Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V29.1

0

Chương V29: Tiểu Mặc ca ca

Editor: Tiểu Tuyền

Chương V29.1

“Huyền Dực, ngăn cản hắn!”

Một cái bóng con rồng màu xanh xông về phía Độc Cô Mưu trước nàng một bước, mượn Huyền Dực  che chở, ba miếng ngân châm trong tay Vân Khê cũng bay ra theo.

Đang trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nàng không có bối rối, khoản cách thời gian ngân châm bay ra ngoài, chỉ nháy mắt khoản một phần hai giây, mục tiêu chính xác. Góc độ của mỗi một châm  đều tính toán rất chính xác, đem phản ứng đầu tiên mà Độc Cô Mưu có thể hành động tính toán chính ở trong đó, hơn nữa mỗi góc độ của mỗi cây ngân châm đều quỷ dị, người bình thường căn bản muốn tránh cũng không được.

Song, Độc Cô Mưu không phải là người bình thường, phản ứng đầu tiên của thân thể  hắn không nằm trong dự đoán của nàng.

Vân Khê trơ mắt nhìn hắn cơ hồ chỉ dùng một kiếm đã cùng lúc đánh rơi ba miếng ngân châm của nàng, mà không khỏi ngây người.

Đây chính là thực lực của đệ nhất thiên hạ sát thủ sao?

Nàng rõ ràng thấy người của hắn là ở chỗ này, căn cứ theo tốc độ của hắn chạy trốn, bên trái của hắn, bên phải, còn có phía sau, bỗng dưng toát ra ba ảo ảnh, mỗi một ảo ảnh cùng lúc rút kiếm ra, chém một nhát, sau đó thì tra kiếm vào vỏ, giống nhau như đúc. Nàng không dám tin vào hai mắt của mình, cõi đời này lại còn có thân công phu như vậy sao, song khi nàng còn đang nhìn chăm chú, thì hắn lại lần nữa khôi phục tư thái chạy trốn.

Hắn thậm chí cũng không có quay đầu lại liếc mắt nhìn, trong đôi mắt hắn chỉ có mục tiêu trước mặt, sát thủ vĩnh viễn chỉ nhìn chằm chằm con mồi của mình, không đạt mục đích sẽ không bỏ qua!

Lúc này, thân thể cao lớn của Huyền Dực đã bay tới trước mặt hắn, hơi trì hoãn hắn, làm bước chân của hắn chậm cước bộ chưa từng có từ trước đến nay.

Vân Khê thừa dịp này phản kích, lướt qua hắn, chạy về phía tiểu thư nhỏ của Đoan Mộc Gia.

Nghe nói sát thủ đều có cổ quái, như vậy nàng sẽ tới đánh cuộc một keo hắn  cổ quái!

Tổng quản Đoan Mộc Gia đột nhiên  thấy có người viện thủ cứu giúp, không khỏi một trận mừng rỡ, thấy Vân Khê đuổi tới, liền ôm tiểu thư nhỏ thả chậm cước bộ: “Đa tạ phu nhân xuất thủ cứu giúp!”

“Cứu giúp? Ngươi tạ ơn không khỏi quá sớm à!” Vân Khê quỷ dị cười một tiếng, đột nhiên một chưởng đánh về phía hắn, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, đem hài tử trong ngực hắn kéo vào ngực của mình.

“Tôn gia gia ——”

“Tiểu thư nhỏ ——”

Cô bé trong ngực bắt đầu giãy dụa, Vân Khê giảm thấp xuống thanh âm, ở bên tai nàng nói  “Muốn sống, thì phải tin tưởng ta!”

Cô bé kinh ngạc ngẩng đầu, một đôi ánh mắt tinh khiết  trong suốt, thẳng tắp nhìn vào đáy mắt của Vân Khê, nàng khẽ ngẩn ra, nhưng ngay sau đó gật đầu, cặp mắt trong suốt trong sáng lóng lánh kia phát ra một đạo ánh sáng chói mắt. Không có hiển ra vẻ kinh hoàng, cũng không có khóc la, biểu hiện trấn định như thế, thắng được hảo cảm của Vân Khê.

Bên này, thân hình Độc Cô Mưu nện bước quỷ dị, đối mặt với việc Huyền Dực  ngăn trở, bước tiến của hắn không loạn chút nào, ngược lại xuất thủ tàn bạo. Mỗi một kiếm đều như xé rách không gian, thế đến không thể đở, giống như rắn đi xuyên qua bụi cỏ, khinh linh quỷ dị, khó lòng phòng bị. Song mỗi một kiếm lại là tuyệt chiêu tất sát, hung ác sắc bén, gọn gàng linh hoạt, không hổ là đệ nhất thiên hạ sát thủ!

Hoặc là không xuất chiêu, vừa xuất chiêu, chính là sát chiêu tuyệt mệnh!

Vân Khê nhìn thân thủ của hắn, không khỏi than thở.

Huyền Dực tuy là Thần Long, nhưng hàng năm bị nuôi , thiếu hụt kinh nghiệm chiến đấu. Nhất là khi chống lại Độc Cô Mưu, cái loại cao thủ kinh nghiệm chiến đấu phong phú hàng năm lấy giết người mà sống thì thật sự nó ăn thiệt thòi không ít.

Mắt thấy hắn đem sĩ khí của Huyền Dực dần dần đè ép xuống, từ từ chiếm thế thượng phong, con ngươi nàng híp lại, bắn tán loạn ra hai đạo ánh sáng lạnh, cất giọng nói: “Độc Cô Mưu, nghe nói phàm là nhiệm vụ mà ngươi nhận lấy, không bao giờ không thành công . Hôm nay, ta liền muốn ngươi phá lệ, giết nàng trước ngươi một bước!”

Nơi lòng bàn tay của nàng, một chút ngân quang chớp lóe, dưới ánh mặt trời, đặc biệt chói mắt. Ngân châm trong tay nàng, không dừng lại chút nào, thẳng tắp cắm vào cần cổ cô bé.

“Tiểu thư nhỏ ——” từ góc độ này của Tôn tổng quản, vừa lúc có thể thấy chi tiết tất cả động tác của nàng, cả người nhất thời sôi trào lên, tức giận đánh về phía nàng.

“Ta với ngươi liều mạng!”

Màu tím  huyền khí kèm theo sự rống to của hắn, tuôn ra như thủy triều.

Vân Khê ôm cô bé, lách né thân thể, ánh mắt ngoan lệ trừng hướng hắn: “Muốn cho tiểu thư nhỏ của các ngươi chết không toàn thây, ngươi có thể thử nhìn một chút!”

Tôn tổng quản xông đến nửa đường, nhìn thấy nàng lại cầm thi thể của tiểu thư nhỏ đưa ra để ngăn cản công kích của hắn, hắn vội vàng thu công lui ra.

Tiểu thư nhỏ đã đi, hắn không thể để cho nàng chết không toàn thây!

Chỉ một thoáng, nước mắt tuôn đầy mặt!

Không nghĩ tới trốn chạy vất vả, vẫn không thể nào chạy ra khỏi địch thủ. Còn có nữ nhân này nữa, nàng hại chết tiểu thư nhỏ, cuộc đời này hắn sẽ cùng nàng bất cộng đái thiên!

Độc Cô Mưu từ trong chiến đấu quay đầu lại, ánh mắt tàn bạo bắn về phía nàng, ánh mắt lợi hại kia cách một tầng mũ che, nhưng so với kiếm trong tay hắn càng thêm sắc bén.

Nồng đậm  sát khí từ trong thân thể hắn bắn ra, lan tràn ra phía ngoài, Huyền Dực cả kinh, không nhịn được mà sợ run cả thân thể.

Cõi đời này làm sao mà nhiều kẻ điên biến thái như vậy?

Lúc trước hàng phục nó đã có một người, tên tử y kia cũng coi như thêm một người, hiện tại lại tới một nữa, đúng là kẻ điên bay đầy trời a!

Huyền Dực xoay người phịch một cái, trở lại Vân Khê  bên người, dùng long thân của mình, đem nàng tầng tầng hộ vệ .

Vân Khê lạnh lùng ngưng mắt nhìn Độc Cô mưu, cất giọng nói: “Ta đã trước ngươi một bước giết nàng! Từ nay về sau, tôn hiệu thiên hạ đệ nhất sát thủ của ngươi, chỉ sợ sẽ không còn.”

Hắn mang theo mũ che đỉnh đầu, hướng về phía trước, giương lên một góc độ, thật giống như đang nói: “Chỉ bằng ngươi?”

“Không sai! Từ hôm nay trở đi, ta chính là thiên hạ đệ nhất sát thủ! Bởi vì ta giết được người ngươi không thể giết, chỉ bằng điểm này, ta hoàn toàn xứng đáng!”

Tiếng hừ lạnh từ dưới mũ che chui ra.

“Ngươi đừng không phục! Người sát thủ không phải từ việc giết người đầu tiên mà bắt đầu sao? Tuy thực lực bây giờ của ta có lẽ không bằng ngươi, nhưng tôn hiệu đệ nhất thiên hạ, không phải là do ngươi giết được nhiều người chính là đệ nhất thiên hạ, mà là xem ngươi có lỡ tay đánh mất con mồi hay không. Một người sát thủ liên tiếp thất thủ  khi giết người, thì làm sao xứng với tôn hiệu đệ nhất thiên hạ đây?”

Vân Khê chọn cau mày nói: “Ngươi dám cùng ta đánh cuộc không? Không tới mười năm, danh hiệu thiên hạ đệ nhất sát thủ của ngươi, hẳn là của ta!”

“Hay là. . . . . . Ngươi sợ ta vượt qua ngươi, không dám cùng ta đánh cuộc?”

“Dĩ nhiên, hiện tại ngươi cũng có thể sẽ giết ta, thừa dịp ta chưa đủ lông đủ cánh mà giết ta, như vậy ngày sau sẽ không có ai cùng ngươi tranh đoạt vị trí thứ nhất.”

Yên lặng, hắn vẫn yên lặng, tựa hồ là ở nổi lên  một loại tâm tình.

Tim Vân Khê  đập liên hồi như nổi trống, song ánh mắt của nàng dị thường kiên định, nàng không ngừng muốn thuyết phục đối phương, ngay cả chính nàng, nàng cũng muốn thuyết phục.

Mười năm  thời gian, nàng muốn vượt xa hắn, thay thế được hắn, trở thành thiên hạ đệ nhất sát thủ!

Cái mục tiêu này đối với nàng mà nói không có chút ý nghĩa nào, song giờ này khắc này, nàng phải thuyết phục hắn, đang nói vối hắn, đồng thời, cũng muốn thuyết phục mình. Bởi vì chỉ có làm cho mình cũng tin, đối phương mới có thể chân chính tin ngươi.

Màu sắc trang nhã của mâu quang không có ở đây đáy mắt đã lưu chuyển, nồng đậm  sát khí lan tràn.

“Chờ ——”

Thanh âm hắn trầm thấp từ dưới mũ trùm truyền ra, cũng là một chữ rất làm cho người ta khó hiểu.

Vân Khê nhíu mày, không biết đến tột cùng hắn muốn biểu đạt cái gì, cho đến hồi lâu, hắn rốt cục đã phun ra một chữ.

“Chết ——”

Tiếng nói của hắn còn giữ âm cuối thật dài, mà người của hắn cũng đã trong nháy mắt hư không tiêu thất rồi, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Thiên hạ đệ nhất sát thủ, xuất quỷ nhập thần, thật là mạo hiểm vạn phần a!

Vân Khê thật dài thở ra một hơi, trời mới biết, mới vừa rồi nàng nói ra những lời đó, rốt cuộc đã hao phí bao nhiêu tâm lực. Thật ra thì nàng thuần túy là đang đánh cuộc, lấy tánh mạng chính mình  làm đánh cuộc, đánh cuộc ngạo khí của hắn, đánh cuộc nguyên tắc của hắn. Ở trong lần thập đại mỹ nam tụ hội, nàng đã hướng người hỏi thăm qua một ít sự tích của Độc Cô Mưu, cùng với tính tình cổ quái của hắn, nên nàng đã âm thầm nhớ kỹ.

Sát thủ chân chính sẽ không cho phép bất luận kẻ nào khiêu chiến , đây là ngạo khí bọn hắn, nàng hướng hắn đưa ra khiêu chiến, nên ngạo khí của hắn không cho phép hắn thất bại, hắn nhất định sẽ dùng hành động thực tế  hướng nàng chứng minh, đem nàng hoàn toàn đánh tan!

Hắn còn có một nguyên tắc cổ quái nữa, nếu không có nhận được tiền thù lao của người mướn, hắn sẽ không giết người. Mỗi một người hắn giết, đều phải nhận được tiền thù lao, chỉ sợ dù là một Văn tiền. Một khi thu tiền thù lao, như vậy coi như là đuổi đến chân trời góc biển, cũng phải giết cho được!

Đây chính là pháp bảo nàng dựa dẫm để giữ mạng sống, đánh cuộc hắn sẽ không giết nàng!

“Tiểu thư nhỏ! Ta phải giết ngươi, vì tiểu thư nhỏ báo thù!” Tôn tổng quản không muốn sống nữa nên lao về phía Vân Khê đánh tới.

Lúc trước hộ vệ Đoan Mộc Gia đang chém giết cùng Hắc y nhân, hiện tại thấy Đoan Mộc Tĩnh đã chết, liền cũng không tiếp tục dây dưa nữa. Bọn hộ vệ rời khỏi thân, cũng rối rít hướng phía tiểu thư nhỏ nhà mình chạy tới. Bọn họ mới vừa rồi cũng nghe được tin tức tiểu tiểu thư bị giết , mọi người tức giận không dứt, cũng nhất tề giơ kiếm hướng Vân Khê đâm tới.

“Trả mạng cho tiểu thư nhỏ chúng ta!”

Long Thiên Thần, Phong hộ pháp cùng Lam Mộ Hiên ba người đều có chút kinh sững sờ, bọn họ không phải là tới cứu người đấy sao? Làm sao giờ ngược lại đem người giết đi vậy?

“Nhanh đi cứu mẫu thân!” Vân Tiểu Mặc quát lên, thân ảnh nho nhỏ từ bên cạnh của bọn hắn như một trận gió tựa chạy vội đi ra ngoài.

Ba người lúc này mới kịp phản ứng, rối rít tiến lên ngăn trở những cao thủ của Đoan Mộc Gia.

“Hết thảy dừng tay cho ta! Tiểu thư nhỏ nhà các ngươi, không có chết!”

Thanh âm hét to của Vân Khê, cùng ánh mắt như kiếm quét qua một lượt, sau đó ôm Đoan Mộc Tĩnh ngồi xuống tại chỗ.

Tôn tổng quản cùng bọn hộ vệ cũng rối rít ngừng tay, nghe được tiểu thư nhỏ không có chết, vô luận là thật hay giả, bọn họ cũng nguyện ý tin tưởng đó là thật. Mọi người nhất tề vây lại, nín hơi nhìn Vân Khê vận công đem ngân châm cắm vào cần cổ Đoan Mộc Tĩnh từ từ bức ra ngoài.

Chuyện này, sao có thể làm được?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: