Thứ Nữ Công Lược – Chương 64

6

Chương 64: Xuất giá (Hạ)

Tuệ Nhi bị đá đến sắc mặt trắng bệch, bưng ngực lại không dám kêu, cố gắng lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Nô tỳ đáng chết.”

Ngũ gia thấy nàng nhận sai, mặc dù có chút nguôi giận, nhưng rốt cuộc vẫn cảm thấy không vui liền kéo Thập Nhất Nương reo lên: “Thập Nhất tỷ, chúng ta đi đến phòng tỷ đi? Trong phòng tỷ còn có oa ti đường (một loại kẹo như kẹo bong của chúng ta) hay không?”

Thập Nhất Nương không thích thái độ này của Ngũ gia, tuổi còn nhỏ, ra tay liền đả thương người khác.

Nàng cười nói: “Ta sợ hư răng, nên đã sớm không còn ăn oa ti đường.”

Ngũ gia nghe xong thực thất vọng.

Thất nương cũng thấy không thú vị, nên cười đuổi hắn: “Tỷ muội chúng ta nói chuyện riêng, hai tiểu tử các ngươi ở trong này làm cái gì? Mau đi ra ngoài, mau đi ra ngoài.” Rồi kêu hai người nhũ nương cùng nhóm nha hoàn đến, “Mang bọn hắn đi ra ngoài chơi đi?”

Lục gia gần đây luôn luôn hơi sợ tỷ tỷ này, nghe vậy liền lắp bắp, nhưng Ngũ gia thì trừ bỏ Tam lão gia và Tam thái thái, ai hắn cũng không sợ, hướng về phía Thất nương cười lạnh: “Chuyện nam nhi không cần tỷ quản.”

“Ai chà, đệ mà cũng coi là nam nhi sao?” Thất nương ở nhà nhỏ nhất, nàng mới ra sinh không được vài ngày, nhị lão gia liền đậu cử nhân, nàng càng cao lớn càng trưởng thành, thì đường quan lộ của nhị lão gia càng trôi chảy càng thuận lợi, nên được phụ thân sủng ái nhất, nàng là người không sợ gây chuyện. “Nếu đệ là nam nhi, sau lại đá nữ nhân. Mau đi ra ngoài, bằng không, ta đi nói cho Tam thẩm biết, xem nàng có cho đệ đi quỳ từ đường hay không?”

“Từ đường nhà chúng ta ở Dư Hàng .”Ngũ gia miệng vẫn như trước không chịu buông tha người “Tỷ cho ta là con nít không biết gì à?” Nói xong liền dẫn đệ đệ lui xuống.

Thất nương nghe liền che miệng mà cười, xoay người lại thấy Ngũ Nương và Thập Nhất Nương ngồi ở nơi đó không hé răng.

“Làm sao vậy?”Nàng cười đi đến chỗ Tuệ Nhi “Mau nhìn xem, có bị thương hay không?”

Tuệ Nhi nhỏ giọng tạ ơn, cùng Chước Đào đi nhĩ phòng bên cạnh.

“Ngũ tỷ lúc nào cũng nhường hắn.”Thất nương không khỏi sẳng giọng “Người như hắn, chính là nhặt được quả hồng nhuyễn thì miết.”

Thập Nương ở bên cạnh lạnh lùng cười: “Lời này chỉ có Thất tỷ mới dám nói, nếu là chúng ta thì người quỳ từ đường chỉ sợ là mình.”Nói xong, trên mặt Thất nương trắng một trận hồng một trận.

Thập Nhất Nương vội ra giải vây: “Từ lúc Thất tỷ đi theo nhị thẩm trở về Yến Kinh, chúng ta thật lâu không có tụ họp cùng một chỗ rồi. Thừa dịp mọi người hôm nay đều ở đây, không bằng đến đánh bài lá đi.”

Thất nương tán thưởng không ngớt, Thập Nương lại bĩu môi nói: “Không có hứng thú.”Sau đó kêu nha hoàn Kim Mai và Ngân Bình trở về phòng “Ngày hôm qua cả đêm không ngủ ngon, giờ về ngủ bù.”Làm Thất nương tức giận đến mặt mũi trắng bệch “Suốt ngày âm dương quái khí, khó trách không làm đại bá mẫu yêu thích.”

Bên kia Ngũ Nương nghe xong cũng “Hừ”một tiếng, nói: “Người ta đã muốn gả vào nhà công khanh làm phu nhân, đương nhiên không cần xã giao với những người như chúng ta.”Không khỏi có vài phần chua chát ghen tỵ.

Thất nương nghe lời này biết có chuyện, lập tức đi qua tiếp cận: “Có ý gì? Có phải là lại có nhà ai muốn làm thân gia phải không?”

Thập Nhất Nương liền hướng đưa ánh mắt cho Ngũ Nương, sau đó cười nói: “Chúng ta vẫn không có nghe nói, Thất tỷ có phải nghe thấy cái gì hay không?”

Lúc này Ngũ Nương mới đè cơn tức xuống mà cười cười.

Thất nương nhìn thần thái hai người: “Hai người không nói ta cũng sẽ biết.”

Mắt Thập Nhất Nương lướt qua, kêu Đông Thanh đi lấy bài lá: “Lần trước Thất tỷ thắng muội hai mươi văn tiền, hôm nay cần phải cẩn thận một chút.”

Thất nương cười to, ba người kêu thêm Tử Vi, vây quanh kháng bàn đánh bài lá hơn nửa ngày.

Ăn xong cơm chiều, tiễn bước Nhị phòng cùng Tam phòng, Ngũ Nương đột nhiên đến đây.

“Thập Nhất muội, ta có lời muốn nói với muội.”

Thập Nhất Nương liền đuổi người trong phòng .

Nàng nhịn không được oán giận: “…… Ta tự nhận thấy cho tới bây giờ, ta không có làm ra bất cứ chuyện gì khiến cho mẫu thân phiền lòng, sao lại quyết định cho ta một cửa hôn sự như thế? Nếu như là quý tộc nghèo túng, ta gả qua cũng tốt một chút. Nhưng Tiễn công tử này rõ ràng chính là nông thôn quê mùa. Người như vậy, ánh mắt chỉ lớn như hạt vừng, trong nhà mình có cái cử nhân liền cho là lên trời, lại không biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân (trời cao thì có trời cao hơn, người giỏi thì có người giỏi hơn). Trong mắt hắn là phú quý, nhưng so sánh cùng người khác lại nghèo khổ, nhưng cố tình còn không biết nặng nhẹ…… Đến lúc đó, không làm quan thì phải phụng dưỡng cha mẹ, làm quan, chỉ sợ là bùn trên chân mình còn chưa có tẩy sạch sẽ, đã có bà con họ hàng lại đây làm tiền…”

Thập Nhất Nương uống trà nóng nghe nàng ấy lải nhải, liên tục hai ba chén trà, cảm xúc nàng mới dần dần bình tĩnh xuống dưới:”…… dù sao ta cũng xong rồi. Lúc tuổi trẻ đi theo hắn chịu khổ, đợi tuổi lớn, hắn trở nên nổi bật, còn ta thì hoa tàn ít bướm bị người ta ghét.”Nói xong, nàng nắm tay Thập Nhất Nương: “Thập Nhất muội, muội luôn luôn khoan dung rộng lượng, đối xử chân thành với mọi người. Ta nói một câu muội đừng trách móc. Muội xem hôm nay Ngũ gia đá nha hoàn của ta, ta còn phải nói giúp hắn. Thất muội lại có thể đuổi hắn đi. Vì cái gì? Chẳng qua bởi vì chúng ta là thứ xuất, ở trong nhà chẳng có tiếng nói. Nghĩ đến lúc trước, mẫu thân nói với ta, cho ta vào kinh giúp đỡ đại tỷ chiếu cố Truân ca, nhưng ngược lại, đảo mắt một cái bà hứa gả ta cho Tiễn công tử.”Nàng nhìn Thập Nhất Nương, khóe mắt ẩm ướt “Tỷ muội chúng ta chỉ có chăm sóc lẫn nhau, về sau mới có ngày lành.”

Nàng đoán được mình sẽ gả đến Phủ Vĩnh Bình Hầu sao? Cùng so sánh với Thập Nương, Đại thái thái rõ ràng phải thích nàng hơn. Mặc kệ là xuất phát từ dạng lo lắng gì, Đại thái thái đều không có khả năng đem Thập Nương gả đến Phủ Vĩnh Bình Hầu. So sánh hai khía cạnh một cái, kết quả liền hiện ra ngay. Cho nên lúc này đến chỗ mình giải thích cách nói lúc trước, vãn hồi chút mặt mũi……

Thập Nhất Nương hơi cười: “Muội thấy Tiễn công tử cũng tốt, tỷ xem Tứ tỷ chúng ta, Nhị thẩm tốn bao nhiêu tinh lực, nhưng cuối cùng cũng giống như Ngũ tỷ thôi.”

Ngũ Nương nghe liền cười rộ lên: “Muội thật sự nghĩ như vậy?”

Thập Nhất Nương gật đầu, giọng điệu chân thành: “Người là tốt hay là xấu còn phải xem về sau, giống như mẫu thân, tất cả mọi người nói bà có phúc khí, nhưng không phải là nhờ phụ thân làm quan lớn nhiều năm, mà là đại gia hiếu thuận lại thành công trong sự nghiệp.”Nàng thật sự muốn đánh tiêu tan sự bất bình trong lòng Ngũ Nương, mặc kệ như thế nào, mọi người đều là tỷ muội, có thể chỉ điểm cho nàng ta liền chỉ điểm một chút, về phần Ngũ Nương có nghe vào hay không, thì là chuyện của chính nàng ấy.

Ngũ Nương quả nhiên là người thông minh, biểu tình trên mặt dần dần thoải mái. Nàng cười nói: “Các muội định ngày mốt đi Phủ Trung Cần Bá thưởng xuân đúng không? Ta xem Thập muội vơ vét không ít đồ này nọ ở chỗ muội, chỗ ta còn có bộ nữ trang kim thanh thạch, ngày mai cho muội mượn đeo. Áp nàng xuống rồi nói sau.”Nói câu cuối cùng, giọng điệu đã mang theo giận dữ.

So với Thập Nương, nàng càng nguyện ý mình tốt hơn.

Thập Nhất Nương cảm ơn nàng, hai người còn nói mấy câu, Ngũ Nương đứng dậy cáo từ, Thập Nhất Nương tự mình tiễn nàng ra cửa rồi mới quay trở lại.

Tân Cúc ngạc nhiên nói: “Thật sự là mặt trời mọc phía tây rồi, Ngũ tiểu thư thế nhưng tìm đến tiểu thư nhà chúng ta tâm sự.”

Hổ Phách cười nói: “Chuyện này cũng không có gì là kỳ quái. Tiểu thư nhà chúng ta ôn nhu đôn hậu, lại không phải lắm miệng, mọi người có chuyện gì đều nguyện ý nói cùng nàng. Huống chi, trong viện này Ngũ tiểu thư trừ bỏ tiểu thư nhà chúng ta ra, còn có thể tìm ai để tâm sự.”

“Tất cả mọi người đừng nói nữa.”Thập Nhất Nương không muốn để lời này truyền ra, bằng không, Ngũ Nương còn tưởng rằng mình ở trước mặt nha hoàn khoe khoang chút gì, sẽ oán hận mình, lúc đó sẽ mất nhiều hơn được. “Mau nghỉ ngơi đi.”

Ngày hôm sau lúc thỉnh an Đại thái thái, Đại thái thái nhắc tới việc đi Phủ Trung Cần Bá làm khách: “…thừa dịp mùa xuân tiết trời đẹp đi ra ngoài cũng tốt.”

Ngũ Nương lập tức nói: “Nương con không đi. Con ở nhà làm thêu thùa may vá.”

Đại thái thái thực vừa lòng biểu tình của nàng, cười nói: “Lời này vốn là của Thập Nhất tiểu thư nhà chúng ta thường nói, hiện tại từ miệng Ngũ tiểu thư nói ra. Rốt cuộc là đã hiểu chuyện.”

Ngũ Nương ngượng ngùng cúi thấp đầu.

Thập Nhất Nương thực cảm kích Thất tiểu thư Cam gia, không chỉ có nhớ rõ các nàng, còn phái người đến tặng thiếp mời, hơn nữa biết tình cảnh các nàng gian nan, nên phái ma ma đến mời để dễ thuyết phục, làm Đại phu nhân không thể mở miệng chối từ. Tuy Đại phu nhân cuối cùng cũng không có kiên trì, nhưng phần tâm ý này nàng có thể cảm thụ được.

“Thập Nhất Nương cũng ở lại đi.”Đại thái thái cười nhìn nàng “Ngũ tỷ con phải làm nhiều thêu thùa may vá, con lại khéo tay, ở lại giúp nàng cũng tốt.”

Thập Nhất Nương không dám nghịch ý, cười đáp “Vâng”, trong lòng hiển nhiên có chút thất vọng, cảm thấy đã cô phụ ý tốt của Thất tiểu thư Cam gia.

Đại thái thái gật đầu, cười nói với Hứa ma ma: “Vậy ngươi đi cùng Thập tiểu thư. Cho ngươi đi chơi một ngày.”

Xuân yến giống như vậy, trong phủ có nha hoàn, ma ma hầu hạ cùng đi qua đều được chiêu đãi, bị xem là khách khứa, có người cùng uống rượu thưởng xuân là việc vô cùng vui vẻ. Nhưng Đại thái thái phái Hứa ma ma tự mình cùng đi qua, chỉ sợ không chỉ vì cho Hứa ma ma hưởng phần vui vẻ ấy, mà còn có ý quản thúc Thập Nương.

Tất cả mọi người cười rộ lên, mọi người còn nói vài câu chuyện cười, thấy có quản sự ma ma đến báo, liền chuẩn bị đứng dậy cáo từ, mới vừa đứng lên thì có tiểu nha hoàn bẩm: “Đại thái thái, Vương phu nhân đã tới.”

Sớm như vậy…… Thập Nhất Nương giật mình, Đại thái thái đã cười nói: “Mời nàng tiến vào.”Một mặt trả lời, một mặt đi nghênh đón.

Vương phu nhân khẽ cười đi đến: “Chúc mừng Đại thái thái, ta đặc biệt đến lấy chén rượu mừng để uống đây.”

Đại thái thái nghe thấy duôi lông mày vui vẻ, bước lên phía trước nắm tay Vương phu nhân: “Tất cả đều là công lao của ngài.”Lại phân phó mấy người Ngũ Nương “Các con vào nhà nghỉ đi.”

Vừa nghe khẩu khí này, tất cả mọi người đều biết Vương phu nhân này đến làm gì.

Ngũ Nương không khỏi có chút chần chờ, Thập Nương thật sự xoay người bước đi. Ngũ Nương nhìn bóng dáng của nàng, nhếch miệng một cái rồi mới cùng Thập Nhất Nương lui ra.

Quả nhiên, Vương phu nhân kia đến cầu hôn giúp nhà Mậu Quốc Công. Đề cập đến đúng là Thập Nương.

Đại thái thái thực sảng khoái đồng ý, buổi chiều còn tự mình đi một chuyến đến nhà Tam thái thái, mời vị Kim đại nhân môn sinh của Liễu các lão ở hàn lâm viện nhận chức tu soạn làm người làm mai.

Cứ như vậy, chiều thứ hai là tiệc thưởng xuân của nhà Trung Cần Bá, Thập Nương không thể đi. Đại thái thái liền sai Thập Nhất Nương viết một phong thư, đem tình huống uyển chuyển giải thích.

Thập Nhất Nương đồng ý, không chỉ viết một phong thư cho Thất tiểu thư Cam gia, còn cho người gửi thư mang theo hai cái hà bao, hai cái khăn tay tặng tỷ muội Cam thị, cám ơn các nàng đã mời.

Qua hai ba ngày, Vương gia đến La gia lấy canh thiếp– mời bà mai là bào huynh Vương đại nhân đã từng nhận chức tại Phúc Kiến, hiện tại là Đô chỉ huy sứ cấm vệ quân Hổ Uy doanh, quan chính tam phẩm, xem như có mặt mũi tương đương.

Hai nhà trao đổi bát tự ngày sinh, dự định ngày mười hai tháng tư là đính hôn.

Tất cả mọi người thật cao hứng, cảm thấy trong nhà lại có một vị phu nhân công khanh, La gia chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt.

Sau đó Đại thái thái liền tập trung chuẩn bị cho La Chấn Hưng tham gia thi hội.

Không chỉ có làm một bộ y phục mới từ bên ngoài, còn cố ý phái người đi Đa bảo các là chỗ bán bút mực tốt nhất ở Yến Kinh mua về hai bộ văn phòng tứ bảo, một bộ cho La Chấn Hưng, một bộ cho người đi tặng Tiễn công tử.

Tiễn công tử nhận đồ xong, còn cố ý viết một phong thư đến cảm tạ, nói ngày sau thăng quan tiến chức, nhất định sẽ không quên ân tình của Đại thái thái.

Đại thái thái nhìn thấy thì vui vẻ ra mặt, còn cho người mua thủy tinh chưng của Xuân Hi lâu tặng qua.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion6 Comments

  1. ===Dính chữ:
    .”Ngũ gia
    ?”Nàng cười đi đến
    ”Thất nương
    ”Nói xong
    hứng thú.”Sau đó
    ngủ bù.”Làm
    “Hừ”một tiếng
    chúng ta.”Không khỏi
    xuống dưới:”…… dù sao
    công tử.”Nàng nhìn
    .”Nàng thật sự
    nói sau.”Nói câu
    nói nữa.”Thập Nhất
    ”Đại thái thái
    tiến vào.”Một mặt
    ngài.”Lại phân phó

    ===Đánh máy/ Chính tả:
    kẹo như kẹo bong ————> bông
    sau lại đá nữ nhân ————> sao
    duôi lông mày vui vẻ ——–> đuôi
    hàn lâm viện ——————> Hàn Lâm viện
    Đa bảo các ——————–> Đa Bảo các

    ===Không đồng nhất:
    Thất Nương / Thất nương
    Nhị lão gia / nhị lão gia
    Đại gia / đại gia

    ===Thứ tự chữ:
    nàng mới ra sinh ————-> sinh ra
    ===================================================
    Mới mấy chương trước chậm chậm, sao mấy chương này lại nhanh thế nhỉ @@
    Ko biết có ai kịp xuất giá trước khi NN qua đời ko nữa, haiz…
    Lúc này ta lại thấy cảm thông cho Đại thái thái, ko phải con ruột của mình, nhưng vì con ruột thân yêu của mình sắp chết mà mình phải vất vả gấp gáp tìm mối hôn sự cho thứ nữ, cảm giác thật là uất ức >”<

  2. Cô Thập Nương vênh váo này, đến ngày nào thì sẽ nhận được giáo huấn đây. Cô ta còn chưa biết tin mẹ đẻ tự vẫn đấy, biết tin xong thì đúng là không còn mặt mũi tại nhà chồng luôn. Đại Thái Thái ra đòn mạnh quá.

  3. Ba chị em có chỗ đến rồi, là phúc hay họa tùy vào duyên mỗi người. Thập nương đang vênh tự đắc nhưng chưa biết tin mẹ mất…

  4. Mình cực kỳ tò mò về vấn đề “nho nhỏ” mà anh chồng tương lai của chị Mười đang có. Hơn nữa nhìn thì có vẻ như chị Mười Một đã cảm nhận được từ trước nên đã né trước rồi. Ài, còn tưởng nhóc Năm nghịch ngợm nhưng không xấu tính, ai ngờ tệ vậy.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close