Bất Ái Thành Hôn – Chương 85

0

Chương 85: Dì không phải là mẹ

Editor: Tiểu Ly

Beta: Violetin_08

Đến khi hai người chuẩn bị xong, ngồi lên xe để về đại viện cũng đã quá mười hai giờ trưa rồi.

Mẹ Chu thấy hai người bước vào, mở miệng trêu ghẹo: “Hai đứa ở nhà bận rộn cái gì thế, tới đây chậm thêm chút nữa, chúng ta sẽ không chờ các con mà ăn trước đấy.”

Lâm Lệ có chút ngượng ngùng, đỏ mặt mất tự nhiên nói: “Không có việc gì ạ!”

Ở trong nhà Tiểu Bân nghe thấy tiếng nói ở cửa, cũng không để ý mình đang chơi cờ tướng với ông nội, liền bỏ lại quân cờ chạy ra ngoài sân, nhìn thấy Lâm Lệ thì trực tiếp chạy qua ôm lấy chân Lâm Lệ, lớn tiếng gọi: “Dì!”

Lâm Lệ bị bất ngờ không phòng bị, suýt nữa thì không đứng vững được, người lùi về sau hai bước, may mà có Chu Hàn ở phía sau đỡ lấy cô để cô ổn định cơ thể.

“Ha ha, Tiểu Bân.” Lâm Lệ cười sờ đầu thằng bé.

Mẹ Chu đang đứng ở bên cạnh cười, có chút xúc động nói: “Xem đứa nhỏ này, thân thiết với Lâm Lệ như vậy, ai không biết còn tưởng là mẹ con đó.”

Nghe thấy vậy, Tiểu Bân vốn dĩ đang ôm Lâm Lệ đột ngột quay đầu nhìn mẹ Chu nói: “Dì không phải là mẹ!” Dù sao cũng là trẻ con, giọng nói lộ ra vẻ non nớt.

Bầu không khí trong viện thoáng chốc biến đổi không nhỏ, tiếng nói cười ban đầu bất chợt im phăng phắc.

Mẹ Chu không nghĩ đứa nhỏ lại mẫn cảm như vậy, liền biết những lời nói của mình có chút không ổn, mắt nhìn Lâm Lệ và đứa nhỏ, vừa thấy đau lòng vì cháu mình còn nhỏ mà đã trưởng thành sớm, lại lại ngượng ngùng với Lâm Lệ.

Chu Hàn đang đứng cạnh nhíu mày, bước lên, xoay mặt thằng bé lại, nhìn nó, nghiêm túc nói: “Sau này không được nhắc đến mẹ con trong nhà này.”

Thằng bé bị dọa, vô thức lùi về phía sau.

Thấy thế, Lâm Lệ bước lên phía trước kéo Chu Hàn lại, lườm anh, nói: “Anh làm gì mà hung dữ với trẻ con thế.” Vừa nói vừa ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu Tiểu Bân, nói: “Không có chuyện gì, không có chuyện gì, Tiểu Bân có đói bụng không, chúng ta vào nhà ăn cơm nhé.”

Mẹ Chu cũng sực tỉnh phản ứng lại, gượng cười nói: “Đúng, đúng, ăn cơm trước, ăn cơm trước đã.” Vừa nói vừa không ngừng nháy mắt với Chu Hàn.

Mặc dù Chu Hàn vẫn nghiêm mặt, nhưng vẫn gật đầu, chỉ nghe thấy anh nói: “Vào đi thôi.”

Thằng bé kia như là thật sự bị lời nói của Hàn dọa, sợ sệt nhìn Chu Hàn.

Nhìn thấy vậy, Lâm Lệ đưa tay nắm bàn tay nhỏ bé của thằng bé, mỉm cười nhìn nó, “Tiểu Bân, con vào cùng dì được không?”

Lúc này thằng bé mới phục hồi lại tinh thần, gật đầu nhìn Lâm Lệ, nhỏ giọng nói: “Vâng.”

Mấy người vào nhà đúng lúc thức ăn đã được dì giúp việc bày lên xong, ba Chu cũng đã dọn bàn cờ vừa chơi cùng Tiểu Bân cất vào thư phòng.

Lúc ăn cơm mẹ Chu muốn gọi bé sang ngồi gần mình, nhưng thằng bé kia nhìn Lâm Lệ, có chút không muốn qua bên đó.

Lâm Lệ thấy thế, liền cười nói: “Không có việc gì, ngồi ở bên cạnh dì đi.” Nói xong liền xoa xoa đầu thằng bé kia, lấy đũa gắp cho bé cái đùi gà.

Thấy Lâm Lệ đối với thằng bé như vậy, mẹ Chu thật sự vui mừng, vui mừng vì Lâm Lệ thật lòng quan tâm tới thằng bé, bởi vì chuyện của Lăng Nhiễm, bà thật sự lo lắng cho cháu trai, dù sao cũng là mẹ ruột, con cái luôn thân thiết với mẹ nhất, hiện tại Lăng Nhiễm như thế, về sau liệu có ai có thể thay thế vị trí của Lăng Nhiễm trong lòng thằng bé, bây giờ thật tốt, thật tốt khi đã có Lâm Lệ.

Từ lúc ở trong sân vừa rồi, bầu không khí có phần lạ lùng, mẹ Chu đổ lỗi cho mình vì những lời nói vừa rồi không thích hợp, lúc này muốn cố gắng thay đổi lại bầu không khí xấu hổ này, vì thế bèn mở miệng: “Hôm nay khí trời thật tốt, mặt trời lên cao, nhiệt độ hôm nay còn cao hơn hôm qua, Lâm Lệ, con thấy thế nào?”

Lâm Lệ giương mắt cười gật đầu nói: “Vâng, nhiệt độ đúng là cao hơn hôm qua một chút.” Hôm nay quả thực là nóng hơn rất nhiều so với hôm qua, nhiệt độ cao khiến người ta suýt thì quên bây giờ đang là mùa đông, nhất là vào buổi trưa mặt trời gay gắt nhất, nhiệt độ cao cộng với mặc nhiều quần áo, làm cho người ta cảm thấy cái nóng khi bước vào đầu mùa hè.

Nói xong, mẹ Chu nhìn chằm chằm Lâm Lệ, như phát hiện điều gì, có chút khó hiểu hỏi: “Lâm Lệ con không nóng sao?” Nhìn chằm chằm cái áo len cao cổ trên người Lâm Lệ, mẹ Chu khó hiểu hỏi. Giờ mùa đông mặc áo len thì không có gì là lạ, nhưng mà hôm nay rất nóng, nhiện độ trong ngày hôm nay cao hơn hôm qua phải đến mười độ, nên việc Lâm Lệ vẫn mặc áo len thật thật sự là rất khác thường.

Lâm Lệ ngẩn ra, sau đó bỗng chốc đỏ bừng lên, gượng cười, nhưng không nói gì, cô cũng không thể cho mọi  người biết rằng sở dĩ cô mặc áo len cao cổ là vì muốn che giấu dấu vết do người nào đó gây ra đi!

Nghĩ đến, đáy lòng không khỏi oán giận Chu Hàn, cuối cùng không nhịn được, nghiêng đầu nhìn thoáng qua Chu Hàn ngồi bên phải mình, yên lặng bỏ đũa xuống, bàn tay bỏ xuống dưới bàn, mò tới đùi Chu Hàn, hung hăng véo một cái.

“A …” Chu Hàn kêu rên ra tiếng, liền quay đầu nhìn Lâm Lệ, chỉ thấy Lâm Lệ cũng nhìn anh, trên mặt mang theo ý cười nhưng bàn tay ở dưới đang véo anh cũng không có buông ra, ngược lại lực véo càng ngày càng tăng.

Ba Chu ngồi một bên thấy sắc mặt của Chu Hàn không tốt, mở miệng hỏi: “Làm sao vậy?”

Chu Hàn chỉ cười, lắc đầu, bàn tay đưa xuống dưới bàn vội vàng gỡ tay của Lâm Lệ, mở miệng giúp Lâm Lệ giải thích: “hôm qua Lâm Lệ bị cảm, đi khám bệnh lấy thuốc, bác sĩ nói dạo này thời tiết thất thường, thời gian này người bị cúm rất nhiều, lo lắng cô ấy không cẩn thận lại bị cảm nặng hơn nên bảo cô ấy mặc nhiều quần áo hơn một chút.” Nói xong, quay đầu lại nhìn Lâm Lệ, nét mặt kia phải gọi là vô cùng chân thành thâm tình.

Nghe vậy, mẹ Chu liên tục gật đầu nói: “Đúng, đúng, đúng, dạo này thời tiết đặc biệt không tốt, bị cảm cúm lại càng nhiều, bình thường nên chú ý thật nhiều để phòng tránh.”

Lâm Lệ chỉ gượng cười, mắt nhìn Chu Hàn chỉ kém chưa cho anh một ánh mắt xem thường mà thôi.

Ăn cơm xong, Lâm Lệ cùng dì giúp việc thu dọn, thằng bé kia vẫn lẳng lặng đi theo bên cạnh Lâm Lệ, Lâm Lệ ở phòng ăn, bé cũng ở phòng ăn, Lâm Lệ bưng bát đĩa vào phòng bếp, bé cũng vào phòng bếp, Lâm Lệ đi đâu bé cũng theo một tấc không dời.

Lâm Lệ đỉnh bảo nó ra ngoài chơi hoặc muốn bé ra phòng khách xem tivi một lúc, nhưng bé lại không muốn đi, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm Lệ.

Cuối cùng khi Lâm Lệ giúp thu dọn xong tất cả bát đũa trên bàn, liền nói vài câu với dì giúp việc, rồi đưa thằng bé ra khỏi phòng bếp.

Nắm tay bé, Lâm Lệ đưa bé chậm rãi ra ngoài khuôn viên trong viện, mặt trời chậm rãi ngả về Tây, phần lớn ánh mặt trời trong viện đã bị nhà cửa chắn lại, bây giờ ở đây lại là một khoảng râm mát.

Lâm Lệ dẫn thằng bé ngồi xuống ghế đá, nhẹ giọng hỏi: “Làm sao vậy, không vui sao?”

Thằng bé nhìn Lâm Lệ, nhìn chăm chú, một hồi lâu, đôi mắt to tròn đong đầy nước mắt, mếu mếu miệng, nhìn vẻ mặt kia khỏi phải nó là ủy khuất bao nhiêu, khiến người ta đau lòng biết bao.

Thấy thế, Lâm Lệ liền vươn tay xoa xoa khuôn mặt bé, đau lòng hỏi: “Làm sao lại muốn khóc rồi, nói cho dì biết, lại xảy ra chuyện gì vậy?”

Nghe thấy Lâm Lệ hỏi, nước mắt vốn dĩ chan chứa trong vành mắt thoáng chốc không kìm được rơi xuống, từng giọt to như hạt đậu cứ rơi xuống, nghẹn ngào nói: “Dì, có phải con lúc nãy nói sai gì không?”

Lâm Lệ sửng sốt, hoàn toàn không biết tại sao thằng bé lại nghĩ như thế, chỉ có thể an ủi nói: “Không có, Tiểu Bân nói sai khi nào, sao dì lại không biết?”

Hôm nay đứa bé này dường như rất mẫn cảm và yếu ớt, lao tới ôm chầm lấy Lâm Lệ, nức nở vừa khóc vừa nói: “Dì không phải mẹ, dì sẽ không đánh con, dì sẽ không quát con, sẽ không lấy kim đâm con, cũng sẽ không nhốt con lại một mình, sẽ không khiến con sợ, sẽ xem tivi cùng con, sẽ đọc sách cùng con, cho nên dì không phải mẹ, dì không phải mẹ ….” (Tiểu Ly: có bà mẹ nào dã man như LN không , đáng chém a…………….)

Nghe vậy, trái tim Lâm Lệ đau nhói, như là bị phá nát đến đau đớn, lúc này mới hiểu ý câu ‘dì không phải là mẹ’ mà nó nói, hóa ra không phải là bài xích chán ghét cô thay thế vị trí của Lăng Nhiễm ở trong lòng nó, mà chỉ đơn giản là so sánh hai người, phân biệt hai người rạch ròi, nhưng chính sự phân biệt này lại khiến người ta đau lòng.

Đưa tay ôm chặt đứa bé ở trong lòng, nhẹ giọng an ủi bên tai thằng bé: “Được, được, dì chính là dì, dì không phải là mẹ Tiểu Bân, dì vĩnh viễn là dì của Tiểu Bân.” Cô không biết là rốt cuộc thì Lăng Nhiễm đã làm chuyện gì, lại có thể làm tổn thương một đứa trẻ như thế, lại có thể khiến con ruột của mình sợ hãi đến như vậy, thật ra đứa bé đâu có biết cái gì, nó cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần cho nó nhận được một phần quan tâm, một phần che chở, nó sẽ ghi nhớ tất cả trong lòng, cô chính vì như vậy mà có thể đi vào nội tâm của thằng bé không phải sao?

Nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bé, Lâm Lệ an ủi nói: “sau này dì sẽ đọc sách cùng Tiểu Bân, sẽ không quát Tiểu Bân, càng không đánh Tiểu Bân, luôn luôn tốt với Tiểu Bân, sẽ không để Tiểu Bân đau lòng và khổ sở.”

Thằng bé ở trong ngực Lâm Lệ, bởi vì khóc, cả người mềm nhũn, ánh mắt đáng thương hỏi cô: “Có thật không?”

Lâm Lệ gật đầu, đôi mắt cũng đã ửng đỏ muốn khóc, nhưng vẫn cố gắng để nín nhịn không cho những giọt nước mắt kia rơi xuống, cúi đầu khẽ hôn đỉnh đầu thằng bé, cam đoan nói: “Thật, tất cả đều là sự thật.”

Thằng bé không nói gì nữa, vòng tay ôm Lâm Lệ lại càng thêm chặt.

Lâm Lệ vỗ nhẹ nó, ngẩng đầu lên muốn bình ổn lại tâm trạng xúc động, vừa đúng lúc ngẩng đầu lên lại nhìn thấy ánh mắt của ba Chu đang nhìn cô, chỉ thấy sắc mặt của ba Chu thật nghiêm túc, đôi lông mày khí khái hơi cau lại, thấy Lâm Lệ nhìn đến, không nói chuyện, chỉ xoay người đi vào thư phòng.

Mặc dù Lâm Lệ có chút nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nhẹ nhàng vỗ về đứa nhỏ, đau lòng nhìn nó còn nhỏ mà phải chịu nhiều uất ức như vậy.

Có lẽ vì khóc mệ mỏi quá, thằng bé cứ tựa vào Lâm Lệ như vậy, không bao lầu liền ngủ thiếp đi.

Khi Chu Hàn từ trong nhà đi ra, Lâm Lệ đã ôm thằng bé ngủ như thế một lúc lâu khiến cánh tay của cô tê cứng lại.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: