Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Chương 01

15

 Chương 01: Trọng sinh

 

Mùa đông năm thứ ba mươi lăm ở Đại Tề đặc biệt lạnh. Phía ngoài  bông tuyết tung bay không ngừng, những người trong nhà phú quý đều trốn ở trong phòng, không muốn đi ra ngoài. Nhưng nhà nghèo khó thì lo lắng, vì không biết có thể chịu đựng qua cái rét lạnh của mùa đông này hay không?

Trong tiểu viện của một nhà nông, có một lão nhân đang bận rộn trong phòng bếp. Một bên thổi lửa nấu cơm, một bên vừa lau nước mắt. Vẻ mặt đau thương không dứt.

Ôn Uyển nặng nề mở mắt, muốn cử động thì lại phát hiện mình toàn thân mềm nhũn, không có một chút sức lực nào. Mờ mịt đánh giá chung quanh. Nóc phòng là đầu gỗ cùng mái ngói. Ánh sáng tuy lờ mờ, nhưng phòng tương đối rộng rãi, trừ cái giường mình ngủ ra, bên trong nhà có một bộ ghế sánh với ghế sa lon cao hơn một chút, vừa giống như giường vừa giống như đồ chơi. Trong nhà còn có một cái bàn tròn, bày bốn cái băng ngồi chung quanh; trên cái bàn tròn có đặt bình trà và chén trà, bình trà và chén trà đều đã bong tróc nước sơn. Cách giường hai mươi mấy bước có một cái bàn, đoán chừng chính là bàn trang điểm, phía trên bày lược, sợi tơ vân vân, trên bàn còn có một cái gương đồng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt. Thoạt nhìn không giống như là nhà người có tiền, nhìn một cái liền biết.

Làm sao lại tới đây, mình được người ta cứu sao? Có cái gì phải cứu, chết cũng chết rồi, hiện tại không chết, thì hơn nửa năm nữa cũng sẽ chết. Ôn Uyển cười khổ không dứt.

“Tiểu thư, người đã tỉnh” một giọng nói ôn hòa vui mừng kêu lên, rồi một bóng người nhào đầu về phía trước ôm lấy Ôn Uyển.

Ôn Uyển ngẩng đầu cẩn thận đánh giá, một bà lão đại khái năm sáu chục tuổi đang vén rèm đi vào. Đầu tóc của bà vấn cao cao, rồi dùng vải màu xám bao lấy. Mặc một bộ đồ áo ngắn màu xám tro, phía dưới cũng là một cái quần màu xám tro, toàn thân cao thấp che phủ rất kín. Sắc mặt tang thương, bà lão nhìn thấy Ôn Uyển mở mắt, thì vui mừng nhảy ra ôm Ôn Uyển, khóc vô cùng thương tâm.

“May nhờ quý phi nương nương và công chúa ở trên trời linh thiên phù hộ; lần này tiểu thư đại nạn không chết, nhất định sẽ có hậu phúc. Xem ta vui mừng mà quên mất tiểu thư đang đói bụng này” bà lão khóc một hồi lâu liền lau lau nước mắt, rồi ngại ngùng nói. Xoay người đi ra ngoài, một lát sau bưng một cái chén gỗ đi vào, sau khi bà ngồi xuống, Ôn Uyển nhìn món ăn trong chén, thì ra là cháo rau. Chén cháo rau không phải chỉ có một loại rau, là do mấy loại rau cải trộn lại mà thành. Nhìn cũng biết là cho hài tử nhà nghèo khổ ăn.

“Tiểu thư, ăn đi” Ôn Uyển không thể động đậy, lão nhân gia hỏi cũng không hỏi, từng muỗng từng muỗng đút tới. Ôn Uyển ngoan ngoãn ăn, mặc dù mùi vị rất khó ăn, nhưng vẫn cố nuốt xuống. Rất nhanh một chén cháo rau liền thấy đáy rồi, bà lão rất vui, hơn nữa còn rất vui mừng, có thể ăn là tốt rồi. Vừa thu dọn một phen xong liền cầm chén đi ra ngoài.

Ôn Uyển nhìn bóng lưng của bà lão kia. Rồi nhìn kỹ mình một phen. Thấy cánh tay bắp chân hiện giờ nhỏ xíu, mặc dù đang mặc một áo nhỏ kính màu xám tro nhưng vẫn thấy rõ, bất giác nàng cười. Mình đây là mượn thân sống lại. Tá Thi Hoàn Hồn thì Tá Thi Hoàn Hồn, dù sao ở thế giới kia cũng đã không còn cái gì đáng để mình lưu luyến nữa.

Kể từ khi cha mẹ vì tìm mình mà bị tai nạn xe cộ, lúc nàng trở lại Ôn gia, những người đó luôn lấy ánh mắt khiển trách  nhìn mình. Đặc biệt là bà nội, nhìn thấy mình liền tức giận. Tất cả mọi người trong nhà đều không để ý tới mình. Mười hai tuổi đã bị đưa ra nước ngoài để học, hai mươi tuổi trở về nước tiến vào Ôn thị làm việc. Cẩn trọng làm việc trong bốn năm, cũng không có nhận được mấy câu khen ngợi. Bạn trai quen biết nhau hơn năm năm thì cũng vì tiền, vì tương lai mà phản bội mình. Bạn thân quen biết ở cô nhi viện hơn hai mươi năm là Lưu Thiến, cũng phản bội mình, nơi đó thật không có gì đáng giá để mình lưu luyến.

Có thể còn sống, có thể ở một thế giới xa lạ, gặp gỡ một bà lão từ ái thế này cũng là hạnh phúc . Mặc dù từ ái của bà ấy không phải cho mình. Nhưng mà, mình cũng rất may mắn. Linh hồn của đứa bé này đã không còn, nhưng đối với người hậu thế mà nói, đứa bé này vẫn còn sống. Đối với  bà lão kia mà nói, cũng là một chỗ dựa.

Ôn Uyển nằm ngửa đến chán, thời điểm nàng nghiêng người liền phát hiện trên cổ rớt xuống một vật. Sờ sờ một cái liền phát hiện là một miếng ngọc bội đeo ở trên cổ. Nhìn miếng ngọc bội này, trong suốt óng ánh, ánh sáng màu đều đều rực rỡ, gõ lên một cái, liền phát ra tiếng vang trong trẻo. Ở mặt trước điêu khắc một con chim Phượng, phía sau thì viết hai chữ. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên, Ôn Uyển liền biết thân thể này nhất định không phú cũng quý. Có thể dùng Phượng khắc ra đồ trang sức, nhất định là nhà giàu mới có. Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ để ở trong lòng.

Vì không muốn bị vạch trần, Ôn Uyển quyết định giữ vững trầm mặc. Nào biết đâu rằng, bà lão lại không chút quan tâm, rửa mặt, lau người, thay y phục, đút cơm, đem mình chiếu cố không chê vào đâu. Khiến cho Ôn Uyển đặc biệt cảm động, cho dù là người giúp việc kim bài ở hiện đại, cũng không tận tâm như vậy.

Trời rất lạnh, Ôn Uyển núp ở trong chăn. Bà lão thỉnh thoảng hỏi  Ôn Uyển có lạnh hay không, có đói bụng không? Ôn Uyển cũng chỉ cười cười, không có đáp.

Thật ra thì Ôn Uyển có chút lạnh. Đời trước nàng là người phương nam, nơi này, đoán chừng là Phương Bắc. Người phương nam thường không thích ứng được khí trời ở Phương Bắc. Đã là mùa đông, vì lạnh nên không muốn ra cửa. Cũng may Ôn Uyển là bệnh nhân nên vẫn nằm ở trên giường. Nhưng chăn bông nàng đắp lại vừa cũ vừa rách, phía trên đều là mụn vá, mặc dù nó tương đối dày, nhưng ngủ hồi lâu cũng không thể ấm áp được. Bị lạnh đến run run.

“Hú hú. . . . . .” Phía ngoài cuồng phong gào lên dữ dội. Giấy dán trên cửa sổ bị thổi rách, từng đợt gió lạnh điên cuồng thổi vào. Ôn Uyển bị gió lạnh thấu xương đông lạnh tỉnh lại, run run. Ma ma cũng tỉnh, run rẩy bò dậy, dùng giấy dán lại cửa sổ. Ôn Uyển nhìn chung quanh một chút, thứ gì cũng không có, không dùng được những vật khác thay thế. Dù nàng có bò dậy giúp, cũng giúp không được.

Dán xong rồi, trên mặt ma ma có chút ít ửng đỏ. Nhìn bộ dạng Ôn
Uyển lo lắng, thì rất vui mừng.

“Tỷ nhi, thật hiểu chuyện” bà lão vuốt đầu Ôn Uyển, nhìn Ôn Uyển kể từ khi bệnh một trận xong, so sánh với trước kia biết điều nghe lời hơn. Ôn Uyển chỉ chỉ cái chăn rất lạnh, ý là hai người cùng nhau ngủ. Nghĩ tới buổi tối đúng là lạnh, ma ma lấy chăn ôm Ôn Uyển cùng nhau ngủ. Tay chân của ma ma cũng lạnh như băng đá. Ôn Uyển ôm ma ma thật chặc. Chốc lát sau liền ngủ mất.

“Tỷ nhi, sau này phải làm sao bây giờ?” ma ma nhìn Ôn Uyển ngủ say mà vô cùng khổ sở.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Ôn Uyển mở mắt đã nhìn thấy ma ma bưng tới một chén súp gừng, Ôn Uyển ngoan ngoãn uống súp gừng. Nếu như không uống, rất dễ dàng cảm mạo .

Ăn điểm tâm xong, Ôn Uyển nằm ở trên giường, ma ma ở bên cạnh từng đường kim mũi chỉ vá áo. Nhìn mảnh vải màu đỏ sậm kia, màu sắc mặc dù khó coi, nhưng mảnh vải lại mới. Không chỉ có làm y phục, còn làm giày làm vớ, đều là thủ công . Ôn Uyển nhìn cảm thấy rất mới lạ, ở hiện đại quen mặc y phục làm từ máy, hiện giờ từ trong ra ngoài tất cả đều làm thủ công, hơn nữa nhìn tay nghề này cũng không thấp.

“Tỷ nhi muốn học không, chờ con hết bệnh ma ma dạy con” bà bà thấy Ôn Uyển mang bộ dáng hứng thú nhìn mình, trên gương mặt tang thương lộ ra một nụ cười. Ôn Uyển cũng cười ngọt ngào.

Ở trên giường nằm hơn nửa tháng, rốt cục có thể xuống giường. Bà lão sửa soạn cho Ôn Uyển một phen, vấn hai cái búi tóc, giống như sừng sơn dương, rất nhi đồng rất đáng yêu, hai cái búi tóc dùng vải buột quanh. Hơn nữa thắt thành hai đuôi sam, dùng vải ghim lên ở. Trên tay còn đeo hai vòng tay bằng bạc.

 

Rửa mặt xong, Ôn Uyển soi gương đồng cẩn thận đánh giá, gương đồng kia mặc dù đồng đã rớt chút ít, nhưng lau xong soi rất rõ. Ôn Uyển từ trong gương nhìn thấy, cô bé có gương mặt tròn xanh xao, mày liễu mắt hạnh. Nhìn lại thể cốt ốm yếu gầy gò, thật sự là thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng. Ôn Uyển nhìn  thân thể hiện tại của mình, âm thầm nhíu mày, cái bộ dáng này không thể dùng được, thật vất vả mới có thể sống lại, không thể còn nhỏ mà chết yểu. Nhớ lại chữa bệnh ở cổ đại rất lạc hậu, vạn nhất bị một trận cảm mạo thì sẽ mất mạng.

Ngày hôm đó khí trời rất tốt, ma ma, bà tự xưng là ma ma. Ma ma  cẩn thận từng chút vịn Ôn Uyển đi ra khỏi gian phòng. Ra khỏi gian phòng nàng nhìn thấy nơi này là một cái viện nho nhỏ, mấy gian phòng thấp bé gắn bó liền với nhau, giống như là nhà cấp bốn ở Bắc Kinh. Trong viện có một cái cây to, Ôn Uyển phát hiện đó là cây quả du. Đến mùa quả chín ăn rất thơm ngọt, cái này do một lần du lịch, có hướng dẫn viên du lịch mang theo để ăn, nói là thực phẩm thiên nhiên tinh khiết, ở hiện đại đã rất hiếm thấy. Nhớ được hướng dẫn viên du lịch còn nói, ở cổ đại chỉ có người nghèo khó mới thể trồng, chính vì nó có thể làm lương thực ăn lót dạ. Nhưng bởi vì hiện tại là mùa đông, nên cây trụi lủi, mà ở giữa sân có bàn đá, băng đá, còn có một chút dụng cụ nhà nông.

Ôn Uyển đứng dưới tàng cây, nhìn cây quả du. Ánh mặt trời xuyên qua lá cây, chiếu xạ lên trên người mình, trên mặt đất thì chiếu ra cái bóng loang lổ mơ hồ.

“Tỷ nhi, con ngồi ở chỗ này chờ. Ma ma đi chuẩn bị đồ ăn cho con” nói xong, liền đi vào trong một cái phòng. Ôn Uyển chờ ma ma tiến vào một hồi lâu, thì nhìn thấy phía trên phòng có khói bay lên. Nàng có chút ngạc nhiên liền đi vào.

Phòng bếp rất nhỏ, lò và thớt chiếm tuyệt đối. Ma ma đang đứng ở đó cắt một cây cải trắng. Ôn Uyển nhìn lò, thấy củi sắp cháy hết, liền ngồi xổm xuống thêm củi.

“Tỷ nhi, những việc nặng sao con có thể làm chứ ? Tỷ nhi, con đi ra ngoài đi. Xong ngay đây, đợi lát nữa là có thể ăn cơm” ma ma lo lắng đi tới, muốn đem củi trong tay Ôn Uyển lấy đi, Ôn Uyển rất kiên quyết nắm củi, thẳng tắp nhìn ma ma.

Một đôi tay của ma ma hiện đầy vết chai, ánh mắt cũng bởi vì thường xuyên làm thêu thùa mà nhìn không rõ lắm, thường xuyên bất chợt chảy nước mắt. Trong khoảng thời gian này Ôn Uyển mới biết, hiện tại ma ma chỉ có bốn mươi lăm tuổi, nếu tính ra, số tuổi cũng không phải quá lớn. Ở hiện đại, mới chỉ là trung niên, nhưng nhìn bộ dạng hiện giờ, lại giống như lão nhân đã sáu mươi tuổi. Mà những đều này cũng là bởi vì đứa bé này.

Mỗi ngày phải chiếu cố đứa bé cuộc sống hàng ngày, còn phải giặt quần áo làm cơm. Thừa dịp ở không còn muốn làm thêu thùa may vá, lấy ra đi bán, lời được ít tiền để trợ cấp cuộc sống. Từ lúc Ôn Uyển đi tới nơi này đã trên nửa tháng, cũng không nhìn thấy một chút đồ ăn ngon. Có thể tưởng tượng được cuộc sống trôi qua kham khổ đến thế nào.

“Tỷ nhi, nghe lời” ma ma dụ dỗ, Ôn Uyển kiên quyết không buông tay. Nhìn bộ dáng Ôn Uyển quật cường, trong mắt ma ma tràn đầy chua xót.

“Vậy con cẩn thận một chút, không nên để tay bị thương” đến cuối cùng, thỏa hiệp chỉ có thể là bà. Thả củi vào lò xong, Ôn Uyển không nhìn thấy dầu, đoán chừng chỉ có thể nấu nước sôi, nên đem toàn bộ cải trắng cho vào nồi. Xào tốt lắm liền cầm cái xạng múc vào bát sứ, bưng đến trong phòng.

Lại từ trong góc phòng bếp, bới thêm một chén dưa leo chua nữa tới đây. Đây chính là thức ăn của hai người. Lại dùng chén gỗ đựng hai chén cháo mang ra, một người một chén. Ôn Uyển nhìn, biết là không có nhiều lương thực, chỉ có thể trộn cùng thức ăn khác mà nấu ăn. Ôn Uyển thật không chê, cái này mặc dù khó ăn, nhưng là thực phẩm xanh tự nhiên. Nửa tháng này đã có thói quen, nên từng ngụm từng ngụm mà ăn.

“Rắc” cắn trúng hạt sạn, Ôn Uyển đem hạt sạn phun ra, tiếp tục ăn, phảng phất như không có chuyện gì giống nhau. Không đến một hồi, lại ăn phải một hạt sạn, tiếp tục phun. Hộc hộc, Ôn Uyển đột nhiên nhớ tới, lúc gà mái ăn thóc có trộn theo đá nhỏ, làm như vậy rất tốt cho tiêu hóa của nó. Nhưng nghĩ lại, người ăn nhiều dường chẳng những không tiêu hóa tốt, ngược lại dễ dàng bị sỏi mật.

Ma ma nhìn thấy vậy muốn mở miệng, nhưng không biết mình nên nói cái gì. Ánh mắt đau xót, quay đầu đi lau nước mắt. Tỷ nhi kể từ khi ở Quỷ Môn quan quay một vòng, sau khi tỉnh lại đã ngon hơn. Không kén ăn, cơm ăn được cũng nhiều, còn giúp mình làm việc.

“Tỷ nhi, ủy khuất cho con” bà vuốt đầu Ôn Uyển vừa khó chịu vừa đau lòng. Ôn Uyển nhìn gương mặt từ ái bao dung của bà lão đối diện, thật ra trong lòng nàng rất vui, cả đời này cũng có một người tốt với mình!
Bà bà rất thương mình. Bà sẽ không rời xa mình chứ?

Nhưng mà, Ôn Uyển sợ bị nhìn thấu nên kiên trì không nói lời nào. Sợ vừa nói sẽ sai, rồi bị xem làm yêu quái mà đối đãi. Mà ma ma kia một chút cũng không để ý, chỉ ở bên cạnh nhớ chuyện linh tinh.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion15 Comments

  1. Mới đầu mà đã trọng sinh rồi à..cứ nghĩ phải có sơ lược kiếp trước chứ…nữ 9 này có võ như mấy chuyện khác không, còn có tài gì khác k
    Lóp dép ngồi hóng ủng hộ nak

  2. Tỷ nhi kể từ khi ở Quỷ Môn quan quay một vòng, sau khi tỉnh lại đã ngon hơn.
    -> Tỷ nhi kể từ khi ở Quỷ Môn quan quay một vòng, sau khi tỉnh lại đã ăn ngon hơn.

  3. Truyện mở đầu khá nhẹ nhàng, thanh bình. Cũng biết sơ sơ về thân phận kiế trước của Ôn Uyển. Kiếp này thì chưa thấy nhắc đến. Có lẽ là con nhà giàu bin sa cơ, còn vị mama này là người theo hầu?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close