Y Thủ Che Thiên Q1- Chương 17

1

Chương 17: Tô Dự

Vương Nhược Linh nhìn Mộ Chỉ Ly với vẻ mặt trào phúng, mặc quần áo rách mướp như vậy, cái loại vải dệt này cho dù cho hạ nhân lấy làm khăn lau cũng cảm thấy bẩn tay.

Trên đầu nàng không có trang sức gì, đơn giản thả lỏng ở hai vai. Ở trong mắt người khác sẽ cảm thấy rất có phong vận, nhưng mà trong mắt Vương Nhược Linh liền thành người không có tiền mua trâm cài tóc.

Mộ Chỉ Ly nhíu mày: “Đương nhiên là ta mua được, cho nên xin mời buông tay, đừng cầm quần áo của ta nữa.” Ngữ điệu bình thản, tựa hồ không hứng thú nói chuyện với Vương Nhược Linh.

Nhìn thấy bộ dáng Mộ Chỉ Ly không thèm để ý, Vương Nhược Linh liền cảm thấy lửa giận tăng cao, tiểu khất cái này dám nói chuyện với nàng như vậy sao.

“Bây giờ ngươi đưa quần áo cho ta, chuyện lúc trước ta sẽ bỏ qua cho, nếu không, tự gánh lấy hậu quả.” Nàng thật sự nhịn không được muốn nổi bão, nàng nhìn trúng cái gì đó trừ bỏ mấy nữ nhi của ba đại thế gia ra căn bản không có người dám tranh, người này thật sự là không có mắt.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly nở nụ cười: “Ta lặp lại lần nữa, bộ quần áo này là ta nhìn trúng trước. Phải có thứ tự trước sau, ngay cả nguyên tắc cơ bản này ngươi cũng không hiểu sao? Cho dù ngươi rất muốn bộ quần áo này nhưng phải theo thứ tự chứ? Nhưng mà bây giờ tâm tình ta không tốt, không muốn tặng quần áo cho ngươi.”

Nói xong, Mộ Chỉ Ly cầm bộ quần áo đó chuẩn bị đi thử. Vương Nhược Linh mặc kệ: “Ngươi đúng là mặt dày không biết xấu hổ? Vốn tâm tình không tệ, không muốn động thủ, do ngươi tự tìm đó.”

Động tĩnh của hai người không nhỏ, đương nhiên khiến cho rất nhiều người chú ý. Một thiếu niên ước chừng mười chín tuổi đi tới bên người Vương Nhược Linh, bộ dạng thiếu niên rất là tuấn mỹ, khiến cho Mộ Chỉ Ly không khỏi cảm khái Đại Lục Thiên Huyền này mỹ nam tử thật đúng là không ít.

Thiếu niên mặc quần áo màu đen, khoác cẩm bào màu xanh thúy trúc làm tôn thêm dáng người cao lớn của mình; khuôn mặt trơn bóng trắng nõn lộ ra góc cạnh lãnh tuấn rõ ràng, hàng lông mày đen dày lộ ra nhiều điểm kiên nghị; đôi mắt đen thâm thúy, sáng lấp lánh; mũi cao thẳng làm cho gương mặt hắn tràn ngập cảm giác lập thể; khóe miệng vẽ ra một nụ cười tự tin, thoạt nhìn thực giống như ánh mặt trời.

Mộ Chỉ Ly âm thầm cảm khái, bởi vì do tu luyện cho nên thiếu niên trên Đại Lục Thiên Huyền thoạt nhìn có vẻ chững chạc hơn thiếu niên thế kỷ 21 rất nhiều.

Thiếu niên đi đến trước mặt hai người, nhìn Vương Nhược Linh tức giận hỏi: “Linh Nhi, xảy ra chuyện gì?”

Nghe được thiếu niên hỏi, Vương Nhược Linh nói: “Dự ca ca, nàng tranh đoạt quần áo với muội.” Bộ dáng kia đương nhiên là đang làm nũng, trong mắt tràn đầy biểu tình ái mộ với Tô Dự.

Nghe vậy, thiếu niên không khỏi nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, nhưng mà Mộ Chỉ Ly lại quay đầu nhìn về phía khác, không nhìn hắn.

Bà chủ cửa hàng thấy vậy cũng chú ý tới động tĩnh bên này, trên mặt bày ra vẻ tươi cười nói: “Hai vị cô nương có ánh mắt thật tốt, bộ quần áo này cắt may khéo léo tinh tế, trong cửa hàng vừa vặn có hai bộ.” Chợt đến phía sau lấy ra một bộ quần áo giống như đúc đưa cho Vương Nhược Linh.

Thấy thế, Vương Nhược Linh hừ lạnh một tiếng: “Ta mới không cần mặc quần áo giống tiểu khất cái này.”

“Theo ý ta, ngươi mới là một tên khất cái, chỉ biết cướp quần áo của khất cái.” Nói xong, Mộ Chỉ Ly không thèm nhìn Vương Nhược Linh, đi thẳng đến phía sau phòng thử đồ thử quần áo.

“Ngươi…”

“Linh Nhi, muội không đi sao?” Tô Dự nhìn bóng lưng Mộ Chỉ Ly rời đi, trong mắt có cái gì đó chợt lóe lên, thật sự là một cô nương thú vị.

Vương Nhược Linh nhìn quần áo trong tay, gật đầu nói “Muội đi đây.” Cho dù  bởi vì Mộ Chỉ Ly nàng đã không muốn bộ quần áo này, nhưng mà ở trước mặt Tô Dự, nàng vẫn muốn giữ lại hình tượng của mình, nếu khiến Tô Dự không vui sẽ không tốt lắm.

Rất nhanh Mộ Chỉ Ly đã thay quần áo đi ra cửa, nhìn mình trong gương đồng, Mộ Chỉ Ly có chút hoảng hốt.

Lúc này nàng bận một thân váy dài nguyệt sắc (trắng ngà), nhìn nhẹ nhàng phiêu phiêu, thắt lưng buột chặt eo nhỏ càng thêm vẻ mảnh mai, tóc đen giống như tơ lụa dài nhiều điểm sáng bóng, vừa thấy đã biết chất tóc rất tốt. Tóc dài không có chút trói buộc, cứ như vậy tung bay trên vai, có vẻ tùy ý đồng thời lại càng phát ra lực hấp dẫn, không giống như mị lực của thường nhân.

Bên ngoài cổ lộ ra làn da tuyết trắng, xương quai xanh tinh xảo như ẩn như hiện lại làm cho người ta suy nghĩ miên man.

Đây là bộ dáng của mình sao, khóe miệng Mộ Chỉ Ly không khỏi nâng lên một chút mỉm cười, bộ dáng này hiện tại khá đẹp, thậm chí có thể nói là càng đẹp hơn dung mạo lúc trước của mình.

Đã nói Mộ Thiên Tĩnh là một mỹ nam tử mà, như vậy nữ nhi làm sao xấu xí được. Sau khi giải độc xong mới nhìn rõ dung mạo vốn có.

Sau khi thay quần áo xong, Tô Dự nhìn Mộ Chỉ Ly ngây ngẩn cả người. Lúc trước không thấy rõ bộ dạng của Mộ Chỉ Ly, hiện tại vừa thấy liền giật cả mình. Dung mạo tuyệt sắc như vậy lại giấu trong tầng quần áo thô cũ, thật sự làm cho người ta sợ hãi thầm than.

Bộ quần áo màu trắng rất thích hợp với Mộ Chỉ Ly, khí chất phiêu nhiên như tiên của nàng lại càng hiển lộ rõ hơn. Bà chủ cửa hàng cũng bị kinh ngạc đến quên ngậm miệng lại.

Lúc này, Vương Nhược Linh đã thay quần áo xong đi ra, sau khi nhìn Mộ Chỉ Ly, nhất thời hai mắt mở to, biến hóa này quá lớn đi.

Ở đây mọi người có thể nhìn ra được, bộ quần áo giống nhau mặc lên người Mộ Chỉ Ly đẹp hơn Vương Nhược Linh rất nhiều, một lần so sánh này hiệu quả thật rõ rệt.

Mộ Chỉ Ly thản nhiên nhìn lướt qua Vương Nhược Linh, không để ý tới nàng, đi tới hỏi bà chủ: “Đại nương, bộ này bao nhiêu tiền?”

Nghe thấy Mộ Chỉ Ly hỏi, bà chủ mới phản ứng lại, cười nói: “Bộ quần áo này mặc trên người cô nương thật là đẹp mắt, trả một kim tệ đủ rồi.”

Một kim tệ mua một bộ quần áo không phải là rẻ, nhưng Mộ Chỉ Ly biết vải dệt bộ quần áo này thực tốt, huống chi nàng thích, không chút do dự liền đưa cho bà chủ một kim tệ.

Tô Dự đi đến trước mặt Mộ Chỉ Ly nói: “Xin chào cô nương, tại hạ Tô Dự, không biết phương danh cô nương là…?”

Mộ Chỉ Ly nhìn nhìn Tô Dự, lại nhìn nhìn Vương Nhược Linh phía sau hắn, ánh mắt cơ hồ có thể phun ra hỏa, cười nói: “Ta nghĩ công tử nên quan tâm Linh Nhi muội muội của công tử đi.”

Nghe thấy lời nói của Mộ Chỉ Ly, Tô Dự không chút tức giận, ngược lại ánh mắt nhìn về phía Mộ Chỉ Ly còn lộ vẻ nóng bỏng. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô gái xinh đẹp mà lại có khí chất như vậy, nếu không biết danh tính thật sự quá đáng tiếc.

“Linh Nhi không hiểu chuyện đã xung đột với nàng, thật ngại quá, ta thay muội ấy xin lỗi cô nương.” Tô Dự có lễ nói, bộ dáng kia thật đúng là không thể làm cho người ta cự tuyệt.

“Đúng vậy, rõ ràng là tranh quần áo với ta, đến lúc nàng nói thì thành ta tranh với nàng, năng lực đổi trắng thay đen này thật đúng là không phải người thường có thể làm. Nhưng mà xem bộ dáng ngươi và nàng không phải cùng một loại người, ta nghĩ chúng ta còn có thể gặp lại, lần sau ta lại nói tên ta cho ngươi.” Mộ Chỉ Ly cười cười sau đó xoay người rời đi, cái gì tiểu thư Vương gia, nàng không sợ.

Vương Nhược Linh nhìn bóng dáng Mộ Chỉ Ly, trong lòng tức đến muốn ngất, nàng rất muốn lao ra hủy cô gái kia đi. Tuổi còn nhỏ hơn nàng mà đã có phong tư như vậy, qua vài năm nữa sẽ còn như thế nào?

Discussion1 Comment

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: