Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 27

11

Chương 27: Mỹ nhân như ngọc

Edit: Bỉ Ngạn

Nghe thấy tiếng động, Liên Mạn Nhi cũng nhận ra cành cây mà mình đang cầm trong tay bất bình thường. Nàng hơi cúi đầu xuống, bỗng nhiên phát hiện ra tay mình đang cầm chính là một nửa ống tay áo của ai đó.

Nơi này có người, vậy mà mình lại không hề phát hiện ra!

Liên Mạn Nhi vội vàng vuông tay ra, vịn vào tảng đá ở bên cạnh, đồng thời xoay người lại, kết quả là mặt đối mặt với người kia.

Nhịp tim của Liên Mạn Nhi đột nhiên nhanh hơn hai nhịp. Đó là một khuôn mặt hơi tái nhợt, nhưng một chút cũng không ảnh hưởng đến cảm nhận của nàng, “đẹp như con gái”, trong đầu Liên Mạn Nhi lập tức xuất hiện bốn chữ như vậy.

[Gốc là Trạng nhược hảo nữ 状若好女:trạng nhược” là giống như, “hảo nữ” là gái tốt, gái đẹp. TVNL chuyển ngữ là “đẹp như con gái”.]

Đúng vậy, người trước mặt chính là một nam tử, thoạt nhìn không quá hai mươi, mặc áo dài tiến tụ(*) màu xanh lơ, lưng tựa vào tường đất, nửa ngồi nửa nằm ở đó. Kiếp trước Liên Mạn Nhi từng gặp nhiều tuấn nam mỹ nữ, từ sau khi đến đây, người của Liên gia chỉ có vẻ ngoài dễ nhìn, nhưng nam tử này quả thực là quá đẹp, khiến cho nàng kinh ngạc không thôi.

[*Hai mươi: gốc là ‘bất quá nhược quán’, thời xưa gọi thanh niên khoảng 20 tuổi là nhược quán]

Trong không khí có mùi máu nhàn nhạt, Liên Mạn Nhi nhìn vào con ngươi đen nhánh của nam tử, có thứ gì đó khiến cho nàng nuốt tiếng thét sắp ra khỏi miệng vào bụng.

Đây là một người xa lạ, cũng không phải là nam tử trong thôn nào gần đây, bị thương ngồi ở chỗ này lại không lên tiếng. Theo bản năng, Liên Mạn Nhi cảm thấy có nguy hiểm, cũng đoán được, kêu lên không chỉ không thể giúp mình, ngược lại có thể khiến cho chuyện trở nên gay go.

Sự thật chứng minh, quyết định này của nàng là vô cùng sáng suốt. Bởi vì nhân lúc nàng không để ý, một cánh tay khác của nam tử đó đã duỗi ra sau gáy nàng, thấy nàng im lặng mới không ra tay, chậm rãi thu tay về.

Liên Mạn Nhi và nam tử nhìn nhau một lát.

Nam tử này bị thương rất nghiêm trọng, nhưng không chỉ một chỗ, trên đùi, trên lưng, còn có trên cánh tay, đều có vết thương, nhất là vết thương trên đùi vẫn còn đang chảy máu, máu đã thấm ướt đất ở dưới người hắn.

Trong thôn cũng không có người như vậy, trong lòng Liên Mạn Nhi có rất nhiều nghi vấn.

“Ngươi… Không phải là người trong thôn chúng ta.” Liên Mạn Nhi cố gắng giữ tỉnh táo, dùng âm lượng bình thường trần thuật sự thật, “Ngươi bị thương?”

“Hả.” Nam tử không hiểu kêu lên một tiếng, đưa mắt đánh giá Liên Mạn Nhi từ trên xuống dưới.

Đẹp mắt đấy, nhưng đồng thời cũng là một dã thú cực kì nguy hiểm. Bởi vì bị thương nên càng trở nên nguy hiểm hơn. Liên Mạn Nhi cảm thấy nguy hiểm, cũng xác định mối nguy này tới từ nam tử trước mặt.

“Ta có thuốc, có thể giúp ngươi.” Liên Mạn Nhi nói, “Hoặc là, ta sẽ về thôn tìm người tới giúp ngươi.”

“Ngươi là người trong thôn ở dưới núi?” Nam tử mở miệng nói, cũng không phải là tiếng địa phương, mà là tiếng Quan Thoại(*).

[*Tiếng Quan Thoại: tiếng phổ thông.]

“Đúng vậy.” Liên Mạn Nhi đáp.

Nam tử lại không nói, dường như hắn đang suy nghĩ cái gì đó, đối với vết thương vẫn đang chảy máu của mình không có chút để ý nào.

“Vết thương của ngươi vẫn đang chảy máu.” Liên Mạn Nhi nói khẽ.

Nam tử kia khó hiểu nhíu mày, không cần nhắc nhở hắn cũng biết tình huống hiện tại của hắn có bao nhiêu gay go. Thủ hạ phân tán, bị người đuổi giết, bản thân bị trọng thương, túi thuốc và những đồ vật khác cũng bị thất lạc. Miệng vết thương của hắn cần được xử lý gấp, nhưng nguy hiểm lại cận kề, chỉ cần hắn hơi lộ ra một chút sơ hở là có thể chết ngay lập tức.

Cô bé này đột nhiên từ trên trời giáng xuống, là lá bùa đòi mạng, hay là…

“Ở đây ta có thuốc.” Liên Mạn Nhi lấy bình sứ trong rổ ra, “Thứ này mọc ở trên núi, có thể cầm máu.”

Ánh mắt nam tử rơi vào trên mặt của Liên Mạn Nhi, lại nhìn qua cái lọ trong tay nàng nhưng lại không nói lời nào.

Liên Mạn Nhi lại chậm rãi mở nắp lọ, cho hắn xem trong bình thật sự là nấm móng ngựa.

“Kiểu dáng trông thế thôi, nhưng mà hiệu quả không tệ chút nào.” Liên Mạn Nhi thấy nam tử cũng không có phản đối, liền lấy mấy cây nấm móng ngựa to ở trong bình ra…

Đầu tiên là vết thương trên đùi, xem ra đã được xử lý qua rồi, nhưng mà máu vẫn còn chảy. Cho tới bây giờ Liên Mạn Nhi cũng chưa từng thấy vết thương nào nghiêm trọng như vậy, nam tử không nói lời phản đối, Liên Mạn Nhi liền cầm một đống nấm móng ngựa xé ra, đặt ở miệng vết thương trên đùi hắn, tầng tầng lớp lớp, dùng mười cây nấm móng ngựa liên tục, cuối cùng thì cũng khiến cho máu ở miệng vết thương ngừng chảy, Liên Mạn Nhi khẽ thở dài một hơi.

Trong lúc này, nam tử kia vô cùng yên tĩnh, mặc kệ Liên Mạn Nhi làm gì, giống như chuyện này hoàn toàn không liên quan đến hắn, nhưng Liên Mạn Nhi cảm nhận được nam tử có chút căng thẳng, nên động tác của nàng cũng cực kỳ cẩn thận.

Máu đã ngừng chảy, nhưng miệng vết thương vẫn còn cần băng bó, Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, liền tháo giày, tháo mảnh vải bó chân xuống.

Rốt cục nam tử đó cũng thay đổi nét mặt, trên khuôn mặt tái nhợt lộ ra màu đỏ khả nghi.

“Đợi một chút, ngươi, ngươi muốn dùng…” Vải bó chân?

Ở thời đại này, nữ nhân bó chân mà để lộ chân trước mặt nam tử, là có ý nghĩa đặc biệt. Vải bó chân cũng là thứ vô cùng riêng tư đấy. Rõ ràng là nam tử đã bị hành động này của Liên Mạn Nhi làm cho kinh hãi rồi, hơn nữa hắn cũng không muốn dùng vải bó chân của nữ nhân.

“Ta không có bó chân.” Liên Mạn Nhi không biết sao mình lại kiên nhẫn như vậy, có lẽ là cảm thấy được nguy hiểm và xuất phát từ nguyên nhân muốn tự vảo vệ mình, “Miệng vết thương của ngươi nhất định phải được băng bó, những mảnh vải này là dùng để lót giày, nhưng mà cũng rất sạch sẽ, ngươi không cần lo lắng.”

Liên Mạn Nhi nói xong, gỡ mấy mảnh vải ra rồi đưa cho nam tử nhìn.

Nam tử nhìn giày của Liên Mạn Nhi, xác thực là chưa từng bó chân, mà mảnh vải đó cũng rất sạch sẽ, lúc này mới không còn ý kiến gì nữa.

Liên Mạn Nhi dùng mảnh vải băng vết thương trên đùi của hắn lại, còn thắt nút rất chặt.

Xử lý xong vết thương trên đùi của nam tử, Liên Mạn Nhi mới ngẩng đầu lên.

“Còn có vết thương ở những chỗ khác, cũng xử lý một chút nhé.” Liên Mạn Nhi lại đưa tay lấy nấm móng ngựa.

“Ừ.” Nam tử hơi nghiêng người, tựa như làm vậy để tiện cho Liên Mạn Nhi xử lý vết thương gần eo của hắn.

Liên Mạn Nhi hơi ngẩn người, bởi vì phía eo bên này của nam tử vốn không có vết thương. Không đợi Liên Mạn Nhi có phản ứng, tay trái của nam tử đã để lên đầu vai của nàng, nhẹ nhàng mà đè lên.

Không đúng, Liên Mạn Nhi gần như không suy nghĩ, mà theo bản năng nghiêng người nằm sấp xuống mặt đất. Cùng lúc đó, tay phải nam tử xuyên qua khe hở của cánh tay và eo của Liên Mạn Nhi. Khóe mắt Liên Mạn Nhi nhìn thấy trong ống tay áo nam tử bắn ra một ánh sáng bạc, sau đó chợt nghe thấy một tiếng kêu đau đớn, tiếp theo là tiếng vật nặng ngã xuống đất.

Liên Mạn Nhi nằm ở chỗ này không dám cử động, nàng thậm chí còn không biết mình còn sống hay không.

Nam tử duỗi một tay vỗ vỗ lên bả vai Liên Mạn Nhi.

“Được rồi, không có việc gì rồi, đứng lên đi.” Nam tử nói, trong giọng nói có chút nhẹ nhõm không dễ dàng nhận ra.

Tay Liên Mạn Nhi nắm chặt thành quả đấm, cố gắng để mình run rẩy quá mức, chậm rãi đứng lên từ mặt đất. Trên mặt đất cách nàng cùng nam tử chưa đầy năm bước chân, có một nam nhân mặc quần áo ngắn màu nâu. Nam tử kia cúi đầu, quỳ ở nơi đó, trên lưng lộ ra một mũi tên màu đỏ.

Liên Mạn Nhi che miệng lại, nàng tự nhận mình có lá gan không nhỏ, nhưng mà tuyệt đối chưa đạt tới trình độ thản nhiên khi đối diện với những tình huống như thế này.

“Tiếp tục đi.” Nam tử nói với Liên Mạn Nhi .

“Tiếp tục cái gì?” Liên Mạn Nhi buột miệng hỏi.

Nam tử nhíu mày.

“… À, được.” Giờ Liên Mạn Nhi mới hiểu được lời hắn nói, hắn bảo nàng tiếp tục xử lý vết thương cho hắn.

Liên Mạn Nhi gần như dùng hết cả bình nấm móng ngựa, lại lấy mảnh vải bên chân còn lại cống hiến nốt, rốt cục cũng xử lý xong miệng vết thương trên cánh tay và trên lưng hắn. Quá trình này có chút chậm, là do nàng cố ý đấy. Mỹ nam trước mặt như ngọc, nhưng đồng thời cũng giết người không chớp mắt. Tại nơi núi rừng hoang vu này, hắn có giết nàng diệt khẩu không đây?

“Này, ta không dám nói là ta cứu được ngươi, nhưng dầu gì thì ta cũng đã giúp ngươi.” Liên Mạn Nhi chậm rãi mở miệng nói.

[Chú giải]

*Áo trường bào tiến tụ: ‘tiến tụ’ là từ chỉ ống tay áo thon gọn như mũi tên.

Lời Edit : Ngủ dậy sớm làm được chương này ! Mà căn bản chương này cũng ngắn hehe. Ta vẫn đang trong quá trình thuần việt hết những gì có thể ! Hi vọng mọi người sẽ thích !

Discussion11 Comments

  1. Có phải nam chính xuất hiện không?bắt đầu không còn bình yên trôi qua trong cảnh đồng quê nửa ư?chờ xem

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: