Hoàn Khố Thế Tử Phi – Chương 01

56

Tiết Tử

Editor: Tiểu Bình Nam

Thiên Thánh Hoàng triều lập quốc đã hơn trăm năm, đế vương cơ trí, thần tử trung thành, quốc gia giàu có quân đội hùng mạnh, trăm họ an cư lạc nghiệp. là quốc gia lớn nhất ở Thần Châu đại lục. Bách niên phồn hoa. Tiểu quốc không dám nhìn bóng lưng này, hàng tháng tiến cống, mỗi năm xưng thần (quy phục).

 

Nhưng sau lưng cái bách niên phồn hoa ấy, sâu mọt tai hại cũng ngày càng tăng thêm. Khi giá trị cũ, mới của chính quyền thay đổi dưới cái bề ngoài yên ổn là sóng ngầm mãnh liệt. Trong đó lấy Vinh vương phủ, Vân vương phủ, Đức phủ thân vương, Hiếu phủ thân vương là Tứ đại hoàng tộc có thế lực nhất.

 

Nhà vua lớn tuổi, thái tử cùng nhiều hoàng tử khác xuân hoa chính mậu (tuổi trẻ đang thịnh). Các thế hệ Vương gia trước của Tứ đại hoàng tộc vương phủ dần dần thối lui khỏi võ đài lịch sử, một đời thiếu niên tuổi trẻ đang sôi nổi tiếp nhận cơ nghiệp của tổ tiên để lại mà bộc lộ tài năng của bản thân.

Tất cả thiếu niên công tử trong vương phủ, đều là người văn võ song toàn. Minh đao ám tiễn, gió tanh mưa máu, vạch trần không ít cảnh tượng ‘náo nhiệt’ ở sau lưng. Nhưng ai cũng không chọc thủng được tầng cửa sổ mỏng kia (ý bảo không ai có thể diệt trừ được hậu hoạn trên) Thời cuộc vì vậy giằng co bất động.

 

Lý Vân, thượng tướng trẻ tuổi và tài hoa nhất của Cục Bảo An quốc gia, một khi vì nước hy sinh, linh hồn rơi vào dị giới, trọng sinh là nữ nhân duy nhất ở Vân vương phủ Thiên Thánh Hoàng Triều – Vân Thiển Nguyệt

 

Nàng đến, chính là nơi để đột phá cửa sổ kia.

Chương 01

Lý Vân yếu ớt mở mắt, đã bị cảnh sắc trước mặt đập vào mắt làm ngẩn ra

Trước mặt là đình hồ thủy tạ, gió mát ấm áp, thành lan can  màu đỏ xanh, khúc hành lang vòng qua vòng lại, cây quỳnh hoa xanh biếc, cảnh đẹp xa hoa đều đồng nhất. Nhất là giống cây ỷ lan kia màu sắc và hoa văn đều là trân quý cực kỳ hiếm thấy, trong cái hồ nước là một đôi uyên ương ngọc bích cùng hồng quan Bạch Hạc đúng là càng thêm quý hiếm, ở hiện đại gần như tuyệt chủng. Càng khỏi phải nói về chạm khắt của hòn non bộ, bài trí đình đài đều là các loại trân phẩm rồi.

Nàng không khỏi nhất thời ngưng mắt xem, nghĩ đến hiện đại cái gì cũng đều cần nhờ đến hóa chất, khoa học kỹ thuật niên đại, mà còn có chốn như thế này sao? Mặc dù lâm viên Tô Châu, Bắc Kinh lưu lại cảnh trí của lâm viên hoàng gia cũng không bằng một phần hai nơi đây.

Đang giật mình sững sờ, bên tai truyền đến tiếng nói liên miên cằn nhằn khó chịu của nữ nhân.

“Tiểu thư, người nên ra tay giáo huấn một chút những nữ nhân không biết trời cao đất rộng này! Ngài là ai a? Hôm nay rõ ràng có người dám đánh ngài nữa, hôm nay cuộc so tài của hội thi thơ ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng ở đấy. Vậy mà các nàng quả thực là cả gan làm loạn!”

“Muốn nô tỳ nói, tiểu thư càng ngày càng dung túng những nữ nhân kia rồi, nếu lại tiếp tục như vậy, hồn của thái tử điện hạ sớm muộn bị những kẻ thấp hèn này câu dẫn đi!”

“Mới vừa rồi thái tử điện hạ rõ ràng thấy ngài bị thiệt thòi, lại làm như không thấy, thực là đáng giận.”

“Nô tỳ cảm thấy ngài có lẽ nên để thái tử điện hạ biết rõ, biết rõ ai mới là người mà hắn phải kết hôn. Lại tiếp tục như vậy, ngay cả cọng cỏ cũng dám khi dễ ngài.”

“…”

“Tiểu thư, ngài như thế nào cả buổi cũng không nói nửa lời? Những lời nói của nô tỳ người có nghe không?”

“Tiểu thư?”

Thanh âm bực bội đập vào mắt phá hủy cảnh trí trong nháy mắt làm kinh động nàng. Lý Vân theo thanh âm hoảng hốt mà quay đầu, liền gặp một người mặc trang phục thị nữ , là một nữ hài nhỏ bé mặc đồ cổ trang đứng ở bên người nàng.

Nữ hài ước chừng mười hai mười ba tuổi. Tay cầm quạt hương bồ, nhẹ nhàng quạt, trong mắt rõ ràng hàm chứa tức giận, trên gương mặt non nớt lộ vẻ căm giận bất bình. Thấy nàng nhìn qua thì thần sắc hoảng hốt, hơi sững sờ, rõ ràng không còn trạng thái ấy nữa,.

Lý Vân như đúng như không nhìn xem nàng, trong lúc nhất thời thần sắc càng hoảng hốt thêm vài phần.

Nữ hài chỉ là ngây người một lát, sắc mặt cùng thần sắc căm giận đều tiêu tán, đổi lại lộ vẻ khẩn trương cùng không xác định, “Tiểu thư, ngài… Ngài có phải là không thoải mái hay không?”

Lý Vân không nói, sương mù che chắn trong đồng tử dần dần đã có một tia tức giận, trong mắt nháy bắn ra tinh quang, thẳng tắp nhìn nữ hài.

“Tiểu…” Nữ hài bị ánh mắt của Lý Vân nhìn đến run lên, quạt hương bồ trong tay lập tức ngừng, thân thể lui về phía sau một bước, quỳ trên mặt đất. Đầu gối cùng mặt đất đụng nhau, “Đông” một tiếng. Nguyên bản lanh mồm lanh miệng mà nói cũng chuyển thành run sợ, “Tiểu thư thứ tội, nô tỳ nhất thời tức giận, nô tỳ không nên nói thái tử điện hạ không phải.”

Thái tử điện hạ? Lý Vân ánh mắt hơi trầm xuống. Đóng phim sao? Dựa vào, là ai lớn gan như thế dám đóng phim lên tới trên đầu của nàng? Không muốn sống chăng! Nàng khẽ mím môi nhìn nữ hài. Trên mặt đất đá đen tản ra ánh sáng màu đen  yếu ớt, ánh nắng mặt trời chiếu xuống phản xạ ra tia sáng chói mắt. Ánh mắt nàng rơi vào cái trán nữ hài không ngừng chảy ra máu tươi, tâm tư ngay lập tức biến đổi.

Thế nhưng  nếu là đóng phim [nguyên văn là diễn kịch], vì sao bên cạnh không có ánh sáng cùng nhân viên công tác? Nếu là đóng phim, cái nữ hài trước mắt này không ngừng đổ máu cũng quá nhập vai đi, cái trán một mảnh huyết nhục (máu thịt) mờ nhạt, nếu là không băng bó cầm máu, nhất định sẽ để lại sẹo. Hiện giờ còn vì kiếm tiền để sinh tồn mà  ép mình để tự mình hại mình thế sao?

Nếu không là đóng phim, như vậy nơi đây là ở đâu?

“Cầu tiểu thư tha cho nô tỳ lần này! Nô tỳ cũng không dám nữa.” Cô bé kia không thấy Lý Vân lên tiếng, nói xong liền quỳ trên mặt đất dập đầu  rồi ngẩng đầu lên. Cái trán cùng nền gạch đen đụng nhau, phát ra thanh âm thanh thúy, chừng vài cái, liền có huyết nhuộm đỏ tươi lên trên gạch đen, màu đen ánh lên màu đỏ, vầng sáng tựa hồ càng chói thêm vài phần.

Ánh mắt Lý Vân nhìn chằm chằm giọt máu đỏ tươi bên trên gạch đen, trong lòng thấy co rút lại, bỗng nhiên nàng đột ngột nâng đầu lên, theo ánh nắng mặt trời chiếu lên trên mặt đất  nhìn về phía không trung. Chỉ thấy giữa ánh nắng trưa,mặt trời mãnh liệt, rất nhanh chiếu vào cả vùng đất, kim quang bắn ra bốn phía. Nàng chỉ nhìn thoáng qua liền dời đi, một lần nữa nhìn về người nữ hài không ngừng dập đầu trước mắt.

“Cầu tiểu thư…” Nữ hài tựa hồ giống như không biết đau, một bên mãnh liệt dập đầu, một bên trong miệng càng không ngừng cầu xin tha thứ.

“Ngươi… Trước tiên đứng lên.” Lý Vân lên tiếng. Trong thanh âm trầm thấp lộ ra một tia thanh non (âm thanh non nớt), thanh non bên trong lộ ra một tia nghi hoặc. Tuy nhiên chỉ ngắn ngủi mấy chữ, nhưng âm sắc  lại uyển chuyển, nếu không là hàm chứa một chút tiếng nói khàn khàn, liền giống như chim oanh hót rất là êm tai. Dứt lời, nàng đột nhiên thu hồi ánh mắt của mình về phía nữ hài trên người. Thanh âm lạ lẫm như thế,  như thế nào cũng không phải thanh âm quen thuộc của mình hơn hai mươi năm. Xem ra không khỏi khẽ giật mình.

Chỉ thấy trên người nàng một mặc một đồ cổ trang quần thun. Áo tơ màu tím nhạt chất liệu nhuyễn, mặt trên thêu lên đóa hoa hải đường lớn. Hoa lá không phức tạp, nhưng sinh động như thực, đường may cẩn thận, đường thêu hiện ra ti tí vầng sáng, vừa thấy liền biết đó là do tú nương tay thêu khéo léo thuộc loại nhất đẳng  mới có thể thêu dệt mà thành. Quần áo che xuống đến chân, rõ ràng có thể thấy được làn váy thêu lên viền vàng, chân chính là kim tuyến chế tác  từ Hoàng Kim.

Thu hồi ánh mắt, thấy nàng một tay giữ lấy đầu chống lên Bạch ngọc thạch được mài sáng bóng mà thành bàn đá, ngồi dưới thân cũng một loại là ghế chế tạo từ Bạch ngọc thạch. Bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn trắng nõn, cổ tay cũng trắng nõn, phía trên hiện ra một chiếc vòng tay ngọc bích xanh bóng mơn mởn, sáng long lanh mượt mà. Vừa thấy liền biết giá trị khó có thể đánh giá. Hai bên có ngọc châu cài tóc cùng vĩ kim trâm cài tóc rơi rủ xuống, một bộ đều chế tác tinh tế, giá trị xa xỉ.

Nàng nhất thời kinh ngạc mà nhìn xem, vừa mới thanh minh thì vài phần đại não lại lâm vào trống rỗng.

“Tiểu thư, người tha cho nô tỳ sao?” Nữ hài đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt kinh hỉ mà nhìn về phía Lý Vân. Nàng không hề đối mặt với nét mặt của mình, thần sắc mừng rỡ lập tức cứng đờ, gục đầu xuống, khiếp nhược sợ hãi mà thấp giọng nói: “Tiểu thư không buông tha tội  của nô tỳ, nô tỳ không dám đứng lên.”

Lý Vân nghe vậy tay vô ý thức nhanh chóng co rúc một phát, một lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía nữ hài quỳ trước mặt.

Nữ hài tuy ăn mặc đều là thượng quần áo hạng, nhưng cái vải vóc kia hiện tại nhìn kỹ so sánh với đồ gấm lụa mặc trên người nàng thì kém hơn một bậc. Chỗ đeo đồ trang sức trên người không có thể so đo với nàng. Nàng ánh mắt ngưng lại, không có lên tiếng.

Nữ hài không nghe được lời nói tha thứ tiểu thư…, giống như là không dám nói nhiều hơn nữa, chỉ cúi thấp đầu giữ im lặng.Trên trán, giọt máu màu đỏ tươi tí tách mà rơi xuống đất, nàng tựa hồ giống như không biết đau, quỳ không chút sứt mẻ.

“Ngươi vừa mới nói gì đó, lập lại lần nữa.” Lý Vân trấn định hỏi. Lúc này đây thanh âm khàn khàn đã tản đi, đang số giọng điệu đã trầm thấp, còn có một tia áp lực cất dấu vô hình bắn về phía nữ hài.

Bao nhiêu năm lần mò trải qua các cuộc gió tanh mưa máu mà đi tới. Đã sớm luyện cho  nàng vô luận là đang ở nơi nào, đang làm gì, vô luận là trong lòng bị hù dọa nổi cơn sóng gió động trời nào, vô luận trước mặt chứng kiến khác một trời một vực với hiểu biết của mình ra sao, nàng đều có thể làm cho mình nhanh chóng trấn định lại, dùng bất biến ứng vạn biến,  xem xét rồi mới hành động.

Nữ hài nghe vậy thân thể lại có chút run lên một cái, giống như là ngậm lấy hối hận cùng sợ hãi vô hạn, “Tiểu thư, nô tài sai rồi, nô tỳ cũng không dám nói thái tử điện hạ nửa câu không phải. Nô tỳ tự nguyện phạt đi Xuyến phòng giặt rửa, thỉnh tiểu thư xem trong nhà chỉ còn duy nhất nô tỳ mà tổ mẫu cần nhờ nô tỳ chăm sóc, tha cho nô tỳ a!”

“Ta muốn ngươi đem lời nói vừa mới nói lập lại lần nữa!” Lý Vân thanh âm bỗng nhiên lại chìm thêm thêm vài phần.

“Tiểu…” Nữ hài tựa hồ còn yêu cầu tha cho, nghe vậy thân thể đột nhiên thoáng rụt một phát. Thanh âm im bặt.

“Nói!” Lý Vân nhìn chằm chằm nữ hài. Nàng muốn biết cái địa phương này là nơi nào, nàng tại sao lại xuất hiện ở chỗ này, hơn nữa trở thành người không phải là chính nàng?

“Vâng… vậy thì nô tỳ nói.” Nữ hài sợ hãi mà cúi thấp đầu một cử động nhỏ cũng không dám, Lý Vân vừa mới tỉnh lại nàng một chút cũng không dám chậm trễ mà đem căm giận bất mãn lúc ban đầu nói lại lần nữa.

Trọn vẹn có mấy phút mới có thể nói xong. Sau khi nói xong vẫn không nhúc nhích mà nằm ở trên mặt đất, phía sau lưng mồ hôi lạnh vốn đã làm ướt quần áo mỏng manh. Hôm nay mới biết rõ chính mình lại nói xấu thái tử điện hạ, cỡ nào là đại nghịch bất đạo. Nếu bị thái tử điện hạ nghe được, nàng hiện tại đâu còn có thể hảo hảo mà quỳ ở chỗ này cầu tiểu thư tha thứ, mấy cái đầu cũng không đủ chém đấy.

“Ân!” Lý Vân sau khi nghe xong con mắt tĩnh mịch, thanh âm không nghe ra cảm xúc. Trong nội tâm lại như sóng lớn quay cuồng, cơ thể nhỏ bé như thế, tay trắng nõn cũng hết sức nhỏ, cùng cách ăn mặc như thế, nàng là đang ở đâu? Trong lòng bỗng nhiên hiện lên một tia cảm giác quỷ dị, nhìn cảnh đẹp như  bức tranh quanh mình cũng bỗng nhiên biến sắc. Chẳng lẽ bản thân nàng đang ở trong mộng?

Nghĩ đến chỗ này, nàng bỗng nhiên cong tay lên, ngón tay dùng sức mà hướng lòng bàn tay véo, tlòng bàn tay truyền đến sự đau đớn toàn tâm (bứt rứt, ray rứt). Nàng tựa hồ là không biết đau, lại dùng sức mà bấm véo hai cái, buông tay ra, lén lút hướng bên hông mà nhéo. Cách vật liệu may mặc mềm mại, bên hông cùng lúc truyền đến đau đớn.

Sắc mặt nàng bỗng nhiên có vài thay đổi. Trong lòng nảy lên hàn ý. Không phải là trong mộng!

Nữ hài lại không dám nói, chung quanh lần nữa lâm vào tĩnh lặng, ngoại trừ gió mát thong thả, không có nửa điểm thanh âm phát ra.

” Ngươi đem chuyện vừa mới xảy ra nói lại một lần nữa. Thái tử điện hạ… Thật sự chứng kiến ta bị khi dễ làm nhục mà không để ý?” Nửa ngày, Lý Vân cân nhắc dùng từ, thanh âm trầm thấp hàm chứa một tia khẽ run.

“Tiểu thư?” Nữ hài sững sờ, nàng nhạy cảm mà phát giác được hôm nay tiểu thư không đúng, bỗng nhiên ngẩng đầu.

“Nói!” Lý Vân thanh sắc bất động mà rút tay về. Nàng muốn trước tiên hiểu rõ đây rốt cuộc là chuyện gì.

“… Dạ!” Nữ hài lập tức gục đầu xuống. Không dám nghĩ, chuyện đó rõ ràng vừa mới xảy ra, tiểu thư vì sao phải bắt nàng lập lại một lần nữa, liền vội vàng nói: “Hôm nay phần thưởng hội thi thơ ,tiểu thư vì không thoải mái nên vốn không muốn đến đây, nhưng nghĩ đến thái tử điện hạ hôm nay cũng tham dự phần thưởng hội thi thơ, tiểu thư vẫn phải đến. Nhưng Nhị tiểu thư Vinh vương phủ cùng Quận chúa Hiếu phủ thân vương đáng ghét lại hợp tác với Thanh Uyển công chúa khi dễ ngài, thừa dịp mọi người không chú ý muốn đẩy ngài xuống nước, nếu không phải về sau Ngọc Ngưng tiểu thư phủ Thừa Tướng nói Cảnh thế tử những năm này một mực đóng cửa không ngoài cùng Nhiễm tiểu vương gia xuất ngoại du ngoạn trở về cũng đến tham dự phần thưởng hội thi thơ, lúc này các nàng mới vội vàng bỏ đi, nô tài đã sớm nhìn ra các nàng hôm nay lai giả bất thiện (*), nên bảo tiểu thư sớm đi đến chỗ  Hoàng hậu nương nương, tiểu thư hết lần này tới lần khác không nghe. Người khi nào đã bị thua thiệt a! Hôm nay người suýt nữa rớt xuống trong hồ, tiểu thư lại không biết bơi, nhất định sẽ gặp không may. May mắn…”

“Ta tại sao lại có chút đau đầu?” Lý Vân nghe được cảm thấy phát lạnh, đắn đo cau mày hỏi. Đã không có rơi vào trong nước ngâm, nhưng nàng vì sao cháng váng đầu, như là bộ dạngngủ thật lâu mới tỉnh lại.

“Tiểu thư bị vòng bảo hộ bên hồ cản lại bên đầu, tự nhiên sẽ chóng mặt.” Nữ hài lập tức nói.

“Trách không được ta có chút nhớ không rõ đã xảy ra chuyện gì! Nguyên lai là đập đầu.” Lý Vân lau trán, sắc mặt có chút tái nhợt, tay thu hồi trở lại trong tay áo rất nhanh, thân thể rất nhỏ mà run rẩy, thanh âm lộ ra ý không đếm xỉa tới. Nhưng chỉ có nàng tự mình biết dùng nghị lực lớn cỡ nào mới có thể miễn cưỡng chèo chống ở thân thể này để không té ngã rơi dưới mặt ghế.

Nếu không phải đang ở trong mộng…, vậy nàng chính là gặp quỷ rồi.

Nhưng mà giữa ban ngày có quỷ sao? Nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua thái dương nóng rát.

“Tiểu thư ngài nói ngài nhớ không rõ hả?” Nữ hài cả kinh, sắc mặt đại biến.

“Ân!” Lý Vân không tỏ rõ ý kiến.

“Vậy người ngoại trừ nhớ không rõ chuyện này còn nhớ không rõ cái gì?” Nữ hài ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trên mặt bị máu nhuộm đỏ một mảnh. Nàng tựa hồ vô tri giác, vội vàng hỏi.

“Không nhớ rõ còn có…” Lý Vân cân nhắc nghĩ đến làm thế nào “đánh rắn động cỏ” gài bẫy ra nhiều tin tức hơn nữa.

Vừa mới mở miệng, chỉ nghe cách đó không xa truyền đến một trận tiếng cười khẽ, ngay sau đó một âm thanh nồng đậm mang theo trêu tức của nam tử vang lên, thanh âm thanh nhuận êm tai, “Nguyệt muội muội, người khác đều đi hoa viên, ngươi như thế nào mà trốn ở chỗ này thanh nhàn thế? Ta vừa mới nhìn thấy thái tử điện hạ cũng đến hoa viên rồi a! Ngươi nếu không đi, coi chừng hắn bị hoa tươi đặc biệt mê mắt, sẽ không nhớ rõ ngươi là ai đó.”

Lý Vân nghe vậy, bỗng nhiên mà theo thanh âm quay đầu đi.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion56 Comments

  1. Phạm Hải Lương

    Ôi sao mà dài thế, sao ta cứ thích quyển nào là quyển đấy dài lê thê là sao? Vừa theo kịp bộ tiểu địa chủ lại đến bộ này. Đọc xong cái văn án kết luôn, kéo xuống dười thấy dài dã man con ngan mới edit được một phần. Chả nhẽ lại chờ đến khi edit xong à? Nhưng cơ mà bồ kết quá, thôi lại tiếp tục bám đuôi vậy. Hẹn gặp lại các bạn một ngày gần đây, ta bám nhanh lắm hehe.

  2. Trời ơi đăng kí thui mà mãi mới cmt được, truyện đ ọc có chút khó hiểu ha nhưng mà phục nữ chính thật đó bị xuyên không mà vẫn bình tĩnh được nếu mình là nàng chắc sợ phát khóc rồi đâu còn tâm tư mà suy nghĩ suy đoán này nọ có khi nói thẳng luôn là bị mất trí nhớ rồi cho xong

  3. Nữ chính là một thượng tướng bảo an nên tình huống nào cũng bình tinh,biết mình xuyên không mà không lo lắng chút nào vẫn tĩnh như không có chuyện gì

  4. Khúc đầu có chỗ dấu chấm mà viết thường. Khúc gần cuối có chữ “tlong”. Hé hé, không biết nhà có cần mấy ý kiến như vậy không nữa :(
    Tks nhà đã edit :*

  5. Lại một bộ xk nữ cường hấp dẫn . Tuy hơi dài nhưng mình tải được . Ai biểu đọc văn ắn hay quá . Hjhj
    ⌒.⌒. ^3^

  6. dạo TVNL để theo dõi tiếp bộ Thịnh Thế Đích Phi không ngờ đọc được thêm bộ này, thích quá. Đọc văn án là đã thấy hấp dẫn rồi…hiiihii

  7. Mình trở lại thăm nhà TVNL rồi
    Đọc Văn án thấy nử chính cường,từng là một cấp chỉ huy, bao nhiêu đó thấy truyện hấp dân rồi

  8. Tỷ làm s mà moi dc tin bi h, cứ bảo bị đập đầu mất hết trí nhớ đi có phải đỡ bn việc k

  9. Hiền Nguyễn Thị Thu

    truyện này mình tưởng đã đọc rồi, hóa ra là chưa. Suýt thì bỏ lỡ truyện hay!!! tks editors!

  10. Lúc đầu vào ko thích cái tên lắm thế là ko đọc. Giờ thì hay rồi, quyết định nhảy luôn hố này!

  11. bạn ơi cho mình pass mình đọc cuốn truyện này nhé! Mình xin rất nhiều lần rùi mà k biết có đúng quy định của web k? Xin chỉ giáo

  12. Truyện hay quá bạn ơi bạn chỉ mình làm sao để có pass với nhé. Thanks bạn nhìu

  13. xem tình trạng truyện “đang sáng tác” và độ dài chưa biết bao nhiêu không muốn sa hố đâu nhưng lỡ đọc văn án rồi, nam nữ chính có vẻ dễ thương thế là lọt mất tiêu rồi ?

  14. đọc tình trạng sáng tác và số chương xong không muốn nhảy hố đâu nhưng lỡ đọc văn án mất rồi, 2 anh chị có vẻ dễ thương thế là sa hố luôn :3
    cảm ơn bạn đã edit :)

  15. Đọc ngay từ cái tên đã thấy hấp dẫn. Đọc đoạn đầu là thấy hay rồi. Xuyên ko, nữ cường là thể loại mình thích đây

  16. Đọc văn án thấy hay quá nên ta nhảy hố a…nhưng mà dài quá là dài, mà thôi nhưng đã thích thì phải theo kkk. Đọc chương này ta buồn cười đoạn Nguyệt tỷ nghĩ người ta đang đóng phim, với lại mới đọc sao thấy thái tử ca ghét vậy. Dù gì cũng là bị hôn thê mà đê người ta dễ Nguyệt tỷ vậy á…không khoái aaaa >_< cho ta hỏi "hoàn khố" có nghĩa là gì vậy nàng?

  17. Nhà mình toàn truyện dài mà hay, tuy mình vẫn chưa đọc vì chưa có thời gian, nhưng đọc văn án thì thấy rất hay, được biết nhà đã set pass một số chương. Mình đọc sau comment sau thì vẫn có pass chứ hả nhà, vì chừng nào có thời gian sẽ đọc và comment từ từ, đạt yêu cầu vẫn được share pass nàng hen.

  18. Thiên Minh Tuyết

    Mở đầu đã thấy ấn tượng rồi, thích nhất nữ chính thế này. Thông minh bình tĩnh. Thanks nhà đã edit

  19. Nhâm Thuỳ Dung

    ai da…ui…da…. ^~^, xin chào mọi người, ta là người mới lọt hố đây. ;72
    ai da…. cái hố này sâu quá a, chừng nào mới trèo lên được đây *-*
    haizz…. nhưng ta là người có tính cách của tiểu cường nên ta sẽ cố cố cố mà bám, mà trèo….

    Ủng hộ, ủng hộ, *-* ;07 tung hoa, tung bông
    Cám ơn tất cả những thành viên đã edit và beta. *-* cúi đầu cảm ơn*-*
    các bạn cố lên nha ;61

  20. OK, duyệt chương 1, đủ hứng thú rồi đó, thanks chủ thớt.
    Cơ mà sao cái font chữ nó chữ to chữ nhỏ vậy ta, hay tại cái máy tính mình ta? có bạn nào bị giống mình hem?
    P/S nhìn lại mấy bạn cmt bên trên là từ năm 2014, ôi mọe ơi, chủ thớt thật quyết tâm làm bộ này. T_T .. mềnh ủng hộ!!!

  21. Thấy truyện lâu rồi mà không dám nhảy hố, tại chưa hoàn, cơ mà thấy ghiền quá thôi cứ đọc vậy.kk

  22. tiểu vân vân

    trong lúc chờ đợi mấy hố kia.
    ta..lén lút …dòm ngó…ôm chiếu nhảy hố tiếp

  23. Vào đây nhìn mới thấy truyện này post từ tận năm 2013, bạn chủ post quả là cực kì kiên trì, truyện lại còn siêu dài. Hâm mộ bạn chủ top quá đi.
    Mình đọc 1 lèo là xong chứ ngồi dịch rồi edit thật sự là bao nhiêu công sức, thời gian.
    Thanks các bạn nhiều.

  24. Chào bạn,
    Mình vừa mới viết reply cho ban hình như là không đúng chỗ (đúng truyện)!! Viết lại.
    Mình muốn làm thành viên dài hạn của trang do:
    1- trang của bạn đang có truyện hoàn khố thế tử phi mà mình quan tâm.
    2- trang của bạn edit truyen tốt. Mình thích.
    3- trang của bạn quy củ gọn gàng.
    4- trang của bạn có rất nhiều truyện hay hợp gu của mình (^_^).
    Mình không có thói quen comment từng chương của truyện. Nhưng nếu đọc xong truyện có thể review. Để tránh viết comment lan man í mà.
    Vì vậy mình không biết giờ xin pass để đọc truyện Hoàn khố này tiếp bằng cách comment như thế nào hết. Nếu tóm tắt truyện thì bạn đã làm rồi. Khen bạn edit pro thì bạn vẫn đã và đang làm. Cám ơn không để xin pass thì nhạt quá.
    Nên bạn cho mình biết mình nên làm gì để có thể làm thành viên nhà mình + cho mình pass để đọc truyện thì cho mình biết nhé.
    Chờ hồi âm của bạn.
    Thân,
    Equator.
    ;72

    • ngoài cách comt từng chương ra thì bạn có thể edit truyện, nếu bạn muốn rv truyện thì bạn có thể viết chúng mình sẽ xem xét

      • Vậy giờ mình rv truyện này như thế nào bạn ơi?
        Từng quyển 1 hay là review tổng?
        Thân,
        Equator.

        • bạn có thể viết 1 bài rv tổng thể viết nên cảm nghĩ về nhân vật về tình tiết hay âm mưu gì gì đó, bài viết k được quá ngắn.

  25. Truyện này viết hay, nhân vật nam chính đúng là hoàn hảo nhưng tác giả xây dựng tính các nhân vật nữ chính nhiều lúc thấy không thống nhất lắm. Từ đầu đến cuối truyện tình của DC và VTN sao mà lãng mạn thế, cứ như trên mây vậy. Nhưng đến Chương 65 quyển 5 thì tác giả cho nhiều chi tiết rườm rà quá. Mình mới đọc đến chương 65 quyển 5 cảm thấy cuộc nổi dậy của Dung Cảnh cũng không hẳn là đúng lắm. Dạ Khinh Nhiễm có lẽ là người khác với dòng họ Dạ, người sẽ cho dân chúng một cuộc sống thái bình. Binh đao vì 1 người phụ nữ cuối cùng chỉ dân là khổ.

  26. mình vừa comment ở trên nhưng mail đấy mình bị mất pass không vào được đổi mail khác được không?

  27. Cái khúc mà “trọng sinh là nữ nhân duy nhất ở Vân vương phủ Thiên Thánh Hoàng Triều – Vân Thiển Nguyệt” ý nó có sai không tại sao là nữ nhân a? Cả phủ lớn thì chỉ có 1 nữ nhân, loạn cả rồi a~ đây là do tác giả ghi đúng không ? Mình thấy phải là “đích nữ duy nhất” mới đúng. Đây chỉ là góp ý nhỏ của mình, không đúng thì mong bạn đừng để ý.

  28. Cái khúc mà “trọng sinh là nữ nhân duy nhất ở Vân vương phủ Thiên Thánh Hoàng Triều – Vân Thiển Nguyệt” ý nó có sai không tại sao là nữ nhân a? Cả phủ lớn thì chỉ có 1 nữ nhân, loạn cả rồi a~ đây là do tác giả ghi đúng không ? Mình thấy phải là “đích nữ duy nhất” mới đúng. Đây chỉ là góp ý nhỏ của mình, không đúng thì mong bạn đừng để ý. ;69

  29. nu9 này đúng lạ lun, bình thường khi mình đọc, trong trường hợp này mọi nu9 sẽ nghĩ mình xuyên không, chị này lại nghĩ mình ở trong mộng, bó tay chị lun. Mà chị này có vẻ ghê gớm, âm trầm đây, gặp nguy ko loạn

  30. Chao ban lan dau ghe tham nha ban,minh rat thich bo truyen nay,nhung sau khi doc noi qui nha ban ,comment phai dung Tieng viet co dau….aa minh dung iPad minh khong go dau duoc ban oi. Minh phai lam sao day Thanks

  31. Mới vào đọc đoanh giới thiệu nữ chính anh dũng hi sinh là cảm thấy kết bộ truyện rồi !!!. Nô tỳ này thật nhúc nhác chưa gì đã sợ hãi như vậy rồi nếu yếu quá đi theo nữ chính làm sao mà đc a !!

  32. ;70 ;70 ;69 Đúng là nữ cường nhân làm cho chính phủ, gặp chuyện không biến. Đọc giới thiệu thấy hấp dẫn quá. Hì vọng đừng lấp hố mình nha

  33. Lâu rồi mới comment 1 chuyện hêhhehe đọc văn án của nàng hay quá ta nhào vô à. Cảm ơn nàng đã dịch truyện nhé.
    Nữ chính đáng yêu quá, còn véo tay véo má để xem có là sự thật không nữa chứ. Sự thật hoàn toàn nha :))
    Nhân vật nào tới đụng độ vs nàng í đầu tiên đây :)))

  34. Truyện đọc lôi cuốn, hành văn mạch lạc, các bạn edit cũng rất mượt. Nhưng mà nể phục nhà mình thật đấy, quyển nào quyển ấy dài lê thê. Ai edit những truyện này thì thật dũng cảm. Bái phục!!!!!!!

  35. Cẩm Tú Nguyễn

    Nữ chính sao lai xuyên qua vậy, mới chương đầu nên cũng chưa rõ ràng lắm. Nữ chính lại là 1 thượng tướng bảo an, nên khả năng ứng phó tình huống cũng tốt thật, không biết bị xuyên vào nhân vật thế nào đây

  36. nguyen thi thuy

    Mới đọc chương đầu chưa thấy gì cả, nhưng nghe thấy nữ cường là thix rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close