Y Thủ Che Thiên Q1- Chương 42 + 43

2

Chương 42: Lăng Lạc Trần

Mộ Chỉ Ly thề là nàng chưa từng thấy nam tử nào đẹp đến như vậy, hắn như bước ra từ trong tranh, hoàn toàn không thuộc về thế giới này.

Thân hình thon dài, lặng yên đứng trên tường viện.

Hắn mặc cẩm bào màu trắng, không nhiễm một hạt bụi, màu trắng ấy dường như là màu tinh khiết nhất trên thế giới này.

Tóc của hắn đen như mực, rõ ràng đối lập với màu trắng của cẩm bào, nhưng lại hài hòa như vốn nó phải như thế.

Lưng thẳng, bễ nghễ tứ phương, khí chất tự tin nhưng không cao ngạo toát ra từ trong xương, giống như tiên tử, làm cho người ta muốn đến gần nhưng lại xa không dám chạm, chỉ có thể âm thầm thở dài: người như vậy, bọn họ không cách nào đến gần.

Đây là một nam tử thanh nhã như được họa, nếu không phải hắn đang thực sự ở trước mặt Mộ Chỉ Ly, sợ là vô luận như thế nào nàng cũng không tin trên thế giới này lại có người như vậy.

Thấy Mộ Chỉ Ly si ngốc nhìn mình, khóe miệng Lăng Lạc Trần không nhịn được cong nhẹ một chút. Người khác nhìn không rõ lắm, nhưng Mộ Chỉ Ly lại biết hắn đang cười, nụ cười này rất thuần túy, không ẩn chứa bất kỳ toan tính gì, một nụ cười đơn giản có thể khiến tâm tình người nhìn cũng trở nên tinh khiết theo.

Một lúc lâu sau Mộ Chỉ Ly mới kịp phản ứng, nhớ tới bộ dạng ngơ ngác nhìn đối phương hồi nãy của mình, trong lòng thầm rầu rĩ. Nàng không phải loại người háo sắc, có điều nàng tin chắc, cho dù là ai nhìn thấy một nam tử như vậy cũng sẽ phản ứng như thế.

Trầm mặc trong chốc lát, Mộ Chỉ Ly mở miệng: “Các hạ là?” Mặc dù không biết rõ nam tử này, nhưng dựa vào bản năng, Mộ Chỉ Ly biết được người nam nhân trước mắt rất mạnh, có thể nói là vô cùng mạnh.

Lăng Lạc Trần đánh giá Mộ Chỉ Ly, đầu lông mày hơi nhíu. Lúc đầu, đứng từ xa nhìn thấy hình bóng cực kỳ xinh đẹp của một nữ tử, tựa như một loại tinh linh* , vũ kỹ được thi triển bởi tay nàng càng thêm bén nhọn bức người. Nhưng mà sau đó, khi nhìn thấy ám văn che khuất nửa mặt của nữ tử kia, chẳng biết tại sao trong lòng hắn hiện lên một tia thương tiếc.

*Tinh linh: yêu tinh.

Nếu không có ám văn này, đây ắt là một nữ tử cực kỳ xinh đẹp.

“Lăng Lạc Trần” đôi môi mỏng đạm bạc như nước khẽ mở, âm thanh mang theo một loại cảm giác như thấu hiểu thế gian, dễ nghe như tiếng suối chảy dịu êm.

Nghe được lời của Lăng Lạc Trần, thân hình Mộ Chỉ Ly không nhịn được chấn động, ba chữ Lăng Lạc Trần kia khắc thật sâu vào trong lòng nàng.

“Hy vọng sau này có thể gặp nhau lần nữa.” Lăng Lạc Trần nhẹ giọng nói, lời kia vừa xuất hiện liền tan trong không khí, nếu như Mộ Chỉ Ly không cẩn thận nghe, chắc chắn nàng sẽ không nghe thấy.

Lúc Mộ Chỉ Ly chuẩn bị nói liền cảm thấy bóng trắng trước mắt thoáng bay, trong viện chỉ còn lại một mình nàng, nếu không phải vẫn cảm nhận được hơi thở của hắn, sợ là nàng sẽ nhầm rằng tất cả những chuyện vừa rồi chỉ do nàng ảo tưởng.

Có điều khi nhìn qua chỗ Lăng Lạc Trần vừa đứng, trong lòng có chút buồn bã.

“Nam tử này có thực lực rất mạnh” Thiên Nhi không khỏi cảm khái. Nàng chưa từng gặp phải người mạnh như vậy trong thành La Thiên này, có người từ trong thân đã toát ra hơi thở mạnh mẽ, nhưng không có người nào mạnh đến mức có thể khống chế hơi thở của mình như hắn.

Phải biết rằng, muốn khống chế hơi thở để không lộ ra ngoài không phải là việc đơn giản, hơn nữa nam tử này có thể khống chế hơi thở quanh thân giống như một người bình thường chưa từng tu luyện bao giờ.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly gật đầu: “Ta cũng cảm thấy vậy, có điều người như thế không nên xuất hiện ở thành La Thiên.”

“Có lẽ hắn là người của môn phái đi ra ngoài làm việc thôi, tuổi còn trẻ mà có thể đạt tới tu vi như vậy thì chỉ có những thế lực lớn mới có thể bồi dưỡng ra, hơn nữa xem biểu hiện của hắn, có lẽ là nhân vật đứng đầu trong môn phái.”

Môn phái, Mộ Chỉ Ly trong đầu đầy rẫy hai chữ này, từ lúc mới bắt đầu nàng đã biết muốn có được cơ hội tu luyện tốt hơn ở Đại Lục Thiên Huyền thì gia nhập môn phái là một lựa chọn không tồi. Dĩ nhiên, gia nhập môn phái không phải là chuyện đơn giản, nghe nói mấy trăm năm trước Mộ gia cũng từng có một vị tổ tiên tiến vào môn phái, nhờ thế nên Mộ gia mới nhanh chóng phát triển lớn mạnh.

Bởi vậy có thể thấy được gia nhập môn phái có bao nhiêu chỗ tốt, nhiều năm như vậy cũng chỉ có một người gia nhập môn phái, không cần nói đã biết có bao nhiêu khó khăn.

Bắt đầu từ lúc này, trong lòng Mộ Chỉ Ly nhiều thêm một mục tiêu, đó chính là gia nhập môn phái. Có lẽ vì câu nói sau cùng của Lăng Lạc Trần, hắn nói hy vọng sau này có thể gặp lại, nàng muốn nói, nàng cũng hy vọng thế.

Đây là một loại cảm giác rất kỳ quái, nàng không biết tại sao mình muốn làm như vậy, nhưng mà nàng muốn hiểu rõ ràng về cái thế giới thuộc về Lăng Lạc Trần kia, cái nơi hoàn toàn trái ngược với thế giới nhỏ bé, cổ lỗ hiện tại của nàng.

Nghĩ tới đây, Mộ Chỉ Ly lại càng thêm cố gắng tu luyện. Lăng Lạc Trần không quá hai mươi tuổi, nhưng thực lực lại mạnh hơn nàng quá nhiều, nàng không hy vọng giữa hai người có chênh lệch lớn như vậy.

Sau khi rời khỏi Mộ gia, Lăng Lạc Trần lại tiếp tục đi về phía trước, lần này trở về, việc đã được xử lý tốt, hắn phải mau chóng về môn phái. Vốn là không tính dừng lại trên đường, nhưng không biết tại sao lúc đi ngang qua Mộ gia, nhìn thấy bóng dáng trong viện thì lại dừng lại.

Đây là lần đầu tiên hắn làm ra chuyện đột ngột như thế, tâm tình của hắn vĩnh viễn bình tĩnh không gợn sóng. Chuyện không cần thiết, hắn sẽ không bao giờ làm, nhưng lần này, hắn cũng không biết vì sao.

Nhìn cô gái thi triển vũ kỹ, nhất là ba chiêu cuối cùng kia thật rất hay, dù là hắn cũng không nhịn được tán dương, có điều sau này sợ sẽ không có cơ hội gặp lại nhau, khoảng cách giữa bọn họ thực sự quá xa.

Bỏ qua ý nghĩ trong đầu, Lăng Lạc Trần tiếp tục chạy về phía môn phái, mọi người chỉ cảm thấy một bóng người bay vút qua trước mắt, đợi muốn xem rõ thì chẳng còn gì nữa, dường như những gì xảy ra trước đó chỉ là ảo giác.

Một đêm này, hai người khác nhau, hai thế giới khác nhau, được cột chặt lại với nhau.

Ngày thứ hai, Mộ Chỉ Ly thức tỉnh sau khi tu luyện, đường kinh mạch cuối cùng vẫn chưa được đả thông, hôm nay nàng không đến Luyện Võ Trường, bởi vì thứ gì cần luyện, tối qua nàng đã luyện xong, thời gian ban ngày này không bằng đến Vũ Kỹ Đường.

Nàng không biết gia chủ đã ra lệnh gì, hôm nay lúc nàng vào võ đường cũng không có ai ra ngăn cản, ngay cả trưởng lão trông coi võ đường cũng không xuất hiện, nàng biết trưởng lão biết nàng tới, chỉ là không muốn đến hỏi thăm thôi.

Đứng ở vị trí giống như ngày hôm qua, Mộ Chỉ Ly lần nữa cầm lấy một quyển vũ kỹ lật xem, xem trang nào, diễn luyện thử thế võ ấy, điều này giúp nàng lĩnh ngộ được vũ kỹ càng sâu hơn mấy phần.

Thời gian chậm rãi trôi đi, lúc Mộ Chỉ Ly chuyên tâm đọc sách, lão giả hôm qua lần nữa lặng yên xuất hiện bên cạnh cửa, song khi hắn thấy tốc độ Mộ Chỉ Ly nhìn vũ kỹ càng lúc càng nhanh, dường như chỉ như lật tay một cái là đã xong, giữa lông mày của lão lộ ra một tia không vui.

Lấy tốc độ nhanh như vậy mà xem thì có thể xem hiểu cái gì? Không nghĩ tới lại là một đệ tử làm không đến nơi đến chốn, thật khiến cho người ta thất vọng.

Chương 43: Bí ẩn về thân thế

Đối với sự xuất hiện lần này của lão giả, Mộ Chỉ Ly rất nhanh đã phát hiện được, hướng về phía lão mỉm cười: “Ông đã tới.”

Song lão chỉ liếc mắt nhìn Mộ Chỉ Ly một cái, hừ lạnh một tiếng rồi đi lên lầu hai.

Thấy thế, khuôn mặt Mộ Chỉ Ly đầy nghi ngờ, mình đâu làm chuyện gì có lỗi với lão, làm sao mà thái độ giữa ngày hôm qua với hôm nay lại thay đổi đến chóng mặt vậy? Cau mày suy nghĩ trong chốc lát, nàng lại vùi đầu vào quyển vũ kỹ. Mộ Chỉ Ly nàng đây không có cảm giác đặc biệt gì với hạng người râu ria tôm tép*. 

*không phải do Chỉ Ly khinh thường mà là do nàng ấy bận chú tâm vào chuyện khác)

Trong những ngày kế tiếp, mỗi ngày Mộ Chỉ Ly đều qua lại giữa võ đường và Thanh Phù viện, trừ hai nơi này, gần như nàng không hề đi tới bất kỳ nơi nào khác.

Mà tốc độ xem vũ kỹ của Mộ Chỉ Ly càng lúc càng nhanh, bất tri bất giác đã xem xong toàn bộ vũ kỹ trong lầu một, đến lúc này, Mộ Chỉ Ly mới phát hiện ra một vấn đề.

Đó chính là bây giờ càng xem vũ kỹ thì tiến bộ của nàng càng ngày càng nhỏ. Nghĩ lại thì vũ kỹ Hoàng giai sơ cấp cùng trung cấp không giúp nàng tiến bộ bao nhiêu, mặc dù ít nhiều cũng có chút tiến bộ, nhưng thật tiến bộ quá ít, khiến Mộ Chỉ Ly không nhịn được dời ánh mắt về phía lầu hai của Vũ Kỹ Đường, nơi đó có vũ kỹ Hoàng giai cao cấp, thậm chí còn có vũ kỹ Huyền giai.

(Hoàng giai: cấp bậc kim/vàng, Huyền giai: cấp bậc đen, sâu xa thần bí khó hiểu, đại loại là hai mức độ của võ thuật.)

Có lẽ, nếu mình dung hợp được hai loại vũ kỹ kia thì hẳn là sẽ có tiến bộ cực lớn.

Bởi vì mấy ngày nay xem không ít vũ kỹ nên Mộ Chỉ Ly tập hợp thêm được tổng cộng bảy chiêu. Có lẽ đối với người khác mà nói, bảy chiêu chỉ là trò cười, thật sự là quá ít, nhưng đối với Mộ Chỉ Ly mà nói, nàng biết bảy chiêu này còn mạnh hơn mười mấy chiêu khác nhiều.

Mỗi ngày dung hợp các chiêu, nàng đã biết để dung hợp được một chiêu cần bao nhiêu tích lũy, nàng vô cùng tin tưởng vào bảy chiêu này, tuy cho tới giờ nàng chưa nhìn thấy vũ kỹ Hoàng giai cao cấp, nhưng nàng tin tưởng bảy chiêu này của mình không hề kém vũ kỹ Hoàng giai cao cấp, thậm chí có thể xếp ngang vũ kỹ Huyền giai cũng không chừng.

Trong đoạn thời gian nàng “sống” trong võ đường này, ông lão quét dọn thỉnh thoảng sẽ xuất hiện, nhưng Mộ Chỉ Ly không chào hỏi lão nữa. Từ khi nhìn thấy biểu hiện chán ghét của ông lão dành cho mình, nàng nghĩ không cần thiết phải chào hỏi lão nữa, mắc công lại bị người ta chán ghét.

Mặc dù Mộ Chỉ Ly không chú ý ông lão, nhưng trong thời gian này lão vẫn chú ý Mộ Chỉ Ly. Lúc trước thấy nàng xem vũ kỹ với tốc độ nhanh như vậy, lão cho là Mộ Chỉ Ly nóng lòng cầu thành, không làm đến nơi đến chốn, cho nên mới không hề để ý đến Mộ Chỉ Ly.

Ngày đầu tiên lão nhìn thấy Mộ Chỉ Ly đánh thử bộ Càn Khôn Tiên Pháp kia, lão cảm thấy nàng rất giỏi, dù là uy lực hay là linh hoạt đều cao hơn một bậc, cảm thấy Mộ gia nhiều năm như vậy cũng có được một đứa bé có tiềm chất không tệ, muốn bồi dưỡng cho nàng thật tốt, nhưng khi nhìn đến nàng mỗi lần xem vũ kỹ đều qua loa cho có, liền thấy nàng không đáng quý trọng.

Từng thấy qua nhiều con cháu như vậy, lão hiểu được, trên con đường tu luyện tiềm chất quan trọng, nhưng nghị lực còn quan trọng hơn.

Chỉ là sau mấy ngày chú ý, lão giả phát hiện hình như Mộ Chỉ Ly không phải là dạng người mà lão tưởng tượng, nếu đúng là vậy thì sao nàng lại ở lại Vũ Kỹ đường lâu như thế, hơn nữa mỗi lần xem vũ kỹ đều rất chú tâm, hiển nhiên là đang đắm chìm ở bên trong nội dung của vũ kỹ.

Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Dù lão đã trải nghiệm nhiều điều nhưng vẫn thấy nghi ngờ, lão chưa từng thấy có chuyện như vậy, Mộ Chỉ Ly rốt cuộc đang làm cái gì? Lão không khỏi lại càng thêm chú ý.

Hôm nay, Mộ Chỉ Ly rời khỏi Vũ Kỹ đường từ sớm, bởi vì vũ kỹ ở lầu một đều được nàng xem xong hết, nàng muốn lên lầu hai nhưng lại phải có sự đồng ý của gia chủ, cho nên nàng chuẩn bị đi tìm gia chủ.

Trong đoạn thời gian Mộ Chỉ Ly học tập trong Vũ Kỹ đường, Mộ Kình Lệ vẫn luôn chú ý, biết nàng mỗi ngày đều đến Vũ Kỹ đường, trong lòng ông thấy rất vui vẻ. Mặc dù không biết thực lực của Mộ Chỉ Ly rốt cuộc thế nào, chỉ cần có phần tâm này cũng đủ khiến cho ông mừng rỡ. Ông nghĩ là Mộ Chỉ Ly muốn được tự do tiếp thu nên không muốn đến đó quấy rầy nàng.

Lúc rời đi, Mộ Chỉ Ly đi qua sân luyện võ, thấy mọi người luyện tập càng lúc càng khắc khổ. Mọi người nhìn thấy nàng rời đi liền bĩu môi, tất cả mọi người đều ở trong một gia tộc, đương nhiên biết được mấy ngày nay Mộ Chỉ Ly đều sống trong Vũ Kỹ đường.

Mỗi tuần bọn họ chỉ được vào Vũ Kỹ đường một lần, nhưng mấy ngày này Mộ Chỉ Ly lại có thể ngày ngày ở trong võ đường, nói trong lòng không ghen tị là không có khả năng, nhưng có ghen tị thì cũng không làm được gì, ai bảo chuyện này đã được gia chủ đồng ý chứ?

Rất nhanh, Mộ Chỉ Ly đã đi tới viện của gia chủ, nhờ hạ nhân thông báo một tiếng, không có trở ngại liền tiêu sái đi vào. Mộ Chỉ Ly có cảm giác, có lẽ hôm nay nàng sẽ biết một chút gì đó, mặc dù không có lý do, nhưng nàng có cảm giác như vậy.

Đứng ở ngoài cửa, gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng nói trầm thấp của Mộ Kình Lệ truyền ra từ bên trong.

“Két…” Mộ Chỉ Ly đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Mộ Kình Lệ đang đứng trước cửa sổ, đưa lưng về phía nàng.

Mộ Kình Lệ không quay đầu nhìn, nói: “Đóng cửa lại đi!”

Mộ Chỉ Ly cảm nhận được không khí không bình thường nhưng cũng không hỏi nhiều, xoay người đóng cửa lại. Lúc này Mộ Kình Lệ mới quay mặt lại nhìn Mộ Chỉ Ly nói: “Chỉ Ly, qua nhiều năm như vậy ta không quan tâm đến cháu, trong lòng cháu… có hận ta không?”

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly ngẩng đầu nhìn Mộ Kình Lệ, trong mắt không hề có cảm xúc hận thù gì, môi đỏ mọng khẽ mở: “Nói không hận là không thể, những năm này cháu trải qua cuộc sống ngay cả hạ nhân cũng không bằng, là trò cười cho cả thành La Thiên, đổi lại là ông, chẳng lẽ ông sẽ không oán hận ư?”

Mộ Kình Lệ nghe được lời của Mộ Chỉ Ly, khóe miệng hé ra một nụ cười tự giễu, đáy mắt nồng đậm áy náy: “Đúng vậy, ta đây thật là hỏi thừa, nếu như ta có thể chiếu cố cháu nhiều hơn, những năm này cháu đã không sống khổ như vậy.”

Thấy vẻ mất mát của Mộ Kình Lệ, trong lòng Mộ Chỉ Ly không chịu nổi. Thật ra nàng cũng không hận Mộ Kình Lệ, dù sao những ngày trước kia cũng không phải là nàng chịu khổ sở, chỉ là sau khi nghe mấy lời của Mộ Kình Lệ, trong thân thể tự dưng lại sinh ra cảm giác tức giận, hiển nhiên là cảm xúc còn lại của Mộ Chỉ Ly trước kia.

“Vậy bây giờ ông nói những thứ này là có ý gì?” Mộ Chỉ Ly ngẩng đầu lên hỏi, hiển nhiên là hôm nay Mộ Kình Lệ không chỉ cảm khái hai câu như vậy, trọng điểm hẳn là vẫn còn chưa nói ra.

“Chỉ Ly, phụ thân của cháu là đứa con mà ta yêu quý nhất và cũng coi trọng nhất. Lúc trước nó đi ra ngoài rèn luyện, biến mất suốt ba năm, một chút tin tức cũng không có. Đến lúc mọi người đều tưởng rằng nó đã chết, thì nó lại mang theo cháu trở về.”

Trong lòng Mộ Chỉ Ly chợt căng thẳng, nàng vẫn luôn tò mò về thân thế của mình, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Hiển nhiên là Mộ Kình Lệ biết rõ nội tình.

Discussion2 Comments

  1. ta đoán ông lão kia chính là trưởng lão lánh đời ông ấy quan sát Ly tỷ lâu như vậy không biết có phát hiện ra bí mật của tỷ không

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: