Y Thủ Che Thiên Q1- Chương 27

1

Chương 27: Ác bá

Ánh mắt Tô Dự nhìn về phía Mộ Chỉ Ly có chút khác biệt, hắn không để ý tướng mạo Mộ Chỉ Ly, dù sao tự bản thân không thể quyết định tướng mạo được, hắn chỉ cảm thấy đây là một cô gái thông minh, rất thú vị.

Lời của Mộ Chỉ Ly làm cho Vương Thiên Kỳ rất khó chịu, bởi vì lời nói của đối phương đều là lời tán dương nên trong khoảng thời gian ngắn hắn thật đúng là không biết nên nói như thế nào cho phải, chỉ có thể nói: “Phế vật khá lắm! Miệng lưỡi bén nhọn”.

Vốn là tới giễu cợt nàng, không nghĩ tới lại bị giễu cợt một phen, cùng với sự lường trước thật sự là quá chênh lệch.

“Ngươi cũng không kém”. Mộ Chỉ Ly thoải mái thừa nhận, với nàng, đâu chỉ có thể nói là tài ăn nói tốt, vốn lời này nàng chưa nói ra: nàng tốt hơn mấy người khác nhiều.

“Ngươi” nghe được lời Mộ Chỉ Ly nói, Vương Thiên Kỳ lại càng tức giận không chịu được.

Tô Dự đứng ở một bên chưa từng mở miệng, chỉ có thể nói Vương Thiên Kỳ rảnh rỗi tự gây chuyện. Tuy Vương Thiên Kỳ là bằng hữu của hắn, nhưng chuyện này lỗi sai không phải do Mộ Chỉ Ly, hắn không muốn nói gì cả cho nên chỉ đứng ở một bên làm người xem.

Vì chuyện này, Mộ Chỉ Ly chẳng còn tâm tình ăn cơm, nói: “Còn có việc phải đi trước, không thể bồi hai vị được”. Để tiền xuống bàn, Mộ Chỉ Ly xoay người rời đi, trong lúc đó căn bản không có để ý tới Vương Thiên Kỳ.

Đợi sau khi bóng lưng Mộ Chỉ Ly biến mất ở tửu lâu, Vương Thiên Kỳ mới kịp phản ứng: “Thật là quá đáng, một phế vật mà lại dám châm chọc ta.”

Tô Dự lắc đầu: “Mọi người đều đã đi cả rồi, huynh cũng đừng oán trách nữa”.        Chẳng biết tại sao khi nhìn thấy Mộ Chỉ Ly hắn liền nhớ tới nữ tử tướng mạo khuynh thành lúc trước nhìn thấy trong điếm, tướng mạo của hai người chênh lệch rất lớn, nhưng tính cách lại rất giống.

Mọi người trong tửu lâu lúc này đều nhìn Vương Thiên Kỳ, Vương Thiên Kỳ cũng không có ý muốn ở lại nữa, cùng Tô Dự đi ra cửa, không nhịn được nói: “Nếu là lần sau để cho ta nhìn thấy nàng, nhất định phải trừng trị nàng ta một phen”.

Sau khi ra khỏi cửa, trong lòng Mộ Chỉ Ly cũng oán thầm, vốn trong cuộc sống mình và Mộ Khải Siêu đã giống như nước với lửa, không nghĩ tới Vương Thiên Kỳ bởi vì Mộ Khải Siêu mà nhục nhã mình, không phải đều nói địch nhân của địch nhân là bằng hữu sao, làm sao với nàng địch nhân của địch nhân lại là địch nhân vậy.

Bảo nàng trở về sớm như vậy hiển nhiên là không thể nào, dù sao ở Mộ phủ cũng không có ai chú ý nàng có ở đó hay không, như vậy rất tự do. Cho tới bây giờ hội đèn lồng này nàng vẫn chưa từng được tham dự qua, đương nhiên là muốn đi xem một lần.

Tìm một chỗ không người, Mộ Chỉ Ly liền đổi một thân trang phục mới, mặc bộ quần áo màu trắng hôm đó đã mua, mái tóc dài được nàng chải thành giống như đầu tóc của công chúa, tuy búi tóc không rườm rà tinh xảo như búi tóc của các nữ tử khác nhưng cũng lộ ra vẻ phiêu dật động lòng người.

Không phải nàng không muốn cắt tỉa búi tóc mà là từ nhỏ nàng đã không có mẫu thân, càng không có người thay nàng cắt tóc, nên tự nàng dĩ nhiên sẽ không cắt tóc.

Búi tóc của Đại Lục Thiên Huyền nàng cũng không biết, nếu nàng biết kiểu tóc của Đại Lục Thiên Huyền thì đã không búi giống như vậy.

Dựa theo cách nhìn của Mộ Chỉ Ly, kiểu tóc và bộ trang phục này vô cùng tương xứng, chất liệu y phục tốt mặc trên người so với y phục rách rưới kia thì thoải mái hơn nhiều.

Tùy ý đi dạo trên đường phố, nhìn đường phố hối hả, đầy tiếng rao bán, khóe miệng Mộ Chỉ Ly không khỏi nở nụ cười.

Nhìn đồ bán trên quán nhỏ, Mộ Chỉ Ly cao hứng hồn nhiên không để ý nàng đã bị người khác theo dõi thật lâu.

Đang lúc Mộ Chỉ Ly trả đồ lại cho người bán hàng rong, một giọng nói không đúng lúc vang lên.

“Tiểu mỹ nhân, đi theo gia nào, gia đảm bảo nàng sẽ được ăn ngon, muốn mua gì gia sẽ mua cho nàng cái đó”.

Mộ Chỉ Ly quay đầu lại, nhìn về phía người nói chuyện, một gã nam tử ước chừng hai bảy hai tám tuổi, người mặc một bộ trường bào màu đen, thoạt nhìn chất liệu không tầm thường. Nghĩ đến giá tiền không rẻ, nếu mặc trên người Tô Dự hẳn là vạn phần anh tuấn, nhưng mặc trên người nam tử bụng phệ tai to mặt lớn này liền lộ vẻ khó coi.

Nghĩ tới lời hắn nói lúc trước, Mộ Chỉ Ly nhíu mày, cũng không dự định đáp lại, chuẩn bị rời đi, nhưng nam tử này đã hướng ánh mắt đến bọn hạ nhân bên cạnh, đương nhiên bọn hạ nhân không phải lần đầu đi theo hắn làm loại chuyện này, chỉ cần một ánh mắt bọn họ liền hiểu được là có ý gì.

Bọn hạ nhân lập tức vây quanh Mộ Chỉ Ly, không để cho Mộ Chỉ Ly đi qua.

“Ai nha, tiểu mỹ nhân, nàng chạy cái gì?” Nam tử kia cười nói, sắc mặt đáng ghê tởm làm cho những người xung quanh rất căm giận, nhưng bọn họ không thể làm gì hắn, cho nên chỉ có thể đồng cảm nhìn cô gái bị vây ở giữa.

“Đáng tiếc, lại có một cô nương gặp phải tai ương”.

“Đúng vậy, Trình ác bá này mỗi lần đi ra ngoài đều làm việc ác, thật là nghiệp chướng.”

“Này, nhỏ giọng một chút, coi chừng bị nghe thấy”.

………

Mộ Chỉ Ly nhìn nụ cười hèn mọn của kẻ đứng trước mặt, chau mày nói: “Ngươi tránh ra”.

“Tiểu mỹ nhân, ta làm sao lại tránh ra, nghe gia nói, trở về cùng gia”. Nói xong lập tức nhào tới Mộ Chỉ Ly.

Mộ Chỉ Ly lắc mình một cái tránh qua, tránh né nam tử đang nhào người về phía trước, nói: “Ngươi cút ngay cho ta, nếu không chớ có trách ta không khách khí”. Không nghĩ tới lại đụng phải chuyện như vậy, nhìn tên ác bá này làm nàng càng cảm thấy đáng ghét không chịu nổi.

Kể từ khi ra khỏi tửu lâu tâm tình Vương Thiên Kỳ vẫn luôn không tốt đi cùng Tô Dự, hai người chuẩn bị tham gia hội thi thơ, song ở trên đường cái lại gặp một tuyệt thế mỹ nữ bị một gã ác bá quấn lấy.

Chẳng qua là thoáng nhìn, Vương Thiên Kỳ liền cảm thấy tim mình bị lấy mất rồi.  Thành La Thiên này không nhỏ, nhưng hắn chẳng bao giờ tìm thấy người trong lòng, không nghĩ  tới hôm nay lại thấy, dù chưa tiếp xúc, nhưng nhìn nhan sắc nàng không giống người phàm trần, hắn liền nhận định nữ nhân này là nữ thần trong cảm nhận của hắn.

Song nữ thần trong lòng hắn lại bị tên ác bá tai to mặt lớn kia vây quanh, đương nhiên hắn lòng đầy căm hận.

Tô Dự đứng ở rất xa cũng thấy được cô gái hôm đó. Từ sau lần trước, hắn vẫn không có cách nào quên được, còn nhớ rõ hôm đó nàng nói với mình, lần sau gặp mặt sẽ tự nói cho mình tên của nàng.

Chẳng qua là nhiều ngày như vậy, hắn chưa từng thấy lại bóng hình xinh đẹp đó, trong lòng còn mất mác, sợ là nàng đã rời khỏi thành La Thiên. Hôm nay gặp lại sao hắn lại không mừng rỡ? Chẳng qua là trên mặt không lộ ra bất kỳ biểu hiện gì, nhưng ánh mắt đã tố cáo hết thảy.

Không nghĩ tới hôm nay gặp mặt, giai nhân lại bị vây hãm trong khốn cảnh.

“Tô Dự, chúng ta mau đi qua xem một chút”. Vương Thiên Kỳ nói với Tô Dự, không đợi Tô Dự trả lời, Vương Thiên Kỳ liền dẫn đầu chạy qua.

“Hừ, bổn thiếu gia nhìn bộ dạng ngươi không tệ lắm, đã cho ngươi mặt mũi còn không biết xấu hổ. Ta cho ngươi biết, hôm nay ngươi đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi, bổn thiếu gia coi trọng người nào thì không một ai có thể chạy thoát.” Nam tử nhăn nhó mặt, đắc ý nói.

Đang lúc Mộ Chỉ Ly chuẩn bị nói, thì Vương Thiên Kỳ cầm lấy chiết phiến hung hăng gõ xuống đầu nam tử kia: “Chỉ bằng ngươi cũng dám nói lời này?”

Discussion1 Comment

  1. oan gia ngõ hẹp mà haha VTK mà biết nữ thần trong lòng chính là phế vật mà mình coi thường không biết sẽ bị dọa như thế nào

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: