Bất Ái Thành Hôn – Chương 28

0

Chương 28: Cái gì là lưu manh đùa bỡn

Editor: Con mèo cô đơn
Beta: Violetin_08

Thời gian trong nháy mắt như dừng lại, tựa như bị đông lạnh, chung quanh an tĩnh ngay cả một chút tiếng vang cũng không có, an tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng gió thổi ngoài cửa sổ phía sau.

Cái trán ấm áp, hơi thở truyền đến làm cho Lâm lệ cả người có chút nóng ran , lúc này mới hoảng hốt lấy lại tinh thần, không ngừng chống tay muốn đứng dậy, nhưng là nơi bàn tay vừa tiếp xúc khiến cho Lâm lệ sửng sốt, cô chậm rãi cúi đầu nhìn thấy rõ mình tay mình hiện tại đang chống ở địa phương nào, trợn tròn mắt không chỉ một giây đồng hồ, chờ ý thức trở lại bỗng dưng cả người cô đỏ bừng!

Lâm lệ ở trong lòng gào thét: Trời ạ! Tay cô đang đặt ở địa phương nào!

So sánh với mới vừa rồi nóng ran, giờ phút này Lâm lệ cảm giác mình tựa như có thể bị bị nướng chín, cả người nhiệt độ cao giống như hiện tại chỉ cần hướng  trên người nàng đập xuống một quả trứng gà là có thể trong nháy mắt cô đem trứng gà kia thành trứng chần nước sôi ~!

Lâm lệ cảm giác cả người đều cứng lại, không dám làm một cử động nhỏ nào , thật ra thì đừng nói động, ngay cả hô hấp tựa hồ cũng bị cô quên lãng, nín thở làm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Còn không chịu đứng lên sao? !” Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh lẽo không chút cảm xúc của Chu Hàn.

Lâm Lệ lúc này mới hoàn toàn hồi phục tinh thần, vội vàng rút tay về, dưới tình thế cấp bách tay liền dùng sức địa phương đó để mượn lực mới tự mình đứng lên được .

Bên này Lâm lệ đứng dậy thậm chí thân thể còn không có đứng vững, chỉ nghe thấy bên cạnh Chu Hàn mở miệng mắng: “Đáng chết!”

Nghe tiếng, Lâm lệ quay đầu nhìn lại, không hiểu rõ tình huống, đột nhiên tay bị lôi kéo một lần nữa ngã trở lại trong ngực Chu Hàn, chẳng qua là lần này cùng vừa nãy bất đồng, mới vừa rồi xem như nửa nằm úp sấp , mà bây giờ là ngồi , tư thế lần này thoải mái hơn, nhưng là nói đến lúng túng, lần này cũng không  tốt hơn mới vừa rồi bao nhiêu, thậm chí còn chỉ hơn chứ không kém.

Lâm Lệ không là một cô bé mười bảy mười tám tuổi không có chút kinh nghiệm nào, giờ phút này dưới mông cô là dị vật gì không cần cúi đầu xem cũng biết, chỉ cảm thấy mặt nóng lợi hại hơn, nhiệt độ nóng rực kia cơ hồ có thể đem cô làm cho nóng chảy.

Ánh mắt Chu Hàn nhìn chằm chằm người trong ngực, ánh mắt kia tựa mang theo lửa nóng, hừng hực thiêu đốt lên.

Lâm Lệ nuốt nước miếng, khẩn trương một chữ cũng không nói nên lời, dị vật phía dưới làm cô nóng đến nhăn nhó, thân thể nhúc nhích theo bản năng muốn chạy trốn, thế nhưng thắt lưng lại bị người khác gắt gao nắm lấy.

Chu Hàn nhìn cô,  gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô còn dám động đậy thử xem! Tôi không biết sẽ làm ra chuyện gì đâu !” Âm thanh trầm mang theo ham muốn bị đè nén.

Lâm Lệ thật không dám động, nhìn hắn, đừng nói là nuốt nước miếng giờ ngay cả hô hấp một chút không dám, rất sợ mình dẫn lửa thiêu thân.

Thấy cô động cũng không dám động nằm ở trên ngực mình, Chu Hàn nghiêng người vùi đầu vào vai của cô, tay buông eo cô ra, nhưng lại gắt gao nắm thành quyền, cố gắng áp chế dục hỏa trong lòng mình.

Một lúc lâu sau Lâm lệ cảm giác mình sắp thở không nổi, cũng hết kìm nén nổi, bên tai truyền giọng nói trầm thấp mang theo ám muội của  Chu Hàn, “Há mồm hô hấp.”

Lâm Lệ lúc này mới kịp phản ứng chính mình khẩn trương đến mức quên hô hấp, vội vàng hô hấp  hai cái, sau đó ý thức lý trí và.. vân vân trong nháy mắt tất cả đều trở lại, không quản những việc khác đỏ bừng mặt đẩy anh ta ra trực tiếp đứng dậy.

Đứng dậy sau đó vội vàng lui sang một bên, đưa tay chỉ vào kẻ giờ phút này đang ngồi ở ghế xoay Chu Hàn. Mới vừa trải qua, tâm tư vẫn không thể hoàn toàn bình phục lại, ngón tay chỉ vào Chu Hàn có chút run rẩy, hiện tại cả người có chút thẹn quá thành giận, nói: “Anh, Anh… Hạ lưu!”

Chu Hàn nhìn chằm chằm cô, ánh mắt thâm thúy như đầm nước, sâu không thấy đáy.

Lâm Lệ bị hắn nhìn vậy có chút sợ, nhưng cá tính không chịu thua  khiến cô cậy mạnh nói: “Anh…, Anh hèn hạ vô sỉ, thật không biết xấu hổ!” Vừa nói lại nhớ tới mình mới vừa an vị phía trên anh ta, mặt lại càng vừa hồng thêm vài phần.

Chu Hàn nhếch khóe môi, nhìn khóe miệng kia nở nụ cười Lâm Lệ cảm thấy có chút sợ, trong lòng có chút hối hận, theo bản năng chân hướng  phía sau lui lại mấy bước.

Chu Hàn đứng dậy, ánh mắt thẳng tắp ngó chừng Lâm Lệ, chân đi tới chỗ cô, khóe miệng nở nụ cười so sánh với lúc trước sâu hơn mấy phần.

Lâm lệ nuốt một ngụm nước bọt, khẩn trương hỏi: “Anh, anh… Anh muốn làm gì!”

“Cô không phải nói tôi hạ lưu, hèn hạ vô sỉ lại không biết xấu hổ sao?” Chu Hàn từng câu từng chữ hỏi ngược lại , khóe miệng cười thoạt nhìn có chút quỷ dị.

“Vốn, vốn chính là như vậy!” Lâm lệ vừa nói, lại lui về phía sau một bước.

“Đúng a” Chu Hàn cười như không cười, sải bước tới trước mặt cô rồi đứng lại.

Lâm Lệ có một loại rất dự cảm xấu, cô cảm thấy nếu như cô cứ tiếp tục ở lại trong phòng này lát nữa nhất định sẽ phát sinh chuyện gì đó, hơn nữa tuyệt đối không phải là chuyện tốt! Nghĩ như thế, trong lòng liền nhanh chóng có quyết định, vội vàng nói: “Cái kia, thời gian đã không còn sớm, tôi muốn đi ngủ, ngủ ngon.” Nói xong xoay người  muốn chạy đi.

Chẳng qua là chân đi, tay lại bị người kéo lại, Chu Hàn bước tới đồng thời kéo tay cô.

Lâm Lệ gượng cười quay đầu, nhìn hắn, nụ cười trên mặt so với khóc còn khó coi hơn rất nhiều, run rẩy nói: “Sao, làm gì?”

Chu Hàn khóe miệng mang nụ cười tà mị nụ vẫn không có giảm, đưa tay đem thân thể của cô quay lại, chỉ nói: “Tôi chỉ muốn chứng minh lời nói mới vừa rồi của cô là sai lầm .”

“Ách” Lâm Lệ sửng sốt, có chút không hiểu rõ ý tứ của hắn, hỏi: “Anh làm gì —— ô ——” hai chữ còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, liền trực tiếp bị ngăn ở trong miệng.

Chu Hàn nâng mặt của nàng, hôn rất sâu, bởi vì quá mức đột ngột Lâm Lệ hoàn toàn không có kịp phản ứng, cho nên đôi môi vừa hé mở Chu Hàn liền đưa lưỡi vào thăm dò, đầu lưỡi bá đạo tham lam như muốn chiếm lấy tất cả ngọt ngào trong miệng cô.

Lâm Lệ một lúc lâu cũng không có kịp phản ứng, ánh mắt mở thật to , tay cũng quên không phản kháng.

Chu Hàn nhìn dáng vẻ cô lúc này không khỏi có chút buồn cười, môi kề sát thì thầm: “Nhắm mắt lại.” Giọng nói mang theo vẻ ôn nhu ngoài ý muốn.

Lâm Lệ mơ mơ màng màng hoàn toàn không biết tình huống gì, nghe vậy cũng nhắm lại.

Môi của cô rất mềm, so sánh với đôi môi trời sinh có chút lạnh lẽo của mình, môi của cô ấy rất ấm áp, có hương vị giống như kẹo đường mình ăn lúc còn bé, làm cho người ta không khỏi muốn nhiều hơn.

Hôn Lâm Lệ là một chuyện rất thoải mái, Chu Hàn thuận theo tự nhiên, từ từ nhắm mắt lại, từ từ quên mất chuyện không vui trong lòng lúc trước. Phiền muộn cùng bị đè nén, đưa tay nâng mặt của cô hôn sâu hơn chút ít.

Cũng không biết qua bao lâu, Lâm Lệ như ở trong mộng chợt tỉnh, chợt mở hai mắt ra, thấy gương mặt Chu Hàn phóng ta trước mắt, liền có cảm giác nhục nhã, kia lửa giận trong lòng bùng cháy, một tay đẩy Chu Hàn ra, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm, ánh mắt kia cơ hồ sắc bén như muốn ăn thịt người.

Chu Hàn lui về sau hai bước mới đứng vững, nhìn cô, nụ cười nơi khóe miệng so với trước càng sâu hơn vài phần, nói: “Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, cái gì mới gọi là lưu manh, cái gì mới coi là vô sỉ hạ lưu không biết xấu hổ.”

Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, một lúc lâu sau , nước mắt không báo động trước trực tiếp từ trong hốc mắt chảy xuống.

Nước mắt của cô khiến cho Chu Hàn không khỏi sửng sốt, ý thức được việc mình mới vừa làm đúng là có chút quá đáng, do dự mở miệng nghĩ muốn giải thích , “Này, cô…” Mở miệng xong mới thấy mình không biết nên nói gì.

Lâm Lệ đưa tay đi lau nước mắt trên mặt, nhưng lau làm sao cũng không xong, trong lòng không khỏi cảm thấy ủy khuất, giờ phút này  cô tựa hồ cũng trở nên đặc biệt yếu ớt.

Chu Hàn không biết lúc này nên làm gì, nhưng cứ đứng nhìn cô khóc cũng không phải là biện pháp, bèn đi lên phía trước, đưa tay muốn lau đi nước mắt trên mặt cô, lại bị cô chặn ngang đẩy ra.

Ánh mắt oán hận trừng mắt liếc Chu Hàn một cái, có chút trẻ con đưa thay sờ sờ khóe miệng, sau đó lại hướng về phía anh ta oán hận mắng một câu, “Khốn kiếp!” Sau đó quay đầu trực tiếp đi ra khỏi thư phòng.

Chu Hàn sững sờ tại chỗ một lúc lâu, sau đó có chút khống chế không được cười ra tiếng, đưa thay sờ sờ môi của mình, cười lắc đầu, lúc này mới xoay người trở lại ghế xoay phía sau bàn đọc sách.

Thời điểm đưa tay lấy văn kiện trên bàn, liếc thấy mới vừa rồi cô đưa cà phê vào, tách cà phê còn lượn lờ khói trắng, trong không khí có mùi thơm nhàn nhạt của cà phê.

Đưa tay đem cái chén bưng quá, đặt ở khóe miệng nhẹ nhàng uống một hớp, bởi vì để một lúc lâu nên hiện tại nhiệt độ vừa phải, chỉ là cà phê vốn có vị đắng hiện tại uống nó lại có cảm giác ngọt ngào nhàn nhạt.

Cảm giác như thế khiến cho Chu hàn không khỏi nhíu mày, bưng cà phê nhìn kỹ một lúc lâu, lại nhấp một hớp, lần này xác nhận mùi vị là cà phê là đắng chát, lúc này mới nới lỏng chân mày, một lần nữa cầm lên văn kiện xem.

Trong phòng, Lâm Lệ ôm gối ngồi ở đầu giường, tức giận lấy tay vỗ gối, trong miệng nhỏ giọng nói thầm , “Khốn kiếp, đại khốn kiếp, hèn hạ vô sỉ hạ lưu, đại khốn kiếp! …”

Nhớ tới hết thảy mọi chuyện mới vừa rồi trong thư phòng, ngay lúc đó cô thậm chí còn có thể rõ ràng cảm giác được dưới cái mông kia cách lớp y phục nhiệt độ vật kia truyền tới, nóng rực cơ hồ có thể đem người làm phỏng.

Nghĩ tới, Lâm Lệ mặt đỏ bừng , trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tức giận, thấp giọng mắng, “Hạ lưu, vô sỉ!” Sau đó kia khí lực vỗ vào cái gối ôm trong tay càng mạnh, tựa như coi gối kia làm Chu Hàn mà đánh.

Càng nghĩ càng không hết giận, nhưng hành động đánh gối quá mức trẻ con , cuối cùng Lâm Lệ cầm lấy gối trợn mắt nhìn một lúc lâu, sau đó ném thẳng gối xuống đầu giường, sau đó gối đầu lên chiếc gối bị mình đánh có chút biến  dạng, trực tiếp nhắm mắt đi ngủ.

Ngày thứ hai Lâm Lệ bị ánh mặt trời bên ngoài làm thức giấc, mơ mơ màng màng tỉnh lại, trong phòng ánh sáng làm cho cô có chút không thích ứng, giơ tay lên trán che lại một lúc lâu mới từ từ thích ứng được ánh sáng trong căn phòng.

Liếc nhìn đồng hồ báo thức đặt ở trên tủ đầu giường, lại  nằm xuống giường trong chốc lát, lúc này mới đứng lên chuẩn bị đi rửa mặt.

Đợi Lâm Lệ vệ sinh cá nhân xong, mới mở cửa liền nghe thấy trong phòng ăn truyền đến tiếng cười nói của cha mẹ.

________________________________

Hết chương 28

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: