Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 29

0

Chương 29: Quan phu nhân

Editor: Violetin_08

Từ Cố gia đi về nhà Tô Dịch Thừa thì đã gần 21h, ông bà Cố lo lắng họ quay về còn mất phải nhiều thời gian thu xếp túi lớn túi nhỏ, nên cũng không giữ bọn họ ở lại lâu, mà trực tiếp bảo bọn họ mau về, ngoài ra khi tiễn họ ra cửa còn đặc biệt dặn dò Tô Dịch Thừa nhanh chóng sắp xếp thời gian để hai bên thông gia gặp mặt. Tô Dịch Thừa gật đầu lia lịa đồng ý, rồi mới xách theo quần áo và đồ dùng của An Nhiên lên xe.

Ngồi lên xe, lúc này An Nhiên mới phát hiện xe của Tô Dịch Thừa tối nay khác biệt với xe buổi sáng, buổi sáng rõ ràng là Porche, bây giờ lại thành xe thường dân.

“Ách, anh đổi xe?” Vừa rồi cô căn bản là không chú ý, bây giờ nhìn đến nhãn hiệu kia đã thay đổi, cách kết cấu trong xe cũng khác biệt.

Tô Dịch Thừa cười cười, khởi động xe ổn định lên đường, rồi giải thích: “Không có, buổi sáng nghe em nói vậy cũng thấy xe kia quá lộ liễu rồi, ảnh hưởng không tốt, xe này đơn giản hơn, bình thường đều do thư ký Trịnh đi.”

“Ách, anh không phải là trợ lý ư, công ty của các anh sao lại có xe dành cho thư ký nữa, công ty gì a, rất lớn sao?” Nhắc đến, lúc này An Nhiên mới nhớ cô chưa từng hỏi nghề nghiệp của anh, công việc là gì, công ty gì, tất cả đều không biết.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, cười thần bí: “Anh à, anh làm ở đơn vị rất lớn.”

“500 tập đoàn lớn nhất toàn cầu?” An Nhiên phản ứng theo trực giác, sau đó trong đầu nhanh chóng tìm kiếm các công ty thuộc 500 tập đoàn lớn nhất toàn cầu ở Giang Thành mà cô biết.

“Ha ha…” Tô Dịch Thừa cười to, sau đó nói: “Anh chưa nói với em ư, anh làm việc ở chính phủ.”

“Ách, chính phủ? Trong chính phủ có trợ lý đặc biệt sao?” An Nhiên không kịp phản ứng chút nào, bình thường cô không quan tâm nhiều chuyện, cũng không hiểu rõ cách phân chia cấp bậc nhân viên công vụ, thậm chí phòng ban nào là cấp bậc gì, cô cũng không rõ lắm.

Tô Dịch Thừa chỉ cười không nói gì, thoáng nhìn thì thấy tâm tình anh đặc biệt tốt, dọc đường luôn mỉm cười lái xe về gara dưới nhà, sau đó mở cửa xuống xe, lấy những hòm đồ của An Nhiên ở cốp xe ra, An Nhiên thì xách theo mấy hộp thực phẩm chức năng đã mua trên đường để tặng cho bố mẹ chồng và ông nội khi về ăn cơm ngày mai.

Tô Dịch Thừa xách đồ đi qua bên cạnh An Nhiên, cười tiến lên nói bên tai cô: “Là trợ lý thị trưởng.”

Bất ngờ nghe thấy, An Nhiên bất động tại chỗ, sững sờ nhìn anh, có chút không kịp phản ứng, trợ lý thị trưởng, anh vừa nói là trợ lý thị trưởng!

Tô Dịch Thừa đi đến cầu thang, thấy An Nhiên vẫn còn ngây ngốc đứng đó, không khỏi buồn cười lắc đầu, anh xoay người quay lại, đến bên người cô, cầm cái tay rảnh rỗi của cô dắt đi, lúc này hai người mới rời khỏi tầm hầm, đi vào thang máy.

Đến khi Tô Dịch Thừa cầm chìa khóa mở cửa đi vào nhà, An Nhiên vẫn nhìn anh bằng vẻ không thể tin được, đột nhiên Tô Dịch Thừa có cảm giác thất bại, chẳng lẽ hình tượng của anh và trợ lý thị trưởng trong lòng cô khác nhau vậy sao?

Trong lúc Tô Dịch Thừa cân nhắc xem có nên giải thích gì đó thêm hay không thì An Nhiên đột ngột mở miệng, hỏi: “anh làm quan?”

Khóe miệng Tô Dịch Thừa có phần không tự nhiên co rúm lại, chỉ nói: “Có thể hiểu như vậy.”

An Nhiên cảm thấy thật thần kỳ, cô vậy mà ù ù cạc cạc biến thành Quan phu nhân!

Tô Dịch Thừa thấy cô như vậy, nghĩ  cô còn phải ngây ngốc một lúc, buổi tối anh ăn hơi nhiều, bây giờ thấy hơi khát nước, nên liền xoay người vào bếp rót cho bản thân một cốc nước lọc, một cốc nước hoa quả cho An Nhiên rồi đặt trên bàn ăn, cất giọng gọi: “An Nhiên, đến đây uống nước hoa quả.”

An Nhiên sững sờ đi đến, ánh mắt nhìn chằm chằm vào anh, nhận lấy cốc nước hoa quả anh đưa cho trong tình trạng không có linh hồn.

Tô Dịch Thừa có chút xấu hổ, cô có cần thiết phải tỏ vẻ không thể tin được điều này như thế không, uống một hớp nước xong, anh định mở miệng giải thích thêm gì đó, thì cô đột nhiên nói một câu làm anh sặc đến không nói ra lời.

“Thì ra không phải là kề cận người giàu có mà là kề cận quan lớn rồi.” An Nhiên thì thầm, rồi sau đó bất thình lình như nghĩ đến cái gì đó, cô nhìn chằm chằm anh, lại hỏi: “Cái xe sang trọng sáng nay của anh là người khác hối lộ cho anh?”

“khụ khụ khụ…”  hớp nước kia sặc thẳng vào cổ họng của anh, khiến anh khó chịu không ngừng ho.

Lúc này linh hồn An Nhiên mới trở lại, vội vàng lấy khăn giấy đưa cho anh: “Anh, anh không sao chứ?”

Tô Dịch Thừa ho một lúc lâu cuối cùng mới dừng lại, nhưng khuôn mặt đặc biệt tuấn tú kia cũng bị sặc đỏ lên.

An Nhiên nhìn anh ngừng lại, lúc này mới có chút ngại ngùng nói: “Xin lỗi, tôi hỏi quá trực tiếp.” Thật ra thì cô nghĩ, người nào làm quan mà không tham nhũng thì cũng là được hối lộ, leo lên cao như vậy, chẳng qua là muốn vơ vét nhiều tiền, nếu không dựa vào tiền lương hàng tháng của nhân viên công vụ, họ lấy đâu ra khu nhà cấp cao, mua đâu được xe thể thao.

Tô Dịch Thừa nhìn nét mặt của cô là có thể đoán được suy nghĩ trong lòng cô lúc này, thật có cảm giác thất bại, anh vẫn thấy hình tượng của mình là chính trực, lại không nghĩ đến lọt vào mắt cô lại thành một tội phạm tham nhũng lớn như vậy, nếu lời này truyền tới đại viện quân khu, không chừng ông cụ nhà anh sẽ cách chức anh.

Nước cũng không uống, Tô Dịch Thừa trực tiếp vòng qua bàn ăn, lấy ly nước hoa quả trong tay cô để sang một bên, kéo tay cô: “Anh cho em xem thứ này.” Vì vừa mới bị sặc nên thanh âm của anh lúc này không ấm nhuận như bình thường mà có thêm chút khàn khàn.

“Cái gì?” An Nhiên có chút không rõ tình hình, nhưng vẫn tùy ý để anh kéo vào thư phòng.

Tô Dịch Thừa đi tới phía sau bàn công tác trong thư phòng, mở máy tính ra, sau đó mở một phần mềm giao dịch cổ phiếu, nhập số tài khoản và mật mã, sau đó kéo An Nhiên lên trước, nói: “Anh không hề tham ô, xe buổi sáng là tiền kiếm được từ cổ phiếu, không phải là người khác hối lộ, hơn nữa, trước đây khi Dịch Kiều mở ‘Du Nhiên Cư’ có tìm anh vay tiền, tuy là về sau có làm ăn khởi sắc hơn nói muốn chia cổ phần cho anh những nghĩ đến vị trí của anh, hiện tại số cổ phần của anh cũng do nó tiếp quản, chẳng qua là hàng năm ‘Du Nhiên Cư’ chia lợi nhuận nó đều đưa ít tiền cho anh.”

An Nhiên nhìn cổ phiếu và số dư tài chính của tài khoản trên màn hình, có chút không kịp phản ứng, ban đầu Lâm Lệ chỉ nói đúng một nửa, bây giờ nghĩ lại, cô không chỉ tiếp cận người có món tiền lớn mà còn gần một vị quan lớn giàu có, nếu cô nhớ không nhầm thì trợ lý thị trưởng sẽ là vị thị trưởng kế nhiệm, cho nên, cho nên anh, Tô Dịch Thừa không chỉ có tiền, lại còn có quyền!

“An Nhiên, em vẫn chưa tin?” thấy cô không phản ứng gì, Tô Dịch Thừa nghĩ là cô vẫn chưa tin.

An Nhiên lắc đầu, không phải cô không tin, chỉ là không rõ: “Điều kiện của anh tốt như vậy, tại sao, tại sao lại đồng ý kết hôn với tôi?”

Tô Dịch Thừa nghiêm túc nhìn vào mắt cô, chỉ nói: “Em thích hợp.”

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: