Tiên Hôn Hậu Ái – Chương 04

2

Tin tốt cho ai thích THHA đây, nàng Violetin_08 đã nhận trọn bộ này, đáng mừng là tốc độ của nàng ấy khá nhanh, nên THHA sẽ post 01 chương/01 ngày, vào lúc 4h chiều, ai muốn giật tem thì tranh thủ nhé.

Mọi ngươi hoan hô cổ vũ cho nàng Violentin_08 đi nào, riêng ta, ta yêu nàng nhất

Chương 04: Kẻ xấu cáo trạng trước

Editor: Violentin_08

Thanh âm lạnh lùng đều khiến An Nhiên và Lâm An Kiệt sửng sốt.

Dưới ngọn đèn lờ mờ, An Nhiên chỉ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng chỗ cách bọn họ vài mét, ánh đèn quá tối tăm mà sau lưng anh ta lại sáng sủa, An Nhiên cũng không thấy rõ hình dáng của anh ta. Nhưng mà đây không phải là điểm quan trọng, An Nhiên nhanh chóng ý thức được hoàn cảnh của mình, liền mạnh mẽ đẩy Lâm An Kiệt ra, đứng cách xa anh ta vài mét.

“Ai đó, tôi và bạn gái thân mật thì liên quan gì đến anh.” Lâm An Kiệt xoay người, đi đến chỗ người đàn ông kia, giọng nói rất hung hăng, hiển nhiên là rất khó chịu với người quấy rầy chuyện tốt của anh ta.

“Tôi không phải bạn gái anh ta.” Ở một bên An Nhiên vội vàng mở miệng giải thích, làm rõ quan hệ của cô và Lâm An Kiệt. Vốn tính hẹn hò với anh ta một chút, nhưng bây giờ thật sự không cần thiết nữa.

Người đàn ông trong bóng tối nhìn về phía Lâm An Kiệt, mở miệng nói: “Anh nghe thấy chứ?” Vừa nói, vừa lấy điện thoại di động, đưa tay lên làm ra vẻ muốn nhấn phím báo cảnh sát.

“Chờ một chút.” Lâm An Kiệt cho là anh ta muốn báo cảnh sát, vội vàng mở miệng gọi lại, anh ta là nhân viên công vụ, nửa năm sau chuẩn bị được thăng chức phó phòng, không thể chọc vào chuyện phạm pháp như vậy. Sau đó quay đầu nhìn An Nhiên một cái, khẽ nguyền rủa rồi nhanh chân bỏ đi.

Đợi khi Lâm An Kiệt đi, người đàn ông kia từng bước đi đến chỗ An Nhiên.

Đến gần, An Nhiên mới nhìn thấy rõ gương mặt cực kỳ anh tuấn của anh ta, lông mày đen nhánh, ánh mắt thâm thúy, sống mũi cao thẳng, môi rất mỏng, là một mỹ nam hiếm gặp.

“Cô không sao chứ?” Người đàn ông mở miệng, thanh âm không lạnh lùng như vừa rồi, lời hỏi thăm nhẹ nhàng, rất dễ nghe.

An Nhiên ngẩn người, một lúc sau mới phản ứng kịp, vội lắc đầu, nói: “Không sao, không có việc gì, vừa rồi, vừa rồi cảm ơn anh!”

Người đàn ông cười dịu dàng, lắc đầu, xoay người muốn đi, rồi đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại xoay người lại, hỏi: “Cần tôi đưa cô về không?”

An Nhiên có phần vẫn ở trạng thái ngẩn người, nghe anh ta hỏi, liền vội vàng lắc đầu từ chối, nói: “Không, không cần, tự tôi có thể đi về.” Chuyện ngoài ý muốn vừa rồi khiến cô có chút sợ, nhưng cô còn không nhu nhược đến mức không thể tự về nhà, hơn nữa cô và anh ta vốn không quen biết, làm sao lại không biết xấu hổ mà làm phiền người ta.

Người đàn ông thu vào trong mắt những bối rối của cô, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười nói: “Người đàn ông kia không thích hợp với cô.” Nói xong, cũng không đợi An Nhiên phản ứng gì thì đã xoay người rời khỏi cái hẻm nhỏ u ám này.

An Nhiên sửng sốt đứng tại chỗ một lúc lâu, từ đầu đến cuối cũng không hiểu ý tứ câu nói cuối cùng của người đàn ông kia, rốt cục cô lắc đầu không suy nghĩ nhiều nữa, đi ra khỏi ngõ hẻm, trực tiếp đón xe về nhà.

Lâm An Kiệt có thể nói là cực phẩm trong cực phẩm, xem mắt dùng vé cà phê miễn phí, thanh toán tiền ăn cơm thì anh ta trốn đi vệ sinh, ngay cả người xấu cáo trạng trước, anh ta cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy.

Khi An Nhiên về đến nhà thì Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn đang ngồi trong phòng khách, sắc mặt rất khó chịu, thì ra trước khi An Nhiên về thì Lâm An Kiệt kia đã là kẻ xấu tố cáo với dì Trương – đồng nghiệp của Lâm Tiểu Phân, cằn nhằn nói bà giới thiệu loại con gái gì cho anh ta, hẹn ăn cơm thì đi nhà hàng đắt tiền nhất, chọn món ăn đắt tiền nhất, cơm nước xong thì cả cái nắm tay cũng không được, còn định báo cảnh sát nói anh ta vô lễ, anh ta tức giận nên mắng cả dì Trương.

Dì Trương vốn muốn làm người mai mối chuyện tốt, hiện tại ngược lại, làm chuyện tốt không thành, còn bị chửi loạn một trận, liên lụy đến danh dự của mình. Càng nghĩ càng thấy tức giận, cho nên liền gọi điện thoại đến vặn hỏi Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn, bọn họ vừa cúp điện thoại thì An Nhiên về nhà.

An Nhiên nhìn sắc mặt cha mẹ rõ ràng bất thường, hỏi ra mới biết Lâm An Kiệt kia còn trơ tráo đến mức này, mệt cô còn định hẹn hò với anh ta, bây giờ nhìn lại thật sự là nên sớm cắt đứt mới đúng.

“Nhiên Nhiên, rốt cục là chuyện gì xảy ra a, mẹ và cha con cũng không tin con là người không có đạo lý như vậy.” Lâm Tiểu Phân nói, con gái bà thế nào bà biết rõ, nhưng dì Trương cũng không phải là người nói bậy, thọc gậy bánh xe, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó.

“haiz, người đàn ông kia muốn cưỡng hiếp con, may mà có người đi ngang qua ngăn lại, nhưng con không nói gì, thậm chí tiền ăn cơm tối cũng là con trả.” An Nhiên ngẩng đầu nhìn mẹ, tiếp tục nói: “Mẹ, mẹ gọi điện cho dì Trương để con nói với dì.”

“Sao lại có chuyện đó!” Nghe con gái nói suýt nữa là bị người kia làm nhục, Lâm Tiểu Phân nghĩ đến liền tức giận, “Nhiên Nhiên, bây giờ mẹ liền gọi điện cho dì Trương, muốn giới thiệu người như thế cho ai chứ, bà ấy nghĩ giới thiệu cho con gái mẹ là không được.”  Vừa nói vừa lấy điện thoại muốn gọi điện cho dì Trương.

“Việc này không liên quan đến dì Trương, bà ấy cũng chỉ là có lòng tốt nhưng trở thành chuyện xấu thôi, bà phải rõ ràng mọi chuyện, Nhiên Nhiên nhà chúng ta cũng không phải như bà ấy nói, mà là đạo đức thằng kia có vấn đề.” Cố Hằng ở Văn ở bên cạnh nói.

An Nhiên nhìn cha mẹ một chút, nhưng không nói gì, xoay người vào phòng. Nằm trên giường, An Nhiên có chút buồn bực nhớ tới tình cảnh buổi tối, nghĩ lại vẫn thấy sợ, nếu người đàn ông kia không xuất hiện thì không biết cô sẽ thế nào. Cô không biết sau này có thể gặp phải tình huống như vậy nữa không, trước kia chưa bao giờ biết đi xem mắt, ăn bữa cơm cũng sẽ nguy hiểm như thế, thế nhưng lại xảy ra ở tuổi này, hình như không có con đường nào khác ngoài con đường này, chỉ trách mình ngu ngốc, một vết sẹo lại đau những sáu năm.

Nghĩ đến lại thấy lòng khó chịu, bây giờ cô rất muốn tìm một người nói chuyện tán gẫu một chút.

An Nhiên gọi điện thoại cho Lâm Lệ, rất nhanh có người nghe máy, chỉ nghe đầu dây bên kia, Lâm Lệ đột nhiên phát ra một câu tiếng hàn kém cỏi: “Yeoboseyo” Âm cuối kéo thật dài ra, âm điệu kia có phần vui tươi, ở cái tuổi này, tâm tình cô hình như vĩnh viễn đều tốt như vậy, An Nhiên có chút ghen tỵ, nhưng nhiều hơn là hâm mộ.

“Nói tiếng chim gì đấy.” An Nhiên tức giận nói.

“Hắc hắc, gần đây ta đang học Hàn ngữ, ta và Trình Tường bàn bạc rồi, tuần trăng mật sẽ đi Hàn Quốc, Hàn Quốc nhiều mỹ nhân, haha.” Lâm Lệ vui vẻ nói.

“Đi đi, cẩn thận Trình Tường của mi bị mỹ nữ cướp đi, sau đó quên mất người phụ nữ lớn tuổi có chồng như mi.” An Nhiên nói xấu.

“Đi chứ, ai gia rất tin tưởng tiểu Tường tử nhà ta, trong lòng tiểu Tường tử nhà ta chỉ có một mình ta.” Vừa nói, vừa quay qua nói với người phía sau: “Đúng không, tiểu Tường tử.”

An Nhiên mơ hồ nghe được Trình Tường trả lời, rồi sau đó thấy Lâm Lệ đắc ý nói: “thế nào, nghe thấy chứ.”

“Nghe được, nghe được, mi chính là ai gia lão phật gia, Trình Tường nhà mi chính là tiểu Lý tử bên cạnh,” An Nhiên chọc ngoáy cười nói.

“Đi chết đi, đừng có mà nguyền rủa người khác như thế.” Lâm Lệ cười mắng: “Nói đi, tìm chị đây có chuyện gì.”

An Nhiên thở dài, kể sơ lược lại buổi xem mắt tối nay.

Nghe xong, Lâm Lệ ở bên kia bùng nổ nói: “ta kháo! Thật là cực phẩm a, sao lại có người trơ tráo như thế, có ảnh không, để chị đây cúng bái một chút.”

“Nói mi a, sao có thể không giữ mồm giữ miệng như thế, chú ý dưỡng thai nữa, đừng làm hư con gái của ta.” Bị Lâm Lệ ầm ĩ một chút, tâm tình An Nhiên thư thái hơn rất nhiều, ít nhất không còn buồn bực khó chịu nữa.

“Đi chết đi, làm sao mi biết là con gái, ta muốn sinh con trai.” Lâm Lệ cười mắng.

Hai người cứ trêu đùa như vậy, đột nhiên Lâm Lệ nghiêm túc nói: “ôi chao, nói cho mi biết, trên tay ta có hàng, có muốn không?”

“Cái gì hàng?” An Nhiên nghe không rõ, như lọt vào trong sương mù.

“Đàn ông a, đồng nghiệp của Trình Tường, ta gặp rồi, hơn chúng ta hai tuổi, dung mạo hạng nhất, bằng cấp hạng nhất, nghề nghiệp hạng nhất, dù thế nào cũng tuyệt đối là cực phẩm trong cực phẩm, thế nào, nước phù sa không để chảy ra ruộng ngoài, ta đồng ý thay mi?” Lâm Lệ nói.

“Đừng, ta sợ cực phẩm rồi, mi hãy tìm người bình thường chút cho ta đi.”

“Đi đi, sao có thể so sánh cực phẩm này với ‘cực phẩm’ kia được a, nói thật, điều kiện vô cùng tốt, gặp hay không gặp. Nếu không phải ta đã có tiểu Tường tử nhà ta rồi, ta nhất định sẽ theo đuổi anh ta. Lâm Lệ có chút mê gái nói.

An Nhiên toát mồ hôi: “Dường như tiểu Tường tử nhà mi cũng là do mi mặt dày mày dạn theo đuổi đi!” Người này thật là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời a!

“Hắc hắc, điều quan trọng nhất không phải là bắt đầu thế nào mà là có kết quả, mặc dù lúc đầu là ta theo đuổi người ta rất cực khổ nhưng nhiều năm như vậy rồi, ai dám nói chúng ta không hạnh phúc.” Lâm Lệ rất tự hào nói.

An Nhiên nghe xong, trong lòng suy nghĩ, đúng a! Không cần quan tâm đã dùng biện pháp gì, bây giờ giữ được bên người mới là quan trọng nhất, ai nói là sai đây.

Thấy cô không nói gì, Lâm Lệ nói: “An tử, mi không trả lời ta coi như là mi đồng ý nhé, ngày mai ta bảo Tiểu Tường tử nhà ta liên lạc, có tin gì sẽ gọi cho mi.”

Xem đi, vốn tốt không bằng mạnh mẽ. Không lấy được người muốn lấy, thì là ai cũng có khác gì nhau đâu.

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion2 Comments

  1. nu chinh nha minh hoi ba phai thi phai y
    nhung ma do cung la tam ly chung, den luc can chu kien thi co chu kien la duoc rui

  2. …Cố Hằng ở Văn ở bên cạnh nói-> bớt chữ “ở” giữa tên nv
    …Lâm Lệ có chút mê gái -> trai

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close