Nhàn Thê Đương Gia – Chương 126

0

Chương 126 Tương Quân Vương xuất hiện

Edit: Hà Linh
Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Hai người bốn mắt nhìn nhau, tuy là nói cười vui vẻ, nhưng trong lòng lại có suy tính khác nhau.

“Dực vương gia chịu vì bệ hạ chúng ta mà bỏ người vợ của mình, thật sự là đối với bệ hạ có tình thân ý thiết nha!” Ngoài điện chợt truyền đến một tràng cười lớn.

Thất Nhàn híp mắt nhìn, người này không cần thông báo liền có thể vào cung của Nữ đế, hẳn là quan to thế lớn, thậm chí có thể ngang hàng với Nữ đế. Mặc dù nàng không được coi là hiểu rõ tình hình Nam Vũ quốc này nhưng có thể đoán ra một hai phần ____ Đây hẳn là Tương Quân Vương quyền to chức trọng của Nam Vũ quốc nhà bọn hắn.

Nàng đưa mắt nhìn, quả nhiên mắt Phượng Lai tối lại.

“Bệ hạ.” Người đã nâng tay hành lễ thì cũng không coi là khinh thường rồi.

“Tương Quân Vương không cần đa lễ.” Phượng Lai nói nhẹ nhàng.

Hai người này, vốn là nên thành một đôi, sao lúc này lại khách khí xa cách, thậm chí nồng nặc mùi thuốc súng.

Thất Nhàn thở dài, quyền lực thật có thể khiến người ta hủ bại. Vân Lam đã thế, lần này Tương Quân Vương cũng vậy.

Tương Quân Vương Long Hành Phong ngẩng đầu.

Lúc này Thất Nhàn mới kịp nhìn kĩ đánh giá hắn, bộ dạng chứng ba mươi, mặt chữ quốc, màu da rám nắng khỏe mạnh, anh tuấn có thừa, ngũ quan như được điêu khắc, hai mắt lấp lánh hữu thần, chẳng qua là đáy mắt ẩn ẩn sự khinh thường.

Long Hành Phong quay đầu lại, cũng đánh giá Thất Nhàn: “Phu nhân tuy không phải quốc sắc thiên hương nhưng cũng coi như là có nét ý nhị. Thật là đáng tiếc.”

“Tương Quân Vương đại nhân đang tiếc gì vây?” Thất Nhàn khẽ cười một tiếng.

“Đáng tiếc là đi theo một trượng phu là hạng người tham quyền lực.” Long Hành Phong nói chẳng thèm cố kỵ.

Lời này vừa nói ra, đại điện trong nháy mắt tĩnh lặng.

Vân Lẫm cúi người nắm tay lại.

Phượng Lai âm thầm siết chặt nắm đấm.

“Ngươi…” Hải Đường tức giận, tiến lên định đánh hắn nhưng bị Thất Nhàn kéo lại.

Dám nói như vậy trước mặt bệ hạ nước mình, người này thật sự không để Phượng Lai vào mắt.

Thất Nhàn cười thầm.

“Tướng Quân Vương bệ hạ nói vậy cũng có lý. Chẳng qua là, rượu ngon, mỹ nhân, quyền lực  từ trước đến giờ mới là tình cảm chân thành của nam nhân. Chẳng lẽ tướng quân không thích sao?” Thất Nhàn hỏi ngược lại. Nếu không thích, sao người nay có thể phản bội tình cảm của Phượng Lai, trộm quyền lực của Phượng Lai?

Long Hành Phong trong nháy mắt cứng họng, dùng ánh mắt sâu sắc nhìn lại Thất Nhàn vài lần.

“Tương Quân Vương..” Phượng Lai lên tiếng, “Ngươi tới nơi này của quả nhân là để tìm người nói việc nhà sao?” Giọng nói lạnh như băng lại mang theo vài phần uy nghiêm.

Long Hành Phong lúc này mới vòng vo giải thích: “Tất nhiên là không phải. Vi thần lần này là muốn nói chuyện dời quân quyền.”

“Ngươi nói.” Phượng Lai đập lên long ỷ.

“Bệ hạ vừa mới về nước, sự vụ gác lại đã lâu rất khó gánh vác, lại còn bận bịu đại lễ cưới gả. Vi thần tất nhiên là lo cho bệ hạ nên quân vụ vẫn do vi thần xử lý như trước, chờ Dực vương gia chân chính trở thành vương phu Nam Vũ thì vi thần liền giao lại quân quyền cho vương phu, làm đại lễ mừng tân hôn của điện hạ.

Thất Nhàn cúi đầu xuống cười, quyền lực hiếm có sao? Thì ra là tranh giành cái này!

Phương Lai nhìn kĩ Long Hành Phong vẫn mang vẻ kính cẩn một hồi rồi trầm giọng nói: “Vậy thì theo ý Tương Quân Vương.”

Lại quay sang Thất Nhàn: “Phu nhân bôn ba vạn dặm đến đây, kẻ từ xa tới là khách, vậy thì lưu lại đây làm chứng cho quả nhân và Dực vương gia được không?”

“Ta cũng đang có ý đó.” Thất Nhàn cúi đầu nói. Vân Lẫm cùng Phượng Lai hẳn đang mưu tính cái gì, mặc dù trong bụng nàng đang ghen tị, nhưng Vân Lẫm hiện đang ở trên địa bàn của kẻ khác, lại có Tương Quân Vương thập phần phiền phức giương mắt hổ theo dõi. Nàng đàng phải lưu lại, che chở Vân Lẫm, cùng Vân Lẫm tiến lui thôi.

Đi ra khỏi cung vàng điện ngọc, Hải Đường giương mắt nhìn trộm, nhướng mày với Thất Nhàn: “Ngươi đang tức giận sao?”

Thất Nhàn không trả lời, chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

Hải Đường vội vàng nói tốt cho anh trai mình: “Ngươi phải tin tưởng ca ca. Nhiều năm như vậy, ca ca của ta để ý ngươi như vậy….”

Cằn nhằn một lúc mời khiến Thất Nhàn ngẩng đầu lên. Nàng phì cười nhìn Hải Đường.

Hải Đường cảnh giác: “Ngươi định làm gì?” Mỗi lẫn nàng dùng ánh mắt này nhìn minhg thì chắc chắn không nói được lời nào tốt đẹp.

Quả nhiên, Thất Nhàn mở môi hồng, thổi khẽ một câu: “Tiểu hồ điệp, ngươi định đổi nghề làm con chim sẻ hả?”

Khóe mắt Hải Đường giật giật, liền thấy chán nản, chỉ nghĩ nàng này tinh thần đang không tốt, có lòng an ủi lại nhận được một câu như vậy mới tức giận nói: “Lại còn có tâm trạng để trêu ghẹo ta, xem ra bây giờ tinh thần của người cũng không phải hỏng bét.”

“Tất nhiên, hồ điệp, ta có bao giờ nói là không tin anh ngươi đâu. Trừ phi hắn nói cho ta biết hắn không cần ta và hắn bên nhau nữa, trừ phi hắn đem tất cả kỉ niệm của bọn ta quăng đi hết. Haha, hưu thư này tính là gì chứ?” Thất Nhàn đưa mắt nhìn cung đình rộng lớn, thở dài. “Ta chỉ là dang nghĩ, thứ quyền lợi này, danh lợi này, phỉa chôn vùi tình cảm của bao nhiêu người nữa mới cam lòng. Ta may mắn, gặp được Vân Lẫm nhà ngươi.”

Vừa nói, nàng vừa giẫm chân lên mặt đất đầy nắng chiều, đi thẳng về phía trước.

Hải Đường sửng sốt, cho tới này, nàng chỉ có thể thấy Vân Lẫm khuynh tâm thế nào với Thất Nhàn. Nàng tất nhiên là vui cho Vân Lẫm, rốt cuộc có người vào trong lòng hắn.

Nhưng trong lòng nàng vẫn sầu lo, bời vì cho tới này cũng chỉ là Vân Lẫm đuổi theo Thất Nhàn, nhưng không sao nhìn thấy Thất Nhàn cũng kiên định đối với Vân Lẫm

Thất Nhàn thông tuệ, tinh khôn,nàng biết, nhưng người như vậy cũng sẽ đem tâm tư của mình chôn sâu. Nàng không phải không tin tưởng tình cảm của Thất Nhàn với Vân Lẫm, chỉ là sợ Thất Nhàn không yêu nhiều như Vân Lẫm, sợ con tim mở rộng của Thất Nhàn sẽ lại đóng chặt với Vân Lẫm.

Xem ra là nàng lo lắng vô cớ rồi.

Hải Đường nhìn sang bóng lưng của Thất Nhàn, nếu ca ca có thể nghe được lời nói này của Thất Nhàn thì sẽ cao hứng biết mấy. Nàng đưa chân, đuổi theo bóng trắng dưới vạn ánh nắng mặt trời chiếu rọi.

“Gâu_______” Đang đi, Thất Nhàn chợt nghe thấy tiếng sói tru quen thuôc, làm lòng nàng hơi mừng rỡ.

Thất Nhàn vỗ đầu một cái, nơi này chính là Hoàng cung Nam Vũ, con chó mập kia sao có thể xuất hiện ở nơi này nghe nói lúc Vân Lẫm đuổi theo nàng đến Bắc Hãn, Cẩu Nhi bị thương nên Vân Lẫm hẳn phải sai người đưa về Nam Cương mới phải.

Nàng xác định mình nghe nhầm, nhấc chân tiếp tục hướng về phía trước.

“Cái kia…” Hải Đường tò mò quay đầu lại cũng bị kinh hãi, bám chặt tay Thất Nhàn không buông.

“Gâu______”một tiếng nữa, cộng thêm âm thanh phì pho thở dốc ngày càng gần.

Khóe miệng Thất Nhàn co lại, quay đầu nhìn. Quả nhiên, cái vật hai mắ sáng bứng chạy về  phía nàng, chuẩn bị nhiệt tình chồm lên người nàng không phỉa con chó vừa béo vừa ngốc nhà nàng sao?

Vẫn như thường ngày, trước khi cún mập nhào tới, Thất Nhàn lập tức lôi kéo Hải Đường, lướt qua người con chó mập ú, khiến Cẩu Nhi chụp vào không khí.

Cẩu Nhi le lưỡi quay đầu lại nhìn chủ nhân nhà mình, vẻ mặt đầy ai oán

Thất Nhàn vuốt trán, nam nhân nhà nàng ở đây thì còn có thể hiểu được, tại sao ngay cả con chó mập ú này cũng ở đây?”

“Ô hay! Đại Bạch, sao ngươi chạy nhanh như vậy làm gì?” Ngay sau đó một giọng nam vội vàng truyền tới.

Thất Nhàn nghe quen tai đảo mắt nhìn lại thì hơi sững sờ. Người này không ngờ là người quen – chính là tiểu nhị ngày đó trong quán rượu của Phượng Lai.

Trong lòng vừa suy tính, lập tức sáng tỏ, tên cẩu mập ú này hẳn là bị tiểu nhị này mang đến. Xem ra Phượng Lai đã có kế hoạch từ khi đó rồi, đưa cả đoàn bọn họ lên đất của mình, để dọn dẹp ‘đổ thừa’ cho ‘Đại gia tộc’ này của nàng.

“Ôi chao! Phu nhân, là ngươi!” Người nọ đã gặp trước đây, cũng thoáng cái là nhận ra Thất Nhàn. “Chẳng trách Đại Bạch lại vui mừng thế.”

Đại Bạch sao? Khóe mắt Thất Nhàn lại nheo nheo, nhìn lại con chó mập ú bên mình. Cái tên này thật hợp.

“Ô? Tiểu Kim, ngươi đi nhanh chút.” Người nọ quay đầu kêu một tiếng.

Tiểu Kim? Thất Nhàn nghiêng đầu liền ngẩn cả người. Phía sau có một thứ chậm rãi đi tới, cũng là một con sói! Chẳng qua không giống với tên béo nhà nàng ở chỗ lông nó toàn một mấu vàng, cực kì xứng với hoàng cung này, toàn thân mang khí thế phú quý chói mắt. Nghĩ lại thì khí thế hơn nhiều so với tên béo nhà nàng.

Cẩu Nhi vừa thấy Tiểu Kim lập tức cắn mép váy Thất Nhàn, kéo Thất Nhàn qua làm như muốn giới thiệu hai bên. Vẻ mặt nó đần thối nhìn Tiểu Kim.

Tiểu Kim kia quét mắt một vòng nhìn Cẩu Nhi rồi lập tức nhìn ra chỗ khác.

Da mặt Thất Nhàn run run, xem ra chó mập nhà nàng có tình, đáng tiếc người ta không đem nó bỏ vào mắt.

“Tiểu Kim! Tới đây!” Lại có một tiếng kêu to quen thuộc.

Con sói lông vàng kia vừa nghe vậy liền vui mừng chạy ra.

Thất Nhàn ngẩng đầu thì thấy Tương Quân Vương Long Hành Phong kia.

“Tương Quân Vương cũng thích mấy thứ này sao?” Thất Nhàn cười khẽ.

“Ha ha, Tiểu Kim tương đối đặc biệt.” Long Hành Phong vuốt ve bộ lông sói kia, “Đây là quà ta tặng bệ hạ trong lễ trưởng thành đấy.” Rồi hình như hắn nhớ lại cái gì, trong mắt lại mang theo nhu tình.

Thất Nhàn thở dài, vị Tương Quân Vương này hẳn cũng có chút thật lòng với Phượng Lai hồi đó. Chẳng qua là hồng nhan cuối cùng cũng không qua được dục niệm của một người.

“Tương Quân Vương.” Cung nhân Tiểu Nhị khom mình hành lễ.

“Tiểu Nhị tử, ngươi lui xuống trước đi. Bổn vương có mấy lời muốn nói với phu nhân.” Hắn thu hồi nét dịu dàng, nhanh chóng khôi phục khí thế bén nhọn.

“Dạ” Tiểu Nhị Tử cúi người, lôi theo hai con sói đang không muốn đi xuống.

“Chúng ta còn có gì để nói với hắn.” Hải Đường cau mặt nhăn mày, lôi lôi Thất Nhàn. “Chúng ta đi thôi.” Nàng nhìn không vừa mắt kẻ này, nhìn như trung lương nhưng thật ra toàn một bụng xấu xa, lại còn chửi bới anh nàng.

Thất Nhàn vỗ nhẹ tay Hải Đường trấn an: “Không biết Tương Quân Vương đại nhân muốn nói gì với tiểu phụ?”

“Ngươi thấy đám cưới của bệ hạ và Dực vương thế nào?” Long Hành Phong chấp tay đi tới trước mặt Thất Nhàn.

Thất Nhàn cười cười: “Đây là chuyện hoàng gia, Tương Quân Vương cùng tiểu phụ nói chuyện thì có ý nghĩa gì?

“Tất nhiên là có.” Long Hành Phong nói, “Phu nhân chẳng lẽ không thấy không cam lòng sao? Bởi vì nguyên do như vậy mà bị hưu, mất tất cả vinh quang phú quý, không thấy đáng tiếc sao?”

Hừ! Hải Đường khinh bỉ nhìn Long Hành Phong một cái. Biết ngay là người này tới ly gián.

Thất Nhàn buồn cười nhìn hắn: “Vậy theo ý kiến của Tương Quân Vương đại nhân, tiểu phụ nên làm thế nào?”

“Phu nhân có thể hợp tác cùng bổn vương, bổn vương có thể cho mọi việc của phu nhân trở về lúc ban đầu. Trong mắt Long Hành Phong hiện lên vẻ nham hiểm.

“Nhưng mà, tiểu phụ chẳng bao giờ nghĩ tới muốn cái gì từ tướng công. Trước kia không có, hiện tại không có, sao lại có thể nói là đoạt lại hết thảy ban đầu. Huống chi tướng công cùng bệ hạ tâm đầu ý hợp, tiểu phụ dĩ nhiên muốn tác thành.” Nàng dừng một chút như muốn nhìn thấu Long Hành Phong, “Hay là Tương Quân Vương đại nhân không cam lòng cái gì, muốn nhận được thứ gì?”

Một câu sắc bén nhắm trúng tim Long Hành Phong, làm cho trong mắt Long Hành Phong như có sóng dâng trào cuồn cuộn.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: