Trọng Liêm mua phương pháp chế biến đậu phộng trộn tỏi của Liên Mạn Nhi là một mâm, Triệu Kim bán đất cho Liên Mạn Nhi một mâm, hai việc này cùng làm một lúc, Triệu Kim và Liên Mạn Nhi cũng bỏ thêm bạc, dứt khoát đặt mua hai bàn, lại đi mời bạn đời của Triệu Kim, còn có người nhà của Ngô Ngọc Quý, Liên gia bên này đương nhiên cũng phải mời người nhà tới.

“Chúng ta mời cha mẹ tới.” Liên Thủ Tín và Trương thị thương lượng, “Đại ca, Nhị ca và Tam ca cũng mời đến đi, như vậy là ổn thỏa.”

Khế ước đã lập xong rồi, không sợ ai tới kiếm chuyện nữa, Liên Mạn Nhi cũng không phản đối.

Liên Thủ Tín và Trương thị quay trở lại Tam Thập Lý doanh tử mời Liên lão gia tử; Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang và Tiểu Thất vẫn ở lại trong tửu lâu. Ngô Ngọc Quý ở trấn trên, nên người nhà của hắn tới trước, đó chính là vợ Ngô Ngọc Quý- Vương thị, còn dẫn theo hai con, một trai một gái đến.

Ngô gia rõ ràng là gia cảnh không tệ, ba người đều mặc đồ bằng lụa, trên đầu, trên tai và trên tay Vương thị cùng con gái đều đeo đồ trang sức vàng bạc.

Mọi người vội chào hỏi nhau, mấy người Liên Mạn Nhi cũng chào Vương thị, gọi Ngô tam thẩm. Con trai nàng tên là Ngô Gia Hưng, năm nay 16 tuổi, so với mấy người Liên Mạn Nhi thì lớn tuổi hơn. Con gái Ngô Ngọc Quý là Ngô Gia Ngọc cũng chỉ có 11 tuổi, so với Ngũ Lang thì nhỏ hơn, so với Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất thì lớn hơn.

Ngô Gia Hưng tuy mới 16 tuổi, nhưng cũng chững chạc, sau đó nói với Vương thị là muốn sang chỗ Ngô Ngọc Quý ở bên kia.

“Con đi đi, đưa Ngũ đệ con đi cùng luôn.” Vương thị liền nói, “Ngũ Lang, cháu sang đó ngồi cùng Tam thúc và Gia Hưng ca đi. Cánh đàn ông ngồi nói chuyện với nhau, mấy mẹ con chúng ta ở đây nói chuyện.”

“Ca, ca đi đi.” Liên Mạn Nhi cũng đẩy Ngũ Lang. Ngũ Lang nghe Ngô Ngọc Quý những người kia nói chuyện cũng có thể mở mang tầm mắt, thêm chút kiến thức.

Ngũ Lang cùng với Ngô Gia Hưng đều ngồi bên cạnh Ngô Ngọc Quý. Vũ Trọng Liêm, Ngô Ngọc Quý cùng những người kia nói chuyện, Ngũ Lang chỉ lắng nghe, Ngô Gia Hưng thì thỉnh thoảng có thể nói theo một vài câu, rõ ràng là Ngô Ngọc Quý cũng thường dẫn hắn đi ra ngoài xã giao.

Đuổi Ngô Gia Hưng và Ngũ Lang đi rồi, Vương thị liền kéo tay Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất, nói chuyện với  bọn họ, nhưng chỉ là hỏi bọn họ bao nhiêu tuổi rồi, trong nhà làm gì, lại hỏi thăm mấy người Trương thị và Chu thị. Ngô Gia Ngọc im lặng ngồi ở đó, nàng có một khuôn mặt tròn trĩnh, làn da vô cùng trắng, đôi mắt rất to rất đẹp, khi nhìn Liên Mạn Nhi thì sẽ mỉm cười.

Mọi người ngồi nói chuyện với nhau được một lúc thì Liên Thủ Tín và Trương thị đã mời Liên lão gia tử đến, không chỉ có Liên lão gia tử, Liên Thủ Nhân và Liên Thủ Lễ cũng tới, Chu thị và Liên thủ Nghĩa không tới, Liên Chi Nhi đi theo Trương thị đến.

Mọi người lại chào hỏi lẫn nhau, hàn huyên một phen. Thấy mọi người đến đã đông đủ, Vũ Trọng Liêm liền bảo khai tiệc. Cánh đàn ông ngồi một bàn, các nữ quyến ngồi một bàn, bọn họ vừa ngồi xuống, Ngô Gia Hưng và Ngũ Lang cũng đi tới ngồi.

“Cha nói bàn kia chật quá, nên bảo con và Liên Ngũ đệ tới đây ngồi.” Ngô Gia Hưng nói.

“Cũng tốt, mẹ còn sợ con ngồi bàn đó, tuổi còn nhỏ mà uống rượu cũng không hay.” Vương thị liền cười nói.

Tất cả mọi người đều ngồi xuống dùng cơm. Trương thị và Vương thị ngồi cạnh nhau, đương nhiên là nói rất nhiều chuyện.

“Sao dì Hai không tới?” Vương thị liền hỏi Trương thị. Vương thị cũng gọi Chu thị là dì Hai giống Ngô Ngọc Quý.

“Bà có tuổi rồi, thân thể không thoải mái lắm.” Trương thị cười giải thích.

“Ta nghe Đại tẩu nhà ta nói, dì Hai rất ít khi đi ra ngoài.” Vương thị liền nói, “Hôm nào rảnh rỗi sẽ đến thăm bà.”

Đây là Vương thị nói khách sáo, Trương thị cũng cười hỏi thăm trưởng bối Ngô gia, hai người khách sáo một phen, chủ đề lại chuyển tới mấy đứa con.

Trương thị không ngừng khen Ngô Gia Hưng chững chạc, sau này nhất định sẽ có tương lai, Ngô Gia Ngọc lại xinh đẹp an tĩnh, giống như tiểu thư khuê các.

“…Ngay cả tiểu thư nhà giàu, so ra cũng kém Gia Ngọc.”

Vương thị nghe xong đương nhiên là rất cao hứng, cũng không quên khen mấy người Liên Mạn Nhi.

“… Tài giỏi lại có sáng kiến, còn nhỏ như vậy mà đã lên chợ buôn bán được rồi. Tam thúc chúng cũng từng nhắc đến mấy lần, không biết là con cái nhà muội.”

“Còn có Chi Nhi, năm nay mười bốn rồi? Này, trổ mã thật là xinh đẹp. Ta thấy, cô nương của mười dặm tám thôn chúng ta đều kém nàng. Nghe Đại ca Đại tẩu ta nói, Chi Nhi còn làm đồ ăn rất ngon, cái này thật đúng là mẹ nào con nấy, đứa nhỏ này lại được chân truyền từ muội.”

Đại ca, Đại tẩu trong miệng Vương thị là hai vợ chồng Ngô Ngọc Xương, về chuyện Liên Chi Nhi làm đồ ăn, đương nhiên là bữa tiệc khi mới tách ra ở riêng.

Ngô Gia Hưng và Ngô Gia Ngọc đều ngẩng đầu nhìn Liên Chi Nhi. Liên Chi Nhi thấy Vương thị khen mình như vậy, lại thấy huynh muội Ngô Gia Hưng nhìn mình, cũng có chút ngại ngùng mà cúi đầu xuống, trên mặt phủ một tầng mây đỏ. Ngô Gia Ngọc cũng không có gì, Ngô Gia Hưng lại vội chuyển mắt đi chỗ khác.

“Cũng không giỏi như tẩu tử khen đâu.” Trương thị liền cười nói, “Chỉ là trẻ con nhà nông chúng ta, từ nhỏ đã phải làm những việc trong nhà ngoài nhà. Chi Nhi tay chân vụng về, may là cũng chịu khó.”

Có thể làm ra một bàn tiệc, sao có thể tay chân vụng về, chịu khó cũng là phẩm chất tốt.

Liên Mạn Nhi vừa ăn, vừa nghe Vương thị và Trương thị khen ngợi con cái của đối phương, đối với con mình lại rất khiêm tốn, nhưng trên thực tế lại khéo léo khoe khoang, không khỏi cười thầm trong bụng.

“Tỷ, sao Nhị bá không tới?” Nhìn thấy chỗ trống, Liên Mạn Nhi nhỏ giọng hỏi Liên Chi Nhi.

Bình thường có việc vui, phải ăn uống như này, không có lý nào Liên Thủ Nghĩa không đến.

“Nhị bá mới từ tây thôn về, là được người ta đưa về.” Liên Chi Nhi cũng nhỏ giọng nói.

“Bá ấy là bị làm sao?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Không biết là thế nào, nghe nói là bị vẹo lưng.” Liên Chi Nhi đáp, “Ông hỏi bá ấy là sao lại bị vẹo, bá ấy không nói rõ.”

Sao Liên Thủ Nghĩa bị vẹo lưng, hắn chỉ ra ngoài đi dạo, lại không phải đi làm việc. Liên Mạn Nhi nghĩ đến đây, trong lòng khẽ động. Chẳng lẽ lúc chuyển bình rượu, Liên Thủ Nghĩa vội vội vàng vàng nên bị vẹo lưng? Nếu không phải như vậy, sao hắn không nói rõ tại sao lại bị vẹo lưng? Xem ra là có chuyện như vậy rồi.

Liên Mạn Nhi muốn cười, nhưng vẫn nhịn được.

Ăn xong một bữa cơm, Trương thị và Vương thị đã trở thành chị em tốt, đám trẻ con cũng quen thuộc nhau. Vương thị liền mời Trương thị tới nhà nàng ngồi một chút.

“Hôm nay đành chịu rồi, trời cũng đã muộn. Lần sau ta lại tới thăm tẩu tử.” Trương thị nói.

Mọi người chia tay ở cửa tửu lâu Duyệt Lai. Đoàn người Liên Mạn Nhi chậm rãi đi về. Lúc về tới Tam Thập Lý doanh tử, trời trong xanh, mặt trời đang treo ở đầu tường phía tây của Liên gia, chân trời xuất hiện mảnh mây ngũ sắc lớn.

“Ngày mai là trời nắng.” Liên Mạn Nhi nói, nàng từng nghe một câu ngạn ngữ, “ánh bình minh không ra khỏi cửa, ánh nắng chiều đi ngàn dặm”. Ngày mai trời nắng, Ngô Ngọc Quý cũng có thể đi vào huyện, giúp bọn họ làm khế ước đỏ. Mặc dù biết chuyện này là ván đã đóng thuyền, nhưng Liên Mạn Nhi vẫn hy vọng có thể được cầm khế ước đỏ sớm một chút.

Liên Mạn Nhi nói xong, đi vào trong phòng, nàng leo lên giường ngồi xuống, lập tức kêu ui da một tiếng, lại nhảy xuống.

Nhưng Hy Quang,trước nay anh đều vì em mà đến. ------Em đã trở thành lời nguyền của anh.

Discussion5 Comments

  1. Lien thu nghia la bung ruou di giau toi muc veo ca xuong suon. Sau hai nha truong thi voi ngo thi co khi thanh thong gia cung nen. Luc sang vi hong dau nen chac giuong nong qua ko ngoi dc

  2. kết giao với nhà Ngô Ngọc quý sau này mua đất cũng dễ dàng hơn,làm địa chủ mua đất phải nhiều rồi

  3. LTN này sợ bị phát hiện ra mấy bình rượu đây mà haha đợi đến khi bán mới biết mình không bán được thì sẽ thế nào nhỉ

  4. Gấu áXù Phu Nhân

    Đáng đời lão nghĩa thô bỉ, dọa.tí xíu mà sợ vỡ mật. Nhà ng ta còn k thô bỉ như lão đâu a.
    Chu thị làm gì có mặt mũi mà đến chứ, k sợ nhục sao.a

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close