Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V138

0

Chương V138 Cảnh còn người mất

Edit: Phương Thanh

Beta: Tiểu Mộng

Rời khỏi Vân Huyễn điện, Vân Khê vội vàng đi gặp huynh trưởng, chờ cung chủ hoãn quá thần lai (bình tĩnh trở lại), sợ là sẽ đối huynh muội bọn họ hạ thủ phản kích. Bọn họ không thể ở ngoài sáng nữa rồi, lúc này chuyển sang chỗ tối tác chiến là tốt nhất.

“Ca, ta đã trở về.”

Vân Khê đẩy cửa đi vào, chạy tới gian phòng của huynh trưởng, thấy một phòng có nhiều người, nữ có nam có, phần lớn trước là những gương mặt rất xa lạ. Nàng sửng sốt, một tay theo bản năng cầm chuôi kiếm, tùy thời có thể phản kích.

Sự xuất hiện của nàng, cũng làm cho tất cả mọi người trong phòng sửng sốt, cuối cùng vẫn là Vân Trung Thiên phá vỡ không khí lúng túng này.

“Khê Nhi, muội đã trở lại, chúng ta đang thương lượng làm sao đi cứu muội.” Vân Trung Thiên hướng Vân Khê trên dưới đánh giá một phen, xác định nàng bình yên vô sự, hắn thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt tràn ra ánh sáng nhu hòa.

“Cung chủ không phải là cho hai người các ngươi mười ngày sao? Làm sao lúc này sẽ đem muội thả ra?”

“Nàng nào có hảo tâm như vậy? Chúng ta thiếu chút nữa bị nàng hại chết……” Vân Khê nói đến một nửa, dư quang quét đến những người khác, nàng nhất thời thu lại miệng, chuyển đề tài vừa nói, “Ca, bọn họ là ai?”

Vân Trung Thiên hướng nàng dẫn tới một vị uy nghiêm, đến trước nàng giới thiệu nói: “Khê Nhi, vị này là ân sư của ta Vân Thường Lan, Lan sư phụ. Nàng là lão nhân gia tân tấn nội tông không lâu, chính là nội tông cao thủ trẻ tuổi nhất có tiềm lực nhất trong các cao thủ, đồng thời cũng là một trong những sứ giả đến đây chủ trì tổng tuyển cử thánh nữ.”

“Lan sư phụ, nàng chính là muội muội của đồ nhi Vân Khê.”

Chờ hắn giới thiệu xong, hai nữ nhân liếc mắt nhìn nhau, đánh giá lẫn nhau.

Vân Khê chống lại ánh mắt của bà ấy, lập tức nàng có cảm giác toàn thân bị một lực huyền khí càn quét, không có nửa điểm bí mật có thể nói, thực lực như vậy, thật là đáng sợ, cũng thâm sâu khôn lường.

Đây nên là thực lực như thế nào, mới có thể làm cho nàng kính sợ như thế?

Nàng nghĩ, thực lực người này, thực lực của cung chủ dưới bà ấy sao ?

Vân Thường Lan nhìn Vân Khê hồi lâu, khuôn mặt có chút động, thở dài nói: “Thiên nhi, muội muội này của ngươi khó lường a, đợi một thời gian, nàng sẽ trở thành truyền kì thứ hai của Vân tộc giống Vân Huyên!”

Nàng lời vừa nói ra, cả phòng mọi người một mảnh thổn thức, không khí lộ ra vẻ quỷ dị.

Vân Huyên, cái tên truyền kỳ này, chính là một cấm kỵ Vân tộc.

Bên trong Vân Thành, ai dám lớn tiếng nói tới? Bởi vậy có thể thấy được, Vân Thường Lan không phải là sợ phiền phức, trời sinh kiệt ngao bất tuân (kiêu ngạo, cứng đầu).

Càng làm cho bọn họ giật mình chính là, nàng đem Vân Khê so sánh với Vân Huyên, đây là khen ngợi bao nhiêu ? Thử hỏi cả Vân tộc, có mấy người có được thành tựu cùng thiên phú được toàn thể Vân tộc công nhận là đệ nhất thiên tài Vân Huyên ?

Vân Thường Lan đã khen ngợi Vân Khê như vậy, nói vậy nàng là thật là có bản lĩnh.

So sánh với sự kinh ngạc của mọi người, Vân Khê bình tĩnh hơn rất nhiều, từ góc độ của nàng hiểu, có lẽ Vân Thường Lan đồng tình cấm kỵ nhất tộc cao thủ Vân tộc, cho nên mới nhận huynh trưởng làm đồ đệ, chiếu cố hắn đây?

“Thì ra là tiền bối là ân sư của ca ca,Vân Khê hữu lễ.” Nàng bất ti bất kháng (không kiêu ngạo cũng không xiểm nịnh) hướng Vân Thường Lan thi một cái tiểu lễ, cũng không bởi vì đối phương đến từ nội tông mà hiển lộ ra hèn mọn cùng nịnh nọt, nàng kính trọng chỉ là bởi vì đối phương là ân sư của huynh trưởng.

Vân Thường Lan nhàn nhạt vuốt cằm, phân không rõ hỉ nộ: “Thiên nhi, muội muội ngươi đã bình an trở về, ngươi cũng không cần quá mức lo lắng nữa. Tổng tuyển cử Thánh nữ sắp tới, sư phụ còn muốn hộ tống mấy vị sứ giả khác đi tới Vân Huyễn điện thương lượng sự việc cụ thể tổng tuyển cử, sẽ không lưu lại. Ngươi yên tâm, chỉ cần có sư phụ ở đây, cung chủ trước không dám làm loạn, các ngươi an tâm ở chỗ này chuẩn bị tổng tuyển cử Thánh nữ đi.”

Bà lưu loát đứng dậy, bên trong gian phòng những người còn lại cũng nhất tề đứng dậy, như sao vây quanh trăng, theo bà rời khỏi phòng.

Vân Trung Thiên tự mình đưa bọn họ ra ngoài cửa, một lúc lâu, mới trở về.

Vân Khê tự rót cho mình một chén nước, ở bên trong phòng thưởng thức, nhìn thấy Vân Trung Thiên trở về, nàng lưỡng lự hỏi: “Ca, vị sư phụ này rốt cuộc có thể ứng phó được với cung chủ không? Ta nghĩ lần này sợ là chúng ta đem chuyện náo lớn, hiện tại cung chủ nếu thấy ta khẳng định sẽ chém ta thành tám khối. Nếu như sư phụ huynh khả năng không đủ cao, hay là chúng ta trước tạm thời lúc này rời đi, tránh được một kiếp.”

Vân Trung Thiên kinh ngạc nhìn nàng: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Cho nên Vân Khê đem sự tình trải qua nói rõ một lần, Vân Trung Thiên nghe xong,vẻ mặt có bao nhiêu biến hóa, cuối cùng hết thảy hóa thành một tiếng cười nhẹ.

Hắn ôn nhu nhìn muội muội, thở dài nói: “Việc đã đến nước này, chúng ta chỉ có gặp chiêu triết chiêu (binh đến tướng chặn)…… May là muội bình yên vô sự, nếu không ta thật không biết nên ăn nói với Thiên Tuyệt như thế nào. Đều tại ta quá sơ suất, không có dự liệu được cung chủ lại đột nhiên thay đổi, đối với muội sinh ra sát tâm.”

“Ta cũng vậy rất kỳ quái, làm sao bà ta lại đột nhiên lại thay đổi?” Bất quá, nàng hiện tại tưởng tượng ra mặt của cung chủ, ha ha ha…… Trước đó nàng đóng băng máu điệt, ở bọn họ trên người tăng thêm chút đặc thù, sau đó để vào trong chiếc nhẫn trữ vật, cố ý thiết kế để bà ta tin là nàng trong khi đào địa đạo không cẩn thận đánh rơi, chính là muốn cho cung chủ nếm thử đau khổ.

Đáng tiếc nàng lúc ấy trên người không chuẩn sẵn phấn độc có độc tính lợi hại hơn, một loại độc phấn đối với người công lực thâm hậu mà nói, rất dễ dàng hóa giải, chỉ là gãi ngứa, cho nên không bằng không cần.

Chỉ có loại độc chất này phấn rất là khó giải, mặc dù không nguy hiểm đến tánh mạng, nhưng cho dù ngươi công lực cao tới đâu cũng là không cách nào đem nó bức ra khỏi cơ thể, chỉ có thể ngoan ngoãn hướng nàng cầu xin giải dược, nếu không chỉ có kết quả là hủy dung.

Vân Khê tính toán chuẩn, còn cố ý để lại chiếc gương đồng cho cung chủ, cung chủ thấy dung mạo của mình, tất nhiên khí huyết dâng trào, giận không kiềm chế được, như thế sẽ làm cho độc tính phát táng càng nhanh, nàng không phải lo lắng a.

Vân Trung Thiên cúi đầu cười một tiếng, sau đó lộ ra thần sắc ngưng trọng : “Nghe muội vừa miêu tả, cung chủ nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua, chúng ta cẩn thận vẫn hơn.”

“Vậy chúng ta nhanh chóng rời đi thôi, tìm một chỗ chỗ an toàn để ở.”

Vân Trung Thiên lắc đầu nói: “Sư phụ ta nói, có nàng ở đây, cung chủ không dám ra tay với chúng ta, có thể tin được. Sau này muội sẽ biết địa vị sư phụ ta ở Nội Tông, cung chủ nhìn thấy người cũng phải kiêng kỵ ba phần, cung chủ sẽ không ngu xuẩn như vậy, ở trước mặt sư phụ ta, công khai đối với chúng ta hạ thủ.”

“Sư phụ huynh lợi hại như vậy?”

Vân Trung Thiên gật đầu khẳng định.

Vân Khê không nói nữa, lựa chọn tin tưởng hắn.

“Đúng rồi, Côn Luân tiền bối cùng Tiểu Bạch đâu? Bọn họ không trở lại sao?” Theo như thời gian suy tính, sớm nên trở về rồi.

“Không có, trên đường có chút việc nên về trễ sao ?” Vân Trung Thiên nói.

Vân Khê nhíu mày, nghĩ thầm Tiểu Bạch ham chơi, có lẽ ở trên đường lưu lại, Côn Luân tiền bối sẽ không như vậy, trong thời điểm mấu chốt này sẽ không trì hoãn thời gian a, chẳng lẽ họ gặp chuyện gì ?

“Nữ ma đầu, không xong! Côn Luân gia gia bị bắt đi!” nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Tiểu Bạch vội vàng bay vào sân, lớn tiếng hô.

Vân Khê cùng Vân Trung Thiên liếc mắt nhìn nhau, hai người trước sau đi ra ngoài gian phòng, thấy được Tiểu Bạch.

“Đã xảy ra chuyện gì? Người nào bắt Côn Luân tiền bối?” Vân Khê hỏi.

Ngọc Thụ Lâm Phong bốn người vốn ở trong phòng riêng của mình nghỉ ngơi, nghe được tiếng gọi ầm ĩ của Tiểu Bạch, mọi người vội vàng chạy tới.

“Sư phụ sao? Người ở đâu?”

Tiểu Bạch không còn kịp nữa thu hồi long thân, gấp đến độ xoay quanh: “Thời điểm chúng ta vào thành, gặp được mấy cao thủ, trong đó một người đặc biệt lợi hại, trong vòng hai chiêu đã đem Côn Luân gia gia bắt đi. Người kia còn nói muốn đem ta bắt đi làm Long canh, ta vừa nghe thấy sợ, nên vội vàng chạy về cầu cứu viện binh tới.”

Tiểu Bạch ý không tốt vùi đầu, thật sự là người kia quá tà ác, thật là đáng sợ, nó bị dọa đến sợ.

Vân Khê kinh nghi (kinh ngạc và nghi ngờ), người này một hai chiêu đã chế ngự được Côn Luân lão giả, còn có thể khiến Tiểu Bạch sợ hãi như thế, rốt cuộc sẽ là ai chứ?

“Nữ ma đầu, thật ra thì người kia ngươi cũng biết, hắn trước kia đối với ngươi rất tốt, không biết tại sao đột nhiên trở nên đáng sợ như vậy.”

“Ta biết, người nào?” Vân Khê bị nó nói xong càng ngày càng khốn hoặc.

“Chính là nam nhân tóc trắng, Hách Liên Tử Phong!”

“Hách Liên đại ca?” Vân Khê trong lòng trầm xuống, hắn làm sao sẽ xuất hiện ở nơi này? Lần trước ở chiến trường di tích cổ từ biệt, đã không có tin tức của hắn, hắn có bình yên vô sự không, hay là……

Nàng nhún một cái, tung mình nhảy lên lưng Tiểu Bạch: “Đi, mang ta đi!”

“Khê Nhi, muội bình tĩnh một chút! Chớ có trúng kế của đối phương!” Vân Trung Thiên đã thấy nàng mất đi bình tĩnh trong ngày thường, không khỏi lo lắng.

“Ca, ta sẽ hành sự tùy theo hoàn cảnh.” Vân Khê chợt nhớ tới Vân Trung Thịnh còn hôn mê ở Ngọa Long cư, nàng đem cả Ngọa Long cư cả nhi tử giao cho Vân Trung thiên, nói, “Ca, huynh giúp ta trông chừng bọn nhỏ, hiện tại không thể chậm trễ.”

Nói thật, nàng cũng không biết lần đi hung hiểm như thế nào, nhưng nàng phải đi, thứ nhất lo lắng an nguy Côn Luân tiền bối, thứ hai nàng muốn xác định một chút tình trạng của Hách Liên Tử Phong, cho dù đối phương thật thiết kế bẫy rập, nàng cũng phải đi.

Có một số việc nếu biết rõ không thể làm gì khác!

Vân Trung Thiên tiếp nhận Ngọa Long cư, hắn biết Khê Nhi đây là đang đem người mình yêu quý nhất cùng vật phó thác cho hắn, nàng đã quyết định đi, hắn cũng không có cách nào ngăn trở.

Hắn tâm tư trầm xuống, nói: “Vậy muội phải cẩn thận, nhớ kỹ, nhất định phải hảo hảo mà trở lại.”

“Ừ.” Vân Khê ứng thanh âm, sau đó đi theo Tiểu Bạch rời đi.

Cách Vân thành không tới năm dặm, từ xa, Vân Khê thấy được thân ảnh quen thuộc.

Tóc trắng, theo gió tung bay, trường sam màu tím, cao ngất mà đứng.

Quả nhiên là Hách Liên Tử Phong!

Vân Khê trong lòng nảy lên một tầng cảm xúc phức tạp, đợi tới gần hắn, Vân Khê trước tiên mở miệng, hướng hắn chào hỏi: “Hách Liên đại ca, biệt lai vô dạng (đã lâu không gặp)?”

Người trên mặt đất ngẩng đầu, trong đôi mắt xẹt qua tia sáng kỳ dị, chợt lóe rồi biến mất, hắn không có nói chuyện, chẳng qua là lẳng lặng yên nhìn nàng, vẻ mặt tự tiếu phi tiếu.

Vân Khê từ trên lưng tiểu Bạch nhảy xuống, nhẹ nhàng rơi xuống đất, nàng từng bước đi về phía Hách Liên Tử Phong, tỉ mĩ quan sát hắn, cảm thấy có chút gì quái dị.

“Hách Liên đại ca, lần trước ở chiến trường di tích cổ đại chiến, huynh không sao chớ? Tử Yêu có còn chiếm cứ thân thể của huynh hay không?”

Hách Liên Tử Phong nhìn nàng, nhẹ nhàng nở nụ cười, nụ cười không ra ý vị: “Khê Nhi, nàng thật quan tâm ta sao?”

“Huynh là bằng hữu của ta, ta dĩ nhiên quan tâm huynh.”

“Lần trước đại chiến, ta bị Tử Yêu chiếm cứ thân thể, bị trọng thương, đến nay còn không có hoàn toàn khỏi hẳn. Ta nghe nói nàng luyện chế thành công Tru Tiên đan, chỉ cần ta ăn vào một viên Tru Tiên đan, thương thế sẽ nhanh chóng khỏi hẳn. Nếu nàng thật sự quan tâm ta, vậy thì cho ta một viên Tru Tiên đan đi.” Con ngươi hắn thâm trầm nhìn nàng chăm chú, dường như muốn nhìn sâu trong nội tâm của nàng, đem nàng toàn bộ nhìn thấu.

Vân Khê trên cổ chợt sinh một trận lạnh lẽo, mới vừa nàng còn không cách nào xác định người trước mắt đến cùng có đúng là Hách Liên Tử Phong không, hiện tại nàng có thể xác nhận, thân thể Hách Liên đại ca vẫn bị Tử Yêu chiếm cứ lấy. Bởi vì Hách Liên Tử Phong chân chính, chắc chắn không biết dùng cách này yêu cầu nàng lấy Tru Tiên đan, hắn cao ngạo như vậy, thà rằng cả đời bạc đầu, cũng không nguyện ý nhận Cửu Chuyển Thái Cực đan của nàng, hiện tại như thế nào lại chủ động tới yêu cầu nàng lấy Tru Tiên đan đây?

“Thì ra là như vậy, đáng tiếc ta chỉ luyện chế thành công bốn viên Tru Tiên đan, ba viên dùng để cứu người, một để lại cho Đan minh. Nhưng nếu huynh thật cần nó, có lẽ có thể đi Đan minh, cùng Minh Chủ thương nghị, xem ông ấy có chịu lấy giá cao nhượng lại hay không.”

“Ngươi nói láo!” Hách Liên Tử Phong nhãn thần đột nhiên lạnh, bắt được nàng một cái cánh tay, nói, “Lấy kỹ thuật luyện đan của ngươi, làm sao có thể chỉ luyện chế thành công bốn viên đan dược? Ngươi gạt được người khác, nhưng không gạt được ta!”

“Ta nói chính là thật, lúc ấy tại chỗ tất cả mọi người thấy được, ta chỉ luyện chế thành công bốn viên Tru Tiên đan. Ngươi nếu không phải tin…, ta cũng vậy không có biện pháp.” Vân Khê không sợ hãi chút nào nhìn lại, người biết số lượng Tru Tiên đan, có thể đếm được trên đầu ngón tay, nàng cũng không tin Tử Yêu có thể hỏi đến, hắn giờ phút này gây sự, bất quá là đang gạt nàng thôi.

Hách Liên Tử Phong nhìn nàng chăm chú, ánh mắt bí hiểm, một lúc lâu, hắn mới buông lỏng tay ra: “Được rồi, ta tạm thời tin tưởng ngươi. Ngươi đã có kinh nghiệm luyện chế Tru Tiên đan thành công, nói vậy luyện chế một lần nữa cũng không có vấn đề gì, vì ta, vì cái ngươi gọi là tình bằng hữu, ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ vui lòng giúp ta luyện chế Tru Tiên đan lần nữa, đúng không?”

Đó là thử dò xét, cũng là ánh mắt cảnh cáo.

Mọi người ngầm hiểu lẫn nhau.

“Có thể để cho ta xem mạch đập của ngươi một chút không? Nếu như ngươi thật bị thương, không cần dùng Tru Tiên đan, ta sẽ nghĩ biện pháp sưu tập trăm loại dược liệu hiếm có, thay ngươi luyện chế đan dược.” Nàng rất muốn thông qua mạch đập dò xét đối phương để phán đoán tình trạng của Hách Liên Tử Phong, lần đầu tiên đụng với Phụ Hồn quỷ dị như vậy, nàng muốn xác nhận thân thể này có hay không tồn tại vấn đề, như thế nào mới có thể đem Tử Yêu từ trong thân thể Hách Liên Tử Phong trừ đi.

Hách Liên Tử Phong không chần chờ, thoải mái đưa tay đến trước mặt nàng, làm cho nàng tận tình dò mạch.

Vân Khê lẳng lặng, đưa tay lên bắt mạch cho hắn……

Yếu ớt, mạch đập rất yếu, nàng mơ hồ có loại cảm giác, Hách Liên đại ca – hơi thở yếu, bất quá chỉ có ý thức cường đại – ý thức trấn áp, cho nên hắn không có biện pháp để khống chế thân thể này.

Mặt khác, từ mạch phán đoán, thân thể này đúng là bị trọng thương, chưa khỏi hẳn, nhưng không có nghiêm trọng đến phải dùng Tru Tiên đan.

Làm sao bây giờ?

Từ khi chứng kiến thực lực Tử Yêu, nàng hiện tại không dám hành động thiếu suy nghĩ, cũng không dám đối với hắn xuất thủ, bởi vì đánh vào trên người hắn giống như đánh vào trên người Hách Liên Tử Phong. Nàng làm sao có thể đối với Hách Liên đại ca động thủ đây?

Thật khó a!

Trên mặt nàng vẻ mặt thay đổi, Hách Liên Tử Phong chứa đựng vẻ tự tiếu phi tiếu, quan sát nàng, ánh mắt bỗng nhiên đen tối bỗng nhiên lóng lánh, hắn tựa hồ đã bắt được nhược điểm của nàng.

“Hách Liên đại ca, thương thế của ngươi không có gì đáng ngại, ta sẽ trị lành cho ngươi. Về phần Tru Tiên đan, đích xác là thứ tốt, bất quá nó cần có dược liệu hiếm thấy. Nếu như ngươi thật phải cần nó, ta đây cho ngươi danh sách dược liệu, chờ ngươi đem tất cả dược liệu tìm đủ, ta lập tức luyện chế cho ngươi.”

Vân Khê cười đến thản nhiên, trong nội tâm cũng đang nói thầm, tìm đi tìm đi, đến lúc đó ta cho ngươi hai trăm loại dược liệu, càng về sau lại càng khó tìm, chờ ngươi đem dược liệu tìm đủ rồi, đại khái đã là vài năm sau hoặc là mười mấy năm sau rồi, đến lúc đó nàng có thể đã tìm được biện pháp đối phó hắn.

Hách Liên Tử Phong nheo mắt mỉm cười nói: “Tốt, vậy ngươi đem danh sách dược liệu đưa cho ta, ta làm cho người đi sưu tập dược liệu.”

“Đừng nóng vội, chuyện này không phải là một chốc có thể làm được. Đúng rồi, ta nghe nói ngươi bắt người của ta, đây là chuyện gì xảy ra?” Vân Khê đi thẳng vào chủ đề.

“Ta tìm không được ngươi, cho nên không thể làm gì khác hơn là ra hạ sách này, ngươi yên tâm, ta vẫn không đụng vào hắn một sợi lông.” Hắn vỗ hai tay, trong chốc lát, Côn Luân lão giả bị dẫn tới trước mặt, Vân Khê nhận được, chính là nam tử phá rối ở Đan Minh ngày đó –  Nhị chưởng quỹ thịnh Bảo trai.

“Là ngươi?” Vân Khê mắt lạnh nhìn, nhiều mấy phần chán ghét.

“Vân Khê cô nương, biệt lai vô dạng.” Nhị chưởng quỹ ôn nhuận mà cười, có vẻ vô hại.

Lại là một nhân vật khó dây dưa !

Vân Khê cảm giác da đầu tê dại, hai đại nhân vật này đột nhiên đi tới Vân Thành, rốt cuộc là muốn làm gì? Chẳng lẽ bọn họ thật sự muốn đối đầu với Vân tộc?

Mặc dù nàng đối với cung chủ và Vân Huyễn điện rất căm hận, nhưng so sánh với Tử Yêu, nàng càng thêm căm hận Tử Yêu.

“Nha đầu, thực xin lỗi, ngựa già mất đề, không nghĩ tới thành gánh nặng cho ngươi.” Côn Luân lão giả được phóng thích, tâm tình có chút sa sút, không nghĩ tới chính là mấy chiêu hắn đã bị giam giữ, này không khỏi quá đả kích hắn.

“Tiền bối, ngài đừng suy nghĩ nhiều. Nơi này không có chuyện gì, ngài cùng Tiểu Bạch đi về trước đi, nói cho ca ca ta biết một tiếng, ta không sao, không cần lo lắng cho ta.” Vân Khê biết, nàng tạm thời là không có cách nào thoát khỏi Tử Yêu rồi, không muốn liên lụy người bên cạnh, nàng chỉ có thể để hắn đi.

Côn Luân lão giả tiếp thu bí âm nàng truyền đến, do dự, đem mấy cái nhẫn đưa cho nàng, trong nhẫn là các loại binh khí Long Thiên Tuyệt thu thập được. Không ở lâu, hắn cưỡi trên lưng Tiểu Bạch, trở về trong thành.

Sau khi thấy hắn rời đi, Vân Khê đáy lòng âm thầm tính toán.

Đi theo bên người Tử Yêu có lẽ nguy hiểm, nhưng chỉ cần hắn không có bất cứ người nào có thể uy hiếp được nàng, nàng một người hành động tự do hơn nhiều.

“Hách Liên đại ca, ngươi lần này tới Vân Thành, đến tột cùng nếu nói chuyện gì? Không phải là đặc biệt tới tìm ta chứ?”

Côn Luân lão giả cùng Tiểu Bạch cũng chính là xui xẻo, vừa lúc ở trở về thành trên đường bắt gặp hắn, nếu không cũng sẽ không bị bắt, do đó uy hiếp nàng, hắn lần này tới hẳn là có mục đích khác, Vân Khê nghĩ thầm.

Hách Liên Tử Phong cúi đầu cười một tiếng, khóe môi cười hình cung: “Ngươi là người thông minh, có một số việc trong lòng mọi người đã biết rõ rồi, không nên hỏi tốt nhất đừng hỏi. Ngươi ở trong mắt ta, giá trị lớn nhất, đó là có thể luyện chế ra Tru Tiên đan. Ta cho ngươi nhiều nhất thời gian nửa năm, nếu ngươi không cách nào luyện chế ra Tru Tiên đan, đến lúc đó hậu quả……”

Hắn không có nói tiếp, ý tứ kia đã hiểu.

Hắn biết Vân Khê đã hoài nghi thân phận chân thật của hắn, cho nên hắn cũng không giấu diếm, hắn hiện tại đúng là rất cần Tru Tiên đan để khôi phục thực lực, một khi thực lực của hắn khôi phục, hắn có thể một lần nữa hồi sinh, không cần phải dựa vào thân thể người khác nữa. So với ai chính hắn bây giờ có được thân thể này, hắn căn bản khinh thường.

Vân Khê giờ phút này còn không biết ý nghĩ và tính toán của hắn, nếu nàng biết chỉ cần cho hắn Tru Tiên đan, hắn sẽ tự động từ Hách Liên Tử Phong thân thể rời đi…, như vậy nàng……

Thế sự khó liệu, ai muốn thấy được chuyện kết quả này đây?

“Tốt lắm, những thứ này tạm thời không đề cập tới. Nếu tới Vân Thành, vậy thì ôn lại một chút chốn cũ, xem một chút Vân Thành rốt cuộc biến hóa có bao nhiêu.” Hách Liên Tử Phong đưa mắt, nhìn xa hướng Vân Thành, ánh mắt trong nháy mắt tang thương.

Vân Khê cùng hắn và Nhị chưởng quỹ, cùng với phía sau bọn họ đi theo bốn người, một nhóm bảy người đi tới cửa Vân Thành, không có gì bất ngờ xảy ra, một nhóm bảy người bị cao thủ Thủ thành ngăn lại.

“Các ngươi là người nào? Muốn vào Vân Thành, có thủ lệnh không?” Lời này các nàng là đối với mấy người Hách Liên Tử Phong nói, về phần Vân Khê, các nàng nhận ra.

Vân Khê cố ý không lên tiếng, hướng bên cạnh vừa lui, để cho bọn họ tự mình giải quyết phiền toái.

Hách Liên Tử Phong đứng chắp tay, đưa mắt đánh giá hoàn cảnh cửa thành cùng chu vi cửa thành, dáng vẻ uy nghiêm, không thể khinh nhờn. Bộ dáng kia thật giống như du sơn ngoạn thủy, hoàn toàn không thấy trước mắt có người.

Nhị chưởng quỹ khí phái cũng không nhỏ, đem cao thủ thủ thành như không có gì, thủy chung vẫn duy trì khoảng cách nhún nhường, đi theo bên cạnh Hách Liên Tử Phong.

Cuối cùng vẫn là thủ hạ của Nhị chưởng quỹ chính là Nhân Thượng Tiền, cùng cao thủ Thủ thành giao thiệp: “Nghe nói Vân tộc tổng tuyển cử Thánh nữ sắp tới, chủ nhân nhà ta chính là được mời mà đến, đây là thư mời của cung chủ các ngươi.”

Lại thấy có một tờ thư mời,chuẩn bị trước mà tới.

Cao thủ thủ thành lật xem nội dung thư mời, thái độ lập tức tới thay đổi 180°, hướng về phía Hách Liên Tử Phong làm lễ, hai tay đem thư mời trả lại: “Thì ra là nhị vị là khách quý của Thịnh Bảo trai, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu! Tiểu nhân vì nhị vị khách quý dẫn đường, cung chủ nhất định sẽ tiếp kiến nhị vị.”

Vân Khê nghe được hai chữ “Cung chủ”, một nhịn không được, phốc xuy cười ra tiếng, lúc này cung chủ sợ là không mặt mũi gặp khách sao?

Tại chỗ những người khác không giải thích được nàng vì sao cười, nhất tề quay đầu nhìn về phía nàng. Vân Khê ho, thu hồi nụ cười, ra vẻ đứng đắn.

Nhị chưởng quỹ dùng ánh mắt hỏi Hách Liên Tử Phong, sau đó mở miệng nói: “Không cần, chúng ta muốn đi dạo trong Vân Thành một chút, ngày mai sẽ tìm cơ hội ra mắt cung chủ.”

“Vậy tiểu nhân dẫn các ngươi tùy ý đi dạo một chút.”

“Không cần! Có Vân Khê cô nương ở đây, nàng sẽ dẫn chúng ta đi khắp Vân Thành.” Nhị chưởng quỹ khẳng định nói, quả quyết cự tuyệt ý tốt của đối phương.

Cao thủ thủ thành nhìn về phía Vân Khê, người sau nhướng mắt, nàng mới không có thời gian nhàn rỗi đâu đâu rồi, nhưng phải đáp ứng.

“Đi thôi!” Vân Khê trực tiếp dùng thực tế hành động trả lời chắc chắn bọn họ, dẫn đầu mở đường, dẫn đoàn người vào Vân Thành.

Dọc theo đường đi, Hách Liên Tử Phong cưỡi ngựa xem hoa, thưởng thức Vân Thành phong cảnh cùng người trong thành, thỉnh thoảng cảm thán, trong miệng nói một chút nàng nghe không hiểu…, giống như là ở nhớ lại nơi đã đi qua.

Vân Khê đi ở bên người hắn, nhìn hắn cùng một đầu tóc trắng quen thuộc, trong lòng càng thêm cảm khái. Người này hay là Hách Liên đại ca, trái tim cùng linh hồn giống nhau, cảnh còn người mất……

Bất kể là vì nguyên nhân gì, ta muốn đem Hách Liên đại ca cứu về, không thể để cho Tử Yêu chiếm cứ thân thể của hắn, hoàn toàn phá hủy hắn.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close