Thứ Nữ Công Lược – Chương 152

2

Chương 152 : Lui tới (Trung)

Tần di nương liền an ủi Văn di nương: “Thế thì tốt rồi, ngươi có thể mỗi ngày đều nhìn thấy Trinh tỷ nhi.”

Văn di nương lại cắn cắn môi: “Có cái gì hay mà nhìn, ta có thể tìm cho nàng nhà chồng tốt sao? Hay có chuyện gì xảy ra thì làm chỗ dựa cho nàng?”Nói xong, liền phất ống tay áo vào nhà.

Tần di nương vội đi qua, nghe được Thập Nhất Nương nói chuyện với Hổ Phách “…… Cùng Trinh tỷ nhi đi phòng kho xem, nàng thích dạng nào hoặc dùng đồ vật nào. Rồi đi tìm Bạch tổng quản, bảo ông ấy tính toán xem, đem tiền sảnh của viện chúng ta sửa thành nhà giữa ba gian có nhĩ phòng, ở phía tây lại thêm sương phòng ba gian cùng nhĩ phòng, thế thì tổng cộng cần bao nhiêu tiền? Mùa đông tạm thời cứ ở đông sương phòng không sao cả nhưng đến mùa hè thì không được. Đem tiền sảnh sửa lại xong, ta sẽ khuyên Hầu Gia đem thư phòng chuyển đến nơi đó, rồi đem tây sương phòng cho Trinh tỷ nhi……”Thấy Văn di nương và Tần di nương tiến vào, liền ngừng đề tài “Đến rồi à?”Hai người khom đầu gối hành lễ. Thập Nhất Nương bảo nha hoàn bưng ghế con để hai người ngồi.

Văn di nương hôm nay khác ngày xưa, không huyên náo và rất trầm mặc.

Không thể không nói, không khí có phần nhạt nhẽo xuống. Nhưng Thập Nhất Nương gặp các nàng nói chuyện cũng rất ít.

Tần di nương liếc mắt nhìn Văn di nương một cái, chỉ phải căng da đầu nói chuyện cùng Thập Nhất Nương: “Phu nhân, là Trinh tỷ nhi chuyển đến đây sao?”

Thập Nhất Nương gật đầu: “Thái phu nhân đã xem hoàng lịch, hai mươi tám tháng này là ngày tốt.”

Tần di nương cười nói: “Đây là chuyện đại sự. Có chỗ nào dùng nô tỳ, phu nhân chỉ cần mở miệng là được.”

“Tạm thời không có.”Thập Nhất Nương cười nói: “Nếu nhớ ra có việc gì cần di nương phụ giúp, đến lúc đó mời ngươi lại đây cũng không muộn.”

“Vậy nô tỳ sẽ chờ phu nhân sai phái.”

Nhất thời lại tìm không ra cái gì để nói. Không khí lại nhạt nhẽo tiếp, đưa ánh mắt cho Văn di nương, nhưng cố tình cái người này hoàn toàn không còn linh hoạt như ngày xưa, ngồi nơi đó sắc mặt có chút mờ mịt, đối với mọi chuyện chung quanh đều ngoảnh mặt làm ngơ. Tần di nương thở dài trong lòng, đành phải tìm chuyện để nói. Nhìn chung quanh thấy trên kháng bàn chưng hoa thủy tiên thì cười nói: “Phu nhân, hoa thủy tiên còn không có nở hoa sao? Có cần hỏi người noãn phòng hay không, nhìn xem có phương pháp gì cho hoa sớm nở một chút?”

Thập Nhất Nương cười nói: “Ta chuẩn bị chăm sóc đến tết âm lịch mới nở hoa, nên không vội.”

Tần di nương vâng dạ đáp, lại không nói gì.

Thập Nhất Nương nhìn thấy hai người một không yên lòng, một không có đề tài để nói, mình cũng thật sự không có gì để trao đổi với hai người, liền bưng trà lên: “Thời điểm không còn sớm, tất cả mọi người giải tán đi.”

Tần di nương thở phào nhẹ nhõm, nàng đứng dậy lại thấy Văn di nương vẫn còn ngồi ở nơi đó, vội lấy ngón tay chỉ ở phía sau lưng nàng. Văn di nương phục hồi tinh thần lại, nhanh chóng đứng lên, hai người khom đầu gối hành lễ với Thập Nhất Nương rồi lui xuống.

Thập Nhất Nương cũng nhẹ nhàng thở ra. Tuy các di nương buổi sáng đến thỉnh an là quy định, nhưng nàng thật sự không có gì để nói cùng các nàng. Mọi người ít gặp mặt nhau, cả hai bên đều thoải mái một chút.

Hôm nay Hổ Phách cả đêm lo thu thập dọn đồ, sáng sớm ngày hôm sau liền chuyển đến lồng phòng phía sau, lại sai người kêu Hướng bà tử đến, đem việc thu dọn đông sương phòng giao cho bà, cũng hứa hẹn mỗi người bà dẫn đến sẽ được thưởng hai xâu tiền, Hướng bà tử nghe xong vui vẻ đi gọi người. Thập Nhất Nương nhìn thấy thời điểm không còn sớm, liền đi chỗ của Thái phu nhân.

Trinh tỷ nhi và Truân ca đều đã nhận tin tức, Truân ca ôm Trinh tỷ nhi khóc lên,  Trinh tỷ nhi cũng không ngừng lau nước mắt.

Thái phu nhân nhìn thấy thở dài: “Các cháu đều lớn rồi, không thể cả đời ở chung được.”

Thập Nhất Nương cười sờ đầu Truân ca: “Mọi người vẫn ở cùng một viện mà.”

Truân ca nức nở không nói lời nào. Tam phu nhân đã tới: “Chuyện gì vậy? Có lũ lụt à?”

“Ta cho Trinh tỷ nhi chuyển đến chỗ Thập Nhất Nương.”Thái phu nhân ngắn gọn đem chuyện kể lại.

“Đây là chuyện tốt.”Tam phu nhân nghe xong cười nói “Tuy nói người như nhà chúng ta dù mặc y phục, hay ăn cơm đều không cần tự mình động thủ thu xếp, nhưng một nữ nhân trong nhà, không thể ngay cả tiểu y bên người nam nhân cũng đều để người phòng thêu thùa may vá giúp đỡ làm? Trinh tỷ nhi nên thừa dịp này mà đi theo Tứ đệ muội học may vá.”

Trinh tỷ nhi nghe xong vẻ mặt đỏ bừng, dắt Truân ca trở về viện mình ở. Thái phu nhân cũng nhíu mày:”Trước mặt bọn nhỏ nói lung tung cái gì đó?”

Tam phu nhân ủy khuất nói: “Con nói lời thật thôi. Học văn tất nhiên quan trọng, nhưng thêu thùa may má cũng không phải là việc nhỏ. Cái khác không nói, Trần Tử Tường nhà Trần các lão kia không phải cửa nhỏ nhà nghèo, muốn cưới con dâu về nhà, đầu tiên là phải xem tay nghề may má. Nếu Trinh tỷ nhi nhà chúng ta gả đến nhà người như vậy, cho dù ngài có đặt mua một trăm hai mươi bốn gánh đồ cưới chỉ sợ cũng khó làm mẹ chồng yêu thích.”

Thái phu nhân nghe xong nhíu nhíu mày.

Thập Nhất Nương nhìn không khí có chút cứng nhắc, vội cười nói: “Nương, con nghĩ đợi lát nữa dẫn Trinh tỷ nhi đi phòng kho chọn vài món trang trí nàng thích—phòng nàng ở nên tự mình bày trí mới tốt.”Lại nói đến chuyện đem tiền sảnh sửa thành sương phòng với Thái phu nhân “Cho Trinh tỷ nhi ngủ đông sương phòng, rất ủy khuất nàng.”

Thái phu nhân nghe liên tục gật đầu: “Vậy con mang Trinh tỷ nhi đi thôi. Chuyện sửa tiền sảnh ta sẽ nói với Bạch tổng quản.”

Thập Nhất Nương chưa kịp lo lắng chuyện tiền bạc, hiện giờ Thái phu nhân một ngụm bao hết…… Nàng vui vẻ nói cám ơn với Thái phu nhân.

Thái phu nhân có bệnh của người già, thích làm tán tài đồng tử cho các tiểu bối  vui mừng, nên cười ha ha thúc giục nàng đi nhanh. Làm cho kế hoạch của Tam phu nhân rơi vào khoảng không– nàng vốn muốn đến mời Thập Nhất Nương theo nàng đi phòng Hồi Sự gặp bà tử quản sự.

Thập Nhất Nương tiến vào noãn các của Trinh tỷ nhi, Trinh tỷ nhi nhỏ giọng khuyên Truân ca “…… Nếu Tổ mẫu đồng ý, đệ cũng có thể đến chỗ của ta ở qua đêm.”

Thấy Thập Nhất Nương tiến vào, hai người đều đứng lên, Truân ca lại ngăn đón ở phía trước Trinh tỷ nhi, dáng vẻ sợ Thập Nhất Nương đem Trinh tỷ nhi mang đi.

Thập Nhất Nương suy nghĩ một chút liền ngồi xuống. Tiểu Li vội mang cho nàng chén trà nóng. Thập Nhất Nương thấp giọng hỏi Trinh tỷ nhi: “Con thật sự không muốn chuyển đi phải không?”

Trinh tỷ nhi biểu tình rất phức tạp.

“Ta không có ý gì khác.”Thập Nhất Nương đem nàng xem như bằng hữu mà giải thích “Cảm thấy con đã lớn rồi, không thể cứ ở noãn các một mình như vậy. Cần phải đi ra ngoài, quen biết một vài bằng hữu. Con có nghĩ làm thử một lần chưa? Nếu cảm thấy thật sự không thích, ta sẽ thương lượng với Tổ mẫu, cho con chuyển trở về.”

Trinh tỷ nhi đột nhiên ngấn lệ, lắc lắc đầu: “Con chỉ không nở rời xa Tổ mẫu và Truân ca. Con chuyển đi rồi, ai chăm sóc cho họ.”

Thập Nhất Nương thấy nàng tuổi còn nhỏ, lại nói ra lời quan tâm chăm sóc như vậy, rõ ràng từ trước đến bây giờ vẫn không biết tùy hứng là vật gì? Đôi mắt cũng ẩm ướt.

“Con đi ở với ta, nhưng mỗi ngày vẫn phải đi theo ta đến chỗ Tổ mẫu thỉnh an, đến lúc đó ở lại trò chuyện cùng Tổ mẫu cũng giống nhau.”Nói xong, nàng liếc mắt nhìn Truân ca một cái “Như vậy đối với Truân ca cũng tốt. Hắn dù sao cũng là nam nhi, không thể nuôi mãi ở nội viện được?”

Trinh tỷ nhi lau nước mắt, gật đầu nói: “Con biết.”

Truân ca lại reo lên: “Con chỉ muốn ở chung để chơi cùng tỷ tỷ.”

Thập Nhất Nương cười nói:”Cũng không phải không cho các con chơi cùng nhau. Hai người các con đều ở cùng Tổ mẫu, cũng nên chia ra một người ở cùng với ta chứ?”

Truân ca nghe giật mình: “Tại sao chúng con phải ở cùng người?”

“Bởi vì ta ở một mình sẽ sợ hãi.”

Truân ca liền chu chu miệng, không nói gì thêm nữa.

Thập Nhất Nương cười rộ lên, ngồi xổm xuống nói chuyện với hắn: “Sau này, nếu con muốn gặp Trinh tỷ nhi, thì đi đến chỗ chúng ta chơi. Cứ thế là con có hai chỗ để chơi, vậy không tốt sao?”

Truân ca cảm thấy những lời này không đúng, nhưng chỗ nào không đúng thì nói không ra. Hắn nghiên đầu suy nghĩ nửa ngày, nói: “Cần Tổ mẫu đồng ý mới được đi.”

“Truân ca của chúng ta thật đúng là ngoan.”Thập Nhất Nương lập tức khen ngợi hắn “Biết phải có Tổ mẫu đồng ý, không làm cho người lớn lo lắng.”

Truân ca nghe xong, đáy mắt đều mỉm cười.

Thập Nhất Nương nhân cơ hội kéo tay Truân ca: “Chúng ta cùng Trinh tỷ nhi đi chọn đồ trang trí trong nhà Trinh tỷ nhi được không? Đến lúc đó đem phòng Trinh tỷ nhi trang trí thật đẹp, con nói xem có tốt không?”

Truân ca lập tức lớn tiếng nói “Tốt”. Thập Nhất Nương liền nắm tay hắn đi về chỗ Thái phu nhân: “Nếu chúng ta muốn đi phòng kho, thì phải nói một tiếng với Tổ mẫu. Bằng không, Tổ mẫu sẽ lo lắng .”

Truân ca gật đầu, lập tức kéo tay Trinh tỷ nhi: “Chúng ta đi chọn đồ vật xinh đẹp cho tỷ đi.”

Trinh tỷ nhi có chút lo lắng nhìn Thập Nhất Nương, do dự nói: “Chuyện này được không?”

Thập Nhất Nương lấy thẻ bài trong tay cho nàng xem: “Tổ mẫu cho đó.”

Trinh tỷ nhi nhìn thấy hốc mắt liền đỏ lên, cái gì cũng không có nói, đi theo Thập Nhất Nương chào Thái phu nhân, để Ngụy Tử mang theo mấy tiểu nha hoàn dẫn đi phòng kho.

Thập Nhất Nương ở trước bậc thang phòng kho liền dừng bước, cười nói: “Trinh tỷ nhi, đây là phòng ở của con, con muốn bố trí như thế nào liền bố trí như thế đó. Ta và Truân ca ở bên ngoài chờ con, con chọn xong thì liệt kê ra danh sách,  làm thành hai bản, sau đó cho bà tử thô sử cầm một danh sách giúp đỡ chuyển đến chỗ ta ở. Ta ở bên ngoài chờ con.”Nói xong, liền cho tiểu nha hoàn chuyển hai ghế bành đến, cùng Truân ca một trái một phải ngồi chơi vặn dây thừng.

Trinh tỷ nhi đứng ở trước cửa phòng kho mở một nữa nhìn Truân ca cười khanh khách chơi vặn dây thừng với Thập Nhất Nương mà tâm loạn như ma.

Bởi vì đối với loại người vốn mỗi ngày trôi qua bình tĩnh, bỗng đột nhiên xảy ra biến hóa ngất trời, đối với loại biến hóa này, nàng không biết phải làm như thế nào mới đúng……

Ngụy Tử nhìn thấy Trinh tỷ nhi ngẩn người, thì cười nhẹ giọng hô “Trinh tỷ nhi”.  Trinh tỷ nhi giật mình phục hồi tinh thần lại, vội cười gật đầu, tiến vào phòng kho.

Thập Nhất Nương cố ý không đi vào theo, vì nàng không muốn Trinh tỷ nhi dựa theo tâm trạng của mình mà lựa chọn đồ trang trí. Nàng muốn để Trinh tỷ nhi chọn lựa thứ mình thích .

Lúc nàng cùng Truân ca chơi dây vui vẻ thì có tiểu nha hoàn chạy lại đây nói: “Phu nhân, Kiều Tam thái thái của Phủ Trình Quốc Công đã đến.”

Thật đã đem việc này quên mất. Nàng nói vài câu cùng Trinh tỷ nhi, lại lừa Truân ca trở về chỗ của Thái phu nhân, lúc này mới mang theo Lục Vân và Hồng Tú trở về chỗ mình ở.

Kiều thái thái mặc bộ hoa bối tử màu lam mười dạng cẩm trang, biểu tình vẫn căng cứng như trước.

Thập Nhất Nương bảo tiểu nha hoàn bưng ghế con cho Kiều thái thái ngồi, đợi tiểu nha hoàn dâng trà nóng xong, lúc này mới chậm rãi nói: “Mời Kiều thái thái đến, một là do Kiều di nương thân thể không tốt, nên nghĩ rằng ngài đến đây, nàng có người nói chuyện, bệnh cũng có thể mau khỏe một chút. Hai là, cũng có chuyện muốn nhờ Kiều thái thái giúp đỡ nghĩ cách.”

Kiều thái thái dáng người thẳng tắp như tùng ngồi ở nơi đó, thản nhiên cười nói: “Không biết thiếp thân có thể giúp Tứ phu nhân việc gì?”Chỉ hỏi vấn đề, cũng không cam đoan mình nhất định giúp Thập Nhất Nương .

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion2 Comments

  1. Xanh Lá Mạ

    Văn di nương này, nghĩ sao mà muốn xen vào chuyện chọn chồng cho Trinh tỷ nhi vậy hk biết. Người ta đường đường là phu nhân còn ko xen vào đc mà cô ta là thiếp lại nghĩ xen vào.

  2. ===Dính chữ:
    ?”Nói xong
    .”Nói xong
    Trinh tỷ nhi……”Thấy
    rồi à?”Hai người
    .”Thập Nhất Nương
    .”Tam phu nhân
    .”Thái phu nhân
    nhíu mày:”Trước mặt
    mới tốt.”Lại nói
    việc gì?”Chỉ hỏi

    ===Đánh máy/ Chính tả:
    kháng bàn chưng hoa ———-> trưng??
    không nở rời xa —————-> nỡ
    nghiên đầu suy nghĩ ———–> nghiêng

    ===Không đồng nhất:
    Truân ca nhi / Truân ca
    Tiểu Ly / Tiểu Li
    ===================================================
    2 đứa nhỏ dễ thương quá trời quá đất, nhìn Trinh tỷ nhi còn nhỏ mà hiểu chuyện ta thực đau lòng!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close