Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 71

6

Chương 71:  Thì ra đây chính là mẹ chồng con dâu

Edit: Hương Giang

 

Cổ thị bị Chu thị mắng xấu hổ không chịu nổi, định đụng đầu vào cây cột tự vẫn. Liên Hoa Nhi, Liên Đóa Nhi và Tưởng thị đều ở bên cạnh, sao có thể trơ mắt nhìn nàng đụng vào cột, liền ngăn cản, rồi ôm nhau, cùng nhau khóc lóc.

“Để cho mẹ chết đi, mẹ còn mặt mũi nào để mà sống…” Cổ thị giãy giụa, xem bộ dáng là không có ý lao về phía cột nhà để đụng nữa.

“Mẹ, đừng bỏ con mà.” Liên Đóa Nhi gào khóc.

Tưởng thị và Liên Hoa Nhi cũng khóc lóc sướt mướt, Nữu Nữu còn nhỏ, chưa từng thấy trận chiến như vậy, lúc này cũng lên tiếng khóc lớn.

Trong nhà loạn thành một đống, chân mày Liên lão gia tử nhíu lại với nhau.

“Bay còn có mặt mũi đi tìm cái chết, ta mắng sai bay sao? Bay đang hù dọa ai, bọn bay đều buông ra để nàng ta đi chết đi.” Chu thị ngồi yên nói.

Cổ thị nghe thấy Chu thị nói như vậy, tiếng khóc càng lớn hơn.

“Cha, mẹ, những năm nay con không dám nhận có công lao nhưng cũng có khổ lao…”

“Bay còn công lao, khổ lao, bay cũng thật có mặt mũi để nói. Bay xem xem bay dạy mấy đứa nhỏ thành cái dạng gì rồi, Liên gia thật đúng là xui xẻo mới lấy bay vào cửa.” Chu thị vừa phun nước bọt vừa nói “Từ lúc về nhà chồng, bay đã trưng ra cái bộ dáng của thiên kim tiểu thư. Không muốn hầu hạ ta và cha bay, xúi giục lão Đại đưa về trấn trên ở. Cách xa khỏi tầm mắt của chúng ta, bay giống như yêu tinh. Bay bây giờ chê chúng ta già rồi mà còn không chịu chết, muốn giết chết chúng ta…”

Cổ thị quỳ gối trên mặt đất, Liên Hoa Nhi, Liên Đóa Nhi, Tưởng thị cũng quỳ xuống theo, Tưởng thị còn không ngừng dỗ Nữu Nữu, nhìn rất là đáng thương.

Liên lão gia tử ra sức hút thuốc lá, vẫn không nói gì.

“Lão gia tử, ông nói chuyện này làm thế nào?” Chu thị hỏi Liên lão gia tử.

“Chờ lão Đại và lão Nhị trở lại rồi nói.”

Mấy người Cổ thị vẫn quỳ trên mặt đất hồi lâu, không có Liên lão gia tử và Chu thị lên tiếng, các nàng cũng không dám đứng lên.

Cuối cùng vẫn là Liên lão gia tử nghe thấy Nữu Nữu khóc thở không ra hơi, cũng mềm lòng. Nhìn Chu thị một cái.

“Đều đi về trước đi, thành thực ở trong phòng, còn dám làm chuyện gì quá phận đều cút khỏi Liên gia cho ta.” Chu thị mắng.

Tất cả mọi người vội đi ra ngoài, ngay cả Hà thị, mặc dù trong lòng vẫn suy nghĩ chuyện hôn sự của Nhị Lang, lúc này cũng không dám nói chuyện.

***

Liên Hoa Nhi, Liên Đóa Nhi dìu Cổ thị về Tây phòng, Tưởng thị đi theo phía sau, sau đó đóng cửa lại.

Cổ thị ngồi trên giường gạch, tiếng khóc mới từ từ ngừng lại.

“Mẹ, là con làm liên lụy tới người.” Liên Hoa Nhi cúi đầu nói.

“Khi đó mẹ đã khuyên con, mắt ngày thành thân đã đến gần rồi, trước nhịn một chút, con không nghe mẹ khuyên, kết quả thì sao…” Cổ thị thở dài.

“Đều tại Nhị thẩm cả.” Liên Hoa Nhi cắn cắn môi. “Đúng lúc này lại tìm con đòi tiền, nói muốn cho Nhị Lang nhà thẩm đính hôn. Nhị Lang nhà thẩm ấy giỏi lắm sao, tìm nha đầu trong thôn thì cần dùng bao nhiêu tiền, còn muốn trèo cành cao, muốn thành thân với Vương Tú Nga ở tiệm tạp hóa trấn trên. Chặt đẹp con, bắt con thay thẩm ấy bỏ ra một hai trăm lượng sính lễ…”

“Cha con, con đã cho bọn họ không ít chỗ tốt. Tất cả cứ chờ con gả đi rồi nói, đến lúc đó có cái gì không giải quyết được. Nhưng một phút nàng ta cũng không đợi được, thành sự không có bại sự có thừa.” Cổ thị tức giận nói, quay đầu nhìn thấy Tưởng thị đang dỗ Nữu Nữu liền vừa gạt lệ vừa nói “Bà nội con đang nổi giận, nói mẹ đối xử Đại ca con không tốt, mẹ oan uổng muốn chết. Nếu mẹ thật sự có ý xấu, sao có thể đem cháu của mẹ gả cho nó?”

“Mẹ, lời này mẹ đừng để trong lòng, con biết mẹ đối xử tốt với Kế Tổ là được rồi.” Tưởng thị ở bên cạnh nói.

“Đại ca đi học không tốt, trách hắn sao lại trách tới trên người mẹ.” Liên Đóa Nhi tức giận thở phì phì nói.

Liên Hoa Nhi vội vươn tay nhéo Liên Đóa Nhi một cái. Tưởng thị nghe được lời nói của Liên Đóa Nhi trong lòng có chút không được tự nhiên, chỉ xoay mặt đi giả vờ như không nghe thấy.

“Bà nội sao vậy, cũng không biết nhìn khác đi, cha là tú tài mà, sau này không phải là bà phải dựa vào cha sao?” Liên Hoa Nhi nói.

“Coi như ta xui xẻo, bữa nay mắng ta, là chuyện sớm muộn…” Cổ thị chậm rãi nói.

“Mẹ, sao mẹ lại nói như vậy?”

***

Trong Tây sương phòng, Trương thị  nghe Liên Mạn Nhi thuật lại chuyện phát sinh trên Thượng phòng xong, ngồi ở chỗ đó chỉ biết thở dài.

“Mẹ, chuyện này thật là làm cho người ta tức giận, ông bà không nói Liên Hoa Nhi một câu nào.” Liên Chi Nhi bất mãn nói.

“Mắng Đại bá nương của con còn không phải là mắng Liên Hoa Nhi sao. Hoa Nhi là cô nương đợi xuất giá mà.” Trương thị thở dài một hơi “Đánh hỏng rồi, mắng hỏng rồi thì làm sao gả đi được?”

Liên Mạn Nhi gật đầu, Trương thị ở nơi này nhưng mọi chuyện đều nhìn thấy rõ ràng. Nàng tin tưởng bất luận là Chu thị hay Liên lão gia tử, trong lòng đều hiểu, qua một tháng nữa, Liên Hoa Nhi chính là người của Tống gia. Nếu như bây giờ phạt nặng Liên Hoa Nhi, nếu xảy ra chuyện gì người nào tổn chịu tổn thất lớn?

Rất hiển nhiên là cả nhà Liên gia sẽ tổn thất lớn.

“Bà nội mắng Đại bá nương, nhưng mắng rất ác độc, là người đều chịu không nổi.” Liên Chi Nhi lại nói.

“Có thể mắng không ác sao?” Liên Mạn Nhi nói “Bà nội thương cô cô mà.”

Dĩ nhiên đây chỉ là một trong những nguyên nhân.

Ngoài ra, Liên gia vẫn luôn là nam nữ cách biệt, trong ngoài rõ ràng. Liên lão gia tử gần như giao cho Chu thị quyền quản tất cả việc nhà, con gái, con dâu và cháu gái. Liên tục xuất hiện những chuyện như vậy, đầu tiên chính là Chu thị quản giáo không nghiêm, bất mãn của Liên lão gia tử đối với Chu thị dần dần đã hiển lộ ra bên ngoài rồi.

Vào thời điểm này đương nhiên là Chu thị không thể im lặng không lên tiếng, Bà phải biểu hiện thật tốt.

Hơn nữa, Chu thị còn có ý định khác.

“Nếu không có chuyện này, con đoán những ngày qua bà nội cũng muốn ầm ĩ một trận rồi, cũng không biết ai sẽ bị cuốn vào.”

“Đang yên đang lành, sao lại muốn ầm ĩ?” Liên Chi Nhi hỏi.

Liên Mạn Nhi nhìn Liên Chi Nhi một cái, Liên Chi Nhi có tâm địa thiện lương là bị ảnh hưởng rất lớn từ Trương thị. Nếu như không ai hướng dẫn, sau này Liên Chi Nhi sẽ trở thành một Trương thị thứ hai. Cũng may nàng đã ở đây, sẽ không để Liên Chi Nhi đi theo con đường của Trương thị.

“Tỷ, tỷ không nhận ra à, tất cả mọi người đều sợ bà nội, nhưng sau khi chúng ta ra ở riêng thì mọi người đều có vẻ không sợ bà nữa.” Liên Mạn Nhi nói.

Liên Chi Nhi suy nghĩ một chút, gật đầu nói, “Thật đúng là có chuyện như vậy.”

Đừng cho rằng đây là một gia đình nho nhỏ, ở đâu có người thì ở đó có xã hội. Liên gia không phải là một xã hội thu nhỏ sao. Chu thị thống trị tương đối hoàn mỹ, chúng nữ quyến của Liên gia rõ ràng là tầng lớp giữa. Chu thị và Liên Tú Nhi tất nhiên là đỉnh tháp, còn Trương thị thuộc kết cấu bên trong, là tồn tại trọng yếu.

Trương thị nhẫn nhục chịu đựng, nhưng đồng thời cũng có nhà mẹ đẻ là chỗ dựa rất vững chắc để dựa vào, tuy mình bị bắt nạt, bản thân có thể làm việc, nhưng đồng thời cũng sinh ra, nuôi nấng được hai nam hai nữ, thấy thế nào cũng không phải là loại bị mẹ chồng quản thúc. Nhưng Trương thị hiếu thuận, ôn hòa, bị Chu thị quản thúc, gây khó dễ đến dễ bảo. Bất kể gặp phải chuyện gì, chỉ cần gây khó dễ Trương thị một tí là Trương thị sẽ hàng phục. Như vậy mấy người con dâu khác đều sẽ nghĩ ở trong lòng: so với Trương thị bọn họ có cái ưu thế gì hơn, kết quả chính là có rất ít ưu thế. Trong lòng bọn họ đương nhiên là yếu ớt đi rồi, hoặc là công bằng mà nói, cũng sẽ không nghĩ đến chuyện cãi lời Chu thị.

Nhưng mà bây giờ, Trương thị tách ra ở riêng rồi, không bị Chu thị quản lý nữa. Cùng lúc đó, uy tín của Chu thị cũng bị suy yếu. Kết cấu gia đình của Liên gia nho nhỏ đã xuất hiện thay đổi cực lớn. Chu thị muốn xây dựng uy tín một lần nữa, vững vàng ngồi trên ngọn tháp, bà phải có hành động.

Chu thị có phương pháp gì, tất nhiên là vận dụng phương pháp bà quen thuộc nhất, thuận buồm xuôi gió nhất.

Giết gà dọa khỉ.

Nhưng mà nên chọn gà nào đây?

Cổ thị? Cổ thị là vợ tú tài, con gái là Liên Hoa Nhi sắp gả vào gia đình giàu có, tối thiểu là ở trong mắt gia đình nông dân, tuyệt đối được coi là nhà giàu sang quyền quý, Liên Thủ Nhân là chồng của Cổ thị, không lâu nữa sẽ làm quan. Điều này hiển nhiên không phải là lựa chọn tốt.

Hà thị? Hà thị sinh nhiều con trai nhất, nhưng bản thân lại không chịu thua kém, lười biếng, không biết làm việc. Nhưng mà tính tình của Hà thị lại ngang ngược vô lại, bạn mắng nàng, nàng chỉ vào tai này ra tai kia, bạn cho nàng nhìn thấy sắc mặt của, nàng chỉ làm như không thấy, còn nên ăn thì ăn nên uống thì uống. Hà thị chính là một kẻ lưu manh, bạn tức muốn chết cũng chưa chắc đã làm gì được nàng. Đây cũng không phải là lựa chọn tốt.

Xem ra chỉ có Triệu thị. Triệu thị vào cửa nhiều năm như vậy, chỉ sinh được một khuê nữ, nhà mẹ đẻ cũng không còn ai, đã bị Chu thị gây khó dễ thành quen. Là muốn giết như thế nào thì giết như thế đó. Nhưng chính là bởi vì như thế, hoàn toàn không có tác dụng dọa khỉ. Triệu thị bị chà đạp vào sâu trong vũng bùn rồi, chính nàng cũng không muốn vùng dậy, mặc kệ người ta dẫm đạp nàng như thế nào, nàng cũng sẽ không phản kháng. Chọn nàng là hoàn toàn vô dụng.

Thật ra thì cái vấn đề này đã xảy ra khi khi Tứ phòng tách ra ở riêng, ngoại trừ lúc kích động ban đầu lúc mới tách ra, Chu thị vẫn luôn giữ vững trầm mặc. Mất đi Trương thị, đối với Chu thị mà nói là không có chỗ tốt nào. Nhưng là do bà đề xuất, không thể lật lọng được. Hơn nữa không thể không nói là Chu thị tâm địa nguội lạnh, bà lại băn khoăn một chút, nếu như thân thể Trương thị không thể tốt lên, vậy thì sau này không không thể làm trâu làm ngựa, mà còn cần bà đi chiếu cố, kết quả này là bà tuyệt đối không muốn.

Hẳn là Chu thị đang rất phiền não đây, Liên Mạn Nhi cười.

Hiện tại vì chuyện này mà Chu thị được cho một cơ hội, một cơ hội giết gà dọa khỉ.

Vợ tú tài, không phải là con gà mái tốt nhất để giết gà dọa khỉ sao? Dĩ nhiên bình thường tuyệt đối sẽ không chọn Cổ thị, nhưng tình huống thay đổi, chính nàng ta tự đưa tới cửa, Chu thị có thể khách khí sao.

“Muội cảm thấy.” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng nói, “Trong lòng bà nội đã sớm không vừa mắt Đại bá nương, chỉ vì nể mặt là vợ tú tài, mới không có phát tác. Nhất định là bà đã nghĩ, sau này Đại bá làm quan, bà phải đi theo, vậy ai làm đương gia trong nhà, cũng không thể không phân cao thấp. Ngẫm lại những lời bà nội mắng ngày hôm nay, sau này ở trước mặt bà nội Đại bá nương cũng không thể đứng thẳng lưng được.”

Liên Chi Nhi nghe mà mở to hai mắt, Ngũ Lang cũng yên lặng nghe, cũng không nói gì, nghe nghiêm túc nhất chính là Tiểu Thất, con ngươi của tiểu gia hỏa này sáng lấp lánh mà nhìn Liên Mạn Nhi.

“Bà nội con cũng không phải là người bình thường.” Trương thị nói một câu.

Liên Mạn Nhi tỏ vẻ tán thành, mặc dù có Trương thị hy sinh hết mình, dốc toàn lực phối hợp, thủ đoạn nhỏ của Chu thị dùng để trị đám con dâu không nói cao minh không cáo mệnh, nhưng cũng có chút hữu dụng. Bằng không, sao Cổ thị tự cho là mình khôn khéo, giỏi giang cũng phải cúi đầu trước Chu thị, còn có Hà thị, cho dù đần độn hơn nữa, Chu thị nói chuyện, nàng ta cũng sợ.

[*Không nói cao minh không cáo mệnh: hiện không tra được nghĩa của cụm từ này. ]

“Đại bá nương con cũng không kém, phải nói là, câu đó là thế nào nhở, đúng rồi, cờ trống ngang hàng(*).” Liên Mạn Nhi lại nói.

[*Cờ trống ngang hàng: kỳ cổ tương đương, ý muốn nói hai bên đều như nhau, tương đương với kẻ tám lạng, người nửa cân.]

“Mạn Nhi, muội nói một chút, sao lại là cờ trống ngang hàng.” Liên Chi Nhi hỏi.

“Tỷ, tỷ tin là Đại bá nương thật sự muốn đi tìm cái chết sao?” Liên Mạn  Nhi nói.

“Muội nói là, Đại bá nương tìm chết là giả?”

“Bị chửi thành như vậy, nếu như muốn phản biện, dựa vào miệng của Đại bá nương, còn không phản biện được một hai câu sao, nhưng bá ấy chẳng phản biện, vì sao?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Chột dạ chứ sao.” Liên Chi Nhi nói.

Liên Mạn Nhi lắc đầu.

“Bá ấy là muốn bảo vệ Liên Hoa Nhi, bà nội phát tác với bá, bá ấy còn có thể chống được, gạt chuyện của Liên Hoa Nhi ra ngoài, nếu như Liên Hoa Nhi có chuyện gì, cho dù không có ai dạy dỗ bá ấy, sau này ở Liên gia cũng không có thể diện nữa. Bảo vệ Liên Hoa Nhi không có chuyện gì, mẫu bằng tử quý(*), sau này thể diện còn có thể tìm về.” Cho nên Cổ thị tình nguyện mà đón chiêu của Chu thị.

[*Mẫu bằng tử quý: mẹ dựa vào con cái mà đạt được vị trí cao quý.]

“Một khóc hai náo ba thắt cổ.” Ngũ Lang như có điều suy nghĩ nói.

“Con nghe ai nói bậy vậy.” Trương thị liếc mắt trừng Ngũ Lang.

Ngũ Lang cười ha ha, với tư cách là một thằng nhóc mới lớn, nó luôn có cơ hội nghe được những lời nghị luận sau lưng của cánh đàn ông.

“Chính là cái lý lẽ này.” Liên Mạn Nhi cười.

“Mạn Nhi à, người một nhà, không thể nhìn rõ ràng như vậy.” Trương thị có chút chần chờ nói.

“Mẹ, con hiểu. Nhưng nếu như người khác đã có tính toán như vậy, mà mình coi như không nhìn thấy, không tính toán một ít trước, không phải là sẽ chịu thiệt sao?” Liên Mạn Nhi nói, “Mẹ, con chỉ là suy nghĩ nhiều một chút, chúng ta hiểu trong lòng là được. Hơn nữa, mẹ chịu thiệt thòi một mình, nhưng mẹ cũng mong sau này để cho tỷ tỷ con chịu thiệt thòi, hay là để con chịu thiệt thòi như vậy sao?”

“Tất nhiên không” Trương thị lập tức nói. Nàng cũng không mong các con đi lên vết xe đổ cũ của mình, “Được rồi, vậy như Mạn Nhi nói đi.”

“Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con và tỷ tỷ không có ý xấu, chúng con không muốn bị thiệt thòi vì mơ hồ, cũng sẽ không để người khác chịu thiệt, như vậy còn không được ạ.” Liên Mạn Nhi nói.

“Đương nhiên được.” Trương thị nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, một cái gai nho nhỏ gọi là hiền lương thục đức cắm ở trong tim đã bị nhổ bỏ rồi.

“Có một số loại thiệt thòi chúng ta có thể chịu, nhưng có một số loại thiệt thòi quyết không thể chịu. Không thể đầu óc sai lệch đi tính toán người, nhưng cũng không để người khác tính toán mà không hoàn trả.” Liên Mạn Nhi nói với Liên Chi Nhi.

Liên Chi Nhi gật đầu. Lời nói của Liên Mạn Nhi đối với nàng là một thế giới mới. Có một chút, nàng vẫn không thể hoàn toàn hiểu được thấu đáo, nhưng nàng đã hoàn toàn đồng ý với ý nghĩ của Liên Mạn Nhi.

“Nhị tỷ, lúc đầu Nữu Nữu không có khóc đâu.” Tiểu Thất lắc lắc cánh tay của  Liên Mạn Nhi, “Đệ nhìn thấy nè, Đại tẩu véo cánh tay của Nữu Nữu, nó mới khóc.”

Liên Mạn Nhi cười cười, sờ sờ đầu Tiểu Thất. So với tưởng tượng của nàng Tiểu Thất còn muốn thông minh hơn.

“Thật à? Sao Đại tẩu lại véo tay làm Nữu Nữu khóc?” Liên Chi Nhi vội hỏi.

“Trong Đại phòng, Đại bá nương, Liên Hoa Nhi đều có sai, Liên Đóa Nhi cũng không thể nói là hoàn toàn không có liên quan. Nhưng Đại tẩu lại là vợ của cháu trai, ở trước mặt người khác cũng chưa từng làm gì sai. Nữu Nữu là đứa chắt đầu tiên của cả nhà, nó khóc, ông bà có thể không rối bời, không mềm lòng sao?” Liên Mạn Nhi nói.

“Đại tẩu và Đại bá nương cũng đồng lòng.” Liên Chi Nhi nói.

“Có thể không đồng lòng sao, Đại bá nương là dì ruột của Đại tẩu mà.” Liên Mạn Nhi nói.

“Đại bá nương của con, haiz, Kế Tổ không phải là con ruột của bá nương, vốn kém một tầng. Để cho cháu mình vào cửa, bá ấy mới có thể an tâm. Ban đầu vì chuyện này, Đại bá nương của con tốn không ít tâm tư.” Trương thị nói.

“Chuyện thế nào vậy ạ, mẹ, mẹ nói một chút đi.” Liên Mạn Nhi lập tức hóng hớt.

“Thật ra thì cũng không có gì…”

***

Tây ốc của Thượng phòng, Cổ thị rửa mặt, đổi quần áo, Tưởng thị bưng chậu nước ra cửa đi đổ, trước khi đi còn đóng cửa.

“Những ngày qua, thật là căng thẳng, lúc nào con xuất giá, trái tim này của mẹ mới có thể thả lỏng.” Cổ thị nói.

“Mẹ, chúng ta không cần phải như vậy, cho dù là ông bà nội cũng không thể làm gì con. Bà nội vì thấy cô cô chịu thiệt mới phát hỏa lớn như vậy.” Liên Hoa Nhi nói.

“Bà nội con thì dễ nói, chỉ có ông nội con là cái cửa ải khó qua. Đừng quá nóng nảy, con cũng biết…” Cổ thị thở dài một hơi “Tuổi con còn nhỏ, không trải qua nhiều chuyện. Khi đó còn không có con, có một thôn, Đại cô nương của gia đình nọ cũng sắp xuất giá, làm ra chuyện sai lầm, nhà kia sợ mất thể diện, không thể từ hôn. Lại không tiện gả cô nương đó đi ra ngoài. Một ngày, sáng sớm cô nương kia đi ra ngoài giặt quần áo, cả buổi không thấy về nhà, cuối cùng vớt được thi thể ở dưới sông.”

Liên Hoa Nhi nghe được, run rẩy toàn thân.

“Mẹ, thật, thật sự có chuyện như vậy?”

“Là nàng ta không cẩn thận, tỷ cẩn thận một chút là được rồi.” Liên Đóa Nhi ở bên cạnh nói.

Cổ thị thấy Liên Hoa Nhi hiểu lời nàng nói, còn Liên Đóa Nhi vẫn nghe không hiểu.

“Mẹ, không biết ông nội… mẹ, nhất định mẹ phải giúp con.” Liên Hoa Nhi nhào vào trong ngực Cổ thị.

“Hoa Nhi, mẹ đã giúp con rồi.” Cổ thị nói “Cũng may, ông nội con không phải là người lòng dạ sắt đá, chỉ cần Tứ phòng nơi đó…”

“Bọn họ còn dám làm gì con?” Liên Hoa Nhi cau mày nói.

“Cô cô con là do ai đánh, con nghĩ không ra à?” Cổ thị nói.

“Họ, bọn họ dám?” Mặc dù là Liên Hoa Nhi là nói như vậy, nhưng trong lòng không phải là không sợ.

“Chuyện này để cha và Đại ca con trở lại, để cha con đi lo liệu đi.” Cổ thị nói.  Dù sao cũng có chút ít tuổi, đã trải qua chút ít chuyện. Trong lòng Cổ thị hiểu rõ, chuyện Liên Hoa Nhi làm bị bại lộ dễ dàng như thế, chính là do Tứ phòng âm thầm chỉnh Liên Hoa Nhi, đến lúc đó Liên lão gia tử cũng không thể không truy cứu đến cùng. Cũng may Liên Thủ Tín và Trương thị là người mềm lòng. Mấy đứa nhỏ của Tứ phòng đều còn nhỏ, không có lòng dạ độc ác. Hoặc là nói, còn chưa có cơ hội trở thành người có lòng dạ ác độc, đối với Liên Tú Nhi chỉ là đánh cho một trận thôi, còn chưa muốn một mạng đổi một mạng.

“Hoa Nhi, lúc con sinh ra, con khỏe mạnh hơn so với đứa trẻ khác, biết nói sớm hơn, cũng biết đi sớm hơn so với những đứa trẻ khác. Nói chuyện, làm việc cũng thông minh hơn so với người khác, trong lòng mẹ cao hứng, biết sau này nhất định con sẽ có tiền đồ, cũng có hơi quá nuông chiều con. Chuyện ngày hôm nay, mẹ nghĩ lại mà sợ. Tuổi con còn nhỏ, những năm này trôi qua quá thuận lợi, con không biết có đôi khi chỉ có thể nhịn, cắn răng mà nhịn…”

Một chữ nhịn, bị Cổ thị nói bao hàm huyết lệ.

“Mẹ…” Liên Hoa Nhi nghe ra sự khổ sở trong lời của Cổ thị. Cổ thị nói “nhịn”, nàng cũng biết một chút, không khỏi chua xót thay Cổ thị “ Mẹ, chờ con sau này…”

Cổ thị ngăn cản lời của Liên Hoa Nhi.

“Hoa Nhi, con muốn vì mẹ mà giành công đạo, mẹ biết. Nhưng mà vì tốt cho con, có một số việc, mẹ còn phải dặn dò con. Chính là một chữ ‘nhịn’.” Cổ thị nâng tay sờ sờ tóc của Hoa Nhi, “Cha con mặc dù là tú tài, những năm này chúng ta ở trấn trên. Nhưng đại đa số người mà chúng ta qua lại đều là nông dân. Giống như cô cô con, giống như Nhị thẩm, Tam thẩm và Tứ thẩm. Trong mấy đứa cháu gái của Liên gia cũng chỉ có con là nổi bật nhất. Hoa Nhi, con thông minh, nhìn thấy bọn họ, so với bọn họ con càng cảm thấy mình thông minh hơn bọn họ.”

“Con vốn mạnh mẽ hơn so với bọn họ.” Liên Hoa Nhi nói.

“Đúng, mẹ cũng nói như vậy. Nông dân đều kiếm ăn trong ruộng, trong lòng bọn họ nghĩ chính là bữa tiếp theo ăn gì, dịp tết có quần áo mới để mặc hay không, cả ngày mệt mỏi vừa ngả đầu lên giường là ngủ, cũng không có tâm tư nghĩ đến chuyện khác, bọn họ cũng không có cơ hội để mở mang kiến thức, biết những chuyện bên ngoài. Nhưng mà, Hoa Nhi, chờ con đến Tống gia, sẽ không giống vậy nữa.”

“Sao lại không giống?”

“Người của Tống gia có tiền, lại còn có thế. Những người phụ nữ này không phải lo ăn lo mặc, cả ngày nhốt ở trong tòa nhà lớn, tâm tư của các nàng đều nghĩ tới trên người nam nhân. Đó đều là người giỏi nhất trong số những người giỏi nhất. Chúng ta…”

“Mẹ, con biết. Con tin, chuyện phải cân nhắc, con sẽ không kém ai, chỉ cần Hải Long nghe con…”

“Đúng, đối với nữ nhân vừa được gả cho người ta, quan trọng nhất là phải nắm được tâm của trượng phu, bất luận như thế nào, cũng phải nắm được.” Tay của Cổ thị làm động tác bắt lấy, “Nhưng mà trừ cái đó ra, còn có cái khác, ví dụ như mẹ chồng…”

Cổ thị và Liên Hoa Nhi đầu kề đầu, nói chuyện cả buổi, mãi đến khi miệng đắng lưỡi khô, bên ngoài mới vang lên tiếng bước chân của Tưởng thị.

Cổ thị liền dừng lại không nói.

Màn cửa được vén lên, Tưởng thị một tay bế Nữu Nữu một tay cầm bình trà đi vào.

“Con pha cho mẹ và Hoa Nhi chén trà uống.” Tưởng thị vừa cười vừa nói.

Cổ thị hài lòng gật dầu, Tưởng thị là một người thông minh, không uổng công năm đó nàng tốn nhiều tâm tư như vậy, nhất định phải để Liên Kế Tổ cưới nàng vào cửa. Cũng giống như chuyện ngày hôm nay, nếu như con dâu không phải là cháu của mình, không nói đến chuyện thừa cơ bỏ đá xuống giếng, sau này cũng sẽ không để nàng vào mắt.

“Nguyệt Nga à, những ngày qua sợ là khổ cực con rồi.” Cổ thị cười nói, “Chờ sống qua mấy ngày này, để cho Hoa Nhi đón chúng ta đi vào trong huyện ở, khi đó sẽ tốt rồi.”

“Con đều nghe dì.” Tưởng thị nói. Nếu như không có người ngoài, nói lén, đôi khi Tưởng thị sẽ cố ý gọi Cổ thị là dì, nàng biết đây là cách xưng hô có thể làm cho Cổ thị thỏa mãn và an tâm nhất.

Lúc chạng vạng tối, Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ mới từ trấn trên trở lại, Liên Thủ Nghĩa, Liên Thủ Tín cũng ở Ngô gia ăn xong cơm tối mới trở về. Liên lão gia tử gọi mấy người con trai lên Thượng phòng. Liên Thủ Tín cũng bị gọi tới, mãi đến lúc thắp đèn thì mới trở về.

“Đã nói chuyện gì vậy?” Trương thị không thể không hỏi.

“Cha mắng Đại ca và Nhị ca một trận.” Liên Thủ Tín nói “Cha nói chuyện này chúng ta bị thiệt thòi rồi.”

“Ta biết rồi.” Trương thị liền nói.

“Cha bảo sau này nhà Đại ca sẽ bồi thường tổn thất cho nhà ta.” Liên Thủ Tín lại nói.

“Ai trông cậy vào bọn họ bồi thường lại chứ. Đừng tới hại chúng ta nữa là được.” Liên Mạn Nhi nói. Đối với kết quả lần này nàng cũng không bất ngờ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Liên Mạn Nhi vừa thức dậy đã nhìn thấy Cổ thị quấn tạp dề ở bên hông, ôm một thùng thức ăn cho heo, đi về phía chuồng heo. Mặc dù chỉ là non nửa thùng nhưng Cổ thị vẫn đi lảo đà lảo đảo.

Hà thị đứng ở cửa Đông sương phòng, vui vẻ nhìn Cổ thị.

“Đại tẩu đi cho heo ăn à, hôm nay có lẽ mặt trời mọc ở hướng tây rồi?”

Trên mặt Cổ thị hiện lên một chút giận dữ không dễ phát hiện, ngoài miệng lại không nói gì.

Hà thị nhìn Cổ thị đi tới, phun vỏ hạt dưa ra, vừa nâng mắt thì nhìn thấy Liên Mạn Nhi.

“Mạn Nhi, đậu phộng kia của cháu ăn rất ngon, lại cho bá nương một chút nữa đi.”

“Sao lại bằng những thứ mà Nhị bá nương mua ở trấn trên được.” Liên Mạn Nhi nói.

“So với những thứ kia thì ăn ngon hơn nhiều, bá không lừa cháu.” Hà thị vừa nói vừa đi tới.

Trong lòng Liên Mạn Nhi khẽ động “ Nhị bá nương, bá nói thật?”

Discussion6 Comments

  1. MN phải đối phó với gia đình bên nội của mình thật mệt mỏi,Cổ thị cố nhẫn nhịn chờ ngày được làm người trên mới ra tay trừng trị tất cả,dạy con gái nhịn nhưng LHN ngu hơn Cố thị,về bên chồng chưa chắc đấu lại.chờ xem

  2. mình thấy trong các truyện ông nội thường gọi là “gia gia”, còn “gia” thường là gọi chồng hoặc người hầu gọi nam chủ nhân í, lúc đầu đọc mình cũng bị nhầm như vậy đấy ạ

    vs cả mình có đọc một số bài mẹo edit thấy họ nói k cần dùng từ “a” ở cuối câu đâu ạ. thứ nhất là tiếng việt mình k có kiểu câu như vậy, với cả bỏ đi thì mình thấy ngữ điệu các thứ vẫn nguyên k có biến đổi gì cả

  3. hừ, mong đợi Tống gia là chỗ dựa hai mẹ con Cổ thị không biết người ta có đồng ý không mà cứ muốn làm bậy sau này trả giá đắt thôi.
    Liên Mạn Nhi bên này gặp phải người nhà hiền lành cũng rất mệt, k biết suy nghĩ cho mình phải để người ta suy nghĩ cho sao?

  4. Gấu áXù Phu Nhân

    Nghe mụ cổ vs con nhỏ hoa nói thấy buồn cười…..
    Chẳng lẽ tống gia ng ta là bột mì.mặc cho các mụ nhào năn dày xéo sao? Tâm nhãn thật hạn hẹp.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: