Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V32.2

0

Chương V32.2

Cửu trưởng lão vắt lông mày trầm tư chốc lát, đột nhiên vỗ xuống bắp đùi, vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ, hắn vô cùng đau đớn nói: “Nhất định là bốn người bọn họ không biết trời cao đất rộng, trước mặt người khác lộ ra bảo vật huyền diệu của Lam gia chúng ta rồi, lúc này mới gặp họa sát thân. Ai, ta đã nói bọn họ nhiều lần, khi hành tẩu bên ngoài, tuyệt đối không thể tùy tiện đem theo bảo vật của Lam gia chúng ta bày ra trước mặt người khác, bọn họ vẫn không chịu nghe. Lần này tới đến Mộ Tinh thành, phần lớn cũng là những Luyện Đan Sư yêu tha thiết luyện đan, mồi lửa dị hỏa đối với một Luyện Đan Sư mà nói, chính là vật bọn họ tha thiết ước mơ. Nếu có người thấy được Hỏa Vân Hải Diễm của Lam gia ta, người nào lại không nổi lên tâm tư chiếm đoạt?”

“Bọn họ chịu khổ chết yểu, cũng là do bọn họ gieo gió gặt bảo, chẳng qua, hiện tại Hỏa Vân Hải Diễm  bị mất, sự tình nghiêm trọng. Ta phải tìm được nó, nếu không ta không cách nào trở về cùng người gia tộc giao phó.” Cửu trưởng lão ánh mắt trằn trọc , cuối cùng liếc về phía Lam Mộ Hiên, hai tay vịn đầu vai hắn, ngữ khí trịnh trọng nói, “Mộ Hiên, gia chủ rất là coi trọng đại hội luyện đan lần này, trước khi đi đã phân phó chúng ta tất yếu trong cuộc tranh tài phải thắng, lấy được Lam Tâm Tuyết Sâm. Hiện tại bốn người Lam Trọng Anh bọn họ đã không còn, cái trách nhiệm nặng nề này cũng chỉ có thể rơi vào trên vai của ngươi, ngươi ngàn vạn lần không thể để cho Lam gia thất vọng!”

“Ta sao?”Lam Mộ Hiên ánh mắt lóe ra, có chút do dự, “Ta sợ ta không thắng được tranh tài lần này.”

“Ngươi nhất định có thể! Lão phu nhìn ngươi lớn lên, ngươi đối với việc luyện đan say mê, lão phu đều nhìn ở trong mắt. Ngươi nên đối với mình có lòng tin, lão phu sẽ mau chống tìm được nơi cất giữ của Hỏa Vân Hải Diễm. Đến lúc đó có mồi lửa dị hỏa, hơn nữa cùng với năng lực luyện đan của ngươi, tin tưởng chúng ta nhất định có thể đủ thắng được tranh tài lần này.”

“Mộ Hiên, ngàn vạn lần không được làm cho lão phu thất vọng! Nếu ngươi có thể thắng được cuộc tranh tài lần này, đối với việc thừa kế vị trí gia chủ Lam gia của ngươi ngày sau cũng rất có lợi, ngươi nên biết, trong các vị trưởng lão, có không ít người cũng không tán thành ngươi tiếp nhận vị trí gia chủ của gia tộc, đây là cơ hội tốt để ngươi chứng minh mình, khiến cho bọn họ tín nhiệm ngươi, ngươi ngàn vạn lần không thể bỏ cuộc.”

Cửu trưởng lão hiện tại tính toán được ăn cả ngã về không, đem tất cả hi vọng đều ký thác vào trên người Lam Mộ Hiên, điều này làm cho Lam Mộ Hiên thật thụ sủng nhược kinh, đồng thời trên vai cũng nhiều thêm mấy phần áp lực.

Vân Khê thờ ơ lạnh nhạt, đây là chuyện của Lam gia bọn hắn, nàng không nên nhúng tay, huống chi, nàng lại đánh cắp bảo vật của Lam gia, giết đệ tử Lam gia, đắc tội với người đứng đầu, lần này bất cứ chuyện gì nàng cũng chỉ muốn rời đi càng xa càng tốt.

Lam Mộ Hiên trong lòng rất là do dự, không cách nào định đoạt, liền quay đầu nhìn về phía nàng, hỏi ý kiến của nàng nói: “Sư phụ, ngài cảm thấy ta hẳn nên đi tham gia tranh tài sao?”

“Sư phụ?” Cửu trưởng lão lúc này mới chú ý tới sự tồn tại của đám người Vân Khê, ánh mắt hắn đánh giá Vân Khê một phen, rồi nhíu mày nói, “Mộ Hiên, ngươi lại bại một cô nương làm sư? Hơn nữa còn là một cô nương dung mạo xinh đẹp?”

Hắn thật là ý tại ngôn ngoại (ý ở ngoài lời nói), Vân Khê không có tư cách làm sư phụ Lam Mộ Hiên, thậm chí cho là, Lam Mộ Hiên bái nàng làm thầy, vô cùng có khả năng là bị mỹ mạo của nàng mê hoặc.

Vân Khê nghe hắn nói chuyện bằng giọng này, thì trong lòng không nhịn được cười lạnh, ngươi nhìn không vừa mắt ta, ta còn nhìn không khá Lam gia các ngươi đâu!

“Cửu trưởng lão, ta thật kính phục bản lãnh luyện đan cực cao của sư phụ, Mộ Hiên từ khi bái nàng làm sư phụ, đã thu hoạch không nhỏ, ta đang suy nghĩ sau này về nhà, sẽ tiến cử nàng cho phụ thân cùng các vị các trưởng lão đấy.” Lam Mộ Hiên không có cảm thấy bất kỳ chỗ nào không ổn, ngược lại càng tự  hào  sùng kính cùng một tấm lòng thành đối với Vân Khê.

Cửu trưởng lão híp lại mắt, một lần nữa xem kỹ Vân Khê, vẻ mặt kiêu ngạo hỏi: “Không biết cô nương xưng hô như thế nào? Sư môn ở đâu?”

“Trưởng lão hỏi thăm phương danh của ta, chẳng lẽ muốn mời ta ăn cơm? Chẳng qua là đáng tiếc, ta thích cùng mỹ nam tử trẻ tuổi ăn cơm, như vậy nhìn sắc đẹp thì tương đối có thể ăn nhiều chút ít.”

“Phốc!”Mấy tiếng cười đồng thời vang lên.

Long Thiên Thần sớm đã quen ngữ khí kinh người của nàng, chỉ cần không phải nhằm vào hắn, hắn liền mừng rỡ quan sát náo nhiệt.

Người phun ra tiếng cười, cũng là từ trong miệng của tùy tùng Tiểu Mộc bên cạnh nam tử áo lam. Hắn còn chưa từng thấy qua cô nương nào cổ quái như vậy, dù nói thế nào, thì người ta cũng là Cửu trưởng lão của danh môn chính phái, một trưởng bối đức cao vọng trọng, trưởng bối hỏi, nàng cư nhiên đáp lời có lệ, còn mang lời lẽ trêu chọc, nói rõ chính là đối với Cửu trưởng lão bất mãn.

Đối với việc hắn thất thố phun ra một trận cười, công tử bên cạnh hắn thì bình tĩnh hơn nhiều lắm, chẳng qua là vung ra nụ cười kiểu yếu ớt thuộc về chiêu bài hắn, mâu quang lưu chuyển, như có điều suy nghĩ.

Vân Khê nhẹ nói một câu đã đem Cửu trưởng lão giận đến tức chết, mặt hắn đen lên, tức giận đang không ngừng tích tụ. Đây chính là sư phụ mà Mộ Hiên bái lạy sao? Hơn nữa còn là một cô nương ngôn ngữ lỗ mảng như thế! Hắn rất thất vọng, đối với Lam Mộ Hiên cũng cảm thấy thật thất vọng.

“Mộ Hiên, một mình ngươi suy nghĩ kỹ càng đi!” Cửu trưởng lão hừ lạnh một tiếng, cùng chưởng quỹ tính toán xong, liền xoay người phất tay áo rời đi.

Lam Mộ Hiên mím môi, nhìn thân ảnh Cửu trưởng lão nổi giận đùng đùng rời đi, tâm tình có chút không tốt. Hắn sợ hãi ngó chừng Vân Khê, muốn nói lại thôi, hắn thật sự không rõ nàng vì sao phải cố ý chọc giận Cửu trưởng lão, nhưng lại không dám hỏi rõ ràng.

Vân Khê liếc hắn một cái, vốn không muốn giải thích, nhưng nhìn cái vẻ mặt khổ sở kia, cuối cùng cũng không đành lòng, mở miệng nói: “Luyện Đan Sư đại hội lần này, ta có ý đối với Lam Tâm tuyết sâm! Nhưng nếu ngươi muốn tham gia tỷ thí, như vậy đến lúc đó chính là thầy trò chúng ta cạnh tranh với nhau, chẳng lẽ ngươi muốn để cho ngoại nhân chê cười hai thầy trò chúng ta sao? Mặc dù ta có thể thối lui khỏi cuộc tranh tài, thành toàn cho ngươi, để ngươi đi tranh đoạt Tuyết Sâm, nhưng một khi ngươi đoạt được tuyết sâm, ngươi thật tính toán sẽ đem nó hiến tặng cho Lam gia?”

“Tiểu Hiên Tử, vậy ta thì sao? Ta thật không muốn tạo thành mâu thuẫn cho hai thầy trò chúng ta sau này. Bởi vì Lam Tâm tuyết sâm đối với ta mà nói phi thường quang trọng, cho dù là Lam gia các ngươi có nó, ta cũng sẽ không tiếc hết thảy đem nó đoạt về. Ngươi là người của Lam gia, mà ta thì muốn tranh đoạt bảo vật của Lam gia các ngươi, ngươi có nghĩ đến cục diện như thế chưa?”

Lam Mộ Hiên vắt lông mày, lâm vào trầm tư.

“Xem ngươi khổ sở như vậy, ta không ngại nói cho ngươi biết một tin.” Vân Khê cười một tiếng quỷ dị, hướng hắn vẫy vẫy tay, để sát vào bên tai hắn nói nhỏ mấy câu, Lam Mộ Hiên cả kinh ngu ngơ ngay tại chỗ, quên mất cả phản ứng.

“Chuyện gì, chuyện gì?”Long Thiên Thần rất là tò mò.

Vân Khê từ đầu đến cuối không thèm để ý tới hắn, quay đầu hướng chưởng quỹ nói: “Sáu gian phòng! Tiền phòng cùng hết thảy phí dụng, toàn bộ tìm vị công tử kia tính tiền, nhớ lấy, thu giá tiền gấp mười lần với hắn!”

Chưởng quỹ theo phương hướng tay nàng chỉ, kinh ngạc nhìn về phía nam tử áo lam đứng ở một bên, chỉ thấy đối phương mím môi cười khẽ, khẽ vun tay, coi như là chấp nhận.

Nụ cười này của hắn, mang theo một mảnh kích diễm tao nhã, cũng đem chưởng quỹ làm cho ngẩn ngơ. Hắn ở Mộ Tinh thành nhiều năm như vậy, lần đầu tiên thấy một nam tử xuất sắc như thế, một thân thanh hoa, làm người ta phải than thở. Chưởng quỹ dù sao cũng là người có bản lĩnh, nên rất nhanh thu liễm tâm thần, bắt đầu xử lý công việc trên tay.

Long Thiên Thần khiêng Độc Cô Mưu đang hôn mê như cũ, tiến vào căn thứ ba trong sáu gian phòng, đem Độc Cô mưu tùy ý hướng trên giường một ném cái, rồi trực tiếp bước ra khỏi cửa phòng.

Đợi cửa phòng đóng lại, Độc Cô mưu vốn đang hôn mê trong phút chốc liền mở mắt ra, trong đôi mắt hắn lóe ra tia sáng lạnh lùng, thật giống như từng lưỡi dao sắc bén xuyên thấu mũ che màu đen trước mặt hắn. Hắn âm thầm vận công điều tức, cố gắng đem độc trên người toàn bộ bức ra ngoài.

Nữ nhân chết tiệt! Nàng rốt cuộc là đối với hắn hạ độc như thế nào?

Hắn đã phi thường cẩn thận rồi, lại còn liên tục trúng mười loại độc của nàng, chẳng lẽ nữ nhân này vốn là quái thai, xử sự thường thường ngoài dự đoán của mọi người, cho nên hắn mới phải khó lòng phòng bị?

Lại còn nghĩ uy bức lợi dụ, để cho hắn viết khế ước bán thân suốt đời nữa, nàng quả thực chính là vọng tưởng!

Chờ hắn đem độc trên người toàn bộ ép ra xong, hắn nhất định phải làm cho nữ nhân này sống không bằng chết.

Một tầng khói trắng từ trên đỉnh đầu hắn thoát ra bên ngoài, chất độc cũng từ trong khe móng tay hắn rỉ ra một chút xíu, dù ai cũng không cách nào đánh giá được Huyền giai của hắn đã đạt đến một cảnh giới kinh khủng như thế nào. Nếu không phải Vân Khê dùng kỳ độc đối phó hắn, sợ rằng ngay cả chéo áo của hắn nàng cũng không thể chạm vào.

Bức độc đang đến thời khắc mấu chốt, cửa phòng đột nhiên bị đụng vỡ, Độc Cô mưu trong lòng thất kinh, vội vàng thu công, tiếp tục làm bộ hôn mê.

Cửa phòng xuất hiện cái bóng nhỏ, Vân Tiểu Mặc một tay ôm cái hộp đựng thức ăn, một tay nắm tay Đoan Mộc Tĩnh, từ từ đi vào gian phòng.

“Tiểu Mặc ca ca, tại sao chúng ta lại tới nơi này?” Đoan Mộc Tĩnh hiếu kỳ nói.

Vân Tiểu Mặc nhún vai, bộ dạng đương nhiên nói: “Bởi vì nơi này tương đối thanh tĩnh, không dễ dàng bị người ra quấy rầy a.”

Đoan Mộc Tĩnh nghiêng đầu, trong đầu đầy thắc mắc, nàng không hiểu, tại sao nói nơi này tương đối thanh tĩnh, nơi này rõ ràng còn một người đang ngủ a? Quan trọng hơn nữa, bọn họ bất quá chỉ ăn chút điểm tâm, tại sao phải tìm một chỗ thanh tĩnh?

“Tiểu Tĩnh, ngồi ở đây!” Vân Tiểu Mặc bò lên trên cái băng ngồi, đem hộp đựng thức ăn đặt ở trên bàn, lấy thức ăn từ bên trong ra, gắp ra từng cái một.

“Nhìn xem, rất nhiều thức ăn ngon! Mẫu thân nói, sau này muốn ăn cái gì thì theo chưởng quỹ bá bá hỏi, tự nhiên sẽ có người giúp chúng ta chuẩn bị.”

“Thoạt nhìn thật là ăn ngon đấy.”Đoan Mộc Tĩnh mang vẻ mặt khả ái  nở nụ cười.

Hai người ngồi lên cái băng ghế, vừa nói cười, vừa thưởng thức điểm tâm.

Bên này Độc Cô mưu đang bức độc, mới vừa tiến hành đến một nửa, trên người nóng tựa hỏa thiêu, khói trắng tỏa ra khắp người, nghe được hai đứa nhỏ cười cười nói nói ăn điểm tâm, đáy lòng hắn không ngừng kêu khổ. Hai đứa nhỏ này có phải không có mắt hay không, nơi nào không đi, không nên đến chỗ hắn để tìm thanh tĩnh?

Bất kể, dù sao cũng chỉ là hai đứa bé, bọn họ sẽ không làm gì với hắn, hắn tiếp tục việc bức độc của hắn, chỉ cần hắn đem độc trong cơ thể toàn bộ ép ra xong, hắn có thể khôi phục tự do.

“Di, Tiểu Tĩnh, ngươi có nghe được thanh âm kỳ quái gì hay không?” Vân Tiểu Mặc đột nhiên nhận ra cái gì đó, quay đầu nhìn chung quanh.

Độc Cô mưu nghe giọng nói của hắn, một lần nữa lại gián đoạn tiến độ bức độc.

“Không có a, ta cái gì cũng không có nghe được.” Đoan Mộc Tĩnh khả ái lắc đầu.

“Nga, vậy cũng có thể là ta nghe lầm rồi.” Vân Tiểu Mặc nhún nhún đầu vai nho nhỏ, gầy gò, tiếp tục ăn điểm tâm.

Độc Cô mưu hơi thở phào nhẹ nhỏm, lại tiếp tục bắt đầu bức độc, không nghĩ tới hắn tung hoành giang hồ nhiều năm, còn được xưng là thiên hạ đệ nhất sát thủ, mà lại để hai đứa nhỏ làm tinh thần bấn loạn, nói ra nhất định sẽ làm cho người trong thiên hạ cười đến rụng răng. Nghĩ đến đây, đáy lòng hắn đối với nữ nhân đầu sỏ đã hại hắn ra như thế căm hận thêm mấy phần.

“Tiểu Tĩnh, một tháng sau ngươi thật sự muốn cùng Tôn gia gia bọn họ trở về Đoan Mộc gia sao?”

“Ta cũng không biết, phụ mẫu ta cũng đã qua đời, trong nhà không có ai quan tâm ta, thương yêu ta, thật ra thì ta không muốn trở về.”

Vân Tiểu Mặc nhếch miệng cười một tiếng, nói: “Vậy thì không cần trở về! Ngươi sau này sẽ là muội muội của ta, sẽ ở cùng một chỗ với ta cùng mẫu thân, còn có phụ thân nữa, chúng ta một nhà bốn miệng vĩnh viễn ở cùng một chỗ, vậy thật là tốt a?”

Đoan Mộc Tĩnh cũng vui vẻ cười híp cả mắt: “Thật có thể không? Ta thích ở chung một chỗ với các người a! Vân di nàng thật là đẹp, thật ôn nhu, đối với ta cũng tốt lắm, tựa như mẹ ruột của ta vậy.”

“Người ngươi nói thật sự là mẫu thân của ta sao?” Vân Tiểu Mặc lắc lắc đầu phản đối, vẻ mặt tự tin nói, “Mẫu thân nàng rất đẹp, nhưng ta một chút cũng không thấy được nàng ôn nhu. Mẫu thân nàng thích mắng chửi người, cũng thích đánh nhau, thường xuyên ở bên ngoài gây chuyện sinh sự. Có đôi khi ta đều cảm thấy nàng một chút cũng không giống nữ tử, một cô nương nên giống như Tiểu Tĩnh ngươi vậy, vừa ôn nhu vừa đáng yêu.”

Độc Cô mưu chợt nghe Vân Tiểu Mặc đối với mẫu thân mình đánh giá đúng trọng tâm như thế, suýt nữa đau sốc hông, hắn rất muốn đối với Vân Tiểu Mặc mạnh dạn gật đầu, hắn nghiêm trọng tán thành suy nghĩ của Vân Tiểu Mặc, nữ nhân kia hoàn toàn từ đầu đến cuối không giống như nữ hài tử chút nào.

Đoan Mộc Tĩnh hồn nhiên lắc đầu, nói: “Không biết a, lúc ta sợ, Vân di đều rất tốt, ôn nhu an ủi ta, còn dỗ ta ngủ . . .”

“Có thật không? Nhưng tại sao mỗi lần trước khi ngủ, cũng là ta kể chuyện xưa dụ dỗ mẫu thân ngủ, mà không phải là nàng tới dỗ ta ngủ đâu?” Vân Tiểu Mặc ngửa đầu nhìn trời, rất là khó hiểu, vuốt cằm nhỏ suy tư hồi lâu, nói, “Chẳng lẽ mẫu thân nàng trọng nữ khinh nam? Thật ra thì nàng muốn sinh nữ nhi, kết quả lại sinh ta đi ra ngoài, cho nên nàng tâm tình khó chịu?”

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: