Bất Ái Thành Hôn – Chương 86.1

1

Chương  86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Editor: Bỉ Ngạn

Beta: Violetin_08

Lâm Lệ kéo chăn nhẹ nhàng đắp lên cho thằng bé, quay đầu liếc nhìn Chu Hàn đứng ở một bên, không nói thêm gì, trong ánh mắt nhiều nhất cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Từ trên giường đứng dậy, chỉ nhẹ nói một câu, “Đi ra ngoài đi.”

Chu Hàn đưa tay kéo cô qua, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô, hạ giọng hỏi: “Tức giận?”

Lâm Lệ lắc đầu, nhưng không có lên tiếng.

Đang lúc cô không nói lời nào, Chu Hàn cho là cô vẫn còn đang tức giận, tưởng là thật liền nói: “Nếu tức giận thì cứ mắng anh đi.” Anh biết tình cảm của cô đối với Tiểu Bân, cũng hiểu bởi vì đã mất đi một đứa bé, tình cảm cô dành cho Tiểu Bân cũng tuyệt đối không đơn giản là yêu quý và đồng cảm bình thường.

Nghe vậy, Lâm Lệ không nhịn được cười khẽ lên tiếng, nhìn anh nói: “Mẹ cũng đã mắng anh, em mắng anh nữa, thì anh không phải quá đáng thương đi.” Vừa ăn cơm xong, anh đã bị mẹ gọi vào trong phòng, không cần đoán, cô cũng biết bọn họ nói những chuyện gì với nhau cũng nói về những thứ gì.

Chu Hàn cũng cười, đưa tay sờ sờ mặt của cô, nói “Em biết rồi.”

Lâm Lệ kéo tay anh xuống, khẽ thở dài, nghiêng người nhích lại gần trong lồng ngực anh, nói “Chỉ là sau này không được hung dữ với con như vậy nữa, thằng bé rất yếu đuối.”

Chu Hàn siết chặt hai tay, cúi đầu hôn lên trán cô, gật đầu, lên tiếng nói “Được, tất cả nghe theo em.”

Khóe miệng Lâm Lệ cong lên thành nụ cười nhàn nhạt, không có nói nữa, hai người cứ đứng ôm nhau như vậy.

Lúc xế chiều Chu Hàn bị trợ lý Từ gọi điện thoại về công ty, nhưng mà trước khi đi đặc biệt căn dặn Lâm Lệ bảo cô chờ anh ở đại viện, buổi tối anh sẽ qua đón cô và Tiểu Bân trở về.

Sau khi Chu Hàn đi, Lâm Lệ và mẹ Chu ở trong phòng khách cùng nhau làm việc nhà, lúc sau mẹ Chu lại bị bác Trương ở cách vách gọi đi, nói là một ít hải sản và hoa quả khô mà lần trước mẹ Chu nhờ bà ấy mua hộ đã có rồi, bảo bà đi lấy.

Sau khi mẹ Chu đi khỏi Lâm Lệ có chút nhàm chán, ngắm hoa trong sân một lát, rồi lại quay về phòng.

Nhẹ nhàng mở cửa đi vào, thằng bé còn đang ngủ, nhắm mắt lại, lông mi đen kia vừa dài vừa cong, rất đẹp, hô hấp đều đều không hề có dấu hiểu nào là sắp tỉnh.

Ngồi ở bên giường nhìn thằng bé một lúc, lúc này mới đứng dậy rời đi.

Trở lại phòng khách lần nữa, mẹ Chu còn chưa có trở lại, dì quản gia đang bận rộn gì đó trong phòng bếp bận rộn.

Nhàm chán quá cũng đi xem một chút, nghĩ tới mình có thể giúp được với cả mình cũng có thể tìm ít chuyện để làm.

Sau khi tiến vào mới biết được thì ra là dì quản gia là đang pha trà.

Dì quản gia nghe thấy tiếng động xoay đầu lại, đúng lúc Lâm Lệ đi vào, cười hỏi “thiếu phu nhân, muốn uống trà sao? Tôi pha cho cô một chén, đây là đại hồng đào mà ông chủ mang từ Phúc Kiến về, rất thơm đấy.”

“Dì, gọi tên cháu là được rồi, đừng có thiếu thiếu gì đó, không tự nhiên.” Lâm Lệ cười nói, nhìn chén trà lưu ly bày đặt trên khay, nghịch ngợm lè lưỡi, nói: “Cháu không có uống trà, sau khi uống xong đoán chừng cả đêm không ngủ được.”

Dì quản gia cũng cười, nói “Ừ, trà này chính là nâng cao tinh thần, nhưng mà nếu uống vào cả đêm không ngủ được thì vẫn là đừng đừng uống, người không ngủ được sao còn có tinh thần.” Vừa nói vừa lấy nắp chén trà để lên miệng chén, chuẩn bị mang vào thư phòng cho ba Chu.

Đang lúc bà muốn đi, Lâm Lệ tò mò hỏi “đã xong rồi sao?”

“Đúng vậy, lúc trước đã dùng nước sôi tráng qua một lần rồi, đây là trà lần thứ hai, sẽ uống ngon hơn, uống vào sẽ không thấy vị đắng chát nữa.” Dì quản gia cũng ở Chu gia mười mấy hai mươi năm rồi, dĩ nhiên cũng đã pha trà cho ba Chu nhiều năm như vậy, rất có kinh nghiệm cùng tâm đắc rồi.

Đang lúc dì quản gia bưng trà từ trong phòng bếp ra, điện thoại trong phòng khách vang lên, hai người mắt nhìn nhau, Lâm Lệ cười nói “Trà để cháu đưa vào cho ba đi.” Cô cũng không biết trả lời thế nào, đến lúc cô không xử lý được phải phải gọi dì quản gia đến, phiền phức không cần thiết.

Dì quản gia gật đầu, đưa chén trà trong tay cho Lâm Lệ, nói:  “bây giờ ông chủ đang ở thư phòng đọc sách.”

Lâm Lệ gật đầu, vừa nói bưng trà đi đến thư phòng.

Đến trước cửa thư phòng, đưa tay gõ cửa thư phòng, đội một lát, bên trong cũng không có lên tiếng, giơ tay lên gõ gõ lại, cũng lên tiếng gọi “Ba.”

Lại đợi một lúc, bên trong vẫn không có tiếng động.

Lâm Lệ nghi hoặc nhíu mày lại, lẩm bẩm “Dì vừa mới nói có thể là ở trong thư phòng a.” Vừa nói vừa đưa tay xoay cái tay nắm cửa trực tiếp mở cửa ra.

Sau khi mở cửa đi vào, Lâm Lệ mới phát hiện trong thư phòng cũng không có ai, nhưng mà trên bàn đặt mấy quyển sách, bên cạnh còn để mắt kính hiển nhiên chứng minh vừa mới có người ngồi trong thư phòng này.

Đoán là ba Chu chỉ mới đi ra ngoài, một lát sẽ trở về, không nghĩ nhiều, bưng trà đi đăt lên bàn sách, đến gần mới nhìn thấy quyển sách để trên bàn vậy mà là “Tư Trì thông giám”

Nhớ đến lầu đầu tiên cô đến nhà An Nhiên, trên bàn trong phòng An Nhiên cũng để một quyển sáng này, nghe nói là quà sinh nhật mà ba Cố tặng cho cô ấy, nói có buồn tẻ thì cũng phải giả bộ làm trí thức, nhưng mà sau khi mở ra nhìn cổ văn (văn chương cổ đại) khiến cô quáng mắt, xem qua mấy tờ rồi đóng lại luôn.

Đưa tay cầm lên, nhìn mấy lần, những câu chữ kia vẫn quen thuộc như cũ, dĩ nhiên cũng làm choáng váng đầu như cũ, cười cười để xuống lần nữa. Lúc xoay người chuẩn bị rời đi, liếc thấy giấy tờ ở trên bàn, bỗng dưng dừng lại, chậm rãi xoay người cầm giấy tờ kia lên.

Khi ba Chu từ phòng vệ sinh trở lại thư phòng có chút ngoài ý muốn nhìn thấy Lâm Lệ ở trong này, ngoài ý muốn hơn nữa là thứ cô cầm trên tay.

Lâm Lệ nghe thấy tiếng động, xoay người lại, nhìn ba Chu nhất thời có chút không biết nên nói gì.

Ba Chu lấy lại tinh thần, thu hồi ánh mắt, lúc này mới xoay người đóng cửa thư phòng lại.

“Ba…” Lâm Lệ nhìn ông, vẫn không biết nên nói cái gì cho phải, cô cho là qua việc Chu Hàn đã làm sáng tỏ lần trước, chuyện Tiểu Bân là con trai ruột của Chu Hàn sẽ không có ai nghi ngờ nữa, lại không ngờ rằng sẽ nhìn thấy bản giám định quan hệ ruột thịt trong thư phòng của ba Chu!

Ba Chu thấy cô, thản nhiên nói: “Đến bên này ngồi đi.” Vừa nói vừa đi tới ghế salon tiếp khách trong thư phòng.

Nghe vậy, Lâm Lệ cũng theo ông đến ngồi, sau khi ngồi xuống đối diện với ông, để bản báo cáo giám định thân nhân kia xuống, nói “con xin lỗi, lúc để trà lên bàn, con vô tình thấy được.”

Ba Chu gật đầu, không có ý trách tội cô, nói “Cũng là do ba không cất kỹ.”

“Ba, Tiểu Bân nó…” Lâm Lệ muốn nói gì đó, mở miệng muốn nói nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Thấy cô mở miệng nhưng không biết nói gì, ba Chu chậm rãi mở miệng, nói “mặc dù quan hệ giữa ba và Chu Hàn đã nhiều năm không được tốt lắm thậm chí có phần căng thẳng, nhưng nó là con trai của ba, ba ít nhiều cũng hiểu được tính cách của nó.”

“Trước kia ba và mẹ nó cực lực phản đối chuyện của nó và Lăng Nhiễm, một là nó và Tô Dịch Thừa vẫn là bạn tốt, ba vẫn dạy nó làm người không thể bất trung bất nghĩa, hai là đối với cách đối nhân xử thế của Lăng Nhiễm ba và mẹ nó cũng không ủng hộ, dĩ nhiên là có mấy lời lúc đầu sơ sót không nói với nó, cho nên mới có chuyện nó đưa Lăng Nhiễm đi Mỹ sau này. Nếu thật truy cứu ra, thật ra thì nó đối với Lăng Nhiễm si mê không tỉnh có trách nhiệm của chúng ta.”

Lâm Lệ nhìn ông, chỉ lẳng lặng nghe, cũng không có mở miệng nói gì.

“Chu Hàn là một người trọng trách nhiệm, đúng sai trong lòng nó có tiêu chuẩn rõ ràng của mình, nó lại càng không phải người đỏ sai lầm mà người lớn phạm phải lên đầu đứa trẻ, hơn nữa đứa trẻ kia lại là con ruột của mình. Trước kia chúng ta cũng cảm thấy nó lạnh nhạt với Tiểu Bân như vậy là vì Lăng Nhiễm, chúng ta chưa từng hoài nghi đến, về sau chuyện này bị báo chi lôi ra ngoài, lúc này mới khiến ba phải nhìn thẳng vào vấn đề thái độ của nó với tiểu Bân, khiến cho ba cảm thấy có thể là có khả năng này không, tiểu Bân thật đúng như bên ngoài nói, vốn là không phải con của Chu Hàn, cho nên nó mới vẫn không có cách nào đối mặt với đứa bé như bình thường!”

Dừng lại một chút, ba Chu nói tiếp “Chu Hàn có thể vận dụng quan hệ và nhân mạch làm bản giám định thân nhân giả, tất nhiên ba cũng có cách và quan hệ để lấy được cái thật. Ánh mắt nhìn cái báo cáo trên kỷ trà, im lặng một lúc lâu: “bản giám định này là ba mới lấy được mấy hôm trước, quả nhiên là giống với suy đoán của ba, Tiểu Bân vốn không phải là con của Chu Hàn.” Vừa nói chuyện, giọng nói của ba Chu lộ rõ vẻ cô đơn.

Thư phòng rơi vào trầm mặc, an tĩnh ngay cả không khí cũng trở nên có chút nặng nề.

Lâm Lệ nhìn ông, cô có thể nhìn ra được sự cô đơn và thất vọng từ trên mặt ông, thật ra đổi lại là ông mà suy nghĩ, sao có thể không thất vọng được, tưởng là cháu trai ruột thịt, nhưng trong nháy mắt biết được không có bất kỳ quan hệ máu mủ nào, chuyện như vậy thực sự không phải là ngày một ngày hai có thể lập tức tiếp nhận và thích ứng được.

Không khí nặng nề khiến cho Lâm Lệ cảm thấy có chút lúng túng, cố gắng tìm đề này xoa dịu bầu không khí xấu hổ này, nói: “Thật ra thì, thật gia thì Tiểu Bân và Chu Hàn khá giống nhau, tính cách tính khí rất tương tự Chu Hàn.

Ba Chu giương mắt nhìn cô, nhìn chằm chằm một lúc, không nói chuyện, đứng dậy đi về phía bàn đọc sách, bưng chén trà lúc trước Lâm Lệ bưng vào lên, mở nắp ra uống một hớp, đã nguội mất rồi, hơi đắng chát, không phải vị đắng lúc vừa pha xong, không hề có vị thơm nồng nóng hổi khi vừa pha.

Bưng chén trà một lần nữa trở lại ghế salon ngồi xuống, để trà lên trên mặt chiếc bàn trà, lại nhìn về phía Lâm Lệ hỏi “Về thân thế của thằng bé, con biết ngay từ đầu sao?”

Lâm Lệ giật mình sửng sốt, cuối cùng gật đầu, “trước đó Chu Hàn có nói cho con rồi.”

Ba Chu cũng gật đầu, bưng chén trà lên lại uống một ngụm, ánh mắt nhìn tờ báo cám giám định trên bàn trà kia, dường như đang suy nghĩ điều gì, thật lâu cũng không có mở miệng.

Lâm Lệ không biết ông đang nghĩ cái gì, đúng lúc đang muốn mở miệng hỏi, lúc này cửa thư phòng được gõ vang, dì quản gia đẩy cửa đi vào, nói “Lâm Lệ, Tiểu Bân tỉnh, đang tìm cô đấy.”

Nghe vậy, Lâm Lệ liếc nhìn ba Chu, chỉ thấy ba Chu chỉ gật đầu, bưng chén trà lên nhấp một ngụm nữa, vẫn một mực không nói gì.

Lâm Lệ cũng không hỏi thêm điều gì, đứng dậy ra khỏi thư phòng.

Dường như dì quản gia nhìn ra chút gì, đợi Lâm Lệ đóng cửa thư phòng, không khỏi có chút hiếu kỳ hỏi “Sao thế?”

Mắt Lâm Lệ nhìn bà, chỉ cười cười nhàn nhạt, lắc đầu, đi sang phòng ngủ cho khách bên kia.

Lúc đẩy cửa đi vào, thằng bé đang ngồi ở trên giường, ngơ ngác nhìn lòng bàn tay của mình, miệng mếu đi, vẻ mặt kia dường như là ủy khuất biết bao nhiêu, khiến người ta nhìn thấy cũng đau lòng.

Lâm Lệ đứng ở cửa, trong lòng không khỏi thắt lại, cô không biết ba Chu nghĩ như thế nào, nếu quả thật không thể tiếp nhận, vậy Tiểu Bân làm sao bây giờ?

Có lẽ cảm giác được phía sau có người nhìn mình, thằng bé xoay đầu lại, thấy Lâm Lệ đứng ở cửa, miệng mếu kia mới thả lỏng ra, hướng về phía Lâm Lệ hô “Dì”

Lâm Lệ cũng lấy lại tinh thần, nở nụ cười nhìn thằng bé, tiến lên ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ sờ tóc nó, dịu dàng hỏi, “Còn muốn ngủ thêm một lát hay là muốn rời giường?”

“Rời giường.” Thằng bé lớn tiếng trả lời, dường như thấy Lâm Lệ còn ở thì yên tâm rồi.

Lâm Lệ cười cười, trìu mến hôn lên trán thằng bé, sau đó cầm cái áo khoác nhỏ đặt ở ghế bên cạnh mặc vào cho bé.

Đến khi ăn xong cơm tối Chu Hàn mới đến đón Lâm Lệ và Tiểu Bân trở về.

Dọc đường đi thấy Lâm Lệ như có tâm sự, mặt vẫn nhìn ngoài cửa sổ, cũng không nói chuyện, cả người rất yên tĩnh.

Khi đợi đèn xanh, Chu Hàn nhẹ cầm lấy tay cô, dường như lúc này Lâm Lệ mới phục hồi lại tinh thần, không nhìn cửa sổ, quay sang nhìn anh.

Chu Hàn nhìn cô, hỏi “Sao thế? Có tâm sự?”

Lâm Lệ nhìn anh, quay đầu liếc nhìn Tiểu Bân ở phía sau, chỉ thấy thằng bé vẫn đang chăm chú xem quyển sách thiếu nhi mà mẹ Chu mua cho, vẻ mặt nghiêm túc và chuyên chú.

Thấy cô không đáp, Chu Hàn nhíu nhíu mày, hỏi “Lâm Lệ, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?” Sao cứ có cảm giác là lạ, xế chiều trước lúc anh đi vẫn còn tốt, giờ về thế nào lại đột nhiên như thay đổi thành người khác vậy.

Lâm Lệ nhếch miệng, lắc đầu, chỉ nói nói ” Không có chuyện gì.”

Đèn đỏ chuyển xanh, phía sau truyền đến tiếng còi thúc giục, Chu Hàn không có hỏi nhiều nữa, nghĩ đến khi về nhà sẽ hỏi lại, xoay người, một lần nữa lại khởi động xe.

Khi ba người về đến nhà đã là chín giờ, nghĩ đến ngày mai thằng bé còn phải đi học, Lâm Lệ liền dẫn nó đi tắm.

Trong phòng tắm, Lâm Lệ có chút không yên lòng khi tắm cho thằng bé, trong đầu đều nghĩ tới những lời ba Chu nói trong thư phòng lúc xế chiều.

Khi Lâm Lệ chuẩn bị gội đầu cho thằng bé lần thứ tư, rốt cục nó không nhịn được mở miệng nói, “Dì, dì gội đầu cho con ba lần rồi.”

Lúc này Lâm Lệ mới giật mình, có chút hối lỗi nói “dì xin lỗi, dì xin lỗi, dì đang suy nghĩ một chuyện.” Vừa nói vừa nhanh chóng xả nước rửa sạch dầu gội trong tay.

Thằng bé nhìn cô chăm chằm, đầu tóc còn ướt nhẹp , hỏi “Dì, dì không vui sao?”

Lâm Lệ lắc đầu, khẽ cười: “Không có.” Cầm lấy khăn lau khô đầu cho thằng bé.

Giọng non nớt của thằng bé vang lên” “Nhưng mà dì vẫn không nói lời nào.”

Lâm Lệ xoa xoa đầu nó: “Được rồi, tắm nhanh nào, nếu không sáng sớm ngày mai dậy không nổi đi học muộn đấy .” Tay nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nó.

Thằng bé biết điều gật đầu, nhưng mà nhìn cô vẫn có chút không yên lòng nói “Dì, đừng không vui.”

Lâm Lệ cười nói được, rất ấm lòng.

Đắp chăn kín giúp thằng bé, cúi đầu hôn cái lên trán nó, thấp giọng nói “ngủ ngon.”

“Dì ngủ ngon.” Nói xong, biết điều nhắm hai mắt lại.

Vui vẻ cười cười, đứng dậy tắt đèn trong phòng thay nó, lúc này mới đi ra khỏi phòng.

Túc đi ra khỏi phòng nụ cười cũng biến mất, khẽ nhíu mày, tâm trạng có chút nặng nề.

Lâm Lệ theo thói quen quay về phòng ngủ cho khách, lúc đang đẩy cửa đi vào, tay bị Chu Hàn ở phía sau không biết đến đây từ lúc nào kéo lại, chỉ nghe thấy Chu Hàn nhẹ giọng nói bên tai cô: “Có phải là em đi nhầm phòng hay không?” Vừa nói tay vốn đang kéo tay cô, buông cô ra, chậm rãi đặt lên cái eo mảnh khảnh của cô.

Lâm Lệ thoáng cái đỏ mặt, trong nháy mắt toàn bộ lý trí tràn về, nhớ tới tất cả vào sáng nay và tối qua.

Chu Hàn hôn lấy cổ cô, môi dán xuống cái cổ bóng loáng của cô hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì, cả buổi tối rầu rĩ không vui ?”

Lâm Lệ kéo tay anh ra, xoay người lại, nhìn anh, nói “Ba, ông đã biết chuyện của Tiểu Bân rồi.”

Nghe vậy, Chu Hàn sửng sốt, nhìn cô chằm chằm, một lúc cũng không kịp phản ứng.

Lâm Lệ lôi kéo anh vào phòng, cửa đóng lại, nói: ” Lúc xế chiều em nhìn thấy bản báo cáo giám định thân nhân của Tiểu Bân ở trong thư phòng ba, ba đã biết chuyện thân thế của Tiểu Bân rồi”

“Vậy à?” Dường như lúc này mới phục hồi tinh thần lại, Chu Hàn nhẹ nhàng đáp.

Lâm Lệ gật đầu, “Ừ.”

“Ông ấy nói gì sao?” Chu Hàn hỏi.

Lâm Lệ lắc đầu, “Không có, cũng không nói gì.” Nhìn anh, Lâm Lệ có chút lo lắng hỏi “Chu Hàn, anh nói ba ông ấy sẽ như thế nào?” Sẽ không nhận Tiểu Bân sao? Nếu thật là không tiếp nhận tiểu Bân, vậy phải làm thế nào?

Thấy vẻ mặt lo lắng của cô, Chu Hàn sao có thể không biết trong lòng cô suy nghĩ cái gì, đưa tay kéo cô ôm vào trong ngực, nhẹ vỗ vỗ lưng cô, an ủi nói “Đừng lo lắng, nếu ba không nói gì, vậy thì chứng tỏ ông ấy đã đón nhận rồi, sau này cũng sẽ không nói gì.” Với sự hiểu biết của anh về cha, nếu như hiện tại ông không nói phản đối hoặc là như thế nào, im lặng như thế là thể hiện đồng ý, trước kia ông không đồng ý chuyện của anh và Lăng Nhiễm, cho dù anh đưa Lăng Nhiễm đi Mỹ bảy năm, rồi khi trở về thái độ của ông vẫn là không đồng ý, cho nên bây giờ ông không nói gì thân thế của Tiểu Bân, vậy sau này cũng sẽ không nói gì nữa.

“Có thật không?” Tựa vào trong lòng ngực của anh, Lâm Lệ có chút không xác định hỏi.

“Thật.” Chu Hàn khẳng định nói, nghĩ thầm có nên trực tiếp tìm cha nói về vấn đề của Tiểu Bân.

Giống như Chu Hàn nói, kể từ ngày đó, về chuyện tình về Tiểu Bân ba Chu không hề nhắc tới, dường như cái chuyện hồi xế chiều cũng không có xảy ra, có đôi khi không khỏi làm Lâm Lệ như có một loại ảo giác, chuyện chiều hôm đó cô thấy được bản báo cáo giám định thân nhân trong thư phòng ba Chu chỉ là do cô tưởng tượng ra, mà thật ra không hề xảy ra chuyện gì. Dĩ nhiên những điều này cũng chỉ là những suy nghĩ viễn vong của Lâm Lệ, chuyện đã xảy ra làm sao có thể coi như chưa từng xảy ra, nhưng mà mẹ Chu dường như không hề biết gì, vẫn thường gọi điện đến đây, hỏi lúc nào bọn họ về ăn cơm, nói bà nhớ tiểu Bân rồi, muốn gặp nó.

Thằng bé bị cảm, chảy nước mũi ho khan rất nghiêm trọng, người cũng mê man, chỉ hai ngày, cả người dường như gầy đi rất nhiều, khiến cho Lâm Lệ nhìn vậy rất đau lòng.

Bác sĩ nói là giờ bệnh cảm cúm đang lây lan, nhưng do thể chất thằng bé tương đối kém, cho nên cảm cúm mới nghiêm trọng như vậy, mỗi ngày phải đi bệnh viện để tiêm.

Bởi vì gần đây Chu Hàn đang bận một hạng mục mới, cho nên việc đưa bé đi bệnh viện xem bệnh chỉ thể rơi trên người Lâm Lệ.

Mất ba ngày truyền nước, hai cái tay của thằng bé bị kiêm tiêm đến đỏ đỏ tím tím, nhưng cũng may việc tiêm và truyền nước không hề uổng phí, bệnh cảm cúm đã đỡ rất nhiều, chỉ còn cổ họng là còn sưng sưng là hơi khó chịu.

Lâm Lệ nắm tay thằng bé chuẩn bị đi đến bãi đậu xe của bệnh viện, vừa đi Lâm Lệ hỏi thằng bé: “Tiểu Bân, lát dì đi siêu thị sẽ mua tuyết lê hầm bách hợp (*) cho con ăn, ăn xong cổ họng sẽ thoải mái chút ít, sẽ không đau như vậy.”

(Tuyết lê hầm bách hợp: ta cũng không biết VN mình có món này không, các nàng có thể xem hình ảnh món này tại đây http://images.meishij.net/p/19691207/4dc470c533f26157764f6295b7abee23.jpg )

Thằng bé gật đầu, giọng nhẹ nhàng đáp: “Vâng.” Bởi vì cổ họng bị sưng, giọng nói có chút khàn khàn.

Lâm Lệ sờ sờ đầu của nó, “Thật ngoan.”

Gần tới bãi đậu xe, lại vô tình nghe thấy có hai nữ một nam đang cãi vã ở bên trong bãi đậu xe, trong đó có một giọng nói vô cùng quen thuộc, mắt nhìn sang, có chút ngoài ý muốn thấy một trong số đó lại là Tiêu Tiêu.

“Ả hồ ly tinh này, dụ dỗ chồng bà, mày muốn chết hả!” Đứng đối diện Tiêu Tiêu là người phụ nữ đang cầm chiếc túi định đập về phía Tiêu Tiêu.

“A, bà mụ điên, anh Cường, anh Cường giúp em.” Bên này Tiêu Tiêu kêu gào trốn sau lưng một người đàn ông.

“A Mai đừng, A Mai đừng đánh, đừng đánh…” Người đàn ông kia nhìn qua hơn bốn mươi tuổi, bụng phệ cả người nhìn rõ có chút mập mạp.

Người phụ nữ được gọi là A Mai kia dừng tay lại, rời mắt về phía người đàn ông trung niên kia, ánh mắt hung ác, giơ tay lên tát một phát vào mặt người đàn ông, khiến mắt kính người đàn ông rơi xuống.

Tiêu Tiêu núp ở phía sau đàn ông thoáng cái ngây cả người, tay nắm quần áo của đàn ông nhất thời có chút không biết phải làm sao, giật mình sững sờ nhìn.

Người phụ nữ gọi là A Mai kia ngoảnh mặt về phía chồng khạc một ngụm đờm, mắng “Cánh cứng rồi dám nuôi đàn bà ở bên ngoài, ông có tin là tôi sẽ bảo ba thu hồi toàn bộ tiền đã đầu tư vào công ty ông không, xem xem ông với cái xác công ty vô ích có thể làm được gì!”

Người đàn ông nhặt mắt kính bị rơi xuống đất kia, một lần nữa đeo lên, có chút lấy lòng vợ nói, “A Mai, đừng như vậy, anh yêu chính là em, là người đàn bà này cứ muốn quấn lấy anh, quyến rũ anh, không nghĩ là sẽ phạm sai lầm, nhưng mà trong lòng anh người anh yêu nhất là em, thật, anh có thể thề với trời!”

A Mai mắt lạnh liếc nhìn chồng của mình, có chút châm chọc này “Nhìn đức hạnh này của ông, còn dám đi chơi gái, nếu không phải là vì con trai, tôi cũng đã sớm ly hôn cho rồi!”

Thấy có thể quay về, đàn ông gọi là anh Cường kia vội vàng nói hùa theo: “Đúng đúng đúng, là vì con trai, em tha thứ cho anh lần này đi, sau này không dám nữa.”

A Mai hừ lạnh một tiếng, tiến lên một bước túm lấy tóc Tiêu Tiêu.

“A! ——” Tiêu Tiêu sợ hãi kêu lên, tay không ngừng phản kháng lại: “Buông buông cái mụ điên này…”

Người phụ nữ kia dùng sức kéo cô ta gần hơn, nhìn mặt cô ta nói “trông cái bản mặt lẳng lơ này, không có thủ đoạn cũng đừng đi ra ngoài đoạt đàn ông của người khác.” Vỗ vỗ mặt Tiêu Tiêu, nói tiếp “Mày cho rằng đàn ông là cái gì, bà cho mày biết đàn ông cũng không phải là thứ gì tốt, sau khi mặc quần thức dậy thì đã quên dáng vẻ người đàn bà vừa nằm dưới thân mình rồi, nếu mày cho rằng ngủ với đàn ông mấy đêm là có thể lấy tiền nhà hắn ta vào tay mình, vậy thì quá ngây thơ rồi!” Vừa nói một tay đẩy Tiêu Tiêu ra.

Tiêu Tiêu đứng không vững, cả người suýt chút nữa ngã trên mặt đất, nước mắt rơi lã chã, nhìn cái người đàn ông gọi là anh Cường kia uất ức nói “Anh Cường, anh đã nói là anh yêu em, anh nói muốn ly hôn với mụ dạ xoa này!”

“Cô đừng có nói bậy bạ, tôi nói muốn ly hôn với bà xã tôi lúc nào, tôi cho cô biết, tôi yêu bà xã tôi nhất, về sau cô đừng quấn tôi nữa!” Nói xong, vội vàng lôi kéo vợ mình, nói, “Bà xã, đi thôi đi thôi, người ta đang nhìn đấy.” Vừa nói ngầng đầu nhìn Lâm Lệ bên này.

 

Discussion1 Comment

  1. Tuyết Sơn Phi Hổ

    Tuyết lê là màng dịch của bao tử của con ếch đấy. Bách hợp là sâm bổ lượng của người Hoa đó. Món này ở nhà hàng Ái Huê có

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: