Thứ Nữ – Chương 55.1

1

Chương 55.1: Mưu Kế Tính Toán Của Vân Nương Bị Phản Lại

Editor: Soidaydo

Buổi tối ngày thứ hai, Cẩm Nương đang cùng người hầu trong phòng làm nữ công, thì tiểu nha đầu Hồng Nhi của Vân Nương tới, hành lễ với Cẩm Nương xong thì lễ phép nói: “Tứ cô nương, Đại cô nương nói, sáng mai nàng phải xuất giá rồi, nên muốn mời tỷ muội mọi người đến viện của nàng gặp gỡ một lần cùng nhau vui vẻ, sau này mỗi người lưu lạc mỗi nơi, rất khó có được cơ hội gặp mặt nữa.”

Cẩm Nương cùng Tú cô nghe xong thì đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt của hai người thầm trao đổi với nhau, Tú cô đứng dậy cầm áo choàng đưa cho Cẩm Nương, nhỏ giọng nói với Cẩm Nương: “Đi một chuyến xem sao, dù gì cũng là tỷ muội.”

Cẩm Nương chần chừ, rồi đứng lên, đưa cho nha đầu kia một ít tiền thưởng không lớn không nhỏ, nói: “Ngươi trở về trước đi, nói một lát nữa ta sẽ tới.”

Tiểu nha đầu cân nhắc số tiền trong tay, rồi cười đi ra, vừa ra khỏi cửa, chợt nghe nàng thầm nói: “Thảo nào không ai chịu truyền lời, hóa ra là một chủ tử hẹp hòi, chỉ có vài đồng tiền.”

Tú cô giận đến nổi muốn xông ra ngoài, Cẩm Nương thấy vậy vội vàng kéo nàng lại: “Tức giận vì một tiểu nha đầu, sẽ đánh mất thân phận.”

Thấy Tứ Nhi Bình Nhi mang đôi mắt lộ ra vẻ lo lắng nhìn mình, Cẩm Nương cười nói: “Sáng mai nàng xuất giá rồi, nếu muốn gây chuyện thì cũng chỉ làm bản thân mình nhục nhã thêm, yên tâm đi, đây có lẽ chỉ là một buổi gặp gỡ giữa các tỷ muội tụ với nhau.”

Trong phòng của Vân Nương, Ngọc Nương cùng Trinh Nương cũng đều đã có mặt, trong phòng bày ra nhiều bàn nhỏ, phía trên có không ít hoa quả tươi cùng điểm tâm, Tú cô vén rèm lên, để Cẩm Nương đi vào thì thấy Ngọc Nương đang cùng Vân Nương trò chuyện, còn tam tỷ Trinh Nương thì nàng lần đầu tiên gặp mặt, trông bộ dạng có vẻ yên tĩnh ôn nhu yếu đuối, còn rất dịu dàng nhã nhặn, Cẩm Nương vừa thấy nàng liến nhớ đến Nghênh Xuân trong Hồng Lâu Mộng, trong lòng cũng có chút lo lắng, nàng từng nghe nói Trinh Nương đã định hôn với Nhị công tử Tĩnh Trữ Hầu gia, người nọ. . . . . . không phải là một người vong ân bội nghĩa chứ?

Trinh Nương thấy Cẩm Nương vừa vào cửa liền nhìn mình đến ngẩn ra, nên có một chút không tự nhiên, cười nói: “Tứ muội muội, nhiều ngày không thấy, sao lại xa lạ thế.”

Cẩm Nương ngây ngốc, liền phục hồi tinh thần, lập tức lộ ra khuông mặt cười to: “Tam tỷ tỷ, ngươi thường ngày không có ra ngoài đi lại, hôm nay vừa gặp lại, đã thấy đẹp hơn trước rất nhiều, cho nên mới cảm thấy giật mình.”

Bên kia Vân Nương cùng Ngọc Nương lúc này mới quay lại, hai người đồng thời nhìn về phía Cẩm Nương, Cẩm Nương nhanh chóng đi đến, hướng ba vị tỷ tỷ làm lễ ra mắt.

Vân Nương khoát tay một cái nói: “Tới ngồi đi, đều là tỷ muội một nhà cả, không cần có nhiều nghi thức xã giao như vậy.”

Cẩm Nương thấy sắc mặt nàng có vẻ bình thường, tim cũng liền thả xuống, hướng về chỗ bên cạnh Trinh Nương mà ngồi, Trinh Nương nhích người qua một bên, để Cẩm Nương có thể ngồi được thoải mái một chút, bàn trà quá nhỏ, bốn người ngồi hai bên, chẳng khác gì những đứa bé trong nhà trẻ, sắp xếp chỗ ngồi rồi ăn hoa quả. . . . . .

“Sáng mai ta phải xuất giá rồi, sau này khó có cơ hội được gặp lại nhau. Trước kia, mấy người tỷ muội chúng ta cũng không có được tụ họp nhau với như thế này, hôm nay tụ họp lại thì phải vui vẻ với nhau mới được.” Vân Nương lịch sự bưng trà mang đến, còn tự tay bưng đến cho Trinh Nương cùng Cẩm Nương

Trinh Nương cùng Cẩm Nương vội vàng đứng lên, Vân Nương vừa là Đại tỷ, vừa là con của vợ cả. Trước kia ở cùng một nhà, cũng chưa từng thấy nàng đối xử như vậy với hai người các nàng, sao chỉ thoáng cái bỗng trở nên khách khí như thế, làm cho các nàng có cảm giác thụ sủng nhược kinh, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, hai tay đưa ra để nhận trà, luôn miệng nói cảm ơn.

“Đúng vậy, Tứ muội, sau này tỷ tỷ cũng phải gả vào phủ của Giản Thân vương rồi, đến lúc đó, hai ta vừa là tỷ muội, vừa là chị em dâu, hai bên phải cùng giúp đỡ lẫn nhau mới đúng.” Tôn Ngọc Nương  ở một bên bưng trà lên nói.

Cẩm Nương nghe xong liền cười đáp ứng: “Tỷ muội chúng ta huyết nhục tình thâm, có thể trở thành người cùng một nhà thì cũng nhờ kiếp trước tu luyện mới có được phúc khí này, hẳn là nên giúp đỡ lẫn nhau”

Trinh Nương liền cười nói: “Hai người thì tốt rồi, đáng thương ta cùng đại tỷ mỗi người phải ở trong một phủ đệ xa lạ, haiz, không biết ta và mẹ chồng có thể sống chung vui vẻ với nhau được hay không, cứ nghĩ đến đây lại thấy không yên tâm.”

Vân Nương bỏ một miếng điểm tâm vào miệng, đồng ý nói: “Cũng không phải chỉ như vậy? Ở phủ đệ xa lạ rồi cũng không biết chị em dâu cùng các chị em chồng có thể giao hảo tốt được không? Tứ muội muội, hôm đó ngươi đã gặp Bình Nam Quận chúa rồi,  ngươi thấy nàng như thế nào?”

“Quận chúa người rất tốt a, vừa nhiệt tình vừa hào phóng, lớn lên lại xinh đẹp. . . . . .” Cẩm Nương đang nói, thì liền thấy sắc mặt của Tôn Ngọc Nương có chút âm trầm, hẳn là đã làm nàng ấy nhớ đến những chuyện không tốt, hôm đó đúng là nàng ấy ở trong Trữ Vương phủ gặp chuyện, bất quá, Cẩm Nương đến nay cũng không còn hiểu rõ, Ngọc Nương vì sao lại đi đến gian tiểu viện đó? Nhưng lại nghĩ đến Tôn Ngọc Nương chắc không biết giải thích với mình như thế nào nên cũng  không tiếp tục hỏi nữa.

Mấy người họ vừa ăn điểm tâm, vừa nói chuyện, bộ dạng hòa thuận tương thân tương tái, hôm nay Vân Nương cùng Ngọc Nương tựa hồ rất xúc động. Nói cũng rất nhiều, trước kia ở trong phủ, bọn tỷ muội không thường gần gũi với nhau, nhưng hôm nay khi mỗi người chuẩn bị đường ai nấy đi, mới nghĩ đến xây dựng mối quan hệ gần gũi, nhưng lại không còn thời gian nữa, vân vân….

Trinh Nương ít nói, nhưng thỉnh thoảng cũng chen vào mấy câu, ăn một chút điểm tâm, uống một ngụm trà, Cẩm Nương từ đầu đến cuối nhìn Vân Nương ăn những điểm tâm còn lại, chính mình cũng cầm một miếng điểm tâm ăn, trà luôn uống sau cùng, nhưng chỉ nhấp ướt môi, tuyệt không uống vào trong miệng.

Ngồi một lúc đến giờ Thìn, Cẩm Nương liền cảm thấy Trinh Nương bên cạnh bộ dáng có chút buồn ngủ, mí mắt rất khó khăn để mở ra, nói chuyện một lúc thì thân thể ngã xuống người của Cẩm Nương, Cẩm Nương liền nhanh chóng bắt chước theo, mí mắt cụp xuống một nửa, bày bộ dáng như muốn ngất đi, khóe mắt còn lại liền thấy khóe miệng của Vân Nương câu ra một nụ cười âm hiểm.

Đầu của Trinh Nương rốt cuộc cũng ngã xuống, hướng mặt bàn nằm ấp xuống, Cẩm Nương cũng nhắm mắt theo, nằm trên người của Trinh Nương.

Bên tai nghe thấy Ngọc Nương la lên: “Tam muội muội, Tứ muội muội, các người làm sao thế?”

Cảm thấy có người đẩy đẩy thân thể của nàng, Cẩm Nương làm bộ như bất tỉnh nhân sự, mặc cho các nàng đẩy.

Quả nhiên nghe liền thấy Vân Nương nói: “Ngọc Nương, đi đóng cửa lại, kêu người hầu làm cho những người đi theo hai nàng hôn mê.”

Tôn Ngọc Nương đứng lên, có chút có do dự, “Đại tỷ, đừng làm quá đáng, hôm nay thân phận của các nàng đã không còn như trước. Còn nữa, ở Giản Thân vương phủ, nàng dù sao cũng là thiếu phu nhân chính thức, ta không muốn làm cho mối quan hệ với nàng trở nên căng thẳng.”

“Hừ, tối nay chúng ta cùng nhau bày nên một vở kịch, qua tối nay, đừng nói là thiếu phu nhân của Giản Thân vương phủ, sợ là gả cho tên sai vặt cũng không được.” Vân Nương nghiến răng nghiến lợi nói.

“Đại tỷ, ngươi. . . . . . ngươi muốn làm chuyện gì? Không thể làm làm loạn được a, đánh hai người họ trút giận là được rồi, làm quá đáng, Lão thái thái cùng lão thái gia có thể lột da chúng ta.” Tôn Ngọc Nương nghe xong thì cực kì sợ hãi, bộ dạng như muốn tránh đi.

“Yên tâm đi, ta đã muốn làm thì làm sao có thể để người khác nhận ra chúng ta hạ thủ được, Nhị muội muội, ngươi càng ngày càng nhát gan, sợ phiền phức.” Vân Nương nhe răng cười nói.

“Hay là thôi đi, ta. . . . . . ta mặc kệ, ta muốn trở về phòng, Đại tỷ tỷ, Tam muội muội cũng chưa từng đắc tội với ngươi, đừng làm hại muội ấy nha.” Tôn Ngọc Nương lại nói.

“Ngươi đúng là kẻ nhát gan ngu ngốc, tha cho nàng, chúng ta làm sao có thể thoát khỏi liên quan? Ngươi làm ơn có đầu óc một chút được không?” Vân Nương phất tay gọi bốn người hầu, để các nàng mang Cẩm Nương cùng Trinh Nương ra ngoài.

Cẩm Nương liền cảm giác được hai cánh tay bị kéo, rồi lại nghe thấy Tôn Ngọc Nương nói: “Chuyện này không liên quan đến ta, Đại tỷ, ngươi là chị ruột của ta, ta sẽ không đi tố cáo ngươi, nhưng ta tuyệt đối không tham dự vào, ta. . . . . . ta đi đây.” Nói xong liền chạy trốn ra ngoài.

Cẩm Nương không khỏi nghĩ, Nhị tỷ này cũng không hoàn toàn hư hỏng, còn Tôn Vân Nương thì không thể cứu chữa được nữa rồi, thật quá ác độc, không hỗ là nữ nhi của Đại Phu Nhân, đến Trữ Vương phủ, cái tên Trữ vương thế tử ăn chơi kia, chỉ sợ là sẽ bị nàng chỉnh sửa trị đến khuất phục luôn.

Thân thể bị kéo đi một cách thô lỗ, sau đó liền nghe Tôn Vân Nương nói: “Đem các nàng nhốt vào trong ám phòng ở hậu viện, sau nửa canh giờ… thì đem Tam cô nương trở về, đem quần áo của bổn cô nương ném ở trên người Tứ cô nương là được.”

Xem ra, là muốn hại Cẩm Nương, sau đó thuận tiện vu hãm Trinh Nương, quả là một mũi tên trúng hai chim, Cẩm Nương bị kéo đi, nhưng cũng không dám động đậy, ra đến phía ngoài sân, bầu trời đã là một mảnh đen tuyền, Tú cô sợ rằng cũng đã hôn mê, tuy hơi lo lắng nhưng nàng lại muốn xem Vân Nương rốt cuộc muốn âm mưu cái gì, bất quá sẽ không cùng nàng hoán đổi đồ cưới nữa, bởi vì làm như vậy chẳng khác nào hại chính mình, cũng không phải muốn đánh mình một trận, nghe giống như muốn cho nàng thân bại danh liệt đâu rồi, quả là quá độc ác rồi.

Nếu lúc này nàng kêu lên, nhất định sẽ có người đến cứu, chẳng qua . . . . . . nếu như vậy sẽ không thể vạch trần âm mưu của Vân Nương, nhưng nghĩ lại, nếu vạch trần rồi thì sao? Ngày mai nàng ấy phải xuất giá rồi, Lão thái thái cùng Lão gia vì thể diện cũng sẽ không làm lớn chuyện này, cho dù muốn trừng phạt nàng cũng không được nữa, nhưng cũng không thể vì chuyện này mà khiến nàng ấy không thể xuất giá.

Mưu kế của nàng ta quả nhiên cao, nàng ta biết cho dù mọi chuyện bị phát hiện, thì Lão thái thái cũng sẽ không có cách nào làm khó nàng, không thể làm gì nàng, cho nên nàng ta nhẫn nhịn một ngày, chờ đến hiện tại mới báo thù, thôi, vẫn là tự cứu bản thân quan trọng hơn, một hồi nghĩ biện pháp thuận tiện cứu Tam tỷ tỷ ra, dù sao Trinh Nương cũng vì mình mà bị liên lụy.

Nàng cảm thấy mình đã được mang đến gần hồ, Cẩm Nương trong lòng bắt đầu hoảng hốt, không phải là muốn đem mình ném vào trong hồ chứ, tuy nói mình biết bơi, nhưng mà. . . . . . trời lạnh quá, nàng cũng không muốn cảm mạo.

Hít sâu một hơi, đang muốn quát to một tiếng, thì liền nghe người hầu bên cạnh nói: “Thật sự phải kéo đến căn phòng tối kia sao?”

Một người khác lại nói: “Đừng động tới nữa, bỏ cô ta lại rồi chúng ta đi, nếu thật đi gọi người kia đi đến, hại người ta bị hủy đi danh tiết cả đời thật quá thất đức, Đại cô nương sắp phải xuất giá rồi, nhưng ta và ngươi còn phải ở nơi này làm người hầu trong phủ, nếu một ngày kia mọi chuyện bị tra ra, chúng ta cũng đừng mong được sống sót.”

“Ừ, ngươi nói cũng đúng, vậy chúng ta đem Tứ cô nương nhốt vào hắc phòng rồi đóng kín lại, hiện tại là thời điểm giao mùa, cả đêm lạnh cóng, khẳng định sẽ bị bệnh, thì Đại cô nương coi như đã trút được giận.” Một người hầu khác nói.

Hai người hầu này coi như chưa đánh mất lương tâm, bất quá, làm sao nàng có thể chịu được cảnh đông cứng cả đêm? Đang nha nha mà nghĩ, thì đột nhiên nghe người hầu bên cạnh kêu ôi một tiếng, ngay sau đó người kia cũng hét thảm một tiếng rồi ngã trên mặt đất.

Hai người hầu đang kéo Trinh Nương tưởng là có qủy, liền sợ hãi đến độ bỏ lại Trinh Nương rồi chạy mất, nhưng chạy không được mấy bước, thì có hai tiếng kêu thảm vang lên, cả người cũng ngã xuống luôn.

Cẩm Nương ra sức nghẹn cười, nàng biết người nọ sẽ tự mình phái người đi theo bảo vệ mình. Hiện tại có nên đứng lên hay không? Quên đi, nhìn xem người nọ sẽ đem các người hầu vừa bị đánh hôn mê xử lý như thế nào?

Nhưng bên hồ, trừ âm thanh gió thổi và âm thanh nước vỗ vào bờ, cũng không nghe được cái gì khác, Cẩm Nương chịu đựng cái lạnh cóng một lát, lại thấy không có động tĩnh gì đành không thể làm gì khác hơn là bò dậy, nhìn về bốn phía xung quanh, trừ mấy người nằm trên mặt đất cũng không thấy nửa bóng dáng của người nào khác. Nha nha, cứu người không cứu tới cùng. Nếu mình bị thực sự bị đánh thuốc mê, hắn cũng cho mình đông lạnh ở đây sao? Thật quá vô trách nhiệm nha.

Phủi phủi tay, vặn vẹo uốn éo hai cánh tay bị các người hầu kéo đau, Cẩm Nương đi tới bên cạnh Trinh Nương, đẩy đẩy nàng, kết quả, Trinh Nương cũng không động đậy, Cẩm Nương thở dài bất đắc dĩ nói: “Tam tỷ tỷ, thật xin lỗi a, ngươi tốt nhất không nên quá nặng, nếu không ta sẽ mệt chết đi .”

Nói xong liền đi đỡ Trinh Nương đứng dậy, lại nghe một tiếng cười “Phì…”, Trinh Nương đã tự mình ngồi dậy, làm cho Cẩm Nương sợ đến nổi thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nàng mở to mắt không thể tin được mà chỉ vào Trinh Nương: “Ngươi. . . . . . ngươi cũng giả bộ?”

“Từ trước đến giờ bọn họ chưa từng đặt hai người chúng ta vào trong mắt, đột nhiên lại khách khí mời hai người chúng ta tụ họp, trà tốt còn đi kèm điểm tâm ngon sẽ tạo điều kiện thực hiện được mưu kế, các nàng thật sự cho rằng mọi người cũng đều là kẻ ngu ư?” Trinh Nương từng lời từng chữ nói, trong thanh âm còn mang theo tia cười.

“Tam tỷ, ngươi. . . . . .cũng không giận sao?” Cẩm Nương lại càng kinh ngạc, đưa tay kéo Trinh Nương đứng dậy.

“Tức giận? Nếu chỉ vì các nàng bày mưu kế mà tức giận, thì ta đã sớm tức chết từ tám trăm năm trước, chẳng lẽ Tứ muội muội ngươi không phải cũng bị các nàng khi dễ từ bé đến lớn sao?” Trinh Nương đứng lên, phủi phủi bùn đất trên người, nàng cảm thấy gió thổi từ bên hồ lạnh run, không khỏi rùng mình một cái, liền nhấc chân quay trở về.

Cẩm Nương vội vàng đuổi theo: “Đúng vậy, nghĩ tới liền tức giận, vì cớ gì mà hai người chúng ta lại bị các nàng khi dễ. Tam tỷ, ngươi mới vừa rồi cũng muốn  vạch trần các nàng sao?”

Trinh Nương đưa hai tay ôm lấy thân thể của mình, quay đầu lại cười nhìn Cẩm Nương: “Ta chỉ muốn xem ngươi sẽ làm cái gì?”

Cẩm Nương vừa nghe xong liền thất thần, nàng vốn còn tưởng rằng chính mình là người khôn khéo, không nghĩ tới vị Trinh Nương này nhìn nhu nhược hiền lành nhưng so với mình còn giảo hoạt hơn, không trách được sau khi mình đứng dậy, nàng vẫn tiếp tục giả chết. Xem ra ở trong phủ này không có người nào mềm yếu nhu nhược cả.

“Ngươi. . . . . . ngươi biết ta sẽ tự cứu được? Hoặc là nói, ngươi biết sẽ có người tới giải cứu chúng ta?” Cẩm Nương có chút không cam lòng, kéo ống tay áo Trinh Nương hỏi.

Trinh Nương bị lạnh nãy giờ rồi, thấy Cẩm Nương đi sát bên người, nàng cũng không khách khí giơ một tay ôm lấy Cẩm Nương, nhìn mấy người hầu trên mặt đất nói: “Ta cũng không biết sẽ có người tới cứu, Tam muội muội, mạng của ngươi thật tốt, gả cho một gia đình rất là quan tâm đến ngươi, nếu không. . . . . . sẽ không phái người đến bảo vệ ngươi.”

Ách, ngay cả điều này mà cũng biết sao? Quá trâu bò đi, Cẩm Nương không kìm nổi mà há hốc mồm, “Ngươi. . . . . . làm sao ngươi . . . . . .”

Trinh Nương không khỏi cười ra tiếng: “Ta mặc dù không hay đến chỗ Đại Phu Nhân thỉnh an, nhưng những chuyện trong phủ ta còn biết chút chút. Hôm đó, cổ tay của Đại Phu Nhân vô cớ sưng lớn, tuy nàng nói với người bên ngoài là không cẩn thận bị thương, nhưng mà lúc ấy có người ở trong rừng cây nhỏ chứng kiến đã truyền ra lời đồn đãi. Nàng vốn muốn đánh ngươi, nhưng sau đó lại trở thành mình bị đánh, chuyện này chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể hiểu được ngay. Tứ muội muội, Tam tỷ nói đúng không?”

Hai người vừa đi vừa nói giỡn vài câu. Khi đến cổng phụ, cả hai đều cảm thấy luyến tiếc lẫn nhau, Trinh Nương nói với Cẩm Nương: “Tam muội muội, tháng sau ngươi phải xuất giá rồi, không nghĩ tới ta làm tỷ tỷ mà lại xuất giá sau ngươi.” Giọng nói có chút chế nhạo, nhưng lại không có một chút ý tứ ghen tỵ hay bất mãn .

“Đúng vậy, tháng sau ta phải rời khỏi nơi này. Tam tỷ, sau này chúng ta có thể qua lại nhiều một chút, đừng khiến bản thân chết buồn ở trong viện. Sau này xuất giá rồi, chúng ta cũng phải qua lại thường xuyên. Trong cái phủ này, trừ nương của chúng ta ra thì làm gì có người nào thèm để ý đến chúng ta?” Cẩm Nương lôi tay Trinh Nương, chân thành nói.

“Cũng đúng, vậy thì quyết định thế đi, bất quá, ta không gả được vào nơi tốt như tam muội muội. Đến lúc đó, ta phải nhờ phúc của muội rồi.” Trinh Nương vỗ tay Cẩm Nương, mỉm cười nói.

“Tỷ tỷ nói gì vậy, nơi tỷ tỷ gả cũng không kém đâu. Tỷ tỷ chẳng qua chưa từng gặp tỷ phu nên mới như vậy, Hầu phủ công tử nhất định cũng là người tốt.” Cẩm Nương vội vàng an ủi. Trong mắt trong đầu lại hiện lên một người có nửa khuông mặt nghiêng nước nghiêng thành. Thật đáng tiếc ngày đó không có nhìn rõ khuông mặt của người đó. Không biết có thể đẹp đến nỗi bị người người oán trách không?

Trinh Nương chỉ cười chứ không nói. Cẩm Nương biết nàng không muốn nói đến vị hôn phu kia, liền để chuyện này qua một bên. Hai người cáo từ rồi trở về viện của chính mình.

Khi trở về phòng, Tứ Nhi liền kinh ngạc chạy đến: “Không phải cô nương mới sai người đến nói, ở lại phòng của Tam cô nương ư? Sao mới một lúc mà đã trở về rồi?”

Cẩm Nương nghe xong liền nhíu mày, nhỏ giọng mắng: “Tôn Vân Nương chết tiệt, mưu kế thật quá man rợ kính đáo rồi, lại còn muồn đổ tội cho Trinh Nương, quá ác độc.”

Tứ Nhi không nghẽ rõ nàng nói gì, chỉ cảm thấy sắc mặt của cô nương không tốt, cả thân mình thì lạnh lẽo. Xiêm y bị rối và nhăn nheo, ở trên còn dính bùn cùng cây cỏ, nên liền kéo nàng vào nhà, hầu hạ nàng tắm rửa.

“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Tú cô lại say đến nỗi phải để người ta đưa về, tại sao bộ dáng của cô nương lại như vậy?”

Cẩm Nương không muốn nhiều lời, nghe thấy Tú cô chẳng qua là vì quá chén nên đã trở về, trong lòng liền buông lỏng,  xúc miệng xong thì đi ngủ.

Ngày thứ hai, sau khi nàng tỉnh dậy, Tú cô còn say không có tỉnh. Tứ Nhi Bình Nhi hai người bốn mắt đầy oán hận: nào có ai lại bỏ chủ tử của mình đi uống rượu say đến nổi phải để người khác mang về?

Discussion1 Comment

  1. Tam nương này cũng đáng yêu nhỉ, không có nhu nhược ,
    Ủa mà sao Tứ nương phải ngày ngày thỉnh an, lắc lư bên ngoài còn Tam nương lại được yên thân trong phòng nhỉ?
    Vân nương hại muội muội chẳng lẻ không bị trừng phạt sao

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: