Thứ Nữ – Chương 102.1

1

Chương 102.1:

 

Thượng Quan Mai trưc hành lễ với Lão phu nhân, rồi lại hành lễ với Vương phi cùng Nhị phu nhân, Tam phu nhân, sau khi hành lễ xong, yên lặng không nói gì ngồi đối diện với chỗ ngồi của Cẩm Nương.

Lão phu nhân thấy liền nhíu mi nói: “Mai Nhi có tâm sự gì sao? Hôm qua là tân hôn của Đường Nhi, trong nhà khó có thêm việc vui, con là kiêu ngạo, hẳn là tha thứ chút ít mới đúng, nhiều người giúp con, nhanh chóng khai chi tán diệp cho Vương phủ, chẳng phải rất tốt sao?”

Tinh thần Thượng Quan Mai vốn đang phiêu diêu bị lời nói này của Lão phu nhân làm cho mình giật khẽ, bên tai tựa hồ lại vang lên tiếng kêu thê lương bi thảm của Tôn Ngọc Nương, tâm không khỏi xiết chặt, sợ run cả người, đêm qua nàng cả đêm không có ngủ, không thể tin được chính mình lại nghe thấy hết thảy, trượng phu bình thường ôn hòa tao nhã làm sao lại biến thành ác ma đáng sợ như vậy? Bởi vì không thích Tôn Ngọc Nương sao? Không thích có thể vắng vẻ nàng là được, cần gì phải… Không đúng, việc này căn bản không phải là người làm, không phải người…

Thấy  Thượng Quan Mai sau nửa ngày không có trả lời, Lão phu nhân càng khó chịu, lại hỏi: “Mai Nhi, như thế nào lại không thấy cô dâu đi kính trà?”

Thượng Quan Mai nghe xong cuối cùng có chút phản ứng, nâng lên ánh mắt kinh ngạc nhìn Lão phu nhân, trong mắt có một tia kinh hoàng, sáng sớm nàng đi qua Thanh Trà tiểu uyển, Lãnh Hoa Đường ngược lại tinh thần sảng khoái, vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Thượng Quan Mai, sắc mặt hắn khẽ biến cứng lại, ngược lại có chút không được tự nhiên định đi lên phía trước ôm nàng vào lòng, Thượng Quan Mai thấy hắn đến gần trong nội tâm liền nhút nhát một chút, nhịn không được lui về phía sau một hai bước, muốn tránh đi hắn.

Lãnh Hoa Đường ánh mắt tối lại, lập tức vừa cười vừa nói với nàng: “Nương tử đang ghen tị sao, ai, dù sao nàng ta cũng đã gả vào cửa, ta cuối cùng cũng không thể để cho nàng ta quá mất mặt mũi đi, buổi tối hôm nay ta sẽ không tiến vào cửa này nửa bước.”

Thượng Quan Mai nghe sợ hơn, lại lui hai bước, thấy hắn thần sắc càng thêm tối tăm, vội nói: “Ta… là tới xem Tôn muội muội có khỏe không, hôm nay là ngày dâng trà, kính trà cho các vị trưởng bối, sợ nàng…chậm, khiến cho các trưởng bối khó chịu, làm hỏng quy củ cũng không tốt.”

Lãnh Hoa Đường nghe thấy lông mi nhướn lên, cười hì hì đến gần Thượng Quan Mai nói: “Không nghĩ tới, nương tử ngược lại thật có lòng dạ, có thể chứa người khác, vi phu vừa rồi trách oan nương tử, nàng ta… sợ là chưa có tỉnh a, nàng đi trước đi, một lát nữa ta dẫn nàng ta đến là được.”

Thượng Quan Mai nghe xong nhẹ gật đầu, nhấc váy lên, giống như chạy trốn nhanh chóng rời đi Thanh Trà tiểu uyển.

“Mai Nhi, Lão phu nhân đang hỏi con đó, đứa nhỏ này, hôm nay là làm sao vậy? Mất hồn mất vía thế.” Bên kia Nhị thái thái cũng nhìn ra Thượng Quan Mai không đúng, nhẹ nói.

Tam thái thái nghe xong ngược lại nở nụ cười, nhíu mi nói với Nhị phu nhân: “Nhị tẩu, tẩu không có chịu qua nỗi khổ này, tẩu quản Nhị ca sít sao, trong nội viện không có một thông phòng tiểu thiếp nào thì sao mà hiểu, mấy người chúng ta trong nội tâm đều rõ ràng minh bạch, nữ nhân chúng ta, dù hào phóng rộng lượng thế nào, gặp được việc này trong nội tâm luôn luôn có chút ít khó chịu, Đường Nhi đây là lần đầu tiên lấy bình thê, trong nội tâm Mai Nhi không thoải mái đó cũng là tự nhiên, tẩu cũng đừng làm khó Mai Nhi.”

Thượng Quan Mai nghe xong lời này mới từ trong trầm tư giật mình tỉnh lại, ánh mắt lóe lên cũng không dám nhìn Nhị phu nhân một cái nào, thấp đầu nói: “Tướng công nói, Tôn muội muội hôm trước mới tân hôn, có thể cơ thể có chút không khỏe a, một lát nữa tướng công sẽ dẫn theo Tôn muội muội tới đây kính trà cho các vị trưởng bối .”

Nghe xong lời này, các vị phu nhân trong phòng xem như định lại tinh thần, nhưng mà, đối với Tôn Thị chưa từng gặp mặt trong nội tâm có chút  khinh thường, đều là người từng trải, lần đầu tiên sẽ có chút ít không khỏe, nhưng làm sao lại yếu ới như vậy, là đích nữ của Tướng phủ gả tới thì như thế nào, bất quá chỉ là làm tiểu thiếp, so với chính thất càng phải có chút chú ý mới đúng, ngược lại còn khiến cho các vị trưởng bối phải ngồi đây chờ, muốn làm cái chuyện gì a.

Nhị thái thái nghe xong lời nói của Thượng Quan Mai liền nhìn về phía Cẩm Nương, bưng lên trà do tiểu nha đầu dâng lên, gạt nhẹ mạt trà nổi trên mặt nước, nhẹ sâu kín nói: “Lúc trước, khi thê tử của Tiểu Đình vào cửa, cũng để cho người khác chờ chút ít, không ngờ Tôn thị lại cũng là như thế này, nữ nhân Tôn gia quả nhiên quá được chiều chuộng rồi.”

Cẩm Nương sớm đoán được lời này cuối cùng sẽ tính đến trên đầu nàng, cho nên, nàng coi như không nghe thấy, cũng bưng trà uống, trong nội tâm lại đang lo lắng, Ngọc Nương tối hôm qua sẽ không xảy ra chuyện gì chứ, nàng ta tính tình tùy hứng mạnh mẽ, sợ là sẽ chống lại Lãnh Hoa Đường đến cùng …

Lại nghĩ tới đêm tân hôn của mình ngày đó, yêu nghiệt nào đó cố ý nằm trên giường không chịu dậy, hại nàng không cách nào kịp thời tới dâng trà cho các vị trưởng bối, nhớ tới hận cũ, không khỏi liếc mắt nhìn yêu nghiệt bên người, thấy hắn giống như cười mà không cười nhìn mình, không khỏi càng thêm tức giận, học bộ dáng hắn ngày xưa, liếc mắt trắng.

Nhưng Lãnh Hoa Đình tâm tình lại rất tốt, lặng lẽ đẩy xe lăn đến gần Cẩm Nương chút ít, dưới váy dài, vụng trộm duỗi tay ra, nắm lấy nàng, nhẹ véo nhẹ xoa lại buông ra, trong mắt hàm chứa tia lấy lòng, Cẩm Nương cũng không còn thật sự tức giận hắn, lúc này bên môi cũng hàm chứa nụ cười, lại lấy mắt liếc hắn, trước mặt mọi người, cũng không sợ bọn Nhị phu nhân nhìn thấy chê cười sao.

Vương phi lại rất căm tức với lời nói kia của Nhị thái thái, ngày ấy Cẩm Nương đến trễ, đều đã nói rõ, hôm nay lại vì chuyện của Ngọc Nương mà lôi ra, thật đúng là quá chán ghét, nàng cũng nhấp một ngụm trà, nghiêng mắt qua nhìn Nhị phu nhân, không nhanh không chậm nói: “Cũng không biết nhà Lão Nhị khi nào sẽ làm mẹ chồng chân chính, mấy người chúng ta cũng đang chờ đợi uống rượu mừng, nhưng mà, nhà Lão Nhị thật đúng là so với chúng ta càng có phúc khí nhiều hơn vài phần, con dâu chưa có, lại sắp được làm bà nội, ai, Đường Nhi cùng Đình Nhi thật đúng là không ra gì, làm sao lại không bằng Hiên Nhi chứ.”

Lời này chạm đến chỗ đau của Nhị thái thái, nàng chưa kịp xử lý chuyện của Tố Cầm cùng Lãnh Hoa Hiên, Hiên Nhi từ nhỏ nhu thuận, sao lại có thể đối với chuyện này cực kỳ bướng bỉnh, nói như thế nào cũng không chịu nghe, còn ồn ào muốn đi Trữ Vương phủ từ hôn, thực đúng là tức chết nàng.

Tứ thái thái nghe xong lời này lập tức tiếp thêm vào: “Vương tẩu nói rất đúng, Nhị tẩu thật đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng phúc, thật vất vả Hiên Nhi mới có con, tẩu lại muốn giết chết cả mẹ lẫn con, ai nha nha, thật sự là nghiệp chướng nha, loại sự tình này, làm nhiều lần sợ là sẽ gặp báo ứng.” Tứ thái hiện giờ cũng có một phần cổ phần ở thành Đông, bởi vì nàng được cổ phần kia, là cũng lấy từ chỗ thân thích của Nhị thái thái, cũng bị Nhị thái thái khi dễ mấy lần, hiện giờ nàng cùng Tam thái thái quan hệ rất tốt, hai người đã sớm kết thành liên minh, thật không chịu được Nhị thái thái giả bộ thanh cao, lúc này chỉ cần kích thích được Nhị thái thái nửa lời nói, nàng nửa câu cũng không buông tha.

Nhị thái thái nghe xong thiếu chút nữa đập bể chén trà trong tay, ngược lại Lão phu nhân không hiểu rõ, nghiêng đầu hỏi Nhị thái thái: “Nhà lão Tứ nói vậy là sao? Nha đầu ngày ấy ngươi đưa đến trong nội phật đường, nàng hoài thai sao, trong bụng của nàng đang mang đứa nhỏ của Hiên Nhi sao?”

Nhị thái thái nghe xong càng hận Vương phi cùng Tứ thái thái, không có việc gì lại ở trước mặt Lão phu nhân nói cái chuyện này làm cái gì, Lão thái bà này thành sự có ít, bại sự có thừa, lại ưa thích chõ mõm vào…

“Nương, là Hiên Nhi, nhưng mà, con dâu cũng không có độc hại…”

“Nhà Lão Tứ đã nói tất cả, nếu không phải ngươi làm, nàng cũng sẽ không lấy ra vu oan cho ngươi, nhà Lão Nhị à, không phải ta nói ngươi, trước kia ngươi là người lợi hại nhất, nhưng mà Vương phi cũng có thể cho Thanh Dung vào cửa, ngay cả Trần thị nàng cũng có thể nhận, chỉ có ngươi, lòng dạ hẹp hòi, nhất định không chịu chấp nhận người, đem Lão Nhị quản đến sít sao, khiến cho hắn hiện tại chỉ có một mình Hiên Nhi, làm sao ngươi không học theo nhà Lão Tam, ngươi xem trong nhà Lão Tam cũng rất nhiều người a, hôm nay thật vất vả mới có một nha hoàn mang thai, ai, cho dù ngươi không thể chấp nhận nha hoàn kia, nhưng hài tử cũng là cốt nhục của Lãnh gia ta, thật sự là, tức chết ta đi.” Lão phu nhân cũng không đợi Nhị thái thái nói xong, liền cắt lời, cằn nhằn nói một hồi, khiến cho Nhị thái thái trên mặt phát cứng lại một hồi, muốn nổi giận rồi lại cưỡng chế nhịn xuống.

Nhị thái thái tức giận đến mặt mũi trắng bệch, cố nén lửa giận trừng mắt nhìn Tứ thái thái, Tứ thái thái nhìn có chút hả hê nhấp một ngụm trà, nhưng cũng biết không thể đem Nhị phu nhân kích thích quá mức, liền chuyển đề tài nói: “Ai, một cái chén trà nhỏ cũng đã uống xong rồi, như thế nào còn không thấy Đường Nhi cùng Tôn Thị đến, trong phủ của ta cũng còn không ít việc đi, ngươi xem tết sắp tới, Lão gia nhà ta ở bên ngoài lại lo nhiều chuyện trong triều, thật nhiều chuyện cũng cần phải chuẩn bị thỏa đáng, thật sự là, Đường Nhi cũng càng kỳ cục, thành Thế tử có thể bất kính với trưởng bối như thế sao?”

Nhị thái thái nghe xong cũng là cười lạnh: “Lão Tứ gia, ngươi cũng biết nói Đường Nhi là Thế tử, nói chuyện phải khách khí chút ít, sau này cả cái Vương phủ này đều do hắn kế thừa, nhà các ngươi… Hừ, nếu không có Vương phủ duy trì, lão Tứ cũng khó được như thuyền xuôi gió vậy.”

Lời này xem như vạch trần nội tình của Tứ thái thái, Lão Nhị cùng Lão Tam đều là thân huynh đệ của Vương gia, chỉ có lão Tứ là đường huynh đệ (anh em họ), so lại còn xa cách một tầng, ngày bình thường, Tứ thái thái đều đi qua bên này, đương nhiên cũng có ý tứ dựa vào Vương phủ, Tứ Lão gia mặc dù cũng có tước vị, trong triều đình cũng có chức quan, cũng xác thực dựa vào mặt mũi của Giản Thân Vương, hơn nữa, kỳ thật dưới đáy lòng của Tứ thái thái cảm giác xác thực mình không bằng Nhị phu nhân cùng Tam phu nhân, ở trước mặt Vương phi mà nói ra những lời này thì quả thật không được tốt, lẽ ra nàng càng phải có chút chú ý hơn so với những người khác, nhưng tính tình này của nàng ta, càng không bằng người khác, nàng lại càng muốn làm ra thái độ mạnh hơn, ngày thường lại quen chanh chua, cũng may trong nhà Vương phi tâm tính tốt, càng cổ vũ cho dáng vệ bệ vệ của nàng ta, gặp ai lời nói đều mang chút ít châm chọc, trong nội tâm mới thoải mái.

“Đúng a, Lão gia nhà ta sao có thể so sánh được với Nhị ca biết xem thời thế, con mình thường thường đều mặc kệ, nhưng đối với Đường Nhi, suốt ngày vây quanh Đường Nhi, hừ, người biết đến, nói Nhị ca là thúc thúc của Đường Nhi, không biết, còn tưởng rằng Nhị ca mới là cha ruột của Đường Nhi.” Tứ thái thái mắt liếc một cái, không quan tâm, thốt ra lời nói.

Lời này vừa ra, mặt Nhị thái thái đều tái đi, cũng bất chấp hình tượng hiển đạt ưu nhã, chỉ vào mũi Tứ thái thái liền mắng: “Nhà Lão Tứ, nên chú ý cái miệng của ngươi, lời này nói ra, coi chừng Vương gia đánh ngươi, lời này của ngươi mắng Lão gia nhà ta cũng thôi, nhưng ngay cả Vương gia ngươi cũng kéo vào. Ngươi… ngươi thật sự là càng ngày càng khốn kiếp.”

Lão phu nhân cũng là bị một câu kia của Tứ phu nhân khiến cho run sợ trong lòng, bà ta không khỏi trộm liếc mắt nhìn Vương phi, thấy nàng ánh mắt phức tạp, không biết đang suy nghĩ gì, trong nội tâm càng là gấp, cũng theo Nhị thái thái mắng: “Nhà Lão Tứ, ngươi nguyên là trong phủ bên kia, bởi vì đều là một tổ tông, cho nên, có việc đại sự, Vương tẩu ngươi vẫn là coi trọng ngươi, chưa bao giờ coi ngươi là người ngoài, nhưng mà ngươi nói chuyện cũng quá bậy bạ, từ nay về sau nếu còn như thế nữa, trong phủ bên này ngươi cũng bớt lui tới đi.”

Tứ thái thái lúc này mới cảm thấy lời nói quá nặng, nhìn xem tình thế không đúng, vội vàng ngậm miệng, cũng nghiêng mắt nhìn Tam thái thái bên cạnh, nàng cũng không giúp đỡ mình câu nào.

Tam thái thái từ trước đến nay đều sợ Nhị thái thái tuy nhiên về sau có chút ít dũng khí, nhưng hôm nay Lão phu nhân cũng đứng về phía Nhị thái thái, nàng lại càng không dám nói, thấy Tứ thái thái nhìn qua, đành phải sợ hãi khuyên nhủ: “Ai nha nha, hôm nay chính là ngày đại hỉ của Đường Nhi, nói những chuyện không thú vị này làm cái gì, ngươi nói cũng thật là, Đường Nhi như thế nào còn chưa tới, sợ là người thiếu niên tham hoan.” Nói xong, cầm khăn che miệng cười cười, còn có ý tứ liếc nhìn Thượng Quan Mai.

Lúc đang nói chuyện, Lãnh Hoa Đường cuối cùng cũng đỡ Tôn Ngọc Nương vào tới, Cẩm Nương nhìn thấy trên mặt Ngọc Nương tuy đánh ít phấn, lại tô chút ít son, nhưng cảm thấy sắc mặt nàng rất khác thường, cực kỳ tái nhợt, tư thế đi đường cũng không được tự nhiên, nghiêng người tựa trong khuỷu tay của Lãnh Hoa Đường, giống như tùy thời đều có thể ngã xuống, ánh mắt cũng không giống ngày xưa linh động, nguyên bản mắt to xinh đẹp lý lúc này ngay cả bi thương cũng đều không có, chỉ có thật sâu sợ hãi, tròng mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ không chuyển động, giống như một người đột nhiên thay đổi hoàn toàn.

Trong nội tâm nàng không khỏi xiết chặt, lại quay đầu nhìn Lãnh Hoa Đường, thấy hắn giống như thân mật đỡ Tôn Ngọc Nương, nhưng động tác kia nói đỡ, không bằng nói là kèm chặt hai bên, hai người chậm rãi đi vào, ánh mắt Ngọc Nương trống rỗng nhìn về phía trước, dường như không nhìn thấy ai trong mắt, Cẩm Nương nhịn không được kêu một tiếng: “Nhị tỷ!”

Ngọc Nương nghe có người gọi, trì hoãn chậm rãi quay đầu lại, vừa nhìn thấy Cẩm Nương, trống rỗng trong mắt liền mở ra một cỗ hi vọng, vừa muốn lên tiếng, cánh tay trên người xiết chặt, trên người chỗ nào cũng có miệng vết thương liền bị kẹp chặt một hồi đau đớn, bên tai liền truyền đến thanh âm của Lãnh Hoa Đường: “Ngọc Nương, trước kính trà cho Lão phu nhân.”

Thanh âm này giống như ma chú, khiến cho Ngọc Nương nghe được phát run một hồi, nàng cứng ngắc quay đầu đi, dưới sự nâng đỡ của Lãnh Hoa Đường, đến trước mặt Lão phu nhân, Ngọc Bích sớm cho người dọn xong nệm êm, Ngọc Nương nhìn thấy nệm êm bắp chân liền đánh thình thịch, muốn quỵ, chân lại không nghe sai sử, Lãnh Hoa Đường đem thân thể của nàng buông lỏng, nàng thiếu chút ít liền ngã nhào trên mặt đất.

Cũng may Lãnh Hoa Đường chớp thời cơ thật nhanh, lập tức lại đỡ nàng, sau hai tai cũng đỏ lên, ngượng ngùng gọi Lão phu nhân một tiếng: “Bà nội.”

Quả nhiên Lão phu nhân nhìn thấy không giận ngược lại vui vẻ, giận Lãnh Hoa Đường liếc nói: “Đường Nhi, Ngọc Nương là người chưa trải qua mọi chuyện, ngươi phải thương yêu một chút mới đúng.”

Ngọc Nương vừa nghe lời này, nước mắt liền nhịn không được chảy xuống, Lãnh Hoa Đường rất thương tiếc đi đỡ nàng nói: “Ngọc Nương, là vi phu không tốt, từ nay về sau sẽ yêu thương nàng nhiều hơn, nàng… nhất định sẽ không trách cứ vi phu a.”

Ngọc Nương nghe xong hoảng sợ  nhìn về phía hắn, ánh mắt vừa chạm vào liền lập tức chuyển dời đi chỗ khác, cũng may cuối cùng nàng cũng đã quỳ xuống, Thanh Thạch bưng trà đến, đưa qua cho Ngọc Nương, Ngọc Nương run run hai tay, mấy lần thiếu chút nữa làm đổ khay trà, Lãnh Hoa Đường nhìn thấy liền thở dài, sủng nịch đỡ lấy tay của nàng, nói với nàng: “Cũng biết nàng mảnh mai, không nghĩ tới lại mảnh mai tới như vậy, nhanh chút kính trà cho bà nội đi.”

Ngọc Nương thấp đầu, nhịn xuống toàn thân kịch liệt đau nhức, hai tay đem trà nâng lên cho Lão phu nhân, Lão phu nhân bưng trà uống một ngụm, muốn đem tiền lì xì chuẩn bị tốt đặt lên khay trà, Ngọc Nương nhẹ buông tay, khay trà này liền rơi trên mặt đất.

Nhị thái thái ở một bên nhìn rốt cục không nhịn được nói: “Tôn Thị, ngươi cũng quá không tự trọng đi, nào có ai cúi chào với trưởng bối như vậy chứ?”

Ngọc Nương nghe xong có chút ngây ngốc, nàng bối rối đưa tay đi nhặt khay trên mặt đất, trong miệng liên tục nói: “Thực xin lỗi, cháu dâu không phải cố ý, không phải cố ý.” Thanh âm kia mang theo chút run rẩy, giống như muốn khóc, Lão phu nhân nhìn nàng không có nửa điểm giả tạo, thật cũng không làm khó nàng, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này thân thể sợ là không khoẻ mạnh, bản thân lại có thể yếu đuối như vậy, ai, còn ngóng trông nàng có thể sinh con trai cho Đường Nhi, nguyện vọng này chỉ sợ vừa muốn thất bại đi.

Ngọc Nương đem khay cầm lấy một cái chớp mắt kia, Cẩm Nương mắt sắc  đã nhìn thấy trên cánh tay nàng hình như có vết thương, không khỏi ngưng mắt nhìn kỹ, Lãnh Hoa Đường lại rất quan tâm kéo tay Ngọc Nương, cười hì hì tiếp nhận khay trong tay nàng, nói với Lão phu nhân: “Bà nội, lần trước ngài thưởng cho đệ muội đồ tốt nhất, lúc này cũng không thể bạc đãi Ngọc Nương nha.”

Lão phu nhân nghe xong liền làm bộ muốn đánh hắn, giận liếc nhìn hắn nói: “Cũng không biết xấu hổ, nào có tướng công vội tới thay nương tử đòi quà, cho, đây chính là bà nội cất giấu, nhìn xem, sẽ không thiệt thòi cháu nha.”

Lãnh Hoa Đường cười tiếp nhận, đem đồ nhét vào trong tay Ngọc Nương, lại thân mật  giúp đỡ nàng, đi tới chỗ Vương phi.

Cẩm Nương thấy liền nhìn về phía Thượng Quan Mai, rất kỳ quái chính là, trên mặt Thượng Quan Mai nhìn không tới nửa điểm ghen tuông, càng không có ghen tỵ, sau khi Ngọc Nương vừa vào cửa, ánh mắt của nàng là cực kỳ phức tạp, như là đồng tình, hoặc như là thương cảm, càng nhiều hơn, lại có cảm giác bất minh, ánh mắt như thế khiến Cẩm Nương rất là khó hiểu, cái này so với  tính tình của Thượng Quan Mai ngày thường cách nhau một trời một vực, hai ngày trước bởi vì Ngọc Nương sắp vào cửa, Thượng Quan Mai rất là phiền muộn buồn bực, hôm nay nhìn thấy Lãnh Hoa Đường ở trước mặt nàng sủng ái đối với Ngọc Nương như thế, nàng lại có phản ứng này, rất không bình thường a.

Ngọc Nương được Lãnh Hoa Đường nâng đỡ, khó khăn hành lễ với mỗi một vị trưởng bối, lại được đỡ ngồi xuống trên một cái ghế, thần sắc nàng vẫn rất ngơ ngác, ánh mắt so với lúc vừa mới vào cửa đã có hồn hơn một chút, nhưng mà nhát gan chỗ nào cũng không dám nhìn.

Vương phi thấy liền nhíu mi, quan tâm hỏi thăm: “Ngọc Nương, thân thể con hình như là không tốt lắm, không bằng mời thái y đến xem a.”

Ngọc Nương nghe thấy khẽ giật mình, mạnh ngẩng đầu lên nhìn Vương phi, trong đôi mắt to lộ ra một tia cầu xin, Vương phi cho rằng nàng mới vào cửa, có mấy lời không dám nói, liền cười cười nói: “Con là thân tỷ tỷ của Cẩm Nương, có việc gì khó xử cứ việc nói, mẫu phi sẽ làm chủ cho con.”

Ngọc Nương há to miệng muốn nói, Lãnh Hoa Đường một tay liền hoàn chiếm hữu eo nàng, nàng vội vàng sửa lại miệng nói: “Cám ơn mẫu phi, con dâu chỉ là hôm qua bị lạnh chút ít, có chút mê mang, tướng công vừa rồi đã cho con dâu uống thuốc xong, không có gì đáng ngại, không có gì đáng ngại.” Nói là không vướng bận, thanh âm kia lại có chút tiếng khóc nức nở.

Thượng Quan Mai rốt cục không nhịn được nói: “Mẫu phi, ngài yên tâm, Mai Nhi sẽ mời thái ý tốt tới xem bệnh cho Tôn muội muội, Tôn muội muội giống như  sợ là ngồi không được lâu, không bằng để con dâu giúp đỡ nàng trở về đi.”

Vương phi nghe xong ngược lại cho ánh mắt tán thưởng với Thượng Quan Mai quăng qua, Mai Nhi rốt cuộc là xuất thân Quận chúa, trí tuệ này thật đúng là không phải người bình thường có thể so sánh, liền gật đầu đồng ý.

Lãnh Hoa Đường nghe thấy vậy có chút gấp, vội vàng nói với Thượng Quan Mai: “Nương tử, bà nội khó được trở về, nàng vẫn là lưu lại ngồi cùng bà nội một chút, ta đây giúp đỡ Ngọc Nương trở về, mời thái y xem cho Ngọc Nương.” Nói xong, cũng không đợi Thượng Quan Mai có phản ứng, nửa đỡ nửa kéo liền mang theo Ngọc Nương đi ra ngoài.

Cẩm Nương càng nhìn càng không đúng, Lãnh Hoa Đường biểu lộ quá mức dối trá, đối với Ngọc Nương sủng ái vượt ra khỏi mức bình thường, Ngọc Nương dù sao chỉ là tiểu thiếp, cho dù hắn đối với Ngọc Nương có mối tình thắm thiết, cũng không có thể ở trước mặt chính thất làm việc như thế, hơn nữa, dùng tính tình của Ngọc Nương cũng không thể có thể nhanh như vậy liền đem tình yêu dời đến cho hắn mới đúng…

Đang lúc Lãnh Hoa Đường đỡ Ngọc Nương sắp ra tới cửa, Cẩm Nương đột nhiên kêu một tiếng: “Nhị tỷ dừng bước, muội muội còn không có đưa đại lễ cho Nhị tỷ.”

Ngọc Nương nghe xong quay đầu lại, trong mắt nhịn xuống nước mắt, Lãnh Hoa Đường bất đắc dĩ  cũng quay đầu, Cẩm Nương đi nhanh đi tới, cố ý vỗ vào trên bờ vai Ngọc Nương, Ngọc Nương lập tức đau đến hút một hơi khí lạnh, Cẩm Nương kinh hãi, hỏi: “Nhị tỷ, tỷ… tỷ làm sao vậy.” Đang lúc nói chuyện, nàng liền kéo váy dài của Ngọc Nương một cái.

Mắt nhìn lại, thấy mà giật mình, hết thảy nỗi băn khoăn đều giải khai, trên cánh tay của Ngọc Nương nguyên bản trắng bóc như bạch ngọc lại rậm rạp chằng chịt vết thương, nhìn kỹ phía dưới, một ít miệng vết thương có hình dấu răng… Đúng là có người cắn xé, có chỗ còn không có kết vảy, vẫn còn rỉ máu, Ngọc Nương là một thiên kim tiểu thư, ở trong nhà mẹ đẻ đều là ngàn kiều trăm sủng ái, làm sao có thể chịu nổi ngược đãi như thế, cái này rõ ràng chính là đêm qua bị thương, Lãnh Hoa Đường —— thật sự là không bằng cầm thú a, thật không ngờ lại đi ngược đãi một nữ tử, Cẩm Nương cho dù chán ghét Ngọc Nương, lúc này trong nội tâm cũng tràn ra phẫn nộ, đột nhiên nàng đem tay lấy toàn lực đánh về phía Lãnh Hoa Đường.

Một tiếng bốp vang lên, khiến cho tất cả mọi người trong phòng đều hồ đồ, ngay cả Lãnh Hoa Đường cũng không nghĩ tới, một tiểu nữ tử mềm mại như Cẩm Nương đột nhiên dám ra tay đánh hắn, nhất thời giật mình trợn mắt sau nửa ngày đều không có hoàn hồn.

Cẩm Nương đánh đúng là xuất kỳ bất ý, đem Ngọc Nương khẽ kéo về phía mình, mắng to: “Ngươi thật là một tên cầm thú!”

Lãnh Hoa Đình là người đầu tiên kịp phản ứng, nhanh chóng đẩy xe lăn đến bên người Cẩm Nương, vội vàng kéo nàng về phía mình, bảo vệ nàng, mắng: “Ngươi quản hắn là cầm thú hay súc sinh làm cái gì, đều không là người tốt gì.”

Ngọc Nương tiếp theo cũng bị kéo một chút, thiếu chút nữa ngã xuống trên mặt đất, lúc này, Thượng Quan Mai cũng vọt lên, thống khổ nhìn Cẩm Nương, yên lặng đỡ lấy Ngọc Nương muốn nhanh chút ít rời đi khỏi phòng Vương phi.

Lão phu nhân nhưng lại mặc kệ, mắng: “Thực là vô pháp vô thiên, em dâu nổi điên đánh anh chồng, đây là cái quy củ gì, còn có vương pháp hay không… Người đâu, người đâu…”

 

Vương phi chậm rãi đứng lên nói với Lão phu nhân: “Lão phu nhân, ngài gọi người đến, nghĩ phải như thế nào? Trong phòng này, là do bản phi định đoạt, Mai  Nhi, đem Ngọc Nương đỡ qua đây, nhanh đi mời thái y, việc này đã xảy ra trước mặt mọi người, thì dứt khoát ở trước mặt mọi người giải quyết đi.”

Cẩm Nương chính là có ý đó, nàng trước mặt mọi người đánh Lãnh Hoa Đường một cái tát chính là muốn khiến cho mọi người chú ý, việc này nàng chỉ muốn gây cho lớn lên, để cho người khác chứng kiến bộ mặt thật của Lãnh Hoa Đường.

Lãnh Hoa Đường cuối cùng phục hồi tinh thần lại, âm lệ  nhìn Cẩm Nương, hai tay nắm chặt thành quyền, đốt ngón tay cũng bắt đầu trắng bệch, nhìn ra được, nếu không phải ở trước mặt mọi người, hắn chỉ sợ sẽ xông lên xé xác Cẩm Nương.

Ngọc Nương nhìn thấy ánh mắt giết người của hắn, sợ tới mức trốn sau lưng Cẩm Nương, trong miệng thì thào nói: “Hắn… hắn không phải người… không phải người…”

Lãnh Hoa Đường nghe xong mắt liếc lại, Ngọc Nương cũng bị dọa cấm khẩu, lập tức bưng kín miệng, không dám nói nữa, Vương phi cùng Nhị thái thái hai người đồng thời đã đi tới, Cẩm Nương đỡ Ngọc Nương, kéo tay của Ngọc Nương cho hai người xem, dù là Nhị thái thái lòng dạ ác độc, nhìn vết thương này trên người Ngọc Nương cũng là rút một tia khí lạnh, hèn mọn liếc nhìn Lãnh Hoa Đường, cái gì cũng không nói, lui về vị trí của mình, Tứ thái thái cũng tò mò cúi đầu muốn tới xem, cũng bị Nhị thái thái kéo một cái nói: “Không liên quan tới chuyện của ngươi, ngươi nếu như còn muốn gây chuyện ở đây, thì nên sớm trở về đi.” Nói xong, liền đem Tứ thái thái đẩy ra bên ngoài.

Tứ thái thái nghe thấy lời này cũng cảm thấy nghiêm trọng, khó có lúc không cùng Nhị thái thái khắc khẩu, lại thật sự thấp đầu, giả bộ cái gì cũng không phát hiện, lặng lẽ ly khai.

Tam thái thái biết cũng có chuyện không đúng, nên biết, có nhiều thứ chính mình không biết vẫn tốt hơn, cũng yên lặng theo sát sau lưng Tứ thái thái chuồn đi, Cẩm Nương cũng không gọi các nàng, biết rõ các nàng hiện tại cũng chỉ là làm cho Lão phu nhân cùng Lãnh Hoa Đường xem, từ nay về sau tất nhiên sẽ nghĩ hết biện pháp đến tìm hiểu chân tướng của sự tình, nhưng mà, bản thân mình vừa làm một ít hành động, tin tưởng Tam thái thái cùng Tứ thái thái cho dù không có nhìn thấy, cũng đoán được cái bảy tám phần, cho nên, cũng không có mở miệng ngăn cản, để các nàng rời đi.

 

Discussion1 Comment

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: